Skip navigation.

Tôi là tôi

Cuộc sống của mình đó chỉ là một ẩn số !!! cứ vui đùa cứ nghịch ngỡm mãi thế này thì làm sao mình trở thành con bé trưởng thành được nhỉ? =.=

Viết cho những ngày tháng Mười...


Những ngày tháng mười... mùa thu vẫn làm say lòng người mỗi buổi tối lạnh hoặc mưa, những - buổi - tối ko ồn ào khói bụi...

Những ngày hoang hoải trôi đi...

Lại thấy lòng trở về với cảm giác bình yên vốn có, đôi lúc cuộc sống là thế, chấp nhận những thực tại quanh mình để cảm giác cồn cào về một điều gì đó dịu lại...lắng dần xuống thôi...

Giản đơn đi, nhỏ bé đi nếu ko là tất cả....Ai đó đã từng nói như thế ...có nhiều khi cảm giác nói rằng" năm tháng cứ trôi vèo qua mắt mà ko làm cách nào níu lại", nếu mà níu lại được, biết đâu tôi lại buột miệng hỏi han vu vơ về một miền kỉ niệm thật xanh xa nào đó cũng nên....nên có thể cứ để năm tháng đi qua lặng lẽ lại là một điều tốt...

Giống như con người, ... xoay vần với mọi thứ, gặp gỡ mọi điều mới mẻ và thay đổi từng ngày, từng giờ,...Giống như bốn mùa vẫn thế, đến rồi đi, đến rồi đi...lại sang một mùa mới...khoảnh khắc lưu lại sẽ chỉ là những phút giây nhẹ tênh mà thấy lòng giản đơn, câu chuyện dài cũng hoá giản đơn như một cơn gió mát thoáng qua ngày oi ả vậy thôi....

Muốn trở lại mùa đông, đem một ít lạnh bỏ vào thu cho cảm giác se sắt ùa về, cảm giác ấm áp ùa về như chẳng thèm sợ cái lạnh, như thể ko có bàn tay ấm thì đã có găng tay... Như thể tất cả đã qua đi, rồi tất cả sẽ bắt đầu lại...

Và những nuối tiếc , mất mát luôn làm cho người ta lớn lên ....

Yêu thương là có thể


Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không. Nhưng tôi lại muốn khóc.
Vì đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm bạn đau. Đó là điều không tránh khỏi.
Có đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà thôi.

Tôi sợ ....


Hình như là thời gian trôi hơi nhanh thì phải. Mới đây thôi mà giờ đây đã chập chững bước vào đời rồi. Ứ chịu đâu! Tôi muốn nhỏ lại cơ .Tôi muốn tôi đừng lớn nữa.Cái thời tôi sắp sửa bước vào cấp 3 ấy lúc đó tôi sợ mình bị lớn lên lắm ,tôi sợ lớn lên mình sẽ không được chơi những trò như trẻ con nữa , vì người lớn chẳng bao giờ chơi những trò của trẻ con cả , tôi sợ cái vô tư đến chẳng lo nghĩ gì về cuộc đời của những đứa trẻ sẽ bị mất đi khi tôi lớn .Tôi sợ lớn lên mình sẽ phải sống tự lập,tôi thích ở với mẹ cơ. Tôi sợ lớn lên mình sẽ phải yêu vì lúc đó tôi nghĩ rằng cứ lớn lên là phải yêu, mà trong phim họ hay chiếu những cảnh phải khóc, phải buồn vì tình yêu ,nên tôi sợ. Tôi sợ lớn lên sẽ phải lập gia đình và phải lao thân đi kiếm tiền, phải sống có trách nhiệm với gia đình và đôi khi vợ chồng cãi vã nhau.Vì trong cuộc sống tôi đã phải chứng kiến những cảnh ấy nên tôi rất sợ mình sẽ lớn. Và tôi sợ một điều rất người nữa là sợ mình sẽ trở thành bà già và sau đó lâm bệnh và sau đó nữa là “ngoẻo”
hì bây giờ thi tôi đã lớn rồi, một cô nhóc 20t đấy nhé ^^
Hôm nay tôi ko dám gặp anh, tôi sợ điều gì đấy, uhm... chắc có lẽ tôi sợ thật, tôi ko dám đối diện với anh, mặc dù rất muốn đến gần.
tự nhiên tôi thấy lo lắng hơn bao giờ hết, tôi sợ, sợ tất cả, có lẽ tôi wá nhạy cảm hay là cuộc sống wá khắc nghiệt.
dằn lòng rằng sẽ ngủ sớm để mai còn đi học( đi học trễ wài bị nhắc nhở mà cũng ko thay đổi gì, để nói wài cũng mệt nên thôi, thay đổi chút cho vui) nhưng sao tôi cứ trằn trọc ko sao ngủ được, trong tôi là quá khứ, hiện tại, tương lai cứ đan nhau nà giằng xé tâm hồn tôi, làm sao đây, làm sao cho trái tim mình cảm thấy bình yên, suy nghĩ, suy nghĩ hoài mà lòng tôi vẫn ko tìm được bất kì câu trả lời nào,tôi thất vọng về tất cả,..
Yêu một người thật khó , thật chán khi cuộc sống tự tạo ra những áp lực , đôi khi tự hỏi mình rằng :"sẽ như thế nào khi mình buông xuôi...?"
Tại sao luôn tạo ra cái hàng rào , tạo ra cái khó khăn để làm khó mình ?nếu cuộc sống đơn giản chỉ cần làm theo ý mình , nếu yêu ai đó và nói thẳng ra .
nếu cuộc sống dễ dàng thế thì cần gì suy tính , cần gì phải phân vân ? nếu đơn giản chỉ cần nghĩ cho bản thân thì đâu phải tự làm khổ mình .......
Khi tình cảm đến tôi lại do dự , tôi sợ ........
Tôi Sợ sẽ lảm anh tổn thương khi mối tình tan vỡ , chỉ vỉ tôi đã từng ......thất bại..
Tôi sợ tôi không đủ lòng tin nơi anh , khi mà tôi đã từng thất vọng ....
Tôi sợ tôi cứ mãi sống trong lo sợ .....
tôi bùn mà chẳng hiểu cũng chẳng thể đưa ra được một lí do nào đó cho thật chính đáng !?bất chợt tôi thấy mình vô dụng wá!tôi nhận thức được tôi ko nổi bật,ko hề dễ zương như bao bạn bè khác.và tôi học cũng ko jỏi.ngoài sự tự ti, hay bùn tủi ,tôi còn là một cô bé hay suy tư.thích ngồi một mình để nhớ về một cái gì đó thuộc về ngày hôm wa.thích rong rỏi trên đường fố để nhìn thấy người ta hạnh fúc.sau đó tôi lại thèm thuồng , ao ước lẫn cả tiếc nuối nữa..... tôi thích được kể cho nhật kí nghe những tâm sự của mình, và khóc cả với nhật kí trong những đêm dài.thích lang thang cafe chiều thứ 7 với một ai đó.tôi từng có nhjều người theo đuổi, có những lúc thấy mình tham lam vô cùng, chẳng mún chối bỏ ai cả........song cũng có lúc thấy mệt mỏi về những mối tình đó.
ột nhiên tôi thấy sợ tình yêu lắm.con đường phía trước còn mịt lối sương mù giăng .tôi chưa thể định hướng và tìm ra lối thoát hay một con đường đi nào mới cho mình.tất nhiên là tôi chưa thấy lòng "cảm nắng"bất kể một ai đó tiếp theo.tình yêu có ghê gớm như tôi tưởng ko?
nắng vẫn trải vàng trên những con đường. jó đưa mùi nhựa mới thơm lừng .nhưng tại sao jó ko mang hơi thở của người ta đến bên tôi? jó vẫn lay và lòng tôi vẫn cứ say! tôi say sưa suy nghĩ vớ vẩn rồi lại bùn một mình.jó ơi!hãy mang lời thì thầm của tôi đến bên ai đó.........rằng "tôi sợ tình yêu"......

Người lớn

Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ.
“Lớn” là ta mất đi sự thoải mái trong tâm hồn, để từng ngày trôi qua, người ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.
Người ta đã “lớn” khi nhìn cuộc sống bằng con mắt thực tế hơn, không còn mơ mộng những ước mơ cao đẹp như ngày trước. Khi “lớn” ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, cho những công việc của buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, cho những việc của hôm nay, ngày mai, tuần này, tuần sau. Đâu còn những giờ phút ngẩn ngơ bên sân trường mơ một tương lai thật đẹp, một tương lai mà chỉ có những ước mơ về một cuộc sống dễ dàng.

Read more...

Nếu tôi có thể sống khác ......


Nếu tôi có thể sống khác ......
.....Tôi sẽ nói ít và lắng nghe nhiều hơn. đôi lúc thấy mình chẳng biết lắng nghe . Đôi lúc cần im lặng ..... im lặng để ng` ta biết mình đang lắng nghe
.....Tôi sẽ cười ít và nhìn mọi ng` cuời nhiều hơn . sẽ thấy ...có những lùc họ cuời là vì mình ....
.....Tôi sẽ san nhiều việc ra thành nhiều ngày ... và ngủ sớm vào mỗi đêm ... để dậy sơm hơn 1 tí ... tận hửong 1 sớm mai tĩnh lặng .. nắng ấm len nhẹ vào ô cửa sổ . Sẽ đánh thức cái thói quen ngắm nhìn mọi thứ qua ô cửa sổ ... để thấy mỗi sớm mai thức dậy .. ko chỉ mình tiếp tục tồn tại mà còn nhiều thứ xinh đẹo đang tồn tại quanh mình

Read more...

Tình yêu là ....


Tình yêu là thứ mà người ta khó định nghĩa, diễn tả. Có lẽ trước đây, bây giờ và cả sau này, khái niệm tình yêu vẫn rất mơ hồ nhưng lại có không ít người hiểu rõ.
Có ai từng yêu mà không biết đau khổ?
Có ai từng cười vui sướng mà chưa biết khóc một lần?
Có hạnh phúc nào được cảm nhận mà chưa từng trải qua khó khăn, mất mát?
Có thành công nào đạt được mà không bỏ công sức để cố gắng?
Có con đường nào mãi bằng phẳng mà chẳng có lúc gập ghềnh?
Người ta thường bảo: "Yêu là khổ".
Vậy thì sao không thử "khổ" một lần để cảm nhận được tình yêu là như thế nào, hạnh phúc ra sao và giọt nước mắt đau khổ có khiến ta chùn bước?
Tình yêu mang lại cho người ta những động lực để sống, làm việc và phấn đấu. Tình yêu cũng làm cho một người mạnh mẽ trở thành yếu đuối. Tình yêu luôn tạo ra những phép màu kì diệu.
Tôi đã yêu. Với tôi, tình yêu luôn là một tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng. Tôi chẳng phải là người dễ thích, dễ yêu và cũng không dễ để từ bỏ tình yêu của mình. Tôi có thể tán hươu tán vượn với nhiều người, nhưng cả tôi và người đó đều hiểu rằng đôi khi nói chuyện như vậy cũng là một cách để giảm stress, và giới hạn chỉ ở mức bạn bè. Thế nên, tôi ít khi, hay nói đúng hơn là chưa bao giờ để người hiểu nhầm về tình cảm. Tôi biết mình cần dừng lại ở đâu, và giữ mối quan hệ tốt đẹp là tình bạn với nhau.
Tôi cũng chẳng phải dạng yêu cuồng, yêu vội, yêu cho "có" với thiên hạ, yêu để biết mình không bị cô đơn. Tôi thừa nhận rằng, mình là người chẳng thể thích hay yêu đơn phương một ai đó.

Read more...

Sống và chết


Ngày hôm nay, đi đến đâu cũng nghe tin bão.Con số người chết đã lên rất nhiều,tự dưng thương người quá .Thương cho một kiếp người và tự nhiên nghĩ về sự sống và cái chết….
Được sinh ra và lớn lên sống một kiếp người có lẽ đó là một điều may mắn.( Có thể…)Người ta bảo ai cũng có “SỐ”.(Tất nhiên,giày dép còn có số nữa mà).
Không ai có quyền chọn cho mình nơi sinh ra.Không ai quyết định được hoàn cảnh xuất thân và không ai có thể lựa chọn cho mình một mái ấm.Nhưng con người có quyền chọn lựa mình sẽ sống ra sao trong cuộc đời này.Con người mở đầu cuộc hành trình bằng tiếng khóc vì lúc ấy bản thân không biết vui sướng khi được sinh ra.
Mỗi người phải sống cho trọn đời mình cho đến giây phút cuối cùng, bằng tất cả bầu nhiệt huyết để đắp bồi cho cuộc đời Sống là một khái niệm nghe rất đơn giản nhưng Sống như thế nào mới là vấn đề?
Có người sống rất thoải mái ,có người phải vật lộn trước khó khăn của thiên nhiên,của cuộc sống .Nói chung chúng ta đang Sống…
Hết là khi chúng ta kết thúc cuộc hành trình của Sự Sống. Không ai có thể biết khi nào ta sẽ chết và chết như thế nào?

Read more...

Mùa của những cơn mưa và bão lũ


Là dãi đất liền chạy dọc bờ biển, từng là khúc ruột của tổ quốc, là nơi chịu nhiều vết tích của chiến tranh, là mảnh đất lắm mưa nhiều nắng. Người miền Trung chẳng còn xa lạ gì với lũ và bão vào những tháng này. Làm mùa vụ thì canh cánh trông trời trông đất, mùa khô ráo phải tranh thủ tính toán buôn bán để có đồng vào và chắt chiu lo cho con, lo cho cuộc sống. Những cánh thuyền dong duổi biển khơi lại vội vã quay về khi tin bão đến. Biển cuộn mình dữ dội, gào thét. Thời tiết dường như không ưu đãi đối với người miền Trung. Có lẻ vậy mà người miền Trung vốn chất phác, hồn hậu lại cần cù, chịu thương chịu khó.
Cũng như bao người dân khác của miền Trung, người Miền trung đã quen với thời tiết, hiểu được cái thói đỏng đảnh của ông trời nhưng vẫn không khỏi tính toán, lo toan trước khi vào mùa mưa lụt. Vẫn còn đây những nhọc nhằn mưu sinh, nơi đâu cũng có, những toan tính vì cuộc mưu sinh. Bởi cuộc đời vẫn còn lam lũ. Mùa mưa, mùa bão lụt biết bao người canh cánh nỗi lòng cho cuộc mưu sinh.
Vào mùa mưa, Miền Trung dầm dề những cơn mưa không dứt kéo dài từ tháng này qua tháng khác và hay lụt lội. Cứ cơn lụt này này đi thì cơn lụt khác đến. Thời tiết khắc nghiệt với mảnh đất miền trung lắm.

Read more...

Mỗi khi mưa bão, lòng mình đau nhói, nước mắt tự nhiên cứ ứa ra hoài.

Vài dòng viết vội giữa đêm khuya, gửi về Miền Trung yêu dấu, miền Trung từng khúc ruột của mình!”
Không ngủ được!
Giờ con mới thấm thía được bài hát “Bạn tôi”, “Miền Trung lũ lụt suốt đêm không ngủ. Chúng tôi vào đại học, niềm vui chưa dứt, bao nỗi lo âu, dáng mẹ gầy hơn trước, tóc ba thêm sợi bạc. Chiều nay tin bão phương xa lòng con chua xót. Con chưa về, chưa về lòng thắt cơn đau.”
Chỉ một ngày, 38 người chết, hơn 100 ngàn ngôi nhà tốc mái, hư hại, hình ảnh những cụ già ngồi bên căn nhà đã bị sập, những người nông dân lo sửa chữa nhà cửa bị tốc mái bị tử nạn, những người đi sơ tán bị nước cuốn trôi… Tất cả những nỗi đau làm tôi bật khóc! Giờ mới hiểu được nỗi lòng sinh viên miền Trung xa nhà là thế nào? Những đêm không ngủ là thế nào? Lòng thắt cơn đau là thế nào?...
Bạn bè quanh tôi đều yên giấc, một mình cặm cụi với những hình ảnh quê nhà, cứ xem hoài, xem hoài. Mỗi lần xem là mỗi lần khóc. Thương xót cho quê mình, dân quê mình biết bao…

Read more...

Trung thu buồn


Đài khí tượng dự báo một đêm trăng rằm trung thu thật sáng cho khu vực miền Bắc và không sáng cho miền Trung. Nhưng thực ra, ngay tại vùng "rốn bão" Quảng Ngãi, trăng rằm lại rất đẹp.

Có điều, trăng càng sáng thì Tết Trung thu lại càng buồn, nhất là với những em bé ở các vùng vừa bị bão lụt. Khi cái ăn cái mặc hằng ngày bị bão lũ cuốn trôi, nhà cửa sập đổ, làng xóm ngập trong bùn, thì trăng sáng chỉ soi rõ thêm những nỗi bất hạnh mà không còn ai muốn che giấu.

Ngay trong ngày trung thu, những đội quân tình nguyện cứu trợ, những người vượt những đoạn đường khó đi nhất, vào sâu tận những vùng làng bị cô lập để mang lương thực thực phẩm, mang tấm lòng của đồng bào cả nước tới với đồng bào bị nạn. Nhưng khi tôi thử hỏi, trong những thùng hàng ấy có chiếc bánh trung thu nào dành cho trẻ em vùng bão không, thì mọi người đều ớ ra: quên mất. Mà dẫu có nhớ, thì bánh trung thu chưa phải, chưa có trong danh mục những món hàng cứu trợ.

Cũng như vậy là những món đồ chơi, dù rẻ tiền, mà con trẻ chúng ta thường chơi trong dịp Tết Trung thu. Bởi tâm trí tất cả mọi người trong những ngày này chỉ dồn vào những món hàng cứu trợ có thể cứu đói, có thể chống rét, có thể giúp người bệnh ở vùng bão qua cơn hiểm nghèo...

Tất cả đều đúng và không thể khác. Nhưng vì thế, trăng trung thu nơi vùng bão lũ càng sáng lại càng buồn. Vì trẻ con bao giờ cũng là trẻ con. Chúng cần ăn, cần mặc, nhưng cũng cần chơi, dù là chơi với những đầu lân tự làm, những chiếc trống và mặt nạ ông Địa rẻ tiền, những mâm cỗ trung thu khiêm nhường. Chúng cần trăng rằm sáng trên trời và những niềm vui nho nhỏ rạng ngời nơi mặt đất còn nghèo khó nhưng thân yêu này. Tất cả lẽ ra đã có, nhưng tất cả đều đã mất trong đêm trung thu này.

Những tai họa của thiên nhiên là khó lường và khó tránh. Miền Trung thì gần như năm nào cũng bão hay lũ lụt. Tôi chợt nhớ lời cảnh báo trong một bài viết gần đây của nhà báo Đặng Ngọc Khoa, khi anh nói dấu hiệu "cá đớp sao" xuất hiện sau đợt mưa lụt cách đây hơn nửa tháng ở miền Trung là điềm báo sẽ có bão lũ rất trái mùa trước trung thu. Dự báo của anh đã hoàn toàn chính xác.

Đêm trung thu này ở đảo Lý Sơn, trăng rằm sáng như không thể sáng hơn, và gió thổi rất nhẹ. Đó là thời tiết lý tưởng cho trẻ em đảo Lý Sơn vui hội trăng rằm. Nhưng theo phóng viên Đức Huy của Báo Thanh Niên đang có mặt ở Lý Sơn để cứu trợ, thì khắp trên đảo này không hề nghe một tiếng trống lân. Dưới trăng rằm, mọi người trên đảo lại tất tả dọn dẹp những đổ nát, làm tiếp công việc nặng nhọc của ban ngày. Không ai còn lòng nào nghĩ tới trung thu tới trăng rằm mờ hay tỏ. Và trẻ con trên đảo Lý Sơn, cũng như nhiều nơi khác bị bão số 9 tàn phá, lại cam chịu là những đứa trẻ mất trung thu.

Thanh Thảo
Nguồn : http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/200941/20091005010544.aspx

Read more...

Download Opera, the fastest and most secure browser