My Opera is closing 3rd of March

petit espoir

passez votre chemin

poems

Bỗng đến rồi đi là nỗi nhớ,
để rồi không tên cứ mênh mang.

Mùa hạ cuối - Nguyễn Thanh Loan, DHKHTN Hanoi

Rồi cũng biết rằng hạ về bên cửa,
Chùm phượng mang áo đỏ cháy ngang trời
Gã tóc ngắn chẳng hồn nhiên được nữa
Cô bạn nhìn tư lự đám mây trôi.

Vẫn cái lối của học trò cuối cấp.
Bài thi mang chắp cánh những nụ cười
Cái liếc mắt giữa giờ thành ngọng nghịu
Xao xuyến nào giấu một cái bĩu môi...


Lời phấn trắng thầy cô chừng hối hả
Ve thì kêu vô nghĩa mấy tầng vòm
Sân trường đếm những bước đi vội vã
Cơn mưa nào thức dậy một chiều hôm

Và dấm dúi những hộc bàn ngăn cặp
Trái me chua về nhắc chuyện hai người
Khung cửa cũ nắng hồng như màu mắt
Góc lớp mình khúc khích chuyện buồn vui

Rồi lưu bút chứa chan lời đầu hạ
Chuyền tay nhau cho hết những giận hờn
Có ai đứng so vai ngoài cửa lớp
Mắt bạn nhìn vời vợi bỗng trong hơn.


Tay len lén ôm vào lòng chiếc cặp
Ai dối lòng...lời đề tặng hôm qua
Muốn keo kiệt giữ bài thơ mười tám
Ngốc nghếch oi, hạ cuối rồi mà...

Và đỏ thắm những chân trời rạo rực
Phượng tô hồng cho những ước mơ
Ta không biết nói gì đây, thôi để:
"Xa cách ngày mai xin được khóc bây giờ "...

grin from ear to earvirtually dissect a frog

Write a comment

New comments have been disabled for this post.