Sunday, 15. November 2009, 17:11:29

Trong tình cờ, hai người bạn rất lâu rồi mới gặp lại, nói thật nhiều với nhau và kể nhau nghe về những gì đã xảy ra. Cảm giác nhẹ nhàng giống như mới ngày hôm qua

Tôi thật mừng vì cuối cùng em cũng xin lại số điện thoại của tôi trước khi tạm biệt và với cái hẹn "bữa nào rảnh nt đi uống nước nhe". Con người hiện đại ngày nay có cách xã giao đặc biệt đó là hẹn "bữa nào" tức là sẽ không có bữa nào hết, một cái hẹn xã giao. Dù thế tôi vẫn vui.
Tối đó, tôi nhớ về chuyện của nhiều năm trước. Cảm giác nhẹ nhàng biết bao

Tôi chợt nhận ra, mình nhớ PP rất nhiều, giống như nhớ về RO. Chàng trai trẻ 18 tuổi ngày nào ở Vinagame rực rỡ lý tưởng, rực rỡ tình yêu. Luôn sống và làm việc hết mình, tâm đắc với câu hát của bác Trịnh "sống trên đời cần có một tấm lòng... để gió cuốn trôi...". Tôi cười khẽ! Bản thân nó còn không hiểu được cái câu đó nói gì nữa là
Ngày tháng đó thật vui, thật hăng say... Một thoáng Ragnarok nay còn đâu

Càng lớn tôi càng thấy cuộc sống khó khăn hơn. Những thứ tôi đang cố gắng chẳng là gì so với cái xã hội "phát triển" vùn vụt mà tôi thấy được. Mọi thứ chẳng phải là quay mặt với tôi hoàn toàn nhưng mà đôi lúc tôi tưởng mình đã tự quay mặt với nó. Hehe... Người ta thường nói, khi đau quá, hãy hít thở thật sâu, sẽ dễ chịu hơn và bớt đau. Nhưng sai rồi, cảm giác lừa gạt! Đau quá tôi không chịu nổi đâu, tôi chỉ là hạt cát trong vũ trụ bao la này, những gì tôi trải qua dù không đáng là gì nhưng vẫn khó có thể dễ dàng hít thở thật sâu và nuốt trôi. Tấm lòng của tôi, gió đã cuốn về đâu, lý tưởng của tôi, tình yêu của tôi. Gia đình, xã hội, nỗi đau và nỗi đau chồng chất. Áp lực quá! Đôi lúc tôi muốn nổ tung... Rồi giọt nước mắt cuối cùng đã rơi giải tỏa tất cả..........
Bạn có bao giờ, rùng mình, khi nghĩ về ba mẹ của mình không? Tôi thì có đấy! Mặc dù, tôi xin thề với lòng là chưa bao giờ có ý nghĩ, dù chỉ là một chút, suy nghĩ xấu về họ. Tôi rất yêu họ và vô cùng biết ơn họ. Nhưng, cay quá!!! Mâu thuẫn quá....!!! Tôi lại muốn nổ tung nữa rồi...
Tôi của ngày hôm nay, có phải đã tự tay xây lại cho mình một lớp vỏ hay không? Tôi, con người của online và offline sao có quá nhiều khác biệt... Còn đâu "sống trong đời sống cần phải có một tấm lòng..."? Gia Bảo, một thằng con trai rất giỏi trong mắt bé Vy, một GM vững trãi của PA, một anh bạn "chững chạc" của PP, một thằng em yêu thương của Poring... Trung tâm giải đáp tư vấn tâm sự của nhiều đứa bạn, tôi luôn bảo mọi người rằng, hãy đặt nhẹ mọi thứ, lòng sẽ thanh thản hơn. Giờ đây tôi không làm được như vậy. Những nụ cười tạm bợ trên môi tôi chóng phai mau. Tôi vẫn cần một người...
Một người anh
Một người chị
Một người ba
Một người mẹ
Một người bạn
Một người yêu
Để chia sẻ,
Để tâm sự,
Để yêu thương...
Để thấy mình không quá lẻ loi trong cái lý tưởng ngày nào!
Và bạn ơi, nếu sau này dự định có con, hãy dành hết yêu thương cho nó đi. Cuộc đời đã đâu thiếu đắng, sao lại dậm thêm màu caffee lên cho nó.
Tôi đã nhìn quá đủ, nước mắt của mẹ tôi rơi... của chị tôi rơi.
Tôi đã nếm quá đủ vị mặn của nước mắt chính mình!
21 tuổi, tôi hoàn toàn có quyền rời bỏ quá khứ đó phải không? Dù tôi không phải là một con người không có định kiến, nhưng ngay lúc này đây, ai đó hãy nói cho tôi biết tôi nên làm gì đúng đi? Tôi không phải là muốn trốn tránh, nhưng sao làm người lớn khó quá. Tôi đang rất mệt mõi bạn à...
Tản mạng ngày đó, 3 năm trưởng thành. Tôi vẫn cười, và vẫn vui! haha...
Buồn ơi chào mi! Trở lại cuộc sống thật tiếp đây... Ngày mai, lại đi học, lại đi làm, rồi vào công ty tán dóc với tụi bạn, coi film giết thời gian, lên facebook làm mấy cái quiz nhảm nhí, lướt dạo forum, nt cho một người con gái, chơi New Super Mario Bros...