Cát giấu gì trong lòng cát ngàn năm?
Biển ngày đêm xô hoài bờ tìm kiếm.
Cát nhói đau…
Cát bao dung…
Nín lặng...
Trái tim thơ qua năm tháng vẹn màu!
........................................................................................................
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu -
Nhưng không phải yêu nhau,-
Mà là yêu người khác. -
Anh sẽ nắm tay một người con gái -
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa -
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa -
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác… -
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc -
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em -
Anh rồi cũng chẳng còn ghen, -
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới. -
Tại đường phố đông người-
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau. -
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu -
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể -
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ -
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh… -
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh -
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ -
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả -
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu. -
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu -
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất -
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích -
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa… -
Em ngồi nghe lại những bản tình ca -
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế -
Vẫn say mê như chưa hề cũ -
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng
Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu
Đã cần thế, thương gần rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần
Thế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồng
Khi gặp nhau, tình yêu hé nở nụ cười,
Nắng mai làm hồng đôi tim ấm nồng.
Bao mộng mơ, ước muốn, luôn luôn làm anh vui,
Lòng thầm mang ơn trời đã cho anh gần em.
Bao ngày qua, niềm vui cũng đã nhạt màu
Với anh, mộng mị cho anh nỗi phiền.
Bao buồn vui giấu kín, không biết kể cùng ai,
Sợ người không vui nên em đành thôi.
ĐK: Mơ một hạnh phúc, ấm áp nơi con tim anh,
Có quá lớn lao không anh?
Hãy nói em nghe đi anh!
Để em được sống mãi với tiếng yêu đầu
Chất ngất khi ta gặp nhau
Chẳng được sao anh?
Mơ một hạnh phúc, mãi mãi chỉ riêng em thôi,
Có quá lớn lao không anh?
Hãy nói em nghe đi anh!
Để em được thấy mãi những khi anh cười,
Thấy mãi anh trong niềm vui,
Và sẽ mãi luôn được gần bên anh
..................................................................................................................
Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.
Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé.
Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không?
Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi, hay là anh cõng…".
Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.
Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…
Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.
Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.
Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…
Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh...
Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật.
Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi…
Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh.
Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?
.....................................................................................
Tôi vẫn đi qua những con đường quen
Bạn có nhớ đến tôi bao giờ
Từng ngày trôi qua chúng ta lại thêm cách xa
Cuộc đời có những hạnh phúc thật gần
Tôi vẫn mơ giấc mơ ngày xưa đấy thôi
Chuyện gì quên nhớ hết những nụ cười.
Ngày mai đây hãy tin là thế
Và khi ấy còn nhận ra nhau...
Mang theo ánh nắng mang theo tiếng cười
Bắt đầu từ đó ra đi tìm ước mơ
Rong chơi biết có nỗi đau vô cùng
Khi dừng chân mới hay ta xa lạ
Nghêu ngao câu hát ánh trăng theo về
Nơi nào mái âm những bạn bè thân
Ôi mênh mang quá biết đâu quê nhà
Câu chuyện xưa ấy tưởng chừng ta quên.
annyeongiran neoui mare na useumyeo
amureot ji aneun teut haengbokharamyeo
ganeun neoui dwit moseup barabomyeonseo
na ttaeme ulji ankil gidohaesseo
heureuneun nunmul bomyeo tteonal suga eomneunde
neol bonaelsuga eomneunde
bitmuri naeryeoseo jeongmal gwaenchanhasseo
nunmuri boijil anha gwaenchanhasseo
gwaenchanhaseo tteonaneun neoreul japji motaesseo
ni maeumsok apeun gieok modu da jiwojul
bitmuri naeryeoseo
sigan heulleo ijeunjulman aratdeon neo
amureochi anheun deut geureoke sara
hollo geotneun dwitmoseumman bwado baro neo
oneuldo geuttaecheoreom biga naeryeo
nunmuri naryeogohae geunyeoreul jabeuryeohae
utge haejul su eomneunde
bitmuri naeryeoseo jeongmal gwaenchanhasseo
nunmuri boijil anha gwaenchanhasseo
gwaenchanhaseo tteonaneun neoreul japji motaesseo
nae maeum sok apeun gieok modu da jiwojul
bitmuri naeryeoseo
gaji mallago tteonaji mallago
mameuro malhalge
ni mami ureoseo bitmuri naeryeosseo
nae mami ureoseo nunmuri naeryeosseo
saranghaeseo tteonaneun neoreul japji motaesseo
markge gaein neoui sarme seulpeumeul angyeojul bitmuri doelkkabwa
anh đã cười khi em nói lời tạm biệt
và nói rằng anh vẫn hạnh phúc như chưa có gì xảy ra
nhìn theo bóng dáng em
trong đau thương anh đã muốn mình không rơi lệ
vì nhìn lệ rơi rồi
em sẽ không thể ra đi
Mưa thật sự rơi rồi
không sao đâu em
không thấy lệ rơi
không sao đâu em
vì cứ lặng yên
nên đã không thể giữ được em - người ra đi
để xóa đi tất cả những ký ức đau thương trong lòng em
mà mưa đã rơi
Trong lòng em khóc than và mưa đã rơi
Trong lòng anh khóc than và lệ đã rơi
Anh yêu em mà không níu giữ được em - người ra đi
Hãy cho anh ôm lấy muộn phiền của đời em,
để em được ra đi thanh thản
phải chăng đau thương đã hóa thành cơn mưa?...
Nhân vật chính Jung Tae (Lee Dong Gun thủ vai) là một trong số ít người may mắn sống sót trong tai nạn sụp tòa nhà Sampoong gây chấn động Hàn Quốc năm 1995. Khi mà anh tưởng như mình may mắn khi được sống sót thì lại phát hiện ra mình đang có một khối u ác tính trong não. Đau đớn tự hỏi bản thân, vậy thì mình được sống sót để làm gì?
Lee Na (Lee Hyori thủ vai) là một nữ ca sĩ bí ẩn đang gây xôn xao với những bài hát tung ra trên Internet và chuẩn bị cho ngày ra mắt chính thức của mình. Nhưng thật không may, ngay đúng hôm biểu diễn chính thức thì cô phải nhập viện chỉ để phát hiện ra rằng mình bị ung thư máu (bệnh máu trắng – leukemia) và chỉ có thể sống sót nếu tìm ra được người cho tủy thích hợp – một điều cực kỳ khó. Buồn hơn nữa, cô phát hiện ra rằng vì tai nạn của buổi diễn đó mà thành quả cùng bao nhiêu công sức của cô trong 4 năm đã được trao vào tay người khác…
Cùng cảnh ngộ, Jung Tae và Lee Na đã tìm đến nhau…
................................................................................................................................
người nào đó mà anh muốn cảm ơn
kẻ ngốc mà chỉ biết nhìn anh
cho dù anh quay đầu hay ẩn khuôn mặt mình đi
hoặc anh giả vờ rằng chúng không có
người mà luôn ở bên cạnh anh
luôn luôn hướng về phía anh
an ủi anh khi anh khóc
người vô cùng quý giá. người đáng để yêu thương
là người duy nhất làm con tim anh rung động
cám ơn em...
vì đã đến với anh
anh yêu em...
anh sẽ lau đi tất cả những giọt nước mắt em rơi
hãy đừng buông tay mà chúng ta đang nắm
anh sẽ chỉ gọi cho em thôi,
giống như bây giờ
anh sẽ mãi mãi chỉ yêu em