Thursday, February 2, 2012 3:57:17 PM
2012
Xin chào ngày hôm qua!
Ngày mà tôi nghĩ rằng sẽ khó có thể nào quên được trong ký ức của mình, những chuyện thoáng qua cứ ngỡ như một giấc mơ. Nhưng rồi cũng quên mau, mọi thứ trong tôi chỉ còn như một bóng mờ nhạt nhoà.

Why She had to go i dont know she wouldnt say...
hôm nay đóng của shop về, trên những con dg quen thuộc hôm nào lại nghe điệu nhạc sáo bài yesterday. Cảm xúc đâu đó tràn về, nhớ rất nhiều thứ, nhớ những năm 18-19 đầu đời và một mối tình không có kết quả, một người con gái, một cái buồn miêng mang lẩn theo đâu đó.
Buồn ơi, mang theo nỗi nhớ gửi đến ấy rằng chúc ấy vui vẻ hạnh phúc khi không còn tôi bên cạnh. Cuộc sống tôi vẫn vui, vẫn tốt khi tôi ngày hôm nay không còn quá suy tư như lúc bên cạnh ấy. Cả 2 vẫn sống tốt cuộc đời của mình. Chúng ta chỉ là những vệt mờ ký ức thoảng đi qua. Dừng chân lại đôi lúc vẫn nhớ, nhưng rồi lại tiếp tục bước đi, không nói thêm gì, không đợi chờ, không níu kéo. Dù cr hai từng có lúc nghĩ rằng đã thuộc về nhau (tôi không hiểu tại sao?)
Thursday, February 2, 2012 2:10:42 AM
2012

Kỉ niệm là chú mèo ngủ ngoan bên hiên nhà,
Nắng ấm sưởi em thơ giấc hè...
Chú ve buồn cất tiếng rao lời,
Sớm mai bên đời còn ai với ai.
Kí ức trôi lãng thật xa, dạt bến bờ nào đó. Em nhớ, chị đi làm về cơm nước. Rồi hai chị em cùng ăn, cùng xem tivi, cùng bàn luận. Những buổi tuối giá lạnh sài gòn, lạnh từ bên ngoài đến lạnh cả tim. Hai chị em, bơ vơ giữa chốn phồn hoa, người ta nói cười lướt qua nhau.
Chỉ riêng ai đó, còn mãi bơ vơ giữa dòng đời, chưa biết sẽ về đâu. Bơ vơ không nhà, bơ vơ cuộc sống...
Tuesday, January 31, 2012 1:58:50 AM
2012

Cái tết năm nay trôi qua thật lẹ, thoảng qua như giọt sương ban mai đọng trên cành lá mùa xuân, sớm tan theo nắng. Không có không khí gia đình, chỉ có người iu và bạn bè bên cạnh

Vui thì cũng thật vui nhưng tối về nhà lại một mình. Ba bệnh không lên tp chung vui được, cả nhà ai cũng xa, con người đối diện bốn bức tường giữa đêm bật dậy cảm giác thật khủng khiếp.
Hôm nay mở cửa shop, lên một bài nhạc. 7 years and 50 days. Chợt có gì đó nhớ nhung. Lâu lắm rồi...
And how could we break up like this
And how could we be wrong
So many years, so many days
And I still sing my song...
Một ngày lại đóng cửa shop, sáng hôm sau thức dậy mở cửa shop. Chuỗi ngày lập lại như thế cứ mãi trôi qua. Lợi ích nhận được đánh đổi quá lớn cho sự cố gắng. Có những người đã quên mất mình, hay chính bản thân mình đã tự quên đi họ, lâu lâu lắm rồi. Ai quên ai...? Mình vẫn đang cố gắng trên con đường đời, và biết đâu họ cũng thế. Mỗi người đã có một cuộc sống riêng. Mình vẫn tiến dần đến đích. Nhưng xa thì cũng có vẻ xa... chẳng biết đến bao giờ.
Saturday, January 14, 2012 3:02:22 AM
2012
Con đường buổi tối tràn ngập không khí tết, lạnh và ấm đối lập nhau. Dòng người hối hả lướt qua nhau... Tất bật! Năm nay tết dường như thiếu một chút gì đó. Con người của mình cũng từ lâu rồi đã thiếu một chút gì đó. Công việc đã đốt chết thời gian của mình, đốt đi những khoản lặng trong tâm hồn để một tối về đến nhà, trút hết mọi gánh nặng còn dang dở. Đặt lưng xuống và lắng nghe mùi vị cô đơn, nhớ thương.
Tết năm nay chẳng còn mong nghỉ tết nhiều, chẳng còn có ngày phép. Một mình mình, và một số bạn bè, cùng tập trung xây dựng lại thế giới này. Thế giới này không phải là cả nhân loại, mà chỉ là những nụ cười đan chéo lên nhau của những con người đang yêu thương nhau, đang sống cùng nhau vì một lý tưởng nào đó. Nó nhỏ bé, nhưng không bé nhỏ. Hì... Lại thêm một năm đã trôi qua. Tuổi 24, chững chạc rồi, đủ lớn để nuôi một gia đình.
- Mua một căn nhà nhỏ
- Sống cùng ba mẹ, và gần cạnh anh chị
- Quản lý một công ty nho nhỏ
- Mỗi ngày về ăn cơm, uống canh, chơi game, xem film, ngủ
Mọi thứ sẽ rất gần. Tết 3-4 năm sau gì đó nữa thôi.
Monday, January 9, 2012 2:14:10 AM
2012

Thức dậy sau một giấc ngủ dài thật ngon, đêm trước lành lạnh tạo cảm giác sảng khoái. Lên shop mở cửa, bàn giao công việc rồi chuẩn bị cùng mọi người offline. Lâu quá rồi không off, dù cơ bản chỉ là vác cái thân tới rồi về nhưng thấy cũng mệt. Bỏ shop lại cho 1 mình thằng Z coi cũng không mấy yên tâm nên 11h là hối hả chạy về. Rồi thì công việc ì đùng ra một đống lại làm đau đầu. Tất bật tới chiều tối, đóng cửa rồi đi ăn với thằng Z, thằng Chánh. No nê và sảng khoái. Xong lại phóng xe qua Q7 ngồi thưởng thức Gloria Jean

Tán dóc. Thư thả hóng gió trời một ngày cuối tuần. Những vết nhòa mệt mỏi tan dần trong không khi tĩnh lặng. Tối về nhà lăn ra lại ngủ...
Tối qua ngủ nhớ một người bạn đến mém khóc. Chẳng hiểu sao mình có quá nhiều cái để nhớ như vậy. Hết nhớ chị rồi nhớ ba, nhớ mẹ, nhớ anh nhớ em. Cuộc sống có quá nhiều cái để nhớ.
Lâu rồi không liên lạc, bây giờ bạn ở đâu?
Wednesday, December 21, 2011 3:04:45 PM
Hồi trước mỗi lần có gì không vui, lo sợ, chờ đợi hay hồi hộp, mình thường có một giải pháp là ngủ. Ngủ một giấc thức dậy mọi chuyện sẽ khá hơn. Cái gì qua được cũng qua luôn, cuộc sống cứ như vậy thật là dễ dàng
Nhưng rồi cái gì cũng vậy, giống như uống thuốc, càng uống nhiều thì càng lờn thuốc. Từ lúc nào, ngủ không còn là lựa chọn tốt nữa. Ngược lại nỗi ám ảnh vô cùng lớn khi tỉnh giấc nhận ra rằng thế giới tươi đẹp kia vẫn chỉ là giấc mơ. Ta đã tỉnh giấc thì cũng phải đối mặt lại với những gì đã bỏ lại vào ngày hôm qua...
Con người vẫn như thế, nhiều lúc biết rõ rằng trốn tránh chẳng bao giờ giải quyết được tất cả nhưng vẫn cố dối lòng.
Friday, December 16, 2011 2:53:30 AM
2011
Hôm qua ngồi trong quán kem Bud chợt thoáng nhớ 1 năm về trước cũng ngày này ngồi ở đây. Rồi nhớ lại 1 năm trước nữa. Mọi thứ trôi qua thật lẹ. Mình từ một mớ long bong chẳng ra gì, 1 thằng nhóc ham chơi ham vui chẳng biết suy tính gì cho tương lai, sáng càfê chiều chơi game tối coi film giờ đã khôn lớn hơn hẳn. Chỉ ít ngày nữa thôi là bước chân vào tuổi 24. Không mấy gì gọi là rực rỡ, nhưng chí ít cũng có 1 cái shop nhỏ, cũng lớn chức hơn 2-3 nhân viên ở shop ấy
Thời gian làm cho con người ta trưởng thành hơn với những vấp ngã và vết thương do chính mình tạo ra. Thi thoảng gió lạnh ùa về vẫn còn thấy đau xé, không sao nguôi bớt. Nhớ và nhớ... Những đêm tối đưa lối em về, những sáng thức dậy nhìn sis trang điểm đi làm. Nhớ buổi tối cuối cùng ngủ cạnh mẹ...
10 triệu có mua được hạnh phúc đó không? 100 triệu có lấy mang mọi thứ trở lại không? Tất cả chỉ là 1 tiếng vọng, dội ngược từ bốn bức tường giữa đêm giá rét. Chúa giáng sinh ơi, con không biết ngài, con không chưa một lần tin vào ngài. Nhưng con vẫn cảm ơn ngài vì những giai điệu âm hưởng ngài mang đến, không khí giá lạnh của Noel này. Con đang rất vui, rất hạnh phúc bên những người con thương yêu. Nhưng nó chưa trọn vẹn, con vẫn nhớ lắm những người đã đi qua. Làm sao cho họ có thể trở về cạnh con cùng lắm nghe một giai điệu quen thuộc ấy. Cùng cảm nhận yêu thương...
Friday, December 2, 2011 1:45:40 AM
2011
Sáng nay đi làm hơi sớm hơn 1 chút, cảm nhận không khí xung quanh. Có một chút mùi Noel đã lang tỏa về. Một chút lạnh, một chút ấm (từ trong lòng). Nhớ những Noel đã qua rồi mỉm cười, nhớ

Đang cần thiệt nhiều tiền, để mua thiệt nhiều thứ. Đang cần 1 cuốn Mario Kart 3DS để cùng mọi người đua thật sảng khoái, cười thật vui vẻ. Để hòa nhịp cùng niềm vui, để cái lạnh đó luôn đến cùng những hơi thở ấm áp. Để tôi ngày hôm nay bớt đi nỗi buồn sầu cảm như ngày nào một mình đứng lẻ loi giữa thế giới này. Từng người một trong gia đình sẽ vẫn yên ngủ trong ký ức. Noel và một bài nhạc Last Christmas hoài niệm.
p.s: I love u
pucca, poring
Saturday, November 26, 2011 4:28:07 PM
2011
Hôm nay là một ngày bình thường nhưng hơi khác bình thường, biết bao nhiêu thứ đổ dồn về. Tối ngồi ở Senator mà trong lòng có một bầu không khí căng thẳng. Nghe một bài Xmas cho ấm lòng, và nỗi nhớ năm nào tràn về. Trên đường về, những hạt mưa nho nhỏ nhưng nhẹ bâng cứ rơi lất phất.
Ta sẽ là ai và ngày mai sẽ như thế nào...?
Tuesday, November 8, 2011 7:18:47 AM
job, 2011

Mình không phải là một người giỏi về quản lý con người. Chỉ biết thu phục, không biết quản lý thì sớm muộn gì cũng sẽ rã. Mình đang gặp rắc rối về nhân viên, về giờ giấc, về kỷ luật, về tinh thần làm việc.
Mình không biết sẽ làm sao để chống chọi, chỉ biết cố gắng từng bước từng bước.
Cách đây mấy hôm, mình có 1 kế hoạch hay, phát triển 1 bước mới. Nhưng rồi tương lai sẽ tuyển dụng thêm nhiều người, quản lý thêm nữa. Tổ chức càng đông thì càng dễ có chuyện xảy ra. Làm sao đây... Ai sẽ giúp mình toàn tâm khi mà họ đến đây cũng chỉ vì vài ba đồng lương cho xong chuyện rồi về.
Bây giờ phải chuẩn bị đối mặt với kỷ luật. Cứng rắng. Nghiêm khắc. Thứ mà mình chẳng thích chút nào, nhưng vẫn phải uốn nắn nó 1 cách khéo léo để đưa mọi thứ trở lại tình trạng phát triển tốt.