Hạnh phúc trong đêm Giáng Sinh
Tuesday, December 23, 2008 2:29:54 AM
Sắp đến giáng sinh rồi, nhịp sống đã nhộn nhịp hẳn lên. Nhưng đối với riêng nó thì giáng sinh chẳng là gì cả, vẫn tầm thường vô vị. Người ta đón giáng sinh có đôi có cặp còn nó chỉ có một mình. Nó cũng đã từng ao ước là sẽ có ai đó đón giáng sinh cùng với nó và nó hy vọng điều đó sẽ xảy ra. Nhưng không, sự thật luôn trái với những gì mà nó ao ước, cuộc đời nó vẫn vậy, không có ai quan tâm để ý đến nó, nó sống như một cái bóng cô đơn lạc lối giữa chốn đô thành nhộn nhịp này. Đối với nó ông già noel không có thật, bà chúa tuyết lại càng không. Nó cười khinh khi những ai tin rằng có ông già noel trên đời.
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, chứ trong thâm tâm nó vẫn mong, vẫn chờ đợi là mình sẽ có một đêm giáng sinh an lành hạnh phúc bên người mình yêu quý. Và sự thật lại tiếp tục trêu đùa nó, đã có lúc nó tưởng như là sẽ đón Giáng sinh cùng với người đó nhưng không thể tin được, người đó đã từ chối, từ chối chân tình của nó. Nó lại phải đón giáng sinh một mình. Nó cô đơn trong đêm giáng sinh. Và ngọn lữa hy vọng, ngọn lữa niềm tin vào chúa trời, vào Noel trong con người nó đã tắt. Nó cảm thấy trống rỗng, không hiểu được. Và cuối cùng nó bỏ đi, nó đi, đi mãi đi đến tận cùng thế giới và dường như may mắn đã mỉm cười với nó, nó đã tìm thấy một thứ mà tưởng chừng như chỉ có thể tồn tại trong truyền thuyết, đó là cây Tuyết Đơn....
Tuyết Đơn là một loại cây kỳ lạ chỉ xuất hiện trong đêm Giáng sinh và truyền thuyết kể lại rằn ai ăn được quả Tuyết Đơn vào đúng đem Giáng sinh thì người đó sẽ là người hạnh phúc nhất trần đời.
Đối với kẻ cô đơn như nó thì đây quả là một điều tuyệt vời, nó bèn tiến lại gần cây Tuyết Đơn, hái một quả và cho ngay vào mồm....
Chợt, không gian xung quanh nó bỗng thay đổi, nó thấy mình trở thành vua và nó đang đứng trên một cung điện nguy nga lộng lấy nhưng tuyệt vời hơn hết khi người đứng cạnh nó chính là một tuyệt sắc giai nhân đang mỉm cười cùng nó vui vẻ đón Giáng sinh. Nó ngước mặt nhìn lên trời cao và nghĩ rằng ta đã có được hạnh phúc...
Giáng sinh năm đó rất tuyệt vời. Nhưng một thời gian sau, nó bắt đầu cảm thấy chán, khi mà mọi thứ vẫn như vậy. Vẫn là vua chí cao vô thượng, vẫn tuyệt sắc giai nhân đó nhưng hạnh phúc đã đi mất rồi.
Nó buồn bã tìm đến cây Tuyết Đơn. Nó đã khóc và quỳ xuống cây Tuyết Đơn mong cây sẽ cho nó hạnh phúc...Bổng chốc cây Tuyết Đơn rung lên dữ dội, mọi thứ chung quanh nó đều biến mất, từ cung điện đến giai nhân và cuối cùng cả cây Tuyết Đơn cũng dần biến mất. Nó chỉ còn lại một mình....
Và bất chợt nó hiểu ra rằng ta thật ngốc, hạnh phúc ở ngay bên cạnh mà ta không hề hay biết, cớ sao ta lại đến nơi này để theo đuổi một thứ hạnh phúc viễn vông cơ chứ...Hóa ra những ngày trước nếu như nó sống cởi mở hơn, hòa đồng hơn thì nó đã có hạnh phúc rồi....Nó cười, cười rất lớn, 1 tiếng cười khinh khi chính bản thân mình và rồi nó gục xuống, ra đi mãi mãi. Lúc đó là đêm Giáng sinh năm 2008. Và khi ấy nó chỉ mới 18 tuổi
"Hạnh phúc thật sự của con người chính là cuộc sống, hãy mở rộng tấm lòng ta sẽ thấy cuộc đời tươi đẹp"
Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi, chứ trong thâm tâm nó vẫn mong, vẫn chờ đợi là mình sẽ có một đêm giáng sinh an lành hạnh phúc bên người mình yêu quý. Và sự thật lại tiếp tục trêu đùa nó, đã có lúc nó tưởng như là sẽ đón Giáng sinh cùng với người đó nhưng không thể tin được, người đó đã từ chối, từ chối chân tình của nó. Nó lại phải đón giáng sinh một mình. Nó cô đơn trong đêm giáng sinh. Và ngọn lữa hy vọng, ngọn lữa niềm tin vào chúa trời, vào Noel trong con người nó đã tắt. Nó cảm thấy trống rỗng, không hiểu được. Và cuối cùng nó bỏ đi, nó đi, đi mãi đi đến tận cùng thế giới và dường như may mắn đã mỉm cười với nó, nó đã tìm thấy một thứ mà tưởng chừng như chỉ có thể tồn tại trong truyền thuyết, đó là cây Tuyết Đơn....
Tuyết Đơn là một loại cây kỳ lạ chỉ xuất hiện trong đêm Giáng sinh và truyền thuyết kể lại rằn ai ăn được quả Tuyết Đơn vào đúng đem Giáng sinh thì người đó sẽ là người hạnh phúc nhất trần đời.
Đối với kẻ cô đơn như nó thì đây quả là một điều tuyệt vời, nó bèn tiến lại gần cây Tuyết Đơn, hái một quả và cho ngay vào mồm....
Chợt, không gian xung quanh nó bỗng thay đổi, nó thấy mình trở thành vua và nó đang đứng trên một cung điện nguy nga lộng lấy nhưng tuyệt vời hơn hết khi người đứng cạnh nó chính là một tuyệt sắc giai nhân đang mỉm cười cùng nó vui vẻ đón Giáng sinh. Nó ngước mặt nhìn lên trời cao và nghĩ rằng ta đã có được hạnh phúc...
Giáng sinh năm đó rất tuyệt vời. Nhưng một thời gian sau, nó bắt đầu cảm thấy chán, khi mà mọi thứ vẫn như vậy. Vẫn là vua chí cao vô thượng, vẫn tuyệt sắc giai nhân đó nhưng hạnh phúc đã đi mất rồi.
Nó buồn bã tìm đến cây Tuyết Đơn. Nó đã khóc và quỳ xuống cây Tuyết Đơn mong cây sẽ cho nó hạnh phúc...Bổng chốc cây Tuyết Đơn rung lên dữ dội, mọi thứ chung quanh nó đều biến mất, từ cung điện đến giai nhân và cuối cùng cả cây Tuyết Đơn cũng dần biến mất. Nó chỉ còn lại một mình....
Và bất chợt nó hiểu ra rằng ta thật ngốc, hạnh phúc ở ngay bên cạnh mà ta không hề hay biết, cớ sao ta lại đến nơi này để theo đuổi một thứ hạnh phúc viễn vông cơ chứ...Hóa ra những ngày trước nếu như nó sống cởi mở hơn, hòa đồng hơn thì nó đã có hạnh phúc rồi....Nó cười, cười rất lớn, 1 tiếng cười khinh khi chính bản thân mình và rồi nó gục xuống, ra đi mãi mãi. Lúc đó là đêm Giáng sinh năm 2008. Và khi ấy nó chỉ mới 18 tuổi
"Hạnh phúc thật sự của con người chính là cuộc sống, hãy mở rộng tấm lòng ta sẽ thấy cuộc đời tươi đẹp"
EMINEM!!!!
Wednesday, October 22, 2008 3:02:58 PM
Nhạc gì mình cũng không thích nghe, duy chỉ có Rap của Em là mình thích nhất
hihi, cuối cùng Em đã trở lại.....Quá đỉnh, quá sock
hihi, cuối cùng Em đã trở lại.....Quá đỉnh, quá sock
Cây, lá và gió
Wednesday, October 22, 2008 12:51:37 PM
Cây, Lá và Gió
Từ năm 2003, có một câu chuyện được gửi đăng và chia sẻ trên nhiều blog, website cá nhân.
Câu chuyện ban đầu được viết bằng tiếng Hoa, rồi sau đó được chuyển sang tiếng Anh, và rồi là tiếng Việt. Một câu chuyện khá hay về ba nhân vật: Cây, Lá và Gió...
Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!
o O o
Cây
Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.
Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và... tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.
Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói "Cứ tự nhiên!" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.
Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.
Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.
Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.
Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?
Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại.
o O o
Lá
Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.
Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại...
o O o
Gió
Tôi thích một cô gái được gọi là Lá. Bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.
Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.
"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu"
"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy "Em sao vậy, sao em không nói gì hết vậy?", cô ấy nói "Đầu của em đau lắm" - "Hả?", tôi không tin vào tai mình. "Đầu em đau lắm!" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng…
Và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp.
Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?...
Nguồn: songdep.xitrum.net
Hết mưa rồi!!!
Wednesday, October 22, 2008 12:05:07 PM
Hết mưa, bầu trời đầy sao, nhưng sao trong lòng mình vẫn thấy lạnh, lạnh không phải vì mưa mà vì người không còn bên cạnh nữa...........
Nhìn người ta bên nhau trong 20/10 thật là hạnh phúc, chỉ có mình là cô đơn dạo bước..........
Nhìn người ta bên nhau trong 20/10 thật là hạnh phúc, chỉ có mình là cô đơn dạo bước..........
Entry Noname
Friday, October 17, 2008 6:02:35 AM
"Rồi một ngày bão giông trỗi dậy em ra đi từ trong nỗi nhớ bỏ lại anh đi một mình trên con đường cô đơn............"
Trời lại mưa, mưa rất to, làm mình cảm thấy lạnh....Cái cảm giác lạnh lẽo từ bên trong.....
Đã tròn 5 tháng kể từ ngày đó, ngày mà em lìa xa anh.......anh không thể hiểu được vì sao em lại đi.............có lẽ cả đời này anh cũng không hiểu được
Bài hát "Đồng thoại" ngày nào anh và em cùng nghe và cùng hát, bây giờ cũng bài hát ấy, nhưng chỉ còn mình anh nghe và cũng không thể hát được
nữa.....
Tuy anh và em chia tay, mỗi người mỗi ngã..........nhưng cái cảm giác lúc anh và em ở bên nhau sẽ tồn tại mãi mãi trong tâm trí anh...........
Không một ai có thể thay thế em được..............dù em không còn yêu anh nữa
Trời lại mưa, mưa rất to, làm mình cảm thấy lạnh....Cái cảm giác lạnh lẽo từ bên trong.....
Đã tròn 5 tháng kể từ ngày đó, ngày mà em lìa xa anh.......anh không thể hiểu được vì sao em lại đi.............có lẽ cả đời này anh cũng không hiểu được
Bài hát "Đồng thoại" ngày nào anh và em cùng nghe và cùng hát, bây giờ cũng bài hát ấy, nhưng chỉ còn mình anh nghe và cũng không thể hát được
nữa.....
Tuy anh và em chia tay, mỗi người mỗi ngã..........nhưng cái cảm giác lúc anh và em ở bên nhau sẽ tồn tại mãi mãi trong tâm trí anh...........
Không một ai có thể thay thế em được..............dù em không còn yêu anh nữa
OST Kinh Hoa Yên Vân
Monday, October 13, 2008 12:52:43 PM
Một bài hát được trình bày bởi vicky, buồn và đau khổ...
Lời (phiên âm)
qiu shui wu hen, ling ting luo ye de qing su.
hong chen wang shi, ni nan qi lian yi wu shu.
xing kong wu yu, shou wang can lan de gu du.
ren yue huang hun, pian pian bu zai shao nian lu.
ai ru guo hui dao cong qian,
cuo guo de hua kai shi bu shi yi ran mei li ru chu.
ai ru guo hai yao zou xia qu,
qian shou de ni wo,
neng bu neng wo he jin, neng bu neng wo jin ai de wen du.
qiu shui wu hen, ling ting luo ye de qing su.
hong chen wang shi, ni nan qi lian yi wu shu.
xing kong wu yu, shou wang can lan de gu du.
ren yue huang hun, pian pian bu zai shao nian lu.
ai ru guo hui dao cong qian,
cuo guo de hua kai shi bu shi yi ran mei li ru chu.
ai ru guo hai yao zou xia qu,
qian shou de ni wo,
neng bu neng wo he jin, neng bu neng wo jin ai de wen du.
ai ru guo hui dao cong qian,
cuo guo de hua kai, shi bu shi yi ran mei li ru chu.
ai ru guo hai yao zou xia qu,
qian shou de ni wo,
neng bu neng wo he jin, neng bu neng wo jin ai de wen du.
ai zai lu shang,
cong lai jiu feng yu wu zu,
ai yao xing fu, na pa cong yan lei zhong liu chu. liu chu
Một vài pic về vicky trong phim...



Lời (phiên âm)
qiu shui wu hen, ling ting luo ye de qing su.
hong chen wang shi, ni nan qi lian yi wu shu.
xing kong wu yu, shou wang can lan de gu du.
ren yue huang hun, pian pian bu zai shao nian lu.
ai ru guo hui dao cong qian,
cuo guo de hua kai shi bu shi yi ran mei li ru chu.
ai ru guo hai yao zou xia qu,
qian shou de ni wo,
neng bu neng wo he jin, neng bu neng wo jin ai de wen du.
qiu shui wu hen, ling ting luo ye de qing su.
hong chen wang shi, ni nan qi lian yi wu shu.
xing kong wu yu, shou wang can lan de gu du.
ren yue huang hun, pian pian bu zai shao nian lu.
ai ru guo hui dao cong qian,
cuo guo de hua kai shi bu shi yi ran mei li ru chu.
ai ru guo hai yao zou xia qu,
qian shou de ni wo,
neng bu neng wo he jin, neng bu neng wo jin ai de wen du.
ai ru guo hui dao cong qian,
cuo guo de hua kai, shi bu shi yi ran mei li ru chu.
ai ru guo hai yao zou xia qu,
qian shou de ni wo,
neng bu neng wo he jin, neng bu neng wo jin ai de wen du.
ai zai lu shang,
cong lai jiu feng yu wu zu,
ai yao xing fu, na pa cong yan lei zhong liu chu. liu chu
Một vài pic về vicky trong phim...



Câu chuyện về mặt trăng và mặt trời và nước
Monday, October 13, 2008 12:07:28 PM
Ngày xửa ngày xưa khi đất trời vẫn còn chưa phân rõ ranh giới. Có một đôi tình nhân yêu nhau say đắm. Người con gái tên là Mặt Trăng và người con trai tên là Mặt Trời. Một hôm Mặt Trời nói với Mặt Trăng: "Em à, chúng ta cứ ở bên nhau mãi thế này có vẻ như không ổn lắm. Chúng ta thử xa nhau một lần xem sao. Hôm nay anh sẽ đi sang dãy núi bên kia. Anh hứa với em rằng tối nay anh lại về".Thế rồi Mặt trời ra đi. Mặt Trăng ở nhà chờ đợi. Một ngày đối với Mặt Trăng như quá dài rỗi phút chốc nàng không còn kiên nhẫn được nữa. Nàng quyết đinh ra khỏi nhà đi tìm Mặt Trời. Nhưng khi nàng vừa ra khỏi nhà thì cũng là lúc Mặt Trời trở về. Không thấy người mình yêu ở nhà Mặt Trời lo lắng hơn bao giờ hết. Chàng biết làm gì đây? Mặt Trời đành ở nhà đợi người yêu của mình trở về. Và hình như cũng như Mặt Trăng chàng cũng không đủ kiên nhẫn để đợi. Chàng nghĩ rằng có thể Mặt Trăng đã đi sang dãy núi bên kia để tìm chàng. Thế rồi chàng cất bước ra đi. Lúc chàng đi cũng chính là lúc Mặt Trăng xinh đẹp về tới nhà.... cứ như vậy Mặt Trăng và Mặt Trời vẫn đi tìm nhau từ ngày này sang ngày khác và có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ tìm được nhau nữa.
Tình yêu là vậy đấy, nhiều lúc tình yêu rất cần có những khoảng cách. Nhưng hơn hết tình yêu cần sự kiên nhẫn. Cuộc sống không đơn giản chỉ có tình yêu, cuộc sống còn có nhiều khó khăn thử thách. Hãy tin tưởng vào người bạn yêu thương và cùng nhau vượt qua những khó khăn thử thách đó. Khi đó bạn mới biết thế nào là tình yêu thực sự.
...Khi Mặt Trời đi ra khỏi nhà để tìm Mặt Trăng, Mặt Trời đã gặp rất nhiều người, vốn là người lịch sự, hòa nhã, dễ mến và vui tính, Mặt Trời không muốn làm mất lòng ai cả, vì vậy chàng vui vẻ tiếp chuyện với bất cứ ai muốn nói chuyện cùng chàng.Cách cư xử của Mặt Trời thực sự cuốn hút rất nhiều người, ở đâu có Mặt Trời là ở đó bừng lên niềm vui. Các cô gái đem lòng yêu thương Mặt Trời rất nhiều. Vốn là người kín đáo, Mặt Trời không nói cho họ biết rằng chàng đang đi tìm Mặt Trăng, chàng âm thầm đi tìm Mặt Trăng...Rồi có một lần, Mặt Trăng đi tìm Mặt Trời vào buổi sớm, nàng ngỡ ngàng khi thấy Mặt Trời đang vui vầy cùng bè bạn. Nàng vô cùng đau khổ vì nghĩ rằng Mặt Trời không còn nhớ đến mình nữa... nàng quyết định sẽ lánh xa Mặt Trời... và Mặt Trời không bao giờ còn gặp lại được Mặt Trăng nữa...
Đôi khi vào sáng sớm, tôi vẫn thấy Mặt Trăng mờ mờ phía sau mặt trời. Chắc hẳn Mặt Trời không thể hiểu được tại sao mình không gặp được Mặt Trăng, và Mặt Trăng cũng không thể hiểu nổi!
Câu chuyện về nước
Trong 1 buổi gặp mặt gia đình nước, Nước biển tự hào nói: trên trái đất này, nước biển ta là vĩ đại nhất: vì không có loại nước nào nhiều bằng ta, và đầy quyền uy bằng ta.
Nước mưa tán đồng, nhưng cũng rất hãnh diện về mình, tiếp lời: Vâng, anh nước biển đúng là vĩ đại, nhưng xin đừng quên nước mưa em nhé, em cũng có ích cho đời, làm mưa tưới mát cho cây cối xanh tươi, cho vạn vật sinh sôi nảy nở.
Nước sông, suối, ao hồ... cũng nhao nhao lên, tự hào không kém: bọn em cũng không thua các anh, bọn em cũng có vai trò to lớn...
Ai ai cũng ồn ã, tâng bốc nhau và tự tâng bốc mình. Chỉ riêng nước mắt, và nước ngầm là không nói gì...
Mọi người sau cuộc ồn ào, mới nhận ra sự im lặng ấy, lên tiếng hỏi. Nước mắt chỉ khẽ trả lời: em thấy các anh ai cũng vĩ đại, ai cũng có ích cho đời...Còn riêng em, khi em xuất hiện, chỉ là những lúc con người đau khổ, bất hạnh...Em không biết em sinh ra trên đời này để làm gì, vì em thấy em chẳng giúp được gì cả, sự hiện diện của em chẳng có ý nghĩa gì cả...
Đến khi ấy nước ngầm mới lên tiếng: em ạ, không phải như em nghĩ đâu...Ai sinh ra trên đời cũng đều có 1 ý nghĩa nhất định nào đó. Em hãy nghĩ mà xem: vì sao lúc con người đau khổ, bất hạnh em lại xuất hiện?! Đó là vì sự xuất hiện của em làm xua tan những khổ đau đó, con người sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nếu họ có thể khóc được. Và em không thấy sao: kia kìa: một người đi xa nay trở lại quê hương, trên mắt họ, long lanh những giọt nước mắt cảm động; và kia nữa: một người mẹ chào đón đứa con chào đời bằng những giọt nước mắt hạnh phúc... Những giọt nước mắt đó, không phải là em sao??!! Em cũng là giọt nước quý mà nhân loại có được. Hãy dũng cảm sống, và sống thật ý nghĩa nhé em...
nguồn:hoangtan_love90
Trăng và Nước
Monday, October 13, 2008 11:49:30 AM
Em là trăng
Còn anh là nước
Trăng đến tỏa ánh sáng dịu hiền
Làm mát hồn nước
Thế rồi trăng đi
Nước lại lạnh lẽo vô hồn
Vì sao lại đi hỡi trăng
Là do mây đến
Hay trăng chán nước rồi???
Còn anh là nước
Trăng đến tỏa ánh sáng dịu hiền
Làm mát hồn nước
Thế rồi trăng đi
Nước lại lạnh lẽo vô hồn
Vì sao lại đi hỡi trăng
Là do mây đến
Hay trăng chán nước rồi???
Friends (5)
Shoutbox

PHAM THANH VINH
2012-02-11 06:54:10khong the nao dung lai khi thoi jan van troi mau!du mat trang diu hien cam nin!du mat troi tuoi sang rat hao hoa!nhung cau chuyen cu nay xa roi ma long luon tim kiem!chua mot lan gap go da ra di!di ve dau khi huong doi luon tran tro!giot letinh chan chua boi yeu thuong!ve neo xua dau hay cuoi chang duong!khi chi co mot minh tim di vang!buoc chan ai qua mien hoa nang!co nho ve mot goc nho tinh xa?
Latest comments
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | ||
| 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 |
| 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 |
| 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 |
| 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | ||












