Skip navigation.

Lead where you are

"One day you ask me which is more important, you or my life? I will say my life, then you walk away not knowing that you are my life."

Rescue: A Personal Account of the Rescue at Sea©


Written September 2004
by Captain Jay K. Elder, USMM
Edited by Justine Nielsen
Please direct questions for the author to Karen Ngo at (805) 781-0686
This is a true story written from the 1979 log book of Captain Jay K. Elder,
United States Merchant Marine, on board the Motor Vessel Supply/Tug Challenge
in the South China Sea, February 3rd – November 5th, 1979.
All photos and text © copyright September 2004: Reproduction by Author’s Permission Only
________________________________________
Preface
By the time I was twenty-five years old, I had logged more than seven years at sea. I had loved everything about the ocean—fishing, surfing, swimming, and boating—since I was a very small child, and my grandfather took me fishing off a San Diego bay pier. At nine, I was begging my mother to take me down to the pier to go fishing. I was fishing off Southern California sport-fishing boats in the late 1960s. I hung around the piers and the boats as much as I could and would readily volunteer to work or help out on the boats. No doubt, this tenacity in such a young tow-headed beach boy endeared me to the boats’ crews. I was soon hired to clean up after a day’s fishing with little or no compensation other than the joy of “working” aboard a boat, imagining myself a fisherman or sailor.
In 1973, I found my way to the Coast Guard boating license office and, at the age of 18, obtained a captain’s license. I headed to New Orleans to work for an international shipping company servicing the offshore oil industry. Within days, I was given a 95 foot crew boat stationed in the Caribbean to provide supplies to offshore oil rigs. I spent two years in the Caribbean, then upgraded my license and found myself the youngest ship’s captain ever to receive a 300 ton license. Next, I was stationed in Brazil, sailing the South Atlantic Ocean for three years. This was followed by a year in the Mediterranean Sea.
I had no idea that my next assignment, in Singapore, would find me involved in international relations and maritime law. Nor did I expect to become responsible for hundreds of refugees, making life or death decisions for the care of these people. I landed at Singapore International Airport at 0200 hours, Tuesday, January 23, 1979. I had just arrived from California, via Hong Kong, on Pam Am flight #005, a new 747 aircraft. This was my first visit to Asia, and I was looking forward to working here for Offshore Logistics International.
My work over the past six years as a tug boat captain involved mainly the oil patch industry, and was specialized in anchor handling and high seas towing. At 25 years old, I was healthy and looking for an adventure. In just a few short weeks “adventure” would find me and change my whole way of thinking about my fellow man, governments (both foreign and domestic), international and local politics, war, and life itself. All of which forced me to look at my responsibilities as a human being and about doing the right thing.
________________________________________
January 24, 1979, 2210 hours, South China Sea
I am captain of the m/v Monarch, an American-flagged 165 foot tug/supply ship. We depart Singapore, beating into the rough seas with a strong headwind. We take water over the bow, causing a miserable ride for me and my crew. It takes us approximately 30 hours to make the 300-mile run to the offshore oil platforms just off the coast of Vietnam.
We arrived Friday, January 25th, at the oil fields called Tapis, Bekok and Pulai, all operated by the Malaysian Government Oil Company. We are approximately 150 mile south of Viet Nam and approximately 100 miles east of the Malaysian Peninsula in the South China Sea. The only other American on board is the chief engineer. The other ten crew members are from Indonesia, Malaysia, Singapore, and the Philippines.
Through radio communications with the oil rigs and other vessels in the area I was warned to be on the look out for a recent influx of Vietnamese boat people in the area. I did not totally comprehend what was ahead for me. I had heard on the Voice of America broadcast that President Jimmy Carter had ordered all U.S. flag ships in the area to render assistance to any boat people who were found.
We worked the oil field for a few days and returned to Singapore on February 1st. During this time, we did not run across any small boats other than a few fishermen from Thailand and Malaysia. On February 5th, I joined the American-flagged 165 foot tug/supply ship m/v Challenge as its Captain. I had captained this vessel for eight months in 1978 while she was under contract in the Mediterranean Sea. We sailed from Sicily across North Africa and were often in Malta. I had developed a very good relationship with the crew and was glad to be back with them after a few months off in the United States, at my residence in San Luis Obispo, California.

Captain Jay Elder on the Challenge’s bridge deck, June 1979
I felt like I was back home with my old ship and her crew. I was on top of the world and looking forward to getting to know Asia and her people. Over the next few months, we made many trips to the oil field from Singapore without finding any boat people. The weather was good, the crew was in fine shape, and we caught fish near the oil platforms. It was a good place to be, and I eagerly embraced the opportunity to get to know the local culture and customs when we were in port.
I was also intrigued with learning about Buddhism from my chief engineer, Herb Stinson. Herb is ten years older than I am, an American expatriate married to a wonderful Thai woman. Herb and his wife lived in Thailand, and he had converted to Buddhism from his protestant upbringing. Under his guidance, I studied the teachings of Buddha, and we visited many temples during our travels together, including some in Thailand, Singapore, Indonesia, and Malaysia. I had many opportunities to talk with the Buddhist monks, to learn more about the practice of meditation, and to be exposed to the readings and teachings of Buddha. I found myself immersed in the culture and practices of Buddhism and soon came to believe in these teachings and way of life.
________________________________________
May 27, 1979, 0645 hours, near the Tapis Oil field - South China Sea
150 miles south of Vietnam
Latitude 5 degrees 30 minutes north, Longitude 105 degrees 10 minutes east
I am awakened by a loud knock on the cabin door and one of my crew yelling, “Capt’n, Capt’n! Refugees, Refugees!” It was Usman, the chief mate. I jump out of my bunk and head to the bridge deck. My eyes widen and my jaw drops at the sight of a small homemade craft along the starboard side the ship. It is overloaded with men, women, and children. My crew is was at the bulwarks chatting excitedly to the craft’s spokesperson in a combination of broken Chinese and basic English. My heart is beating fast; I am half asleep and in need of a cup of coffee.


As I get closer I struggle to comprehend the scene, still not sure I am fully awake. A woman speaks to my crew in broken English, saying, “Engine broke. We want to go on your ship.” My chief mate, Usman, an Indonesian, says that they can not board our vessel by orders from the Malaysian Government Oil Company. I intervene and suggest they try to make it to the oil drilling rig on the horizon, about 10 miles away. She tells me the engine won’t make it that far, that the small craft is taking on water and it is sinking. I look at the waterline on the boat, and say it doesn’t look like it’s taking on water. She becomes very upset and says, “I lie? You say I lie! Okay, I throw myself into the sea and drown myself.”
Her distraught crying seems to agitate the other 300 or so Vietnamese on the boat. I revise my initial assessment and become fearful that they really may be sinking. I consult with the other officers on board, and we agree that it is best to allow the refugees come aboard. When I tell the spokeswoman they can board our vessel, they scramble over the rail like a flood to claim space in the hot sun of the exposed main cargo deck. I am now officially responsible for 394 starving and scared refugees from Vietnam. I radio my employer and report that we will be late delivering our cargo and supplies and that I need instructions on what to do next.

.. ..
As I peer over the rail at the abandoned boat, I can see that it is not sinking. In their desperation to be rescued the spokeswoman had greatly exaggerated the condition of the boat. I suspect the engine is also working, resulting in my next dilemma. My employer’s directly stated that charter boats such as mine were not to pick up any refugees. On the radio with my employer, I was admonished for my actions and an argument ensued regarding what to do with the boat people. I was threatened with termination but was undeterred both ethically and legally. International maritime law requires that all ships in the vicinity of a sinking boat are to respond to and provide aid to its passengers and crew. At this point I was not concerned about the legal or employment ramifications of my actions. I surveyed the swarm of people overtaking the deck of my cargo ship. I saw people who were hungry, scared, weary, sick, and hopeless. I knew I risked the possibility of losing the job I loved, but could not live with myself knowing I had not done all I could to rescue these tragic survivors. If the vessel did indeed sink, the boat people would be technically reclassified from refugee to “ship-wrecked” or “survivors.” I sent the youngest Vietnamese men back on board the rickety boat with fire axes and ordered that the refugee boat be scuttled. The Malaysian Navy would soon arrive and the boat needed to be sinking by that time. I estimated that we had less than one hour before they would arrive.
I was back at the wheel house awaiting further instructions. A few hours later, we received directions to take our passengers to a German-flagged ship nearby and transfer the refugees to that vessel. The vessel m/v Spitalathour was to take the boat people to a United Nations Refugee Camp on a Malaysian Island southwest of us. I had a load of cargo on board and my boss wanted it delivered immediately. When we arrived at the German ship, I went down on the main deck to help the boat people safely board the new ship. I crossed my fingers and hoped that the German crew would freely and willing assume the role of guardian and protector these unfortunate folks.
That first group of refugees were aboard my ship for only a half day or so, but this experience had a profound effect on me. The terrible condition of these poor unfortunate refugees, scared, hungry, sleep-deprived, some ill, with only the clothes on their back and maybe a small rice bowl. The small babies and children clung to their mothers, frightened and starving, unable to stop sobbing. As the final refugees boarded the German vessel, I was bitterly aware of the circumstances of my birth: I was a healthy, young, white American male, raised in a middle-class family in southern California. The situation of these refugees put into perspective for me some of the deep questions about why we are here on this earth and what really matters. My priorities of surfing and fishing, having fun and traveling the world for adventure were quickly then realigned. At a deep level in my soul, I came to humbly realize that being born in American in the 1950s put me into the elite and small group of people who are the richest and healthiest people on this earth.

.. ..
The 394 refugees had been at sea for many days and had been attacked by Thai pirates. In a group of 4 to 8 boats, the pirates would wait until dark, then ambush the refugee boat. They would rape the young women and rob the boat people of any valuables they would find—usually gold, jewelry, and money. The attacks occurred nightly once the pirates found the refugee boats to be easy prey.
Many of the young people were in shock, and one small boy had a broken hand. We gave what first aid we could and tended to the most severe of the injured persons. Sanitary facilities aboard the refugee’s small craft were nearly non-existent; the smell of human waste was unbearable. My crew doused handkerchiefs with menthol oil, holding them over their nose and mouth. I wondered if my crew and I could really handle this situation if we were to continually come upon more boat people. At that moment I felt helpless and lost, but I knew that as the captain of the ship I had assumed the responsibility for that boat and the crew—and for whatever happened—the minute we left port.
There were many reports of refugee boats being found in this part of the South China Sea, and I expected this was just the beginning of what was to come. In fact, my crew and I would repeatedly rescue boat people over the next several months. I felt my youthful character become a man mature beyond my years. My life, my spirit, and my way of thinking were going to be challenged beyond anything I could have imagined!
The “legal analysis”—the scuttling of the refugees’ boats—had been developed over the previous few weeks between numerous ships’ captains during our daily morning radio check-in chats. The re-classification of the boat people turned out to be a solid legally defensible strategy for those of us who wanted to help save these displaced souls. I ended up sinking most of the refugee boats we came across, then calling in a lost-at-sea report and reporting having picked up survivors. The Malaysian Navy would come to our location a few hours later to find a sunken hull and a few hundred boat people aboard my vessel. This upset navy command, and on one occasion a 50 caliber deck gun and handheld machine guns were aimed at me while they yelled at me to stop picking up refugees. It was a very tense moment, and I was fearful of possible repercussions. In the end, the Navy boat left, but I could tell they were very angry with me for rescuing these poor Vietnamese boat people.
________________________________________
June 10, 1979, 1620 hours, underway to Singapore - South China Sea
300 miles south of Vietnam, 100 miles east of the Malaysian Coast
Latitude 3 degrees 30 minutes north, Longitude 104 degrees 30 minutes east
We spot a very small boat with refugees who appear to be in very bad shape and have been at sea for many days without water or food. I call the Oil Company and request that we take these 6 men, 11 children, and 8 women on board. Our request is denied, and we are directed to render aid, then depart for Singapore immediately. The Oil Company threatens to revoke our ship’s charter contract, and I would most likely lose my employment if I did not follow these orders. We considered sinking the small boat but had already reported it as a refugee craft, not a shipwreck—a mistake I never made again. I was in tears when we left the boat people in their boat. The mother of an infant looking at us as we steered away. Her milk had dried up, and the infant was in serious condition. I was very upset about not picking up these folks. The Malaysian Navy was supposed to come and pick them up. I still wonder if they ever arrived and if the boat people made it to shore.

..
________________________________________
June 18, 1979, 1300 hours, near the Tapis Oil field - South China Sea
150 miles south of Vietnam
Latitude 5 degrees 30 minutes north, Longitude 105 degrees 10 minutes east
We received 345 refugees from an exploratory drilling rig, Wodeco II, whose crew was unable to stop the refugees from climbing aboard. At the rig we also take on 150 kilos of rice and some tarps to cover our back deck; the equatorial sun shining on these people is merciless, and it looked like we would have them on board for several days. My cook, Mr. Yuen, fed over 350 people mainly rice with a few greens for the next two weeks. He cooked around the clock with short periods of sleep. A few women from the refugee group were recruited to help. It was quite a sight.
Most importantly we needed to construct a system for waste disposal. We cut holes in pallets and built a screen around them, hanging them over the side of the boat at the bollards posts astern. One side was for the men and the other for the women. No paper or soap was available, so it was a cold saltwater wash when you finished, which was better than nothing and offered a small bit of privacy. At one point, however, I turned the ship cross seas—having forgotten we had this sanitation system set up—and a wave slammed up against the side of the boat, shooting up through the hole in the pallet and washing over an elderly women. As comical as it may sound, I felt really awful that I had steered the ship in a way that resulted in this, and I made slow turns. I surely did not want to add to the misery of my passengers.

________________________________________
June 19, 1979, 0630 hours
The German vessel OSA Jaguar dropped off 18 more refugees to our ship at the orders of my boss. That gave us a total of 363 passengers, with very few resources to care for them. I was dedicated to continuing to rescue people, but was receiving little support or assistance from anyone else. Something on a deeply personal level shifted inside me: I found a deep well of spiritual strength that would allow me to do whatever was necessary to survive any situation in which I found myself and my crew.
________________________________________
June 20, 1979, 1000 hours, United Nations Refugee Camp – Pulau Tengah Island, Malaysia
We receive radio instructions to get to the United Nations Refugee Camp Pulau Tengah Island, approximately 120 miles southwest of our position. Recent news reports indicate that the Malaysian government will no longer accept any refugees, so I’m concerned about what will happened when we arrive at the island.
My crew begins filling 55 gallon drums with fresh water. They instruct the refugees to use the clean water for bathing and drinking only, not for washing clothes. Because we don’t know how long we’ll have the refugees on board, we need to conserve water. The ship’s cook, Mr. Yuen, has again recruited four women to assist him in the galley. They pass out warm milk with flour at 0600 hours, and a 1/5 lb. of rice (porridge) at 1400 hours and again at 1900 hours. With our minimal ship’s stores and the need to ration for an unknown length of time, this is all we can afford to feed these poor people during their stay on board our vessel.

..
We drop anchor at Pulau Tengah Island refugee camp at 0130 hours June 20, 1979, and await further instructions. The next morning, we have had no word how long this will take and have no idea what is delaying our unloading the refugees. At 0900 hours, United Nations representatives and Malaysian Federal Police board our ship to count the number of refugees. There is a discrepancy during the second count, and we are accused of hiding some boat people. We get into a heated argument and finely find the missing persons showering in the engine room. I request additional food and a doctor to tend the sick, as we are running very low on food and medical supplies. I get no response from the officials, and am getting increasingly upset that we are in a situation that threatens human lives and we’re getting no help from the outside. We are told not to go ashore or leave the vessel, since we have not yet been cleared into the country through customs and immigration.
At 1545 hours, we are still waiting to find out what will happen to the 363 people who have now been on our ship’s back open weather deck for over 24 hours. About this time, I receive a radio request from Rex Clements of Esso Production to return to the oil field to pick up 342 refugees from the drill rig Nedrill. I inform the oil company representative that, regretfully, we have no more room or resources aboard to accommodate additional refugees and that it would take twenty hours for us to pick up the refugees and return to the island. I begin to question whether the oil company headquarters have any idea of the chaos of the situation.
There is a village, Mersing, about nine miles from where we are anchored, and a few crew members and chief engineer Herb Stinson sneak ashore after dark to locate any supplies. They bring back some medicine and food. We were a U.S.-flagged ship with foreign crew on board, and I was concerned what kind of trouble we might find ourselves in if we got caught sneaking ashore without customs clearance.
________________________________________
June 21-22, 1979, On anchor at Pulau Tengah Island, United Nations Refugee Camp
Still no word from the Malaysian Federal Police or United Nations representatives. I wonder why they have not yet responded to our request for medical help and food. I sneak ashore one night and buy a 100 kg bag of rice and more medical supplies. I also buy a piece of gold from a man who wants U.S. dollars. Later, I had the gold and a piece of jade made into a ring, which I keep as a reminder of the boat people, their plight, and the time I spent in Asia during this difficult period of history.
There is yelling on deck, and I run outside to see a young woman’s body being brought on board from the sea. The boatswains mate, Lin, and I move people away and start artificial respiration and CPR. The woman vomits salt water, and she finally starts breathing again on her own. We learn that she tried to commit suicide, because her boyfriend was flirting with another woman. The situation is getting tense.
..
Many young children are now feverish, and I do not have a supply of medicine—nor do I even know what to give them. It has been forty-eight hours since I requested a doctor and have not heard anything back from the officials. This is becoming unbearable, and I wonder if this is a very bad nightmare or if it really is happening to us. I am not sleeping well and am worried things will get worst before they get better. I learned something very important about life and human beings that day. When you boil life down to the bare essentials, all that really matters is food, shelter, and clothing. Those are the only things you should get stressed out about!
________________________________________
June 23, 1979, 1210 hours
Finally, the Federal Police and United Nations representatives arrive and notify us that they can receive these refugees and will unload them immediately. I am relieved that the sick will get medical attention and that there will be more food on the island. By 1330 hours, we have everyone transferred ashore. The spokeswoman who spoke a little English had re-counted the number of boat people and typed up a list with a final count of 349. I always wondered if, and how, we lost the other 14 people. Did they swim ashore in the dark of night to escape the long and arduous process, while the United Nations considered their request for political amnesty and assigned them to refugee camps or to be sent to an unknown country?
Many refugees were happy to be aboard a U.S.-flagged ship, as it usually guaranteed entry into the United States. The U.N. representatives told us that it could take six to nine months before the refugees were relocated. They were going to live on this godforsaken island for the next six months waiting for their new life. They were smiling and very thankful for our assistance as they got off the ship. I could not help but wonder how truly horrible the conditions must have been in their home-country to require them to flee into such harsh conditions and giving up everything they owned. I was amazed that life was so “cheap,” and that some countries’ governments would be so ruthless in determining the fate of their own citizens. It makes me really appreciate the freedoms we have in the United States.
________________________________________
June 26-28, 1979
We picked up another 344 refugees on the high seas and took them to the U.N. Refugee Camp at Pulau Tengah Island. Federal Police Chief Desu says they will most probably be taken back out to sea in an old boat and turned loose to face an unknown fate. I could not believe that the Malaysian government would do that.
Over the rest of our time in the South China Sea that year, we encountered numerous small boats with refugees aboard. One small craft had only women and children. I asked why they were alone. They told us that pirates had killed the men and some of the women, had robbed them of all their valuables and money, then raped the young women and girls. It was a deeply disturbing thing to see and hear about.

One time, just after we had loaded some boat people on board our ship, four or five pirate ships appeared and started circling us. It was a very chilling experience; my crew became anxious when they saw the pirates had weapons and appeared to be blood-thirsty. Luckily, I had a shotgun aboard for shooting a messenger line to other vessels. I converted the shells to hold ball-bearings out of the engine room. I waved my shotgun in the air and pointed it at the circling pirate boats hoping to intimidate them into leaving. It was successful, but very nerve-wracking. Here I was aiming a gun at another human being, fully prepared to shoot and kill him. I spent many sleepless nights over the next several years thinking about this summer’s events and all that I went through with the refugees. These “adventures” would forever change my way of thinking and how I lived my life. We made many trips back to Pulau Tengah Island and the northern Malaysian refugee camp near Terengganu on Pulau Bidong Island. We ended up saving over 2,700 boat people that summer.
I earned a few gray hairs in the South China Sea and learned what life is really about, how cheap life can be, and that war is very unforgiving. I also learned that human beings can do amazing things when we reach deep within our souls for a previously unknown strength.
I often wonder how my Vietnamese boat people are doing today. When I see people from Asia, I wonder if they might be a person that was on my ship in 1979. I keep the boat people close to my heart and know that they were all given a chance at a far better life. May God continue to bless America and all the disenfranchised people on this earth!
________________________________________
To assist the Vietnamese’s boat people and migrants from Southeast Asia, you may send a donation to the following organization:
Boat People S.O.S.
Orange County
9550 Bolsa Avenue, Suite 209
Westminster, CA 92683
Phone 714-775-2214 or 714-775-5206
Fax: 714-775-2464
Office Manager: Thuy Nguyen (oc@bpsos.org or thuy.nguyen@bpsos.org)
http://www.bpsos.org/oc_web/

________________________________________
Chart of the Oil Field where boat people were picked up.



Singapore (Lat. 1 22 N, Long. 103 48 E) is approximately 300 mile south and not shown in the chart below.

________________________________________
The Columbia Encyclopedia, Sixth Edition, 2001
boat people (http://www.bartleby.com/65/e-/E-boatpeopl.html)
Term used to describe the Indochinese refugees who fled Communist rule after the Vietnam War (1975) in small boats and the many ethnic Chinese who left Vietnam similarly after China’s invasion of Vietnam in 1979. More than one million people became refugees. Many perished, and others, upon reaching other Southeast Asian countries, discovered they could not remain permanently. The United States, Canada, and other nations accepted most of the refugees in the late 1970s and the 1980s. Although people continued to flee Vietnam into the mid-1990s, nearly all later boat people have been regarded as economic, not political, refugees. In 1996 the United Nations decided to end the financing of the camps holding the remaining 40,000 boat people, and Hong Kong, Thailand, Indonesia, Malaysia, and the Philippines returned most of the remaining refugees to Vietnam. The term boat people has also been used to describe political and economic refugees from other areas, such as Haiti, who fled their homelands by similar means.
________________________________________
Previously published stories of the boat people and the conditions in which they lived
May 3, 1979
Illegal Refugee Exodus Increasing, but Hanoi Denies Encouraging It
By Henry Kamm, Special to The New York Times (http://www.nytimes.com/learning/general/specials/saigon/boatpeople.html)
Songkla, Thailand, May 1 -- Refugees from Vietnam are arriving on Southeast Asian shores in record numbers. Ethnic Chinese are estimated to make up two-thirds to three-quarters of the total despite repeated denials by the Hanoi Government that it is abetting their departure.
And this is happening despite Vietnam's agreement last month, in talks with the United States High Commissioner for Refugees, to facilitate legal emigration to stop the illegal flow.
This illegal flow endangers the lives of the "boat people," creates mounting political problems for Asia's non-Communist countries and strains their relations with Western nations to whom they look for relief from their refugee burden.
Preliminary statistics indicate there were far more refugees in April than expected. More than 2,000 Vietnamese boat people reached Thailand, the largest monthly total ever. In Malaysia, the principal
first stop for Vietnamese, more than 10,000 arrived, reversing a three-month decline.
About 100,000 Vietnamese are now in limbo – on land and on ships that no one will let dock. In addition, more than 150,000 Laotian and Cambodian refugees have stolen into Thailand, and about 6,000 more arrive each month.
In addition to the exodus of Chinese, hundreds of thousands of ethnic Vietnamese have secretly left their country since the Communist victory in 1975 because of the continuing war with Cambodia, tension with China and other political, economic and ethnic pressures.
Later this month, representatives of the Southeast Asian nations that receive most of the refugee boats will meet in Jakarta, Indonesia, with the United Nations refugee agency and representatives of the United States and other countries to which Asia looks for a permanent solution.
If the refugees were white, Asians say, the West would have accepted them long ago. A diplomat noted that a ship carrying more than 500 Vietnamese was towed out of Thai waters last week and has not been heard from since. He said that if those aboard were white, they would have become the object of an international search.
Vietnam is also expected to attend the Jarkarta meeting. There are likely to be complaints that it is not living up to its promises to do all it can to reduce the refugee flow. Only last week in Hanoi in the presence of Secretary General Kurt Waldheim of the United Nations, Prime Minister Pham Van Dong reiterated his promises not to burden Vietnam's neighbors with a heavy flow of refugees.
But the burden continues to increase. A camp for boat people near this town in southern Thailand
was moved earlier this year to a larger site, but its inhabitants have already had to build new shanties. The barracks built when the population was little more than 1,000 are badly over- crowded now that the population is nearing 4,000.
The great majority of refugees from Vietnam head for Malaysia, where nearly 60,000 wait in badly overcrowded island camps for countries to offer them asylum. On the grapevine in Vietnam, which is fed by letters from refugees and by foreign broadcasts, Malaysia is depicted as the best place to go. One reason is the mistaken assumption that departure for permanent asylum is quicker from Malaysia. A more justified reason is the prevalence of pirates in waters near Thailand.
Most of those who land here made an error in navigation, or had mechanical troubles, or were towed in this direction by pirates who robbed them and often raped the women.
Watches are rare among the refugees in Songkla, and jewelry on women is even rarer. The pirates also harvest most of the slim tablets of gold, each worth about $250, that constitute the traditional family savings in Vietnam. Most of the refugee boats have been robbed more than once as they approached Thailand.
The consensus of refugees here, who include a number of highly educated and politically sophisticated men and women, is that the refugee flow will continue at a high rate, that Hanoi will continue to abet the flow of ethnic Chinese and that ethnic Vietnamese will continue to make their escape only at great risk and in defiance of the Government.
One educated refugee from Ca Mau, in southernmost Vietnam, reported seeing 12 to 15 boats under construction near the market in his town. It is generally believed that they are being built specifically for Government-authorized refugees. They have portholes, indicating that they are meant for passengers rather than cargo. The man, who worked for American intelligence organizations for 10 years, said they would probably hold 200 to 300 people each.
The refugees said the ethnic Chinese do not leave in secret. The boats are openly loaded not only with supplies for the trip but also with goods that will be needed in Malaysia. Because in Vietnam it is said that salt and building tools are scarce in Malaysia, sacks of salt and many hammers, saws and nails are loaded.
Why Vietnam Releases Chinese
Often, according to witnesses, relatives of those departing are allowed at pierside with their farewell gifts.
The most politically sophisticated refugees say Vietnam helps the Chinese leave both to acquire their gold and foreign-currency holdings and to relieve the country of an economic class for which there is no further use.
All refugees forfeit their visible belongings, particularly houses and lands, to the state. But the Chinese, a largely landless merchant and artisan class, have put their savings in gold. Vietnam, which is short of convertible currencies, gives the Chinese the choice of leaving for a price or being sent to new economic zones that have infertile land.
The refugees say the richest Chinese have probably left by now because the price demanded by
Government agents has been dropping. Depending on the region, prices have averaged about seven tablets of gold, sometimes less.
Police and Army Are Rivals
Vietnamese who did not have important positions in the old regime can sometimes buy Chinese identity cards for two tablets of gold, refugees here said. Other Vietnamese benefit from the Chinese exodus by paying relatively small bribes to the security police handling departures.
In addition to the "official" passage money, which is generally believed to go straight to the national treasury, minor officials profit from the trade whenever they can. As a result, according to well-placed sources here, rivalry between the police, who handle the transport, and the army, which has no share in it, is great.
A source said this rivalry has been worsened by the fact that the police also round up young men for the draft. Sometimes this rivalry has led to refugee boats being sent off by the police only to be returned by naval patrols and held up until higher authorities order their release.
________________________________________
Source: http://archives.cbc.ca/400d.asp?id=1-69-524-2708&wm6=1
Medium: Television
Program: CBC Television News Special
Episode: My People Are Dying
Broadcast Date: September 11, 1979
Narrator: Harry Elton
Guest(s): Sir Jack Carter, Ian Hamilton, unidentified
Duration: 19:12
The lucky ones who survive the arduous journey over sea or land then begin an indeterminate stay at a refugee camp. On average, a refugee family spends 12 months in a camp, but some remain for years. In July 1979 there are over 350,000 refugees in crowded camps in Malaysia, Singapore, Thailand, Hong Kong and the Philippines. During this month, a CBC Television crew visits camps in Hong Kong and Malaysia to see what life is like there.
Hong Kong is considered to have the best refugee camps; Thailand, the worst. Somewhere in the middle of that continuum, Malaysia's main refugee camp, the island of Pulau Bidong, opened in 1975. Sponsored by the United Nations High Commissioner for Refugees (UNHCR), it was originally built to contain 12,000 people. By November 1978, Pulau Bidong was housing more than twice that. And in early July 1979, there are 42,000 refugees crushed between its shores.
________________________________________
Source: http://archives.cbc.ca/400d.asp?id=1-69-524-2707&wm6=1
Medium: Radio
Program: Sunday Morning
Episode: Boat People Airlift
Broadcast Date: July 29, 1979
Narrator: Bronwyn Drainie, Patrick Martin
Reporter: Bronwyn Drainie
Guest(s): Dr. Tuan Tran
Duration: 7:00
If life in Vietnam was unbearable, life on the South China Sea was even worse. On CBC Radio, Dr. Tuan Tran describes his harrowing escape from Vietnam, an attack by pirates and his miraculous arrival at a Malaysian refugee camp.
Refugees faced a host of perils: typhoons, overcrowded and often leaky boats, a lack of navigational tools, brutal pirates, starvation, dehydration and illness. An estimated half of the boat people perished at sea. That's 500,000 to 600,000 human lives.
Thai pirates kidnapped, raped, and murdered countless numbers of boat people. Some pirates were professional bandits. Others were poor fishermen. The treasure from one overcrowded refugee boat could be worth hundreds of thousands of dollars, as refugees often transferred all their assets into gold before leaving Vietnam. Humanitarian aid organizations claimed that South Asian governments allowed the piracy to continue as a deterrent to refugees.
Passing vessels would sometimes stop to save refugees by bringing them on board. But once the ship arrived with its human cargo in Singapore or some other Asian port, they were often turned away. No South Asian country would accept the refugees, many fearing that the influx was a Chinese or Vietnamese plot to upset the racial balance in Asia. The tragedy of so many people with nowhere to go brought the world's attention to the plight of the boat people
•Malaysia received a great deal of media attention for its treatment of refugees. The country refused to let boats land, towed ramshackle ships back out to sea, and shot at refugees.
•In 1979, Malaysia's deputy prime minister Mahathir Mohamad declared that Malaysia would expel all 76,000 boat people in the country and shoot new arrivals on sight. The government quickly backpedaled.
•Between January and July 1979, Malaysia towed some 58,000 refugees back out to sea.
________________________________________
________________________________________
The youngest ship’s captain ever to receive a 300 ton license: According to the US Coast Guard Captain of the Port – New Orleans.
Write to Offshore Logistics International at P.O. Box 24, Changi Post Office, Singapore 9150 or P.O. Box 5-C, Lafayette, Louisiana 70505, USA.
The Malaysian Government Oil Company [Petronas, Petroliam Nasional Bhd] operated through Esso Production Malaysia (EPMI) as sub-contractors. Our ship was under contract with the Malaysian Government Oil Company.
May 27, 1979: Of the 394 refugees that day there were 99 men, 126 women, and 169 children.
________________________________________
Please direct questions for the author to Karen Ngo at (805) 781-0686
All photos and text © copyright September 2004: Reproduction by Author’s Permission Only

Hồi ký Jay K. Elder- Cứu người vượt biển

May mắn vì đã có cơ hôi tiếp xúc với vị ân nhân của không biết bao nhiêu người tị nạn Việt Nam này. Ông rất giản dị đến không ngờ, rất vui tính, luôn luôn cười và cũng là người Mỹ đầu tiên tôi gặp được ảnh hưởng sâu sắc bởi Phật giáo như vậy. Mỗi quyết định của ông, dù lớn hay nhỏ, đều được trả lơòi bằng câu hỏi: " What would Buđdha do?".
Tôi thầm ngưỡng mộ khi nghe Karen nói về ông, tuy nhiên vẫn không thể giấu được cảm giác thờ ơ, cho đến tận khi gặp ông. Chắc có lẽ vì tôi là một 9x,không xem phim tài liệu( chủ yếu là phim HQ:D) và cũng hiếm khi nghe người trước kể nhiều về chiến tranh, chỉ đại loại như:"khổ lắm con ơi, không có gì ăn,người chết đầy đường ...". Chưa một lần nhìn thấy, không dể tâm đến thời sự huống gì là chuyện đã qua, đương nhiên tôi và không một ai thực sựcó thể cảm nhận được cảm giác của "người vượt biên" nếu không ở hoàn cảnh đó. Có lẽ những người vượt biên thời ấy dù có nhớ thì bây giờ cũng ai nhắc gì còn muốn nhắc về nó. Cuộc sống tái định cư với bao nhiêu vất vả lo toan để tồn tại nơi đất khách quê người này đã cuốn trôi tất cả, không ai bận tâm hỏi, và không ai có thời gian để nhớ, để nghĩ về nó. (Tiêu cực mà nói người ngoài hầu hết chỉ quan tâm đến Việt Kiều với mặt mạnh của nó, ít ai biết người trong cuộc trả giá thế nào. Nhưng trong lòng họ chắc chắn suớt đời luôn cảm ơn những người đã cứu vớt và cưu mang họ trong những ngày tháng chìm nổi trên biển cả ấy. Bài viết này đã có trên trang Người Việt Online, hôm nay tôi post lại đầu tiên với sự cảm ơn rất nhiều đến những vị ân nhân này, thứ 2 mong nó sẽ là một mẩu nhỏ giúp các bạn cũng như tôi nhận rõ hơn sự may mắn của mình.. và thứ 3 quan trọng nhất xin các bạn hãy xem câu cuối bài.
Dù dòng giớu thiệu chỉ là văn họ Chế nhưng nó không fải điểm chính, mong sự thông cảm từ các bạn.




Cứu người vượt biển - Hồi ký của Jay K. Elder (phần 1)
Tuesday, October 12, 2004







Thuyền trưởng Jay K.Elder trên con tàu Challenge sau khi đã vớt hàng trăm thuyền nhân Việt Nam lên tàu (hậu cảnh)



Thuyền trưởng Elder và vợ trong căn nhà của họ tại San Luis Obispo ngày nay


(Phần I)
LTS.- Ðây là câu chuyện thật được trích từ cuốn nhật ký hải hành 1979 của Thuyền Trưởng Jay K. Elder - thuộc Hàng Hải Thương Thuyền Hoa Kỳ, trên tàu tiếp tế và đồng thời là tàu kéo “Challenge”, tại Biển Ðông từ ngày 3 Tháng Hai cho đến ngày 5 Tháng Mười Một năm 1979.
Câu chuyện thuyền trưởng Elder cứu được hàng trăm người Việt Nam tị nạn vượt biển Ðông được chôn kín cùng với lòng khiêm tốn của người thuyền trưởng đầy lòng nhân ái này. Nhưng một người bạn của gia đình Elders vốn là một cô gái gốc Việt - cô Karen Ngô, cư dân vùng San Luis Obispo, đã khuyến khích thuyền trưởng Elder công bố tài liệu này, chỉ vì nguyên nhân: Nay đã là người thành công vượt bực trong ngành hàng hải, nghĩ lại kỷ niệm thời trai trẻ, Jay K. Elder muốn tìm biết xem những người được ông cứu sống hội nhập với quê hương thứ hai này như thế nào.
Sau đây là một hồi tưởng của chính thuyền trưởng Jay K. Elder viết bằng Anh ngữ. Chúng tôi tạm dùng đầu đề cho hồi tưởng này là “Cứu Người Vượt Biển”. Vũ Ánh chuyển ngữ sang tiếng Việt.
VÀO NGÀNH HÀNG HẢI...
Ở tuổi 25, tôi đã có 7 năm đi biển. Tôi yêu tất cả mọi điều có liên quan đến biển như câu cá, lướt ván, bơi lội và lái tàu kể từ khi tôi còn rất nhỏ. Ông nội tôi thường đem tôi đi câu ở ngoài khơi cách xa cầu tàu San Diego. Tôi khởi sự tự mình tìm cái thú đi câu trên những chiếc tàu thể thao ở ngoài khơi Nam California vào cuối thập niên 1960s. Khi được 9 tuổi, tôi đã năn nỉ mẹ tôi cho đi câu ở các cầu tàu, nơi tôi tôi thơ thẩn rong chơi và đôi khi tình nguyện giúp việc trên những con tàu này. Không còn nghi ngờ gì nữa, những năm tháng của tuổi thơ trong hoàn cảnh đó từng làm tôi chú ý đến thủy thủ đoàn trên những chiếc tàu tôi đã có dịp làm việc tình nguyện và tôi thích được lên rửa những con tàu này vì niềm vui được làm việc giống một thủy thủ hơn là được trả công, nhất là với hy vọng sau này sẽ trở thành một ngư phủ hay một thủy thủ.
Năm 1973, tôi nhanh chóng ghi tên gia nhập Lực Lượng Tuần Duyên và năm 18 tuổi tôi đã có bằng thuyền trưởng, rồi tới New Orleans để làm việc cho một công ty tàu biển quốc tế phục vụ trong kỹ nghệ khai thác dầu trên biển. Trong thời gian làm việc cho công ty này, tôi được giao trách nhiệm điều khiển một tàu dài 95 feet đóng căn cứ tại Caribbean chuyên chở những tiếp liệu cho những giàn khoan dầu ngoài khơi. Nhưng sau khi làm việc ở đây 2 năm, tôi đã lấy thêm bằng thuyền trưởng của những tàu trọng tải 300 tấn và trở thành người thuyền trưởng trẻ tuổi nhất của loại tàu này. Sau đó, tôi đến Brazil để làm việc trên Ðại Tây Dương và thêm một năm nữa trên Ðịa Trung Hải.
Tháng Giêng năm 1979, tôi đến Singapore để nhận một công việc. Tôi không hề nghĩ rằng công việc này lại liên hệ đến mối liên lạc quốc tế, luật hàng hải có trách nhiệm với hàng trăm người tị nạn, và phải có những quyết định sống chết đối với số người này. Tôi đáp tại phi trường quốc tế Singapore vào lúc 02 giờ ngày Thứ Ba 23 Tháng Giêng 1979 trên chuyến bay 005 của Hãng Hàng Không Pan Am từ California quá cảnh Hồng Kông. Ðây là lần đầu tiên tôi tới Á Châu vì kiếm được việc làm ở hãng tàu Offshore Logistics International, một công ty tiếp liệu cho các giàn khoan dầu ngoài khơi Singapore.
Tôi đã từng làm việc tại Caribbean, Nam Ðại Tây Dương và Ðịa Trung Hải trong suốt 6 năm trong vai trò một thuyền trưởng tàu kéo và tiếp liệu cho kỹ nghệ dầu hỏa, chuyên giải quyết vấn đề neo và kéo các giàn khoan trên biển cả. Lúc đó tôi mới 25 tuổi, khỏe mạnh và luôn luôn muốn phiêu lưu. Nhưng điều tôi ít biết tới nhất là chỉ trong vài tuần lễ làm việc tại Singapore, tôi đã dính dấp tới một cuộc “phiêu lưu” làm thay đổi toàn bộ cách suy nghĩ của tôi về những đồng nghiệp, chính phủ cũng như các vấn đề chính trị quốc tế và địa phương, cuộc chiến và đời sống. Tất cả những điều ấy buộc tôi phải có trách nhiệm như một con người và làm những điều đứng đắn.
Thứ Tư 24 Tháng Giêng 1979, lúc 22 giờ 10 phút
Trên con tàu Monarch, một tàu kéo cờ Hoa Kỳ dài 165 feet - là loại tàu kéo và tàu tiếp liệu, với vai trò một thuyền trưởng, chúng tôi khởi hành từ phía Tây Singapore và hướng về phía Ðông, rồi Bắc với hải trình 300 hải lý, sóng lớn và gió mạnh, tạo cho tôi vàthủy thủđoàn nhiều khó khăn. Với 300 hải lý, chúng tôi phải mất ít nhất 30 tiếng đồng hồ để tới những giàn khoan ngoài khơi bờ biển Việt Nam.
Chúng tôi tới nơi vào ngày Thứ Sáu 25 Tháng Giêng 1979 tại những vùng khai thác dầu mang tên “TAPIS”, “BEKOK” và “PULAI”, và tất cả các giàn khoan dầu trong những vùng này đều được điều hành bởi Công Ty Quốc Doanh Khai Thác Dầu Malaysia (MGOC). Esso Production Malaysia (EPMI) hoạt động với tư cách làm khoán cho Công Ty Quốc Doanh Dầu Hỏa Malaysia. Chiếc tàu tiếp tế do tôi làm thuyền trưởng có hợp đồng với Công Ty MGOC. Chúng tôi ở cách Việt Nam khoảng 150 hải lý về phía Nam và cách Malaysia 100 hải lý về phía Ðông trên biển Ðông. Trên tàu chỉ có một người Mỹ thứ hai là viên kỹ sư trưởng, còn lại thủy thủ đoàn 10 người phần lớn là người thuộc các quốc tịch Indonesia, Malaysia, Singapore và Philippines.
Qua liên lạc vô tuyến với các giàn khoan và những tàu bè khác trong khu vực, tôi được thông báo là hiện đang có một làn sóng những thuyền nhân Việt Nam trong khu vực và chúng tôi phải tảng lờ họ. Tôi thực sự chẳng hiểu chuyện gì sẽ đến với chúng tôi phía trước mặt. Tôi đã nghe trên Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA), Tổng Thống Jimmy Carter ra lệnh cho tất cả những con tàu trưng cờ Mỹ phải giúp đỡ bất cứ thuyền nhân nào mà họ gặp.
Tôi làm việc trên vùng giếng dầu ngoài khơi vài ngày và quay lại hải cảng Singapore vào ngày 01 Tháng Hai 1979. Tôi không gặp một thuyền nhân Việt Nam nào, ngoài những ngư phủ từ Thái Lan và Singapore. Ngày 05 Tháng Hai 1979, tôi lại phải lên con tàu Challenge cũng dài 165 feet nhận vai trò thuyền trưởng. Tôi đã từng làm việc trên tàu Challenge trong 8 tháng vào năm 1978 cũng với vai trò thuyền trưởng hoạt động trên Ðịa Trung Hải. Chúng tôi thường hải hành từ Bắc Phi, Sicily và thường là tới Malta. Vì thế tôi đã có mối liên lạc tốt đẹp với thủy thủ đoàn trên con tàu này và rất vui mừng được trở lại với họ sau một ít tháng trở về nghỉ ngơi tại quê nhà ở San Luis Obispo, California.
Tôi cảm thấy giống như tôi trở lại với con tàu cũ của tôi và thủy thủ đoàn quen thuộc. Nhưng trong nhiều tháng tiếp theo đó, chúng tôi phải đi lại rất nhiều lần từ Singapore đến những giếng dầu ngoài khơi nhưng không hề gặp thuyền nhân. Cũng trong thời gian này, thời tiết tốt, thủy thủ đoàn người nào cũng thon gọn. Chúng tôi thong thả câu cá bên cạnh những giàn khoan. Tôi cho rằng Singapore và những giàn khoan dầu này là đất lành và chúng tôi có nhiều cơ hội tìm hiểu văn hóa và tập quán của người địa phương mỗi khi chúng tôi lên bờ. Tôi say mê tìm hiểu Phật Giáo với người kỹ sư trưởng - ông Herb Stinson. Herb hơn tôi 10 tuổi, một người đã lập gia đình với một phụ nữ Thái Lan rất tuyệt vời. Herb và vợ sinh sống tại Thái và cải đạo để từ Tin Lành sang Ðạo Phật. Dưới sự hướng dẫn của Herb, tôi học Phật và thường cùng nhau tìm đến các ngôi chùa ở Thái Lan, Singapore, Indonesia và Malaysia. Tôi cũng tận dụng mọi cơ hội để nói chuyện với các nhà sư Phật Giáo để học thêm về ý nghĩa và những nghi thức Phật Giáo và bỏ nhiều thời gian đọc rất nhiều sách viết về Phật Giáo. Tôi tự tìm cho chính tôi ý nghĩa của triết lý Phật Giáo mênh mông trong đời sống và trong cách sống.










Ngày 27-5-1979 gần giếng dầu Tapis Oil - Biển Ðông
Cách Nam Việt Nam 150 hải lý
Vĩ độ 5.30 Bắc
Kinh độ 104.10 Ðông
Thời điểm 6 giờ 45 phút...
Tiếng gõ cửa phòng ngủ của tôi rất lớn và dồn dập khiến tôi giật mình thức dậy thì vừa lúc nghe tiếng la thất thanh của một trong những thủy thủ trên tàu: “Thuyền trưởng, thuyền trưởng! Có người tị nạn, có người tị nạn”. Ðó là Usman, trưởng đoàn thủy thủ. Tôi nhảy vội ra khỏi phòng và chạy tới boong tàu. Tôi tròn xoe mắt và há hốc miệng khi thấy một chiếc tàu nhỏ cặp dọc theo mạn tàu tôi trên chất đầy đàn ông, đàn bà và trẻ em. Thủy thủ đoàn của tôi đứng trên lan can tàu đang cãi nhau với một phụ nữ có thể là phát ngôn viên của nhóm người trên chiếc tàu nhỏ bằng tiếng Trung Hoa pha lẫn với tiếng Anh không thông thạo. Tim tôi bỗng đập nhanh. Tôi cảm thấy còn ngái ngủ, lo sợ và thấy cần trấn tĩnh bằng một ly cà phê.
Khi lại gần hơn, tôi cố gắng để có thể hiểu hoạt cảnh đang diễn ra. Tôi nghe thấy tiếng một phụ nữ nói bằng thứ tiếng Anh không trôi chảy với Usman: “Máy tàu tụi tôi hỏng, chúng tôi muốn được lên tàu của các ông”. Usman cố gắng giải thích rằng họ không thể lên tàu này được bởi lệnh cấm của Công Ty Quốc Doanh Khai Thác Dầu Malaysia. Tôi can thiệp vào câu chuyện và khuyên họ nên cố gắng tới giàn khoan chỉ cách đây có 10 hải lý. Người phụ nữ cho biết con tàu của họ không thể đi xa như vậy được vì nước đang tràn vào tàu và đang chìm. Tôi nhìn vào vạch ngấn nước trên sườn tàu và thấy rằng con tàu không có vẻ gì là bị nước tràn vào. Người phụ nữ trở nên lo lắng và giận dữ: “Tôi nói láo à, các ông bảo tôi nói láo à. Thôi được, tôi sẽ nhảy xuống biển chết cho các ông thấy tôi nói láo hay không”. Người phụ nữ khóc bù lu bù loa đã làm động lòng 300 thuyền nhân khác trên tàu. Tôi liền xét lại những đánh giá đầu tiên của mình và sợ con tàu của họ mà chìm thật thì nguy to. Sau khi hội ý với thủy thủ đoàn, chúng tôi quyết định cách tốt nhất là để cho họ leo lên tàu chúng tôi. Tôi quay sang nói với người phụ nữ được coi là phát ngôn viên quyết định này và lập tức một làn sóng người từ dưới con tàu ọp ẹp rầm rập leo lên tàu Challenge. Họ cố chiếm một chỗ tốt trên sàn tàu dưới ánh nắng mặt trời. Và bấy giờ chúng tôi đã có một trách nhiệm không thể tránh được đối với 394 người trốn từ Việt Nam trên con tàu bình thường không đủ chỗ chứa cho một nửa số người nói trên.
Tôi gọi bằng máy vô tuyến cho chủ nhân công ty tôi đang làm việc và báo cáo rằng chúng tôi tôi sẽ bị trễ trong việc cung cấp tiếp liệu cho giàn khoan cũng như chờ những chỉ dẫn xem phải làm gì trong những ngày kế tiếp. Sau đó tôi thám sát dọc theo lan can chiếc tàu tị nạn và thấy rằng, con tàu không thể chìm được. Trong cơn khủng hoảng vì thất vọng không được các tàu ngoại quốc cứu, người phụ nữ phát ngôn viên của nhóm người Việt tị nạn đã cường điệu về về điều kiện của con tàu. Tôi nghi ngờ là máy tàu cũng không đến nỗi nào. Kết quả là tôi phải đương đầu với một tình hình tiến thối lưỡng nan. Công ty của tôi đã ra lệnh rằng những con tàu do công ty thuê bao như chiếc Challenge không được vớt bất cứ người tị nạn nào. Tôi đã vi phạm những chỉ thị của công ty sau khi quyết định là con tàu tị nạn sắp chìm.
Nhưng nếu con tàu đang bị đắm thì những thuyền nhân trên tàu sẽ được xếp vào diện tị nạn do tàu chở họ bị vỡ và họ sẽ trở thành những kẻ sống sót sau tai nạn hàng hải. Với những điều đang làm cho thuyền nhân Việt lúc ấy, tôi phải đương đầu với sự đe dọa bị chấm dứt khế ước làm việc, nhưng tôi biết chắc rằng tôi sẽ tránh phải đối đầu với cả hai phương diện đạo đức và pháp lý. Luật hàng hải quốc tế đòi hỏi tất cả các con tàu quanh vùng con tàu bị đắm phải đến để trợ giúp những hành khách và thủy thủ đoàn trên tàu ấy. Nghĩ tới chuyện này, tôi không còn lo âu về điểm pháp lý hoặc lo bị đổi đi nơi khác vì những hành động của tôi nữa. Tôi bắt đầu thăm hỏi nhóm người tị nạn đã an toàn trên sàn tàu và thấy rằng hầu hết đều đói, sợ, lo lắng, đau ốm và tuyệt vọng. Lúc đó tôi rất rõ cơ nguy tôi có thể mất công việc mà tôi yêu thích, nhưng đồng thời tôi cũng biết rằng tôi sẽ không phải sống với những chuỗi ngày bị ám ảnh vì đã không làm tất cả mọi điều có thể làm được để cứu những thuyền nhân trong thảm kịch vượt biển Ðông này. Nghĩ thế, tôi liền phái một người tị nạn trẻ nhất trở lại chiếc tàu tị nạn với chiếc rìu chữa lửa và ra lệnh cho anh ta phải chẻ con tàu của họ ra. Hải quân Malaysia sẽ đến vùng này trong chốc lát và con tàu tị nạn cần phải bị nhận chìm vào đúng lúc đó. Tôi ước lượng chúng tôi chỉ có chưa đầy một tiếng đồng hồ trước khi tàu hải quân Mã tới nơi.
Tôi trở lại phòng chỉ huy và chờ đợi những lệnh khác từ công ty. Một vài giờ sau chúng tôi nhận được lệnh mang những hành khách bất đắc dĩ này tới một con tàu trương cờ Ðức ở gần đó và chuyển tất cả những người tị nạn lên con tàu Ðức, chiếc Spitalathour để con tàu này sẽ mang họ đi giao cho trại tị nạn LHQ trên một đảo thuộc lãnh thổ Malaysia ở phía Tây Nam vị trí tàu chúng tôi lúc ấy. Lý do: Tàu tôi đã được chất một lô hàng cần phải giao cho những giàn khoan và người chủ muốn rằng việc này phải được thực hiện ngay lập tức.
Khi chúng cặp vào con tàu Spitalahour, tôi bước xuống sàn tàu để giúp đỡ những người tị nạn khốn khổ này lên con tàu mới cho được an toàn. Tôi đan chéo những ngón tay lại với nhau như một dấu hiệu biểu lộ niềm hy vọng của tôi là thủy thủ đoàn trên tàu Ðức cũng sẽ thoải mái và tiếp tục vài trò bảo trợ và bảo vệ nhóm người không may mắn và trải qua biết bao nhiêu gian truân trên Biển Ðông.
Nhóm thuyền nhân Việt Nam đầu tiên chỉ lưu lại trên chiếc tàu của tôi khoảng gần nửa ngày, nhưng kinh nghiệm này đã tạo ra một ảnh hưởng sâu sắc trong tôi. Những điều kiện tệ hại và khủng khiếp của những người tị nạn nghèo khổ không may này như sợ hãi, đói, mất ngủ, bệnh, chỉ có một bộ quần áo độc nhất trên người và mỗi người chỉ được một bát cơm nhỏ hàng ngày làm cho tôi cứ khắc khoải mãi về thân phận. Những trẻ sơ sinh và nhi đồng bám chặt lấy mẹ chúng, mặt hốt hoảng và đói lả, khóc rả rích như không bao giờ có thể ngưng được. Khi những người tị nạn cuối cùng được chuyển sang chiếc tàu Ðức, tôi ngạc nhiên khi nhớ lại bối cảnh sinh ra của tôi: Tôi là một thanh niên khỏe mạnh, một thanh niên Mỹ da trắng, được nuôi dưỡng trong một gia đình trung lưu ở Nam California. Tình cảnh của những người tị nạn Việt Nam đẩy tôi vào những nghi vấn sâu thẳm về lý do chúng ta hiện diện trên trái đất này và những vấn đề đích thực của chúng ta là gì? Cuối cùng, tôi nhận biết rằng vì được sinh ra làm người dân Mỹ trong những năm của thập niên 1950s đã khiến tôi được may mắn xếp vào một nhóm rất nhỏ, giàu có thịnh vượng nhất trên trái đất này.
Ba trăm chín mươi tư người (394) mà tàu tôi vớt được đã từng lênh đênh trên biển nhiều ngày và đã bị hải tặc Thái Lan tấn công. Mỗi nhóm hải tặc này có chừng 4 đến 8 tàu chờ đêm tối mời tấn công những thuyền nhân. Sau khi tấn công họ bắt và hãm hiếp những phụ nữ trẻ và cướp tất cả những vật quí giá mà thuyền nhân mang theo, thường là vàng, nữ trang và tiền. Hải tặc Thái Lan chọn ban đêm mới tấn công vì họ thấy rằng trong đêm tối, những chiếc tàu nhỏ chở người tị nạn dễ trở thành con mồi nhất.
Chúng tôi đã có nhiều dịp có thể trợ giúp thuyền nhân, nhất là đối với những người bị thương nặng. Phương tiện vệ sinh tối thiểu trên những chiếc tàu nhỏ này cũng không có và tất nhiên công việc vệ sinh hàng ngày của thuyền nhân được thải ra tại chỗ và vì thế thủy thủ đoàn của chúng tôi đã phải dùng khăn và dầu bạc hà mới có thể chịu đựng được để làm công việc trợ giúp của họ. Tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao chính cá nhân tôi và những thủy thủ của tôi có thể đương đầu được với vấn đề này và liệu tình trạng còn có thể kéo dài được không nếu càng ngày chúng tôi càng gặp nhiều thuyền nhân hơn. Có những lúc tôi cảm thấy thối chí, nhưng nghĩ đến trách nhiệm đối với con tàu, thủy thủ đoàn và những người hoạn nạn đáng thương, tôi vượt qua được. Nghĩ thế, chúng tôi tiếp tục cứu những thuyền nhân lênh đênh trên biển nhiều lần nữa trong những tháng sau đó.
Chuyện “phân tích pháp lý” đã phát triển thành một chiến lược để giúp đỡ thuyền nhân trong những tuần đầu giữa những thuyền trưởng các tàu có liên hệ bằng vô tuyến điện hàng ngày với nhau. Chiến lược này giúp chúng tôi củng cố được sự phòng thủ khi phải làm công việc bác ái trên biển cả. Chúng tôi thường đánh đắm những con tàu mỏng manh ọp ẹp của các thuyền nhân để cứu vớt họ lên các con tàu của chúng tôi. Hải Quân Malaysia có tới nơi thì cũng chỉ thấy những mảnh vụn trôi lềnh bềnh và hàng trăm “người sống sót” đã được vớt lên sàn tàu. Có những lúc tàu Hải Quân Malaysia chĩa súng đại liên 50 vào chúng tôi và ra lệnh không được vớt những người tị nạn nữa. Ðó là những giây phút căng thẳng nhất, và đôi lúc cũng làm tôi hơi sợ, nhưng thấy người hoạn nạn thì không sao không cứu vớt được. Tiếng nói của lương tâm vẫn nặng hơn là súng đạn.
Ngày 10 Tháng Sáu 1979, trên đường về Singapore, Biển Ðông
Vị trí:
Cách Nam Việt Nam 300 hải lý
Cách bờ biển Malaysia 100 hải lý về phía Ðông
Vĩ độ 3.30 Bắc
Kinh độ 104.30 Ðông
Thời Ðiểm: 16 giờ 20 phút
Chúng tôi nhận ra được một chiếc tàu rất nhỏ chở người tị nạn. Họ xuất hiện với vẻ mặt tiều tụy và dường như đã lênh đênh trên biển nhiều ngày không còn thực phẩm hoặc nước uống. Tôi gọi cho công ty của tôi và yêu cầu cho chúng tôi đón 6 người đàn ông, 11 trẻ em và 8 phụ nữ lên tàu. Lời yêu cầu của tôi bị từ chối và chúng tôi được lệnh chỉ cung cấp thực phẩm, nước cho họ rồi khởi sự trở về Singapore ngay. Công ty đe dọa tôi là sẽ mất hợp đồng cũng như sẽ mất việc nếu như tôi cưỡng lại lệnh trên của họ. Chúng tôi nghĩ ngay đến chuyện đánh đắm chiếc tàu này, nhưng tôi đã lỡ báo cáo tình trạng còn khá tốt của chiếc tàu nhỏ này, một lầm lỗi mà mãi cho tới sau này không bao giờ tôi dám phạm phải lần thứ hai nữa.
Chúng tôi đã rơi nước mắt khi rời bỏ những thuyền nhân trên chiếc tàu nhỏ với bà mẹ của một trẻ sơ sinh nhìn chúng tôi với đôi mắt thất vọng. Bà mẹ đã không còn sữa cho con bú và đứa trẻ trong tình trạng sức khỏe bết bát. Tôi rất lo âu vì đã không giúp đỡ được những người tị nạn khốn khổ trên chiếc tàu nhỏ này. Tôi dự trù là tàu Hải Quân Mã Lai Á có tới để cứu những người này và sau này tôi ngạc nhiên là Hải Quân Malaysia đã làm điều đó.







Ngày 18 Tháng Sáu 1979 gần vùng khai thác dầu TAPIS, Biển Ðông
Vị Trí:
Cách Nam Việt Nam 150 hải lý về phía Nam
Vĩ độ 5.30 Bắc
Kinh độ 105.10 Ðông
Thời điểm: 13 giờ 00
Chúng tôi nhận 345 người Việt Nam tị nạn từ một dàn khoan thăm dò dầu khí Wodeco II. Những người tị nạn này đã từ tàu tị nạn leo lên giàn khoan và nhân viên của giàn khoan không có cách nào ngăn cản họ được. Chúng tôi quay lại dàn khoan vừa kể với 150 kí lô gạo và một ít giấy dầu để che boong phía sau trong lúc sức nóng của mặt trời rọi xuống những người tị nạn không may nói trên với nhiệt độ của vùng xích đạo. Người bếp của tôi - ông Yuen, lãnh nhiệm vụ nấu cơm phát cho trên 350 người tị nạn này, chỉ có cơm và một chút rau xanh. Ông ta nấu cơm từ giờ này qua giờ kia. Yuen đã phải mượn thêm một vài phụ nữ trong số người tị nạn để phụ giúp ông.
Vấn đề vệ sinh cá nhân là vấn đề cần phải giải quyết ngay. Chúng tôi dùng những vỉ gỗ chất hàng, khoét một lỗ lớn rồi cột chặt vào cọc buộc thuyền cấp cứu, chia ra một bên dành cho phụ nữ, một bên dành cho nam giới. Không có giấy lau cũng như không có xà bông rửa tay, nên phải dùng nước biển thay thế, nhưng cuối cùng thì “có còn hơn không”. Tôi cũng cần nói rõ một điểm là mỗi khi bẻ bánh lái con tàu trên biển, chúng tôi quên khuấy đi rằng mình đã thiết lập một hệ thống tiêu tiểu tạm thời trên thành tàu, nên khi sóng chạm vào thành tàu đã vọt qua những lỗ tiểu tiện khiến cho một bà già ướt hết. Tôi thực sự xấu hổ vì đã bẻ bánh lái vội vã như vậy, thành thử kể từ vụ việc này, chúng tôi tiếp tục cho con tàu quẹo chậm hơn để bảo đảm không làm khổ thêm những hành khách vốn đã quá khốn khổ của chúng tôi.
Ngày 19 Tháng Sáu 1979.
Lúc 6 giờ 30 phút
Với 345 thuyền nhân mà chúng tôi đón ở giàn khoan ngày hôm trước, một chiếc tàu Ðức tên là OSA Jaguar đã cập vào và bỏ thêm 18 người nữa lên tàu chúng tôi theo yêu cầu của chủ nhân công ty tàu biển mà tôi đang làm việc. Như vậy, chúng tôi có tất cả 363 thuyền nhân Việt Nam trên tàu cần phải lo toan cho họ. Nhưng khi ngồi nghĩ lại, tôi hình dung ra cái khó khăn muôn trùng trước mặt: Làm cách nào tôi có thể giúp những người tị nạn nếu như tôi tiếp tục nhận được sự yểm trợ ít ỏi, nhưng nếu có nhận trợ giúp thì nhận từ ai, đó là điều tôi không chắc lắm. Những lúc ấy, tôi cảm thấy sự thay đổi một chút trong tâm hồn. Và cuối cùng, sức mạnh sâu xa về tinh thần đã cho phép tôi làm bất cứ điều gì cần thiết trong bất cứ tình hình nào mà tôi và thủy thủ đoàn của tôi bị đẩy vào.
Trại Tị Nạn Liên Hiệp Quốc Pulau Tengah Island
Malaysia Tháng Sáu 1979
Thời Ðiểm: 10 giờ 00
Chúng tôi nhận được lệnh qua máy vô tuyến điện phải hướng về trại tị nạn Liên Hiệp Quốc trên đảo Paulau Tengah, Malaysia, cách vị trí tàu chúng tôi 120 hải lý về phía Tây Nam. Chúng tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra một khi chúng tôi tới đảo, vì những tin tức mới đây cho biết chính phủ Malaysia đã tuyên bố là họ không nhận bất cứ một người tị nạn nào nữa. Theo lệnh tôi, thủy thủ đoàn dồn mọi sức lực vào việc thiết lập tiện nghi cho người tị nạn trên tàu. Chúng tôi bơm đầy nước ngọt vào những thùng 55 gallons để cung cấp cho người tị nạn cứ mỗi 4 giờ đồng hồ, và đồng thời thông báo cho người tị nạn hiểu rằng nước chỉ dùng để uống và tắm chứ không được giặt quần áo vì không biết tàu chúng tôi phải săn sóc họ cho đến khi nào. Vì thế chúng tôi phải tiết kiệm nước. Bếp Yuen phải tuyển thêm 4 phụ nữ trong số người tị nạn để làm công việc nuôi ăn chính số người tị nạn trên tàu. Thực phẩm được cung cấp vào lúc 14 giờ và 19 giờ là cháo nấu bằng sữa và gạo. Chúng tôi chỉ đủ khả năng cung cấp một thứ thực phẩm duy nhất này mà thôi.
Tàu chúng tôi tới trại tị nạn Pulau Tengah vào lúc 01 giờ 30 ngày 20 Tháng Sáu 1979 thả neo và chờ lệnh. Sáng ngay hôm sau chúng tôi gặp khó khăn là không lấy được bất cứ tin tức nào để biết chắc rằng thời gian chờ đợi này là bao lâu và tại sao lại có chuyện chậm trễ trong việc đổ người tị nạn xuống trại.
Ðến 09 giờ sáng, đại diện Liên Hiệp Quốc và Cảnh Sát Liên Bang Mã Lai lên tàu để đếm số người tị nạn. Phải đếm lại lần nữa vì chúng tôi bị họ cáo buộc giấu một số thuyền nhân. Chúng tôi cãi nhau dữ dội và cuối cùng khám phá ra rằng có một vài người trốn xuống phòng máy để tắm. Tôi yêu cầu Liên Hiệp Quốc cung cấp thuốc men và thực phẩm cho người bệnh vì chúng tôi đã gần cạn tất cả những thứ đó. Nhưng tôi không nhận được sự đáp ứng nào và rất lo ngại chúng tôi sẽ lâm vào cuộc khủng hoảng nếu không được trợ giúp của thế giới bên ngoài. Chúng tôi cũng được báo cho biết không được lên bờ hay rời tàu khi chưa được Quan Thuế và Di Trú Malaysia kiểm tra và cho phép.
Vào lúc 15 giờ 45 ngày 20 Tháng Sáu 1979, chúng tôi vẫn còn neo tàu để chờ được phép đưa 345 người vào trại, những người này đã trải qua 24 tiếng đồng hồ trên tàu chúng tôi dưới khí hậu nóng bức. Trong khi chờ đợi như thế, tôi nhận được lệnh của công ty là phải trở lại dàn khoan “Nedrill” để đón 342 người tị nạn khác. Tôi báo cho ông Rex Clements-Esso biết rằng chúng tôi không còn chỗ và không còn tài nguyên để nuôi sống hay chữa bệnh cho số người tị nạn này. Phải mất khoảng 20 tiếng đồng hồ nữa mới có thể quay trở lại giàn khoan Nedrill. Tôi tự nhủ rằng những người chỉ huy của tôi tại công ty thật là điên rồ và họ không ý thức được tình trạng bối rối của chúng tôi lúc đó.
Có một làng chài ở cách chúng tôi 9 hải lý, một vài thủy thủ cùng Kỹ Sư Trưởng Herb Stinson đã tìm cách đến đó khi trời vừa sập tối để xem có kiếm chác được ít hàng tiếp tế nào không. Khi họ trở lại đã mang theo thuốc và thực phẩm. Tôi rất lo sợ là chúng tôi có thể bị phiền nếu như bị bắt gặp lúc lén lút lên bờ trước khi quan thuế của Malaysia lên tàu kiểm tra (tàu chúng tôi trương cờ Hoa Kỳ và thủy thủ đoàn toàn là người ngoại quốc).
Ngày 21 và 22 Tháng Sáu 1979
Trên tàu neo tại Paulau Tengah, Trại Tị Nạn Liên Hiệp Quốc
Không có một đáp ứng nào của Cảnh Sát Liên Bang Mã Lai cũng như của Ðại Diện Liên Hiệp Quốc. Tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao họ lại không giải quyết yêu cầu của chúng tôi là cung cấp thuốc men và thực phẩm cho người tị nạn. Ban đêm tôi lại phải lén lên bờ và mua được một bao gạo 100 ký lô và một vài thứ thuốc men. Tôi cũng không quên mua một miếng vàng của một người dân cần tiền dollar. Sau đó tôi đổi vàng ra thành chiếc nhẫn ngọc thạch mà tôi còn mang đến ngày hôm nay như một kỷ niệm về những thuyền nhân, những khó khăn của họ và thời gian tôi trải qua tại Á Châu trong giai đoạn lịch sử khó khăn trong vùng.
Có tiếng cãi cọ la hét trên boong tàu và khi tôi ra ngoài thì thấy một phụ nữ nhỏ thó ướt mem vừa được vớt lên sàn tàu. Thủy thủ Lin và tôi giãn nhóm người tị nạn chung quanh để chúng tôi có thể làm hô hấp nhân tạo và tiến trình cấp cứu CPR. Người phụ nữ ọc nước biển ra và bắt đầu thở trở lại. Nguyên do khiến cô gái này tự tử vì anh nhân tình của cô tán tỉnh một phụ nữ khác trên tàu.
Tình hình trên tàu ngày một căng thẳng hơn. Nhiều thiếu niên sốt rét và tôi không có thuốc để cung cấp cho các em. Ðã 48 giờ trôi qua mà lời yêu cầu cung cấp một bác sĩ lên khám bệnh trên tàu cũng không được đáp lại. Sự lo âu làm cho tôi mất ngủ và canh cánh trong về tình hình có thể trở nên tệ hại trước khi những người tị nạn khốn khổ của tôi khá lên được.
Tôi đã học được một vài điều quan trọng về đời sống và con người trong thời gian gặp khó khăn này. Ðó là, khi người ta cô đọng đời sống vào với nhu cầu không thôi, tất cả vấn đề sẽ chỉ là nơi ăn chốn ở và quần áo.









Thuyền Trưởng Jay K. Elder cùng phu nhân (mặc áo đỏ) và hai người bạn Việt Nam trong gia đình. Hình chụp tại tư gia của ông ở San Luis Obispo, California.



Các thuyền nhân được Thuyền Trưởng Elder vớt lên tàu Challenge của ông.


Ngày 23 Tháng Sáu 1979, lúc 12 giờ 10 phút
Sau cùng Cảnh Sát Liên Bang Mã và những đại diện Liên Hiệp Quốc lên tàu chúng tôi và cho biết họ có thể nhận những người tị nạn và muốn đưa họ vào trại ngay lập tức. Tôi cảm thấy như được giải thoát vì người bệnh sẽ có thuốc và trên đảo chắc sẽ có nhiều thực phẩm hơn. Vào lúc 13 giờ 30, tất cả những người tị nạn trên tàu được chuyển hết xuống đảo. Người phụ nữ được coi là phát ngôn viên của nhóm đếm lại số thuyền nhân và đánh máy ngay một danh sách cho thấy là lần đếm sau cùng là 349 thuyền nhân. Tôi rất ngạc nhiên không hiểu sao lại mất 14 người. Không biết có phải những thuyền nhân này lợi dụng đêm tối để trốn vào bờ hầu tránh việc phải chờ đợi thủ tục cứ kéo dài mãi, hoặc sợ sệt không biết mình sẽ bị đẩy đến trại nào khác không.
Nhiều thuyền nhân vui mừng vì được một tàu trưng cờ Hoa Kỳ nhận và chở vào đảo vì họ nghĩ rằng như thế họ sẽ được bảo đảm để nhập cư Hoa Kỳ. Chúng tôi được các đại diện Liên Hiệp Quốc báo cho biết rằng phải mất từ 6 đến 9 tháng thì việc tái định cư mới diễn ra. Những thuyền nhân Việt Nam đã cười vui và cám ơn chúng tôi đã nhận họ và đưa đến Pulau Tengah yên lành.
Riêng chúng tôi thì rất ngạc nhiên vì thực ra chúng tôi không hiểu những điều kiện sinh sống trong nước Việt Nam như thế nào mà khiến cho nhiều người bỏ đi trong những điều kiện khó khăn nguy hiểm như thế này. Tôi kinh ngạc vì mạng sống con người ta lại bị rẻ rúng như những thuyền nhân liều lĩnh này và cũng không kém ngạc nhiên khi thấy một số chính phủ ở nhiều quốc gia khác lại coi thường sinh mạng của chính công dân nước họ. Từng sống giữa những bối cảnh này, chúng ta mới thấy quí trọng nền tự do mà chúng ta được hưởng ở Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Từ ngày 26 đến 28 Tháng Sáu năm 1979
Chúng tôi phải tiếp nhận thêm 344 thuyền nhân Việt Nam khác trên Biển Ðông và đem họ đến Pulau Tengah. Nhưng Cảnh Sát Liên Bang Mã Lai đe dọa họ sẽ đưa những người tị nạn này ra biển trên chiếc tàu cũ và cắt dây để cho những người này phải đương đầu với số phận bất định. Tôi không thể tin là chính phủ Mã Lai lại có thể làm như vậy.
Trong những chuyến đi trên Biển Ðông thời gian còn lại sau này, chúng tôi gặp rất nhiều tàu nhỏ chở người tị nạn. Một chiếc chỉ còn sót lại phụ nữ và trẻ em. Tôi hỏi họ tại sao lại như thế thì được biết rằng, hải tặc Thái Lan đã giết hết những đàn ông trên tàu, hãm hiếp phụ nữ, và cướp tất cả nữ trang và tiền bạc. Những chuyện như thế nghe thật đau lòng. Một lần sau khi chúng tôi vừa đưa những người tị nạn lên tàu thì bọn cướp biển xuất hiện và lượn quanh tàu tôi, rồi vào sát gần hơn. Tình hình đó thật đáng sợ. Những thủy thủ trên tàu rất lo ngại khi họ nhìn thấy bọn cướp có vũ khí và tên nào cũng có vẻ khát máu. May mắn tôi có mang theo một cây shotgun để bắn hỏa hiệu cho những tàu khác. Tôi đã thay đổi vỏ đạn dùng cho hỏa châu thành đạn chài. Tôi lấy súng ra khỏi phòng và chĩa thẳng vào những tên cướp chỉ nhằm đe dọa cho chúng sợ. Lúc ấy, thần kinh chúng tôi căng thẳng và nếu bọn cướp cố tấn công vào tàu tôi phải giết chúng chứ không còn cách nào hơn. Cuối cùng, bọn cướp biến dạng.
Những năm sau này, tôi vẫn không quên được những chuyện xảy ra vào Mùa Hè năm 1979 ấy. Tôi nhiều lần trở lại Pulau Pengah và những trại tị nạn Liên Hiệp Quốc khác, như Terengganu trên đảo Pulau Bidong, và tiếp tục cứu vớt những người tị nạn Việt Nam. Con số được tàu chúng tôi vớt có thể lên tới 2,700 người.
Khi mái tóc tôi đã bắt đầu có những sợi bạc và tôi cũng đã thực sự hiểu đời sống như thế nào. Ðôi khi tôi chua chát tự nhủ rằng sao có những mảnh đời lại bị rẻ rúng đến như thế và hậu quả của một cuộc chiến vẫn là điều day dứt khó quên. Nhưng từ những kinh nghiệm ấy, chúng tôi hiểu được một điều: Với sức mạnh tinh thần và chính bằng sức mạnh tinh thần, con người có thể làm được những chuyện thần kỳ.
Những năm gần đây, tôi thường tự hỏi: Không biết những người tị nạn Việt Nam năm xưa nay họ làm gì và sống như thế nào, làm cách nào mà họ có thể vượt qua những thử thách khác của đời sống tại Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ này. Khi tôi gặp một người Việt Nam, tôi vẫn tự hỏi người này có phải đã từng ở trên con tàu của tôi vào năm 1979 không. Hình ảnh những người tị nạn khốn khổ ấy, bỏ đất nước họ ra đi trong tình trạng hết sức nguy hiểm lúc nào cũng ở trong trái tim tôi.
CHÚ THÍCH:
Người dịch hồi ký của Thuyền Trưởng Jay K. Elder đã gặp Hoàng Trọng Thụy để hỏi xem ý định của vị thuyền trưởng đầy lòng nhân ái này là gì, thì Thụy cho biết: “Ông ấy chỉ muốn được gặp lại một số thuyền nhân từng có mặt trên tàu của ổng để thấy họ tươm tất với những nụ cười chứ không phải là nước mắt và nỗi khốn khổ như cách đây hai mươi mấy năm. Vậy thôi”.




*

Hãy biết ơn ai đó đã làm ta tổn thương,vì nhờ họ ta trở nên cứng rắn hơn.Hãy biết ơn ai đã lừa dối ta,vì nhờ họ ta nhìn đời bằng con mắt từng trải hơn.Hãy biết ơn ai đã đánh ta đau,vì nhờ họ ta ít gây ra nhiều nghiệp chướng.Hãy biết ơn ai đã ruồng bỏ ta,vì nhờ họ ta biết làm sao để đứng vững 1 mình.Hãy biết ơn ai đã làm ta vấp ngã,vì nhờ họ mà ta vững bước hơn trên đường đời.Hãy biết ơn ai đã làm ta nhục nhã,vì nhờ họ mà ta khôn ngoan và biết chịu đựng hơn.Hãy biết ơn họ và hãy nhớ những phút cay đắng đó để không bao giờ lập lại .....Hãy biết ơn ai đó đã làm ta tổn thương,vì nhờ họ ta trở nên cứng rắn hơn.Hãy biết ơn ai đã lừa dối ta,vì nhờ họ ta nhìn đời bằng con mắt từng trải hơn.Hãy biết ơn ai đã đánh ta đau,vì nhờ họ ta ít gây ra nhiều nghiệp chướng.Hãy biết ơn ai đã ruồng bỏ ta,vì nhờ họ ta biết làm sao để đứng vững 1 mình.Hãy biết ơn ai đã làm ta vấp ngã,vì nhờ họ mà ta vững bước hơn trên đường đời.Hãy biết ơn ai đã làm ta nhục nhã,vì nhờ họ mà ta khôn ngoan và biết chịu đựng hơn.Hãy biết ơn họ và hãy nhớ những phút cay đắng đó để không bao giờ lập lại .....

anh vn

Bạn sẽ nghĩ đến đầu tiên?.....!

--------------------------------------------------------------------------------

Một anh có cảm tình cùng một lúc với hai cô gái nhưng anh ta không biết mình yêu cô nào hơn.Một người bạn anh ta đã cho lời chỉ dẫn .Hãy trả lời thành thật câu hỏi "Khi hạnh phúc bạn muốn chia sẽ niềm hạnh phúc đó với cô gái nào?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chính là người bạn yêu.Và cũng hãy trả lời thành thật câu hỏi "Khi đau khổ bạn muốn cùng cô gái nào san sẽ?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chình là người bạn yêu.Thật tuyệt vời nếu trong niềm vui và nỗi buồn bạn đều muốn chia sẽ cùng 1 cô gái.Nhưng nếu khi vui hoạc khi buồn bạn lại nghĩ đến 2 cô gái khác nhau , tôi khuyên bạn hãy chọn cô gái mà bạn mong muốn được san sẽ nỗi buồn .
Trong cuộc sống có nhiều nỗi đau hơnhơn là niềm hạnh phúc, bạn có thể tự mình hưởng thụ nó.Nhưng trong nỗi buồn sẽ không có nhiều người san se với bạn. Nếu bạn mong muốn nói về hạnh phúc của bạn với một người, tôi tin rằng ngưới ấy chắc là thân thiết và là người rất hiểu bạn.Nhưng mọi chuyện không dừng ở đó.
Nấu người ấy chỉ nghĩ đến bạn khi người ấy vui, còn khi buồn người ấy lại san sẽ với người khác, tôi có thể nói với bạn rằng tình yêu đó sẽ không bền vững.

Điều dĩ nhiên, tôi sẽ rất hạnh phúc nếu là người đầu tiên được người ấy chia sẽ niềm hạnh phúc. Và khi người ấy buồn, tôi sẽ tự nguyện ở bên cạnh người ấy để xoa dịu nỗi đau lòng vì khi đó tôi tin rằng mình đã giữ một vị trí rất quan trọng trong trái tim người ấy.

Còn bạn? nếu bạn buồn ai sẽ là người bạn nghĩ đến đầu tiên?

Trước và sau khi quen em

"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử với em tốt chừng nào. Nhất thời anh chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ, cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh đối xử tốt với em".

1/Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.

2/ Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.

3/ Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.

4/ Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.

5/ Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.

6/ Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.

7/ Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.

8/ Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.

9/ Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.

10/ Anh mua tặng em một cái áo 60.000, anh nói dối là chỉ có 40.000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100.000, em lại nói dối anh là 500.000.

11/ Cùng một con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.

12/ Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua một cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.

13/ Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).

14/ Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.

15/ Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.

16/ Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cưỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.

17/ Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa trước khi phải đem chôn nó.

18/ Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.

19/ Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.

20/ Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.

21/ Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.

22/ Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.

23/ Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.

24/ Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, "Hòn Vọng Thư".

25/ Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.

26/ Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.

27/ Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.

28/ Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.

29/ Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.

30/ Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, em ngồi xem hết phim.

31/ Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.

32/ Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.

33/ Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.

34/ Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.

35/ Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nháy máy cho anh, em bảo anh khắt khe.

36/ Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.

37/ Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.

38/ Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít,em lại bảo anh ít nói.

39/ Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.

40/ Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.

41/ Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, với bạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.

42/ Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi: "Anh là mẹ em à?". Nếu anh không nhắc em, em lại bảo: "Anh chả quan tâm gì đến em".

43/ Có gì anh cũng đều muốn kể cho anh nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích… Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi.

44/ Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê ỏng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.

45/ Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.

46/ Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.

47/ Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.

48/ Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.

49/ Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.

50/ Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.

binh` loan. ji` ko may' U????

i love you forever!!!!

Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một nguời bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.

Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác.

Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.

Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh.

Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.

Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.

Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia đình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.

Ðây là một câu chuyện tôi đọc được trên mạng. Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này. Ðiều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn: Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa.

ngôi sao may mắn

Ở một chiếc ghế dài trong bệnh viện, bên ô cửa sổ tràn ánh sáng, có một cô bé rất xinh, khỏang chừng bảy tám tuổi đang cặm cụi làm gì đó.

Cô bé đang xếp những ngôi sao giấy , những ngôi sao may mắn. " Bảy tám , bảy chín ,tám mươi...", bàn tay nhỏ nhắn đã mỏi lắm rồi , nhưng em phải xếp thôi , vì có được một trăm ngôi sao may mắn, thì sẽ có một điều ước, người ta đã nói như vậy mà. Và em tin chứ, rất tin, khi nào có đủ một trăm ngôi sao, em sẽ dành điều ước đó cho bố, vì bố là người thân duy nhất của em ,và vì bố thương em nhất mà, nhưng bố cứ nằm thiêm thiếp, mắt nhắm nghiền, bố đang bệnh nặng.

....Em ôm chiếc lọ đã đủ một trăm ngôi sao, thì thào ước , ước mãi, nhất định bố sẽ khỏi bệnh, sẽ về với em.." rồi em ngủ thiếp đi, bên ô cửa sổ...

Khi em mở mắt ra, thì cô y tá đang đứng trước mặt em . Cô khóc.

Em chẳng hiểu gì cả,

Cô y tá cố gắng giải thích cho em hiểu, rằng bố đã không qua khỏi, rằng các bác sĩ đã cố gắng hết sức, rằng nhất định bố sẽ lên thiên đường.. vậy mà em khônghiểu, em nhất định không hiểu, vì em đã có đủ một trăm ngôi sao kia mà, cô không hiễu hay sao? Đây này, cái lọ này đây, có đúng một trăm ngôi sao, chính tay em đã xếp , đã đếm!

Không thể nào! và em khóc, vì cô đơn , vì một niềm tin vỡ vụn, có lẽ. Gió bên ngòai ô cửa rì rào thổi qua những tán cây...

Cô y tá không biết. Em không biết. Không ai biết cả . Chỉ có gió biết mà thôi.

Vì gió , đã vô tình cuốn đi,

Một ngôi sao may mắn

Em có biết những điều này không ?

- Em có biết khi lần đầu gặp em , anh đã không tin sẽ có một ngày em là người yêu của anh.

- Em có biết khi lần đầu đi cạnh em , cảm giác của anh là một điều khó tả , anh đã không dám cầm tay em.

- Em có biết khi lần đầu nhận được thư tay của em , thế giới xung quanh anh dường như toàn màu hồng.

- Em có biết anh gọi điện đến cho em, điều anh muốn duy nhất đó là được nghe em nói.

- Em có biết ngày mới gặp em anh thấy giọng nói của em có một cái gì đó thực sự đặc biệt , và đến một ngày anh đã hiểu điều đặc biệt đó là gì.

- Em có biết em đã mang đến cho anh một ngày sinh nhật với rất nhiều kỉ niệm và hạnh phúc , điều mà mọi năm anh hoàn toàn không có.

- Em có biết những vần thơ anh viết , những bức tranh anh vẽ , những con thú giấy anh gấp tất cả đều chất chứa những tình cảm mà anh muốn dành cho em.

- Em có biết em đã khiến anh thay đổi 2 lựa chọn lớn trong đời đó là em trong cuộc sống , và máy tính trong sự nghiệp.

- Em có biết anh đã "chim cú" thế nào khi thấy em hàng ngày đi chat với bao nhiêu bạn bè (và bao nhiêu thằng ) trên mạng.

- Em có biết anh đã phải năn nỉ thằng bạn thân của anh để nó dạy anh chat và add nick em vào đầu tiên trong list chat của anh .

- Em có biết anh đã cảm thấy thế nào khi có một thằng con trai khác cũng yêu em , và...

- Em có biết anh sung sướng và hạnh phúc thế nào khi em từ chối nó và nói với anh ....

- Em có biết khi lần đầu em giận anh , anh đã cảm thấy vô cùng ân hận thế nào.

- Em có biết tất cả những gì anh làm đều muốn em được hạnh phúc, để được thấy em cười.

- Em có biết khi em ra đi mọi ảo mộng trong anh đã sụp đổ .Những kỉ niệm ngày nào của đôi ta giờ đã theo thành dĩ vãng .

- Em có biết mỗi khi đi trong mưa anh lại nhớ đã có ai nói : "Nếu lần đầu đi với nhau mà gặp mưa thì đó sẽ là một đôi hạnh phúc suốt đời." Vậy mà giờ đây những hạt mưa như những giọt nước mắt đắng cay , đang rơi xót xa trong lòng anh.

- Em có biết mỗi khi nghe bài hát này anh lại cảm thấy dường như nó đang nói về chuyện tình của chúng ta .Em đã đến bên anh và mang lại cho anh bao kỉ niệm vui buồn vậy mà giờ đây em quay lưng đi không nói một lời để lại cho anh những nỗi buồn chất chứa .

Điều mà giờ đây anh muốn với em đó là :i love u













Khiếm khuyết - Ai mà chẳng có!

Có một vòng tròn rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác. Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp.

Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa? Sao nó lăn nhanh đến thế, nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!...

Bài học cái vòng tròn tặng chúng ta là: Thật kỳ lạ khi người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái bạn tha thiết mong muốn! Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại. Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người.
__________________
Yêu người khác là nghĩa vụ của ta , cho dù kẻ đó đã từng làm hại ta
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31