Friday, 22. February 2008, 15:54:03
Hôm trước tuyết rơi trắng thảm cỏ phía sau nhà xanh, tuyết phủ đầy những bụi cây trơ trụi, tuyết bọc những quả khô chưa rụng của đám cây trái nhà làm chúng lấp lánh như những quả bạc trên cây thông Noel. Hôm sau là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ năm nay, bọn tớ dậy sớm. Tất bật chuẩn bị đồ ăn, hành lý từ hôm trước mà sáng hôm đấy vẫn vắt chân lên cổ mà chạy, vừa chạy vừa suýt xoa vì lạnh vì cảnh tuyết trắng ngon lành.
Hành trình bắt đầu từ ga Groningen tới ga Leer, ga biên giới đầu tiên của Đức giáp với Groningen. Từ đó sẽ mua vé happy weekend (tối đa cho 5 người) để tới Dresden. Chỉ được đi tàu chậm regional train (nói là tàu chậm nhưng không hề chậm, chỉ dừng hơi nhiều thôi) nhưng lại có thể đi trong toàn nước Đức, bọn tớ tận dụng đi từ 9h sáng đến 9h đêm luôn. Cảnh hai bên đường như trong truyện cổ tích. Những cánh đồng mênh mông tuyết trắng, những ngôi nhà nhỏ xíu thôn dã như được phủ kem bông, những hàng cây hai bên con đường nhỏ quanh co chạy dài ngút mắt. Tất cả đều bàng bạc trắng, đẹp không lời nào tả nổi, đẹp hệt trong trí tưởng tượng được thêu dệt bằng những câu chuyện cổ tích và thần tiên.
Ga Hannover là điểm dừng đầu tiên của cuộc hành trình. Chỉ kịp vào trung tâm chơi một chút, không khí Giáng sinh tràn ngập với chợ Noel đông vui rực rỡ sắc màu và âm thanh huyên náo.
Chemnitz là ga cuối cùng trước khi đến Dresden. Quả thật không hiểu lý do vì sao mà ga lớn như vậy trong high season của đi lại và du lịch lại vắng vẻ đến thế. Ngồi lên tàu mới hiểu vì sao mọi người tránh hành trình này. Tàu lên dốc xuống đèo gì mà lắc như rang lạc, ai nấy ngồi im bặt, mặt mày căng thẳng, thầm cầu khấn cho thời gian qua thật nhanh. Cuối cùng rồi cũng đến nơi.
Dresden đón chào bằng món bánh cuốn, báo hiệu cho những ngày được ăn đồ Việt sắp tới. Tạm tách nhóm để đêm hôm đó đến nhà Ngọc. Căn phòng nhỏ rất ấm cúng và đáng yêu. Còn có bọn gấu trắng, cừu trắng, heo trắng ngồi xếp hàng, có cả tranh treo tường và cây thông Noel sáng lấp lánh trên cửa sổ. Đúng là căn phòng trong mơ của mình. Hai đứa lầm rầm tâm sự rồi ngủ lúc nào không biết.
----------------
PRAGUE của người ta ...
Cầu Tình yêu - Kaluv most
The bridge and Stare Mesto in evening light

Đến có ít ngày ngắn ngủi, lại vào lúc mùa đông không có tuyết, nên trời Prague chỉ rặt một màu ảm đạm. Trời lạnh cóng và đứa nào cũng như con gấu kềnh càng, vừa không có hứng chụp ảnh vừa làm mất cả vẻ duyên dáng của những công trình kiến trúc.
Ngoại ô Prague không biết duyên dáng cỡ nào, nhưng suốt dọc đường từ lúc tàu qua biên giới Đức, là những ngôi nhà phủ bụi thời gian, bị bỏ bê, không chăm chút. Trời xam xám càng làm những ngôi nhà có vẻ "nhà kho Đông Anh".
Đến ga, việc đầu tiên là phải đổi tiền, vì nếu bạn không có người đón dĩ nhiên phải đi metro vào trung tâm thành phố. Lưu ý là đổi ở ga ít thôi, đổi ở hostel có vẻ rẻ nhất, còn đừng bao giờ đổi tiền ở khu phố đi bộ và mua sắm.
Mình mê nhất là những cây cầu bắc qua sông Vlata (lý do là ... nhiều người biết), đương nhiên cây cầu nổi tiếng nhất là cầu Tình yêu mà từ đó toàn cảnh lâu đài trên đồi trở nên hùng vĩ và đẹp tráng lệ. Buổi tối lên cầu, thưởng thức nhạc nước - thứ âm thanh mà nghệ sĩ tay đỏ rực vì lạnh, tài tình tạo nên chỉ bằng những chiếc ly các loại. Dưới sông, vịt tụ thành đàn dập dềnh trên sóng nước, trong tiếng nhạc trong vắt tinh khiết nhu những chiếc ly thủy tinh kia.
Cửa hàng handmade souvernir nằm khép mình nơi góc phố nhỏ yên tĩnh. Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn đường chiếu qua ô kính bày những quả trứng phục sinh đủ màu sắc. Đêm trước Giáng sinh, các cửa hàng đã đóng hết cả, đường phố cũng vắng bóng người. Đôi vợ chồng người chủ cửa hàng đang vội vã lau dọn để khép cửa ra về. Thấy khách hàng nhiệt tình quá bèn dừng tay mời vào. Ngồi bệt xuống nền nhà nâng niu chọn lựa từng quả trứng, không hiểu sẽ mang về bằng cách nào đây? Kệ, đẹp - tinh xảo, có phải ôm thì cũng cố mang về. Rồi sau đó đi bao nhiêu cửa hàng khác vẫn không hề tiếc vì giá cả ở đó rất phải chăng. Có ai muốn mua một chút đồ kỷ niệm Prague thì hỏi địa chỉ nhá...
Chiều 24, cố đến khu chợ người Việt bên Praha 3. Chỉ có cách mấy bến metro mà khung cảnh như khác hẳn, mới 4h mà trông chiều tàn thu muộn, u ám. Bến bus vắng khách, đìu hiu như chiều 30 Tết. Không một ánh đèn ấm áp, chỉ còn gói bánh quy bỏ ra chia nhau ăn tạm... Đói. Đi bus men theo triền đồi khoảng 30 phút mới đến Sapa. Híc muộn quá họ đóng cửa hết cả. Gặp vài chị người Việt hỏi thăm rồi cũng mò mẫm được cửa hàng ăn. Nào cháo lòng, lòng lợn chấm mắm tôm, bún ngan, bún chả, ... đủ cả rồi cuối cùng kết luận cháo lòng ngon nhất. Tiếc, không được ăn bánh giò, bánh khúc rồi.
Đêm Noel, quảng trường Nhà thờ con gà, ngay dưới chân Đồng hồ thiên văn nổi tiếng, một cốc rượu nóng và 3 đứa xì xụp uống. Nghe mùi rượu thơm nồng và ấm áp trong đêm Giáng sinh, tiếp thêm động lực cho những cô bé, chú bé "bán diêm" cuốc bộ về nhà.
Cầu tình yêu và lâu đài trên đồi
Prague Castle & Charles Bridge
------------
Dresden ấm áp
Dresden hiện tại vẫn đẹp, có điều nó từng là một thành phố cổ cực kỳ đẹp và hoành tráng. Nhưng sau chiến tranh thế giới II, nó chỉ còn là đống gạch vụn. Một số công trình hiện tại chỉ là bản phục chế tài tình như nguyên bản mà du khách có thể nhận rõ từng viên gạch cũ còn sót lại trên những bức tường mới. Đi bộ từ khu phố mới, với những quán bar mở cửa 24/24, bên kia cầu Agustus sang khu phố cổ, trong ánh sáng của chiều tà, những tháp chuông mái nhọn vươn lên kiêu hãnh cứ như chưa từng rung chuyển vì chiến tranh.
Nhưng thích nhất vẫn là được gặp bạn bè, được tiếp đón nồng hậu (híc tất nhiên rồi). Được cảm thấy thế giới thật nhỏ bé và người ta có thể gặp nhau ở bất cứ đâu trên thế giới này vì Trái đất tròn mà...
Cầu Agustus và khu phố cổ - Dresden
Dresden - Augustus Bridge
Haren và đêm giao thừa tưng bừng pháo
Tạm biệt các bạn Dresden, sáng sớm ngày cuối tuần tất cả lại hành trình ngang qua nước Đức để trở về một thành phố nhỏ biên giới Đức - Hà Lan: Haren. Ga Lepzig là ga đầu tiên cũng là ga dừng lại lâu nhất, nơi mà các bạn mải mê mua sắm suýt nữa thì nhỡ tàu. Thực tế thì ga này không thua kém gì một shopping mall cỡ bự nên chuyện các bạn có mê mẩn thế cũng là bình thường, đang mùa sale mà. Tối mịt tàu mới về tới Haren. Từ đây bắt đầu một cái Tết ăn uống xả láng và chơi bời xả láng. Thích nhất là đêm giao thừa đốt pháo mỏi tay, mình dụ khị được mấy tên cháu nhường pháo cho mình đốt. Thích thật, không khí đặc quánh và đầy mùi pháo như đêm giao thừa nhà mình. Thú thật là lần đầu tiên được đốt pháo, lại đốt nhiều đến thế, ... ôi về nhà làm gì có pháo mà đốt đâu. Mấy ngày trôi qua thật nhanh, ra về mà ai cũng lưu luyến. Chị Phương rơm rớm nước mắt nhìn qua cửa sổ bếp làm ai cũng thấy thật bùi ngùi. Cứ như được về nhà ăn tết rồi lại phải đi í.