Tuesday, 1. April 2008, 11:55:26
Ngoài trời đang mưa, mưa lâm thâm chứ không ầm ầm đổ xuống. Mưa bay nhẹ nhưng cũng đủ làm mờ tầm mắt. Tháp chuông hai nhà thờ Old church và New church gần là thế, bình thường rõ rệt là thế mà giờ lẩn mất sau làn mưa, hay sương, hay khói, mênh mang. Bãi cỏ ngoài kia vẫn xanh rì, những đóa thủy tiên mới nở kiêu hãnh vươn lên, vẫn vàng tươi rói, mặc kệ những đóa hoa tàn trong tuyết gãy gục dưới chân. Hoa đào hoa mận hay mai nở đầy cành đã bắt đầu úa hết, chỉ còn lác đác một vài cây nở muộn, trú mình dưới hiên chung cư, hoa khẽ cười rung rinh.
Thứ gì cũng có một thời xuân thì để khoe sắc. Nhìn hoa kìa, nở rộ xinh tươi là thế rồi sẽ phải tàn, gục ngã héo hắt là thế cũng đã từng một thời đua hương. Nhìn cây kìa, khẳng khiu đen đúa, cằn cỗi rồi chỉ tháng nữa sẽ khoác lên mình bộ cánh xanh mướt để vui đùa trong gió. Nhìn bầu trời kìa, thảm đạm thế rồi sẽ bừng lên nắng tươi. Không có gì là mãi mãi...
Nhìn cỏ kìa, bốn mùa cứ mãi xanh tươi. Cỏ ơi cứ xanh xanh thế lẽ nào không làm người ta mắt biếc lên vì ghen tị. Cuộc đời ơi liệu có công bằng. Có đôi khi cứ để lòng ghen tị nghẹn ngào đè chặt trái tim, làm ta không thở nổi, làm ta không thể không GATO haha... Biết là dù có nhìn lên cũng nên đôi khi nhìn xuống, vậy mà sao cứ không thể yên lòng. Biết là ta cũng khá đủ đầy và hạnh phúc, vậy mà sao cứ muốn đòi thêm. Vì con người là ích kỷ, là không thể bằng lòng. Vì lẽ đó hãy cho ta một phút, một giờ để thả sức ganh tị, để cho ta lóe lên ánh nhìn xanh biếc trong đôi mắt đen.