Subscribe to RSS feed

Tình yêu, Giàu có và Thành công

Một người phụ nữ vừa bước chân ra khỏi cửa thì thấy ba ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi trước hiên. Bà nói: “Tôi không nghĩ là tôi biết các vị, nhưng hẳn các vị đang rất đói. Hãy vào trong nhà, tôi sẽ đem thứ gì đó cho các vị ăn”.

Read more...

mẹ

ngày ấy,mẹ đã bỏ cả sự nghiệp lo cho sức khỏe của con,không học được gì,để rồi giờ đây,khi những người khác được ngồi vào 1 chức vụ nào đó,nhẹ nhàng mà sai vặt,thì mẹ,chỉ với đôi tay trần và sự nhiệt tình trong công việc để kiếm từng bữa cơm về cho cả nhà,khi mà nhiều người làm mệt họ sẽ nghỉ 1 ngày ở nhà cho đỡ mệt,thì mẹ dù có mệt đến đâu,có bệnh cũng ráng đi làm,chỉ vì mẹ không muốn bữa cơm ngày mai sẽ ít đi 1 chút

ngày ấy,mẹ quan tâm hàng xóm,giúp đỡ mọi người hết mức,thức khuya chăm sóc cho con của hàng xóm,mua từng món ăn bổ dưỡng cho con và cho nhỏ con hàng xóm,để nhỏ ko thấy tủi thân khi mẹ đi xa,thấy được sự yêu thương công băng như con của mẹ vậy.nhưng, rồi khi những người đó có cơ hội đổi đời,lên chức,thì họ lại phủi tay,ngóai lại nhìn và nói mẹ ngốc hết sức khi hồi xưa không đi học,để rồi bây giờ chỉ mãi là 1 công nhân quèn,mẹ chỉ buồn cho mẹ không may mắn,con nhiều lúc đã khóc mà nỏi mẹ rằng "mẹ ơi,mẹ có khi nào nghĩ nếu quay lại được thời gian mẹ sẽ đi học không? nếu vậy mẹ sẽ không khổ như bây giờ?",mẹ chỉ cốc nhẹ đầu tôi mà nói "bố tiên sư mày,mẹ chỉ buồn vì mẹ không bằng người ta,nhưng mẹ không hối hận,con nghĩ nếu hồi xưa mẹ đi học,con còn sống đến bây giờ sao? anh con mất sớm,đó là một nỗi đau mãi trong lòng mẹ,mẹ chẳng cần gì ngoài các con,các con thì bệnh từ nhỏ,con nghĩ nếu mẹ đi học lúc đó mẹ học được sao?" những lúc đó toi chỉ biết ôm mẹ


mẹ tôi vốn là con út trong 1 gia đình đông con,là con út nhưng mẹ tôi cái gì cũng giỏi,ông bà không cho mẹ ở quê nhà làm ruộng,bao nhieu đứa con thì ông bà đưa đi thoát li hết,mẹ tôi muốn ở lại để chăm sóc gia đình thay các anh chị đi xa,nhưng rồi ông bà cũng bắt đi,trước khi mẹ đi,mẹ chỉ nói một câu "con không làm gì nhiều để giúp bố mẹ được,nhưng con sẽ không làm gì để bố mẹ phải xấu hổ vì con"và đến bây giờ mẹ tôi chỉ hối hận một điều với ông bà là khi mẹ đi làm xa,ông đã bệnh và đi sớm mẹ chẳng chăm sóc được nhiều....lời nói thì dễ nhưng dể thực hiện được lời nói đó thì không dễ tí nào,vậy mà bao năm qua,ngót 40 năm mẹ xa quê hương,nhưng lời hứa đó vãn luôn được thực hiện

mẹ tôi tuy không có chức vụ gì,nhưng nếu so về khả năng làm việc,thì mẹ tôi chẳng thua 1 ai,nếu có thì chỉ là tấm bằng nhỏ nhoi, mẹ đã giúp đỡ không biết bao nhiêu khách hàng đến với mẹ,những lúc đưa tay đúng lúc để giúp đỡ mà không phải ai cũng sẵn sàng lằm thế,họ sẽ cân,đo,đong,đếm giữa 1 bên là số tiền ngót nghét chục triệu đồng nếu họ im lặng bỏ vào túi,1 bên là nói cho khách hàng biết,môi trường ngân hàng là thế,tiền nhiều,nhiều lắm,và không biết bao nhiêu người đã mờ mắt vì nó.mẹ tôi thì không vậy,giúp đỡ được họ,mẹ tôi vui lắm,và đến tận bây giờ,có những khách hàng đã chơi và kết nghĩa với mẹ tôi làm chị em,giúp đỡ nhau hết mình cũng gần 20 năm,1 tình cảm bền vững và tốt đẹp chỉ bắt đầu bằng 1 sự giúp đỡ,có nhiều khách hàng chỉ tin tưởng và mỗi lần lên giao dịch thì cứ chỉ mẹ làm mà thôi,đó cũng là 1 niềm vui và tự hàng hỏ nhoi của mẹ

trong công việc thì mẹ tôi chẳng trốn việc gì cả,có lẽ vì mẹ chăm chỉ và làm việc luôn công bằng,chính xác.có lẽ vậy mà mẹ tôi hay bị "sai vặt",bị ép uổng,bắt làm việc thật nhiều,để rồi mỗi ngày về mẹ mệt lả người,ráng nuột vội miếng cơm nguội ngắt rồi nằm nghỉ để hôm sau có sức đi làm,người ta hay đem quà cáp để mua lòng trưởng phòng,mẹ tôi thì cứ thẳng 1 đường "không cho,không biếu xén gì cả" với câu khẩu hiệu "thà để tiền đó mua cá cho cả nhà còn hơn",có lẽ vì cái tính thẳng như ruột ngựa như vậy mà mẹ tôi bị trưởng phòng sai vặt,"đì" tận đường cùng,mà trưởng phòng có ai xa lạ,là bác hàng xóm,người mà tôi từng chạy qua chơi thật vui,nhưng đó đã là quá khứ,bác bây giờ lạ quá,bố mẹ chồng chưa xanh cỏ,bác dùng những thủ đoạn kho bố mẹ chồng ý thức mờ nhạt để biến toàn bộ nhà cửa của bố mẹ chồng được hợp thức hóa trước con mắt bất lực của con cả,thứ,và út của nhà chồng,trước tôi không hiểu lắm câu "tham thì thâm" nhưng bây giờ thì tôi nhắm mắt cũng liên tưởng được,và tôi không biết câu "trời có mắt","người ở ác sẽ bị trừng phạt" có thật không nhưng tôi tin bác đã không phải là người tốt từ lâu rồi

giờ đây,khi ngân hàng cổ phần hóa,mẹ tôi đứng trước ngưỡng đường về hưu sớm khi mẹ tôi sắp bước sang tuổi 50,mẹ nói bình thản lắm,nhưng tôi thì lo,lo lắm,không phải tôi lo tôi sẽ thiếu tìen ăn,tôi cũng lớn rồi,mẹ tôi về hưu thì tôi cũng vừa ra trường,tôi sẽ tự mình lo cho bản thân,nhưng điều tôi lo là sợ mẹ sẽ buồn,tôi đã thấy nhiều cảnh rồi,suốt ngày chỉ đối mặt với những công việc không tên trong nhà,đối mặt với 4 bức tường.không có công việc để làm như những ngày đi làm,dù có mẹt nhưng có cộng đồng,có người nói chuyện,vẫn đỡ hơn là khi chỉ có 1 mình,giờ đây chỉ một mình,mẹ tôi chỉ nói nhẹ "chỉ vì mẹ không có bằng cấp nên vậy thôi" ,tôi muốn nghẹn lòng,tôi buồn,tôi ước gì tôi chưa từng ra đời,chưa từng bệnh để mẹ khổ như vậy.

mẹ ơi,con biết dù con có cảm ơn bao nhiêu lần thì cũng không đủ với sự chăm sóc tần tảo của mẹ,những đồng tiền bát cơm mẹ gửi là thấm cả những giọt mồt hôi và cả máu,những khi mẹ bệnh,mẹ ơi,con thật không biết nói gì để kể hết,nói hết những điều con nghĩ về mẹ,chỉ có 1 câu con luôn nghĩ : CON YÊU MẸ NHIÈU

ngày ấy...

có lẽ cái nhiều nhất trong blog này mà tôi hay nhắc nhất đó là thời gian,phải rồi,là thời gian,vì mỗi sự kiện xảy ra trong ký ức nhỏ bé tôi có thể lưu giữ đều được thời gian chi phối cả,thật kì lạ,những kí ức đầy màu sắc và hình tượng lại bị chi phối bởi một cái vô hình mang tên thời gian ấy,để rùi lúc nào cũng "tui nhớ trước đây...","mấy năm trước...","mấy tháng vừa rồi..." khi nhắc lại kỉ niệm xa xưa ấy
ngày ấy,nhà tôi còn nhỏ bé lắm,có lẽ lúc đó khổ,nhưng thật vui,chỉ bát nước gạo,chỉ củ khoai thỉnh thoảng mẹ đi chợ mua về,cái mà bi giờ nhìu lúc cứ nhớ mãi cái vị ngọt ngọt nhưng khi uống thì thấy khó uống và không có cái vị hồi xưa đó nữa,...gia đình tôi thuộc vùng ngoại ô của thành phố biển hoa lệ,phía trước là một con đường dài ngút mắt nối thông với quốc lộ 1A,phía sau là 1 cánh đồng, 1 bụi tre già,vài cây dừa đang độ ra trái,cây xoài mới ra bông đầu mùa và cả bụi chuối Lá (laọi chuối mà bi giờ nói ko chắc ai cũng biết,chỉ có thể liên tưởng,ko ngọt qúa,không to,lại nhiều xơ,ăn có vị lá nhưng ăn rất tốt,tự mọc lên rồi tự ra trái,bố mình cứ thấy chín là vác dao ra và ...phập phập,mang dzô ...ăn,hì hì,nếu ko thì cũng bị chim chuột ăn hết,^^),mỗi khi có lũ lụt,không cần đi đâu xa,cứ nhảy lên cái bàn gỗ (vì lúc đó còn nhỏ xíu mừ) dòm ra phía sau ruộng,nước ngập ruộng là lo xắn quần đi học là vừa,đến mùa lúa chín cái mùi thơm thơm,phải áp thật gần mới thấy,để rồi thỉnh thoảng các bác nhà nông thu hoạch để sót 1-2 bụi lúa chín đã cột lại thế là xách về cho gà ăn...để rùi cứ nhìn mãi trái trứng gà mà do gà nhà đẻ lần đâu như chưa thấy trứng gà lần nào,rùi đem khoe khắp xóm,thật vui...nhớ có lúc cây dừa sau nhà ra buồng lớn,dụ ông chú trèo lên chặt ,chặt xuống tu đã đời,về còn khoe bố mẹ là chú leo giỏi mới bít chủ của mấy cây dừa ngay sát bên,hú hồn ^^...Bây giờ,ruộng đã được san bằng,chuẩn bị mọc trên những mẫu ruộng đó là những ngôi nhà lớn,bụi chuối,cây dừa cũng đã không còn,chỉ còn cái hượng vị ngọt ngọt trong kí ức của ngày ấy
ngày ấy,khu tập thể nơi tôi ở,vui lắm,lúc nào cũng có nhau,giúp đỡ nhau,mình còn gọi mẹ của nhỏ bạn hàng xóm là mẹ và nó cũng vậy,...Bây giờ,đã khác rồi,đồng tiền đã thay đổi tất cả,người thì vừa lên trưởng phòng đã coi bạn bè như muỗi,hoán trắng đổi đen,không quan tâm đến cả anh em ruột,chỉ giành lợi cho mình,chi li từng đồng xu kẽm;người thì đi xa bên trời Tây lập nghiệp;người nào cũng thay đổi,thay đổi chóng mặt,như chỉ mới nhắm mắt lại vậy,đồng tiền quan trọng đến thế sao
ngày ấy,cứ được mẹ dạy "mình tốt với mọi người rồi thì mọi người cũng sẽ vậy với mình",...bây giờ tôi mới biết điều đó là sai lầm,mình tốt với họ thì chỉ bị lợi dụng thôi,họ sẽ lợi dụng mình đến khi mình không còn gì để lợi dụng nữa,là dùng tình cảm để đối xử là ngu ngốc,tình cảm bây giờ lại rẻ đến vậy sao?
ngày ấy,mọi thứ thật đơn giản và tình cảm cũng thật đơn giản,là giúp đỡ và giúp đỡ,tìm được một người bạn thật lòng với mình cũng không khó...bây giờ thì thật khó nhận biết được đâu là bạn,hoán trắng đổi đen vậy thôi,là phía trước khuyên nhủ và quan tâm nhưng phía sau là gì thì không thể tưởng tượng nổi,bạn bè vần thường nói "mày đừng dùng tình cảm để đối xử với mọi người như vậy,chỉ những người nào mày thật tin tưởng thôi,tin tao đi,nếu không người thiệt thòi là mày,thời buổi bi giờ,Thạch Sanh thì ít,Lý Thông thì nhiều" ,vậy hoá ra tìm dc người đủ để mình tin tưởng khó vậy sao???
ngày ấy,chỉ mãi còn trong kí ức,mãi chỉ có vậy,...những kí ức ngọt ngào,còn bây giờ,những gì cũng vậy,bên ngoài càng hào nhoáng,đẹp đẽ thì cái xấu xa,cái cạm bẫy càng tinh vi bấy nhiêu,cái mà tôi thấy được,cảm nhận được từ những gì tôi trải qua...

những bài thơ tình (2)

như đã từng mở ra 1 lần,mình đã post lên cho các bạn cũng đọc,đó là 1 bài thơ tình,thật không biết các bạn cảm thấy thế nào nhỉ,bài thơ mình post có thể ko phải của 1 nhà thơ nổi tiếng,nhưng khi đọc lên thì nghe thật êm và nhất với những người nào có tâm hồn lãng mạn (như mình nè ^^)thì có thế thấy những câu chữ có sức hút lạ,đọc rồi sẽ muốn đọc lại,đọc rồi suy nghĩ sẽ thấy hay thêm
chúc các bạn có 1 thời gian thật yên tĩnh và dịu nhẹ khi đọc những bài thơ mình sẽ post lần này và những lần tới nhé,còn nếu thấy dở thì pà con thông cảm nhá bigsmile
**********************


Và đây.1 bài thơ hay và khá bí ẩn,kông phải bí ẩn vì lời thơ khó hiểu và vì lời thơ thật êm thật mượt mà càng khiến cho thân phận của tác giả càng thêm bí ẩn đã làm đau đầu không biết bao nhà phê bình với những chữ viết tắt "T.T.Kh" chắc nhắc đến đây,ai thích thơ cũng đã có thể đoán được bài thơ mình gửi đến mọi người là bài gì rồi nhỉ bigsmile

HAI SẮC HOA TI-GON

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.


Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Giải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát,
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.


Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: "Hoa dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng thế thôi !"


Thuở đó nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy".


Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời gian khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá ! -- Tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...


Từ đấy, thu rồi, thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.


Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.


Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Như hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha !


Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi !


Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu, hoa đỏ rụng. Chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây trắng,
Người ấy sang sông đứng ngóng đò.


Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi ! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?



***********************

Nếu cho tôi được một lần nguyện ước
Tôi ước rằng chẳng có những ngày xưa
Chẳng có người chờ đón những ngày mưa
Và lượm lặt những nhành hoa tím thắm


Tôi đã biết ...trong trái tim sâu thẳm
Tôi yêu người hơn hẳn những nghĩ suy
Tôi cũng biết ...giờ người đã ra đi
Nên tôi ước ....chẳng còn gì ....dĩ vãng

***********************


Nếu cuộc đời là một trang giấy trắng
Và tình mình là giọt mực trong nghiêng
Để anh vẽ nên bức tranh tuyệt đẹp
Có đôi mình cùng dệt mộng thần tiên

Nếu tim em là mùa đông xứ lạ
Có tuyết rơi lạnh giá buốt vai gầy
Anh chỉ xin làm lửa hồng đang cháy
Sưởi ấm nàng cho má đỏ hây hây

Nếu em cuộn mình thành 1 con thuyền giấy
Thả trên dòng tình ái ấy nổi trôi
Xin hãy đưa anh cùng xuôi dòng nước chảy
Để cùng em vui thoả trọn kiếp người

Nếu có thể là ngàn hoa hồng thắm
ANh nguyện trải mình trên những lối em qua
Và nếu được yêu nhiều hơn thế nữa
Anh vẫn yêu em yêu say đắm mù loà

**************************

mùng 8 tết

nhanh thật,vậy là mấy ngày tết cứ chạy 1 vèo là hết,hôm nay đã là mùng 8 tết.ngày mà con nhóc như mình vẫn được lăn ra ngủ,thì con em mình cũng như học sinh,bố mẹ lại bắt đầu công việc quen thuộc và học tập
hôm nay chở con em đi học,dọc đường thấy những tà áo dài trắng thấy nhớ quá,nhớ cái ngày mà mình cũng đã từng như vậy,và dù mình cũng mặc dáo dài trắng nhưng cũng ko khỏi choáng ngợp bởi cái gam màu trắng tinh khiết ấy mỗi giờ ra chơi hay ra về,một gam màu thật đẹp để khi xa nó càng thấy yêu nó hơn,khi bây giờ đã thay gam màu trắng bằng gam màu hồng phấn của khoa tài chính,mình vẫn so sánh với gam màu trắng ấy
vậy là đã 4 năm xa cái áo dài trắng đó,nhanh thật,đã 4 năm,mọi điều đều đã thay đổi,người cần xa thì đã đi xa,người cần quên thì đã cố quên chỉ còn lại những vết sẹo và kỉ niệm mà 1 con nhỏ có tính cách lãng mạn như mình không thể không nhớ đến,những lời oán trách,những sự nuối tiếc,những tiếng cười,những lời nói và những giọt nước mắt cứ thế mà lăn dài trong mỗi lần thổn thức với kỷ niệm
4 năm đủ để mình đánh vần chữ yêu một ai đó vậy mà để đánh vần chữ quên thì thật khó,trong "tình trường" mình mới hiểu hết được câu "con trai yêu bằng mắt,con gái yêu bằng trái tim",và nhớ 1 ai đó nói "chỉ mất 1 giờ để thích,1 ngày để yêu 1 người nhưng mất 1 đời để quên người đó" ko bít có ai nói vậy ko nhưng mình nhận ra nó cũng đúng,đúng lắm.
mình đã có một người bạn tốt,ở bên cạnh mình những khi mình đau khổ,nhưng rồi mình lại bị chính người ấy cười chính nỗi đau khổ ấy của mình,đã từng mong được giúp đỡ và đã giúp đỡ người bạn ấy hết mình nhưng rồi chính mình mới bít hoá ra mình chỉ là 1 nơi để nó tâm sự,là 1 cái nệm để dựa vào khi mệt,là 1 cái túi tiền lẻ để nó muốn thì có thể sự dụng tạm thời những khi chưa có "chi viện" để rồi nhận lại chỉ là sự mỉa mai và bít đánh vần chữ "bị lợi dụng" và "mình là đò ngốc", ấy thế mà mỗi khi gặp nó mình lại thấy thương nó,lại vẫn vậy,hihi,ngu quá mà... mình đã từng phải vứt bỏ tình bạn gần 3 năm chỉ vì một cái công ty nhỏ bé mà cuối cùng 2 đứa chẳng đứa nào đặt chân vô làm,một sự rạn nứt từ lúc nào chăng,thật là là mình chỉ thấy buồn chứ không tiếc nuối,không tiếc nuối 1 chút nào,nếu có chăng chỉ là ghét cái công ty đó vì công ty đó gợi lại cái cảm giác đó và tiếc thời gian mà thôi,3 năm không phải ngắn nhưng không đủ dài cho 1 tình bạn,trải qua bao cung bậc của cảm xúc và bây giờ là sự xa lạ,có lẽ không hẳn thế,vẫn nói chuyện,những cuộc nói chuyện ngắn ngủi và sáo rỗng,chỉ có vậy...những người bạn,sao mà bây giờ nghe thấy xa lạ thế nữa,mình chỉ bít là bây giờ nếu có tâm sự,có điều gì mình cũng ko nên nói ra,ko dám tìm cho mình một chỗ dựa thật an tâm để có thể dựa vào trong những tháng ngày xa nhà,nếu có chăng cũng chỉ là sự giúp đỡ vô tư của thèn nhóc mình chơi dc hơn 1 năm,vậy cũng hay,không quá tin tưởng sẽ không bị thất vọng nhiều nữa,sẽ không phải mơ mộng một giấc mơ không có thật,cuộc sống bây giờ không cần cái tính mơ mộng lãng mạn như mình,^^,dù sao mình cũng đã quan tâm và được quan tâm,cứ cho như vậy là đủ thì sẽ thấy nó đủ mà
vậy là không bao lâu nữa mình sẽ vô học kì cuối của năm thứ 2 làm sv,mục tiêu bi giờ là gì nhỉ,tìm phòng mới để bắt đầu một học kì mới,để tách xa 1 người bạn mà mình nghĩ là mình ko nên ở lâu thêm nữa vì khi nghĩ lại thì người bạn ấy không thật sự coi mình là bạn,có lẽ chỉ là phương tiện vận chuyển chở nó đi chơi và đi học thay cho bạn trai ở xa của nó,...vậy thôi,là cố gắng trả nợ hết 2-3 môn còn thiếu,là cố gắng mà sống cho tốt,để ít ra điều mà mình tự hứa với chính mình là sẽ không phải để bố mẹ lo lắng về cuộc sống của mình,mình sẽ mạnh mẽ hơn,mình sẽ thay đổi,thay đổi vì mình chứ không phải vì một ai nữa,sẽ thay đổi những cái cần thay đổi,sẽ cất giấu cái bản tính lãng mạn và mơ mộng của mình vào 1 góc nhỏ nào đó cho đến khi được về nhà...vì tính lãng mạn sẽ bị bóp chết giữa cái thành phố đầy cạm bẫy này,thành phố của sự ganh đua,thành phố của cá lớn muốn nuốt cá bé,sẽ không nghĩ nhiều cho ai đó nữa,sẽ chỉ nghĩ về gia đình,về bản thân và những người bạn thật sự cần mình,vậy thôi và mình sẽ tìm,tìm cho mình người để mình thật sự tin tưởng để yêu và dc yêu,sẽ chờ ,chờ để xoá hẳn hình bóng một người,để người đó đi thật xa....

trước đêm giao thừa

hôm nay đã là ngày 29 tết,nói cho đúng là gần nửa đêm của 29 tết,cái thời điểm mà mọi người...đều buồn ngủ,thì mình lại đi lên làm blog.hihi.toàn chọn giờ vàng nên blog "ế" cũng phải.Mình đã đi qua cái thời điểm này lần thứ 22 rồi nhỉ,vậy là đã 22 năm,nhanh thật,nhưng mỗi lần nghe đến 2 từ "tết" và "giao thừa" lại vẫn thấy lạ lạ,thật thích...không khí tết năm nay lạnh hơn mọi năm,thêm vào là những cơn mưa phùn nhẹ nhẹ khiến người thì vui,người thì buồn và cả bực mình nữa.mình thì hình như rảnh rỗi vả lại cái bản tính lãng mạn vẫn không thay đổi khi lăn lóc ở đất SG 2 năm thêm cái thích ngắm mưa thì đúng là không ghét cái không khí với những cơn mưa nhẹ bất chợt này tí nào.
Năm nay mình thấy mình lớn hẳn,không bít tại sao nữa,chỉ thấy muốn giúp bố mẹ nhiều hơn,hình như bố dạo này đã nhiều tóc bạc hơn dù mình đã cố "diệt cỏ tận gốc",mẹ cũng đã bắt đầu có sự xuất hiện của tóc bạc,bó dạo này hay bị đau tay,mẹ thì vẫn bệnh liên miên,tự bản thân mình hiểu đó là bệnh của ...thời gian,cảm thấy sợ quá,khi con bạn mình sắp mất mẹ,nó khóc mà mình thấy cay sống mũi và ko bít nói gì nhiều ngoài lời khuyên sáo rỗng và im lặng làm chỗ dựa khi nó khóc và mình sợ cho bản thân mình một ngày nào đó sẽ như nó,sợ lắm,nhiều lúc mơ ước nó về vô cùng...
tết năm nay,trong những giờ cuối cùng này mình đã thầm ứơc mình sẽ mạnh mẽ hơn,mạnh mẽ hơn để đón nhận những thử thách lớn hơn,là không mềm yếu trong tình cảm,là biết đứng dậy khi vấp ngã,là có thể làm chỗ dựa cho những người mình yêu thương,và có lòng can đảm để có thẻ nói với ai đó là "mình yêu bạn"
chà,cái không khi lạnh lạnh này thật hay,hic,nhưng cái cơ thể mình thì lại không vậy tí nào,cứ biểu tình như chực bệnh,hic,chán thế đó,thời tiết này mà kiếm được "một nửa" thì "phê" phải biết,hehe,nhưng trước hết phải leo lên giường đánh 1 giấc để không trì hoãn sự sung sướng đó lại là đã phê rui,chào pà con nhá,bigsmile

dzui dzui

dạo này thấy chẳng ghi cái nào dzui cả,có lẽ do tam trạng cũng không tốt lắm,nên hôm nay,mở đầu cho baì đầu tiên sau lời chúc mừng năm mới,kiếm cái gì ghi cho dzui.^^.thấy câu "tuyên ngôn" nì ngộ quá.bít là cũ từ thời "napoleon mặc quần đùi chạy tắm mưa" òi nhưng vẫn thích nên post lên cho pà con đọc chơi,hehe

Read more...

happy new year


Năm mới sắp đến rồi phải không,chỉ còn tính bằng ngày thôi,đi ra đường thấy thật nhộn nhịp qua,đắc biệt ở miền nam nơi có hoa mai ngự trị thì đâu đâu cũng có thể bắt gặp những người chở mai về nhà,tuy năm nay cái khí lạnh hơn năm ngoái nhưng bít đâu vì cái khí này mà sẽ thấy...tết hơn thì sao.Miền Bắc năm nay càng lạnh hơn nhưng sắc đào sẽ thêm hồng mà.1 năm mới đến rồi 1 năm với những điều an lành,vui vẻ,công việc thuận lợi,mọi điều may mắn sẽ đến,mình tin chắc đấy
giờ này mà có nồi bánh chưng bên cạnh,chậc chậc,mê li nhỉ ^^,bao nhiu món ngon,híc,mới nghĩ thui đã đói rùi,hihi

được đi chơi,được nhận bao lì xì,(cái khoản nì nghi năm nay thất thu qua,tại lớn rùi mừ,hức hức,phải chi lì xì tỉ lệ thuận với lại số tuổi nhỉ bigsmile ),được đi du lịch nè,được gặp bạn bè,chậc,vui quá là vui,vui quá là vui

mắc cái tật nói nhiều,bít nhưng khó sửa quá,đành chữa cháy bằng vài chữ thui (tránh nói nhìu mất công cả năm nói nhìu,hihi) là MÌNH YÊU CÁC BẠN LẮM,YÊU NHIỀU NHIỀU,VÀ NHỮNG ĐIỀU TỐT LÀNH NHẤT SẼ ĐẾN VỚI CÁC BẠN TRONG NĂM NAY (không tin àh,tớ là thầy bói đấy yes )

đêm giáng sinh một mình

vậy là hôm nay đã là giáng sinh rồi,nghe cái hơi lạnh lạnh,và cơn mưa cuối mùa đông nhè nhẹ là biết vậy là mình ...sắp già thêm 1 tuổi,xa nhà thêm 1 năm và gần 1 năm mình không thấy người nào đó rồi nhỉ
không biết có phải vì thấy mình già thêm nên suy nghĩ nó lú lẫn hay sao mà lúc nào hễ không làm gì là lại cứ vài hình ảnh,vài kỉ niệm là cứ như cuốn phim video quay đi quay lại,như cơ thể không có sức đề kháng để đẩy cái con vi-rút đáng sợ đó,để nó cứ đến cắn xé,dày vò tâm tư,sao mà thấy mệt mỏi thế nhỉ,thấy đau,đau lắm,nhứng nhối lắm,nhức nhối trong tim,vẫn hay chọc bạn bè,bảo nó "đau tim thì móc tim ra,vuốt ve ròi lắp vô sẽ bình thường lại" nhưng chính mình lại bị bênh đó,mình đã thôi than vãn,thôi tâm sự,thôi nói về người đó cho con bạn nghe,vì chính mình còn cảm thấy ngán chứ nói gì người ngoài cuộc như nó,mình đã nghe nó nói "mày hãy nghĩ nó là cái người xấu xa,tính cách cực tệ,rồi sẽ bỏ nó ra khỏi trái tim được" mình đã làm nhưng cuối cùng kết quả là mình yêu luôn cái tính cách ấy,có lẽ chính vì vậy mà mình không còn dám tâm sự với nó nữa,sợ sẽ lại phải lại tác dụng những lời khuyên nó giúp mình,nhưng thính thoảng vẫn buột miệng và mình biết khi buột miệng vậy,mình vẫn còn đau,đau lắm chưa quên nổi và biết con bạn lại thở dài nhưng ko nói gì
hôm nay là noel rồi,từ 7 giờ tối mình đã lê cái thân mập như con heo ra khỏi cái phòng,phóng đi trên đường để tận hưởng cái gọi là không khí noel,vừa ra tới cửa,trời lất phất mưa,chán thế đấy,phải vô lấy áo mưa,nhưng lấy cho có lệ thôi chứ mình cũng muốn tắm mưa ghê,muốn mưa to ghe,để được một lần đi trong mưa,nhưng không,mưa chỉ lất phất nhưng để làm tăng thêm cái dư vị man mát của cái khí se se đêm noel thôi,và vì tôi cũng sợ sẽ đi thêm trong mưa thêm một lần như thế,sợ sẽ lại khóc trong mưa và sợ biết mình sợ cô đơn như thế nào...
lướt xe đi trên đường Nguyễn Thị Minh Khai 5-10 phút mới phát hiện ra...xe hết xăng,hức hức,đau thế đấy,thế là ghé vô quá ...KFC (không phải đổ xăng đâu nhá mà để đổ...năng lượng vô cái dạ dày rỗng tuếch từ chiều,để tự thưởng mình trong đêm noel mà),thấy mình cũng sang thiệt,tiền xăng ko đổ,đi đổ năng lượng cho dạ dày ở 1 cửa hàng coi là khá mắc tiền so với cái túi eo hẹp của sinh viên,chậc,nhưng tự thấy tha thứ được,đêm noel mà,noel không phải là một ngày...duy nhất trong năm đó sao (hic,ngày nào mà không phải ngày duy nhất trong năm kia chứ ^^)kêu 1 combo ra vừa nhâm nhi nước uống mát lạnh,vừa ...nhai cánh gà,vừa ngẫn nghĩ nhiều nhứ khi bâng quơ nhìn cái phong cảnh nhộn nhịp của đêm sài gòn,thấy cũng lãng mạn đó chứ ^^.
đêm noel,KFC cũng đông ghê vậy mà mình ngồi ngẩn ngơ hết gần 2h đồng hồ ở đó,hèn chí chị bưng đồ ăn thỉnh thoảng nhìn mình ròi đi qua lấy cái này,đi lại lấy cái kia.ai biểu mình ngồi lâu mà cái bàn tọa mình ngồi lại là chố khá đẹp,hihi,sau 2 tiếng đồng hồ thấy mình "nhổ rễ" ...đi về (tất nhiên rồi) thì mấy chị ấy có vẻ không quan tâm nữa,vì lúc đó cũng hơn 9h,quán bắt đầu vắng rùi mà,hihi
nói chung hôm nay cũng là 1 ngày vui đó chứ,được ở nhà ngủ 1 giấc,rồi còn được ăn KFC nữa,hihi,ngày mai lại bắt đầu 1 ngày mới,không biết có khác gì hôm nay không nhỉ
còn cái gì đó muốn quên thì...mong sao quên càng sớm càng tốt ^^

giá như...

Em ước trên đời sẽ không có hai chữ "giá như". Bởi vì nếu không có nó, người ta sẽ không phải cảm thấy nuối tiếc. Ừ, nhưng khi ước cho một điều gì đó xảy ra, cũng chẳng phải là mình đang tiếc nuối một cái gì đó sao?

Read more...

May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31