Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Tôi là tôi

Cuộc sống của mình đó chỉ là một ẩn số !!! của vui đùa cứ nghịch ngỡm mãi thế này thì làm sao mình trở thành con bé trưởng thành được nhỉ? =.=

STICKY POST

^^

Tôi phải nói cảm ơn hay xin lỗi?

Tôi biết rằng cuộc sống thật khó khăn, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều khi làm một việc gì đó để sau này mình không hối hận. Tôi cố gắng tạo ra nhiều lý do để mình không phải quyết định quên ai đấy và khi tôi nói với ai rằng hãy quên tôi đi hay hãy coi như chưa từng gặp tôi thì đó thực sự là một quyết định khó khăn...

Read more...

Một ngày mới bắt đầu....

Một ngày mới bắt đầu...Mình sẽ chẳng màng đến những phiền muộn của hôm qua. Vì những gì thuộc về quá khứ thì chẳng thể nào thay đổi được.
uhm đúng vậy, thời gian rồi cũng sẽ phai mờ những vết thương trong lòng mình thôi, mình ko muốn giận lâu nhưng từ đó làm mình rút ra một bài học nhớ đời, ko nên quá tin tưởng tuyệt đối rồi đến khi đó lại phải thất vọng đến vậy.
Một ngày mới bắt đầu...Mình sẽ quý trọng mỗi khoảnh khắc hạnh phúc của cuộc đời mình. Những giây phút hạnh phúc ấy dẫu ngắn ngủi nhưng chính là món quà to lớn nhất mà mình nhận được trên thế giới này. Và mình sẵn sàng san sẻ món quà ấy cùng người khác...

Read more...

Nó hụt hẫng !!!!!!!!!!!!


Nó hụt hẫng, một tình bạn mà bao lâu nay nó tin tưởng đến thế bây giờ nó cảm thấy thật sự trống rống, không biết con người kia nghĩ gì, nó buồn, rồi lại khóc, nó nhận ra nó đã bị một đứa bạn lừa đến ko thể nào nói ra được. Tình bạn ư, đó có phải là một tình bạn nhiệm màu ko, hôm qua nó rất vui vẻ nc cũng với tụi bạn và đến tối nó thật sự thất vọng về người bạn kia, mình có nên tin tưởng những lời nói của nó ko ? no làm mình mất long tìn vào người khác mất rồi :frown:.
Hụt hẫng! cái cảm giác thật khó chịu! Ập tới chiếm trọn trong nó... nó chỉ kịp hỏi là tại sao? ko có câu trả lời thỏa mãn.. lại im lặng! Nó buồn thật sự! nó như bị quăng từ trên cao xuống...thật mạnh và nằm quay đơ.. lịm đi!
Nó luôn cố gắng hoàn thiện bản thân nhưng nó biết nó ko là đứa hoàn hảo! Nó cảm thấy hạnh phúc khi được quan tâm, chia sẻ ... được cười thật vui và hãnh diện vì chiến thắng .....

Read more...

Khi em không yêu anh!

Khi em không yêu anh, em sẽ không bao giờ phải quay mặt đi khi ánh mắt anh nhìn về một phía khác - không em. Khi em không yêu anh, em sẽ không bao giờ phải bật khóc vì một câu nói vô tình của anh, vì những lúc cảm giác bị chính người yêu thương mình bỏ mặc, như một con bé ngốc bị vứt vào một xó xỉnh, chỉ dấm dứt khóc mà không thể khong the lam ji duoc. Khi em không yêu anh, em sẽ không phải lựa chọn giữa việc sẽ đi với anh mà bỏ những cuộc vui với bạn bè hay ngược lại - bỏ mặc anh? Khi em không yêu anh, cũng không có ai quá xét nét và để ý đến từng lời nói của em, sẽ không ai mắng em khi em nói những điều không nên, làm những việc không đúng.

Read more...

Những kỷ niệm khó quên thủa học trò

Hôm nay 19/11 rồi đấy nhỉ ? sắp đên ngày của thầy cô rồi sao tim mình lặng yên quá vậy ! một thời học trò , một thời quậy tưng bừng của đám học trò như mình bây giờ còn đâu, nhắc đến mới nhớ , cái thuở học trò vui nhưng lại đầy cay đắng, chẳng có chút gì luyến tiếc về cái thời ấy, thầy cô bạn bè, những người mà mình tôn kính chắc họ cũng chẳng còn nhớ đến tụi nhóc 12/5 nữa đâu !! một lớp quậy nhất trường, chẳng có ưu điểm gì nổi bật nhưng đến khi cuối cấp thì cả trường làm mọi người phải choáng ngợp vì tinh thần học tập của tụi nhóc đó.
Trong cuộc đời có lẽ thời gian đẹp nhất là thủa học trò vì khi đó ai cũng hồn nhiên đáng yêu tinh nghịch lúc đó ta có những kỉ niệm mà suất đời không thể nào quên có thể là hài hước hay những trò nghịch ngợm oái oăm khiến thầy cô bố mẹ cũng phải toát mồ hôi .Còn riêng mình chỉ muốn kể những kỉ niệm mà nhớ nhất thấy là đẹp nhất trong thủa học trò của mình .

Read more...

cho một kẻ lang thang

…. Hôm nay lại thức khuya…. Chút gió cho một đêm trắng vô hình…. Và chút mưa cho một kẻ lang thang….

…. Mọi thứ dường như đã đi về những giấc ngủ, nằm im, và mơ…. Còn lại một tôi…. Có lẽ tôi đã lạc lối trên con đường đi về giấc ngủ và những giấc mơ vô định…. Đi mãi và mong mỏi một giấc ngủ có thể ru tôi về với những giấc mơ không bao giờ có thực, để tôi có thể cười hạnh phúc sau một ngày mệt nhoài, và để sáng hôm sao tôi lại bắt chuyến xe trở về cuộc sống thực tại với ánh bình mình…. Vẫn là con đường đấy, con đường sỏi đất thô mộc…. Tôi nắm tay gió bước đi, và chợt mưa đến…. Con đường bùn đất lầy lội, và tất cả nhạt nhòa…. Cảnh vật nhạt nhòa, và dấu vết dẫn tôi về với giấc mơ cũng bị lu mờ…. Nắm chặt tay gió, tôi bước đi, và để cho linh cảm dẫn đường, một thứ mong mỏi, khao khát đi trước, và tôi phụ thuộc vào nó…. Đi, và mọi thứ xung quanh vẫn trống trơn, và để rồi cũng nhận ra mình lạc lối…. Thôi thì đêm nay ngồi đây, không về được những giấc mơ thì ngồi chờ mưa tạnh, con đường khô ráo, mọi thứ sẽ không còn nhạt nhòa, và hai kẻ lang thang lại lặn lội mò về….

Read more...

Niềm vui mong manh

hi bây giờ mình rất vui
một sinh mạng nữa lại được cứu....
đó có phải là số trời ko ....? mình đã nhìn những hình ảnh của bé sao và đã bật khóc và bây giờ thì em được cứu rồi...
Mong sao nó khỏe mạnh, và cứ cười như bây giờ nhé em ....
Hôm trước khi đọc những dòng tin em bị bệnh tim, và những dòng về cuộc đời, chị đã bật khóc đấy, khóc thật nhiều, chị thầy mềm yếu đấy, mặc dù là một người xa lạ, mặt dù em ko biết chị, nhưng chị vui lắm, chị vui là hôm nay thấy nụ cười em đã trở lại, lần trước nhìn sắc mặt em chị thấy đau lắm, chị nghĩ sao ông trời lại nhấn tâm đến vậy, tại sao những dứa trẻ đó lại ko được làm một người bình thường chứ, chị có đứa em nó cũng hay đau ốm hoài, chị ko biết nên làm gì đây, bác sĩ ko tìm ra căn bệnh của nó, chị đã khóc... và khóc thật nhiều, những lần nó nằm vật vã đau chị chỉ đứng đó nhìn mà ko làm được gì cho nó cả? bây giờ thấy em như vậy chị vui lắm, bật khóc nhưng khóc trong niềm vui
chúc em luôn mạnh khỏe nhé .

Thứ 6 ngày 13 ............

Cái tên đã nói lên tất cả.

Hôm nay, thứ Sáu ngày 13, ngày"đặc biệt"thứ 2 của năm 2009 (Ngày đặc biệt đầu tiên là thứ Sáu ngày 13 tháng 2).
Sáng nay 9h dậy, nhưng vẫn còn thèm ngủ, nằm lăn qua lăn lại thì bỗng nghe tiếng xe nổ chậm lại trước nhà, lúc đầu tôi chỉ nghỉ chắc là mấy người hàng xóm đi đâu về vì nhà tôi với nhà họ sát vách nhau.
Buổi sáng thứ 6 trời thật đẹp, ko cần nhìn ra ngoài thì tôi cũng biết nó rất ấm áp đến chừng nào rồi, lúc đó tôi nằm im lắng nghe thử có tiếng động gì ko vì chiếc xe chạy dừng lại nghe rất rõ như muốn dừng lại nhà mình. Tôi lại nghĩ lại tên này đến đòi tiền điện hay đòi cước mạng rùi đây, tôi nhẹ nhàng đi ra xem thử có đúng ko thì thấy cái mặt của một tên nào đó lạ hoét nhìn vào, mà hình như tên đó cũng chưa thấy mình, tôi lại sát nhìn kĩ hơn, cũng ko phải người quen, suy nghĩ thế nào tôi chạy ra thì thấy tên đó đang đưa tay vào móc cái ổ khóa, tôi ớ người ra giật mình và hơi sợ, lúc đó tôi ko biết nghĩ sao lại tiến đến cài cửa thò mặt tới hỏi tên kia " cậu đang làm gì vây" tên đó bắt đầu hoảng, gọi ú ớ là đây có phải nhà bé ty ko? rồi nói đến nhầm nhà, hic lúc đó tôi bực quá định chửi cho tên kia trận nhưng vì tui tên kia thấy tui hoảng quá vừa nói xong là phóng xe chạy đi ngay nên tui chưa nói được lời nào cả? hic lúc đó tôi bắt đầu bực mình nhưng lại chẳng làm gì được.
Một buổi sáng trong lành như thế lại bị một tên ăn trộm phá hỏng, vừa khó chịu lại vừa lo, đành dắt xe ra ngoài đi mua it đồ nhưng lại chẳng an tâm tí nào , hic ... lần đầu tiên tui lại cảm thấy thật sự lo lắng đến thế, nhưng lại nghĩ ở nhà anh trai đang ở trong nhà nên cũng an tâm đi mua đồ
Đi đến siêu thị mua ít đồ để chuẩn bị đi đám cưới ông anh trai mọi thứ vẫn yên tĩnh và nhẹ nhàng đến lạ.
chẳng điều gì làm tôi phải lo nữa, và chẳng còn cảm giác gì cả.
cả buổi sáng đi xong rùi về nhà lại, bất nick mình lên thì thấy một tin nhắn lạ ghi là hôm nay thứ 6 ngày 13 có điều gì đặc biệt ?
^^ bây giờ tôi mới giật mình là hôm nay là ngày 13 đấy, hic ...
Nhiều người lại quan niệm hôm nay là một ngày ko tốt và phải đi cẩn thận hơn, có khi nhiều người lại xin nghỉ việc gì điều này nữa đấy chứ, hihi ...mà cũng lạ nhỉ, tôi chẳng tin vào điều đó, chỉ là tôi nghĩ nó cũng là một ngày bình thường thôi, một ngày thật đẹp đấy chứ, tại sao lại nhiều người quan niệm một cách kì lạ vậy.Mà cũng đúng thôi, cũng vào ngày này thì nhiều người đã mất, nhưng tôi nghĩ đó là cái số của họ, haizzz.... mà cũng chẳng biết được, nhưng theo tôi nghĩ là vậy. ^^

Viết cho tháng 11

Từ ngày đi học, thói quen thả nhạc trôi miên man càng ngày càng tăng lên. Nó nghe nhạc không lời nhiều hơn, thường xuyên bật nhạc lên rồi để đó. Lãng đãng rơi... Nghe nhạc không lời thì tốt cho trí óc và tâm hồn, nó coi như đó là dưỡng chất không thể thiếu mỗi ngày. Thói quen mở nhạc nhẹ nhỏ nhỏ trong lúc ngủ trưa và trước khi đi làm cũng tăng dần, để cho cái đầu thư giãn và thấy mình hiền hòa với thời gian. Đặc biệt vào những ngày chủ nhật, nó mở nhạc, leo lên giường, cầm theo một quuyển sách nào đó rồi chìm vào giấc ngủ - một giấc ngủ được phép dài hơn, sâu hơn, thanh thản hơn để bắt đầu nửa ngày chủ nhật không vướng bận bài vở... Rồi trong từng giọt nhạc rơi như bị thôi miên, nó nghĩ miên man về cuộc sống của mình, về bạn bè và vài điều linh tinh khác.

Read more...