NGƯỜI VỚI NGƯỜI LÀ VỐN QUÝ CỦA NHAU TRÊN ĐỜI

Subscribe to RSS feed

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Mùa hạ đến rùi đó,mình sắp phải vào nhập hạ rùi!.Híc...buồn wúa đi ,mình ngồi nơi vắng vẻ khi bên ngoài vô số những điều mới lạ đang diễn ra đến bất ngờ.Híc,buồn wúa,buồn wáaaaaaaaaaaa

SỐNG ĐÚNG PHẨM CHẤT CON NGƯỜI

làm được con người đã khó ,sống đúng phẩm chất con người lại càng khó hơn.Con người ai cũng muốn nhân cách của mình hoàn mỹ nhưng đôi khi vì lý do nào đó khúc mắc trong đời sống họ lại đánh mất đi nhân cách sống của mình .Nên cả một quá trình sống là cả một quá trình trau dồi và học tập không ngừng nghỉ.

Trong thế giới chúng ta ai cũng muốn mình là người tốt.Từ khi sinh ra cho đến khi tự ý thức được bản thân thì con người ta bắt đầu phải đối mặt với muôn vàn thử thách ,nào tình bạn,tình yêu,muôn vàn thứ tình đối với chúng ta.Nhưng đường đời luôn ghập ghềnh ,nó không suôn và phẳng nên chúng ta cũng khó mà tránh né ,dù ta có cẩn thận mức nào thì cũng khó mà tránh ,nên người xưa nói"nhân vô thập toàn"là muốn nói làm người khó mà trọn vẹn được,và cũng muốn nói về sự thông cảm nhautrong sự sống.Thật vậy,chúng ta ai mà chẳng một lần lầm lỡ chứ?,dù chúngta có cẩn thận nhưng đôi khi vì sự phán đoán nào đó chúng ta không xét đoán được các phản ứng của nó nên chúng ta dễ bị mắc phải sai lầm .Vả lại ,cuộc sống chúng ta nó không chỉ vận hành theo quy luật tự nhiên,mà nó còn phụ thuộc vào cơ cấu thân thể vật lý và tâm lý của chúng ta nữa.Vì thế ,ta phải tự ý thức cuộc sống và đời sống quan hệ gắn thiết với nhau như thế nào rồi.Chúng ta cũng đừng tự ti khi chúng ta phạm một sai phạm nào đó ,chúng ta cũng đừng bi quan khuất phục trước những tình huống không mấy thiện cảm kia.Trong chúng ta không ai là kẻ xấu ,mà chỉ có những ai không biết sửa xấu mà thôi,một khi họ đã sửa rồi thì đâu còn gì để xấu nữa chứ?!.Dù có đi chăng nữa thì đó là cái đã qua ,mà cái đã qua thì có bao giờ trở lại mà ôm ấp nó làm chi cho mệt mỏi thân tâm cơ chứ.Chúng ta phải biết thông cảm và chia sẻ cho nhau thì thế giới chúng ta mới yên ổn,thế giới có yên ổn thì thân tâm chúng ta ắt yên ổn thôi.Cho nên đức PHẬT một nhân cách đã biết được sức mạnh của tình yêu thương là sức mạnh để cho con người ta sống hoà bình với nhau"chỉ có yêu thương mới dập tắt được hận thù,còn lấy hận thù dập tắt hận thù thì thù hận càng thêm tăng trưởng mà thôi.Câu nói này thật trí lý ,như chúng ta thấy thế giới chống khủng bố nhưng thấy chỗ nào chống thì chỗ ấy lại bị kủng bố,qua đó,chúng ta ít nhêều cũng hiểu tầm quan trọng của yêu thương là gì rồi.

Chúng ta sống với nhau là phải quan tâm giúp đỡ lẫn nhau khi khó khăn hoạn nạn.Trong đời chúng ta sống là một con số bất định nhưng nó có giới hạn đấy;con số bất định vì chúng ta không xác định được đời sống chúng ta là bao nhiêu năm nhưng khi nó chấm dứt thì đó chỉ là một giới hạn ngắn ngủi cho ôột đời sống.Vì vậy,mạng người chúng ta chỉ đo được bằng hơi thở mà thôi;hơi thở còn thì chúng ta còn ,hơi thơ mất thì chúng ta hẳn phải mất theo mà thôi.Cho nên,khi chúng ta còn khoẻ mạnh thì chúng ta phải làm những hạnh thuộc về trách nhiệm của người con đối với các bậc đã sanh thành dưỡng dục ta nên người.Đến đây,mình chợt nhớ có người bạn nói "cha mẹ sinh ra ta không phải vì yêu ta ,mà vì tình dục nên phải sanh ta ra mà thôi".mình thấy cậu ta nói cũng có cái đúng của cậu ta.Nhưng chúng ta phải biết ở thế giới này thì quy luật của nó ai mà chẳng có lòng dục chứ,nhưng dù có thế nào thì người sanh ra ta đâu tránh khỏi những lo toan buồn khổ để cho ta lớn chứ.Nên chúng ta phải có trách nhiệm hiếu dưỡng người trên trước,song song với nó là chúng ta phải qun tâm giúp đỡ những người quanh mình bằng hình thức nào đó để họ mơ mang về thể chất lẫn tâm hồn.

hôm nay tớ rảnh nên trình bày đôi dòng để ghi mãi vào đây ,nếu có bạn nào đọc thì cũng cho tớ vài ý nhận xét nhá!.

Read more...

TÌNH YÊU CỦA TÔI

,

Tôi có tình yêu rất mặn nồng,
Yêu người ,yêu vật lẫn non sông,
Tình yêu chan chứa trong hoàn vũ,
Đâu chỉ yêu riêng khách má hồng!,
Nếu khách má hồng muốn được yêu,
Thì trong tâm trí hãy xoay chiều,
Quay về bể khổ yêu nhân loại,
Sẽ gặp tình ta trong khối yêu.

SỐNG HẠNH PHÚC

Từ rất lâu con người thường mong muốn có cuộc sống hạnh phúc bên người mình yêu,bên người thân ,bạn bè và xã hội.Nói chung là hạnh phúc trên hành tinh này.Nhưng điều mong muốn tưởng chừng như ít ỏi ,nhỏ bé kia lại luôn xa vời với chúng ta vì đâu đó luôn diễn ra những sự trái ngựợc làm ta đau khổ,buồn giận,thương ghét...
Mình tù lâu đã ý thức được điều này nên mình rất chán ghét cái mà người ta cho là hạnh phúc.Từ khi nhận thức rõ về cuộc đời mình luôn khát khao tìm được hạnh phúc thật sự,nhưng cái hạnh phúc thuở mình tìm cũng còn giới hạn giữa hai bên,vì thế tinh thần mình luôn bị chao đảo dường như tuyệt vọng.Bởi mình gặp quá nhiều sự cay đắng từ những lời tưởng như ngọt ngào kia,rồi từ những tình bạn tranh giành cấu xé,hơn thua...Từ đó , mình không còn muốn chơi bời du ngoạn gì nữa kể cả cuộc vui của bè bạn;chúng tưởng như chúng vui lắm !,chúng hả hê cười đùa khi cuộc sống quanh chúng như bó lại rồi những đứa con nheo nhóc ít học cùng mái nhà ngày một dột nát.Cuộc sống thuở ấy thật cơ hàn ,mình thấy thương chúng lắm nhưng mình cũng đâu hơn chúng tí nào đâu,cuộc sống khó khăn làm mình quẫn trí ,cái mình cần là một lối thoát,thoát ra khỏi cái tăm tối cùng quẫn kia,cái đã nhấn chìm đời mình dưới lưỡi dao cây cuốc .Cuối cùng ,một sự sắp đặt nào đó ,mình đưa mẹ đi chùa lễ Phật ,mình thấy nơi đây thanh thản mọi người chan hoà bên nhau ,họ san sẻ những tâm sự và ăn bát cơm chay thanh đạm mà ai cũng thấy vui vẻ một cách lạ thường.Từ đó,mình quyết định tìm hiểu thật kỹ về lối sống thiền môn ,kể từ đó mình đã gắn thân mình nơi đó và mình thấy chỉ có nơi đây mới cho con người ta cái tâm trí thanh thản và chỉ có nơi đây mới là con đường chân hạnh phúc.Vì nó dứt trừ những cái thuộc về cá nhân ,những cái sở hữu của anh của tôi...Tuy nơi đây thanh thản như vậy nhưng cũng khó với lắm ,vì con người ta đòi hỏi quá nhiều về bản thân ,về tâm lý nên cũng không mấy ai mà dám khẳng định mình được thành công trọn đời mà chỉ vui với cái vui hiện tại đang có.
Vậy mới biết cần có sự kiên nhẫn vượt qua mới đem lại hạnh phúc và thành công,đừng có tìm hạnh phúc ở một nơi nào hết mà hãy tìm ở ngay chỗ ta bị mắc kẹt chỉ nơi ấy khi ta tìm được lối ra thì đó mới là hạnh phúc và cũng chỉ có nó mới cho ta biết yêu thương trân quý những cái ta đã dày công vì nó.Còn tìm ở nơi nào đó thì nó cũng không thiếu sự thử thách với ta để chung trao cho ta niềm hạnh phúc thật sự.
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29