Sticky post
Sunday, June 27, 2010 4:14:10 PM
Tình yêu và nỗi nhớ (Bằng Cường)
Monday, January 9, 2012 11:47:39 AM
YÊU THƯƠNG PHAI MÀU
(Nhật Tinh Anh & Khánh Ngọc)
Vì sao giông tố mình luôn bên nhau, mình luôn cố gắng để vượt qua
Thế nhưng những giận hờn cứ làm ta chia cách
Một vài lời nói, một vài hờn ghen, một vài giây phút ta hiểu lầm
Chất thêm nỗi buồn lên trái tim anh và em
Rồi anh hờ hững, rồi em quay lưng, dù lòng ta biết vẫn còn yêu
Đến khi thức dậy mới thấy mình đã quá xa
Làm sao để xóa, làm sao quên đi những điều chỉ khiến ta ưu phiền
Để ta thấy tình yêu ấy như ngày đầu tiên...
Anh vẫn luôn yêu em trọn vẹn
Sunday, January 8, 2012 6:32:57 PM
Chưa bao giờ một chuyện vừa mới xảy ra lại có thể ám ảnh và đi vào giấc mơ của Tôi một cách nhanh đến vậy!
...
Bây giờ là 22h58', bật máy và bắt đầu gõ những phím đầu tiên. Cảm giác lúc này thật tệ, nó giống như khi đang đứng chấp chới trên đỉnh của một tòa cao ốc và vừa "đón nhận" cú hích nhẹ từ chính người mình tin yêu. Hoảng loạn thực sự, và cứ thế rơi trong vô thức...
Bất lực!
Người và Tôi, đang giận hờn chính đáng hay lại đang hiểu lầm vô cớ? Chuyện lần này vốn chẳng có gì to tát, Tôi nghĩ thế, và Tôi cũng chẳng hề suy nghĩ sâu xa, chỉ là Tôi hơi không vui nên im lặng một chút, nhưng rồi mọi chuyện sẽ nhanh qua, tính Tôi thất thường như thế phải chăng Người còn chưa biết? Nhưng sao Người cứ thích quy chụp mọi thứ và úp cho nó một cái mũ thật to? Là Người nhạy cảm ư, hay tại Tôi vô cảm quá?
Đêm nay, ngay khi mọi chuyện vừa mới xảy ra, Tôi đã linh cảm thấy một điều gì đó, đã không còn muốn thức nữa nên Tôi nằm xuống ngay và muốn ngủ một giấc thật dài, để ngày mai tỉnh dậy từ thật sớm, mỉm cười đón chào ngày mới, rồi làm một điều gì đó quen thuộc theo một cách thật khác như chưa từng có điều gì đó xảy ra. Nhưng đâu ai biết ẩn sâu trong đó chỉ có một ước mong duy nhất là muốn được quên đi thật nhanh cái cảm xúc như đang cào xé tim gan này... Muốn ngủ và đã ngủ, quá nhanh đến mức không thể cảm nhận được gì, và cũng thật may vì nhờ đó mà những suy nghĩ ngổn ngang vẫn chưa kịp tìm về và nhấn chìm Tôi trong đó. Nhưng...
Mấy khi trời cho lòng người vừa ý!
Phải. Điều gì đến với Tôi quá nhanh hay quá tốt đẹp cũng chưa bao giờ có một cái kết trọn vẹn, thực sự là thế! Choàng tỉnh với chiếc điện thoại vẫn còn nắm chặt trong tay và một bên gối ướt sũng vì nước mắt, Tôi giật mình tự hỏi mình đã khóc đấy ư? Những giọt nước mắt khi thân xác đang chìm hoàn toàn trong vô thức? Ngay khi viết những dòng này thì cơn ác mộng vẫn còn hiển hiện rõ trong đầu Tôi như vừa mới xảy ra ngay tức khắc. Chỉ có màn hình chiếc điện thoại là vẫn trống trơn không một dòng tin nhắn hay thông báo người gọi lỡ. Ừ, thì đúng là Tôi đã mơ!
Đã bao giờ Người biết Tôi rất sợ những cơn mơ?
Bật dậy trước những ánh nhìn đầy thắc mắc, đôi tay Tôi ghì chặt như muốn bóp vỡ chiếc điện thoại vẫn đang nằm trong đó. Giấc mơ về Người chưa bao giờ lại rõ ràng đến vậy, và cũng chưa bao giờ một chuyện vừa mới xảy ra lại có thể ám ảnh và đi vào giấc mơ của Tôi nhanh đến thế! Trong cơn mơ Tôi đã thấy Người, thấy câu chuyện vừa mới xảy ra ngay trước đó chưa đầy 1 canh giờ của cả hai, nó phũ phàng đến mức khó tin và cũng không dễ dàng gì chấp nhận. Ban đầu nó đẹp, Tôi thấy mình ngủ và rồi Người gọi cho Tôi như mọi lần, nhưng rồi sau đó...
Ác mộng, và nó khiến Tôi sợ, một nỗi sợ giờ đã không còn là vô hình nữa! Tôi thấy Người chỉ trích tình yêu của Tôi, và Tôi đã đúng. Những giấc mơ của Tôi luôn đúng, ít ra là trước nay đều vậy. Tôi vốn không tin lắm vào những điều kỳ bí, về linh cảm, về tiên tri, nhưng những gì Tôi càng không muốn tin thì một thế lực nào đó lại càng khiến Tôi phải tin thông qua những trùng hợp không thể nào lý giải (?) Ngay lúc này đây, ngồi thẫn thờ và đôi lúc bất động trước màn hình trong một bóng đêm dày đặc, cảm giác như mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, Tôi vẫn chưa tin được vào những gì mới vừa xảy đến.
Tôi-đang-HOANG-MANG-thực-sự!!!
Quay lại với câu chuyện của tối nay, Tôi vốn suy nghĩ giản đơn mà sao Người lại đa nghi quá vậy? Là Người đang cố đẩy nhau đi về 2 phía đấy Người có biết không? Mọi lần là Tôi đã sai, Tôi chấp nhận mà không hề oán trách, nhưng lần này là do Người cả đấy Người có biết hay không? Tại sao Tôi nói thật Người không nghe lại cứ cho là Tôi đang lấp liếm? Tại sao ngay lúc này Tôi đã muốn quên đi nhưng chính Người lại kéo chúng ùa về? Tại sao chứ? Có phải Người đang nghi ngờ vào Tôi, vào tình yêu mà Tôi đang ngày đêm vun xới?
Yêu Người, Tôi vô cùng hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ trách Người, thực sự là chưa bao giờ trách Người dù chỉ là một chút, phải chăng những thắc mắc có phần thái quá của Tôi đang làm Người đắn đo suy nghĩ? Tại sao Người không chịu thấu hiểu cho Tôi một phần bé nhỏ? Tại sao không cùng giúp Tôi đi qua quãng thời gian khởi đầu khó khăn này? Tại sao không chịu để ý mỗi lần hỏi Người Tôi đều rất vô tư không một chút đắn đo hay suy nghĩ? Vì Tôi biết Tôi đang muốn làm quen dần với nó để bình thường nó như bao chuyện khác trong Tôi, Tôi không đay nghiến hay hờn trách mà chỉ hỏi để được nghe Người khẳng định và Tôi được quyền tự hào về tình yêu mà Người dành cho Tôi. Nhưng sao Người không thấu hiểu và cảm thông mà cứ chỉ trích Tôi như thế?
Vô vàn câu hỏi tại sao mà chính tôi cũng chưa thể tìm được câu trả lời. Và có phải chăng đang bắt đầu có mâu thuẫn ở trong nhau khi mà mỗi người đều mong muốn được yêu thương theo cách riêng của mình?
Đêm nay Tôi đã rất buồn, và hẳn Người cũng thế. Chỉ khác là có thể giờ Người đã ngủ ngon, còn Tôi thì không thể. Tôi đang rất giận Tôi vì cái cách yêu và làm tổn thương người mình yêu không giống ai của mình, nhưng Tôi cũng giận Người vì đôi khi lung lay cứ muốn buông đôi tay từ bỏ và bắt đầu đắn đo lựa chọn. Người nghĩ thế nào về YÊU? Yêu là có thể ruồng bỏ nhau sao? Yêu là sẵn sàng rời xa nhau chỉ vì đôi lần lầm lỡ? Người ta bảo không ai yêu nhau hoàn hảo, không ai hiểu nhau hoàn toàn, mà luôn có những lúc cả hai phải nhường nhịn nhau cùng sống. Vì yêu, vì tin Người nên Tôi không bao giờ muốn rời xa Người cả, và cũng vì yêu mà Tôi chấp nhận tất cả quá khứ và những điều không hoàn hảo ở Người. Chỉ mong được Người chấp nhận một chút gì đó của Tôi, ít thôi...
...
Tôi biết Người đã viết lúc trong lòng như lửa đốt.
Nếu đem từng chữ, từng câu Người viết ra so sánh như hàng ngàn vết cứa vào sâu trong lòng tôi, thì từng giây, từng phút Người im lặng còn đau hơn hàng triệu hàng triệu những vết cứa ấy. Và chỉ cần một suy nghĩ trong Người là muốn buông xuôi và rời xa tình yêu của Tôi thôi, nó còn hơn cả trăm ngàn tỉ những nhát dao ấy. Người có biết không?
Những khi Tôi vẫy vùng trong xót xa và tuyệt vọng. Người có hay biết không?
Nhưng hơn hết thảy, Tôi vẫn chưa bao giờ thoáng nghi ngờ hay mông lung về tình yêu Tôi dành cho Người cả. Tôi đã yêu và chọn cách được yêu Người tuyệt đối. Người có biết không?
Đã cùng hứa dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không được im lặng.
Hứa, để rồi...
SG, 1:32AM 9/1/2012.
P.s: Viết rồi lại xóa, cứ liên tục như thế cho đến khi đầu óc trở thành một mớ rối bời. Đêm sẽ dài đây!
Saturday, January 7, 2012 4:29:05 AM
Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ lúc nào ♥
Em,
Cũng từ lâu lắm rồi anh đã không còn viết, không viết cho bản thân anh, và cũng không viết cho bất kỳ điều gì trong cuộc sống. Không phải vì anh không có thời gian để viết, mà chỉ bởi ham muốn được viết ra dường như đã tan biến hết trong anh.
Anh nhận ra, con người ta chỉ thực sự muốn sẻ chia khi họ đang vẫy vùng trong cô đơn hoặc đắm chìm trong hạnh phúc. Và anh, đã từ rất lâu rồi không còn cảm nhận được những cảm xúc thăng trầm ấy, mọi thứ trong anh cứ dần trở nên bình lặng, không buồn, không vui, cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi như những ngày nhạt nắng. Cho đến khi anh gặp được em...
Em không hoàn toàn giống như những tưởng tượng của anh về một người anh sẽ yêu cuồng nhiệt, nếu không muốn nói là em khác biệt rất nhiều. Nhưng với anh tất cả những điều đó giờ đã trở nên vô nghĩa, khi anh nhận ra được rằng đâu là ranh giới giữa khát khao thèm muốn và yêu thương thực sự, rằng đâu mới là thứ sẽ vững chắc mãi trước những khắc nghiệt của thời gian. Anh biết anh không hoàn hảo đến mức có quyền tự tin để tìm một người hoàn hảo tương xứng để yêu, nên thay vào đó anh sẽ chọn cách yêu một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo nhất, là em. Anh không hoàn hảo, em cũng thế, và chúng mình đã chọn được yêu nhau, hoàn hảo 
Từ ngày biết em lần đầu tiên, anh thực sự đã không thể nghĩ gì xa hơn dù là một chút tình cảm sẽ có với em, vì khoảnh khắc ban đầu em không có chút ấn tượng gì với anh cả, thật đấy, ngoài một cá tính quá mạnh. Lâu dần, thời gian quen nhau cũng cứ thế nhiều lên, càng về sau chúng ta càng giao tiếp nhiều hơn, nhưng thay vì gần gũi hơn thì chúng ta lại trở nên xung khắc, những cuộc trò chuyện nảy lửa nhiều khi khiến anh phát bực cả lên nhưng vẫn chẳng bên nào chịu nhường nhịn lẫn nhau. Thế rồi...
Anh đã không thể tin được rằng đằng sau những trận khẩu chiến căng thẳng đó, bên trong 2 chúng ta lại có thể hòa hợp nhiều đến thế, anh không tin rằng 2 kẻ luôn phản bác lẫn nhau lại có thể yêu nhau dạt dào đến vậy. Trái ngược với tất cả những gì anh từng thấy, anh đã tìm được mọi thứ ở em, một người con gái ngọt ngào hết lòng yêu thương anh, thấu hiểu được hết những suy nghĩ trong anh và sẵn sàng đi cùng anh qua những chông gai trong cuộc sống. Và có lẽ, chỉ qua những gì anh nói thì em sẽ không bao giờ biết được anh hạnh phúc thế nào đâu 
Phải. Giữa hàng ngàn hàng vạn con người đang xuôi ngược, chúng ta đã tìm thấy nhau bằng sự đồng cảm, đã yêu thương nhau ngọt ngào và say đắm nhất, dù thời gian chưa đủ lâu nhưng vừa đủ để anh tin về một tương lai tốt đẹp cho cả 2 ta. Gần 2 tháng yêu nhau, niềm vui và nỗi buồn cũng đã có, những thử thách khiến 2 tâm hồn non nớt vừa tìm thấy nhau đã suýt đánh mất nhau cũng đã có, nhưng rồi chúng ta đã cùng nhau vượt qua được hết và càng yêu nhau nhiều hơn. Anh nâng niu và trân trọng tất cả những tình cảm em dành cho anh một cách trọn vẹn nhất, trọn vẹn như đã yêu em. Em nói đúng, chúng ta chìm đắm nhưng không hề mộng mị, vì thế chúng ta sẽ đủ tỉnh táo để dẫn lối cho tình yêu của cả 2 luôn đi theo một quỹ đạo an toàn nhất phải không, dù cho chuyện gì tác động cũng sẽ không thể làm chệch hướng của yêu thương...
Em à. Người ta nói, chuyến tàu nào rồi cũng sẽ có lúc dừng lại trước một sân ga, dù sân ga đó không phải là sân ga duy nhất, phải không? Anh cũng biết và chấp nhận điều đó, chỉ mong sao chuyến tàu kia dù có đi xa xôi đến mấy thì cũng luôn chọn sân ga anh làm bến đỗ cuối cùng. Thời gian, khoảng cách, tất cả sẽ không là nghĩa lý gì cả, nếu có lòng tin thì sẽ có một ngày mãi mãi được gần nhau...
Anh chỉ cần Em!
Yêu em tuyệt đối 
SG, 11:28 AM, 7/1/2012. Còn vài ngày nữa thôi...
Friday, January 6, 2012 4:01:53 AM
Anh và em
Tuy chúng ta không lớn lên cùng nhau nhưng chúng ta lớn lên như nhau. Có lẽ vì thế mà chúng ta dễ dàng đến với nhau. 2 con người thiếu yêu thương, tự ái khi nhận yêu thương ban phát nhưng có thể cười khi nhận yêu thương từ nhau. Đơn giản là vì em và anh đều đáng thương như nhau, đều không có khả năng ban phát yêu thương cho bất cứ ai khi mà chính mình còn không đủ yêu thương. Thế nên, chúng ta tin là chúng ta không thương hại nhau. Chúng ta tin là chúng ta thương nhau thật sự.
Thật may mắn là chúng ta đã đúng! Anh thật sự thương yêu em và em cũng vậy.
Thursday, January 5, 2012 3:45:11 AM

Người bảo yêu là đau nhất. Ta lại nghĩ không yêu mới là đau nhất.
Thà quỵ ngã trong yêu thương trộn lẫn với mất mát. Nhận ra mình cần lắm một hình hài, một con người cụ thể. Còn hơn tháng ngày chẳng có ai mà bấu víu. Mà quặn đau.
Đau nhất là cô đơn, trống rỗng. Tự hỏi rồi sẽ cười sẽ khóc vì ai đây. Dẫu bên cạnh nào bạn bè, nào tri kỷ, họ cũng sớm thuộc về một ai khác. Bấy nhiêu con người rốt cuộc chẳng có lấy một cá thể của riêng ta. Dai dẳng và âm ỉ, ta đau.
Người bảo yêu là đau nhất. Ta lại nghĩ không yêu mới là đau nhất.
Đã bao giờ người mệt mỏi đến mức chỉ muốn yêu ngay một con người? Bất kể là ai, bất kể như thế nào. Chỉ cần có một nơi chốn để thuộc về. Kể cả đau vẫn thấy hạnh phúc. Cuộc đời như sân ga chỉ chờ đợi một chuyến tàu. Ngược xuôi bao kẻ nhưng duy chỉ một người ở lại. Ta có thể đau hàng trăm hàng vạn lần, miễn biết rằng vẫn còn một bàn tay cho riêng mình.
Đau nhất, là ở giữa đám đông, chẳng nhìn thấy một con người.
Nhưng anh đã nhìn thấy em
Tuesday, October 11, 2011 6:29:11 PM
Trong khi một người đàn ông đang cố sửa chiếc xe của mình, thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên một viên sỏi nhỏ và vẽ nhiều đường lằn lên phía cạnh bên kia của chiếc xe. Trong lúc giận dữ, người đàn ông đã nắm lấy bàn tay bé nhỏ của đứa con và đánh dồn dập vào đó mà không hề nhận ra rằng ông ta đang cầm một cái cờ lê vặn vít trên tay.
Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy. Khi đứa con trai nhìn thấy đôi mắt bố mình biểu lộ sự đau đớn, đứa bé bèn hỏi: "Bố ơi! Khi nào các ngón tay của con mới có thể mọc trở lại?". Người đàn ông cảm thấy vô cùng đau đớn và không nói được lời nào, ông ta trở lại bên chiếc xe của mình rồi đá thật nhiều vào nó, và khóc.
Trong khi đang bị lương tâm dằn vặt và đang ngồi đối diện với phía hông của chiếc xe, ông ta chợt nhìn thấy những vết xước do chính đứa con trai của ông đã vẽ ra: "Bố ơi! Con yêu Bố nhiều lắm!"
Cơn giận và Tình yêu không bao giờ có giới hạn, nên xin hãy chọn Tình yêu để được một cuộc sống tươi đẹp và bình yên, và xin hãy nhớ điều này:
"Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương"
Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại: Con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương!