Skip navigation.

Log in | Sign up

Welcome

ThanhVân'Blog

STICKY POST

Mùa đông ấm áp ...!?

Có bao giờ bạn tự hỏi "mùa đông sao lại ấm áp" ...!?
...
... nhưng nó sẽ "ấm áp" nếu như bạn cảm nhận được
...


... Ấm áp không phải là khi bạn đóng cửa thật chặt và chui vào chăn để "trốn" cái lạnh, mà là khi bạn mở toang cửa sổ, nhìn ra bên ngoài ... chắc chắn sẽ có điều thú vị sưởi ấm lòng bạn!

... Ấm áp không phải là khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu.

... Ấm áp không phải là khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy.

... Ấm áp không phải là khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo.

... Ấm áp không phải là khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”.

... Ấm áp không phải là khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn.

... Ấm áp không phải là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ.

... Và ... ấm áp là khi mùa thu đi qua, cái lạnh ùa về ... có ai đó thì thầm vào tay bạn: "Chúc "ấy" một mùa đông ấm áp!"

===> Có lẽ cái lạnh của thành phố Hồ Chí Minh không là cái lạnh "buốt giá" như cái lạnh của miền Bắc nhưng ở bất cứ nơi đâu trong mỗi chúng ta ai cũng cần một sự "ấm áp" cho riêng mình ... và ... mùa đông đang đến rồi ... Chúc bạn sẽ tìm được người làm cho mình "ấm áp" ... đó sẽ là "mùa đông ấm áp" của bạn ...





STICKY POST

… Quên … !

, ,















… Quên … !
Chỉ cần một giây để phải lòng ai đó, một giờ để thích ai đó và một ngày để yêu ai đó … nhưng … có lẽ phải mất cả một đời để quên một ai đó … !

Yêu! … bắt đầu từ đôi mắt
Thích! … bắt đầu từ đôi tai
Nếu muốn thôi không thích một người ta đã thích … Chỉ cần bịt tai lại
Nhưng nếu cố gắng không yêu người ta đã yêu nữa … Tình yêu sẽ biến thành giọt nước mắt còn đọng mãi trong tim …

...

… Quên một người mà ta yêu … sao thật ... quá khó … !






STICKY POST

Chờ ... !


...
...
...

... Dù không thích chờ, ghét chờ nhưng vẫn luôn chờ, và mãi chờ...Dường như phụ nữ sinh ra là để chờ đợi...

.... :frown: mặc dù tôi không thích câu này nhưng nó hoàn toàn đúng! Tại sao phụ nữ luôn phải như thế mà không phải là đàn ông chứ ... :cry:!?

Cám ơn 1 người bạn đã có 1 entry và cho tôi biết về điều này ... Cám ơn bạn nhé ^^ ...


Chỉ cần anh thôi







Đời có bao thăng trầm,bao hợp tan,

biết nơi đâu là bến bờ.

Nhìn vật đổi sao dời trong cuộc đời

mà tình em chỉ cần anh thôi,anh hỡi...

Tình yêu đó trao người,không suy tư nghĩ ngợi

dù xa xôi bao đơn côi,vẫn mãi yêu anh mà thôi.

Tình yêu đó nhiệm màu,khi bên nhau nguyện cầu.

Em vẫn mong anh về dài lâu...

Đời có bao nhiêu lâu sao khổ đau?

Mấy ai không gặp nỗi sầu...

Gặp gỡ nhau bao lâu sao tình duyên

vừa nhìn nhau đã là lưu luyến,anh hỡi...

Chỉ Cần Anh Thôi

Một ngày mới sáng ngời,khi anh yêu mỉm cười.
Nụ cười sinh tươi đôi môi.Ánh sáng bên nhau ngày vui.
Một ngày mới sáng ngời,nghe anh ca những lời,
lời yêu thương trong trái tim cả cuộc đời.


Mưa Buồn

Hôm nay là 30-4, nhưng mà trời cứ mưa hoài buồn ghê!!! :frown: Thôi thì ở nhà nghe nhạc vậy và cũng ngồi post bài mà mình luôn thích nhất vậy :love: :heart:

Sáng tác: Hoài An
Mưa trên phố ngày xưa
Lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay
Đôi tình nhân ấy không còn qua đây
Nghe mưa về nhớ thêm
Những tháng ngày ấm êm
Nghe em về bước chân khi trời mưa
Đôi khi muốn ngủ quên
Vì quanh ta tình nàng bao la
Cây trút lá chiều mưa
Như buồn như khóc, như sầu như thương
Em nhớ gì hỡi em
Ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đau
Như mây ngàn gió qua
Mong êm đềm sớm mai

Lời tình yêu sâu lắng
Ngày thôi mưa trong nắng
Ngày tình yêu sẽ không bao giờ rời xa
Ngày đẹp tươi em đến
Nụ cười trong khóe mắt
Là bàn tay êm ái vuốt ve ngày xưa
Lời tình yêu sâu lắng
Ngày thôi mưa trong nắng
Từng nụ hôn xóa đi bao ngày chờ mong
Để đêm về tình thôi cô đơn
Để mưa buồn ngàn năm thôi rơi...


Ca sĩ: Đan Trường - Cẩm Ly





Ca sĩ: Huy Vũ - Minh Tuyết


Tản mạn về tình yêu!!!

Hôm nay tình cờ vào baamboo.com để search clip video cần tìm nhưng cuối cùng lại được nghe những câu nói "Tản mạn về tình yêu" thật tuyệt vời

Read more...

Hai tháng trôi qua ...!

Hai tháng trôi qua...! Hai tháng trôi qua? Thời gian trôi qua rồi có gì đáng để mà nói chứ!? ... Nhưng với tôi hai tháng trôi qua như là một bước ngoặc đầu tiên của cuộc đời, hai tháng "để đời", hai tháng "đáng nhớ"!
Khởi đầu của sự "đáng nhớ" này là ngày ngoại tôi mất (28/7), lúc ấy mọi người như đều bàng hoàng ... bởi vì chỉ mới cách trước đó vài tiếng thôi ... con cháu tụi tôi còn "xúm xích" tại nhà của bà nói cười vui vẻ, bà còn nói đùa với tụi tôi và câu cuối cùng mà bà nói với tôi khi tôi nắm tay của bà vuốt nhè nhẹ, bà nói "mày làm ngoại giật mình, ngoại sợ, ngoại tưởng đâu cậu 9 "bụp" ngoại"!?!?!? Tôi ngạc nhiên hỏi "mẹ! Ngoại nói gì vậy!?" mẹ nói: "Ngoại tưởng đâu cậu 9 chích ngón tay của ngoại để thử lượng đường trong máu, cậu 9 hay vuốt tay ngoại rồi "bụp" ngoại kiểu đó, nên con làm ngoại sợ!" (thì ra nghĩa "bụp" của ngoại tôi là sợ chích tay lấy máu!)... thế mà chỉ sau mấy tiếng thôi, chỉ sau câu cuối cùng mà chị em tôi "thưa ngoại con về!" ... thì ngoại đã ra đi mãi mãi ... 12h khuya! Bàng hoàng giật mình dậy khi nghe chị Vân chạy xộc vào phòng gọi 2 chị em tôi "Vân ơi! Dậy đi, ngoại của bà mất rồi!Ba bà chở mẹ bà chạy ra rồi, mẹ bà dặn ở nhà, ba bà chạy về đón đi ra nhà ngoại!!!" T__T chỉ còn biết bàng hoàng và ... nước mắt cứ thế mà tuôn! Ra đến nhà ngoại, mẹ chờ tụi tôi trước cửa, mẹ nói "đi vô nhà nhìn ngoại lần cuối đi" T__T Vào nhà, mấy dì ai cũng khóc sưng cả mắt nói với mẹ tôi "má đi rồi, nhưng vuốt hoài không nhắm mắt! Má chờ mày đó Vui!". Ngồi bên giường ngoại, 3 mẹ con tôi chỉ có biết khóc, mẹ tôi nói với ngoại "má ơi! Con Vui nè! Con ra rồi má ơi! Má yên tâm mà đi đi!" lúc đó mẹ tôi vuốt mắt ngoại để ngoại an tâm mà ra đi! T__T ... Và rồi mọi việc cũng qua đi, con người ai mà không tránh khỏi "sinh, lão, bệnh, tử" chứ! Đó là chuyện phải trải qua trong cuộc đời của mỗi người chỉ khác nhau là họ sẽ trải qua trong cuộc đời bằng những cách khác nhau. Nhưng ít ra, ngoại tôi cũng hạnh phúc vì có những đứa con hiếu thảo như các cậu và mấy dì. Ngày đưa tiễn ngoại, ngồi trên xe kề bên mẹ nghe mẹ khóc mà đau quặng cả lòng, mẹ nói "Má ơi! Vậy là từ nay, con không thể hiếu đạo với má nữa rồi! Từ nay, con không thể nghe má gọi con nữa rồi!" T__T tôi chợt nhận ra rằng: Từ lúc chào đời đến giờ! Đã được mấy lần tôi hiếu thảo được với mẹ của mình, mấy lần nhỉ!? Hình như là không nhiều mà ... con cái thể hiện lòng hiếu thảo của mình đối với cha mẹ, cho dù là có trăm lần, vạn lần cũng chưa bao giờ gọi là đủ!!! Không hiếu thảo với cha mẹ, đến khi cha mẹ có mất đi rồi có nuối tiếc những việc mình đã làm cha mẹ buồn hay ân hận vì làm cha mẹ không vui thì cũng đã quá muộn!!!

Rồi còn gì nữa nhỉ!? ... Công việc! Là một đứa "lớn cao nhồng" đến này rồi thế mà vẫn luôn sống trong sự bảo vệ của mẹ. Ở Nhà cũng thế, rồi "ra đời" cũng thế, cũng được mẹ bảo bọc! Tôi đi làm việc cũng đã được gần 03 năm rồi! 03 năm công việc đối với một đứa "chẳng muốn biết gì nhiều" như tôi cũng không gọi là ít nhưng cũng chẳng gọi là nhiều! Và năm nay, tôi mới được giao cho công việc chính, công việc đối với tôi sẽ dễ dàng hơn khi có đồng nghiệp cùng làm chung, hướng dẫn cùng! Nhưng rồi, tôi tiếp nhận công việc mà người làm công việc đó chẳng làm chung với tôi mà cũng chẳng hướng dẫn tôi chi tiết của công việc, một mình đối mặt với công việc, "bơi" trong nó và cũng chẳng biết gì về nó. Nhưng cũng qua, tôi cũng mừng vì cuối cùng cũng có một người làm chung công việc đó của mình, để mà cùng trao đổi công việc, để cùng đưa ra ý kiến rồi thảo luận cùng nhau mà đi đến kết quả tốt cho công việc. Tôi vui lắm, mừng lắm và dốc hết sức của mình vào công việc làm mọi việc chỉ để muốn mình tiến bộ hơn. Nhưng sợ cố gắng dốc sức muốn tiến bộ của mình lại bị lãnh đạo cho là "vượt quyền", "muốn làm lãnh đạo", "làm việc chẳng cần hỏi ai!" ... T__T thật sự tôi bị "sốc"! Tôi không thể quên ngày đó, 1 ngày mà họp đến 2 lần: họp cơ quan, họp chi bộ, ngày đó đối với tôi như 1 cực hình: 2 buổi, 6 tiếng đồng hồ vừa ngồi nghe, vừa khóc người ta phê bình về các sự gọi là "vượt quyền" của mình! KHóc cũng chẳng dám khóc thành tiếng, nấc cũng chẳng dám nấc! Sau mỗi 3 tiếng của 2 lần lần họp trong ngày đó, tôi chạy thẳng vào nhà vệ sinh, ngồi xuống khóc như 1 đứa trẻ T__T lúc đó tôi chợt nhận ra rằng, tôi cố gắng để làm gì! Cố gắng làm việc, cố gắng giúp mỗi người trong cơ quan đỡ một tay công việc của họ gián tiếp qua công việc của mình để rồi bị xem là "muốn làm lãnh đạo", tôi hỗ trợ họ hoàn thành công việc nhưng rồi trong cuộc họp chẳng ai nói giúp tôi được một lời! Họ sợ! Họ vẫn có những ích kỷ riêng của mình. Nhưng rồi tôi cũng nhận được sự chia sẻ cảm thông của đồng nghiệp bởi vì "cái vượt quyền, muốn làm lãnh đạo" của tôi là làm giúp họ việc của họ! Người an ủi tôi nhiều nhất là chị làm chung công việc với tôi: "Em phải cố gắng vượt qua chuyện này!Cứng rắng lên em à!" và tôi rất cám ơn chị vì chị luôn an ủi tôi trong lúc đó. Chuyện này chưa xong, rồi chuyện khác lại đến, chị làm chung công việc, an ủi tôi khi ấy chuẩn bị lập gia đình và ... phải chuyển công tác! T__T Thế là, tôi lại phải một mình tự "bơi" trong công việc trở lại! Nhưng lần này, tôi không hiểu tại sao mình lại cảm thấy rất bình thường, không một chút lo lắng hay e ngại gì cả. Phải chăng tôi chẳng còn muốn cố gắng nữa!? Chẳng hiểu vì sao nhưng tôi nghĩ tôi phải cố gắng vượt qua chuyện này! Tôi phải cứng rắng lên! Cuộc đời của mỗi người là một hình sin, rồi cũng có khúc quanh, bước ngoặc. Những cái mà tôi vừa trải qua có thể chưa là gì hết trong hình sin cuộc đời của tôi! Tôi phải vượt qua được những chuyện nhỏ này để mà còn có thể vượt qua những khúc quanh cuộc đời lớn hơn!!!
Rồi tiếp theo là gì nữa nhỉ!? ... lẫn lộn xáo trộn trong chuyện tình cảm ... điều này ... không muốn nói! Thế thôi! ...
Hai tháng trôi qua! Hai tháng đối với tôi như môt cực hình và ... tôi chẳng biết phải nói sao, nói với ai để mà hiểu những lời tôi nói. Giữ trong lòng sẽ rất buồn, không lẽ ngày nào cũng để khuôn mặt buồn của mình mà nhìn mọi người!? Chợt nhớ đến "ngươi" => Blog à! Nói với ngươi cho đỡ buồn vậy! Và ... ngươi biết không!? Sắp tới sinh nhật ta rồi đấy! Hai tháng qua đối với ta là một chuỗi ngày buồn ... ta không biết sinh nhật của ta có buồn như chuỗi ngày vừa qua không nhưng trước mắt ta có thể cảm nhận được sinh nhật của mình sẽ buồn ... ngày sinh nhật của ta là ngày ta phải đi thi ...! Thôi thì cứ cho là sinh nhật buồn đi vậy! Hôm đó đi thi sẽ khóa máy điện thoại để thi, rồi trở về nhà ... tiếp theo là gì không biết nữa ^^ vui thì mừng còn buồn thì chẳng có gì là lạ. Bởi vì, năm nay ta "đen đủi" mà! Cuối ngày đó sẽ "kể" cho ngươi nghe nhé blog!...

Phải rồi, mình đã chia tay!


Phải rồi, mình đã chia tay!
Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.
Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, hai tháng, à không, chính xác là 1 tháng và 14 ngày. Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau.

Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.

Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?".

Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không nhận ra.

Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn. Hết! Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ?
Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.
Em hài hước đến thật trẻ con, về khoản này anh không có. Và bên em hài hước trẻ con đó lại làm cho anh thấy mình thật vui, thật hạnh phúc. Thật thế!

Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ. Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ, thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong em. Nhưng... bao nhiêu cho đủ ?

Nhớ có lần em muốn mình phải làm cái gì đó thật lãng mạn. Thế là hai đứa gửi xe, đi dạo bộ. Đang đi, bỗng em reo lên:

"Tối nay có trăng kìa anh!"

Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế.

Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu...


Em luôn hỏi:

"Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?"

Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Tay em lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!

Em không biết uống cà phê, thế là mỗi lần mình đi uống nước, anh lại tập cho em uống. Anh đút từng muỗng, em nhăn mặt như con nít uống thuốc vậy, nhìn rất đáng yêu. Anh không biết rằng em chịu tập uống nó vì anh, vì anh rất thích uống cà phê, vì em muốn được cùng anh thưởng thức vị nồng và ấm sực của nó khi mùa đông về. Cho đến lúc này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh.

Anh không nhận ra...

Nên anh đã để em ra đi...

Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi.
Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc!
Vì anh đã không tin tưởng vào tình yêu của em. Anh bắt em phải chờ đợi để xác định lại tình cảm của mình. Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa.

Em mệt mỏi!

Cũng đúng thôi, vì anh không có lòng tin vào tình yêu này, anh đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa...

Ngày mình chia tay
Trời vẫn còn đông...
Đông cho trời và đông cho lòng người...

Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em ở một quán cà phê mới mở. Anh mới nhớ ra rằng ngày trước em có sở thích khám phá những quán nước mới và thích đi một mình. Anh không hiểu vì một mình thì buồn lắm, em chỉ cười vì chính em cũng không hiểu được cái sở thích kỳ quặc ấy của mình.

Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen dài để tự nhiên, vẫn cái áo cổ lọ màu cam chói chang mà em bảo mùa đông u ám nên phải mặc những màu tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc...

Nhưng hôm nay, cô nhóc vẫn mảnh khảnh, bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác anh muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.

Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện ra anh. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh thấy khó chịu. Vừa dợm bước, anh đã thấy em đứng lên, mỉm cười rất tươi, nụ cười dành cho một ai đó sắp bước vào.

Một chàng trai. Sao lại như thế?
Phải rồi, mình chia tay rồi mà!
Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!

Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh!

Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!

Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà mấy tháng trước đã để em ra đi...

Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó.

Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi:

"Không biết em đã uống cà phê được chưa?"

Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ?

Phải rồi, mình đã chia tay!