Chả hiểu sao, mấy hôm nay cái cúm H1N1 nó ám ảnh nhiều đến thế nữa !
Sáng dậy, đi học , hí húi nhắn tin cho thằng bạn: - Mày bị H1N1 chưa ? Bị chửi là trù ẻo, mà hôm sau lại hì hụi nhắn tiếp: - Thế hôm nay mày đã bị chưa ? . Hứng chí lên nói với cả lớp, trường mình ai bị H1N1 là cả trường được nghỉ liền, bọn nó sướng, vỗ tay rào rào.
Chiều, con bạn học bên NHân Văn gọi điện, bảo được nghỉ học vì H1N1. Nó bảo, tao ở gần vùng dịch nhất, hichic. Bảo nó, mày gọi cho tao in ít thôi, kẻo tao bị nhiễm từ mày nhá !
Tối chat chit, status thằng em, có triệu chứng H1N1, liền pm ngay: - H1N1 có lan truyền qua đường internet không mày, ?
Cứ thấy ai hắt hơi sổ mũi nhức đầu là hỏi ngay, có tiêu chảy không, rồi kết luận là không khéo nhiễm H1N1 thì chết... Tóm lại là H1N1 ám ảnh từ sáng tới chiều, từ việc học hành đến lúc ăn chơi, ngủ nghỉ...
Nghe nhà nước nói phải đeo khẩu trang. Tìm mua khẩu trang liền, 3k một cái nhé. Nhưng báo chí viết ầm ầm là không ăn thua. Thôi thế không hiệu quả thì bỏ, bịt làm gì cho nó khó thở, hôi mồm. Phải sử dụng loại gì gì ấy cơ, nhưng mà đắt quá, những 25k một chiếc, mỗi chiếc chỉ được dùng một lần. Nếu thế thì hết dịch cũng chết đói vì hết xiền. Bỏ luôn, lực bất tòng tâm !
Nhưng vẫn lo lắm !!!
Cơ mà lo là lo thế thôi ! Chứ vẫn bình chân như vại, chả có động thái gì để phòng chống cả. Đang viết bài này, một thông tin nóng hổi lại đến, Ca tử vong đầu tiên nghi cúm A/H1N1 tại Việt Nam.
Lo quá đi thôi, !
Bài bị thât lạc mới tìm lại đc post lại cho mọi người .
Gọi là ăn mày với người mình vừa gặp thì không thật đúng, gọi là “giang hồ phiêu bạt” thì đúng hơn. Đây là một người mắc bệnh về thần kinh, chắc lạc gia đình, lang thang ở đây cũng được đến hơn một năm rồi. Ban ngày xin ăn quanh quẩn ở chợ. Ban đêm ghé khu chung cư ngủ . Còn bây giờ thì, quần không, áo không, một tay khư khư ôm của quý, một tay cầm bắp ngô ai vừa cho đưa lên mồm gặm...
Và thế là lại lan man, lẩn thẩn nghĩ đến chuyện ăn mày…
Ăn mày là một hiện tượng cổ xưa và phổ biến.
Có nhiều lý do. Trước hết là lý do tín ngưỡng. Với niềm tin cho vật chất gắn liền với tội lỗi và với ước muốn dấn thân trọn vẹn vào cuộc sống tâm linh, nhiều tôn giáo lớn, và Phật giáo , Ấn Độ giáo... khuyến khích những người tu hành đi khất thực. Khất thực, thật ra, là một cách ăn mày.
Và sau nữa, ăn mày là vì lí do kinh tế, "đói cơm rách áo hoá ra ăn mày".
Ăn mày, trong truyện kiếm hiệp gọi là Cái bang. Bang này cứ gọi là đông nhất trong các bang hội ở phim chưởng. Hình ảnh thì thấy rõ rồi, hàng ngày vẫn bắt gặp ấy. Nhưng đặc sắc nhất là Cái bang có Đả cẩu bổng pháp, gọi nôm na là cái gậy oánh chó. Thi thoảng có vụ cãi lộn , mình bảo mấy đứa bạn đưa cho cái gậy , chúng nó truyền tin cho nhau: "Mang cho Fê cái Đả cẩu bổng pháp...". Hoá ra, bọn nó coi mình là dân Cái bang đấy, !
Chuyện kiếm hiệp chẳng mấy khi giống ngoài đời thực, nhưng có một thực trạng là ở ta ăn mày nhiều quá. Một khu phố nhỏ như nơi mình ở cũng có 2, 3 người. Ấy là chưa kể, thi thoảng có một vài người, từ đâu chẳng biết, lê cái chân què quặt, lết xin từng nhà . Nhưng có đến các khu du lịch thì mới thấy, số lượng ăn mày nhiều thế nào. Đến cố đô Huế, vừa xuống xe, hoặc thậm chí vừa bước ra khỏi quán ăn thôi, đã bị bu quanh, khoảng dăm bảy người, đông nhất là trẻ con lau nhau áo quần rách tướp, mặt lũi lem nhem. Không cho thì tội, nhưng cho thì… tốn, mà cho một người thì lập tức người khác nhao tới năn nỉ bằng được mới thôi. Thế nên, thoát được ra khỏi cũng chết mệt, cái bát bún riêu vừa ăn xong tan biến tự lúc nào. Ở các lễ hội cũng thế, ăn mày nằm la liệt trên đường đi, phơi bày thảm nhất cái đau khổ của mình để mong rủ lòng thương.
Lẽ thường, dân cái bang là những người túng quẫn, không còn khả năng lao động, người già trẻ em không nơi nương tựa, đường cùng mới phải lang thang đầu đường xó chợ, sống nhờ lòng từ thiện của người khác. Người già cả neo đơn mất sức lao động, trẻ nhỏ không nơi nương tựa, người tàn tật không có khả năng lao động… thôi thì còn chấp nhận được. Nhưng những thanh niên, trung niên thì thấy bất nhẫn làm sao. Có lần, ở Hội đền Trần, Fê đã bắt gặp hình ảnh những người khoẻ mạnh, chân tay lành lặn cũng bò lê ăn xin. Nhìn không gợi lòng thương mà chỉ gây cảm giác khó chịu, bởi kiểu lười lao động, chuyên ăn bám vào lòng thương hại của kẻ khác.
Bởi thế, thái độ của người đời với ăn mày cũng năm bảy cách. Có người đi hội thủ sẵn cả tập tiền 2000đ, gặp là cho, gặp là cho. Nói không tin, cả ngày đi về cả tập tiền hết veo như chơi… Có người thì cho kiểu chọn lọc, gặp người tàn tật, lở loét, người già trẻ con thì cho (Nhưng cũng phải cảnh giác cao bởi bây giờ công nghệ ăn mày đã cao lắm, nhờ hoá trang, người thường trở thành què quặt, lở loét dễ như bỡn)… Có người thì tuyệt đối không cho, thà bỏ tiền vào hòm công đức trong chùa để nuôi sư chứ nhất quyết không cho… ăn mày.
Nói đến ăn mày, nói đến sư, chợt nhớ đến bài thơ :
Đang trưa ăn mày vào chùa
Sư ra cho một lá bùa rồi đi
Lá bùa chẳng biết làm gì
Ăn mày nhét túi lại đi ăn mày…
.................(Vào chùa)
Nhân đọc bài thơ này khi nói chuyện ăn mày, chợt nhận ra, hình như cái tư tưởng nhân sinh cao siêu của đạo Phật, cái bùa hộ mệnh quý giá mà nhiều khi phải tranh cướp mới có được (bạn nào đi xem khai ấn đền Trần thì biết) lại chả có giá trị gì, vô nghĩa đối với kẻ ăn mày giữa buổi trưa. Cái cần với kẻ ăn mày là cơm, chứ chả phải cái lá bùa hộ mệnh rất vô tích sự này. Hoá ra, cần cho cái người ta cần chứ không phải là cho cái mà mình có. Điều đơn giản ấy, mấy ai có thể thực hiện được !
Nhiều lúc rỗi việc, hoặc đứng chờ ai vào chợ, Fê hay nhìn mấy người ăn xin. Họ hay bị bọn trẻ con trêu chọc, riêng mình thì chẳng dám. Từ xưa đến nay, người khoẻ mạnh, thành đạt mình còn hay giễu chơi, chứ người bất hạnh mình chắng dám giễu họ bao giờ, sợ vận ngay vào mình ấy . Mình có kinh nghiệm rồi, hồi bé, hình như, mình mỉa mai, báng bổ điều gì thì sau này, chẳng chóng thì chầy, điều đó vận luôn vào mình. Nên sợ lắm !
Nhưng kể ra, ăn mày, có phải ai xa lạ đâu mà kỳ thị. Cũng là những con người đó thôi:
Đến trường rõ sớm, nhưng đổi lịch, không phải lên lớp. Về nhà chẳng có ai, chán phèo, bèn ra quán, giờ này bạn bè đang làm, đi học hết cả rồi, cafe một mình.
Nắng mới lên bao trùm vạn vật, cả khu phố. Không gian yên tĩnh. Những giọt cafe đen nhánh đang thong thả rơi, chầm chậm, từng giọt...
Cậu nhỏ phục vụ quán với tay bật công tắc. Một giai điệu trữ tình ngọt ngào, trong sáng, tha thiết ngân lên trong không gian tĩnh lặng: Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa, chọn những nụ cười...
Lắng nghe ! Nhấp một ngụm cafe. Và không khỏi lan man nghĩ về cuộc sống...
------------------------
Mỗi chúng ta, hằng ngày đối diện với biết bao nhiêu điều bận rộn : chuyện làm việc, chuyện ăn uống, chuyện chơi bời, chuyện đối nhân xử thế, ... ; biết bao mối quan hệ : với bạn bè, với người thân, với đồng nghiệp và thậm chí với cả kẻ thù nữa.
Biết bao niềm vui...
Và cũng có không ít nỗi buồn !
Và có lẽ bởi những nỗi buồn kia, mà chúng ta bắt gặp bao nhiêu gương mặt cau có, bao lời gắt gỏng. Và có lẽ, bạn gặp không ít sự cau có trên gương mặt của chính tôi, .
Nhưng hôm nay tôi nghiệm ra rằng, sẽ thật tốt đẹp nếu như mỗi ngày chúng ta "biết chọn một niềm vui", "chọn những bông hoa, chọn những nụ cười...".
Chọn những bông hoa là chọn những gì đẹp đẽ, tinh tuý nhất mà thiên nhiên ban tặng !
Chọn những nụ cười là chọn những tươi vui, yêu thương mà trái tim rộng mở trao ban !
"Mỗi ngày chọn một niềm vui, chọn những bông hoa, chọn những nụ cười" đích thực là sự chọn lựa cho mình, vì cuộc sống của bản thân mình... Phải vậy không, bạn của tôi ?
-----------------------
Bởi thế nên Mây ạh,Gió mới nói với Mây, hãy nghĩ đến những niềm vui và mỉm cười. Đừng nghĩ ngợi nhiều về những gì trong quá khứ nữa . Hãy nghĩ đến những gì tốt đẹp đang đợi Mây . Nghĩ đơn giản cho đời thanh thản, Mây nhỉ !
----------------------
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui... Bắt đầu từ ngày mai, mỗi chúng ta hãy chọn cho mình một niềm vui, bạn nhé. Ví dụ, dừng làm việc 10 phút để đọc entry này của Fê và comment chẳng hạn ...
Mời bạn cùng nghe: : Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn do ca sĩ Hồng Nhung trình bày, .
Mỗi ngày, tôi chọn một niềm vui, chọn những yêu thương, chọn những nụ cười...
Ấy là những sớm , những đếm một mình , cô độc . Rồi cứ mường tượng rra cái cảnh ấm áp , rúc ra rúc rích cách đây mười năm hay mười lăm năm . Có gì đâu ngồi tụ đầu vào nhau căn chắt , sang hơn thì ngô rang , lạc rang . Rồi thậm thụt thì thào kể chuyện nhau nghe . Cơn ngủ ập đến ăm ắp giấc mơ khi mẹ vun vén xong việc nhà , thò đôi bàn chân lạnh gia vào trong chăn hít hà , xuýt xoa ....và cái giọng trầm ấm ấy , yêu thương như mang cả trong đó cái thế giới tuổi thơ của mình . Đã bắt đầu bằng những yêu thương ngày xửa ngày xưa như thế...
Sống ở Thành Phố , trong cái ồn ào và sang trọng , ai trong chúng ta không một lần nhớ về làng quê yêu dấu đã sinh ra ta . Bao mùa hè đã qua rồi , tuổi thơ nó lặng lẽ nằm lại bên thềm gió ven đê . Giờ được sống giữa một Tp lớn nó lại cồn cào , khát khao nhớ về miền hoa cỏ ngày xưa ...
Ngày xưa nó thường lang thang trên đê thoai thoải ken ken hoa cỏ may , nghiên ngả , tim tím ngút mắt . Mỗi lần đii học về qua bãi lên đê là Nó lại bực mình ngồi nhặt hoa cỏ bám đầy ống quần , vì thế ngày ấy Nó ghét cay ghét đắng cỏ may . Hỏi ông trời sao lại sih ra hoa cỏ may để mỗi lần đi chăn trâu chăn bò , thả diều hoa bán đầy ống quần nhặt mãi không hết .
Ở giữa đồng quê Nó còn có một ngôi miếu thiêng lắm . Nghe bà Nó bảo thế , Nó chỉ dán rủ mấy đứa bạn mon men đến gần , hoang vắng là vậy , mà một bbó hoa dại nở trắng còn tươi . Bà nó bảo đó là của một bà cụ có chồng bị chết trong một trận càn của giặc Pháp . Ông ấy định chạy vào đó ẩn nhưng không kịp , bị bắn chúng ngực rồi ngục xuống trước cửa miếu . Bà cụ làm gì có hoa ở vườn , nên cứ rra bờ sông ngắt những bông hoa tập tàng tim tím về tháp hương cho ông cụ . Nghe bà kể , nó cứ tưởng hhoa cỏ dại chỉ sinh ra rồi lụi tàn không người nhòm ngó , thương tiếc vậy mà lại có lúc lắng đọng của tâm linh thuần khiết đến tôn thờ . Nghĩ về hoa cỏ dại nó lại thương cho những bông hoa cây xấu hổ , buổi chiều về khi đã tắt nắng , không khí dịu đi nhưng tạ sao hoa lại rũ héo ? Chả thế người ta đặt cho cái tên " Xấu Hổ " . Dọc đường trở về làng , hai hàng cúc tần hoang cao ngút đầu người chằng chịt dây tơ hồng . ...........
Giậu cúc tần của nó , dòng sông của nó , một bờ đê ngút ngắt hoa cỏ may đáng ghét , một cây cầu bắc qua sông phía hạ lưu mờ mờ ảo ảo như luôn bắc qua nỗi nhớ , ngăn cach tuổi thơ hoang dại với cuộc đời hôm nay . Tuổi thơ ơi ngủ ngoan nhé ! Nó đã sang bên kia của cầu rồi , để mãi mãi không ngày trở lại . Nhớ lắm tuổi thơ bên hoa cỏ . Nhớ lắm những buổi chiều hoàng hôn , hay trong buổi sáng mùa đông còn se lạnh , hay giữ một chiều thu trời cao trong xanh . ....Tất cả chìm trong sự tĩnh lặng đến nao lòng .