My Opera is closing 3rd of March

Mèo lười Aki 's land

Sắp tròn 1 năm kể từ ngày ... GẶP LẠI !

Subscribe to RSS feed

NỖi SỢ HÃi CỦa ĐỜi TÔi!!!!!

Tôi sợ, thực sự là tôi sợ. Cái cảm giác ấy vẫn ám ảnh tôi lắm, ám ảnh thật nhiều. Khi ngày hôm qua và ngày hôm nay không còn giống nhau, khi ngày hôm qua là không gì cả, và ngày hôm nay là chẳng gì hết, tất cả trống trơn là tĩnh lặng. ANh biết, tôi sợ nhất điều gì. Ngày hôm qua, định mệnh dằn vặt tôi đến tàn tạ, tôi hận ngày hôm qua, mà không, tôi hận định mệnh đã cho tôi có ngày hôm qua, vậy sao còn cho tôi có ngày hôm nay. Những tin nhắn gửi đi, im bặt, những cuộc gọi tưởng chừng kéo dài vô tận, ba không nhấc máy. Ngày hôm nay, tôi oán hờn trách móc, tôi giận dỗi. Hôm qua, ba còn gặp tôi, tôi còn nhẫn tâm bỏ rơi ba để hoà mình vào những cuộc vui, để ba lạc lõng giữa ngã ba đường, loay hoay không biết 1 cái USB thfì ở đâu bán và giá cả bao nhiêu, tôi nào cần biết. Ba là người lớn, tôi luôn nghĩ, chỉ có tôi mới có quyền bắt ba chờ đợi, chỉ có tôi mới có cái quyền hành hạ ba của tôi, chỉ có tôi mới có quyền bắt ba phải giúp đỡ mình, còn ba thì không. Tôi có quyền bỏ rơi ba, và tôi luôn làm như thế. Ngày hôm qua, tôi cũng làm như thế. Nhưng hôm nay thì khác, anh thấy không, ba đã thờ ơ tôi. Ba đã không gọi lại, ba đã không hồi âm ... Tôi không nghĩ ra trong đầu cái quái gì cả ngoài việc trách hờn, và tôi đã thi gan với ba tôi gần 1 tháng trời. Tôi thua cuộc. Tôi không chịu nổi sực thiếu vắng ba trong cả thời gian như thế, tôi cần người tranh cãi với tôi, cần người cười hoà và nhận thua tôi, ... thời gian thi gan diễn ra dai dẳng, tôi nuôi lớn sự hờn giận, tôi nhủ thầm rằng: "Ba tới đê, con sẽ cho ba biết thờ ơ với con thì sẽ như thế nào!!" Trugn thu, ba không qua nhà thăm tôi, không mua bánh cho tôi, cũng được, sự giận hờn càng lớn hơn trong tôi. 14.10, keiniệm thành lập ĐHBKHN, sao giờ chưa thấy ba đến khoe ảnh chụp nhỉ, sao chưa thấy ba đến kể chuêỵn họp mặt khoá 1 trường BK cho mình nhỉ? Tôi nhủ thầm và lại giận hờn thêm. 15.10, sinh nhật ba, tôi không thể kìm nén lâu hơn sự giận dỗi và tôi gọi điện "Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau" Chắp ghép lại. tấtt cả. Không bao giờ. Ba rất yêu chiều tôi. Có lẽ nào, ba bỏ rơi tôi như thế, có lẽ nào, ba lại quên chia sẻ với tôi. Tôi và ba còn đang làm chung 1 phi vụ, sắp hoàn thành rồi mà, không có lý gì. tôi nhấc máy gọi về nhà ba. Đứa cháu ở quê nghe máy. " Bác Minh mất rồi chị Hiền ơi, chị ở đau sao em không liên lạc được với chị?"
Tôi giật mình. " Hôm nào"
"22.9"
"Sau hôm chúng ta gặp nhau ư?"
"Vâng"
Tôi buông máy. Chết lặng!!
Suốt 1 thời gian dài, tôi oán hận 1 người quá cố, suốt 1 thời gian dài, tôi giận hờn vô cớ về sự biến mất của ba tôi, mà không hiểu 1 điều, chưa bao giờ ba muốn biến mất khỏi đời tôi cả.
Và vì thế, tất cả những chuyện này anh biết. Anh biết, tôi sợ điều đó tới mức nào. Tôi sợ tôi sẽ lại oán hờn 1 người quá cố, tôi sợ tôi sẽ lại oán hờn 1 người đang nằm liệt giường ở Bệnh viện cấp cứu, hoặc oán hờn ai đó với lý do tương tự vậy, vậy mà, ngày hôm qua, từ ngày hôm qua, và cả đến hôm nay, sao anh không hồi âm, sao anh không cho tôi thấy anh còn tồn tại trên cõi đời này. Sao anh lại dằn vặt tôi, sao anh lại bắt tôi đối diện với nỗi sợ tôi vừa mới trải qua 5 tháng trước. Hồi âm đi!! Đừng bắt tôi phải đối diện với nỗi sợ ấy. Tôi rất sợ, rất sợ!!! Có nên gọi điện cho anh không? Gọi cho anh, liệu rằng tôi có hết sợ không? Hay gọi cho anh, tôi phải đối diện 1 lần nữa với quá khứ. Nỗi sợ của tôi. Tôi sợ ngày hôm nay không còn là ngày hôm qua nữa, tôi sợ, tôi sợ, sợ oán hờn 1 người đã khuất, sợ lại mất thêm 1 người nữa vừa bước vào cuộc đời tôi, anh có biết tôi sợ thế nào không? Tôi rất sợ!!!!
February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28