Skip navigation.

Oh, Come to me !!!

hi
. Helu, mọi người nhớ add một bức ảnh nào đẹp và đáng iu vào trong guest book của tớ nhé. Love U ^ ^ Cách làm thiệt đơn giản bạn hãy click vào "sign this guest book" ở trong guest book của tớ ý , sau đó hiện lên một bảng hãy điền tên nè , add một bức ảnh nè sau đó để lại lời nhắn hoặc lời chúc j đó cho tớ . Thank kiu đã visit my blog and tham gia vào ngôi nhà guest book. Chúc mọi người luôn có thời gian vui vẻ ! !

Đã lâu rồi không thấy em cười



Sáng nay thức dậy một cảm giác thật mệt mỏi, đầu đau và người mỏi nhừ. có lẽ do lâu quá không vận động j nên thế. Hôm qua mình đi tập erobic chuẩn bị cho rung chuông vàng mà tập từ 5h30 đến tận 7h rưỡi tối ( đi tập có mỗi một hôm về đã thấy dáng đẹp ra roài) .Vừa nãy đi ăn sáng mà cứ như là không nhìn thấy ai ở đường nữa,bước đi cứ như chỉ chực đỏ rầm, chân tay rã rời,suýt nữa thì va mỏ vào cây cột điện ở đầu ngõ nữa chớ ...Không biết có nên tham gia tiếp nữa không???

2/9 ngoan ngoan

:up:

Hế lu cả nhà, mọin gười đi chơi 2/9 có zui kkô, tớ đã có một holiđây thiệt là chuối p: , buôn chuyện tí nhá , mấy hôm về nghỉ cái holidey ấy tớ chẳng đi đâu chơi,cũng chẳng được gặp ai trong opera cả nhớ lắm chứ,nhưng trăm công nghìn việc cái emotion cryyyyy đâu, không có thời gian mà đi chơi nữa,ặc ặc, thu xếp mãi mới tranh thủ đi làm đẹp vào hôm mùng 2-9.ở nhà tớ cứ chắc nhẩm là hôm nay ngày lễ chắc chẳng có ai hâm như mình không đi chơi mà đi make beauty đâu.hờ hờ, thế mà thât nà trái ngược... 2-9 mới là ngày các chị em phụ nữ xinh đẹp đi làm đẹp nhiều hơn kể, tớ một trong những bông hoa đẹp và xinh tươi nhất trong những bông hoa dẹp đã phải bon chen hết sức thậm chí dùng đến cả mĩ nhân kế(miệng cười duyên tám chuyện với chàng hoàng tử ếch duy nhất ở đấy) để được anh ấy ưu tiên làm tóc trước.Kết quả là đi từ 8h sáng đến tận 6h tối tớ mới trở về nhà với mái tóc "mình có cảm giác như đang được iu ấy" ...hi hi... cũng bõ công chờ đợi hi hi hi Tớ mới phát hiện ra một điều là cái blog của tớ có rất ít bài viết, ảnh là chủ yếu ấy,bi giờ tớ lại mún thay đổi phong cách, bài viết phải nhìu lên, thực ra tớ cũng thik viết entry lém nhưng sợ viết linh tinh không có j đặc biệt mọi người lại chẹp chẹp thế mà cũng viết.Nhưng nghĩ lại rồi tớ thấy blog là nơi để tớ sẽ ghi bất kì điều gì tớ thik mà, without special. Gần đây tớ hơi bị chập IC môtị tí nhưng kệ ai chả có lúc như thế , điều quan trọng là tớ đã quyết định the end những những phút chập cheng ấy lại tớ có rất nhiều việc cần phải làm , hi vọng một năm học the final year tớ sẽ làm được nhiều điều nhất làm được tất cả những gì mà tớ đã không làm được trong suốt ba năm qua. Try more nha Trang, cả mọi người nữa nhé , chúc mọi người sẽ có một năm học thật nà tốt thật là hiệu quả. ukiiii nha, ohhh, yeahhhhhhh yeahhhhhhhhhhhhhh một cái nữa để lấy tinh thần cố gắng nào :lol:

Tủi thân T_T


Lâu lắm rồi mình không viết blog, lại khoá cửa blog nữa. hôm nay là một ngày nhiều tâm trạng. Sáng ra đi học, bước ra khỏi nhà thì trời tạnh mưa, đến lớp học chẳng kịp ăn sáng, người mệt mỏi, bơ phờ như con nghiện,ngồi trong lớp cố tập trung mà tâm hồn treo ngược cành cây, mắt nhìn sách đọc mà vô hồn,....Chiều ở nhà đến 5h định đi học lớp dance sport ngay bên cạnh trường y thì ôi thôi đôi guốc bị chuột gặm từ lúc nào. Thất vọng ngồi nhà.Tối đến cơn đâu dạ dày lại nổi lên, cái tội không ăn sáng. mặt nhăn nhó, ngồi bên cái máy vi tính lướt blog,rồi như thói quen lại vào cái blog mà mình vẫn hay vào. Lâu lắm chẳng thấy có entry nào mới trong ấy cả. Vẫn biết là thế nhưng vẫn vào theo thói quen, ...rồi tự dưng lại cảm thấy tủi thân.Hôm nay cái blog này có một entry mới , ...,nhưng sự quan tâm chẳng bao giờ là dành cho tôi cả???

Cô đơn trên Blog

zz

Thế giới ảo đã cho ta những gì và lấy đi của ta những gì? Có bao giờ bạn đặt ra những câu hỏi như thế và tìm kiếm cho mình câu trả lời. Bạn sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời nếu bạn đã bước vào thế giới ấy, lạc lối trong đó, bị nó chi phối và dần dần đánh mất tâm hồn và cảm giác thực tại mà không có lối ra. xx Tôi đã nhiều lần tự hỏi về điều đó, và chính tôi cũng không biết cách trả lời. Tôi cũng chỉ nhận ra mình đã là một phần của cuộc sống bị mã hoá bởi những dãy số nhị phân 0 1 0 1 dài hàng cây số, những dòng thương mại nhiều chiều đi lại qua năm châu bốn biển từng giây từng phút, là một tế bào của cả một cơ thể sống gồm hàng tỷ tỷ tế bào khác như những vệ tinh quay quanh nhau, sống dựa vào nhau hoặc chia tách nhau, thậm chí hận thù và tìm cách tiêu diệt lẫn nhau, một cuộc sống hỗn độn mà 24 giờ một ngày trong đó là một serie những quan hệ, những hành động, những cảm xúc hối hả của một thế giới thực mệt mỏi đã dần mất đi sự ấm áp của con người. xxx Khi Internet ra đời, người ta nói thế giới đã không còn biên giới và người với người đã gần nhau hơn, và cuộc sống một ngày của con người bận rộn hơn, vì họ có thể đi khắp nơi trong tích tắc chỉ bằng một cú click. Khi blog ra đời, người ta khẳng định đó là một thế giới của những cá nhân. Internet làm cả hành tinh nhỏ lại và blog làm thế giới của bản ngã to hơn lên. Mỗi cú nhấp chuột là một cuộc phiêu lưu trong thiên hạ, điều chỉ có trong chuyện cổ tích của những thế kỷ đã qua. Mỗi blog nhỏ lại là một thế giới rộng lớn hoặc nhỏ hẹp của mỗi con người. Thế giới ảo đã dần dần trở thành quyết định trong cuộc sống của hàng triệu người, không dành cho họ một khoảnh khắc ngắn ngủi nào nữa để sống trong thế giới thực, mà những cảm xúc của thế giới không có thực ấy đã dần trở thành cảm xúc ngự trị trong những con người muốn không thể tìm được sự hoàn hảo và yên bình của cuộc sống không trong bầu không khí mà anh ta vẫn hít thở, cơm mà anh ta ăn và những quan hệ thực mà anh ta đang có. :... Có bao nhiêu phần trăm là sự thật trong cái thế giới tưởng chừng vô giới hạn mà chúng ta nhìn vào nó thông qua một cái màn hình nhỏ bé như tivi và sống với nó không biết bao nhiêu tiếng mỗi ngày? Phải chăng chat bằng nickname và sau đó làm blog là một bước phát triển tột cùng của cái tôi cá nhân trước sự bất định và hỗn độn của xã hội xung quanh mỗi cá thể, để luôn phải vươn lên chứng tỏ sự tồn tại của mình một cách dằn vặt và đầy nỗ lực? Đó không chỉ đơn giản là một sự khát khao chia sẻ những quan điểm, ý kiến, thể hiện một cách mạnh mẽ cái tôi độc lập trước xã hội mà đấy cũng là một cuộc đấu tranh để tồn tại trong thế giới ảo như người ta vẫn dẫm đạp lên nhau để tồn tại trong thế giới thực. ... Bạn có là chính bạn như ngoài đời không? Bạn có bao nhiêu cuộc sống và nỗi đam mê để thể hiện cá nhân cũng là bấy nhiêu cuộc chiến đấu sinh tồn trong xã hội? Bạn có dám thể hiện chính con người thật của bạn trên blog, viết những gì bạn nghĩ, bạn trăn trở và dám nói hết tất cả tâm can bạn không? Bạn không thể, vì bạn đã lên mạng là đã cho thế giới thấy bạn, và bạn không thể cứ mãi nói dối. Nhưng bạn cũng không thể bộc lộ tất cả. Vậy là ngay cả trong thế giới ảo, bạn vẫn không thể là chính bạn như bạn đã từng phải che giấu mình ở cuộc đời thực. Thế là 2 lần cô đơn. xx Thế giới hiện đại là vậy. Con người càng chứng tỏ mình càng trở nên cô đơn hơn bao giờ hết, và thế giới gần nhau về địa lý hoá ra lại càng xa nhau hơn về tâm hồn và cái gọi là sự kết nối giữa mỗi người trong thế giới ảo ấy ("friends", trong ngôn ngữ blog) không thể và không bao giờ thay thế nổi những quan hệ đời thường. Con số người đọc blog và chia sẻ với mỗi người chẳng thể thay được những ánh mắt trìu mến ấm áp hay những cái vỗ vai. Bây giờ thì tôi hiểu điều ấy, nhưng tôi vẫn chơi blog như một thú vui, và có lẽ tôi sẽ ngừng không chơi nó nữa, nếu một ngày kia, có một ai đó đến nói với tôi, rằng: "Xin lỗi anh, tôi là ảo, tôi không có thực"... (theo blog của BLV Anh Ngọc

ấy nghĩ gì về tớ....?


Hi, ho^m nay di qua blog ai a^y' tha^y' cai' nay` hay hay:p ma` cung~ to` mo` nu*a~ ne^n thu*? post xem :happy: Moi ngu*o*i` comment tra? lo*i` cho to*' nhe'XX :smile:) 1. ấy là ai thế?:smile: 2. tớ với ấy là gì của nhau nhỉ?:cool: 3. ấy với tớ quen nhau thế nào nhỉ?:wink: 4. ấy thấy tớ thế nào ?:zzz: 5. have you ever wanted to kiss me?p: 6.ấy đặt cho tớ một cái nickname đi nào?:up: 7. mô tả tớ bằng một từ với?:wizard: 8. lúc mới quen tớ ấy có ấn tượng gì?:jester: 9. bây h` ấy còn nghĩ tớ như thế nữa k?:confused: 10. cái gì ấy thix nhất và ghét nhất về tớ?:wait: 11. ấy với tớ có điểm chung gì ko?:happy: 12. có lúc nào ấy có điều gì muốn nói với tớ nhưng rồi lại ko nói ko ( ví dụ như là chửi mắng đánh đập ý, hay là yêu đuơng nhớ nhung zì đấy =)) ) :D 13. Are you going to put this on your blog?p: comment thật lòng nghen. I want to know who am I? :wink: Ai đọc xong mà ứ comment cho tớ là tớ hitle nhé.p:

Ngày kinh hoàng của em


Có một chuyện không thể nào tưởng tượng nổi đã xảy ra với em...huhuhu Sau khi nghỉ hè hơn một tháng cũng là thời gian em gắn bó rất thân thiết với opera Hải Phòng, cũng đã đến lúc em chuẩn bị xách vali lên trường, cũng cảm thấy lưu luyến và đầy nhớ thương nhưng em vẫn phai quyết định lên trường sớm vì năm nay cũng là năm cuối rui` mà.Theo đúng dự định thì em sẽ đi chuyến tàu hôm chủ nhât, nhưng may thay có người gọi điện báo cho em là hôm ấy tức chủ nhât là ngày 23 nên em lại càng có lí do để ở Hải Phòng thêm một ngày nữa,định để sáng sớm mai đi, buổi tối mệt quá, em cẩn thận tắt hết cả chuông điện thoại đi rồi còn để hẳn xuống phòng khách rồi lên phòng đóng chạt cửa lại,ngủ rất ngon hok ai quấy rầy hết,hôm ấy trời mưa nữa chứ, em cứ ngủ ngon lành chẳng biết là trên Hn trời cũng đang mưa và có những gì đang chờ đợi em vào sáng sớm hôm sau. Sáng hôm sau, em gái em gọi ầm ĩ: chị ơi dậy đi muộn rồi. Lúc ấy em mới nửa tỉnh nửa mơ đi xuống nhà . vào phòng khách cầm lấy cái điện thoại thấy 8 missed calls rồi một tin nhắn mà đọc xong cứ nghĩ đang mơ:" dậy mau, nghe máy đi. nhà Hà Nội bị trộm vào lấy hết đồ đi rồi. em giật mình chẳng hiểu gì cả gọi điện ngay lại cho bà chị giọng vẫn mơ ngủ : trộm mất nhà à. Bây giờ em mới ngủ dậy chiều em mới lên hn cơ. Nói ú ớ 1 lúc tắt điện thoại rồi em mới biết là không phải là mơ và bắt đầu chạy xuống nhà khóc tu tu gọi mama kể sự tình.khóc một hồi em gọi điẹn lại hỏi rõ xem mất những gì thì được tin là chúng cắt hết cả chốt cửa bê hết các đò giá trị mà trong những thứ em phải khóc hết nước mắt ấy là chúng đã lấy cái CPU máy tính rồi lấy toàn bộ quần áo không còn sót lại một cái nào. Nghe xong toàn bộ sự thật,em ngồi thẫn thờ một lúc rồi chạy vội đi sắp xếp đò rồi em lao như bay ra cửa bắt ô tô len hn.Lên ô tô, em như một người mất hồn,thẫn thờ, chắc không có lời văn nào có thể tả hết được nét mặt em lúc đó.em bát đầu nghĩ :Vậy là cuộc sống của em đã không còn yên ả nữa, rồi biết thế em lên từ hôm qua có lẽ đã không bị trộm.Mặt em cứ buồn rười rượi ấy, lại còn say xe ô tô nữa vì em chưa kip ăn j cả, có lẽ trông em lúc đó đáng thương lắm, thấy anh ngồi cạnh thỉnh thoảng lại quay sang an ủi, anh nảy lại làm ở phòng hình sự chứ, anh ấy bảo nếu không điều tra được thì gọi điện anh ấy sẽ cho người xuống lấy dấu vân tay rồi chắc chắn sẽ tìm lại dược dồ cho em . Có người nói chuyện cùng em cũng đỡ buồn một tí tẹo.loáng một cái đã đến HN. Em lao như bay lên xem tình trạng ngôi nhà của mình.Lên đến nơi. ôi em vui quá là vui:Nhà cửa tan hoang bị bới lộn tùng phèo như một cái nhà hoang, không phải gọi là như một cái mặt trận mới đúng nhưng chúng nó không lấy quần áo của em. chị em lên trứoc đựoc một lúc và đang kiẻm tra xem thiéu những đò j.Đại loại là tổng thiệt hại khá lớn, bị lấy hầu hết các đò giá trị mà nhỏ nhỏ đễ cầm. Mấy hôm nay em đang sống trong tâm trạng lo sợ nơm nớp,chẳng học hành được jì cả.Lúc nào cũng bị ám ảnh bởi lũ trộm khốn kiếp ấy. Tại cái khu nhà em ở dạo này nhiều bọn nghiện lắm, mà mất cắp liên tục nữa chứ. Đúng là một cơn ác mộng, trộm cướp thật là đáng sợ, mọin gười đã bao giờ ở trong tâm trạng bị trôm cướp chưa, huhuhu

La` La' La La ...


Các bạn thân yêu! Sáng nay ngủ dậy soi gương xong minh` giật mìn quá sao mà xinh thế hok biết, hai cái mụn tranh nhau mọc ra đối xứng ở bên cái miệng xinh tươi của mình. Mọi khi chắc phải ngồi khóc hết nước mắt nhưng hôm nay lại thấy nó xinh xinh yêu yêu thế nào ý. :smile: Chả là đã lâu lắm rồi y', hôm trước sang nhà Phương minh` mới bê 1 quyển sách về không ngờ nó lại hay thế: " Hoa hướng dương không cần mặt trời" _dọc say sưa và ngấu nghiến .Mình đã nhận ra được rất nhiều điều cho bản thân và cũng muốn chia sẻ một chút với mọi người. Các bạn thân yêu! Có những điều lúc này bạn không thể nghĩ được thì bạn đừng nghĩ về nó nữa! Có những người nếu lúc này bạn không thể gặp thì đừng gặp! Thực ra cô đơn càng lâu thì càng thấy hạnh phúc rất đáng để cho ta chờ đợi!flirt ... Đó là những câu mà minh` thik nhất trong "hoa hướng dương không cần mặt trời"(HHDKCMT).Đó là một câu chuyện kể về một cô bé có tên la` tiffany tức là - đá lật nhào ngươi.Tiffany bị mắc rất nhiều căn bệnh phải lên bàn mổ 3 lần trong khi cong đi học, lên đại học lại mắc thêm 2 bệnh ung thư nữa, cô phải chịu biết bao đau đớn, dày vò về thể xác của những lần điều trị bằng hoá chất, đốt điện...có thể ví là na ná như dịa ngục.Thế ma` Tiffany vẫn cười tươi hơn bất cứ ai, sức sống rực rỡ như mặt trời. Trong bệnh viện cô còn là một bác sĩ tâm lí trẻ mang niềm vui và sự yêu đời dến cho những bệnh nhân khác.Không ai nhận ra Tifany là một bệnh nhân ung thư, lại càng không giống một người mắc hai bệnh ung thư.cô ấy luôn cười tươi và dùng vẻ xinh tươi của mình để đổi lấy tình bạn . Đúng là có những người cuộc đời với họ chỉ là sự thở hít, có biết rằng rất nhiều người khác đang dùng hết nghị lực mạnh mẽ để giành được hay không Mình thực sự khâm phục sự can đảm và kiên cường của Tiffany.Cô ấy đã giúp mình nhận ra rất nhiều điều. Cảm ơn Tifany rất nhiều. Tôi sẽ yêu quý cuốc sống của mình. Có ai đó đã nói rất đúng: "tôi khóc vì mình không có đôi giày mới nhưng đến khi tôi nhìn thấy những người chẳng còn chân nữa thì tôi nhận ra mình có rất nhiều thứ rồi." đối với cuộc sống,hãy biết yêu quý những cái chúng ta đang có chứ không nên oán trách những cái mà chúng ta không có. chúc cho các bạn thân yêu luôn can đảm và tìm thấy thật nhiều niềm vui trong cuộc sống của mình Love you all!

hi ^ ^ , lam` quen nha! ^ ^


Ho^m nay ngay` 28/6/2007 mo^t. ngay` dep. tro*i` va` trong. dai. , minh` quye^t' dinh. khai tru*o*ng blog mo*i' trong opera. Thu*c. ra minh` lam` blog trong yahoo nhu*ng ho^m vu*a` ro^i` minh` da duoc cho^ng` minh` la Phuong dai ca ( hehe tu* hao` co chong` dau gau) da^n~ de^n' tham du* buo^i? thac' loan hop nhap cua nhom opera HP . chi? hop nhap thui ma` cung~ tha^y' ra^t' vui . Vi` the^ minh` quye^t' dinh. cho ra do*i` blog nay` de^? giao lu*u cung` cu* da^n HP.hehe.:D :D :D :D Ma` phai? co^ng nha^n cac boy trong opera HP ra^t la vui tinh' va` hai` hu*o*c'dac biet la anh La^m noi ba^t voi chieu cao li' tuong hihi, co' ca cac em ca^p'3 vo*i' nu. cuoi hon nhien lam` minh xao xuyen nho lai mot thoi` da xa:( . Dao nay di dau cung thay cu dan 8x than tho la` gia roi` lao hoa' roi huhuuh lam` minh cung thay run run. Thoi` gian that la tan` nhan huhu bao` mon` sac' dep. va` tuoi xuan:insane: .hehe du` sao cung phai chap' nhan su that thui . Co^' gang' cuoi nhieu moi ngay` de tre ra nha ba con hehe. Chuc moi nguoi luon vui ve cuoi nhieu` nha :D bye
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31