If you hear a voice in the middle of the night Sayin’ it’ll be alright It will be me
If you feel a hand guiding you along When the path seems wrong It will be me
There is no mountain that I can’t climb For you I’d swim through the rivers of time As you go your way and I go mine A light will shine And it will be me
If there is a key that goes to your heart A special part It will be me
If you need a friend Call out to the wind To hold you again It will be me
Oh how the world seems so unfair Creating a love that can not be shared As you go your way and I go mine A light will shine And it will be me
Past the ever after there’s a place for two In your tears of laughter I’ll be there for you
In the sun and the moon In the land and the sea Look all around you It will be me
There is no mountain that I can’t climb For you I’d swim through the rivers of time As you go your way and I go mine A light will shine And it will be me It will be me It will be me...
Cứ mỗi lần mình mở mồm hoặc chỉ cần đinh ninh trong đầu 2 câu "Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi" và "Cuộc sống đang tốt lên dần dần"... ...thì y như rằng lại có việc xảy đến không thể ngờ...
Sự nhường nhịn cũng như 1 kỹ năng. Nếu bạn đủ lí trí, lạc quan để luyện thành công thì bạn sẽ kiếm được cho mình 1 danh hiệu đó là "người tốt thầm lặng". Tất nhiên là danh hiệu này cũng chả ai biết mà tung hô, chỉ mình bạn biết. Nếu không thành công thì không những công sức luyện từ đầu sẽ phí hoài mà bạn còn trở thành "kẻ tự ái vớ vẩn"... trước mặt tất cả mọi người.
Cuộc sống thật buồn cười, trong 1 ngày cũng có đến vài cung bậc cảm xúc khác nhau nữa... Hôm nay mình cũng đi gần hết các cảm giác vui buồn rồi, có thể nói hôm nay là 1 ngày đáo để lắm.
Bài này 3 tên chả biết nên chọn cái nào ^^ . Đọc xong cái lyric Việt thì công nhận nội dung sến, được cái melody ám ảnh quá nên cứ thích thế vậy, dù sao nó cũng rap tiếng Hàn, mình cũng có hiểu gì đâu nhỉ
Sick enough to die Hurt enough to die Hurt to death
Nếu cuộc sống có thể bị thay đổi theo ý mình, nếu 1 ngày gặp người đó mình có nhiều cơ hội lặp lại để thể hiện đầy đủ những gì mình muốn nói thì tốt, sẽ không phải lần nào cũng là cười tít mắt và vẫy tay nhàm chán .
Lâu quá rồi mới thấy 1 người dễ thương như vậy, nổi bật hẳn so với những người khác "trong ảnh".
P/s: Bonus bài hát hay và đầy cảm xúc của Marco (Nightwish) này nữa.
Lúc bé tưởng ai cũng quý mình. Lúc teen mới biết có người ngứa mắt mình chẳng vì lí do nào cả. Lúc lớn mới biết có người chẳng thích mình chút nào, nhưng vẫn đạo đức giả để lợi dụng mình.
Có những bức xúc lên tới tột đỉnh, cảm giác như đầu muốn nổ tung mà khổ nỗi không thể nói được với ai. Làm sao để xả ra bây giờ ...AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA... Ước gì mình đc như Hulk, lúc tức giận có thể đơn giản làm theo ý mình: gầm rú, đập phá... mà sau khi hết giận lại như không biết gì, chẳng nhớ gì; tiếp tục cuộc sống với tâm trạng khác... Giận bản thân đã đoán trước, nhìn ra sự việc từ sớm mà không nắm bắt cơ hội thay đổi nó từ lúc đó, cứ lười biếng để đến lúc nó xảy ra thì đã quá muộn. Tóm lại là tự mình rước khổ vào người thôi, cuộc đời đau khổ này không tự nhiên mà có, là do mình hành động như thế nào, đúng lúc hay ko... Tại sao cứ lúc cần thiết là lại giai thoại "để sau", "để mai tính" ??? Ôi fuck, chán quá. Uống rượu thì vui lúc uống, về nhà thì càng buồn, bực thêm. Làm sao được như bác Trịnh nhỉ, tìm thấy niềm vui ngay cả trong sự tuyệt vọng? Thôi đi kiếm ít Secret Garden cả nhạc Trịnh nghe... Xã hội còn nhiều người bần cùng hơn mình mà còn vui sống cơ mà, cố lên!