My Opera is closing 1st of March

Miyuki's Blog

Like rains and look at the stars ^^

Subscribe to RSS feed

Ngay met moi va mua...

Ngay met moi va mua... magnify

Bây giờ thì chỉ muốn ngủ. Mình đã quá mệt mỏi. 2 ngày liên tục... Ngày nào mình cũng ở lại trường đến gần tối. Hôm trước là để hoàn thành slide cho cô giảng dạy. Hôm nay là phần cuối của slide chưa xong. Nếu ngay từ đầu cô đưa luôn cho mình cái dàn bài thì đã ko có gì, mình sẽ làm rất tốt. Không có dàn bài, cộng thêm đủ thứ vấn đề phát sinh, từ hôm qua đến hôm nay mình đâm ra ngớ ngẩn, mệt mỏi vô số kể... Cái mình sợ nhất trên đời này chính là sự cạnh tranh giữa con người với nhau, nó cứ âm ỉ, ngầm ngầm và thật là kinh khủng khi bạn là người đứng ở giữa :-( Nhức đầu kinh khủng. Đã vậy còn ham hố thêm cái vụ slide của nhóm. Thế là giờ này còn chưa về được, phải làm cho xong để tí còn đi học nữa... Hôm nay đi học trễ. Mình nhức đầu quá, buồn và đói...

Bắt đầu sáng hôm qua, tâm trạng mình đã thay đổi. Mình bắt đầu thấy sợ khi đi làm, nhiều thứ đã quá sức, ko ... Thực sự là rất sợ, cố gắng cách mấy thì cũng phải cố. Khi quyết định về trường thì mình cũng đã suy nghĩ rất nhiều, đây ko phải chuyện đùa nhưng mình cũng ko ngờ là thử thách mình phải đối mặt nó lại ra như vầy... giờ giấc, ôi giờ giấc ko ổn định... Vì cô thường về trễ nên thành ra việc cô làm thì lúc nào cũng trễ hơn... Ngày nào mình ko đi học thì còn có thể ở lại nhưng nếu đi học thì việc này đâm ra bất khả thi, nhiều lúc công việc chẳng thể nào xong được.... Đầu óc mình bây giờ choáng váng vô cùng... Trời đã vậy còn mưa nữa chứ... Mưa tầm tã, ko biết làm sao ra khỏi trường để chạy đi học đây.... Gần tới giờ giải lao rồi... Hu hu...

Chưa bao giờ mệt đến vậy, hình như đã lâu rồi không được khóc... Khóc vì mệt thì cũng được... Kể từ cái ngày mà mình tuyên bố là ko bao giờ khóc nữa đó, nước mắt hình như đã chảy ngược vào trong, nó mặc kệ cảm xúc của mình, nó ko chảy ra nữa... Nhiều lúc ao ước sao có thể khóc để cảm thấy đỡ mệt nhưng ko thể, mình cũng chẳng biết. Con người mình đang dần trở nên lạnh lùng, vô cảm vậy sao... Nhìn lại mình, nóng tính, ăn nói không nhẹ nhàng, chẳng hiểu nổi, hình như mình đang thay đổi... Làm sao, làm sao mình lại là mình đây... Làm ơn, làm ơn, mình muốn được bình yên, mình muốn nhẹ nhõm, mình không muốn lòng nặng nề như vậy.... Làm ơn đi...Ước gì có thể khóc bên cạnh một ai đó...

<script type="text/javascript">yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "<\/embed>");</script>