Một thoáng quê hương
Wednesday, 10. June 2009, 15:43:00
Mới xa quê chưa đầy 3 mùa hạ mà Nó tưởng chừng như đã mấy thu rồi. Mỗi khi bình minh gọi, Nó lại được nghe những tiếng chim xinh xinh kêu ríu rít chào ngày mới. Nó vội nhìn ra trước sân những hàng câu xanh xanh như đón chào Nó và dường như chúng Nó cũng muốn nói bao điều…! Bên khung cửa sổ nắng đã tràn vào làm chói lên một khung trời thơ mộng. Gió mát rượi tinh nghịch làm "tóc gió thôi bay". Không khí thật khác hẳn với những gì của ngày qua…!

Chưa kịp hưởng cái bình minh vẫy gọi ấy mà nắng đã gay gắt chói chang, oi bức như đổ lửa làm rát cả mặt người. Đúng là người ta thường nói cái nắng của Miền Trung khô khan và khắc nghiệt … Thế mà trời càng về trưa tiếng ve sầu lại càng cao thanh hơn làm rôm rả cả một góc trời trong vắt mây. Thiếu tiếng nhạc du dương này coi như mùa hè không về với vùng quê yên bình. Những bản nhạc kì diệu ấy cứ liên tục cất lên không thấy ngớt. Khi ánh hoàng hôn buông xuống cũng là lúc những bản nhạc mùa hè của những chú ve lại chìm mình vào trong khoảng không gian cô tịch, trả lại sự yên tỉnh góc trời của Nó…!
Giữa dòng đời xuôi ngược của cuộc sống bộn bề tất bật, với những nỗi lo toan, phiền toái đã khiến con người ta quên đi cuộc sống tốt đẹp đang hiện hữu. Và rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, để lại sau lưng với bao nỗi khát khao, nỗi niềm mong ước…! Bất giác người ta lục lại trong kí ức mình thì tất cả đã đi qua, đã xa thật rồi, giờ chỉ còn lại sự tiếc nuối vọng về mà thôi…!
Nó nhớ lắm cái ngày xưa quê nó là một vùng "đất cày lên sỏi đá". Cuộc sống trong buổi đầu khốn khổ nhưng vẫn không làm nhụt chí con người Đất Quảng nơi đây. Họ vẫn ăn, vẫn mặc, vẫn ở và sống trên cái nghèo với mọi ý chí quyết tâm. Họ luôn trao cho nhau cái kinh nghiệm của cuộc sống, chia sẻ cho nhau cái thiếu thốn của đời thường, cái tình làng nghĩa xóm thắm đượm tình quê… Tuy cuộc sống khốn cùng là thế, nhưng họ vẫn không đi tìm cái hạnh phúc xa hoa lộng lẫy hay niềm vui sâu xa nào khác hơn mà chỉ vui say với dải lúa nương dâu của mình. Họ hớn hở với những mùa bội thu, vui mừng cái cảnh nghèo đói đeo đuổi không còn nữa. Bởi đất quê cũng biết yêu thương người, không phụ lòng của họ…!
Hình ảnh quê hương vẫn đong đầy trong kí ức của Nó. Nó nhớ lắm cái ngọn lửa cháy bùng sặc mùi rạ khô, cả cái mùi nồng nồng của cơm cháy, khoai lùi. Tất cả mùi vị đó đã quyện vào nhau với mồ hôi, nước mắt bao ngày khó nhọc lại hiện về trong nó. Đằng kia, những cái nón trắng nhấp nhô của những người dân làm nương rẫy. Và đây cái giếng nước, bờ tre, con đường làng đầy cát bụi, chiếc gáo dừa con con, cái lu nho nhỏ cùng những cánh diều căng gió giữa màu xanh của đất trời, cỏ cây tựa tiếng sáo vi vu vút lên rồi chợt tắt…Một bức tranh thật sống động của miền quê dân dã của Nó…!
Trải qua bao thăng trầm trong cuốc sống, giờ đây những mái nhà tranh vách nứa, những ngọn đèn heo hắt lung linh huyền ảo, những đường mòn đầy cát bụi… hằng ngày Nó đi qua không còn nữa mà thay vào đó là những mái ngói đỏ tươi, những ngôi nhà cao ốc, những luồn điện chói lòa với nhiều màu sặc sở, và với những con đường cát bụi hóa bê tông…! Người ta cũng không còn lạ lẫm với những chiếc ti vi, máy tính, những chiếc điện thoại của thời đại, những chiếc honda thời mới, những công trình kiến trúc cổ kim…! Thế giới văn minh của thời đại cũng không còn là khoảng cách xa lạ với vùng quê Nó nữa.
Nói đến con người quê Nó, người ta thường bảo rằng: “Quảng Nam hay cãi”…, điều đó không phải là ngẫu nhiên hay vô lí bởi tính cách nhìn nhận bộc trực, thẳng thắn của làng quê Đất Quảng là vậy có khi còn vụng về cổ hủ. Và cũng có khi còn bị chê là thô lỗ: “ ăn cục nói hòn, ăn to nói lớn”. Thế nhưng lại rất giản dị, mộc mạc, chất phác, thật thà như bao người đã từng nói : "Con người ở đây mộc mạc, chất phác đến vụng về, thô tháp, không trau chuốt, ít mượt mà, có một cái gì đó phóng khoáng đến táo bạo”. Sự thật là thế, cái tình nghĩa giữa làng xóm, giữa người với người không khoa trương, không khoác loác mà thắm đượm tình quê, trung hậu mà chỉ có ở vùng quê Đất Quảng của Nó mà thôi…!
"Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm
Rượu hồng đào chưa nhấm đà say"
Người ta “thấm” và “say” đâu chỉ vì cơn mưa và men rượu mà sâu lắng hơn, “thấm” và “say” hơn vì những nghĩa tình sâu nặng, vì chính lí tưởng sống của người dân đất Quảng biết sẻ chia, biết cảm thông, biết tạo dựng…!
Và đây là những chuỗi ngày Nó được về với Miền Quê Yêu Thương của Nó. Nó thay mặt Lạc Tâm vận hành con đường " VÌ CUỘC SỐNG NGÀY MAI" để góp một phần nào vào tương lai tươi sáng sau này…!
Vui lắm Lạc Tâm ơi! Những bàn tay thân thương nhỏ bé, những tấm lòng không quảng ngại khó khăn, luôn dấn thân vào đời với lòng đầy nhiệt huyết. Biết nói gì đây giữa lúc này…!!! Thôi thì ta ngắm những tấm hình xem vui vậy...
Các bạn TNV của Nguyện Ước Xanh đang tập làm người "Mẹ" ...hehehe...!
Em đang trang điểm cho cụ các bác đừng có chọc em he...
Các bạn TNV trảo tài nghệ của mình nè...
Tranh tài với các TNV Nguyện Ước Xanh quê nhà nè...
Người Chị xông pha của NUX đang vấn an sức khỏe Mẹ Tới...

Chia tay Chị Lời cùng các Mẹ, Nó cùng các bạn TNV của NUX lại đến thăm em Sỹ. Nhìn Sỹ, Nó không sao tránh khỏi những nỗi niềm của cuộc sống mà em đang gánh chịu. Nó cười với em nhưng trong Nó với bao uẩn khúc của cuộc đời...! Một tai nạn lao động cách đây một năm đã biến người thanh niên khỏe mạnh với bao hoài bão trở thành một người tàn tật. Biết bao mơ ước, dự định trong cuộc sống có lẽ bây giờ sẽ trở nên quá xa vời với em. Nỗi đau của căn bệnh dập tủy sống đang hành hạ em hằng ngày hay bao nhiêu lo toan về cuộc sống của 6 đứa em thơ, người cha bệnh tật, Nó không biết điều gì sẽ làm em khổ sở hơn...
Lại lần nữa chia tay Sỹ, Nó cùng đoàn hành trình về với phố núi Trà My. Điểm dừng chân nơi này là nhà chị Yến.
Chị được sinh ra và lớn trong một gia đình bần nông như bao người khác. Nhưng lại thiếu may mắn hơn khi mang trong mình đôi chân không được trọn vẹn. Cha Mẹ mất sớm, lại mang tấm thân tật nguyền cùng chiếc xe lăn với những tờ vé số để kiếm sống qua ngày. Với tấm thân nhỏ gầy đi lại bằng chiếc xe lăn lâu ngày đã khiến cho hai vùng mông của chị bị hoại tử trông thật thảm thương. Tiền bán vé số nhiều khi còn không đủ cho cuộc sống hằng ngày nên mơ ước được chữa khỏi căn bệnh chỉ là một mơ ước dường như xa vời của chị...
Chia tay em Sỹ và chị Yến, Nó cùng mọi người lại tiếp tục cuộc hành trình"Vì cuộc sống ngày mai". Vẫn biết rằng trong cuộc sống này còn rất nhiều mảnh đời bất hạnh, kém may mắn chư chị Yến, như em Sỹ nhưng sao Nó vẫn cảm thấy buồn, một chút ám ảnh. Những gì Nguyện Ước Xanh và Lạc Tâm đưa đến chỉ là tấm lòng đơn sơ và những món quà nhỏ có lẽ chỉ có thể làm ấm lòng những con người bất hạnh đó được một phút giây. Rồi ngày mai đây, họ trở lại cuộc sống thường nhật, lại phải đối diện cùng bệnh tật, những nỗi đau về cả thể chất lẫn tinh thần. Vẫn biết là mơ mộng nhưng ước gì trên đời này có những phép màu, có những bà Tiên, có những ông Bụt để có thể làm vơi đi nỗi đau của những con người bất hạnh đó.
Tiếp tục cuộc hành trình, đoàn đến với vùng núi rừng Nam Trà My. Khung cảnh núi rừng ở đây thật là hùng vĩ, nhưng có ai nghĩ rằng trong đó lại mọc lên một ngôi trường Trà Nú thật mến yêu làm sao...? Tranh thủ lúc "bộ hành" về trường Nó cùng mọi người nháy nhanh vài kiểu làm quà ăn khuya...hehehe...!
Và tại đây Nó trở thành MC loại Vip ngoài trời...hihihi...!
Thế là nó cùng đoàn chia tay mái trường cùng các thầy cô thương yêu để hành trình về Phố thị - nơi của sự ồn ào, náo nhiệt. Trên đường về Nó lại ghé thăm một em bé 8 tuổi đã bao năm không nói nên lời. Sao cuộc sống luôn là nỗi đau cho trần thế thế này...! Chúng có tội gì mà bắt emphải chịu nhiều khổ đâu như thế...???
Cùng với chi hội Ước Nguyện Xanh, Nó đến tham gia đêm sinh hoạt văn nghệ cùng các em thiếu nhi ở Trung tâm trẻ em mồ côi đường phố. Đêm văn nghệ tuy không dài nhưng chắc chắn rằng các em đã có một buổi tối thật sự vui vẻ, tràn ngập tiếng cười của sự yêu thương.











































































