My Opera is closing 3rd of March

i S2 me

n0 1

P.S i love you "''

PS I LOVE YOU


Chương 15




Holly gõ nhẹ vào cánh cửa. Một giọng nói khá cộc cằn bảo nàng bước vào. Tim nàng hơi thót lên, cứ như nàng đang bị triệu tập đến phòng hiệu trưởng những ngày còn đi học vậy. Nàng chùi bàn tay ướt mồ hôi của mình vào khăn tay rồi đẩy cửa bước vào.
- Xin chào. – nàng nói một cách mạnh dạn.

Người đàn ông đã đứng dậy khỏi chiếc ghế đang ngồi. Ông đáp lại lời chào của nàng với một nụ cười và cái bắt tay thân thiện. Gương mặt ông chẳng hợp với cái giọng ồm ồm lúc nãy chút nào, may mắn thay, nàng tự nhủ. Holly cảm thấy bình tĩnh hơn khi nhìn rõ gương mặt người đàn ông: ông ta có nét gì đó giống bố nàng. Con người ông toát lên một vẻ gì đó rất thân thiện và dễ gần. Tóc ông được chải gọn gàng, mái tóc gần như bạc trắng, sáng óng lên, và Holly thầm nghĩ ông hẳn là rất đẹp trai khi còn trẻ.
- Holly Kennedy phải không? – ông hỏi và ngồi xuống, kô quên liếc nhìn bản sơ yếu lí lịch đặt trước mặt.

Nàng ngồi đối diện với ông và cố tỏ ra thật bình tĩnh. Nàng đã đọc kỹ những quyển sách nói về kinh nghiệm đi phỏng vấn, từ cách bước chân vào phòng, cách bắt tay người phỏng vấn và cả cách ngồi vào ghế sao cho giữ được tư thế thoải mái nhưng phải thật đĩnh đạc. Nàng muốn mình có vẻ thật sự là người có kinh nghiệm làm việc, thông minh và hết sức tự tin.
- Vâng ạ. – nàng đáp, để chiếc túi xách xuống và đặt đôi bàn tay run run lên đùi.

Người đàn ông kéo kính xuống tận mũi và lướt qua lý lịch của nàng. Holly quan sát từng cử chỉ của ông và cố hình dung ông đang nghĩ gì. Đó không phải là điều dễ dàng bởi vì ông là một trong những người có thói quen hay cau mày mỗi khi đọc. Holly đoán như thế. Cũng có thể ông ta chẳng mấy ấn tượng với ứng cử viên đang ngồi trước mặt ông. Mắt nàng dừng lại khi nhìn thấy một khung ảnh viền bạc, bên trong là hình ba cô gái xinh xắn có lẽ cũng trạc tuổi nàng đang cười rất tươi. Nàng tiếp tục ngắm bức ảnh và mỉm cười. Khi nhìn lên, nàng nhận ra ông đang nhìn nàng.
- Trước khi chúng ta nói về cô, tôi sẽ giải thích cho cô biết tôi là ai và công việc của tôi là gì. – ông nói
Holly gật đầu, cố tỏ ra rất quan tâm tới điều ông đang nói.
- Tên tôi là Chris Feeney. Tôi là người sáng lập và cũng là tổng biên tập của tờ tạp chí này, nói cách khác, tôi là “ông chủ”, như mọi người ở đây vẫn thích gọi.- ông cười hóm hỉnh, và Holly bị đôi mắt màu xanh nước biển của ông thu hút.
- Nói chung là chúng tôi đang tìm 1 người lo những việc liên quan đến lĩnh vực quảng cáo của tạp chí. Cô biết đấy, bất cứ một tạp chí hay một cơ quan truyền thông đại chúng nào cũng phải dựa vào những mẫu quảng cáo của các doanh nghiệp có nhu cầu quảng bá thương hiệu để tiếp tục duy trì và phát triển. Chúng ta cần tiền để đầu tư cho công tác xuất bản, vì thế công việc này hết sức quan trọng. Kô may, người trước đây chịu trách nhiệm về công việc này đã thôi việc mà không báo trước, do đó chúng tôi đang cần 1 người có thể vào việc ngay lập tức. Cô thấy thế nào?
Holly gật đầu:
- Như vậy cũng kô vấn đề gì ạ. Và thật ra tôi cũng đang mong được bắt đầu ngay, càng sớm càng tốt.
Chris gật đầu và nhìn xuống bản lí lịch của Holly lần nữa.
- Tôi nhận thấy ở đây là cô đã không làm việc trong hơn 1 năm qua rồi, có đúng thế kô? – ông hạ thấp giọng, cặp kính tụt xuống tận mũi và nhìn chằm chằm vào Holly đợi câu trả lời.
- Vâng, đúng vậy ạ. – Holly gật đầu.- nhưng đó là vì tôi hoàn toàn kô có sự lựa chọn nào khác. Thật không may lúc đó chồng tôi bệnh nặng và tôi phải rời bỏ công việc tôi đang làm để chăm sóc anh ấy.

Cổ nàng như nghẹn lại, nàng biết vấn đề nàng đã không đi làm cả năm qua sẽ là điều mà bất kỳ nhà tuyển dụng nào cũng quan tâm. Không ai muốn tuyển một người đã ngồi không cả năm trời.
- Tôi hiểu. – ông nói và ngẩng đầu lên nhìn Holly. – Tôi hy vọng là bây giờ anh ấy đã khỏe hẳn. – ông mỉm cười, một nụ cười ấm áp.

Holly không biết chắc đó có phải là một câu hỏi hay không và nàng không biết phải trả lời thế nào. Liệu ông ấy có muốn nghe một chút về đời tư của nàng không? Ông ấy tiếp tục nhìn vào nàng và nàng nhận ra là ông ấy thật sự đang chờ một câu trả lời.
Nàng lấy giọng:
- Vâng, thật ra là kô, thưa ông Feeney, kô may anh ấy đã ra đi hồi tháng Hai… anh ấy bị 1 khối u não…
- Chúa ơi. – Chris đặt tờ lí lịch của Holly xuống và tháo cặp kính ra. – tôi rất tiếc khi nghe điều này. – Từng lời của ông đầy vẻ cảm thông chân thành. – Chắc là phải khó khăn cho cô lắm, cô còn quá trẻ và cả những điều khác nữa…

Ông thoáng nhìn xuống bàn làm việc rồi lại nhìn lên và bắt gặp ánh mắt Holly.
- Vợ tôi cũng mất vì bệnh ung thư vú mới năm ngoái đây thôi, vì thế tôi có thể hiểu được những cảm xúc của cô. – Ông nhẹ nhàng, vẻ bao dung hồn hậu toát lên từ giọng nói của ông.
- Thành thật chia buồn cùng ông. – Holly buồn bã nhìn vào mắt người đàn ông đáng mến đang ngồi đối diện.
- Ai cũng bảo rồi mọi chuyện sẽ ổn. – ông mỉm cười.
- Vâng, họ cũng nói thế với tôi. – Holly nói. – Và có vẻ như trà có tác dụng hơn cả.

Người đàn ông bắt đầu cười, những tiếng cười lớn.
- Phải! tôi cũng được nghe nói đến điều này, các con gái tôi còn bảo không khí trong lành cũng là một liều thuốc tốt chữa lành mọi vết thương.
- À vâng, sự kì diệu của bầu không khí trong lành. Nó tạo ra những điều thật kỳ diệu cho trái tim chúng ta. Có phải các con của ông đây kô ạ? – nàng mỉm cười hướng mắt về phía khung ảnh.
- Vâng, là chúng đấy. – Ông nói với vẻ đầy hãnh diện. – Ba cô bác sĩ bé nhỏ của tôi, chính chúng đã giúp tôi tiếp tục cuộc sống này, khu vườn hiện giờ trông không giống như trong ảnh nữa.
- Chao ôi, đây là khu vườn nhà ông sao? – Holly mở tròn mắt. – thật là đẹp, tôi chắc nó phải là một vườn thực vật hay gì đó tương tự thế.
- Đó là biệt tài của Mauren. Tôi thì mãi bận rộn trong cái văn phòng này, kô có thời gian làm cho khu vườn gọn gàng đến thế đâu, cô gái ạ.
- Ôi, tôi cũng kô giỏi giang về chuyện vườn tược. – Holly nói, ra vẻ đồng tình.

Họ tiếp tục nhìn nhau và mỉm cười. Holly cảm thấy thật dễ chịu. Ít nhất nàng cũng biết được rằng nàng kô phải là người bất hạnh duy nhất trên cõi đời này khi mất đi người bạn đời mà mình yêu thương nhất.
- Có lẽ chúng ta sẽ quay lại với cuộc phỏngg vấn. – Chris cười nói. – Thế cô có kinh nghiệm gì trong lĩnh vực báo chí hay truyền thông?
Holly không thích cách ông hỏi câu này. Bản lí lịch của nàng đã nói lên tất cả, rằng nàng chẳng có mảy may chút kinh nghiệm nào trong lĩnh vực này.
- Vâng, thật ra là có ạ. – nàng lấy lại vẻ tự tin và cố gắng để gây ấn tượng tốt.- Tôi từng làm trong một công ty bất động sản và tôi chịu trách nhiệm trong việc liên hệ với các phương tiện truyền thông đại chúng để quảng cáo. Có thể nói tôi đã có kinh nghiệm với những gì công việc này yêu cầu, và vì thế, tôi biết cách làm thế nào để liên hệ với những công ty cần quảng cáo sản phẩm của họ trên báo.
Chris gật đầu:
- Nhưng sự thật là cô chưa bao giờ làm việc cho 1 tạp chi hay cho báo nào phải không?
Holly nhẹ gật đầu và cố tìm ra lời nào đó để nói.
- Nhưng tôi đã từng chịu trách nhiệm in bảng tin hàng tuần cho 1 công ty… - nàng tiếp tục, cố nhấn mạnh đến từng chi tiết dù là nhỏ nhặt nhất nhưng có liên quan đến công việc quảng cáo. Tự dưng nàng thấy mình thật đáng thương.
Chris tháo kính xuống.
- Tôi hiểu. Tôi thấy rằng cô có rất nhiều kinh nghiệm với những công việc khác nhau, nhưng hầu như cô kô ở lâu những nơi cô đã làm, nhiều nhất cũng chỉ là 9 tháng…
- Chỉ là tôi chưa tìm được một công việc thực sự phù hợp với bản thân. – Holly nói, sự tự tin hầu như đã biến đi đâu mất.
- Vậy thì làm thế nào tôi biết được cô kô rời bỏ chúng tôi sau vài tháng làm việc? – Ông mỉm cười nhưng Holly biết rằng ông đang đặt cho cô câu hỏi hết sức nghiêm túc.
- Bởi vì đây là công việc tôi đang cần tìm. – Holly nghiêm nghị nói.
Nàng hít một hơi thật sâu như thể cảm thấy cơ hội đang tuột khỏi tầm tay, và nàng kô cho phép mình từ bỏ nó dễ dàng như vậy.
- Ông Feeney, tôi là người rất chăm chỉ. Khi tôi thích điều gì, tôi sẽ tận tâm vì điều đó. Tôi là người có khả năng làm việc tốt và những gì còn chưa biết, tôi sẽ càng cố gắng hết sức để học hỏi, trước hết là cho bản thân tôi, cho ông, và cho công ty. Nếu ông đặt niềm tin vào tôi, tôi hứa sẽ không làm ông thất vọng. – Nàng gần như kìm mình để giấu đi vẻ lo âu.
- Vâng, vậy thì có lẽ đây là điều để tôi lưu ý và chúng ta có thể kết thúc ở đây. – Chris nói và mỉm cười. Ông đứng dậy đưa bàn tay ra. – cảm ơn cô đã dành thời gian đến đây. Tôi tin chắc rằng chúng ta sẽ còn gặp lại.

Holly bắt tay và khẽ nói lời cảm ơn. Nàng nhặt chiếc túi xách lên và quay lưng bước đi, cảm thấy lưng mình như nóng ran bởi ánh mắt người đàn ông dõi theo. Vừa lúc định bước ra cửa, Holly quay mặt lại nhìn ông nói:
- Ông Feeney, tôi sẽ nhắn cô thư kí mang vào cho ông một tách trà nóng. Nó sẽ giúp ông hết mệt mỏi và cảm thấy mọi thứ tốt đẹp hơn.
Đoạn, nàng mỉm cười và đóng cửa lại trong tiếng cười của ông. Người thư kí nhướn mày với Holly khi nàng tiến đến trước mặt cô, còn những người khác thì ôm chặt xấp tài liệu trên tay, tự hỏi kô biết người phụ nữ này đã làm gì khiến cho người phỏng vấn cười to đến vậy.
Holly quyết định ghé quán Hogan – chỗ Ciara làm việc – và nhân tiện ăn chút gì đó cho bữa trưa.

Trên đường về nhà, nàng suy nghĩ mien man về những gì sắp xảy đến, nếu nàng được nhận vào làm việc cho tờ tạp chí nọ.

Đến nhà, nàng trông thấy xe của Sharon đang đậu ở đó. Đã quá lâu nàng không nói chuyện với cô ấy. Nàng cảm thấy có lỗi với Sharon vô cùng. Nàng dự định quay đầu xe nhưng rồi lại tự ngăn mình lại. Đôi lúc, người ta cũng cần phải đối diện với điều đã làm họ thấy khó xử, trước khi tất cả trở nên quá muộn.

*
Holly dừng xe, hít 1 hơi thật sâu trước khi bước ra. Đáng lẽ nàng nên đến thăm Sharon trước, Holly biết rõ điều đó, nhưng dường như mọi thứ đang trở nên tồi tệ hơn rồi. Holly đến bên chiếc xe của Sharon và ngạc nhiên thấy John bước ra. Kô thấy Sharon đâu cả. Cổ họng nàng khô lại, nàng hy vọng Sharon kô gặp phải chuyện gì.
- chào, Holly. – John nói, tay đóng mạnh cửa xe.
- John, Sharon đâu?
- Anh mới từ bệnh viện về! – anh từ từ tiến đến bên Holly.
- Ôi, chúa ơi, cô ấy vẫn ổn chứ?
John có vẻ bối rối.
- Sharon đang khám thai định kỳ. Một lát nữa anh sẽ đến đón cô ấy.
Holly buông tay xuống.
- Ồ…- nàng chợt thấy mình thật ngu ngốc.
- Em biết không, nếu em lo lắng cho Sharon như thế thì nên gọi cho cô ấy chứ. – John đứng thẳng, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Holly. Nàng có thể nhìn thấy vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt anh. Nàng tiếp tục nhìn lại John cho đến khi cái nhìn chăm chăm ấy khiến nàng phải quay mặt đi.
- Vâng, em biết. – nàng lẩm bẩm. – ta vào bên trong 1 lát và cùng uống tách trà đã nhé?

Những lúc khác, chắc nàng đã bật cười vì đã nói 1 câu như thế. Nàng đang nói một câu giống hệt như vợ chồng Sharon thường nói.
Nàng bật nút nước nóng trong khi John ngồi bên bàn.
- Sharon không biết anh đến đây nên em làm ơn đừng nói gì với cô ấy.
- ồ.. vâng ạ.
Holly cảm thấy hụt hẫng. Không phải Sharon bảo John đến.. Cô ấy chẳng muốn gặp nàng nữa. Chắc là Sharon đã giận và chẳng cần đến nàng nữa rồi.
- Sharon rất nhớ em, em biết đấy. – John tiếp tục
Holly mang hai cốc trà đến bên bàn và ngồi xuống.
- Em cũng nhớ cô ấy
- Đã hai tuần rồi Holly.
- Không phải 2 tuần! – Holly phản đối một cách yếu ớt, nàng cảm thấy không còn tự tin dưới ánh nhìn buồn và giận của John.
- À.. thì cũng gần hai tuần… Dù sao vấn đề không phải chính xác là đã bao nhiêu lâu, bọn em từng trò chuyện với nhau mỗi ngày mà, có phải không, Hol? – John đón lấy cốc nước từ tay Holly đặt xuống bàn.
- Lúc trước thì khác, John .- Holly giận dữ nói. Không ai hiểu cho nàng rằng nàng đang phải trải qua những gì hay sao? Đâu phải cô ấy là người duy nhất có chuyện trong những ngày này cơ chứ?
- Nghe này, bọn anh biết những gì em đã phải trải qua, - John lên tiếng.
- Em biết rõ là mọi người đều biết em đã trải qua những gì, John – đó là điều quá hiển nhiên – nhưng dường như tất cả lại không hiểu rằng em vẫn đang phải tiếp tục đương đầu với cuộc sống ấy!
Hai người ngồi im lặng.
- Như vậy thì thật không phải chút nào. – Giọng của John trở nên khẽ khàng hơn, anh quay xuống nhìn chiếc cốc và xoay xoay nó.
- Vâng, đúng thế. Em không thể làm cho cuộc sống của em tiến về phía trước như cách mọi người vẫn làm và vờ như không có chuyện gì xảy ra.
- Em có nghĩ đó là những gì bọn anh cũng đang phải trải qua không?
- Nào, chúng ta hãy cùng nhìn lại xem nào. – Holly nói, giọng châm biếm. – Sharon đang có em bé còn Denise chuẩn bị đám cưới.
- Holly, đó mới gọi là cuộc sống. – John cắt ngang và nhìn lên- dường nhe em đã quên cách sống như thế nào rồi. và anh kô định nói việc này là dễ dàng bởi vì chính bản thân anh cũng kô cảm thấy dễ. Anh cũng nhớ Gerry, anh ấy là bạn thân nhất của anh. ANh và Gerry đã sống cạnh nhau ngay từ những ngày còn bé. Anh cùng đến trường, cùng vui đùa với cậu ấy, thề có Chúa là anh rất nhớ cậu ấy. Bọn anh học cùng chung trường tiểu học, rồi trung học, rồi cùng chơi trong 1 đội bóng. Cậu ấy là phù rể cho đam cưới của anh và anh làm phù rể cho đám cưới của cậu ấy! Mỗi khi có chuyện buồn anh đều đến gặp Gerry, khi anh muốn được vui vẻ, anh cũng tìm đến Gerry. ANh kể cho cậu ấy nghe những điều mà anh sẽ kô bao giờ có thể nói với Sharon. Và cậu ấy nói với anh những chuyện mà hẳn đã kô thể nói với em. Kô phải chỉ có mình em cảm thấy đau khổ khi cậu ấy ra đi. Và cũng kô phải vì anh ấy mất đi mà chúng ta phải ngừng lại cuộc sống của mình.
Holly ngồi im, sững sờ. John quay ghế lại để gần với Holly hơn. Chiếc ghế bị kéo miết vào sàn nhà tạo ra 1 âm thanh nhỏ phá tán bầu không khí im lặng giữa hai người. John hít 1 hơi thở thật sâu trước khi bắt đầu nói tiếp:
- Phải, thật là khó khăn, thật là kinh khủng. Quả thật nó là điều tồi tệ nhất đã xảy đến trong cuộc đời anh. Nhưng anh không thể vì thế mà đầu hàng. Anh không thể thôi đến quán rượu nơi anh và Gerry từng ngồi đó, anh cũng không thể thôi đi xem bóng đá chỉ vì đó là nơi bọn anh thường đến lúc rảnh rỗi. ANh có thể nhớ về tất cả những quãng thời gian đó, và mỉm cười, nhưng anh kô thể vì thế mà từ bỏ cuộc sống.
Holly rưng rưng nước mắt.
- Sharon biết em đang bị tổn thương và cô ấy rất hiểu điều đó, nhưng em cũng phải hiểu đây là quãng thời gian rất quan trọng trong cuộc đời của cô ấy, và cô ấy cũng cần một người bạn thân ở bên cạnh để giúp cô ấy vượt qua thời khắc quan trọng này. Cô ấy cần em như em cần cô ấy vậy.
- Em đang cố gắng đây, John. – Holly thổn thức. Một giọt nước mắt mặn nóng đang chảy dài xuống má nàng.
- Anh biết. – John nghiêng người về phía trước, nắm lấy bàn tay run rẩy của Holly. – Tránh đối diện với cuộc sống sẽ kô giúp được ai hay giải quyết được vấn đề gì đâu em ạ.
- Nhưng hôm nay em phải đi phỏng vấn để xin việc. – nàng thổn thức và kể lể như một đứa trẻ.
John cố không phì cười.
- Đó là một tin tốt đấy chứ, Holly. Thế buổi phỏng vấn đó có ổn không nào?
- Chán chết đi được. – Nàng khịt mũi, và John bắt đầu cười.
- Sharon đã có mang được gần 5 tháng rồi, em biết đấy.
- Vậy sao? Cô ấy chẳng nói gì với em cả!
- Cô ấy sợ, - anh nhẹ nhàng nói, - cô ấy sợ em giận và em sẽ không bao giờ nói chuyện với cô ấy nữa.
- Trời ơi, thật là ngớ ngẩn khi nghĩ như thế. – Holly thốt lên, đưa tay quệt hai hàng nước mắt.
- Thật sao? – John nhướn mày, - Vậy tất cả những điều này là sao?
Holly quay đi.
- Em đã định gọi cho cô ấy, thật sự là như vậy. Ngày nào em cũng nhấc máy lên nhưng em lại không thể quay số. Rồi em tự nói với mình để hôm sau hãy gọi và rồi ngày hôm sau thì em bận… Ôi, em xin lỗi, John. Em thực sự rất mừng cho hai người.
- Cảm ơn em, nhưng anh không phải là người muốn nghe câu nói này, em biết đấy.
- Em biết! nhưng những ngày qua em cư xử tệ quá! Cô ấy sẽ kô bao giờ tha thứ cho em!
- Đừng có ngớ ngẩn như thế, Holly. Chúng ta đang nói về Sharon. Ngay ngày mai là mọi chuyện có thể cho vào lãng quên thôi.
Holly nhướn mày nhìn anh tràn đầy hy vọng.
- À, có thể kô hẳn là ngay ngày mai, mà là sang năm cũng có thể… và em nợ cô ấy một quãng thời gian dài đấy, nhưng cuối cùng thì cô ấy cũng sẽ tha thứ thôi. – Đôi mắt của John đã ấm áp trở lại và còn đang cười với Holly nữa.
- Thôi đi nào!- Holly khúc khích đấm vào tay anh. – Em có thể cùng anh đến thăm Sharon lúc này được không?

*
Holly cảm thấy bồn chồn trong bụng khi hai người dừng xe trước bệnh viện. Holly nhìn thấy Sharon đang đứng bên ngoài một mình và nhìn quanh đợi John. Trông cô ấy thật dễ thương với cái bụng căng tròn. Sharon sắp làm mẹ. Holly không thể tin được là cô ấy đã có mang đến gần 5 tháng. Điều đó có nghĩa là Sharon đã có mang 3 tháng vào thời gian họ cùng đi nghỉ ở Lanzarote và cô ấy chẳng nói một lời nào với nàng! Nhưng quan trọng hơn, Holly không thể tin được rằng nàng lại ngu ngốc đến nỗi không nhận ra được những thay đổi nơi người bạn thân nhất của mình. Holly bước ra khỏi xe và Sharon lặng người đi.
Ôi, không. Sharon gần như sắp thét vào mặt nàng. Cô ấy sắp sửa nói rằng cô ấy ghét nàng đến nhường nào, và rằng cô ấy sẽ không bao giờ muốn thấy mặt nàng lần nữa, và rằng…

Nhưng, gương mặt Sharon bỗng nhiên giãn ra, cô ấy nở một nụ cười thật tươi, dang tay đón lấy nàng.
- Hãy đến đây với mình nào, đồ ngốc. – cô nhẹ nhàng nói.
Holly chạy lại ôm chầm đến Sharon. Hai người ôm chặt lấy nhau, nước mắt nàng lại rơi.
- Ôi, Sharon, mình xin lỗi. Mình thật là một người bạn tồi tệ. Mình vô cùng xin lỗi cậu, hãy tha thứ cho mình. Mình không bao giờ có ý…
- Thôi, im đi nào, đồ hay rên rỉ. Hãy ôm mình đi nào. – Sharon cũng khóc, giọng cô vỡ ra, và họ ôm nhau thật lâu.
- ừm. – John hắng giọng thật to.
- ồ, anh hãy đến đây đi. – Holly mỉm cười , kéo anh lại chỗ họ.
- có phải anh làm việc này không? – Sharon nhìn chồng hỏi.
- không, không phải đâu. – anh nháy mắt với Holly. – anh chỉ gặp Holly trên đường và hỏi cô ấy có muốn đi nhờ.
- Phải rồi. – Sharon nói, cô quàng tay vào tay Holly và cả hai bước ra xe. À, đúng là anh đã cho em đi nhờ rồi đấy. – cô mỉm cười nhìn Holly.
- Vậy họ nói thế nào? – Holly hỏi, chồm người ra phía trước như một đứa trẻ hồi hộp nghe mẹ báo tin vui.
- À, cậu sẽ không thể tin được điều này đâu, Holly. – Sharon quay người lại và cũng hớn hở không kém. – bác sĩ nói rằng… và mình tin ông ấy bởi vì có vẻ như ông ấy là một trong những người giỏi nhất… ông ấy bảo..
- Thôi nào, nói đi Sharon! – Holly thúc, nàng đang sốt ruột lắm đây.
- Ông ấy nói là một em bé.
Holly trợn ngược mắt lên:
- Ý mình hỏi là bé trai hay gái?
- Vẫn chưa biết chắc chắn. – Sharon hếch mũi lên. – Thật ra mình cũng không biết nữa. Mình chưa nghĩ đến điều đó.

Cô nhìn sang John và cả hai cùng mỉm cười, mắt họ ánh lên một niềm hạnh phúc vô bờ. Họ cười với nhau 1 cách bí mật.

Một cảm giác của sự ghen tị quen thuộc lại ùa về Holly, và nàng đành ngồi yên lặng, cố để cho nó đi qua càng nhanh càng tốt.

Cả 3 người đang tiến gần đến nhà Holly. Nàng và Sharon lại chuẩn bị xa nhau trong khi vừa mới gặp nhau có một lát. Họ có quá nhiều chuyện muốn nói với nhau. Ngồi quanh chiếc bàn trong nhà bếp, họ nói với nhau như để bù cho những ngày tháng không gặp.
- Sharon, hôm nay Holly đi phỏng vấn xin việc đấy. – John nói, cuối cùng anh cũng tìm được lời để xen vào cuộc hội thoại bất tận giữa Holly và Sharon.
- Ôi, thật sao? Mình không biết là cậu đã bắt đầu tìm kiếm việc làm rồi đấy!
- Thông điệp mới của Gerry dành cho mình đấy.- Holly mỉm cười.
- ồ, có phải đó là tất cả cho tháng này không? Mình tò mò muốn chết rồi đây! Thế cuộc phỏng vấn sao rồi?
Holly nhăn mặt, đưa tay ôm đầu:
- Ôi, tệ lắm, Sharon. Mình cứ như một kẻ ngốc vậy.
- Thật sao? Thế công việc là gì?
- Tìm quảng cáo cho 1 tạp chí.
- Ha ha, nghe hay đấy. ở chỗ làm mình toàn đọc những thứ đó.
- À, thế đó là loại tap chí nào nhỉ? – John hỏi
- Hầu như là mọi thứ: thời trang, thể thao, văn hóa, thực phẩm, bài phê bình… Và cả quảng cáo nữa. – Holly đùa.
- Chắc chắn là họ kô thể có những quảng cáo ấn tượng nếu như Holly Kennedy không làm việc cho họ.- Sharon nói.
- Cảm ơn cậu, nhưng mình thật sự cho rằng mình sẽ kô làm tốt được.
- Tại sao? Cuộc phỏng vấn kô tốt sao? Cậu có tệ đâu chứ? – Sharon có vẻ ngạc nhiên, đưa tay với lấy cốc trà.
- Ôi, mình nghĩ là rất tệ bởi vì người ta hỏi mình những kinh nghiệm làm việc cho 1 tạp chí hay 1 tờ báo nào đó và mình bảo rằng mình từng viết bản tin cho 1 công ty.
- Bản tin ư? Mình hi vọng là cậu kô đề cập tới cái tờ giấy bé tí tẹo dở hơi mà cậu đã in qua máy tính để quảng cáo sự phá sản của công ty ấy đấy nhé! – nói rồi, Sharon phá lên cười.
- Cậu thật là… - Holly im bặt, ngượng ngùng.
- Còn vô số công việc khác nữa kia mà. – Sharon động viên Holly. – Cậu chỉ cần trau dồi thêm kĩ năng phỏng vấn nữa sẽ ổn thôi.
Họ cùng im lặng trong chốc lát.

Lần đầu tiên kể từ ngày Gerry mất, cả 3 người đã cùng cười và nói chuyện về chàng suốt cả đêm, và Holly đã học được cách nói chuyện về chàng mà không cảm thấy buồn như trước đây nữa. Gerry dường như cũng tham gia trò chuyện với họ suốt đêm hôm đó. Và thêm sự hiện diện của một sinh linh bé nhỏ khác nữa, đứa con của Sharon và John .

Ngoài kia, cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn.
PS I LOVE YOU


Chương 16




Chủ nhật hôm đó, Richard cùng bọn trẻ ghé qua thăm nàng. Hai đứa trẻ chơi trong vườn, còn Holly và Richard đứng hóng mát ngoài hàng hiên, ngắm nhìn chúng chơi đùa.
- Trông chúng rất vui, Richard ạ. – Holly mỉm cười nói với anh trai.
- Đúng thế, em ạ! – anh cũng mỉm cười. – Anh muốn bọn trẻ cảm thấy mọi thứ vấn bình thường. Chúng thật sự không biết chuyện gì đang xảy ra và cũng thật khó để giải thích cho chúng hiểu.
- Anh đã nói với chúng thế nào?
- À, rằng bố và mẹ không yêu nhau nữa và rằng anh chuyển đi nơi khác sống để mọi người có thể hạnh phúc hơn.
- Và chúng kô hỏi gì thêm sao?
Anh trai của nàng khẽ gật đầu.
- Timothy thì kô sao, nhưng Emily thì lo lắng sợ bố mẹ kô yêu nó nữa và như vậy thì nó kô đc ở cùng bố mẹ nữa. – Anh nhìn sang Holly, đôi mắt rất buồn.

Nàng không thể tin được là nàng có thể ngồi nói chuyện hàng giờ như thế này với Richard. Thời gian gần đây, anh dường như đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Cũng có thể chính Holly mới là người thay đổi, nàng dành cho anh nhiều sự cảm thông hơn, và dễ tha thứ cho những nhận xét nhỏ nhặt, đôi lúc vặt vãnh của Richard, vì nàng hiểu đó là thói quen của anh trai mình. Và điều quantrong nhất là giờ đây, Holly và Richard đang có những điểm chung. Cả hai đều hiểu thế nào là cô đơn và kô mấy tin tưởng vào chính bản thân mình.
- Mọi chuyện ở nhà bố mẹ thế nào rồi?
- Tốt cả em ạ!
- Ciara có làm phiền anh không? – nàng hỏi như có ý muốn bảo vệ anh trai mình khỏi cô em gái quá quắt. Nàng cảm thấy nàng cần phải bảo vệ cho Richard. Sự bảo vệ ấy cho nàng cơ hội giúp và hiều Richard nhiều hơn. Nó cũng mang lại cho nàng sức mạnh.
- Ciara thì… - anh mỉm cười, - Anh và nó thường không cùng quan điểm với nhau.
- À, thế thì em cũng không lo lắng về chuyện này lắm đâu. Hầu như chẳng ai cùng quan điểm với nó cả đâu anh ạ.
- Anh nghĩ anh cũng có những lúc như thế,- anh nhún vai, - Mặc dù anh chắc rằng em đã nghĩ anh chẳng bao giờ biết sống với thế giới của riêng mình.
- À.. không ai giống ai cả, Richard. Ciara thì hơi lập dị 1 chút. Declan là 1 kẻ mơ mộng. Jack là 1 người hay pha trò, còn em thì… em cũng không biết mình là người như thế nào nữa. Nhưng anh thì lúc nào cũng là người kiểm soát tất cả mọi thứ. Thẳng thắn và nghiêm túc. Tất nhiên điều đó kô hẳn là xấu, chỉ là tính tình của mỗi người mà thôi.
- Em là 1 người chin chắn và biết suy nghĩ cho người khác. – Richard nói sau1 hồi im lặng.
- Anh nói sao cơ? – Holly hỏi lại và cảm thấy hơi bối rối
- Anh luôn cho rằng em là người thận trọng và biết suy nghĩ. – Anh lặp lại
Holly hoài nghi:
- Em không nghĩ thế đâu, Richard. EM và Jack lúc nào cũng trêu anh…
- Em không tệ đâu, Holly.- Anh nhìn Holly cười thật hiền. – dù sao mỗi tính cách ấy cũng là lý do để chúng ta nên có anh chị em. Chúng tạo nên nền tẳng cho cuộc sống này, làm cho chúng ta cứng rắn thêm và được sống một cuộc sống không quá đơn điệu. Thật ra anh cũng là 1 lão anh cả hay ra vẻ nữa cơ mà.
- Em là 1 người chín chắn và biết suy nghĩ cho người khác. – Richard nói sau một hồi im lặng.
- Anh nói sao cơ? – Holly hỏi lại và cảm thấy hơi bối rối
- Anh luôn cho rằng em là người thận trọng và biết suy nghĩ. – Anh lặp lại
Holly hoài nghi:
- Em luôn xem Jack là người lý tưởng. Lúc nào em cũng luôn theo sau Jack và làm đúng những gì cậu ấy bảo. – anh bắt đầu cười. – Hồi còn nhỏ, anh từng nghe cậu ấy bảo em nói điều gì đó với anh, và thế là ngay lập tức em chạy vào phòng anh, mặt trắng bệch vì sợ hãi, nói thật nhanh rồi chạy về.
- Nhưng rồi lúc nào em cũng quay trở lại. – Richard nói tiếp. – em rón rén vào phòng nhìn anh làm việc, và anh biết đó là cách xin lỗi của em. – anh nhìn Holly mỉm cười. – điều này chứng tỏ em kô phải người vô tâm. Không một anh chị em nào trong nhà chúng ta có cách suy nghĩ giống em, ngay cả anh cũng thế. Em là người duy nhất, luôn là người rất nhạy cảm.

Thật sự, Jack là niềm vui, là sự tuyệt vời, là anhtrai to khỏe, đẹp trai của nàng, người có vô số bạn bè và nàng từng xin anh Jack cho nàng được chơi cùng họ. Nếu bây giờ anh Jack gọi đến rủ nàng đi chơi, nàng sẽ bỏ mọi thứ để đi ngay lập tức. Đáng ngạc nhiên thay, bây giờ Holly mới nhận ra điều đó, nhờ Richard. Phải chăng Holly đã đặt Jack lên 1 vị trí quá cao mà nàng kô hề biết? Holly nhận ra rằng nàng luôn tự tìm cho anh 1 cái cớ thích hợp, mỗi khi anh hứa điều gì đó với nàng nhưng lại không thực hiên.

Còn Richard, gần đây anh đã cố gắng mang đến cho Holly những điều mới mẻ, anh đã làm nàng phải suy nghĩ rất nhiều.

Ngày hôm sau, Holly đã nhảy cẫng lên vì 1 tin nhắn. Nàng ấn lại chiếc nút đỏ để nghe đi nghe lại đến cả chục lần.

“Chào, Holly,”, một giọng nói ồm ồm đặc biệt nhưng nghe rất quen vang lên. “Tôi là chris Feeney của tạp chí Thời Đại Mới. Tôi gọi đến để thôgn báo với cô rằng cô đã thể hiện1 cách ấn tượng trong cuộc phỏng vấn ngày hôm nọ. ừm..”ông ngừng lại 1 chút, “thật ra tôi không thường để lại tin nhắn như thế này, nhưng tôi chắc là cô sẽ rất vui khi biết tôi đã quyết định chào đón cô đến với công ty chúng tôi. Tôi muốn cô bắt đầu công việc càng sớm càng tốt, vì thế hãy gọi cho tôi bất cứ khi nào cô muốn, nếu cô nhận lấy cơ hội này. Và chúng ta sẽ thảo luận thêm. Tạm biệt!”

Holly cứ lăn qua lăn lại trên giường, trong lòng lâng lâng 1 niềm vui khôn tả. Nàng đã bắn hạ được mặt trăng… và bây giờ nàng đã hạ cánh an toàn.

*
Tòa nhà Georgian cao chót vót. Đó là ngày đầu tiên Holly đi làm và nàng cảm thấy trong lòng thật háo hức. Đêm qua, Holly ngủ rất ít vì căng thẳng và hồi hộp. Holly đã gọi đến cho Chris ngay sau đó, rồi nàng gọi cho gia đình và bạn bè để cùng chia sẻ niềm vui này. Sáng nay, ngay trước lúc rời khỏi nhà, Holly nhận được một bó hoa rất đẹp của bố mẹ gửi đến để chúc nàng “một ngày đầu tiên may mắn.”
Vậy mà, khi ngồi ăn bữa sáng, nàng lại cảm thấy buồn, Gerry không ở bên cạnh nàng nữa rồi. Lấy ai…? Người ta thường tổ chức một bữa tiệc nhỏ mỗi khi ai đó bắt đầu một công việc mới. Với Gerry, ít nhất anh cũng đánh thức nàng dậy với bữa ăn sáng anh mang tới tận giường, rồi anh sẽ gói theo cho nàng nào là bánh sandwich, phô mai, dăm bông, một trái táo đỏ to và một thanh socola thật lớn. Rồi chàng sẽ lái xe chở nàng đến chỗ làm việc, gọi cho nàng để cùng dùng bữa trưa và hỏi xem nàng có bị ai bắt nạt không, có được đối xử tử tế hay không, và đến chiều thì chàng đến đón nàng về nhà. Rồi cả hai sẽ cùng ngồi vào dùng bữa tối, chàng sẽ lắng nghe và cười khi Holly mô tả tất cả các nhân vật khác nhau trong công ty, và một lần nữa lại càu nhàu rằng nàng rất ghét chỗ làm này. Tất nhiên, tất cả chỉ diễn ra trong ngày đầu tiên Holly bắt đầu một công việc mới mà thôi. Còn lại, họ sẽ ngủ dậy thật trễ, vội vàng uống 1 tách cà phê hay sữa nóng rồi hôn tạm biệt, hai người sẽ rẽ hai hướng khác nhau. Giá như Holly biết thời gian bên nhau của vợ chồng nàng quá ngắn ngủi như thế …

*
- Chào, Holly. – cô gái cười thật tươi và bắt tay Holly. – Chào mừng chị gia nhập đại gia đình chúng tôi trog một văn phòng khiêm tốn như thế này.

Cô gái dẫn Holly đi 1 vòng và hướng dẫn mọi thứ trong phòng. Holly cảm thấy thích người phụ nữ này ngay từ lần đầu nàng gặp hôm phỏng vấn. Trông cô ấy có vẻ cùng tuổi với nàng, cô có mái tóc dài vàng óng và 1 gương mặt dường như lúc nào cũng mỉm cười.
- À, còn tôi là Alice. Tôi làm việc ở khu lễ tân, như cô biết rồi đấy. Tôi sẽ dẫn cô đến chỗ ông chủ ngay đây. Ông ấy đang đợi cô.
- Chúa ơi, tôi đến muộn có phải không? – Holly lo lắng hỏi. Thật ra, nàng đã rời nhà rất sớm để không bị kẹt xe.
- Không, không muộn đâu. – Alice nói và dẫn cô tới văn phòng của ông Feeney. – À, nhân tiện chị cùng buộc mình phải đến sớm và về muộn chỉ vì những người ở đây hay làm thế. Tôi nghĩ cuộc sống thực sự của Chris là ở trong văn phòng của ông ấy, vì thế cô kô phải cạnh tranh với ông ấy đâu. – cô mỉm cười ý nhị. – Ông ấy kô phải là người bình thường. – Cô cố ý nói thật to trong khi đưa tay gõ cửa phòng Chris.
- Ai không bình thường? – Chris đằng hắng, giọng vẫn ồm ồm.
- Ông đấy. – Alice mỉm cười và đóng cửa phòng lại khi Holly đã bước vào văn phòng.
- Cô có thấy nhân viên của tôi đối xử với tôi thế nào kô? – Chris tươi cười, bắt tay Holly. Holly cảm thấy như mình đang được nhiệt tình chào đón. Bầu kô khí làm việc thật tuyệt, ít nhất là từ cảm nhận ban đầu của nàng.
- Cảm ơn ông vì đã cho tôi một cơ hội, ông Feeney. – Holly nói mà lòng tràn ngập sự cảm kích.
- Cô có thể gọi tôi là Chris, và kô cần phải cảm ơn đâu nhé. Còn bây giờ, cô hãy theo tôi.

Ông dẫn Holly vào hội trường chính. Trên tường treo đầy những ảnh bìa của tạp chí Thời Đại Mới được xuất bản trong suốt hai mươi năm qua. Sau đó là màn chào hỏi mọi người.
- Bên trong này là phòng làm việc của cô. – ông mở cánh cửa để Holly bước vào trước.
Căn phòng vừa đủ rộng để đặt chiếc bàn làm việc và chiếc tủ. Một chiếc máy vi tính đặt trên bàn với hàng đống giấy tờ bên cạnh. Đối diện với bàn làm việc là một chiếc tủ nhỏ chật ních những cuốn sách dày mỏng khác nhau và những tờ tạp chí cũ. Bên ngoài trời đang rất lạnh, gió thổi liên hồi, nhưng căn phòng mang lại cho người ta một cảm giác ấm áp vá sáng sủa. Holly biết rằng nàng sẽ làm được khối chuyện trong một căn phòng như thế này.
- Thật là hoàn hảo. – Holly nói với ông Chris, dặt chiếc cặp của mình xuống bàn và đưa mắt nhìn quanh.
- Tốt. – Ông Chris nói. – Anh chàng làm việc trước đây là một người rất ngắn nắp. Những chồng tài kiệu đặt ở kia sẽ cho cô biết chính xác tất cả những việc cô cần phải làm. Nếu có vấn đề gì hay bất cứ câu hỏi nào, cứ đến gặp tôi. Tôi ở ngay phòng bên cạnh. – ôgn nói và gõ gõ vào bức tường ngăn giữa hai căn phòng.
- Còn bây giờ, tôi sẽ kô mong 1 phép màu từ nơi cô đâu, vì tôi biết lĩnh vực này còn rất mới lạ với cô, cho nên tôi mong cô sẽ hỏi tôi thật nhiều. Số xuất bản tiếp theo của chúng ta sẽ ra vào ngày đầu tiên của tháng.
Holly mở tròn mắt, nàng chỉ còn hai tuần lễ để hoàn thành nhiệm vụ cho cuốn tạp chí.
- Đừng lo, - ông Chris mỉm cười lần nữa. – tôi muốn cô tập trung vào số xuất bản của tháng mười một. Hãy làm quen với phần trình bày của tờ tạp chí trước. Đây là một việc rất khó và có thể là quá nhiều cho một người, nhưng nếu chúng ta biết sắp xếp thì mọi việc sẽ trôi chảy cả thôi. Cần gì, cô cứ hỏi Alice. Cô ấy có nhiệm vụ giúp đỡ mọi người ở đây. – ông dừng lại và nhìn quanh căn phòng. – tất cả là như vậy. Cô có muốn hỏi gì thêm không?
Holly lắc đầu.
- Không, tôi nghĩ tôi có thể bắt đầu được rồi.
- Vậy được, tôi sẽ để cô lại với công việc. – ông quay lưng bước đi. Trước khi khép cửa, ông nói thêm, - Holly, tôi tuyển cô vì tôi tin cô là một người phụ nữ rất có nghị lực.
Holly khẽ gật đầu.
- Tôi luôn biết cách nhìn người, và tôi chưa bao giờ sai trong việc này cả, hãy tin tôi và làm việc tốt nhé. – ông Chris nở nụ cười động viên Holly và nhẹ đóng cửa lại.

Holly ngồi vào bàn, nàng háo hức được sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy ngay lập tức. Đây là công việc mà nàng cảm thấy thích nhất từ trước đến nay, và nghe Chris nói qua, nàng cũng có thể hình dung ra được rằng rồi đây nàng sẽ hết sức bận rộn. Nhưng nàng lại thấy vui. Nàng cần phải để đầu óc mình bận rộn. nàng mở các xấp tài liệu và bắt đầu làm việc.

Tương lai còn ở phía trước.

*
Ngày Ciara rời gia đình để cùng Mathew quay trở lại Úc rồi cùng đến. Ở gần nhau, anh chị em hay cãi cọ, cắng đắng nhau là thế, vậy mà khi chiatay, tất cả họ lại bịn rịn không muốn rời.
- Con gái, lần này nhớ liên lạc thường xuyên hơn với mọi người nhé. – bà Elizabeth dặn dò Ciara khi bà ôm con gái vào lòng và hôn tạm biệt.
- Vâng, dĩ nhiên mà mẹ. Ôi, mẹ đừng khóc, nếu kô con cũng sẽ khóc đấy.

Holly cũng rơm rớm nước mắt. Ciara đã trở thành chỗ dựa tinh thần cho nàng trong những tháng vừa qua. Và thật sự, cuộc sống của nàng cũng đã khá hơn đôi chút. Nàng sẽ nhớ em gái mình rất nhiều, nhưng Holly hiểu rằng Ciara cần phải đi để được ở bên cạnh Mathew. Cậu ta là một chàng trai dễ thương và Holly thấy vui vì em gái mình được hạnh phúc.
- Hãy chăm sóc Ciara bé bỏng hộ chị. – Holly nhón chân ôm hôn anh chàng Mathew cao to, nói khẽ.
- Đừng lo, cô ấy sẽ được chăm sóc một cách chu đáo chị ạ. – Mathew mỉm cười.
- Sẽ không làm nó buồn chứ? – ông Frank vỗ lưng Mathew và mỉm cười.
Mathew cũng đủ thông minh hiểu rằng đó cũng còn là lời cảnh cáo.
- Tạm biệt, Richard. – Ciara nói và ôm hôn anh trai mình. – Anh hãy tránh xa người phụ nữ xấu xa Meredith ấy ra nhé. Cô ta kô xứng với anh đâu. – Ciara quay sang Declan. – Cậu có thể ghé qua chỗ chị bất cứ khi nào cậu thích, Dec, có thể là khi cậu làm một bộ phim hay… cái gì đó về chị. – Ciara nói một cách nghiêm túc và ôm chầm lấy Declan.
- Jack, chăm sóc chị gái yêu quý giùm em nhé. – Ciara nói và mỉm cười với Holly. – Ôi, em sẽ nhớ chị lắm. – Ciara nói thêm, giọng buồn bã và ôm Holly thật chặt.
- Chị cũng thế. – giọng Holly run run.
- Thôi thôi, em đi đây, trước khi tất cả mọi gương mặt buồn rầu ở đây làm em khóc. – Ciara nói, cố tỏ ra vẻ hạnh phúc.
- Con đừng chơi ba cái trò nhay nhót với dây thừng nữa, Ciara. Những trò như thế nguy hiểm lắm. – Ông Frank lo lắng dặn dò đứa con gái ham mê cảm giác mạnh của mình.
- Không phải là nhảy dây thừng mà là nhảy Bungee bố à! – Ciara cười và hôn lên má ông, rồi hôn tạm biệt bà Elizabeth. – Đừng lo cho con, rồi con sẽ tìm được trò gì đó mới mẻ hơn để thử nữa mà. – Ciara nháy mắt tinh nghịch.
Mọi người vẫy tay nhìn theo Ciara và Mathew cho đến khi mái tóc hồng của Ciara khuất dần trong đám đông.
- Thôi nào, - bà Elizabeth quệt hàng nước mắt, - tại sao tất cả những đứa con còn lại của mẹ kô cùng về nhà và chúng ta sẽ cùng ăn trưa nhỉ?
- Anh sẽ để em đi cùng Richard nhé. – Jack nói khéo với Holly và anh nhanh chóng hòa cùng những người còn lại, để mặc Holly và Richard tụt lại phía sau.
- Thế nào, tuần làm việc đầu tiên của con thế nào hả con gái? – Bà Elizabeth hỏi Holly khi tất cả đã ngồi quanh bàn ăn.
- ồ, con rất thích công việc đó mẹ ạ. – Nàng đáp, ánh mắt sáng lên niềm vui. – Công việc này thú vị và đòi hỏi cao hơn rất nhiều so với những việc mà con đã làm trước đây, và mọi người thì hết sức thân thiện. Môi trường làm việc rất tốt ạ.
- ừm, đó là điều quan trọng nhất đúng kô? – Ông Frank nói vẻ rất hài lòng. – Ông chủ của con thế nào?
- Ông ấy là một người đáng kính. Ông ấy làm con nghĩ đến bố. Con rất quý ông ấy bố ạ.
- Năm nay em có định làm phim gì khác không? – Jack quay sang hỏi Declan.
- Vâng, có, phim về những người vô gia cư. – Declan nói khi miệng vẫn còn đầy thức ăn.
- Dec, - Bà Elizabeth khụt khịt mũi, - đừng nói chuyện trong khi miệng đang ngai nhồm nhoàm thế chứ, lớn rồi mà còn…
- Con nói là con đang định làm gì, con trai? – ông Frank hỏi, cố tránh một cuộc lời qua tiếng lại.
- Con sẽ làm một bộ phim nói về những người vô gia cư ạ.
- ồ, thế à, rất tốt. – ông khích lệ con trai.
- Cậu định mượn ai trong gia đình ta để làm diễn viên trong lần này vậy? Richard ư? – Jack hỏi một cách ẩn ý.
Holly đặt mạnh chiếc nĩa xuống bàn.
- Đó không phải là chuyện để đùa đâu ông anh. – Declan nói vẻ nghiêm túc, làm cả Holly cũng thấy ngạc nhiên.
- Chúa ơi, sao dạo này mọi người khó khăn thế? – Jack vờ vịt. – chỉ là đùa thôi mà.
- Không có gì đáng đùa ở đây cả. – bà Elizabeth nghiêm nghị.

Holly nhìn Richard, anh đang im lặng ngồi ăn phía cuối bàn. Holly thấy thương anh mình quá. Anh kô đáng phải nghe những câu nói như thế, và hoặc là Jack đã cư xử thiếu tế nhị quá mức, hoặc là mọi chuyện vẫn luôn như thế, và chắc là Holly đã vô cùng ngốc nghếch khi trước đây, nàng luôn cảm thấy câu nói cảu Jack cũng đáng buồn cười.
- Xin lỗi, Richard, em chỉ đùa thôi. – jack nói.
- Được rồi, kô có gì đâu Jack.
- Vậy anh đã tìm được việc làm chưa?
- Chưa, vãn chưa.
- Thật là đáng tiếc. – Jack nói cộc lốc, và Holly liếc sang nhìn Jack. Có chuyện quái gì xảy ra với Jack vậy nhỉ?
- Ôi, Jack. – Holly thở dài và tiếp tục thái miếng lườn gà. – anh làm ơn thôi đi, có được không?

Jack uống hết cốc bia và quay sang nhìn chằm chằm cô em gái mình.
PS I LOVE YOU


Chương 17




Holly gõ gõ ngón tay trên bàn làm việc, nhìn đăm chiêu ra cửa sổ. công việc tuần này đã được hoàn thành một cách hết sức trôi chảy. nàng kô nghĩ mình lại thực sự có thể ham thích nó đến thế. Nàng thấy vui khi ngối ăn trưa tại chỗ để làm nốt công việc và thậm chí còn ở lại làm thêm giờ, điều mà trước đây chưa từng xảy ra. Nhưng dù sao, đây cũng mới chỉ là tuần làm việc thứ ba.

Nàng nghĩ đến Gerry mỗi ngày đi làm,và luôn thầm cảm ơn chàng đã giúp nàng có đủ tự tin để tiến thẳng về phía trước.

Nàng trở lại với công việc. Một cộng tác viên gửi một bài báo viết về chuyện anh đã đi khắp Ailen để tìm xem ở đâu bán bia tươi rẻ nhất. bài báo khá thú vị, vẫn còn một khoảng trống phía dưới bài báo này và công việc của nàng là phải lấp đầy khoảng trống đó. Nàng lật nhanh các số điện thoại cần liên lạc và chợt nảy ra một ý tưởng. Holly nhấc điện thoại lên và quay số.
- Quán Hogan xin nghe
- Xin chào, làm ơn cho tôi gặp Daniel Connolly
- Xin đợi một lát
Một bài Greensleeves lại vang lên. Holly bật máy sang chế độ loa ngoài và ngả người trên ghế lắng nghe trong khi đợi.
- Vâng, tôi nghe đây
- Daniel phải không?
- Vâng.
- Chào anh, Holly đây.
- Mọi chuyện thế nào rồi, Holly?
- Cảm ơn anh, rất tốt, còn anh?
- Cũng rất tốt, không có gì để phàn nàn.
- Tôi còn nhớ có lần anh nói là anh muốn quảng cáo cho câu lạc bộ Diva đúng không?
- À..ờ đúng vậy.
- Tốt quá, vậy thì anh có muốn đặt một mẩu quảng cáo ở tạp chí Thời Đại Mới không?
- Có phải cô đang làm ở đó không?
- Vâng, tôi mới nhận việc ba tuần nay.
- Văn phòng của tờ tạp chí này cũng ở gần quán Hogan, đúng không? Tôi vẫn thường thấy cô đi ngang qua đây mà kô thèm ghé vào. – Anh trêu Holly. – Sao chúng ta kô gặp nhau vào giờ ăn trưa nhỉ?
- Ôi, mọi người ở đây toàn ăn trưa tại bàn làm việc thôi. – Holly giải thích.
- Thế thì chán chết.
- Anh thấy chuyện quảng cáo thế nào?
- Vâng, chắc chắn rồi, hay lắm.
- Vậy được, tôi sẽ cho đăng mẩu quảng cáo này vào số xuất bản tháng 11. Anh có muốn đăng đinh kì hàng tháng không?
- Cô có thể cho tôi biết chi phí quảng cáo bao nhiêu không? – anh cười
Holly đưa tay lên nhẩm tính rồi trả lời Daniel.
- Ừm, - anh nói, - để tôi suy nghĩ thêm đã, nhưng số tháng 11 thì chắc chắn rồi.
- ồ, vậy thì hay quá! Anh sẽ trở thành triệu phú sau khi tờ tạp chí này được phát hành cho mà xem.
- Cũng hy vọng là thế, - Daniel cười, - Nhân tiện, tuần tới chúng tôi có một bữa tiệc giới thiệu một loại rượu mới. Tôi có thể mời cô được kô?
- Vâng, rất hân hạnh. Thế loại rượu mới này của các anh tên là gì?
- Blue Rock. Nó đang rất thịnh hành trong giới trẻ các nước Châu Mỹ. Mùi vị của nó sẽ rất tuyệt. Hôm đó sẽ miễn phí cả đấy. Tôi sẽ đãi tất cả mọi người đến quán.
- Chao, nghe hoành tráng quá nhỉ, - Holly cười rồi ghi lại ngày giờ tổ chức buổi tiệc. – hay lắm, xong việc tôi đến ngay.
- Vậy thì cô phải nhớ mang theo bộ đồ tắm trước khi đi làm đấy.
- Mang theo cái gì cơ?
- Đồ tắm. – anh cười lớn. – Chủ đề của buổi tiệc là bãi biển.
- Nhưng đang là mùa thu cơ mà, anh có nhầm kô đấy?
- Kô phải ý tưởng của tôi đâu. Khẩu hiệu lần này là: “ Blue Rock, loại rượu mới làm ấm áp mùa đông”
- Chà chà! Nghe hay đấy nhỉ! Thôi được rồi, cảm ơn Daniel. Hãy suy nghĩ xem anh muốn quảng cáo cho câu lạc bộ Diva như thế nào rồi gọi cho tôi nhé.
- Được, tôi sẽ gọi.

Holly chạy ngay sang phòng Chris, nàng vừa có một ý tưởng. Chỉ cách đây ba tuần, nàng vừa ngồi vào chiếc ghế này để phỏng vấn xin việc, giờ nàng lại ở đây đưa cho ông chủ mới của mình một ý tưởng. Thật khôi hài khi cuộc sống lại thay đổi nhanh đến thế. Nhưng cuối cùng nàng cũng đã học được cách để thay đổi cuộc sống.

- Nào, cô nói đi, tôi nghe đây. – Ông Chris đưa tây nâng ặp kính tròn nhìn Holly chờ đợi.
- à, có lẽ ông biết quán Hogan ở góc bên phải gần tòa nhà này chứ?
Chris gật đầu.
- Tôi vừa nói chuyện với người chủ quán ở đó và anh ấy sẽ đặt chúng ta quảng cáo cho câu lạc bộ của anh ấy. Anh ấy bao rằng tối thứ ba tuần tới, quán sẽ tổ chức một bữa tiệc giới thiệu một loại rượu mới tên là Blue Rock. Phông nền của nó là bãi biển, các nhân viên sẽ trong trang phục áo tắm và moi thứ sẽ được trang hoàng như trên bãi biển vậy.
- Vào mùa thu ư? – ông nhướn mày hỏi
- Vâng, khẩu hiệu của họ là “thức uống làm ấm mùa đông”
- Nghe hay đấy!
- Tôi nghĩ buổi tiệc này cũng rất đáng quan tâm. Tôi biết là chúng ta phải đưa ý kiến này ra để thảo luận, nhưng nếu đợi đến lúc ấy thì tôi e sẽ muộn mất.
- Tôi hiểu, đó là một ý kiến hay, Holly. Tôi sẽ cho người đến đó.
Holly mỉm cười và đứng dậy.
- À, nhân tiện tôi muốn hỏi, ông đã có người dọn dẹp lại khu vườn chưa ạ?
Chris chau mày:
- Đã có khoảng mười người đến rồi và họ đòi những sáu nghìn đô la.
- Như thế thì nhiều quá.
- Phải, nhưng đó là 1 khu vườn rộng, có rất nhiều việc phải làm.
- Thế người ta đòi giá rẻ nhất là bao nhiêu.
- 5 nghìn rưỡi đô la. Mà có chuyện gì à?
- Nếu ông không ngại, anh trai tôi sẽ làm việc này với giá chỉ 5 nghìn rưỡi đô. – Holly thăm dò.
- Vậy ư? Anh ấy làm việc tốt chứ?
- Ông còn nhớ tôi từng nói rằng khu vườn của tôi là một hku rừng rậm kô? Giưof thì nó kô còn như vậy nữa. Anh ấy đã làm tất cả. Chỉ có điều anh ấy chỉ làm một mình nên có lẽ sẽ hơi lâu.
- Không sao, tôi không quan trọng chuyện lâu hay mau. Cô có danh thiếp của anh ấy kô?
- À.. vâng. Xin ông đợi một lát, tôi sẽ đi lấy ngay đây.
Holly về phòng, lấy một mảnh giấy cứng với màu sắc khá ấn tượng, in tên và số điện thoại của Richard lên rồi cắt thành một tấm thiếp nhỏ hình chữ nhật.
- Tốt lắm, - Chris nói khi đọc tấm thiếp. – Tôi sẽ gọi cho anh ấy ngay đây.
- ồ, tôi cho là hôm nay anh ấy bận, nếu được ông có thể để thư thư cho anh ấy sang tuần sau kô?
- Được, vậy thì cảm ơn cô, Holly.
Khi nàng vừa bước ra cửa, Chris nói với theo:
- mà này, kĩ năng viết lách của cô thế nào nhỉ?
- À, chắc là tôi phải mua thêm máy quyển từ điển chuyên ngành báo chí.
Tôi muốn cô lo việc viết bài báo cho buổi khai trương ấy, cô nghĩ sao?
- Daniel, tôi cần anh giúp.
- Tôi biết cô đang cần tôi giúp, nhưng tôi không đủ tieu chuẩn đâu. – Daniel cười lớn trong ống nghe.
- Kô, nghiêm túc đấy. Tôi vừa đề cập đến buổi khai trương với ông tổng biên tập và ông ấy muốn tôi viết bài này.
- Ồ, tuyệt quá.
- Không, không tuyệt đâu. Ông ấy muốn tôi viết về buổi chiêu đãi của quán Hogan.
- Đó là 1 tin tốt đấy chứ Holly.
- Nhưng tôi không viết được. – Nàng hoảng hốt.
- Ồ, thật sao? Khi còn đi học, đó là 1 trong những môn chính tôi phải học đấy.
- Ôi, Daniel, đừng có đùa nữa…
- Được, được, thế cô muốn tôi giúp thế nào?
- Tôi cần anh cung cấp mọi thông tin về loại rượu này và về buổi chiêu đãi.
- Thế thì tại sao cô không ghé qua đây 1 lát. Rồi tôi sẽ chở cô đi đâu đó ăn tối.
- Ồ, vậy thì cảm ơn anh nhiều nhé, Daniel. – nàng gác máy và thở phảo nhẹ nhõm.

Nhưng, chẳng phải nàng vừa đồng ý hẹn hò với Daniel hay sao?

Holly liên tục nhìn lên đồng hồ, cầu mong sao thời gian trôi chậm lại. nàng đang cảm thấy sợ khi phải đến buổi ăn tối cùng Daniel.

Nàng và Daniel đã cùng ra ngoài hàng trăm lần rồi, vậy thì tại saoo giờ nầng lại lo lắng nhỉ? Họ là “hai người bạn cô đơn”, và cứ mỗi lần có ai đó tổ chức một bữa ăn tối cùng bạn bè hay sắp xếp một buổi picnic, cả hai luôn được mời đến để làm bạn cùng nhau, như thể là họ không thể nói chuyện với các cặp khác trong bàn vậy.

Nàng tắt máy tính, thu dọn lại mọi thứ một cách chậm rãi, cứ như thể làm như vậy nàng sẽ khỏi phải đến ăn tối cùng Daniel. Rồi nàng tự cốc vào đầu mình. “Chỉ là một bữa ăn tối nói chuyện về công việc thôi mà.”
Holly ra ngoài và tim đập liên hồi khi nhìn thấy Daniel đang đi qua đi lại chờ đợi. Lập thu, tiết trời se lạnh. Nghe tiếng Holly gọi, Daniel giật mình quay lại, mái tóc màu nâu sẩm của anh bị gió thổi bay lòa xòa trước mặt.
- Ồ, tôi thành thật xin lỗi, Daniel. – Holly nghĩ ra một cái cớ. – Tôi bận họp đột xuất nên kô thể gọi cho anh.
- Đừng lo, tôi biết là nó quan trọng mà. – Anh nhìn nàng mỉm cười, và nàng cảm thấy thật có lỗi với nụ cười ấy. Đây là Daniel, một người bạn của nàng chứ kô phải một ai khác mà nàng cần phải tránh né.
- Bây giờ cô thích đi đâu?
- Bên trong kia thì sao? – Holly nói và nhìn vào quán cà phê nhỏ ở phía dưới tầng trệt của tòa nhà nơi nàng làm việc.
Daniel khịt khịt mũi.
- Nếu cô không thấy phiền thì chúng ta tìm chỗ nào tốt hơn vì tôi đang rất đói. Cả ngày hôm nay tôi chưa ăn gì cả.
Họ cùng nhau đi bộ qua hết quán này đến quán khác. Cuối cùng, anh đồng ý bước vào một nhà hàng Ý mà Holly thì kô thể nói kô với anh. Một kô gian yên tĩnh chỉ có vài cặp nam nữ đang trò chuyện bên ngọn nến. Daniel hôm nay mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển đậm, màu áo ấy càng làm đôi mắt xanh của anh nổi bật và long lanh hơn trong ánh sáng lờ mờ của ngọn nến.
- Cô có thấy phiền kô? – Daniel cười khi anh bắt gặp ánh mắt Holly đang nhìn một cặp nam nữ âu yếm nắm tay nhau ở bàn kế bên.
- Thật ra thì kô, họ làm tôi buồn.

Daniel dường như không nghe nàng nói, anh đang mải đọc bản thực đơn.

Holly cố gắng nói chuyện một cách dè dặt, và câu chuyện của họ chỉ xoay quanh buổi tiệc ở quán Hogan. Còn Daniel thì rất chu đáo,, anh mang theo cả một xấp tài liệu để Holly tham khảo trước khi bắt tay vào việc viết bài báo đầu tiên của mình. Anh còn đưa cho Holly danh sách những người tham gia pha chế “Blue Rock” để nàng có thể nói chuyện trực tiếp nếu cần thiết. Bây giờ, nàng không còn thấy lo lắng nhiều nữa. Nhưng bụng nàng cứ cồn cào vì suốt cả buổi, nàng chỉ ăn được một ít rau mà thôi.

Nàng bước ra bên ngoài cảm nhận cái kô khí trong lành trong khi Daniel ở lại trả tiền.

Nàng bất thần sững người và cố quay mặt đi nơi khác khi nhìn thấy một cặp lớn tuổi đi ngang qua, những người nàng thực sự không muốn gặp mặt. Nàng cúi xuống vờ như đang cột lại dây giày. Nàng long ngóng một lát rồi bất chợt nhận ra rằng hôm nay nàng đang mang một đôi giày cao cổ kéo phec mơ tuya chứ không phải giày cột dây. Nàng vội vội vàng vàng kéo ống quần xuống như thể đang chỉnh sửa lại cho phẳng phiu.
- Holly? Có phải con đó không? – một giọng nói quen thuộc cất lên.
Nàng từ từ nhìn lên:
- Ồ, vâng ạ. – nàng cố tỏ ra tự nhiên trong khi hai chân đang khựng lại, căng thẳng.
- Con vẫn khỏe chứ? – người phụ nữ ôm chầm lấy Holly. – Con làm gì mà đứng ngoài trời lạnh thế này?
Holly cầu mong sao Daniel đứng bên trong lâu hơn chút nữa.
- Ồ.. chỉ là con mới ghé vào đây ăn chút gì đó. – nàng run rẩy chỉ tay vào cửa hàng.
- ồ, chúng ta cũng định vào đó đây. – người đàn ông mỉm cười nói. – Thật tiếc là chúng ta không đến sớm hơn để có thể dùng bữa cùng nhau.
- Vâng, vâng, thật là tiếc… Thật ra thì… - Holly liếc nhìn cánh cửa nhà hàng lần nữa, nàng cầu mong cánh cửa ấy đừng mở ra. Bỗng nàng im bặt.
- Cô đây rồi! – Daniel nói khi anh vừa bước ra ngoài. – Tôi cứ ngỡ cô đã trốn tôi đi rồi chứ. – anh vòng tay quàng qua vai Holly một cách tự nhiên.
Holly cố nở một nụ cười gượng gạo và quay sang hai ông bà nọ.
- Ồ, xin lỗi ông bà, tôi không nhìn thấy. – Daniel mỉm cười và quay sang nhìn họ.
Họ nhìn anh trân trân.
- ừm…Daniel, đây là ông bà Judith – Harold, bố mẹ của Gerry.

*
Holly bấm kèn xe thật to, nàng đang nổi giận. Nàng đang tự giận mình vì tối qua đã bị bắt gặp trong một tình huống khó chịu như thế. Trong khi thực ra chuyện chẳng có gì là to tát cả.

Tội nghiệp Daniel, nàng nghĩ và cảm thấy buồn. Bố mẹ Gerry đã rất thô lỗ với anh, họ chẳng đáp lại câu chào của Daniel và quay lưng đi thẳng, không buồn nhìn lại Holly một lần nào nữa. Ôi, tại sao họ lại thấy nàng vào đúng cái lúc ấy cơ chứ? Sao họ không đến thăm Holly vào bất kỳ ngày nào trong tuần để nhìn xem nàng đáng thương như thế nào và đã sống với nỗi đau của người vợ trẻ góa chồng ra sao? Giờ đây, chắc họ đang nghĩ cuộc sống của nàng phải tuyệt diệu lắm khi mà con trai của họ đã mất đi. Nàng thấy giận dữ với ý nghĩ đó.

Nàng lấy điện thoại ra và gọi cho Sharon vì biết chắc Sharon sẽ chia sẻ được cảm giác của nàng lúc này.
- A lô?
- Chào John. Holly đây. Cho em nói chuyện với Sharon đi!
- Xin lỗi, Holly. Cô ấy đang ngủ. Anh sẽ đánh thức cô ấy dậy nếu em muốn nhưng thực ra cô ấy rất mệt…
- À, thôi, - nàng cắt ngang. – mai em gọi lại cho Sharon vậy.
- Có quan trọng lắm không? – John lo lắng hỏi.
- Kô, - nàng khẽ nói, - kô có gì quan trọng cả.
Nàng tắt máy và gọi ngay cho Denise.
- A lô? – tiếng Denise vẫn còn đang khúc khích.
- Chào cậu.
- Cậu vẫn ổn chứ? – Denise lại cười. – Tom. Thôi đi nào! – Denise thì thầm, và Holly nhận ra rằng nàng đã gọi không đúng lúc.

Nàng quyết định về nhà bố mẹ nói chuyện với Ciara. Chắc Ciara sẽ làm nàng vui. Ngay khi dừng xe trước nhà bố mẹ, Holly mới nhớ ra Ciara đã kô còn ở đấy nữa. Bống dưng, Holly muốn khóc. Một lần nữa, nàng lại chẳng có ai bên cạnh.

Cuối cùng, nàng cũng quyết định bấm chuông và Declan ra mở cửa.
- Có chuyện gì xảy ra với chị vậy? – cậu em trai của nàng hỏi ngay.
- Không có gì. – Nàng trả lời mà tủi thân đến phát khóc. – Mẹ đâu?
- Đang ở trong bếp với bố và Richard.
- Ồ.. vậy à? – Nàng cảm thấy lạc lõng. – Thế sao hôm nay em ở nhà?
- Em đang xem lại những gì đã quay được hôm nay.
- Có phải là bộ phim về những người vô gia cư không?

P.S i love you "'P.S i love you "'''

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28