Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Welcome to elizCua's Blog

Hãy yêu như đang sống, hãy sống như đang yêu.

Dù em là tình nhân

,


Em sống phiêu diêu trong chính tâm hồn mình.
Sống như mình muốn.
Yêu như mình mơ.
Nhưng rồi có lẽ cả cuộc đời này em sẽ chẳng bao giờ được khoác lên mình chiếc áo cưới màu trắng ấy, chẳng thể nhận từ người mình yêu chiếc nhẫn cưới, cũng chẳng thể trao cho chị bó hoa cưới...


Em sống phiêu diêu trong chính tâm hồn mình.

Sống như mình muốn.

Yêu người mình yêu hết lòng mà không màng tới những miệng lưỡi thế gian, không màng tới lý trí.

Em sống bằng tình cảm, bằng trái tim. Bởi em nghĩ mình chỉ sống có một lần, trái tim em chỉ có một, cuộc đời ai cũng chỉ một lần thôi... vậy nên em cứ hành động và suy nghĩ như mình muốn, làm những điều mình cho rằng sẽ hạnh phúc với mình, thế đấy.
Và em làm những điều mà em biết nó sẽ mang lại bình yên cho mình...

Chị bảo em cứ yêu đi, yêu rồi để biết ngọt biết đắng biết cay và mặn mòi nước mắt, cứ bước đi rồi sẽ hiểu... Em từng bảo rằng em muốn yêu người ấy dù không bao giờ em có thể khoác lên mình tấm áo cưới trắng toát, không bao giờ có thể tung cho chị bó hoa ngày cưới... chị rơi nước mắt và bảo rồi em sẽ đau, nếu em đau thì tìm về đây với chị!

Em đã bước đi, em đã yêu, yêu hết mình, nhiệt thành và cũng được yêu nhiều như thế... và vẫn không bao giờ khoác lên mình chiếc áo cưới trắng tinh, không bao giờ có thể tung cho chị bó hoa cưới của em. Em cũng đã đau, đau lắm dù biết người ta yêu em thật lòng, luôn yêu thương em hết lòng và suy nghĩ về em nhiều lắm... đó cũng là niềm hạnh phúc của em, chị biết không?

Từ tấm bé, hai chị em mình đã khác nhau, chị cẩn trọng, điềm đạm, dịu dàng và bao dung. Chưa bao giờ em nghĩ rồi một ngày em sẽ thay đổi như chị. Yêu một người, em dịu dàng với người ta, em điềm đạm, từ tốn đón chờ những giây phút có nhau, không rộn rã nhưng chẳng ít nồng nàn...Hình như, từ lúc yêu em thay đổi ít nhiều, đôi khi em thấy chị trong từng hành động, suy nghĩ của em.

Nhưng em không phải chị nên cuối cùng vẫn khác. Em bao dung đấy, nhưng bao dung mãi sẽ thành nhu nhược, em chấp nhận cuộc tình mà biết đến hồi sau nó sẽ kết thúc bằng nỗi đau bằng chia ly bằng nước mắt mặn chát. Em cũng biết sợ sệt, sợ rồi một ngày người yêu sẽ không còn dành cho em những giây phút hiếm hoi, những thời gian dài nhất có thể, những tâm tư suy nghĩ cho em...em trở nên ích kỷ và hèn nhát. Ích kỷ với chính mình, em yếu đuối không vượt qua nổi lý trí để rời xa người yêu, trả người yêu về với gia đình, cuộc sống vốn có bởi vì vốn dĩ xưa nay em sống bằng tình cảm và trái tim...

Chị thương em lắm, chẳng trách cứ em lấy một lời...chỉ im lặng bên cạnh em, đôi khi quá mệt mỏi với những dèm pha em lại về bên chị chỉ để nghe thấy sự im lặng, chỉ để không phải nghe tất cả tội lỗi đều do mình. Em có ích kỷ và xấu xa quá không khi chỉ biết vì tình yêu của mình. Nhưng em chưa bao giờ dám tỵ nạnh ghen tuông với gia đình của người ta, chưa bao giờ dám đòi hỏi nhiều hơn những gì người ta dành cho em, bởi người ta đâu chỉ có mỗi riêng em, không bao giờ em dám giữ người ta lại quá lâu cho riêng mình, chưa bao giờ em bảo người ta bỏ tất cả chỉ để yêu em, chưa bao giờ em đòi hỏi và tham lam quá đáng, chưa bao giờ, chưa bao giờ chị biết không... dù em cũng là tình nhân!

Em bao dung quá thành nhu nhược phải không chị? Em nhu nhược với chính mình, với tình yêu của mình, với người ta... Em luẩn quẩn trong đám tơ rối, tìm mãi mà không ra mối tơ để quấn nó lại như vốn có... hay em đã làm cái vốn có thành một đám rối mà chính mình cũng không thoát ra được.

Từ bé em thích loài bướm màu trắng, loài sinh ra từ cái kén với bao nhiêu đám rối trong lòng nó, loài bướm tự do, đôi cánh chỉ có một màu trắng, như tình yêu của em chỉ có một lần, em chỉ sống có một lần…

Rồi em cũng chỉ yêu một lần, sống một đời nhưng em không thất hứa như loài bướm, em đã bảo rằng em yêu và em đã yêu, yêu hết mình, dù thế nào đi nữa thì em vẫn chỉ yêu một người, một lần trong một cuộc sống của em. Đến giờ em vẫn giữ được lời hứa của em, em đã khước từ tàn nhẫn và lạnh lùng tất cả những quan tâm, những tình yêu của kẻ khác đến với mình. Với em tình yêu của người ta đã đủ và cần thiết với em, không cần có những tình yêu khác. Trái tim em chỉ một, tình yêu và tất cả của em chỉ dành cho một người. Nên em không thể làm những người khác khốn khổ thêm nữa. Như vậy em có quá tàn nhẫn và ích kỷ không chị?

Em sống bằng trái tim, bằng tình yêu, bằng ký ức... em là thế, vốn thế mà... Chị vẫn không giận em, vẫn không mắng em nửa lời.. .chỉ im lặng và nhìn em bước đi trên con đường của mình, nếu bàn chân em rướm máu chị sẽ im lặng đến bên, nắm lấy và khóc, những giọt nước mắt xóa tan vết thương.. để em lại tiếp tục bước đi, tiếp tục sống cuộc sống của mình như mình đã chấp nhận và mong muốn... Chị à, đến một lúc nào đó em già nua và mệt mỏi liệu em vẫn có thể về bên chị, nằm cạnh chị như xưa được không? Được chị nhé, hứa với em nhé!... Em vẫn cứ yêu, vẫn cứ sống như mình muốn nhé... em không muốn khi em nằm xuống mà chưa làm được như trái tim mình mong muốn và cần thiết!

Em hiểu, em phải trả cái giá rất đắt cho sự lựa chọn cách sống, cho những việc mà em làm. Em chấp nhận mà, chị biết em rồi đấy, em là kiểu người con gái có thể thiếu tất cả nhưng không thể thiếu tình yêu, em sống hết mình cho tình yêu của em...thế có bị coi là có tội không hả chị? Cái giá ấy đắt hay rẻ?

Cuối cùng rồi cả cuộc đời này em sẽ chẳng bao giờ được khoác lên mình chiếc áo cưới màu trắng ấy, chẳng thể nhận từ người mình yêu chiếc nhẫn cưới, cũng chẳng thể trao cho chị bó hoa cưới... em sẽ sống trong từng mảnh ký ức vụn vỡ, em không oán thán, em tự lựa chọn cho mình kết thúc ấy cơ mà, cái kết thúc cuối cùng tốt cho tất cả, cái kết thúc tất yếu... như cái vòng đời không thể đổi khác của loài bướm... Vậy là em bất hạnh hay hạnh phúc hả chị? Có người bảo rằng đó là bất hạnh cho những tình nhân suốt đời sống vì người mình yêu... nhưng em thấy đó là hạnh phúc, ít nhất đối với em, bởi em có thê sống, có thể yêu như mình mong muốn và khao khát và không cảm thấy phí hoài một lần sống, một cuộc đời của em!

Ấy là hạnh phúc, phải không chị?!

Bé !

Chị đọc đi đọc lại nhiều lần bài này. Và luôn quanh quẩn một suy nghĩ.

Em đang yêu? Đang được yêu? Hay đang bị dằn vặt?

Bài viết của em đủ hiểu sự dằn vặt trong em quá to lớn.
Chị biết em đang sống trong một tập thể hòa đồng vui tươi, Em đi tình nguyện thường xuyên vào mỗi cuối tuần. Cách sống và khả năng cảm nhận cuộc sống của em rất đa dạng. Em quan tâm đến mọi người, em nhạy cảm với từng nỗi đau mất mát của người khác.

Nhạy cảm quá cũng đem đến nỗi buồn đấy cô bé ạ.

Điều mà em gọi là tình yêu, có phải chăng đó là tình yêu?

Em vẫn luôn nói: Cuộc sống đâu phải chỉ nhận cho riêng mình. Uh là thế đó em, và có khi tình yêu cũng thế, cũng đâu phải chỉ cho môt mình em.

Uh thì em sống cho trọn vẹn với tình yêu với 1 cuộc đời mà em có nhưng cái em tưởng là trọn vẹn ấy nó đã thành một điểm khuyết trong tâm hồn em và cũng cắt xén mất cái trọn vẹn của một người phụ nữ khác.

Em có nghĩ đến điều này không?

Đôi tay em không thể ôm trọn hạnh phúc khi đôi chân em đang giẫm đạp lên hạnh phúc của người khác. Câu nói này của chị sẽ làm em đau lòng phải không?

Đàn ông yêu là để yêu, tình yêu khi họ nói ra không phải lúc nào cũng gắn liền với hôn nhân, hay trách nhiệm. Những câu nói đại loại như: “Anh rất yêu em, anh không thể xa em, nhưng anh không thể bỏ vợ anh được, cô ấy cũng tốt” là đặc trưng cho việc yêu của đàn ông. Chính vì quan điểm “yêu vì yêu” nên đàn ông hay ngoại tình.

Điều thiệt thòi nhất của người phụ nữ khi yêu một người đàn ông có vợ là sẽ không được nghe họ thì thầm tiếng yêu thương nhất “Em! Hãy làm vợ anh nhé!”.

Em xứng đáng được hơn thế nữa cô bé ạ. Hoàn toàn là do em lựa chọn đấy.

Chị hy vọng em sẽ làm được. Em giỏi và mạnh mẽ lắm! :love:


Em phải thật vui vẻ trước khi nhắn tin để chúc chị một buổi sáng tốt lành nhé :smile:

Xốc mình đứng dậyTuổi trẻ

Comments

avatar
sai lầm lớn nhất là yêu một người đàn ông đang có gia đình. Thử tưởng tượng mình là người vợ, nếu biết chồng mình như thế thì thật đau khổ

By chuotnhat, # 23. April 2008, 04:44:32

avatar
Bé! writes:

"Người ta khổ vì thương không phải cách.
yêu sai duyên..." Rồi sẽ bình yên, phải không chị? Muốn bắt đầu một con đường mới thì phải kết thúc con đường đang đi và nó đã kết thúc. Sống và yêu cái tuổi của mình, Chị nhỉ?

By anonymous user, # 23. April 2008, 05:35:05

avatar
Giữa rằm khuyết chút trăng xưa...
Giữa đông vui khuyết người chưa đến cùng...

:love: :heart:

By elizCua, # 23. April 2008, 08:59:28

avatar
Em hai mươi tuổi, em là nắng. Em hai mươi tuổi em là mưa. Sài Gòn nắng mưa em chợt đến...

By whiterose8176, # 23. April 2008, 16:16:05

avatar
Một ngày không thể ăn 3 bữa phở được. Dù phở ngon hơn cơm.

By Tansang, # 24. April 2008, 09:00:37

avatar
Chắc cú là bố Bốp đi comment nà. Vì câu "Dù phở ngon hơn cơm." đấy P: hè hè hè

By elizCua, # 24. April 2008, 12:33:41

avatar
Cô Cua giỏi quá ha. Phở lúc nào cũng ngon hơn cơm, cô Cua công nhận rồi ha.

By Tansang, # 24. April 2008, 12:44:53

avatar
Dù em là ai,nhờ cô Cua gửi tới em lời chúc, chúc em bình yên và hãy tìm người đàn ông của riêng mình và chỉ riêng mình thôi...

By dohalinh, # 25. April 2008, 12:59:30

avatar
heartbreak_station writes:

Cuộc đời là một chuyến tàu, và hãy cố gắng tìm cho mình một sân ga phù hợp

By anonymous user, # 26. April 2008, 03:14:57

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

Please type this security code : 3bcd9f

Smilies

July 2008
MTWTFSS
June 2008August 2008
123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031