My Opera is closing 3rd of March

Ta chỉ là 1 hạt cát trong 1 sa mạc, nhưng dù gió có thổi ta bay về phương nào, thì ta vẫn là ta

Loving

Hôm nay là 1 ngày buồn chán. Công ty thì ko có việc gì để làm. Sao ông lắp máy tính cho mình vẫn chưa tới lắp nữa làm mình ngồi ko ko...buồn gì đâu luôn đó. Cứ lướt net rồi lại nhìn dt để chờ 1 dòng tn tới..."rì rì" dt rung...bạn nhận đc 1 tn của tổng đài yc gọi lại 093...886, cũng là tn nhưng sao với mình chẳng có gì là hứng khởi. Chẳng có gì là vui. Đúng là 1 khi mọi thứ thuộc về quá khứ trôi qua thì tất cả những gì liên quan đến cái gọi là quá khứ cũng trở nên thật bình thường. Cách đây 1 năm khi nghe thấy giọng a...mình cảm thấy run run vì ngại ngùng...và chỉ biết im lặng nghe a nói. Rồi ừk àk mà cúp máy...câu chuyện ngày đó cũng chỉ là "e dạo này sao rồi? Tốt ko?" chỉ bấy nhiêu thôi nhưng sao thật ngập ngừng ko biết trả lời thế nào.Nhưng bây giờ thì đã khác...câu chuyện phần nào ko còn nhàm chán...và cảm giác ko còn ngập ngừng như trước nữa...khi nghe thấy giọng nói ấm áp của a...mình cũng ko còn cảm thấy lòng mình bồi hồi như lúc mới ct nữa...kể cả khi nghe a nói a muốn quay lại bên mình...với mình điều đó thật sự là chẳng thể nào. Vì tình cảm mà mình dành cho a ngày nào h tan rã như khói mây. 3 năm xa nhau...khi gặp lại a vẫn như ngày nào...vẫn chỉ "long bong", đây là điều làm mình buồn nhất khi nghe a nói với mình. Nhưng buồn thì cũng đc gì đâu. Mình đã từng nói 1 khi mình chấp nhận quay buớc đi thì mình sẽ ko bao giờ hối hận vì quyết định của mình. Trải qua 2 tình yêu khờ dại mình cũng đã dần sợ hãi khi có ai đến gõ cửa trái tim mình. Mình sợ nếu bước tiếp thì mình lại tiếp tục là người đau khổ vậy thì tội tình gì cứ 1 mình tự do tự tại. Nhưng rồi mỗi lúc rảnh rỗi muốn đi đến 1 nơi nào đó nhưng lại ngại đi 1 mình thế là ở nhà...lang thang trên mạng và vô tình mình đã gặp a. Những cuộc nói chuyện với a từ từ nhiều hơn...vui hơn...và càng gần nhau hơn. Có lẽ đơn giản là vì mình và a có 1 nỗi niềm chung. Cùng là 2 nữa cô đơn...thik lang thang trên mạng và thik tham gia vào diễn đàn hội những ng` độc thân...wen a e chỉ có thể nói là 1 cái duyên a nhỉ. Nói chuyện với a quá nhiều bây giờ với mình đã trở thành 1 thói quen nhưng mình lại sợ...sợ mình sẽ lại dựa dẫm vào a cũng như cuộc tình thứ 2 của mình...bị bỏ rơi giữa đg vì mình ko thể cho a những gì a muốn...và vì mình quá lệ thuộc vào a(đó là những gì a để nói trong thư ct). Mình ko muốn điều này lập lại 1 lần nữa. Ko muốn ai nói rằng mình lệ thuộc vào họ. Điều này làm trái tim mình đau đớn. Rất là đau!
Hnay a ko onl ngồi ko mình lại nhớ tới a, muốn nc với a...nhưng sợ a cảm thấy phiền nên ko dám nt...nhưng rồi cuối cùng ko kìm nỗi lòng đã nt cho a mất rồi. Mỗi lần ngồi bên a...mình ko bao giờ có thể im lặng, buồn bã. Lúc nào nụ cười cũng trên môi mình, bên a mình ko ngại ngùng chê a bất kì điều gì (mà thực chất chả bao h mình khen a)...Nhìu bữa cf với a...trời lại đổ mưa...a hỏi "sao lúc nào gặp e thì trời cũng mưa nhỉ"...mình chỉ cười và nói "tại a đó, đồ...cùi bắp". A đã nói mình là mây, a là gió nên mỗi lần gặp nhau trời sẽ mưa. Chỉ khi nào có 1 ng` nữa đi cùng ng` đó là nắng thì a và mình mới khô ráo đc...^^~...4 tháng qua ngày ngày nói chuyện với a...đã có biết bao cái biệt danh đã ra đời...a lúc nào cũng chê mình mập (mà mình có mập đâu >"<)...chê mình nhiều chuyện...lúc nào cũng chọc ghẹo cho mình cắn a...mà mình cũng chẳng vừa...ghẹo a lại tức đến nỗi a nhăn nhó...ko biết làm gì chỉ véo tai mình (che lại thì véo mũi...ghét a gì đâu luôn đó =.=)...nhưng rùi mình vẫn cứ thik trêu a. Gần đây những câu chuyện của mình và a có chút nghiên về mặt tc 2 ng` nhưng mà dù mình biết mình vẫn cố tình lảng tránh...vì mình sợ...sơ những thứ tốt đep đang có sẽ mất đi, mình và a sẽ ko còn vui vẻ như bây giờ. A cũng biết và cũng hiểu...và cũng giống như mình, bên cạnh a mình ko một chút lo lắng (ko biết nữa hình như lúc nào wen ai cũng nói vậy...h thì hok biết nói vậy tạm đi :d). Thực sự nhiều lúc mình phân vân lắm, phân vân vì mình ko biết tc mà mình đang dành cho a là thứ tình cảm gì...là thik (chưa nói yêu đc =.=)... là 1 đôi bạn thân...hay đơn thuần chỉ là cần 1 ng` để chia sẻ buồn vui? Vì những lúc cô đơn, những lúc bực bội, những lúc vui vẻ mình đều muốn nói với a...và nói 1 cách ko suy nghĩ...ko hề giấu giếm dù là bất kì chuyện gì. Tuy nhiên nỗi sợ vẫn còn ám ảnh mình quá nhiều. Mình ko muốn tiếp tục bước đi thêm 1 bước sai lầm nữa. Vì vậy cứ như a khuyên đi để mọi thứ tự nhiên đến a nhé!
[/COLOR][/FONT]

New everything!13/8- 14/7 (âm lịch)

Write a comment

New comments have been disabled for this post.