It's my world

Smile... and try my best to find Happiness!

Oxford thương yêu

Oxford thương yêu

là câu chuyện của Kim, một cô gái Việt Nam xin được học bổng Du học Cao học trong một năm tại Oxford . Vì việc nhập học trễ nên cô có thể phải kéo dài thời gian học thành 2 năm, đây là điều không thể tại một nơi có phí sinh hoạt đắt đỏ bậc nhất thế giới. Cô đơn và nhận ra sự hạn chế trong môi trường học tập tại Việt Nam nơi mình đã sống, cô dường như mệt mỏi và chìm dần vào bể sinh viên từ mọi quốc gia đang ngày đêm tìm cho mình một chỗ đứng. Đúng lúc cô đang mất cân bằng và chao đảo giữa nhịp sống cuồn cuộn thì Fernardo đã xuất hiện. Anh là trợ lý chính của giáo sư Baddley (một giáo sư dễ mến, tuy không thể đi trên đôi chân của ông nhưng lại luôn chắp cánh và giúp khuyến khích nhiều sinh viên thực hiện ước mơ của họ) anh đã giúp đỡ Kim không chỉ trong học tập mà còn giúp Kim có cách sống tốt: ăn uống hợp lý, đủ chất, tập thể dục, thể thao đều đặn… Những buổi đầu, Fernardo tỏ ra khá nghiêm khắc với Kim, “hành hạ” cô với những lời răn đe và bản tính gan lỳ, thẳng thắn đến khó ưa. Nhưng dần dân, Kim đã biết cô yêu anh vì sự quan tâm đặc biệt của anh dành cho cô không phải chỉ vì lời đề nghị anh giúp đỡ cô của giáo sư Baddley. Và cứ như thế, mối tình Oxford cứ nảy nở và đâm chồi, nhẹ nhàng và nên thơ như khung cảnh cổ kính, lạnh giá nhưng tiềm ẩn sức sống mãnh liệt tại nơi đây.

Oxford thương yêu

là cái nhìn mới rộng hơn về thế giới. MQ cũng đã từng có ước mơ học tại Oxford, nhưng nếu chưa đọc Oxford thương yêu, MQ đã không thể tưởng tượng ra cuộc sống trong môi trường mới lại khó khăn và nhiều thử thách đến vậy. Cản trở lớn nhất với người Việt là từ một nền giáo dục chưa phát triển, việc hoà nhập với một môi trường mới năng động và đòi hỏi tính chuyên nghiệp cao quả khó khăn. Có thể dễ dàng nhận ra một vài nhận xét chua chát, thẳng thắn của tác giả Dương Thuỵ về nền giáo dục nước nhà, cách nghĩ hạn hẹp và tính tự tôn ngất trời của người Việt. Nhưng suy cho cùng, những nhận xét đó không bao hàm những ý tiêu cực, có thể nói đó là tinh thần tự phê cần có, nhìn thẳng vào hiện thực mà không quanh co, dối lừa. Mình thoáng rùng mình khi nghĩ tới những sự chênh lệch trình độ, những khó khăn do khác biệt văn hoá và cách nghĩ nếu mình đi du học. Nếu Kim không có Fernardo, liệu cô có thể bảo vệ luận án thạc sĩ trong một năm, sau đó tiếp tục làm trợ lý cho giáo sư Portlock (một giáo sư khó tính và trong cảm nhận ban đàu của Kim: là một vị giáo sư kỳ thị những con người đến từ những nền giáo dục chưa phát triển) với mức lương ổn định?



Trích Oxford thương yêu, Chương 9: Chiếc xe lăn nhân từ



- Fernando không hiểu là em có thể tồn tại và thành công ở đây tất cả là nhờ anh ta - Kim không ngờ mình dám cao giọng với giáo sư - Fernando đi rồi thì em ở lại làm gì nữa? Đi đâu, làm gì ở Oxford em cũng như thấy Fernando. Em không còn chỗ dựa, em không thể… em không thể!

- Hãy tự đi bằng chính đôi chân của mình!- Giáo sư giận dữ - Nếu không thể, tôi cho em mượn cái xe lăn này của tôi.

- Thầy…- Kim bật khóc.

- Một người khuyết tật và già nua như tôi còn bon chen làm gì - Giáo sư Baddley cao giọng quát - Nếu một người trẻ tuổi nhiều tiềm năng như cô tháo chạy?

- Thầy…- Kim nấc lên.
Giáo sư Baddley dịu giọng:

- Tôi biết em sống nặng về tình cảm, nhưng em cũng là một người cầu tiến. Được nhận làm trợ lý cho các giáo sư là một cơ hội để em học hỏi. Em nên nhận lời làm cho Portlock, bên đó có nhiều dự án kinh tế rất thiết thực cho các công ty vừa và nhỏ, rất hữu ích và dễ áp dụng cho những nước như Việt Nam . Khoa của tôi không có những dự án như vậy, chúng tôi chỉ làm những việc rất vĩ mô.

Kim ngồi ngây ra như tượng không trả lời, cô nhìn sững giáo sư bằng một ánh mắt yêu thương lẫn kính phục. Baddley nắm lấy bàn tay lạnh giá của Kim: “Hãy nghe lời khuyên của tôi, em hãy nghĩ xa hơn. Đây là cơ hội tốt không những chỉ cho cá nhân em mà sau này em còn có thể giúp ích cho nền kinh tế nước em nữa. Đó chính là mục đích của chính phủ nước tôi khi họ đồng ý cấp học bổng cho những người trẻ như em, bởi vì chính em sẽ giúp lại cho đất nước mình. Không lẽ em muốn Việt Nam cứ đưa tay ra nhận trợ cấp theo kiểu ban ơn của các nước giàu hoài sao? - Giáo sư đột nhiên cao giọng ra lệnh - Đứng dậy! Chạy ngay qua chỗ giáo sư Portlock đi, nếu không thì đừng “thầy trò” gì với tôi nữa!”….

Oxford thương yêu dạy cho mình biết rằng tại mênh mông xứ người, không phải người Việt nào cũng tốt: Một Thuý Hà trượt dài trên ảo tưởng, một Vi Vi Le là người gốc Việt nhưng luôn chối bỏ cài nguồn gốc ấy của mình. Và phải vững vàng lắm mới có thể trụ lại tại môi trường mà người với người bình đẳng và sòng phẳng đến rợn người, ngay cả trong tình cảm và tiền bạc. Nếu cứ thu mình lại với nước Việt nhỏ bé, giữ mãi trong mình những tự trọng vô lý mà bỏ qua những cơ hội trong tầm tay, thì mãi mãi không tiến lên được.





Trích Oxford thương yêu, chương 4. Thành công bước đầu



Thời gian đầu sang Oxford , Kim hay bất mãn khi thấy con người đối xử với nhau quá rạch ròi. Hôm nay một sinh viên ở chung nhà mượn cô bịch mì spaghetti, ngày mai cô sẽ được trả lại đúng nhãn hiệu này. Thậm chí Kim có vui vẻ cho luôn cũng không ai đồng ý. Chỉ khi nào chủ nhân đem đồ ăn dư xuống bếp và viết giấy ghi rõ “Tự ý dùng” thì mọi người mới dám lấy ăn. Không có chuyện xin nhau dù trái ớt hay củ hành bé nhỏ, càng không nên mượn dùng chung quá thường xuyên những dụng cụ học tập, sách vở hay quần áo như người Việt Nam . Ai cũng có lòng tự trọng từ những chuyện chi li nhất. Trong những buổi họp mặt thì mỗi người làm một món góp vào, ai không được mời thì đừng dẫn xác đến, hoặc nếu có lỡ đến thì nên đi về, cũng chẳng ai giữ lại theo kiểu “thêm một cái chén chứ bao nhiêu”. Sinh nhật hay tiệc tùng nếu chủ nhân mời phải biết đem hoa, rượu, chocolate, trái cây hay một món quà đến. Đi “tay không” sẽ tự thấy xấu hổ và trông mình kỳ cục như… không mặc quần áo. Kim thấy mọi người rạch ròi như vậy đôi khi không được tình cảm nhưng chẳng ai nợ ai cái gì, không ai có thể lợi dụng ai và cũng không người nào cảm thấy bị “chơi gác”. Rốt rồi cô lại thấy câu ngạn ngữ tụi bên đây hay nói “Sòng phẳng làm nên tình bạn tốt” cũng đúng lắm.

Tiền bạc là thứ có thể “tái tạo”, là vật chất có thể trả vay mà tụi Tây còn không muốn lôi thôi nói chi đến thời gian là thứ quí giá vô cùng ở cái nơi luôn phải chạy đua từng giây một. Học phí của Oxford thuộc loại cực kỳ cao trong hệ thống giáo dục thế giới, chỉ có con em dân quí tộc, gia đình quyền thế hay thương gia giàu có mới kham nổi, còn sinh viên có học bổng càng phải cam kết đạt điểm cao nhất trong thời hạn qui định nên không ai muốn mình phải trễ một năm học, phải chậm một học kỳ hay phải nợ một tín chỉ. Tất cả đều được qui ra tiền, lạnh lùng, thật đắt. Chương trình học ở Oxford khá nặng, lại thiên về tự học nên ai cũng tranh thủ tối đa. Tranh thủ vừa ăn trưa vừa đánh máy, vừa đọc sách vừa đi xe bus, vừa đứng chờ máy giặt vừa làm vài động tác thể dục, vừa xem truyền hình vừa làm bếp, thậm chí ở nơi riêng tư tối đa là trong WC mà còn ráng tranh thủ ôm máy tính xách tay đánh lia lịa. Có đứa còn đùa “Ở trong đó sướng lắm, bao nhiêu thứ đều tranh thủ tuôn ra, kể cả ý tưởng”.

Mối tình lãng mạn nên thơ của Kim với chàng trai gần như perfect : Fernando đan xen giữa những căng thẳng và xung đột giữa người với người, giữa người với áp lực làm việc kinh khủng tại Oxford tạo cho Oxford thương yêu một vẻ hài hoà hiềm thấy, như vẻ hài hào của những hoa văn được chạm trổ cầu kỳ tôn lên vẻ đẹp cổ điển của ngôi trường lịch sử.

Giọng văn của tác giả có lúc nhẹ nhàng, xúc động; lúc thì gấp gáp, hốt hoảng, có lúc lại chậm rãi triết lý. Một giọng văn có thể không sắc nét, góc cạnh và gây ấn tượng mạnh như của Phan Hồn Nhiên, nhưng dễ hiểu và dễ chịu. Đặc biệt là những lời nói triết lý sâu sắc đan xen khéo léo giữa dòng văn bình luận chậm rãi, khiến người đọc không hề bị “khớp”, dễ đàng chấp nhận và suy ngẫm. Ngôn từ không hoa mỹ, nhưng rất trẻ, và rất lịch sự, tao nhã. MQ có thể cảm thấy một sự nhẹ nhàng, nồng nàn quyến rũ phả ra từ lời văn.

Mọi người ơi, hãy đọc Oxford thương yêu đi nhé. Đọc để ước mơ, đọc để biết vị trí của mình trong thế giới và biết mình sẽ đi đến đâu. Đọc để hoà nhập…


Tuy nhiên mình thấy mân mê quyển sách và nhấm nháp tác phẩm cùng một cốc trà nóng vẫn thú vị hơn.

Comment về Dương Thuỵ cùng tác phẩm của cô:



godboy diễn đàn: diendan.svvn-dresden.org





Có từng đọc một ít truyện của Dương Thụy ( toàn là truyện ngắn và không nhớ tên mấy) và thấy thích thú vừa vừa. Khác với những người bạn cũng thời trong hội bút Hương đầu mùa của báo HHT, những người mà các nhân vật hay tình tiết trong truyện của họ đều xoay quanh cuộc sống của những thanh niên đang sống ở Việt Nam, bối cảnh và tình tiết trong các tác phẩm của Dương Thụy đa phần là ở nước ngoài. Lợi thế được đi nhiều nơi, tham dự vào nhiều khóa học ở các nước và tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau làm giàu cho vốn sống của Dương Thụy và qua đó cũng giúp chị trang bị cho nhân vật của mình nhiều đặc tính và cách sống, có thể nói, “rất Tây”.

Nếu bạn gõ 2 từ tên của chị rồi sử dụng công cụ tìm kiếm, thể nào cũng tìm ra được rải rác các tác phẩm của chị trên Internet. Một điểm chung mà người đọc có thể thấy trong những truyện ngắn đó là hàm lượng thông tin nhiều khi còn cao hơn cả ở những bài báo. Dương Thụy có óc quan sát và khả năng ghi chép rất tốt, lại từng trải qua cuộc sống tự lập ở nơi xa gia đình nên những điều chị viết có sức thuyết phục. Điều này là rất hiếm hoi ở những người viết trẻ. Hiếm là ở chỗ mảng đề tài “cuộc sống của những người trẻ Việt Nam ở nước ngoài” hầu như chả thấy ai khai thác. Người biết viết văn thì lại chẳng có kinh nghiệm gì về cuộc sống đó, còn những người đang trải qua lại chẳng có năng khiếu, hứng thú hay thời gian để đưa nó vào truyện. Dương Thụy kết hợp đượcc cả 2 điều trên nên văn của chị được sinh viên, đặc biệt là du học sinh thích thú theo dõi.

“Oxford thương yêu”

là truyện dài đầu tiên của Dương Thụy. Bối cảnh lần này, như tên truyện đã nói, là ở trường đại học cổ kính và lâu đời nhất nước Anh. Cả câu truyện nói về cuộc sống, việc học tập và tình yêu của một cô gái trẻ trong khoảng thời gian 1 năm cô học tại Oxford . Những khó khăn thử thách, những nỗi mừng vui, những niềm thất vọng về công danh, về tình yêu của cô gái được khắc họa khá sinh động và lôi cuốn. Những tiểu tiết tuy nhỏ nhặt nhưng tinh tế khiến người đọc, đặc biệt là các bạn gái đã từng học tập ở nước ngoài cảm thấy khá tâm đắc. Ai cũng nhìn thấy mình trong đó tuy rằng có người nhiều người ít.
Tuy vậy, Dương Thụy hơi tham lam và ôm đồm, thậm chí có vẻ hơi khoe khoang khi phô bày những hiểu biết của mình về cuộc sống ở “ngoài Việt Nam”. Nó làm người đọc mệt khi nghe cô kể lể .
Nhân vật chính, Kim, theo cảm giác cá nhân tớ thì hơi “phức tạp” một cách không cần thiết. Dương Thụy để nhân vật của mình trải qua các cung bậc cảm xúc hoàn toàn khác nhau, thậm chí trái ngược trong một khoảng thời gian quá nhanh làm tình tiết đôi chỗ trở nên thiếu tính lo-gíc. Kim tự hỏi, tự trả lời rồi lại tự hỏi mình trong bất kỳ tính huống nào, rồi tự mình phạm sai lầm, hối hận, phạm tiếp sai lầm..
Ở những đoạn miêu tả mâu thuẫn và dằn vặt của Kim trước kỳ thi, hoặc những khi cô gặp gỡ anh chàng người yêu… tớ có cảm giác cô không phải là một người ổn định về mặt tâm thần. Khóc và cười, vui và giận đều không hợp lý.
Một chi tiết nhỏ khác ( thực ra có khi do mình hay soi mói ) khiến tớ không thấy thú vị đó là việc Dương Thụy “Việt hóa” anh chàng Bồ Đào Nha kia. Dĩ nhiên người đọc ngầm hiểu là họ nói với nhau bằng tiếng Anh, và tiếng Anh của họ rất tốt, và rằng họ yêu nhau thì thậm chí không nói cũng còn hiểu được nữa là blah blah…, tuy nhiên đặt vào miệng một anh Tây những câu như ” Trước kia anh có thèm “ân huệ” gì đâu mà cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt vì em …” hoặc “Bình thường thấy sáng sủa lắm, hào quang túa ra tùm lum…” thì không có tính thuyết phục.

Đọc truyện mình có cảm giác Dương Thụy viết cứ vội vội sao đó, mọi thứ dồn dập đến rồi lại dồn dập đi mà chẳng đọng lại được mấy.

Nhưng dù sao thì cũng đáng để đọc. Của hiếm mà lại.



Lời cho nhóc GIờ bình yên

Write a comment

You must be logged in to write a comment. If you're not a registered member, please sign up.