Skip navigation.

Tôi là tôi

Cuộc sống của mình đó chỉ là một ẩn số !!! của vui đùa cứ nghịch ngỡm mãi thế này thì làm sao mình trở thành con bé trưởng thành được nhỉ? =.=

STICKY POST

^^

Viết cho tháng 11

Từ ngày đi học, thói quen thả nhạc trôi miên man càng ngày càng tăng lên. Nó nghe nhạc không lời nhiều hơn, thường xuyên bật nhạc lên rồi để đó. Lãng đãng rơi... Nghe nhạc không lời thì tốt cho trí óc và tâm hồn, nó coi như đó là dưỡng chất không thể thiếu mỗi ngày. Thói quen mở nhạc nhẹ nhỏ nhỏ trong lúc ngủ trưa và trước khi đi làm cũng tăng dần, để cho cái đầu thư giãn và thấy mình hiền hòa với thời gian. Đặc biệt vào những ngày chủ nhật, nó mở nhạc, leo lên giường, cầm theo một quuyển sách nào đó rồi chìm vào giấc ngủ - một giấc ngủ được phép dài hơn, sâu hơn, thanh thản hơn để bắt đầu nửa ngày chủ nhật không vướng bận bài vở... Rồi trong từng giọt nhạc rơi như bị thôi miên, nó nghĩ miên man về cuộc sống của mình, về bạn bè và vài điều linh tinh khác.

Read more...

Bỗng dưng ..thấy chán

Dạo này chữ nghĩa đi đâu hết rồi, muốn viết nhưng sao đâu óc cứ trống rỗng thế này nhỉ.
Sáng nay dậy sớm, vừa mơ màng trong giấc ngủ thì chiếc điện thoại reo lên , hic mình định ko dậy rồi nhưng nó cứ hát mãi, làm mình phát điên lên được, ước gì nó là đồ nhựa nhỉ, đập phát cho bõ tưc, hic đang ngủ ngon, giờ có ngủ lại cũng ko như lúc nãy nữa.
Híc , buồn bực trong lòng, ko thể hiểu mình nữa, sáng sớm định đi đâu đó mua vài thứ đồ để chuẩn bị cho mùa đông, thế mà ông anh lại lấy xe đi cafo mất, làm mình hụt hẫng, giờ nồi ở nhà một mình, đọc báo , nghe nhạc, rùi làm vài thứ linh tinh cho đỡ ngán, ôi cái cuộc đời này sao lại có một kẻ như tui chứ, muốn làm việc gì đó, nhưng lòng tự tin của tui nó đi đâu mất rùi, chán chường đến chết mất.

Read more...

I Wish...

Đã lâu lắm rồi, mình không còn ước. Sao vậy hen?
Ngày xưa, mình hay ước. những điều có thể và không thể, nhưng cứ ước. Mất gì đâu...


Thả mộng mơ vào những điều ước, cũng vui vui, giống như thả bong bóng về trời. Thật ra bong bóng đâu có về trời, rồi bong bóng sẽ vỡ bùm ở một nơi nào đó mình không biết... và vì không biết nên cứ thế mình tin, như những cô bé con mặc váy xinh thắt nơ hồng hai tóc bím vẫn hay tin, rằng là bong bóng sẽ về trời, chở theo ước mơ, và ước mơ ấy nếu đẹp thì một ngày nào đó sẽ thành hiện thực.

Hồi ấy mình hay hỏi bạn bè " ước gì không? Cho 3 điều ước đấy?", có khi cắc cớ " 1 điều thôi" mặc cho đứa bạn ngẩn tò te ra không biết nên ước gì. Rồi khi nó hỏi lại mình, mình sẽ đáp " tui ước gì tui có được 1000 điều ước nữa".


Trong truyện cổ tích thường hay có ước mơ, văn học dân gian cũng vậy. Cô giáo dạy vì ngày xưa con người chưa làm được nhiều điều nên họ thả ước mơ mình vào văn học, như một cách giải thóat mình khỏi những giới hạn. Và lạ thay, họ tin vào một Đấng nào đó sẽ chúc phúc cho những ước mơ tốt lành ấy. Niềm tin ấy cũng trong lành quá nhỉ...Bây giờ, có phải vì đủ đầy rồi mà người ta không còn ước nữa...? Hay thực tế đủ dạy người ta sự vô nghĩa của những điều ước vì nó có bao giờ thành hiện thực.

Bữa rồi đọc một câu chuyện trên blogviet có câu là " Khi nào còn yêu người ta còn ước...". Vậy là bây giờ không ước, nghĩa là chẳng còn gì để yêu sao?


Mà kể cũng phải, sống với những ước mơ, ở một giới hạn vừa đủ, ta dễ thấy cuộc sống đẹp, có một chút mong chờ, một ít hy vọng chứ không trôi đều đều theo một quỹ đạo định sẵn. Ước mơ để chờ đợi điểu gì đó bất ngờ, cũng thích ấy chứ!

Tự nhiên chị kêu chị mất định hướng. Chị có một việc làm mới, nghĩa là chị đã đạt được chút nào đó của mong chờ gì đấy, và khi có rồi thì chẳng còn biết mơ ước gì nữa. Vậy đấy! Hóa ra người ta cần lắm một cái gì đó xa xa ở phía trước, để vươn tới, dẫu có thể mình chẳng bao giờ chạm được. Ừ, cứ ước mơ chứ, nếu không chạm tới mặt trăng thì mình cũng ở giữa những vì sao cơ mà...

Mình sẽ lại tiếp tục ước. Mình sẽ lại mơ mộng và lãng mạn như hôm nào. hôm nay để cái status "... trở mình theo từng chiều nhạt nắng..." ( chỗ ba chấm phía trước ấy còn hai chữ nữa mà mình giấu đi rùi), có bạn kiu lúc nào mình cũng lãng mạn nhỉ. Mình bảo lãng mạn cho đời bớt chán, tại lúc đó mình đang chán đời. Chiều chiều lang thang đi đâu đó, gió tạt vào mặt, mình lại muốn phiêu linh. Cái con bé nào đó trong mình mãi vẫn không chịu ngủ, mỗi ngày nó sống dậy một chút. Cũng may nó còn sống dậy...

Ừ, mình sẽ lại ước mơ, những ước mơ bé nhỏ và to lớn, những ước mơ ngọt ngào như cổ tích, trong veo như những giọt sương mai, và hiền lành như bầu trời xanh mướt . Mình sẽ ước, sẽ lại tiếp tục ước, bởi vì mình sẽ yêu, sẽ yêu lại cuộc sống này thêm một lần nữa...


Ước gì ư??? Bí mật! Mình thích những bí mật lắm, mình sẽ chỉ bật mí cho một người thôi. Điều ấy có nghĩa là nếu mình có bao nhiêu điều ước thì mỗi người sẽ giữ một bí mật cùng mình, hihi... Có ai muốn giữ một bí mật với mình hông?

Buồn ...Vu Vơ !


....BUỒN !!!

Buồn ! Chẳng hiểu tại sao nó buồn, chỉ biết rằng nó buồn, thấy người khác buồn, nó buồn. Lý trí không giải thích được tại sao nó lại phải buồn, niềm tin không cho phép nó buồn... Nhưng tại sao nó vẫn buồn. "Buồn" có nghĩa là gì nhỉ? Cái chữ "buồn" cũng chỉ là một từ trong vạn từ mà con người đã nghĩ đến và tạo ra.

Phải chăng "buồn" là một cảm giác đối nghịch với "vui"? Và cả hai cảm giác này đều làm cho con người mất bình an. Giống như một trục số, "buồn" nằm ở trục âm, còn "vui" nằm ở trục dương, bình an là ở con số zéro. Có vẻ ngớ ngẩn thật, từ trước đến giờ chưa lúc nào nó nằm ở con số zéro cả. Một là vui, hai là buồn, chưa bao giờ là trống không !

Nhiều lúc nó chỉ ngồi đó trong thinh lặng, một cảm giác lâng lâng khó tả, chẳng hiểu mình buồn hay vui, và bản chất nó cũng chẳng biết sự khác biệt giữa hai cảm giác này. Chỉ biết khi buồn mắt nó ướt, khi vui nó cười, đơn giản chỉ có thế. Và thường thì khi định thần lại, nó không hiểu tại sao nó buồn hay vui.

Khi cảm thấy mình mất đi một thứ gì đó thì thấy buồn. Còn khi mình "đạt" được một thứ gì đó thì lại cảm thấy vui. Thật là vớ vẩn khi nó nhận ra rằng, tất cả những thứ nó đánh mất chưa bao giờ là của nó, tất cả những thứ nó đạt được cũng chẳng phải do nó. Thế tại sao nó lại buồn, hay vui, chính bản thân nó cũng đâu có thuộc sở hữu của nó. Bởi nó không điều khiển được cảm xúc của chính nó. Nhưng không hiểu tại sao nó thích những lúc một mình, tự thả lòng mình buồn vu vơ, vì những lúc như thế nó cảm giác "Bố mẹ" gần nó nhất. Vì những lúc như thế nó nhận ra thứ tài sản vô giá duy nhất không bao giờ hư mất, và thật sự luôn là của nó

Ngày Cô Đơn


Lại một ngày lễ trong năm nữa đến, sao tự nhiên mình lại ghét mọi ngày lễ đến thế nhỉ , chưa bao giờ mình cảm thấy nỗi cô đơn đến với mình một cách mạnh mẽ như thế này , buổi sáng với một bầu trời ảm đạm ko 1 tia nắng , chẳng biết làm gì cho hết ngày hôm nay , loay hoay với chiếc máy tính , hết ol rồi lại off , rùi lại dằn vặt chiêc remode tivi hết chuyển kênh này đến kênh khác 1 cách điên cuồng , lại nằm vặt vã ra trên giường đầu cắm xuống đất mắt nhìn ra của sổ , oi những áng mây hờ hững trôi , cầm đến chiếc di động ko 1 cuộc gọi nhỡ ko 1 tin nhắn , bạn bè mình đâu hết rùi ấy nhỉ .....hicc....
Lúc trước mình nhớ có một bài hát có một đoạn như thế này " khi cô đơn em nhớ ai ..." rùi gì đó , hic nghe y một bài nhưng thuộc thì có chừng đó, tội nghiệp con nhỏ thật, cả ngày cầm cái đt trong tay coi thử có đứa nào rủ mình đi đâu ko nhưng nhìn cái đt bất động chẳng reo réo gì cả ? Hôm trước tụi nó nói tối đi uống cafe , haizzz...một ngày dài thế này mà chờ đến tối đi uống cafe thì lãng phí thật, ko suy nghĩ gì nữa , mình quyết định đón xe buýt về quê . Hôm đó cũng ko có gì vui cả? về nhà bú sữa mẹ vậy, ở ngoài này cả ngày mà nằm vật vã trên giường xem tivi thì lãng phí quá còn gì !!
cả ngày hôm đó, may sao minhf về quê mọi thứ vui thật, ở quê thì cũng chẳng khác gì thành phố, cũng đông và nhộn nhịp ra, nên mỗi lần về quê mình lại thích lái xe đi quanh nhà tụi bạn thăm tụi nó, nhưng hôm nay thì khác , ngày lễ nên tụi nó đi đâu hết cả? hic lại cô đơn nữa rùi, hiaz....ko biết mình gắn với chữ cô đơn đến bao giờ nhỉ?
Ôi tôi ghét ngày lễ quá đi mất .......

Viết Nhân Ngày 20/10

Tại sao mỗi khi mất mát một cái gì đó rồi con người ta mới cảm thấy thiếu thốn và khi đó mới nhận ra nó quá quan trọng trong cuộc sống này.Theo thời gian sự mất mát ấy ngày càng lớn dần lớn dần với nỗi đau của người ở lại.
Ngày xưa Nó đâu có biết nỗi đau đau ấy quá lớn như thế này Nó cứ nghĩ điều này cũng đơn giản như bao điều khác nhưng bây giờ thì không, không đơn giản như Nó từng nghĩ mà nỗi đau ấy ngày càng lớn dần và cứ như vô thức lại làm Nó đau, đua lắm mỗi khi vô tình thấy sự quan tâm của những bà Mẹ dành cho những đứa con và mỗi khi những đứa con nũng nịu với Mẹ. “Mẹ ơi” hai tiếng Mẹ ơi lúc này Nó khoa khát biết bao nhiêu biết đến bao giờ Nó mới được gọi hai tiếng than thương này nữa đây chắc có lẽ sẽ không bao giờ nữa rồi Nó chỉ có thể gọi “Mẹ ơi” trong tiềm thức mà thôi.
Nỗi nhớ ấy ngày càng da diết hơn mỗi khi lại có dịp gì nói về phụ nữ về Mẹ.
Năm nay mùa Vu Lan Nó đã biết đi chùa cầu nguyện cho Mẹ, Nó vừa vui “vì đã làm được một cái gì đó cho Mẹ” nhưng cũng vừa buồn nhưng có lẽ là buồn nhiều hơn vui, buồn lắm khi thấy người ta còn được cài hoa hồng đỏ còn Nó thì….
Hôm nay cũng đến 20/10 “Ngày phụ nữ Việt Nam” Nó cảm thấy nhớ Mẹ nhớ nhiều lắm mỗi lần như thế Nó buồn Nó chỉ biết khóc thật nhiều

Nếu có bao giờ con yêu Mẹ
Hãy nói khi Mẹ vẫn còn đây
Còn biết được những lời cảm xúc
Ngọt ngày êm dịu lẫn nồng say

Hãy yêu khi Mẹ vẫn còn biết
Đừng chờ đến lúc Mẹ ra đi
Ghi lời yêu quí lên bia đá
Đá vô tri nào có nghĩa gì

Hãy nói đi điều con muốn nói
Đừng chờ đến lúc Mẹ ngủ say
Giấc ngủ dài chẳng bao giờ dậy
Ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai

Đó là chia ly và từ biệt
Chỉ còn nước mắt và tiếng con
Nếu yêu Mẹ dù chỉ là một chút
Hãy nói đi khi Mẹ vẫn còn

Nói đi con lời nào yêu dấu
Cả lòng hiếu thảo và tình con
Để Mẹ nâng niu như báo vật
Cho tình mẫu tử thắm như son.
Hãy nói với Mẹ và hãy yêu thương Mẹ thật nhiều khi MẸ vẫn CÒN, đừng để như Girlvd nha các bạn, nhân ngày 20/10 Girlvd xin chúc cho tất cả Chị em luôn vui và thật hạnh phúc bên gia đình và những người than yêu nhất nhe.

Không cần phải ghét nhiều đến thế!

Tôi mới xem một blog của một người bạn trên facebook và tôi có thấy một ý kiến trong đó là ghét tháng 10.
Lúc trước cũng có người hỏi tôi thích tháng nào và ghét tháng nào, và tôi cũng trả lời đàng hoàng, hình như hồi đó tôi cũng bảo là ghét tháng mười, y như kiểu ghét tháng mình sinh để tạo ấn tượng hay tò mò cho người hỏi mình vậy, rõ là trẻ con.

Bây giờ thì tôi khác, tôi chả thấy tháng nào đáng ghét cả, nói chung là tất cả những gì của thiên nhiên: thời tiết, mưa gió… có thể tôi sẽ thích nó, sợ nó, kinh hãi nó, nhưng tôi không ghét nó, từ mưa nắng, thời gian trong năm, Xuân Hạ Thu Đông: Xuân thì theo sách vở là đại diện cho sự sinh sôi nảy nở, tôi thực sự ghét các miêu tả mùa xuân đã thành lối mòn này, chả phải như thế, Xuân là cho tươi mới, thế thôi đủ rồi, Hè thì cho nóng bức, giải toả, và lá xanh và rậm, cộng với những cơn gió mát, Thu thì tĩnh và trong, trong như nước lọc tinh tươm từ bình lọc và trong đó lại có cái ngọt ngọt thanh thanh của gió và nắng vàng (nắng lúc nào chả vàng), Đông thì co lại và nhìn vào trong, biết được ấm và cạnh nhau, biết được của cứa đau, thế đấy, chả có gì phải đáng ghét. Tôi chỉ thấy ghét con người và những tính cách của con người (hiển nhiên, như thế thì tôi có ghét cả tôi nữa, nhưng tôi thích tôi nhiều hơn là ghét nên mọi thứ vẫn ổn và khoẻ re).

Tháng Mười, với tôi thì cũng không thực sự đặc biệt, cũng là một tháng trong năm, nhưng không có lí để ghét nó, vì nó là một khoảng trong năm, là con của thời gian, là một phần mười hai của một vòng trái đất trôi quanh mặt trời, thế thôi chứ có gì đâu, tôi cũng không muốn đưa ra những gì tôi thấy tốt đẹp ở tháng Mười để thay đổi suy nghĩ của người khác, khác thì vẫn là khác, thích gì nghĩ gì là việc riêng biệt của những bộ não riêng biệt.

Đó là những gì tôi cảm nhận về tháng Mười, tôi không còn khó chịu khi đi đường mà gặp mưa, tôi cũng chả thấy mệt khi ngập trong nắng quá nhiều, tôi chỉ ghét cách người ta không dừng đèn đỏ giữa trưa nắng, ghét cái cảnh kẹt xe chết tiệt khi trời mưa lúc đổ chiều, ghét cảnh con người ta u buồn hay chửi nhau hay gì gì v.v..

Việc tôi suy nghĩ như thế nào không hoàn toàn cô lập khỏi thế giới, nhưng đừng tìm cách phản bác những gì tôi nó ra, thì tôi sẽ không care đâu, vì tôi là ích kỷ nên tôi tin những gì tôi nghĩ lắm.

Cười phát cho blog trong chập choạng mưa nào : he he he

Viết cho những ngày tháng Mười...


Những ngày tháng mười... mùa thu vẫn làm say lòng người mỗi buổi tối lạnh hoặc mưa, những - buổi - tối ko ồn ào khói bụi...

Những ngày hoang hoải trôi đi...

Lại thấy lòng trở về với cảm giác bình yên vốn có, đôi lúc cuộc sống là thế, chấp nhận những thực tại quanh mình để cảm giác cồn cào về một điều gì đó dịu lại...lắng dần xuống thôi...

Giản đơn đi, nhỏ bé đi nếu ko là tất cả....Ai đó đã từng nói như thế ...có nhiều khi cảm giác nói rằng" năm tháng cứ trôi vèo qua mắt mà ko làm cách nào níu lại", nếu mà níu lại được, biết đâu tôi lại buột miệng hỏi han vu vơ về một miền kỉ niệm thật xanh xa nào đó cũng nên....nên có thể cứ để năm tháng đi qua lặng lẽ lại là một điều tốt...

Giống như con người, ... xoay vần với mọi thứ, gặp gỡ mọi điều mới mẻ và thay đổi từng ngày, từng giờ,...Giống như bốn mùa vẫn thế, đến rồi đi, đến rồi đi...lại sang một mùa mới...khoảnh khắc lưu lại sẽ chỉ là những phút giây nhẹ tênh mà thấy lòng giản đơn, câu chuyện dài cũng hoá giản đơn như một cơn gió mát thoáng qua ngày oi ả vậy thôi....

Muốn trở lại mùa đông, đem một ít lạnh bỏ vào thu cho cảm giác se sắt ùa về, cảm giác ấm áp ùa về như chẳng thèm sợ cái lạnh, như thể ko có bàn tay ấm thì đã có găng tay... Như thể tất cả đã qua đi, rồi tất cả sẽ bắt đầu lại...

Và những nuối tiếc , mất mát luôn làm cho người ta lớn lên ....

Yêu thương là có thể


Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không. Nhưng tôi lại muốn khóc.
Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm bạn đau. Đó là điều không tránh khỏi.
Có đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà thôi.
Download Opera, the fastest and most secure browser