Skip navigation.

Gadflysc

Life is an adventure !!!

Lang thang Hà Nội đêm!




23h00, thời điểm lý tưởng để bắt đầu lang thang, cộng với chút mưa, ko to quá đến nỗi ko đi được, nhưng cũng đủ to để ướt từ đầu đến chân. Xăng đã đổ đầy từ chiều, trong người cũng sẵn có tí men của vài lít bia uống lúc tối, vậy là bắt đầu lượn. Lời và giai điệu bài hát "You're my everything" nghe hồi sáng cứ vang vang trong đầu. Từ Cầu Giấy, lên Nguyễn Thái Học, Văn Miếu, Hàng Bông, Hàng Khay. Định phi lên cầu Long Biên xem bà con buôn bán chợ đêm. Lúc đi qua hàng Khay, trời vẫn mưa khá mau. Nhìn bên lề đường, 1 người lang thang đang co rúm dưới một mái hiên, như để trốn những hạt mưa. Cách đó không xa, dưới một mái hiên khác một cụ già cũng đang kéo một tấm bạt cố che kín người. Hà Nội đô thị và phồn hoa là thế đấy. Chợt vụt qua một người, đang di chuyển bên lề đường bằng ... 2 tay, vì lang thang đêm, nên thích nhìn ngắm, ko muốn suy nghĩ nhiều quá. Rẽ sang Đinh Tiên Hoàng, định phi lên Long Biên. Nhưng ko hiểu nghĩ thế nào, hình ảnh anh thanh niên đang cố gắng di chuyển, như muốn đi thật nhanh, bằng 2 tay, dưới cơn mưa tầm tã cứ ám ảnh. Mình cũng thanh niên, lượn lờ trên con xe máy, tỏ vẻ bất cần đời và rất phởn, còn anh kia... Quyết định quay lại Hàng Khay, anh kia mới đi thêm được 20m so với chỗ lúc mình bắt gặp anh ta. Dừng xe lại, hỏi anh về đâu em đưa anh về. Một ánh mắt ngạc nhiên, hơi bỡ ngỡ, anh hỏi: "Thật à". "Vâng!". Xuống xe bế anh lên. Bố khỉ, đề mãi mà xe ..éo nổ. CBN, lại bảo anh xuống để em xem xe thế nào, đề mãi ko nổ, mịe. Thế là tớ đẩy, theo đúng phương châm Suzuki vừa đi vừa đẩy, đẩy cũng đếk nổ, anh kia có vẻ nản. May quá, hình ảnh chết máy em Minsk trên đường đi Điện Biên ngày nào lại hiện về, keke, kiểm tra buri. CBN, ..éo hiểu sao cái đầu buri nó lại bung ra lúc nào ko biết, thế này có mà đề đến sáng mai cũng đếk nổ. Cắm đầu buri vào, đề phát nổ luôn, keke. Lại xuống bế anh kia lên. Hỏi anh về đâu em đèo về. Anh bảo về Kim Mã. (Thế mà tự đi thì chắc sáng anh sẽ về đến nhà). Hỏi anh sao lại đi một mình muộn vậy. Anh bảo anh lên Tràng Tiền ăn kem (Về khoản này thì hơi nghi ngờ, vì cũng có chút kinh nghiệm với những người như anh) nhưng ko vặn vẹo thêm. Đến đoạn này thì cũng đếk có j đáng để nhớ. Đến Cát Linh, anh bảo cho anh xuống, anh tự đi về nhà. Định xuống bế anh xuống, anh bảo để tự anh xuống được. Ko hiểu bằng cách nào, chỉ bằng 2 tay, nháy mắt anh đã ở dưới đất. Chào anh, anh bảo may quá, hôm nay đi nhờ về, kịp xem được bóng đá. Bố khỉ, hơi bất ngờ, một người mất gần như cả 2 chân, di chuyển bằng 2 tay, vậy mà vẫn đam mê xem bóng đá, và ko có 1 chút gì là tự ti cả. Nhìn anh cười, thấy vui vui. Chia tay anh, lại tiếp tục lượn, trời vẫn mưa, đêm cũng về khuya, nhưng thấy ấm áp, vui vui.

Những nẻo đường Phượt - chuyện bi h mới kể!


Phượt xe máy, một thú vui không thể cưỡng lại. Được vi vu với gió, nắng, cát bụi. Được ngắm nhìn thoải thích trời, mây, rừng núi. Phê với những đoạn đổ đèo, nhiều lúc mệt còn vừa ngủ vừa đổ, keke. Những đoạn leo dốc mà em Minks nó cứ ì ra, để số 1 leo vài km mà tay tê rần rần. Những đoạn xóc mà cả người và xe đều lơ lửng trong không trung. Những đoạn đường vừa nổ mìn xong, đất đá vẫn còn ngổn ngang. Có những chỗ không có cầu, lao liều xe qua 3 tấm ván ghép tạm bợ. Những lúc 8,9 giờ đêm mà xe vẫn hỏng, đường thì xấu, bên vực, bên núi. Xóc gì mà bay cả bu ri ra ngoài thì cũng đến tài. 9h đêm vẫn lọ mọ đi tìm hàng xăng ở 1 vùng hẻo lánh không thể hẻo lánh hơn. Nhưng tất cả như thế vẫn còn là sung sướng, so với cái cảm giác đứt xích trên đỉnh Hoàng Liên lúc 21h, trời đầy trăng sao, cách Sapa còn 30km nữa, sau 2 ngày ròng rã tầm 700km trên 2 em Minks quá date. Vậy là mình đã 2 lần vứt xe máy lên xe oto trên đỉnh Hoàng Liên. 1 lần là do đứt xích, còn 1 lần là đứt...người.

Dắt bộ lên dốc, chuyện thường ngày ở huyện

Mua xăng ở cây xăng lẻ lúc 8h, gần Tuần Giáo
Chết rùi, đâm phải 1 thằng rân tộc, keke



Sửa xe nào, xe gì mà đầu đánh 1 bên, đít đánh sang 1 bên, may mình ko đi con này, keke

Vứt xe lên xe tải chở về Sapa nào!

Nhưng không phải lúc nào cũng mơ với mộng, đôi khi phải thực tế 1 chút. Đấy là những lần xòe trên Ba Bể, tưởng đã đi nếu ko có thằng bạn....hô hấp, keke và lần xòe trên đỉnh Hoàng Liên mà ý niệm đầu tiên khi tỉnh dậy tự hỏi tui là ai, gia đình, sao tui lại ở đây, keke. Sau khi rít liền 3 điếu thuốc thì trí nhớ bay về tới tấp. Tác dụng của thuốc lá đấy.


Lần 1, ngã khi đã say men rượu, tỉnh dậy thấy nhức và đau ê ẩm, hix, vạch ra mới thấy thế này đây.

Nằm ra để đổ cồn nào!

Đang bon bon trên đường, vào khúc cua có 1 em ô tô lấn sang đường, đánh tay lái vào vệ đường gặp ngay hòn đá tảng, thế là....chị ơi rụng bông hoa gạo, keke



Thằng bạn khốn khiếp, tình cảnh này mà nó còn "sống chết mặc bay" để chạy ra chụp ảnh



Người và xe đều trong tình trạng hỏng hóc nặng. May bắt được 1 chiếc xe ca, vụ này nó thịt em 100k cho cả người và xe, khi chỉ còn cách Sapa hơn 20km.



Sáng hôm sau lại đi cafe được roài, Vẫn là ta, chú ruồi sung sướng, kekekekekekekeke!!!!!!!!
PS: Đây là lần đâu tiên du hí theo đúng nghĩa, do thiếu kinh nghiệm nên phải trả giá bài học khá lớn. Chuyến này phải cảm ơn ông bạn Thắng râu rất nhiều,cùng với lần leo Fan hồi tết theo đường Than Uyên nữa, tớ cũng đã có thêm nhiều kinh nghiệm (cả về trek và motorbike) để có thể tự đi được. Không phải ngồi đợi bạn Thắng râu từ Sài Gòn ra để đi cùng roài.

Fan 2nd - Sapa 7th and Northwest 1st - From 11-4 to 15-4


Đã hoàn thành mỹ mãn, vứt tạm mấy tấm ảnh đã, cuối tuần có thời gian rỗi rãi sẽ post hành trình!
Phê trên đỉnh Fan Phê trên Điện Biện

Hanh trinh leo Fan!

Người lữ hành chân...chính!


Vậy là đã trở về Hà Nội được gần 1 tuần, 1 tuần ở Hà Nội sao nhanh thế nhỉ, chỉ có ngủ, đi làm, nhậu nhẹt, học, rồi lại ngủ, làm, nhậu, học.... --> chán!
Một tuần cắt rừng leo Fan, chinh phục đỉnh cao, chinh phục thời tiết, chinh phục bản thân, nghiệm ra rất nhiều điều, có thêm nhiều chiến hữu mới, nhiều kinh nghiệm đi rừng và phượt. Dù chưa lên được đỉnh cao nhất 3143m nhưng cũng đã qua vài ba ngọn núi, lên đến tầm 2800m. "Hạnh phúc ko phải là đích đến mà chính trên từng chặng đường đi". Với tất cả những gì đã trải qua, đây thực sự là một cuộc chinh phục!

Ngày 1: May mắn ở bến xe

6h sáng mồng 4 tết, anh em đã có mặt ở Mỹ đình, đồ đạc xe cộ đã xong, mọi thứ đã sẵn sàng. Cái không may duy nhất cuối cũng lại được giải quyết đơn giản. Một số anh em quên không mang bát ăn cơm. Vậy là sau khi ăn mỳ tôm sáng ở bến xe, bao nhiêu bát nhựa bẩn thỉu ném dưới gầm bàn, được thu nhặt hết. Vậy là bát ăn cơm đã được giải quyết, giờ thì chỉ ngồi lên xe và ngủ 1 giấc nữa là xong ngày.

Chuyến xe đi Thân thuộc cuối cùng được đàm phán thành công với chi phí 980K cho 7 người. 7 cái mồm được tru lên để "thuyết trình" cho sự nghèo khổ của mấy đứa SV rởm. Đúng là đánh hội đồng có khác, mặc cả được 2 con gà chạy rông cho bữa tối. Nghĩa lộ, tú lệ, Mù cang chải từ từ bị bỏ lại đằng sau. Đèo khế đầy sương mù và sạt lở nhìn như đường cho gà chạy rông (bị ám ảnh vụ gà chạy rông), nửa số người trên xe phải xuống để xe không bị sụt gầm. Rồi sau giấc ngủ ngắn, cuối cùng thị trấn Thân thuộc cũng hiện ra. Sau một hồi xắp xếp lại đồ đạc anh e thử sức lần đầu với 4 km vào bản Mông - Nà cọ, bỏ lại sau lưng những lời hỏi han kiểu như : A biết hết rồi đấy, chúng mày đi đào vàng phải không !!!, hay: Thảo quả lạnh qúa cháy hết rồi còn đâu.

Bữa tối anh em uống bia Mật ong với gà chạy rông. Không muốn nói dài dòng về bữa tối nhưng đúng là lần đầu tiên được uống bia mật ong, có người không thích nhưng bản thân dễ tính nên thấy uống cũng ngon, vị là lạ.

Sau bữa tối là màn cafe bên bếp lửa. Thực sự đến giờ phút cuối cùng này, chúng tôi vẫn chưa chắc chắn về việc có Local guide nào đưa chúng tôi đi hay không. Tiền không phải là tất cả, vì thời tiết quá lạnh nên thực sự chẳng ai mặn mà với lời đề nghị. Câu trả lời sẽ có vào sáng hôm sau. Dù thế nào, thì bên bếp lửa, với điếu xì gà trên môi và cốc cafe trên tay, không có gì lay chuyển được chúng tôi nữa, cho dù thế nào, dù có local guide hay không, dù thời tiết có lạnh thêm, sẽ vẫn đi.

...


Riêng một góc trời

Đèo khế vẫn vui như ngày nào.

Chuẩn bị thử sức với 4km đường ... làng.

Ngày thứ 2 :

Buổi sáng hôm ấy, giống như mọi buổi sáng khác trong đợt rét siêu lạnh này, ai cũng cố ngủ thêm chút ít. Nhưng có 1 tin quan trọng làm ấm lòng mọi người trong đoàn là 3 bố con nhà Mr.Chang sẽ đưa mọi người đi. Quyết định này được đưa ra cuối cùng sau bữa sáng, với hàng loạt lời tổng động viên của anh em, 3 bố con Mr.Chang cũng mềm lòng và lấy ba lô lên đường. Việc có người dẫn đường sau này được đánh giá là nhân tố quyết định, vì nếu không chắc phải mất 15 ngày đoàn mới có thể cắt sang được sapa.

Đúng 9h15'', đoàn lên đường. Hưng phấn cộng thời tiết đẹp khiến mọi người ai cũng đi như gió, vừa đi vừa ca hát như điên. Nhớ lại những ngày cuối, vào cái ngày bị lạc trong rừng, khi su hào đã hết, nghe em vân hát mà thấy rờn rợn, lờ lợ làm sao ấy, nghe giống như người ta đọc điếu văn trong đám tang vậy. Em ấy hát như kiểu ngày mai cả đoàn sẽ " đi " hết vậy. Rất may là mọi chuyện không đến nỗi như vậy.

Bữa trưa được giải quyết nhanh gọn với xúc xích và bánh chưng ... bị lại gạo. Dù thế nào đi nữa, ngày hôm đó vẫn là ngày đẹp nhất trong chuyến đi.

15h30'', quyết định hạ trại gần bờ suối, cách điểm hạ trại lần trước (chuyến đi cuối T7) 800m đường chim bay. Cũng vào ngày đầu tiên này, kỉ lục nhóm đã được thiết lập : 7 người ngủ trong 1 chiếc lều 4. E gái được ưu tiên nằm ngang trên đầu còn 6 anh e nằm úp thìa co chân dọc phía dưới. Kỉ lục nhóm này vẫn được duy trì đến cuối chuyến đi vì sau này đồng chí minh đã đem lòng cảm mến anh Chơ nên quyết định ly khai nhóm, hằng đêm mang túi ngủ ra ngoài trời đi theo tiếng gọi trái tim.

Nói chung ngày thứ 2 này, mọi chuyện đều thuận lợi, chỉ có 2 đồng chí bị ướt giầy khi qua suối. Bữa tối lại đủ chất nên ai cũng vui vẻ







Bên kia bờ suối, lên 1 cái dốc nhỏ là nơi đóng trại

Chỗ này tối "ngắm thiên văn" thì tuyệt cú mèo ... !





Thỏa mãn ...

Đại bản doanh.

Em là Minh "da trắng" !

Bên bếp lửa có thằng ủ mưu.

Continue....











Con rất nhiều nhiều ảnh, từ từ sẽ up lên dần!

Trở về !!!

Trở về !!!magnify
Để hôm qua sau lưng cất bước quay trở về
Để bữa tối ấm áp bên mẹ hiền
Để đêm đông lùi xa khi bước chân biên hiên nhà
......
Có bước chân đường xa đó, có bước chân trở về
Để hôm qua trôi xa cho ngày qua.....

Sau đúng 1 tuần, 8h sáng ngày 7-12 đi, 5h15' ngày 14-12 về đến nhà, bỏ lại sau lưng hơn 1000km đường rừng, 2 cú ngã xe trời giáng, những ngày sống thật thoải mái vô lo vô nghĩ, chỉ có ăn, rồi đi, đi, rồi ăn, mệt đâu nghỉ đó, những trạm kiểm lâm cùng với những con người thật vô tư, những cung đường nên thơ với mìn nổ, cầu phao, đi thuyền trên hồ...
Lên đường

Hồ Thủy Điện Na Hang - Tuyên Quang



Đến Trạm Thác Mơ, đợi mãi chả có ai về, sương xuống nhiều, trời bắt đầu lạnh, lôi rượu (định mang đến làm quà) ra uống cho ấm



Ông bạn Thắng (TM) và anh Tuệ, tối mịt mà vẫn chưa có ai về



Ngày hôm sau, trên đường sang Mu mân, mệt quá tạt vào vệ đường ngả lưng chợp mắt 1 tí


Vào trạm (ko nhớ tên) nằm ở trong rừng, mất nửa tiếng đi bộ từ ngoài bản


Ba anh em


Đi thuyền trên hồ Ba Bể


Lên bờ nào!


Đường chúng ta đi


Cầu thế này mới gọi là cầu chứ.


Mang xe đi sửa, sau vụ ngã lần 1


Đi nhanh không nổ mìn !


Bữa trưa thân mật


Tác phẩm của anh Mạnh - 1 kiểm lâm hơi...


Đường xấu quá, nhảy lên máy ủi đi nào


Nấu cơm tối


Cuối cùng thì cũng được ăn


Tập thể lực buổi sáng


Quang cảnh Ba Bể


Qua Yên Bình đi Yên Bái


Chụp xong cái này thì mình cũng xòe!


Ngày cuối cùng, chụp cái để chia tay nào



Lên tàu về

40 năm một huyền thoại (9/10/1967 - 9/10/2007)


Mặt trời chiếu sáng qua cửa sổ trường học. Trong căn phòng kế bên, Chang và Cuba đã bị bắn chết. Trung sĩ Mario Teran, người đã sống toàn bộ cuộc đời mình vào cái buổi sáng đó, tình nguyện thi hành bản án. Nhưng khi bước vào căn phòng, hắn lại co dúm người lại vì sợ hãi. Che ngồi trên nền nhà, lưng dự̀a vào tường. Vết thương của ông đã ngường chảy máu. Ông nhìn tên đao phủ đang run rẩy và giục hắn: "Bắn đi, đồ hèn, mày sắp sửa giết một con người". Hắn lùi lại, nhắm mắt và bóp cò. Thêm một loạt súng thứ hai vang lên, một tên lính khác bắn bồi phát cuối. Đó là ngày 9 tháng 10 năm 1967, đồng hồ chỉ 1 giờ 10 phút chiều.
(Huyền thoại Che - Bản lĩnh - tính cách - tình yêu và sự bất tử)

CHE ngã xuống không vì lý tưởng, chính nghĩa nào khác ngoài chính nghĩa của những người bị bóc lột và những người bị áp bức trên lục địa này. CHEngã xuống không vì chính nghĩa nào khác ngoài chính nghĩa của những người nghèo khổ, của những người thấp kém trên lục địa này.

Khảo sát du ký!!!

Đợt khảo sát này đi từ lâu rồi, hồi tháng 11, 12 năm ngoái, nhưng giờ mới có thời gian và hứng thú để post lên. Nhiệm vụ thì cũng đơn giản thôi, chỉ phải khảo sát 15 cái cầu nằm rải rác trên 400 km đường sắt từ Phan Rang vào đến Sài Gòn. Và phương tiện di chuyển chủ yếu là đi bộ, xe ôm, xe khách (nhưng đoạn di chuyển xa vài chục km) và có một đoạn đặc biệt khoảng 100km phải đi bằng xe goòng vì không có một phương tiện nào khác để di chuyển. Khoản ăn ngủ cũng rất thú vị, 2 hôm đầu mới ra đi nên rất hoành tráng, toàn ăn nhà hàng, ngủ khách sạn (vì còn ở gần quốc lộ). Đến ngày thứ 3 trở đi, khi đã bắt đầu bám vào đường sắt và xa rời quốc lộ thì chủ yếu là ngủ nhờ các cung đường, cung cầu. Ăn uống thì đến chỗ nào nhờ chỗ đấy nấu thêm cho ít cơm, mua thêm cho ít rau, thêm tí rượu nữa, hì. Tắm rửa thì hầu như ngày nào cũng phải tắm, vì làm ngoài hiện trường bụi bặm và nhiều mồ hôi, ấy vậy mà tớ vẫn giữ kỉ lục 2 tuần liên đi khảo sát không thèm giặt cái quần bộ đội dã chiến (vẫn thua kỉ lục hồi sinh viên của tớ là 1 tháng liền không giặt quả quần bò mốc). Nói sơ sơ thế thôi, còn sau đây sẽ là hình ảnh minh họa

Đây là ngày đầu làm việc, trông vẫn còn sạch sẽ và chỉnh chu lắm, công việc của tớ là làm họa sĩ, tức là sơ họa cái cầu ý mà

Đây là cái cầu thứ 2, công việc vẫn là sơ họa

Nóng quá, trốn vào gậm cầu vẽ, he he


Trốn vào gậm cầu nhắn tin chat chit tí, he he

Vác máy đo thực địa, công việc tưởng như đơn giản nhưng cứ thử vác như thế này đi bộ 4,5 km tren đường ray lúc 12h trưa xem, sẽ biết tay nhau ngay


Cái cầu này còn mới, nhưng thôi, theo chủ trương, dỡ bỏ hết, làm cái mới, không lấy đâu ra việc mà làm


Giao lưu với bà con (chị em và các cháu) một việc không thể thiếu khi đi khảo sát



Tớ vẫn còn cao hơn cái cầu này



Một phúc nghỉ ngơi và suy ngẫm (ngu thế, ngồi thế này tàu nó mà chạy qua thì chỉ còn mỗi phàn dưới thôi)

Tán phét đợi 2 ông còn lại đang làm dở để về, đến cái cầu này thì cũng sắp xong rồi, còn 5 cái nữa


Chân rung tự họa

Đây là quả quần và giầy dã chiến, theo tớ suốt hơn 2 tuần khảo sát, lê la, không cần phải giặt giũ

Đây là mấy cái hồi đi khảo sát ở Chí Linh Hải Dương,




Chuyến đi này cũng có nhiều kỉ niệm thú vị, những lần đi bộ chỉ muốn bò trên đường ray, khát, đói mà nhìn mãi chả thấy nhà dân đâu cả. Và cũng nhờ chuyến đi này mới biết bà con mình tốt quá. Lần ở trong Mương Mán, gọi là ga thanh niên vì ở đây toàn thành niên xung phong và độ̣c thân thôi, vì xung quan bán kính vài km không có ai ở cả. Muốn vào hay ra phải đợi tàu hàng hoặc xe gòong. Có hôm vừa đi làm về, mệt rã rời, dói khát nữa, chú lái xe goong bảo vừa xin được điều độ chạy tầu, thế là ba chân bốn cẳng chạy vào cung đường lấy hành lý vứt tất cả lên thùng xe goong, nói là thùng xe cho oai, thực ra chả khác gì cái phần sau của xe bò. hôm đó khoảng 5,6 giờ, ngồi sau xe goong, vừa nhâm nhi mấy chai bia, vừa ngắm cảnh rừng núi, xe lao vùn vụt. Nhìn mặt trời khuất dần sau những ngọn núi. Rồi tất cả chìm trong đêm tối. Thấy cuộc đời, hạnh phúc chắc cũng chỉ đến thế thôi. Lần đi xe ôm ở Sông Phan - Bình Thuận, 4 người đi 2 xe ôm, 1 con 67 đời Diệm và 1 con wave tàu, chưa sáng ra các bác xe ôm đã say quắc xỉn cần câu rồi, ra đến quốc lộ 1 các bác còn đua nữa chứ, thử xem có lên được 100km/h không. Lần xuyên rừng Tánh Linh mà chỉ sợ gặp voi dữ và tù trốn trại, vì trong đấy có 1 trại tù, tù nhân phải vào rừng lao động. Lần bị tai nạn ở Long Khánh - Đồng Nai, may đeo cái chân máy ở đằng sau, cái chân máy gẫy, còn chân mình thì không Hay lần nhậu ở Biên Hòa, anh Lâm cùng đi say quá, về phòng ngủ trước, lúc mình va anh Tuấn lên thấy anh đang trong tình trạng "Nuy" hoàn toàn, chụp mấy cái ảnh mang về phòng trêu suốt Lần gặp cơn bão số 9, cả đêm hôm đấy loa gọi như thời chiến, chiêng chống khua ầm ĩ.
Đấy, ai bảo kỹ sư là sướng, nhưng ai sướng bằng kỹ sư, he he. Sướng khổ thì tùy quan niệm thôi, với tớ, thế là sướng!!!

Happy 26th "bird" day to me!!!

Happy 26th "bird" day to me!!! magnify
Sinh nhật lần thứ 26, thế là đã 26 tuổi rồi!
Năm nay dự định chả làm gì, chả tổ chức gì vì thấy cũng không còn quan trọng nữa. Bạn bè vẫn hỏi han, nhắn tin gọi điện, hỏi có làm gì không?
Sinh nhật năm nay trôi qua trong bình an và nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy ý nghĩa. Không ồn ào náo nhiệt, không rượu chè, nhậu nhẹt, nhưng vẫn cảm thấy vui. Đầu tiên là vụ bữa nhậu trên Hà Nội view 36 Phùng Hưng với anh em (không có chị) tự động hóa hôm thứ 7 tuần trước. Hôm qua thì rủ bác Thế Thắng và Xuân Thắng (với mình nữa là 3 thằng Thắng) đi uống bia. Hôm nay thì được Hằng mở màn message rồi tiếp đến là Tùng cháo. Bạn Hà chu còn đăng cả cái dòng "Happy birth day to Pink" lên status làm tớ xúc động đậy quá. Buổi chiều anh em vẫn gọi điện rủ đi uống bia. Nhưng vì đã có dự định rồi nên từ chối hết. Tối về tổ chức một buổi nhậu nho nhỏ với Ma Cường, Linh què, Bình và cả nhà mình. Thế thôi! Đến 23h thì Hà (Công) gọi điện vê ̀, mở đầu là câu "chúc mừng sinh nhật" nhỏ nhẹ như rót vào tai rùi tiếp đến là màn "tra tấn" liền 1 tiếng đồng hồ. Vì Hà gọi trong khi làm nên câu chuyện nhiều khi bị ngắt quãng, nhưng nhờ thế mà tớ hiểu được rõ hơn công việc và cuộc sống bên đó. Mừng cho Hà vì mọi việc đang tốt đẹp trở lại. Cố gắng lên nha, chúng ta cùng cố gắng!
Đã qua 24h đêm, tưởng đã xong. Thế mà vẫn còn nhận được tin nhắn của Thủy nhóm Người Nghèo và một người đặc biệt mà mình không thể ngờ đến là bác Lương cún. Tưởng bác ở bên Cam không gọi điện về được thì hóa ra bác vừa về TP HCM hôm qua. He he...
Ngoài ra còn một số calls and messages của anh em bạn bè.
Xin gửi tới tất cả anh em, bạn bè, những "hảo huynh đệ" lời cảm ơn chân thành !!!
Từ giờ xin chính thức tuyên bố: Tớ .....đã 26 tuổi!!!

Nào thì tát!!!

Nào thì tát!!! magnify

Văn hóa công sở (Phần 2)

Văn hóa công sở (Phần 2) magnify
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31