My Opera is closing 1st of March

well come to my blog !

Ngỡ đâu tình đã quên mình

Cuộc sống không ban cho chúng ta điều ước như trong những câu chuyện cổ tích và cũng không cho chúng ta nhiều sự lựa chọn. Nhưng nếu có cơ hội, có quyền được chọn thì tôi vẫn muốn mình được sống mãi với ngày hôm nay...

Đôi khi, có những người đi qua cuộc đời bạn rồi cũng lại ra đi như những cơn gió thoảng qua không vấn vương gì. Nhưng cũng lại có ai đó, chỉ bước những bước khẽ khàng nhưng tồn tại trong bạn mãi mãi.

Tôi vẫn nhớ như in cái bóng nhỏ huyền ảo ấy đang bước đi trong một con hẻm nhỏ vào một chiều mưa buồn vắng tênh. Tôi đã bước vào đời em từ cái ngày đầy mưa ấy.

Khi anh trông thấy em cả địa cầu như vắng ngắt
Khi anh trông thấy em cõi thiên đàng như trước mắt





Người ta thường nói tình yêu chỉ nảy sinh giữa hai người khi đã gặp gỡ nhau trong một khoảng thời gian nhất định nào đó hoàn toàn không có cái tình yêu theo kiểu "sét đánh", nhưng không hiểu sao anh vẫn cứ tin và dùng từ đó để nói về tình yêu của mình. Lúc anh gặp em cũng là lúc mọi thứ như mờ nhạt trước mắt anh Không còn gì tồn tại nữa, chỉ có một người đối diện khiến trái tim anh phải đập mạnh mẽ liên hồi:

Con tim anh bấy lâu, ngỡ đâu tình đã quên mình
Để rồi ngày hôm qua, oán trách anh

Từ lâu lắm rồi anh mới lại có cái cảm giác ấy. Từ lâu lắm rồi mà một con người vốn sống lạnh lùng với đời lại bắt gặp một tia sáng mới loé lên từ trong sâu thẳm tâm hồn mình. Anh nghĩ đó chính là sức mạnh của tình yêu. Tình yêu có thể khiến cho mọi thứ trở nên đẹp đẽ rạng ngời, khiến cho một ai đó phải gượng dậy đứng lên sau những năm tháng tự vùi mình trong góc tối. Tình yêu có thể khiến cho thù hận hoá yêu thương, tình yêu đã gắn kết chúng ta lại bên nhau và đó chính là điều kì diệu nhất mà tạo hoá đã ban tặng cho con người phải không em?

Cuộc sống với Anh luôn là một ẩn số. Anh đã từng có cái cảm giác bị một người mình tin tưởng nhất phản bội, chỉ những ai từng bị như thế mới cảm thấy đau, đau lắm. Lúc ấy khoé mắt cay tưởng chừng như những giọt nước mắt sẽ lăn dài, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác đau nhói và ứ nghẹn nơi cổ họng. Chắc có lẽ là nước mắt chảy ngược vào trong. Cũng từ lúc đó anh đã sống thu mình hơn thậm chí đã từng muốn xa rời cái mảnh đất vốn nhiều mưu toan ích kỉ này. Đôi khi ngồi thầm nghĩ giá như cuộc sống con người không có sự đố kị, ganh ghét, mưu mô, tính toán đó thì có lẽ sẽ không xảy ra những điều tan tát, đau thương. Ước gì...

Thế nhưng...

Khi anh trông thấy em, những ưu phiền run rẫy chết
Khi anh trông thấy em, lửa ngông cuồng thôi tắt hết

Những muộn phiền bấy lâu vẫn đang từng ngày cắn xé con tim bỗng dưng tan biến như những làn khói thuốc mỏng manh. Bao nhiêu sự gắng gượng và bỏ bọc lạnh lùng đã bị phơi ra giữa cuộc đời, để Anh lại trở về là anh - một người khao khát được được yêu thương.

Anh như con thú hoang, biết run sợ trước cuộc đời
Ngập ngừng lòng lo âu, hát câu kinh nguyện cầu






Anh đã thấy những ai phải trải qua đắng cay và va chạm với cuộc sống thì mới có thể giữ cho mình một thái độ điềm tĩnh và sự kiên định để không bị vấp ngã mà đứng vững giữa cuộc đời. Tình yêu cũng thế, tình yêu ấy càng gặp sóng gió và trắc trở bao nhiêu thì càng trở nên thuần khiết mãnh liệt và khát cháy bấy nhiêu.

Tình không xót xa có nên gọi là tình?
Đời không đắng cay có nên đời...?

Trái tim anh đã từng kêu gào:
"xin hãy cho tôi một lần
Một lần thôi!
Được quặn đau.....
Được rướm máu

Em đến đã khiến cho anh được trở về với chính mình, cho anh ngã vào hồ nước nâu sóng sánh nơi đáy mắt em, cho anh cảm giác ấm áp và an toàn. Anh nghĩ càng yêu, càng thương bao nhiêu thì chúng ta càng nên trân trọng những gì mình đang có ở hiện tại và sống hết mình vì nó. Nhưng đôi lúc anh lại nghĩ đấy chỉ là cảm giác của riêng anh, còn em? Liệu anh có đã thờ ơ trước những trăn trở của em?



only yesterdayVừa biết dấu yêu

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28