Skip navigation.

Log in | Sign up

Fade To Black

Bế tắc...

Posts tagged with "My Life"

STICKY POST

I'm Listening...


...hèm, ko vẻ vang gì cả, vì đã từng quyết khăn gói ra đi rồi nên lần này trở lại chỉ để tiếp tục sự nghiệp blog của mình. Bên 360 đóng cửa nên mới có ý định này :smile:...
Blog mới gồm những bài viết đã cũ, đc mình tập trung lại từ những blog gần đây mình sử dụng có tag là My Life * và tiếp tục những bài mới (tag My Life)...
Cảm ơn các bạn đã ghé thăm...

"...Dù đục dù trong ,con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp ,cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê cuộc đời méo mó
Tại sao ta không tròn tự trong tâm

Đất ấp ôm cho muôn hạt nảy nầm
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Có thể nào ta nhận ra ta
Ai trong đời đều có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc ,cũng như cuộc đời này vậy
Không chi dành cho một ,riêng ai..."


Hey, It's ME...


Tools:
-Mặt cười Yahoo để viết bài
Hiện tại tôi đang:

Chat với Thanh

,

Phương Thanh: khiếp
Phương Thanh: làm gì mà nói ghê thế
Phương Thanh: bạn bè bao năm
Phương Thanh: mà ấy có vẻ khó chịu quá vậy
Phương Thanh: ấy nghĩ sao thì tùy

Little Setsuko: chính vì cái danh hão "bạn bè bao năm" tớ càng nghĩ càng khó chịu
Little Setsuko: cả năm chẳng hỏi thăm nhau đến đc 1 câu
Little Setsuko: mà toàn sống trong thành phố chứ ở đâu
Little Setsuko: bạn thân cũng ra cám hết, chẳng có chút nhớ nhung gì
Little Setsuko: xin lỗi Thanh chứ tự nhiên phát khùng lên vì nghĩ đến cái câu "bạn bè bao năm" đó
Little Setsuko: tớ không có ý nói Thanh, mà đang "than thân trách phận" thôi
Little Setsuko: nản lắm rồi
Little Setsuko: tại sao cứ phải cố tỏ ra hào hứng, tốt với nhau trong vài giờ đồng hồ
Little Setsuko: để sau đó lại quên nhau cả năm trời

Phương Thanh: ấy sống ích kỷ lắm
Phương Thanh: bao nhiêu người hỏi thăm đến ấy
Phương Thanh: gọi điện cho ấy
Phương Thanh: chat với ấy
Phương Thanh: nhưng ấy có thèm trả lời ko?
Phương Thanh: ấy lúc nào cũng muốn người khác quan tâm đến mình
Phương Thanh: trong khi ấy thì sao chứ
Phương Thanh: ấy là con trai mà
Phương Thanh: tớ là con gái
Phương Thanh: mà lúc nào cũng là người đi hỏi thăm
Phương Thanh: nhớ đến các ấy
Phương Thanh: nhưng ấy thì sao chứ
Phương Thanh: ấy chẳng thèm đả động gì cả
Phương Thanh: thì cũng có lúc nọ lúc kia
Phương Thanh: bây giờ lớn rồi
Phương Thanh: đâu phải ai cũng có thời gian để chu tất mọi thứ
Phương Thanh: còn nhiều vấn đề khác nữa chứ
Phương Thanh: ấy cũng vậy mà
Phương Thanh: sao ấy không hiểu điều đó chứ
Phương Thanh: bạn bè là khi nào buồn vui, hay gặp khó khăn hoạn nạn cần đến sự giúp đỡ
Phương Thanh: thì bọn tớ sẽ ko bao giờ chối từ
Phương Thanh: ấy thử nghĩ xem
Phương Thanh: chỉ cần biết tin gì của nhau
Phương Thanh: thì đều nói với nhau
Phương Thanh: rủ nhau đi chơi vào mỗi dịp
Phương Thanh: tớ không biết ấy như thế nào
Phương Thanh: nhưng dù mọi người có thế nào
Phương Thanh: thì với tớ, tớ vẫn coi mọi người là bạn
Phương Thanh: có việc gì cần giúp đỡ, mà tớ có thể giúp, tớ sẽ luôn sẵn sàng
Phương Thanh: tớ nhiều lúc cũng chán vì bọn nó cũng dửng dưng không liên lạc với tớ
Phương Thanh: nhưng biết làm sao được, mỗi người 1 tính, chơi với nhau thì phải thông cảm với nhau chứ
Phương Thanh: tớ hi vọng ấy hãy mở lòng mình 1 chút
Phương Thanh: ấy gặp khó khăn hay buồn gì
Phương Thanh: thì cũng phải nói ra
Phương Thanh: thì bọn tớ mới biết được

Little Setsuko: đơn giản là tớ buông xuôi từ lâu rồi
Little Setsuko: nhưng hôm nay mới bật ra với Thanh thôi
Little Setsuko: cũng hơi bất ngờ khi bị ấy nói là ích kỷ
Little Setsuko: nhưng tớ ko muốn giải thích thêm cho dài dòng
Little Setsuko: ngày trước con người tớ như thế nào ấy biết rồi
Little Setsuko: cũng từng nhiệt tình như Thanh
Little Setsuko: nhưng đúng là mỗi người 1 tính, tớ ko đủ kiên nhẫn như ấy đứng nhìn mọi người hành xử như vậy
Little Setsuko: nhưng nhiệt tình cũng chẳng là giá trị với ai hết
Little Setsuko: lần lượt bị 3 người bạn thân phản bội, ấy nghĩ thế đã đủ để tớ mất niềm tin chưa
Little Setsuko: ấy đã từng bị như tớ chưa
Little Setsuko: cho nên đừng có nói là tớ chỉ biết nghĩ đến mình như là lúc nào tớ cũng thế, như là con người tớ là như thế
Little Setsuko: tớ đã nói ngày hôm qua rồi, đó chỉ là 1 chút bộc phát, tớ ko nói về Thanh, hay 1 số bạn nữa
Little Setsuko: vì tớ đâu nó nói rõ là tớ ghét tất, đúng ko
Little Setsuko: còn nhiều chuyện ấy chưa biết, nên chắc ấy chưa hiểu hết ý tớ đâu...
Little Setsuko: nhưng thật sự tớ cũng đòi hỏi ấy phải hiểu, vì chính tớ cũng đâu có hoàn hảo, biết hết mọi chuyện buồn của bọn ấy
Little Setsuko: tớ chỉ nói ra để ấy biết tớ làm 1 số chuyện là có lí do của nó, xuất phát từ những chuyện xảy ra với mình
Little Setsuko: người ta có thể thay đổi tính nết vì những chuyện nọ kia, nhưng chẳng có ai có thể đối xử tệ bạc với bạn mình vì bất cứ lí do hay hoàn cảnh nào hết

Hèm, mình nhớ lần cuối chat kiểu này với 1 người khác, kết cục sẽ chẳng có hậu gì... Nhưng mà lần này chẳng muốn như thế chút nào. Thanh là 1 người tốt, 1 người bạn vui vẻ, nhiệt tình... mình không muốn to tiếng với Thanh. Nhưng biết phải làm sao đây, tự nhiên chạm vào cái mạch "nhức nhối" làm nói ra liên hồi không cầm được. Giờ nghĩ lại, cảm thấy tiếc vì dễ dàng "bộc phát" quá, dễ mất bình tĩnh...
Kể cả đúng đi chăng nữa, thì đó cũng là Thanh, 1 người mà mình quí... không thể tuôn những cảm xúc đó cho Thanh. Cố gắng nén lại cho bản thân...

Mà tương lai đúng như mình dự đoán...

Phương Thanh: bây giờ lớn rồi
Phương Thanh: đâu phải ai cũng có thời gian để chu tất mọi thứ
Phương Thanh: còn nhiều vấn đề khác nữa chứ
Phương Thanh: ấy cũng vậy mà
Phương Thanh: sao ấy không hiểu điều đó chứ

Tại sao tớ lại không hiểu được điều đó chứ Thanh?

Green Hulk (8/29/2008 2:58:45 PM): từ góc này, tớ cứ nhìn các cậu
Green Hulk (8/29/2008 2:59:45 PM): vật vã với cuộc sống, để theo đuổi con đường riêng
Green Hulk (8/29/2008 3:01:09 PM): rồi cậu lấy vợ, thanh lấy chồng .v.v. bắt đầu sum sum lo lắng cho gia đình...
Green Hulk (8/29/2008 3:01:45 PM): chỉ cần tưởng tượng thôi, cũng biết lúc đó tình bạn giữa mọi người nhạt nhẽo như thế nào
Quá khứ

Tại sao tớ lại không hiểu chứ...

Mà sao chẳng ai nhận ra, đó chính là những là tâm sự của mình chứ đâu. Cuộc đời mình quan trọng nhất là gia đình, bạn bè... công việc và địa vị đâu có làm mình quan tâm đc như 2 thứ kia. Những điều này chính là thứ làm bản thân mình nhức nhối, bận lòng... nhưng khi nói ra thì mọi người lại cho là "phàn nàn"?
Đây có phải là điều họ cố làm như họ nói, hãy mở lòng + chia sẻ để bạn bè đến giúp đỡ, vậy sự giúp đỡ ở đâu nhỉ? Hay là sự thờ ơ, bỏ qua và bắt đầu trách cứ? Có phải cứ khi mình vui, chơi, giúp đỡ người khác thì họ coi đó là thời gian làm bạn bè, nhưng đến khi mình gặp phải khó khăn, áp lực muốn "serious" ra thì họ bắt đầu bảo mình phàn nàn?

“Bệnh” ghét con gái đẹp

,

Kính gửi bác sĩ, năm nay em 21 tuổi em là một người con trai chính hiệu (không phải gay) nhưng em lại có một cái bệnh là em cực kỳ “ghét con gái đẹp”.

Em cũng xin nói thêm để bác sĩ xem đây có phải là nguyên nhân không:

Khi em lên 13 tuổi thì mẹ em có mở một tiệm uốn tóc tại nhà. Hằng ngày em chứng kiến cảnh những cô gái xinh đẹp õng ẹo trước gương, bắt bạn trai mình chờ đợi, nói chuyện rất ra vẻ và chảnh. Đôi khi lại có những nhóm nữ đi vào tiệm rồi bàn tán với nhau là mới "cưa được một anh giàu có nào đó", không có yêu gì cả mà chủ yếu là kiếm tiền lợi dụng. Những cô gái xinh đẹp thì muốn đổi đời bằng cách lợi dụng những anh chàng giàu có.

Em lại còn nghe những bà trung niên khi đi vào tiệm thì nói chuyện với nhau về việc có con gái đẹp thì gả cho Đài Loan hay Việt kiều để kiếm tiền.... Và ngay cả chính mẹ em cũng ủng hộ điều đó, ủng hộ việc đào mỏ của các cô gái đẹp. Thật sự em cũng thất vọng về mẹ lắm.

Và dần dần em đã trở nên ghét con gái đẹp một cách khủng khiếp. Em căm ghét những đứa nào mặc áo cổ rộng, áo 2 dây hay váy ngắn trên gối. Em thích nghe âm nhạc nhưng em không muốn nhìn bất cứ cô ca sĩ nào cả. Với em họ chẳng khác gì những cô gái... Và ngày càng sâu sắc hơn, em không muốn đi chơi chung nhóm, thậm chí là em không muốn nhìn những cô gái đẹp.

Em ghê tởm con gái đẹp hoặc con gái thích là đẹp, thích điệu, thích nhõng nhẽo...

Hiện giờ em đã có bạn gái, bạn ấy không đẹp những rất kín đáo, đứng đắn... nhưng em vẫn ghét những cô gái đẹp!

Bác sĩ có thể cho em vài lời khuyên được không? Và em không muốn chuyện này chỉ có em và bác sĩ biết thôi nha! (Tiến Phát… ).

Bác sĩ Đỗ Minh Tuấn trả lời: Thật ra chỉ những ai cùng hệ với những cô gái như thế mới thấy không chướng mắt với lối sống vật chất, phù phiếm như thế. Vấn đề là cuộc đời luôn có hai vùng tối và sáng, tốt và xấu, xui cho em là có điều kiện tiếp xúc sớm và qua gần mảng tối của cuộc đời . Do vậy hay nhất em chỉ nên xem đó là những thông tin tham khảo, học khôn với đời, đừng để bị nó ám ành rồi sinh vơ đũa cả nắm tội cho người tốt.

Mặc dù cũng phải thừa nhận rằng ngày nay những chỗ tối như thế đang chiếm một diện tích không nhỏ trong cuộc sống của chúng ta, nhưng chắn chắn không bao giờ chúng chiếm trọn ,mặt đất, không bao giờ người tốt chỉ còn là những "sinh vật quý hiếm" có nguy cơ tuyệt chủng cao. Tránh chỗ tối tìm chỗ sáng càng nhiều càng hay em ạ.


Nguồn: Dân trí

P/s: Giống mình quá ~_~ Bằng tuổi, bằng cả ý kiến (trừ đoạn gạch chân :D).

Người đàn ông mạnh mẽ?

Ông ơi, tôi nghỉ game thôi, tôi đã suy nghĩ từ hôm qua rồi. Đầu tiên, đáng lẽ là tôi định nói với ông hôm nay, mà nói bằng cách chờ ông online Yahoo rồi nói. Nhưng nghĩ lại, tôi lại muốn viết kiểu này hơn, có lẽ đây là 1 cách để tôi có thể nói thẳng, nói hết suy nghĩ 1 cách liền mạch. Nó không như tôi với ông hay chat với nhau, làm như thế khi nói chuyện tôi hay bị quên mất ý muốn nói của mình.

Quả thật, cái ý nghĩ nghỉ game trong đầu tôi mới xuất hiện từ hôm qua. Chính ra tôi cũng ngại lắm, bao nhiêu công của ông giới thiệu, truyền cảm hứng cho tôi cái trò GE này, ngay trong game ông cũng giúp tôi rất nhiều, tôi rất cảm ơn và cũng từng tự hứa với bản thân là sẽ cố gắng chơi cùng với ông.

Nhưng, dạo này tôi thay đổi về suy nghĩ khá nhiều, cho nên để dẫn đến cái quyết định ngày hôm nay cũng là điều dễ hiểu. Ông biết đây, ngày trước tôi bám máy PC kinh khủng, làm đủ mọi cách để được ngồi máy, thỏa mãn cơn nghiện. Có những lúc, tôi từng nghĩ ra nhiều lí do để trốn tránh công việc để được yên thân ngồi máy. Những ngày tôi ốm như thế này, thì nhìn cái PC lại khiến tôi đau đầu... ngay cả những lúc tỉnh táo nhất, tình trạng sức khỏe tốt nhất... tôi cũng vẫn ko thể kiếm được cái sự hào hứng như trước, tất cả đã thay đổi rồi ông ạ.

Tình trạng hiện tại của tôi bây giờ mệt mỏi lắm, sốt cao 3 ngày đầu... giờ nó vẫn chưa buông tha tôi, đó là cái trò phát ban, dị ứng, mẩn đỏ, ngứa hành hạ tôi suốt từ tối qua đến giờ. Đó là lí do tại sao tối qua hẹn ông đi đánh boss rồi mà vẫn phải out vì không thể chịu đựng thêm. Cái mệt sau ốm + cái khổ cực của việc chịu đựng ngứa 24/24 sắp làm tôi mất hết kiên nhẫn. Mất ngủ cả đêm qua đến tận bây giờ lúc viết cái này tôi cũng vẫn chưa được ngủ, quá mệt mỏi :frown:(

Nhưng mà mệt vì ốm thì có thể chờ đợi đến lúc hết lại chơi tiếp, nên lí do chính tôi nghỉ game không phải là vì mệt. Nó chỉ là 1 phương tiện để cho tôi nhận ra đây là "điểm dừng" thích hợp.

Ông có nhớ tôi từng send cho ông cái bài viết về 1 game thủ chơi WoW nhiều năm không ra khỏi nhà không, để đến lúc cuối nhìn thấy dáng thân quen, khổ cực của người mẹ mới tỉnh ngộ. Tôi nghĩ là tôi cũng ngấm như vậy rồi, bới đến lúc này tôi với thật sự thấm thía những từ trong cái câu hay nhất bài của gamer ấy.

Mấy ngày qua, ngoài việc quan tâm của gia đình bạn bè, giúp đỡ tôi trong lúc ốm đau, quan trọng hơn đó là hình ảnh của chính mẹ tôi. Mấy hôm rồi, phần lớn thời gian chăm sóc tôi, ở bên tôi đều là mẹ... 2 mẹ con cứ cùng nhau chống lại cơn sốt, cơn ngứa. Mấy ngày rồi tôi cứ phải nhìn mà đau xót trong lòng. Tôi nhận thấy, chưa bao giờ mà tôi để ý đến cái điều hiển nhiên trước mắt này, cứ như vừa tỉnh lại sau cơn mơ. Mẹ tôi luôn chăm sóc tôi như thế này mỗi khi tôi hay anh tôi, bố tôi ốm đau. Vậy mà tôi đã làm gì suốt 1 năm qua, nhìn lại mình tôi cảm thấy chán chường vô cùng, 1 năm qua tôi chỉ chơi bời lêu lổng, bao nhiêu thời gian đều đổ vào việc ngồi lì bên PC, chẳng cần biết đến ai, chỉ lo việc giải trí của mình. Tôi nhớ cả lúc có lần mẹ tôi ốm, tôi chẳng bao h chăm mẹ được như mẹ đã chăm tôi, vậy mà tôi bỏ 1 năm trời rồi, chẳng được tích sự gì.

Đêm qua ngứa khắp cả người, tôi nằm đó mà nghĩ tới lúc bé, khi bắt đầu lên sởi. Cũng 1 đêm như đêm qua, nhưng khác là có mẹ nằm bên cạnh, thức cùng để gãi cho tôi những lúc tôi cựa quậy, ngứa ngáy. Ôi... tôi nhớ lúc đố mẹ còn trẻ biết bao nhiêu, hình ảnh quá khứ ấy cứ hiện lên ám ảnh tôi cả đêm. Mẹ tôi sống khổ, luôn nhường cho 3 ba bố con những gì tốt nhất, vậy mà thời gian đâu có buồn buông tha mẹ. Có lẽ phải những lúc ốm đau, ông mới nhìn ra được những gì tôi thấy. Nhìn dáng mẹ bây giờ mà tôi muốn khóc, vẫn sự chăm sóc ấy, vẫn sự lo lắng nhất mực ấy... nhưng mẹ không trẻ trung nữa, luôn đượm 1 chút buồn. Đã bao lâu rồi tôi quên mất để ý đến dáng vẻ của mẹ tôi, người chỉ có 2 sở thích cơ bản là được xem cải lương (điều mà đáng lẽ tôi đã hứa kiếm cho mẹ từ lúc đăng ký net, hoặc lúc mua iPod) và quan tâm đến ông bà, anh chị em và gia đình. Còn bản thân tôi thì lại chẳng làm được gì ngoài việc bỏ phí 3,4 năm trời không đâu vào đâu.

Từ đêm qua đến giờ, lúc mọi người đi làm hết, ở lại 1 mình sao mà thấy cô đơn không chịu thấu, tự dưng nước mắt cứ chảy không kìm nổi, khóc như 1 thằng trẻ con đang cô đơn giữa phố. Cho nên, tôi quyết định dừng lại tất cả những gì không đáng có để tập trung vào cái khác, có ý nghĩ hơn đối với cuộc đời tôi. Trước hết là tôi sẽ nghỉ game online. Xin lỗi đã phụ lòng ông.

:|

Bạn với bè...
Mình không chủ động hỏi thăm thì cũng thôi luôn... Tính ra cũng gần 2 tháng rồi còn gì. Hay thế đấy, bạn ơi là bạn.
Mấy hôm nay, chuyện gia đình đã rắc rối, đau đầu... lại được cả bạn nữa, thật sự chẳng biết nên nghĩ gì làm gì bây giờ...
Nhìn đâu, phía nào cũng buồn hết cả người...

Yuan Sha - Tune of Rainbow Cloud
Live:
http://www.youtube.com/watch?v=3eCPrBRHbP0
http://www.youtube.com/watch?v=47gWiJryHho
MV:
http://www.youtube.com/watch?v=cctwUsknGhs

Download Opera, the fastest and most secure browser