P/S : I Love You - Tái Bút : Anh Yêu Em
Saturday, 10. October 2009, 11:48:07
|
Đang đọc .... Tái bút: Anh yêu em (PS. I love you) là tác phẩm đầu tay của Cecelia Ahern - con gái của thủ tướng Ireland Bertie Ahern ,quyển sách được Cecelia viết khi cô 21 tuổi và được xuất bản lần đầu vào năm 2004 và đã được chuyển thể thành phim. Quyển sách bán chạy trong suốt 19 tuần liền ở Ireland, 52 tuần liền ở Đức và sau đó là ở nhiều nước khác không phải vì Ahern là con gái thủ tướng, mà vì câu chuyện kể đơn giản mà lấp lánh trong đó. ![]() Những hình ảnh này chỉ mang tính chất minh họa
Holly và Gerry là một đôi vợ chồng trẻ . Họ chỉ có một ước muốn rất đơn giản: được ở bên nhau cho đến hết cuộc đời này. Bất cứ ai quen biết Holly và Gerry đều ủng hộ cho mối tình của họ, bởi anh và cô là hai người bạn thân thiết, là cặp tình nhân đẹp đôi và là đôi tri kỷ đã được định mệnh gắn kết. Nhưng mấy ai ngờ được rằng định mệnh đôi lúc lại quá khắt khe và không chiều theo lòng người. Một khối u lớn dần lên trong não của Gerry và anh đã ra đi mãi mãi.
Mất mát quá lớn khiến Holly tưởng chừng như không thể nào đứng lên và sống tiếp cuộc sống đơn độc của mình. Holly suy sụp, rơi vào tận cùng đau đớn. Cho dù cô cố gắng thế nào cũng không thay đổi được sự thật. Gerry đã ra đi không bao giờ trở lại. Cô sẽ không còn được luồn tay vào mái tóc mềm mại của anh, không còn được cùng anh nói cười hạnh phúc trong những buổi tối ấm cúng, không còn được anh vỗ về sau một ngày làm việc vất vả, không còn được kề cận bên anh mỗi đêm dài, không còn được nghe tiếng anh hắt hơi làm cô tỉnh giấc mỗi sớm mai, không còn phải nạnh nhau chuyện tắc điện trước khi lên giường... Tất cả chỉ còn là hoài niệm.
Với Gerry và với mọi người xung quanh, Holly là một cô gái bản lĩnh và mạnh mẽ, nhưng phải chấp nhận chuyện người mình yêu thương nhất mãi mãi ra đi, lại là một chuyện hoàn toàn khác. Holly tiếp tục sống nhưng không phải sống với hiện tại. Tất cả những gì cô có là ký ức với Gerry, là mùi hương của anh còn lưu lại trên quần áo, là đồ đạc của anh còn để trong phòng, là những nơi họ từng đến, là những niềm vui họ có cùng nhau. Cô không biết làm cách nào để tiếp tục sống một cách nhẹ nhàng, đón nhận niềm vui vào mỗi buổi sáng, chờ đợi những điều may mắn tốt lành, hy vọng vào tương lai tươi sáng. Cô không biết cách nào để sống có ý nghĩa khi không có Gerry. Cho đến một ngày cô nhận được những lá thư. Một phép màu từ tình yêu của người chồng quá cố...
10 lá thư đều đặn trong 10 tháng. Những niềm vui nho nhỏ, những lời khuyên đúng lúc, những món quà bất ngờ. Gerry đã khiến cho Holly và người thân của cô phải ngạc nhiên vì những gì anh đã làm với tình yêu đặc biệt của mình. Mỗi ngày trôi qua, mỗi lá thư được mở ra, Holly lại tìm thấy ở đó nguồn động viên, cổ vũ, và cả những thử thách. Người đàn ông mà Holly yêu thương nhất đã giúp cô nhận ra rằng, cuộc sống của vẫn đang tiếp tục, dù anh không còn kề cận bên cô.
Gerry nhắc nhở cô mua một chiếc đèn ngủ để không bị vấp vào chân giường, bảo cô phải ăn mặc đẹp và đi chơi với mọi người. Anh cũng đã sắp xếp sẵn một chuyến nghỉ mát ở Ireland, đăng ký tên cho cô tham dự cuộc thi hát karaoke... Và cuối mỗi bức thư đều là dòng chữ "Tái bút: Anh yêu em" quen thuộc. Những bức thư như mang một sức mạnh vô hình. Holly đã bắt đầu vực dậy bản thân mình từ bức thư đầu tiên, đến vào mùa đông năm trước, và cô đi qua một vòng tuần hoàn của thời gian để cố gắng thực hiện tất cả những gì Gerry chỉ bảo. Cô khóc trong niềm vui được đón nhận những yêu thương mà Gerry gửi qua từng nét viết. Cô đau khổ nhưng lại hạnh phúc khi hoàn thành cả những đề nghị của anh. Để rồi khi mở lá thư cuối cùng, Holly đã chấp nhận sự thật rằng cô đã thật sự mất Gerry - cái ý niệm mà suốt một thời gian dài cô cố tình khỏa lấp và không cho phép ai được quyền khẳng định . Gerry không tồn tại bên cạnh Holly, nhưng anh đã hiện hữu trong suốt chặng hành trình tìm lại mong ước sống cho Holly.
Tình yêu của Gerry đã vượt ra khỏi ranh giới giữa sự sống và cái chết, vượt ra khỏi lằn roi nghiệt ngã của số phận để đưa Holly bước qua nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua. Tác phẩm không đơn thuần chỉ là một câu chuyện về tình yêu đẹp và lãng mạn, mà quyển sách được viết cho những ai đang tuyệt vọng, đang mất đi niềm tin, mục đích và phương hướng sống vì những mất mát trong đời. Hạnh phúc có thể mỉm cười với con người vào bất cứ lúc nào và cũng có thể ra đi vào những phút giây mà người ta không thể nào ngờ đến được. Giống như Holly đã gặp Gerry trong một dịp tình cờ và mất Gerry cũng chỉ trong một khoảnh khắc. Đó là cuộc sống! [ sometimes life’s so cruel ]
Những mất mát có thể dằn vặt, day dứt trái tim người ở lại đến khôn cùng , nhưng mỗi người đều phải bước qua nỗi đau đó, sống tiếp cuộc sống của mình và sống cho cả những ước mơ chưa trọn của người ra đi. Cho dù có những dông bão thổi ngang đời thì cuộc sống vẫn cứ tiếp tục... Lá thư cuối gửi lại cho Holly chứa đựng tất cả yêu thương,và thanh thản của 1 cuộc đời ngắn ngủi xuyên suốt đó là 1 tình yêu âm dương cách biệt Còn nhớ câu cuối khi kết thúc lá thư Gerry đã viết ..............
P/S : I Love You được viết với văn phong tự nhiên, mạch lạc và dạt dào cảm xúc. Người đọc sẽ bị thuyết phục bởi những trạng thái tình cảm của Holly từ lúc mất người chồng, không chấp nhận sự thật, sống trong sự tuyệt vọng, ghen tị với cả hạnh phúc của bạn bè, cho đến khi dám nhìn thẳng vào sự thật và tiếp tục sống một cách có ý nghĩa. Chính vì vậy, đây không đơn thuần chỉ là một câu chuyện buồn về một tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Nó còn dành cho những ai đang tuyệt vọng, đang mất đi niềm tin, mục đích và phương hướng trong cuộc sống. Câu chuyện cảm động này đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và có mặt tại 50 quốc gia trên thế giới. Ở Việt Nam P/S : I Love You được xuất bản với nhan đề Sức Mạnh Tình Yêu . |

























Nghecon18 # 6. May 2008, 06:56
forevermyweb # 6. May 2008, 08:04
Anonymous # 6. May 2008, 08:50
chắc em cũng tìm đọc quá !!! hay thế cơ mà
Anonymous # 6. May 2008, 09:42
Anh diễn viên j` đó đẹp zaj we' hen. Mà phim này hồi nào chiếu ở mình zậy nhj? Nhạc ý là nhạc phim đó à, nghe hay mà buồn man mác hj~. À các bài viết là anh sil copy ở đâu hay là anh tự viết zậy.:left: Cảm nhận văn học của anh ok zậy sao anh ko học XH&NV mà lại đi học KTe^'.
Hình nền nj` khó comment we' đi thôi :worried:
greenstar1994 # 6. May 2008, 09:47
P/s: Đọc qua bài entry này mới thật sự hiểu nó có sức mạnh như thế nào
Anonymous # 6. May 2008, 12:44
Trả lời dùm Silence 1 câu nhé,
Hình ảnh minh hoạ là phim - Ma Nữ Yoo Hee / Witch Yoo-hee – phim Đại Hàn
Phim này vui và cũng rất cảm động
Còn anh chàng đẹp trai bạn hỏi, tên là Jae Hee
starinmylife_2005 # 6. May 2008, 16:39
luckystars # 6. May 2008, 19:37
baby_monkey # 7. May 2008, 07:08
greencloud # 7. May 2008, 07:12
Câu chuyện bạn kể rất cảm động! Cảm động nhất là khi đã "vĩnh viễn xa khỏi cuộc đời" nhưng Gerry vẫn dành trọn tình yêu thương cho vợ, lo lắng cho vợ anh bằng chứng là 10 bức thư đó, anh ta hiểu được rằng cô ta quan trọng đối với anh như thế nào và anh cũng hiểu được vợ anh cũng cảm nhận được trong lòng cô ta, anh ta quan trọng như thế nào, chính vì tình yêu họ dành cho nhau sâu đậm và nhiều như thế nên trong những bức thư anh ta để lại không bao giờ anh ta quên câu........P/S I LOVE YOU.......... thật là cảm động.
forevermyweb # 7. May 2008, 10:55
Mấy cái này đọc trên internet , chỗ này một chút , chỗ nọ một tẹo , thêm chút mắm muối vào thành bài viết nói thẳng ra là đạo văn ...nói thật văn chương anh thuộc dạng cuồi bắp , tập làm văn là môn anh dở nhất
***greenstar1994
Anh em nói đúng con nít ko nên đọc mấy truyện này
***luckystars:
Tác phẩm này được chuyển thành phim rồi , thuê đĩa xem cho đỡ nhức đầu
***greencloud:
Hoàn toàn chính xác
greencloud # 7. May 2008, 12:26
Anonymous # 8. May 2008, 10:44
Mua roi - doc roi - cung dc
yp_violet_rainbow # 8. May 2008, 14:03
tieuyeutinh90 # 9. May 2008, 04:37
Anonymous # 10. May 2008, 03:46
Anh silent ơi sao thỉnh thoảng em ko gửi được comment vậy, nó cư báo lỗi đại khái dịnh ra là, thông tin em viết bị sai mà có gì sai đâu , có lúc cũng comment đó gửi trang này ko được nhưng khi sang trang khác lại gửi được là sao
Anonymous # 10. May 2008, 03:48
ví dụ như em tham gia trò chơi =,-,= của anh mà sao ko gửi được là sao?Viết cho lắm rồi cuối cùng ko gửi được. Hu hu bắt đền .
forevermyweb # 11. May 2008, 10:03
hello_254 # 13. May 2008, 02:29
đi ra mua liền mới dc...
romantic quá.....
đi mua liền..yo..yo...!!
(nói nhỏ : hai người torng hình..
Anonymous # 14. May 2008, 10:34
Anh tung` la` lop' fo' hoc. tap^ co* ma`. May' cai' baj` vjet' ay^' cung~ wa tay anh nua~ chu' bo^. EM thay^' la` hay hon rat^' nhju`. Ma` anh co' mat^' time ngoi^` go~ ko?
Anonymous # 19. May 2008, 05:45
hay nhưng bùn we!!! đọc xong muốn khóc lun...huhuhu
forevermyweb # 19. May 2008, 13:09
Hồi đó môn tập làm văn anh chuyên học thuộc lòng rồi chép vào
Có chứ , mất thời gian để chỉnh sửa thêm chút mắm chút muối vào
Anonymous # 21. May 2008, 11:41
uk` có thể là thế. Bài viết của anh thường rất hay.Có 1 chút cá tính.Nhưng các bài hát anh post ko hẳn là hay hết.... :left:
Giờ em hết học 12 rồi.Chia tay lớp. Buồn :( . Hụt hẫng. Nhớ lớp kjnh khủng. Anh trải qua giai đoạn này rồi, anh nói em coi sao....:worried:
Học thi mệt mỏi quá. Lâu lâu cũng fải ghé blog anh sil 1 tí cho đỡ buồn
forevermyweb # 22. May 2008, 03:33
Anonymous # 24. May 2008, 01:52
uk` cam? on anh sil. 3 ngay` nua~ em thj TN. Chua hoc hanh` j` ca? :D. Tuy e noi' la` anh sil noi' nhju` but dung` gian^. hen ! Hihj... Em ve` nha` dui` mai` kinh su? day^ .
A` hjnh` nhu anh moi' doi^? hjnh` nen^` :D
forevermyweb # 24. May 2008, 06:11
Do cái bg trước bị em 'chê' nên anh đổi đấy
Anonymous # 2. June 2008, 10:39
Hihj anh chiều ' thượng đế ' we' hen. À đó là cỏ 3 lá chứ ko fai? 4 la' fai? ko?
phuonglinh18 # 2. June 2008, 16:50
forevermyweb # 5. June 2008, 03:09
***phuonglinh18 : Thanks
thanhhuy_pk # 7. June 2008, 06:17
Chem0407 # 23. July 2008, 13:50
Anonymous # 7. October 2008, 14:50
sao em hok nghe duoc vay anh, co link dowload hok gui len dum em di...thanks anh nhieu`
uniivory # 31. August 2009, 18:26
Anonymous # 12. October 2009, 15:47
Phim này rất cảm động, mình xem và nhớ mãi. Đọc lại bài này tự dưng thấy lại cảm giác đó. Cảm ơn bạn!
Anonymous # 25. October 2009, 16:08
Đọc xong làm mình khóc mãi, cứ có cảm giác như chính bản thân mình là cô gái đó. Có lẽ do quá đa cảm chăng,... :(
Anonymous # 31. October 2009, 07:37
...Minh chưa đọc cuốn truyện này bao giờ..1 ng bạn của mình thich truyện này lắm..Cảm ơn bạn đã viết bài này nhé.^^
'' Nỗi nhớ nào hoá cơn mưa rong ruổi..
Ta đi tìm mình ở khắp chốn nhân gian..''
Anonymous # 24. November 2009, 07:15
Hic, một câu chuyện cảm động! Mr Silent thật giỏi lấy lòng người khác (nhất là con gái) bằng những entry như thế này!