Skip navigation.

STICKY POST

Bạn đọc thử đi...cảm động lắm...:)

Con ốc nhỏ mang linh hồn của biển…



Chuyện rằng...

Ngày xưa trên mặt đất chưa có biển xanh. Thần Tình yêu bấy giờ là người duy nhất cai quản cõi đời. Thần tặng cho tâm hồn mỗi con người thứ quý giá nhất: viên ngọc tình yêu. Khi con người đánh rơi viên ngọc của mình, nó sẽ tan thành trăm nghìn mảnh. Và mỗi mảnh hóa thành một giọt nước mắt mang hương vị của nỗi đau. Chúng không mất đi mà được thần tình yêu giữ lại để làm nên những viên ngọc khác. Biển từ đó ra đời…

Thuở ấy biển chỉ có một mình. Tình yêu càng làm cho con người đớn đau, biển lại càng thêm mênh mông, càng thêm cô quạnh. Lúc đó, trên mặt đất đầy những dấu chân của tình yêu, người ta thấy một con ốc nhỏ bé và lạc lõng. Con ốc tội nghiệp loay hoay không tìm được cho mình một lối đi, chỉ biết trú sâu trong chiếc vỏ. Thần Tình yêu không còn viên ngọc nào để cho nó. Thế là người đưa nó về với biển.

Biển từ đó bỗng biếc xanh, không phải vì phép nhiệm màu nào của thần Tình yêu, chỉ vì biển đã thôi một mình. Ngày ngày có con ốc nhỏ cạnh bên nghe biển hát…

Một đêm buồn, biển nói với con ốc nhỏ rằng biển chẳng có gì cho riêng mình. Nước mắt của con người, tình yêu của con người làm nên biển. Biển không có tình yêu. Biển chỉ có tiếng hát - chỉ có linh hồn. Nhưng tiếng hát ấy, người ta chỉ nghe một khoảnh khắc nào đó trong đời, rồi quên. Và linh hồn ấy, biển có nhờ gió mang đi giữ hộ, nhưng gió mãi vui nên đã đánh rơi đâu đó giữa đất trời. Thế nên biển thấy mình vô nghĩa…

Con ốc nhỏ nghe câu chuyện của biển, nó thương lắm…

Rồi một ngày kia, biển gọi mãi, gọi mãi mà không thấy con ốc nhỏ trả lời. Thần Tình yêu bảo con ốc nhỏ đã ra đi. Biển ngỡ ngàng, con sóng ngày ngày tràn về rồi lại ra đi như chờ mong một điều gì... Biển buồn. Nhưng rồi biển cũng nguôi quên…

Câu chuyện có lẽ mất hút vào hư vô, hay tan biến đi như những bọt biển, nếu không có một ngày…



Một ngày, ở một nơi rất xa biển, có một cô bé nhặt được chiếc vỏ ốc nằm lẻ loi. Tình cờ cô bé áp chiếc vỏ ốc vào tai, và chao ôi… từ trong ấy có những thanh âm da diết vọng về.

"Sao trong chiếc vỏ ốc này lại có tiếng hát của biển hở thần Tình yêu?" – cô bé tìm gặp và tò mò hỏi Người. Thần Tình yêu kể cho cô bé nghe câu chuyện về con ốc nhỏ. Ngày ấy, con ốc nhỏ đã thỉnh cầu với Người rằng hãy cho biển được giữ lại tiếng hát. Người bảo đó là điều không thể, trừ phi… Vậy là con ốc nhỏ từ bỏ linh hồn mình để được giữ linh hồn của biển. Nó phải ra đi thật xa. Và biển sẽ mãi mãi không bao giờ biết được…

Con ốc nhỏ đã khóc thật nhiều, nước mắt của nó cũng không được trở về bên biển.

Nhưng nó biết, giờ đây, biển đã có linh hồn, và rồi biển cũng sẽ có tình yêu.

Chuyện rằng con ốc nhỏ vẫn ngàn năm mang theo linh hồn của biển…

---ST---


STICKY POST

Chùm hình tổng kết na` ^^:D

Hình hok nhiu`, thông cảm nhá^^:D Tớ còn nhiều tấm nữa hùi trước sơ kết... bữa nào sẽ pose thêm cho các bạn thưởng thức kakaka :D .... Níu vẫn thix xem thì ghé trang ni` Hồng Ngân 's Blog ^^


Trúc Quân - Hsg nhứt khối ấy nhá :D Hok bik hắn ăn gi` mà học giỏi cực lun á hehehe :lol:


Từ trái qua phải là Huân, Quân, Ngân, Vinh .... cùng ngồi một bàn trước kja đó :D ... kéo dzô chụp làm kỉ niệm thui :D


Người đứng cuối cùng là Phụng - Lớp phó học tập trong lớp tớ á :D ^^ iu nhju`^^


3 hsg tỉnh lun nà... >"<...khâm phục


Lại thêm một hàng 4 hsg nhứt khối của trường lun ...eo... >"<





Sau khi bế mạc cả đám xí ngay một pô với thầy Kiệt - dạy toán lớp 8 của lớp tớ á^^:D....nhớ thầy nhj`u nhj`u nhju` lém cơ ^^:D


Cô Cấm dạy toán cũng là cô chủ nhiệm lớp tụi tớ hùi lớp 7 đóa :D.... quý cô lém ^^


1 tấm với thầy Huy dạy Hóa cho tụi tớ hùi lớp 8 :D ... thầy nhìn vậy thui mà bik nhìu chuyện nói lém á :lol:



Kế đến là cô Trúc - dạy Văn lớp 7 và cô Sáu dạy Sinh hùi lớp 6 ^^:D

Hết rùi ... >"< :cry: ... entry sau sẽ pose tiếp nha :D^^




STICKY POST

sơ kết cuối năm nè... ^^

,

Những tấm ảnh kỷ niệm của dân 9/1 Lê Lợi (Biên Hòa) nè^^:D:D:D....Sắp chia tay oi`, vừa bu`n mà cũng vừa vui nhưng nhớ lắm lắm lắm cơ..............^^



Mờ đầu là sự xuất hiện của Ngân và Mai "bưởi"^^

Lực lượng con dzai lớp mình nà ^^ :lol:


Thằng Quang chụp chung với chị Hà, Ngân hẻm bik có âm mưu ji` đây :bandit:


Pe' Uyên "súng" chụp chung với Như với Hương "kute" chưa kà^^

Cô chủ nhiệm nổi tiếng we' heheh :D:D:D





Nhào vô chụp mí tấm kái coi... ^^:yes:

Chị em Khánh Phụng nè.... dễ thương hem ^^


Trâm chế làm địu kà...sợ we' đi

Trốn tìm cùng Trâm chế :lol: kakak

Hương - dzì của tui á :D

Một pô với Quân - lớp phó phong tráo và cũng là hsg nhứt khối á^^


Tập thể 9/1 cười.....


Rảnh we' đi ... kakak :lol:


Xí hai tấm với cô Vân dạy Hóa nà^^:D

Cô Thủy dạy Lý nữa^^:D


Độc quyền với 2 pô cùng thầy hiệu trưởng trường ta!!!

Dạy Lý lớp 6, 9 tụi mình seo thiếu cô Vui được nhể

Thầy Duy (anh văn) đẹp trai hok??? Vui tánh dữ lắm á >"< ^^ kaka

Mít + Hương "kute" = chả bik gọi là ji` kakak...


Tách tách 2 pô trên bồn nước ... kaka :D

Nga và Hoài làm điệu ở nhà để xe^^...kekek :D

Cô Bích Vân - toán, hem hỉu seo hem chju chụp chung với tụi mình >"<..hjc mà thui lén "take" 1 một oi`^^

==============>Bấm Read more xem típ nhá^^:D



Read more...

STICKY POST

Lá thư yêu thương





Hơi dài nhưng ý nghĩa lém^^ Read it!!^^:D

Khi còn bé, tôi rất say mê những câu chuyện
cổ tích. Chúng theo tôi vào cả những suy nghĩ
mộng mơ của tuổi mới lớn. Trong các câu chuyện
thần tiên đó luôn xuất hiện những chàng hoàng
tử dũng cảm, những nàng công chúa xinh đẹp với
những câu chuyện tình cảm lãng mạn. Thế là tôi
bắt đầu tìm kiếm cho riêng mình một chàng hoàng
tử hào hoa, nghĩa hiệp như thế trong cuộc sống
đời thường.

Dường như việc tìm kiếm một chàng hoàng tử hoàn hảo khó khăn gấp trăm lần việc tìm được một người bạn trai thân thiết. Với tôi, những bạn trai trong lớp đều là những cậu bé chỉ biết hứng thú với trò chơi của con nít hơn việc tỏ ra là một người hùng lãng mạn. Còn những anh học lớp trên tôi phần lớn lại quá thực tế, không chút lãng mạn.

Tôi cũng có hẹn hò một đôi lần, tuy nhiên không ai hợp với tôi cả. Lũ bạn gái vẫn thường bảo tôi kén chọn. Họ cảnh báo rằng nếu tôi cứ khó khăn như thế, thì đến khi ra trường, tôi vẫn không có được một chàng trai của riêng mình ngoài cậu bạn Jo.

Tôi và Jo làm bạn với nhau từ khi còn bé xíu, nên hiểu nhau rất rõ. Khi tôi buồn phiền hay giận dữ, khi tôi sợ hãi hay lo âu, cậu ấy luôn biết cách làm tôi an lòng. Khi tôi có chuyện buồn, đơn giản chỉ là bị điểm xấu, bị mẹ mắng hay thất vọng về những buổi hẹn hò để tìm kiếm chàng hoàng tử của mình, Jo là người lau nước mắt cho tôi, kể tôi nghe những câu chuyện cười và thế là mọi nỗi buồn biến mất. Mỗi khi tôi có chuyện vui, thì chính cậu ấy là người đầu tiên tôi chia sẻ. Chúng tôi thân nhau lắm, đến độ tình bạn ấy trở thành một phần hiển nhiên, một phần không thể thiếu của cuộc sống.

Một đêm, khi đang ép mình phải ngủ, tôi bỗng nhận ra một sự thật, sự thật mà tôi sợ nhất đã xảy đến. Tôi đã yêu Jo. Tôi đã yêu người bạn thân nhất của tôi. Tôi không biết nói sao, không biết phải làm sao. Trái tim tôi như ngừng đập khi nhìn vào tấm hình hai chúng tôi đang cười đùa - tấm hình mà tôi vẫn để trên bàn học từ trước tới giờ.




Jo là người mà tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu, vậy mà giờ đây trái tim tôi bỗng nói với tôi rằng điều đó là sự thật. Tôi không thể lý giải được lý do vì sao, chỉ đơn giản là trái tim tôi đã tìm thấy một nửa của mình. Tôi có nên nói với Jo điều ấy... Hay nên để mọi chuyện tự nhiên, phẳng lặng như từ trước tới giờ... Tôi ngồi bật dậy, lấy một tờ giấy và bắt đầu viết. Tôi viết cho Jo một lá thư, nhưng tôi biết mình sẽ không bao giờ đủ can đảm đưa cho cậu ấy.

Những ngày sau đó, tôi thật khổ sở khi phải giáp mặt Jo. Tôi không biết phải làm sao, nhưng không thể bình thường với cậu ấy, không thể nghịch phá cùng cậu ấy như trước được nữa. Chắc Jo cũng bất ngờ trước điều đó, vì có bao giờ tôi giấu cậu ấy điều gì đâu.

Những lúc ngồi vu vơ một mình, tôi chợt nhận ra rằng mình đang nghĩ đến Jo, đang nguệch ngoạc viết tên cậu ấy trên bàn. Những tâm sự ấy tôi giấu kín trong lòng cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư - thư của Jo:

Casey thân, Ngay từ khi mới gặp nhau, mình biết rằng chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt. Cậu đã luôn bên mình những lúc vui, lúc buồn hay cả những khi đau khổ. Chẳng bao giờ cậu để mình phải buồn, phải cô đơn một mình. Cậu chính là nguồn động viên lớn nhất của mình.

Casey à! Mình luôn nghĩ về cậu, luôn nhớ đến cậu ngay cả khi chúng ta gặp nhau. Mỗi lúc nhìn cậu cười vui, mình thật hạnh phúc biết bao. Khi nhìn cậu khóc trên vai mình, mình còn đau đớn hơn chính bản thân cậu nữa. Hình ảnh về cậu luôn giúp mình hoàn thiện bản thân, nhắc nhở mình phải thật xứng đáng để luôn là niềm tin và là chỗ dựa tinh thần của cậu. Mình thật chẳng biết phải diễn tả tất cả như thế nào, nhưng mình biết rằng trái tim không bao giờ nói dối, và trái tim mình đang nói rằng - mình rất... yêu cậu.

Hơn cả người bạn thân nhất của cậu, Jo

Đọc xong lá thư của Jo, tôi cười trong hạnh phúc mà nước mắt tuôn rơi bởi những gì Jo viết cũng là những gì tôi viết cho cậu ấy mấy đêm trước đây. Tình yêu đã đến với tôi như thế, bằng một cách không ngờ nhất và với một người không ngờ nhất. Chẳng cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi, bạn hãy nhìn xung quanh mình xem, biết đâu bạn sẽ nhận ra một tình yêu hằng mong đợi đang ở ngay bên cạnh mình đấy.

Theo Prince Charming






STICKY POST

=...::+ My friends +::...=










Mấy đứa bạn mình coi bộ cũng xinh đấy chứ ha^^:yes: hahaha...Dễ thương lém, mãi mới xin được mấy tấm hình ^^kakaka...Không biết chứ cũng khoảng hơn 2, 3 tháng tui mới "nhặt" về được chừng này đó tấm:faint: . Bực mình cái ông giúp scan hình lên máy. Ổng scan làm sao mà 1 tấm bị lệch luôn hà >< Bực ghê :bomb: À mấy tấm này mình để chế độ "Black and White" nên hình mới ko có màu đó^^Chứ để màu nhìn xấu lém... p: Với lại thời gian sẽ trôi rất nhanh mà hen^^

Chúc tình bạn chúng mình mãi mãi bền vững hen


----> Ai gửi messages cho "Linh tinh" thì click dzô^^kekeke :D


----> "Trúc tinh" thì click dzô đây nè^^:yes:




December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31