You need to be logged in to post in the forums. If you do not have an account, please sign up first.
Xả ... nhàm chán
Nếu như "stress" là bệnh của áp lực, căng thẳng, bức xúc - thì "nhàm chán" là bệnh của ... nhàn quá mà chán! Công việc, học tập, hoặc 1 hôm trời ẩm ương, tự nhiên thấy mình "chẳng có j làm", rồi "chán chẳng muốn làm", đại khái là "rảnh ko biết làm j". Thôi thì, cũng là 1 thứ bệnh cần phải "xả", phải tuôn ra cho nó hết chán.
Nào, ai khai trương trước đây?
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
trạng thái im lìm có coi là nhàm chán không lão đại. 20 ngày hè không làm được việc gì...quá nhàm chán với em.em đang mong từng ngày cho đến khi đi học đây, bây giờ mới thấu hiểu câu nói của bác hồ " lao động là vinh quang"
nhiều khi chán chính bản thân mình, quay ra khó chịu với mọi người xung quanh, rồi tức tối, rồi muốn ngồi 1 chỗ, rồi "chán chẳng buồn làm gì"
Chiều thứ 7 - cực kỳ nhàm chán. Sao lại bắt nhân viên đi làm cả vào thứ 7 cơ chứ !
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
công nhận là mâu thuẫn thật, đã đi làm lại còn kêu không có gì để làm, thế thì hóa ra giải quyết công ăn việc làm bằng cách ... thất nghiệp àh
đi làm nhưng ko có việc j để làm, ko nhàm chán thì gọi là j ?!.
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
Originally posted by luongthuthao:
khớ khơnhiều khi chán chính bản thân mình, quay ra khó chịu với mọi người xung quanh, rồi tức tối, rồi muốn ngồi 1 chỗ, rồi "chán chẳng buồn làm gì"
Hạnh phúc là hành trình, đâu chỉ riêng đích đến.
Lại 1 thứ 7, siêu nhàm chán.
"Lao động là vinh quang"
"Lao động là vinh quang"
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
Phù, cuối cùng thì cũng thi xong môn triết!!! Chán quá thể là chán, tối qua 11h đêm tự nhiên có cái tin sét đánh là lớp Mạng và Truyền thông bị cách ly vì có người trong lớp bị H1N1, chậc, mình có biết mặt thằng cha đó đâu mà biết là bị nhiễm hay không nhỉ!!!! Có khi cả tuần vừa rồi nó không lên lớp cũng nên, thôi kệ vậy!!
Sáng nay dậy rất sớm, 5h30 đã dậy rồi, đến trường vắng hoe, thấy toàn lớp Mạng, thấy ký tên, chỉ điểm, đóng dấu, cộp..cộp rồi đo nhiệt độ, rồi phát khẩu trang....abc..abc rồi vào phòng thi, 8h mới thi cơ, dưng mà vào phòng thi giật mình, cả đời mình chưa bao giờ thấy nhiều người đeo khẩu trang tập trung cùng 1 chỗ đông đến thế, 100% đeo khẩu trang, chúgn nó còn chụp ảnh làm kỷ niệm nữa chứ, hứ!!! Điên mất rồi!!! có mấy cha bên TIn Pháp còn hè nhau bá vai bá cổ chụp ảnh, giả sử mà 1 đứa trong đó bị thì sao nhỉ?

Thầy bước vào, cũng lại khẩu trang, lớp ồn như chợ, thầy nhìn lớp ái ngaik(cũng phải thôi!!) rồi thầy năn nỉ lớp trật tự: các em đang là đối tượng nghi nhiễm nên các em nói ít thôi cho tôi nhờ. Ôi trời!!! thầy không nói thì ko sao, nói xong chúng nó cười còn to hơn, thấy sợ quá chạy mất dép. Hic, hôm nay đúng là đen, chẳng làm được mấy, thầy bắt tháo pin con BB yêu quý, thế còn làm đựoc j nữa hả trời!!! hu hu
Mấy con giời dùng phao giấy khôn thế không biết, thầy đến nó hắt hơi 1 cái thầy sợ quá té mất, còn làm được gì nữa ??? THú thế không biết
Chán, chiều về ngủ 1 phát đến 5h, thôi đành tự cách ly mình vậy, tối lại nghỉ 1 buổi học của Joni, tuần trước off cùng mọi người đến muôn, tuần này thì nghỉ, ko biết có được Joni cho vào học không nữa. hìc hìc
Chán!!!
Sáng nay dậy rất sớm, 5h30 đã dậy rồi, đến trường vắng hoe, thấy toàn lớp Mạng, thấy ký tên, chỉ điểm, đóng dấu, cộp..cộp rồi đo nhiệt độ, rồi phát khẩu trang....abc..abc rồi vào phòng thi, 8h mới thi cơ, dưng mà vào phòng thi giật mình, cả đời mình chưa bao giờ thấy nhiều người đeo khẩu trang tập trung cùng 1 chỗ đông đến thế, 100% đeo khẩu trang, chúgn nó còn chụp ảnh làm kỷ niệm nữa chứ, hứ!!! Điên mất rồi!!! có mấy cha bên TIn Pháp còn hè nhau bá vai bá cổ chụp ảnh, giả sử mà 1 đứa trong đó bị thì sao nhỉ?

Thầy bước vào, cũng lại khẩu trang, lớp ồn như chợ, thầy nhìn lớp ái ngaik(cũng phải thôi!!) rồi thầy năn nỉ lớp trật tự: các em đang là đối tượng nghi nhiễm nên các em nói ít thôi cho tôi nhờ. Ôi trời!!! thầy không nói thì ko sao, nói xong chúng nó cười còn to hơn, thấy sợ quá chạy mất dép. Hic, hôm nay đúng là đen, chẳng làm được mấy, thầy bắt tháo pin con BB yêu quý, thế còn làm đựoc j nữa hả trời!!! hu hu
Mấy con giời dùng phao giấy khôn thế không biết, thầy đến nó hắt hơi 1 cái thầy sợ quá té mất, còn làm được gì nữa ??? THú thế không biết
Chán, chiều về ngủ 1 phát đến 5h, thôi đành tự cách ly mình vậy, tối lại nghỉ 1 buổi học của Joni, tuần trước off cùng mọi người đến muôn, tuần này thì nghỉ, ko biết có được Joni cho vào học không nữa. hìc hìc
Chán!!!
Có những ngày cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
văn hài phết nhỉ ! ko, phải nói là hài kinh
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
Đều là "chán" cả. Thôi, cứ để nó ở đây.
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
Đi cà phê, đơn giản !
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
Cảm giác chờ đợi thật khó chịu. Ngày sao cứ dài................................ lê thê !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
Dạo này ngập đầu trong đống tài liệu chuyên ngành cần dịch, chán!!! Mãi không thoát ra được, chỉ mong chờ đến ngày 20-9 cho khuây khỏa phần nào
Có những ngày cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
chờ mãi ko thấy chuyển văn phòng. NHÀN !
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
chuyển hết hàng đi rồi, kho trống trơn, mình cũng hết việc để làm. Nhàm chán kinh ! 

http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
Vẫn còn xả được là còn cứu được. bọn gián nó cũng khôn ghia, không con nào ló ra
Hạnh phúc là hành trình, đâu chỉ riêng đích đến.
Viêt Nam vẫn vô duyên với cúp vàng bóng đá seagames 

Hạnh phúc là hành trình, đâu chỉ riêng đích đến.
Nhớ hồi seagame 22 tổ chức ở VN, Thái Lan đá áp đảo VN nhưng tinh thần các cầu thủ cao lắm, nhớ nhất quả Văn Quyến lắc người rồi vung chân sút tung lưới Thái Lan gỡ hoà, mình đi xem ở ngoài quán mà hò reo khản cả cổ, cũng nhớ lại hôm đó chúgn ta thua tức tưởi, ông cụ bán nước ngồi khóc tu tu như trẻ con, lòng cay đắng vô cùng.
Đến nay, sau những j đã thể hiện và được cho là khá thuyết phục ở vòng bảng và bán kết, VN chẳng còn là mình nữa, người VN có lẽ cảm thấy hụt hẫng vô cùng, bởi có lẽ dường như ai cũng gần như chắc chắn rằng đã có HCV cho bóng đá Nam, nhưng những cầu thủ của chúng ta đã đá một trận không có sáng tạo, không đột biến, bế tắc và tự đánh mất mình. Ngừoi mà tôi khâm phục nhất có lẽ là thủ môn. Anh vẫn cố trấn an tinh thần cả đội dù rằng bị trấn thương nặng.
Đến nay, sau những j đã thể hiện và được cho là khá thuyết phục ở vòng bảng và bán kết, VN chẳng còn là mình nữa, người VN có lẽ cảm thấy hụt hẫng vô cùng, bởi có lẽ dường như ai cũng gần như chắc chắn rằng đã có HCV cho bóng đá Nam, nhưng những cầu thủ của chúng ta đã đá một trận không có sáng tạo, không đột biến, bế tắc và tự đánh mất mình. Ngừoi mà tôi khâm phục nhất có lẽ là thủ môn. Anh vẫn cố trấn an tinh thần cả đội dù rằng bị trấn thương nặng.
Có những ngày cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
Phản đối câu cuối. Tui nghĩ người đáng chê trách nhất là thủ môn. Thoạt tiên mọi ng đều cảm kích tinh thần của a, vì trong 1 trận đấu chỉ có quyền thay 3 cầu thủ, sẽ rất bất lợi nếu phải hi sinh 1 quyền chọn để thay thủ môn. Hơn nữa nếu thay thủ môn lúc đó, sẽ làm tinh thần của cả đội bị ảnh hưởng.
Nhưng sau đó, khi trận đấu kéo dài, sự "ương bướng" của thủ môn và thiếu quyết đoán của ban huấn luyện đã dẫn đến hệ quả ngược. Nôn nóng tìm bản thắng để giảm áp lực cho thủ môn, tuyển U23 VN dồn sức tấn công, bị phản công với hàng thủ mỏng chỉ còn 1, 2 hậu vệ. U23 Malay liên tục khoét bóng xuống 2 cánh, đặc biệt là cánh phải - nơi tay bị thương của Tấn Trường. Tấn công ko được, phòng thủ ko xong, hoang mang, nao núng và thiếu tập trung - dẫn đến bàn thua đó. Khi bóng vào gôn, nhiều cầu thủ cả đội ta và đội bạn, ngay cả khán giả cũng thực sự bất ngờ, thực sự sốc đến mức bàng hoàng.
Báo chí cứ phân tích, bênh vực nọ kia - thực ra tôi đã có cảm giác VN ko thắng được và lại để mất cup 1 lần nữa từ trước khi trận đấu diễn ra. Bởi lẽ VN ko phải là mẫu đội tuyển hay gặp may mắn ở giải đấu quan trọng, đã thế giải này chúng ta ko có đội hình mạnh nhất, chiến thắng ko thực sự thuyết phục, ko đem lại cảm giác yên tâm. Để vào được trận chung kết, chúng ta nhờ Malay vùng lên thắng Thái Lan, nhờ Lào quyết tâm đứng đầu bảng B, nhờ Sing nao núng, chưa đá đã biết thua. Khi mặt bằng chất lượng chung đi xuống, chúng ta chỉ nhỉnh hơn 1 chút. Tôi nghĩ lý do chính để thua, là do VN quá chủ quan, quá phấn khích với Cup vàng đầu tiên trong lịch sử và rất nhiều phần thưởng đón chờ. Ngay cả khi bị hàng thủ Malay hóa giải lối tấn công trung lộ, mà ko có sự thay đổi nào về chiến thuật hay con người. Cả hiệp 2 Calisto mới tung ra 2 cầu thủ vào sân thay thế, nhưng chẳng có ai có khả năng đem lại đột biến như Văn Quyến, Công Vinh, hay Minh Phương. Bế tắc trong chiến thuật, thiếu chính xác trong tấn công, bị động trong phòng thủ... Tôi cho rằng Malay thắng 1 trận đấu hoàn toàn xứng đáng.
Cảm kích tinh thần của thủ môn Tấn Trường, nhưng bóng đá là môn thể thao đồng đội. Mỗi vị trí trên sân đều có thể thay thế và cả 1 ban huấn luyện để ra quyết định chiến thuật. VN thua bởi chính con người Vn.
Nhưng sau đó, khi trận đấu kéo dài, sự "ương bướng" của thủ môn và thiếu quyết đoán của ban huấn luyện đã dẫn đến hệ quả ngược. Nôn nóng tìm bản thắng để giảm áp lực cho thủ môn, tuyển U23 VN dồn sức tấn công, bị phản công với hàng thủ mỏng chỉ còn 1, 2 hậu vệ. U23 Malay liên tục khoét bóng xuống 2 cánh, đặc biệt là cánh phải - nơi tay bị thương của Tấn Trường. Tấn công ko được, phòng thủ ko xong, hoang mang, nao núng và thiếu tập trung - dẫn đến bàn thua đó. Khi bóng vào gôn, nhiều cầu thủ cả đội ta và đội bạn, ngay cả khán giả cũng thực sự bất ngờ, thực sự sốc đến mức bàng hoàng.
Báo chí cứ phân tích, bênh vực nọ kia - thực ra tôi đã có cảm giác VN ko thắng được và lại để mất cup 1 lần nữa từ trước khi trận đấu diễn ra. Bởi lẽ VN ko phải là mẫu đội tuyển hay gặp may mắn ở giải đấu quan trọng, đã thế giải này chúng ta ko có đội hình mạnh nhất, chiến thắng ko thực sự thuyết phục, ko đem lại cảm giác yên tâm. Để vào được trận chung kết, chúng ta nhờ Malay vùng lên thắng Thái Lan, nhờ Lào quyết tâm đứng đầu bảng B, nhờ Sing nao núng, chưa đá đã biết thua. Khi mặt bằng chất lượng chung đi xuống, chúng ta chỉ nhỉnh hơn 1 chút. Tôi nghĩ lý do chính để thua, là do VN quá chủ quan, quá phấn khích với Cup vàng đầu tiên trong lịch sử và rất nhiều phần thưởng đón chờ. Ngay cả khi bị hàng thủ Malay hóa giải lối tấn công trung lộ, mà ko có sự thay đổi nào về chiến thuật hay con người. Cả hiệp 2 Calisto mới tung ra 2 cầu thủ vào sân thay thế, nhưng chẳng có ai có khả năng đem lại đột biến như Văn Quyến, Công Vinh, hay Minh Phương. Bế tắc trong chiến thuật, thiếu chính xác trong tấn công, bị động trong phòng thủ... Tôi cho rằng Malay thắng 1 trận đấu hoàn toàn xứng đáng.
Cảm kích tinh thần của thủ môn Tấn Trường, nhưng bóng đá là môn thể thao đồng đội. Mỗi vị trí trên sân đều có thể thay thế và cả 1 ban huấn luyện để ra quyết định chiến thuật. VN thua bởi chính con người Vn.
http://my.opera.com/fo-lame/forums <-- click here
THế là bà ko nghe lời tôi rồi, cái cách của tôi áp dụng cho cả lúc stress lẫn lúc nhàm chán đấy
Có những ngày cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá
Cách j thế? A nói lại xem nào, e cũg đag cần xả stress đây 

...Đa tình tự cổ không dư hận,
Dĩ hận miên miên vô tuyệt kỳ...
http://my.opera.com/XCent/blog/da-tinh-tu-ky
Dĩ hận miên miên vô tuyệt kỳ...
http://my.opera.com/XCent/blog/da-tinh-tu-ky