Hạnh phúc lang thang

Anh sorry

Subscribe to RSS feed

Những bài thơ đau đớn

Tôi không thể đọc một mạch vài bài liên tiếp của tập thơ này, nỗi uất nghẹn của tác giả, cái tâm trạng ngột ngạt đè nặng trĩu trên tôi, tôi thấy lại một khoảng thời gian trong cuộc đời mình, đôi lúc tôi khóc. Và tôi chỉ đọc từng đoạn rời rạc... Tôi tưởng chừng như có những vệt máu, quyện vệt mồ hôi, nước mắt chảy ròng ròng suốt tập thơ. Những bài thơ buồn quá!


...Tôi yêu đất nước này cay đắng

Những năm dài thắp đuốc đi đêm

Quen thân rồi không ai còn nhớ tên

Dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng

Áo mồ hôi những buổi chợ về

Đời cúi thấp

Giành từng lon gạo mốc,

Từng cọng rau hột muối

Vui sao khi con bữa đói bữa no

Mẹ thương con nên cách trở sông đò

Hàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốc

Đêm nào mẹ cũng khóc

Đêm nào mẹ cũng khấn thầm

Mong con khôn lớn cất mặt với đời

Tôi yêu đất nước này khôn nguôi...

Tôi đang nói về tập thơ "Bài thơ của một người yêu nước mình", do Nhà xuất bản Giấy Vụn xuất bản lần đầu tiên. Vậy là chỉ trong vòng hai tháng NXB Giấy Vụn đã cho ra mắt hai thi phẩm tầm cỡ, tập trước là "Bài thơ một vần" của Bùi Chát, còn tập này của Trần Vàng Sao, cũng là tập thơ đầu tiên của tác giả này được ấn hành [tại Việt Nam], dù ông làm thơ đã gần nửa thế kỷ.

...Tôi yêu đất nước này cay đắng Những năm dài thắp đuốc đi đêm Quen thân rồi không ai còn nhớ tên Dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng

Thơ Trần Vàng Sao

Trần Vàng Sao, cái tên có vẻ ít được nhắc trên báo chí, diễn đàn. Thực ra, mãi đến năm 2005 nhiều người mới biết đến ông qua vài bài báo lẻ tẻ đăng "Bài thơ của một người yêu nước mình" và nhất là khi Lữ Phương giới thiệu trên mạng talawas tập hồi ký "Tôi bị bắt" kể về cái tai họa mà Trần Vàng Sao vướng vào khi là một "chiến sĩ cách mạng".

Theo Lữ Phương thì: "Cuốn hồi ký này kể lại cái tai hoạ đó khi từ chiến khu, anh được đưa ra miền Bắc trị bệnh: ở nơi đây, sau một thời gian quan sát, anh đã ghi lại những suy nghĩ của mình về cái gọi là “hậu phương xã hội chủ nghĩa” đó bằng nhật ký và chính vì những suy nghĩ ghi thành chữ viết này anh bị các đồng chí của mình truy bức, nguyền rủa, phỉ nhổ, cô lập, đến chỗ như anh cho biết anh không còn được coi là con người mà đã thành “một con vật, một con chó”. Trong rừng, tôi đã nghe biết một số trường hợp những trang nhật ký bị tố cáo, nhưng chưa thấy có trường hợp nào sự tố cáo lại dẫn đến một cuộc hành hạ, trừng trị độc địa như trường hợp của Trần Vàng Sao...".

Từ một nhà thơ dùng tên lá cờ làm bút hiệu, ông đã bị đấu tố, bị coi là kẻ phản động, nói xấu lãnh tụ, đả kích chế độ. Ông đã bị trù dập, cô lập, và bị hành hạ đến sống dở chết dở trở thành một kẻ bị mọi người khinh bỉ, xa lánh, tàn tệ đến mức, như ông kể, ai cũng gọi ông là “hắn” hay “thằng Đính”, chỉ có “một thằng bé bị thần kinh gọi tôi bằng chú”.

Trần Vàng Sao tên thật là Nguyễn Đính, sinh năm 1942 ở Thừa Thiên, Huế. Năm 1962 ông thi đỗ tú tài rồi dạy học ở Truồi, tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên cùng thế hệ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trần Quang Long, Ngô Kha. Từ 1965 đến 1970, ông lên chiến khu và công tác tại Ban Tuyên huấn Thành uỷ Huế, viết báo với các bút danh Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, Trần Sao. Sau tháng 4 năm 1975, Trần Vàng Sao xung phong về quê công tác nhưng ông bị gạt khỏi danh sách như một kẻ “có vấn đề”; ông tự trở lại Huế làm liên lạc ở xã, sau đó được bố trí công tác tại Phòng Văn hóa thành phố Huế rồi được điều về làm liên lạc ở xã Hương Lưu (nay là phường Vỹ Dạ), Huế cho đến khi nghỉ hưu năm 1984.

Hiện ông đang sống tại thành phố Huế. Có lẽ vì có một "quá khứ phức tạp" như thế. Dư luận trong nước dù đánh giá rất cao bài thơ "Bài thơ của một người yêu nước mình" cũng dè chừng hoặc làm lơ cuộc đời tác giả.

Với 29 bài thơ in trong tập và 2 bài trong phụ lục, tôi nghĩ có lẽ Trần Vàng Sao sẽ hãnh diện vì thơ của mình đã được ấn hành một cách đàng hoàng, trân trọng như lẽ ra phải được hưởng từ những nhà xuất bản "chính thống".

Như để tưởng niệm những bài thơ đã bị tịch thu hay nói cách khác, tưởng niệm một niềm tin ngây thơ vào lý tưởng của mình đã bị tước bỏ, rải rác trong tập thơ có những trang để trắng và chỉ ghi: "những trang này dành cho bài... đã bị tịch thu ngày 26 tháng 1 năm 1972 tại K65, thị xã Sơn Tây". Theo tôi, những trang "tưởng niệm" ấy có lẽ lại chất chứa nhiều nỗi đau hơn những bài đã được in. Phần phụ lục cũng được trân trọng dành 7 trang cho bài "tau chưởi". Chửi thẳng mặt, không bóng gió, không úp mở như trút hết gan ruột vào bọn "như cú dòm nhà bệnh/ đêm bây mò/ ngày bây rình/ dưới giường/ trên bàn thờ/ trong xó bếp/ bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra/ bây mang bí danh/ anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường...".

Nhà thơ Trần Vàng Sao gặp nhiều trắc trở

Một bài thơ khác đã từng làm ông khổ ải là bài thơ "Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình". Theo Nguyễn Miên Thảo - người viết tựa cho tập thơ thì bài thơ trên của ông "được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương, nhà thơ Thái Ngọc San – thư kí tòa soạn, người chịu trách nhiệm chọn đăng bài thơ phải rời khỏi tờ báo, và nhà thơ Trần Vàng Sao tiếp tục sống với những khó khăn của riêng mình". Người đàn ông 43 tuổi trong thơ chỉ tự sự, chỉ miêu tả rất thật cảnh sống lặng lẽ của mình mà cũng đủ khiến nhiều kẻ quyền hành bất an và ra tay bịt miệng ông.

năm nay bốn mươi ba tuổi
thường không có một đồng trong túi
buổi sáng buổi chiều
thứ hai thứ ba thứ bảy chủ nhật
trong nhà ngoài sân với hai đứa con
cây cà cây ớt
con chó con mèo
cái đầu gãy cái tay gãy của con búp bê
cọng cỏ ngọn lá vú sữa khô
thúng mủng chai chén sách vở quần áo mũ nón

cuốc rựa trên ghế dưới bàn....
Có phải do "người ta" động lòng vì câu chửi đời nhẹ nhàng "nên thơ" của ông hay vì ông nói thay những người bạn thuộc cả hai phe khi tàn một cuộc chiến?
mả cha cuộc đời quá vô hậu
cơm không có mà ăn
ngó lui ngó tới không biết thù ai
những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất ... tôi dựa cửa ngồi yên một chỗ
dụi mắt nghĩ hết chuyện này tới chuyện khác
nói chi tới những đứa đã chết trên rừng giữa phố
bạn bè có đứa giàu có đứa nghèo
đứa ngụy đứa cách mạng
đứa tiền của ăn tiêu mấy không hết
đứa không có được một cái áo lành
đứa đi kinh tế mới ba bốn bảy tám năm trở về xách một cái bị lác
mặt cắt không có hột máu...

Hẳn những năm tháng bị trù dập trên miền bắc xã hội chủ nghĩa, nỗi ám ảnh về những cuộc hỏi cung, những bản lý lịch để lại những vết chém hằn sâu trong thơ Trần Vàng Sao, nhiều câu thơ trong tập nói về bản lý lịch tự khai, về tuồng đời - cái sân khấu mà ông tự vẽ mặt xanh đỏ làm hề. Đồng hóa mình với thằng hề mất trí múa may quay cuồng, chơi đùa cùng đám trẻ con, lê la đầu đường, cuối ngõ. Trong khi những kẻ "đồng đội cũ" đã trở thành những đại thần quyền uy đầy ắp tiền bạc, họ dõi cặp mắt khinh miệt lên sân khấu và trở thành phán quan đang xét nét thân phận ông :

tôi đeo mặt nạ vẽ tôi là hề/ rồi thổi kèn nhảy múa một mình tôi/ này bài tuổi thơ tôi Nghi Xuân Tấn Lực những/ ngày lang thang không có cơm ăn/ khóc không ra nước mắt... ... khán giả vỗ tay la ó/ tôi cười thật to
... tôi khóc to như một đứa trẻ mất trí / phía sau sân khấu không có ai hết.../ tôi thổi rống lên/ bốc máu trong mắt/ nghẹn cuống họng/ tiếng tức tối oan ức thù ghét/ những cái mặt ở hàng ghế đầu láng mỡ/ những bữa ăn dư thừa cá thịt/ ... buổi chiều người làm hề buồn bã ngồi trên cái/ giường tre không có vạt vấn thuốc ngó trời/ ruồi bay vù vù trên đống rác...

Thật ghê rợn khi bị lột trần cuộc đời "thê thảm" của mình trước mắt "đồng đội". Cái lý lịch đã bị lột trần truồng, thôi thì hãy cứ ngây ngô, coi như mình là kẻ mất trí mà tự vẽ phẩm màu che bớt khuôn mặt thật, khuôn mặt, tâm hồn của "một người yêu nước mình" nồng nàn, da diết. "Người yêu nước mình" đã luôn đau đáu với số phận của những người thấp cổ bé miệng, những đứa trẻ nhà nghèo, những thân phận dưới đáy xã hội. Ẩn mình dưới lớp mặt nạ, "Người yêu nước mình" đã biến thành "Tên hề mất trí" làm những bài thơ chất chứa đầy nỗi đau nhân thế như bài "lời khai của một thằng hề mất trí" hay bài "bản thánh ca của một tên hề mất trí là thi sĩ hay là sự tích tôi làm hề".

Tôi nhìn vào bức chân dung của ông, có lẽ chụp đã vài năm. Hình ảnh một ông già trán cao, những sợi tóc lưa thưa, bạc gần hết; cặp kính cận to, nặng trĩu, làm khuôn miệng càng thêm móm mém. Chiếc áo thun cũ kỹ, rộng thùng thình trên thân thể còm nhom. Sau lưng ông là những kệ sách và vài bức tranh mực tàu vẽ Bồ Đề Đạt Ma. Cuộc đời một trí thức dám mở miệng bị trả giá đến nỗi này chăng?

Có nhà thơ ở nơi đâu trên thế giới làm thơ về miếng thịt như một ám ảnh, một mơ ước xa vời: "tôi hãy tưởng tượng một hôm tôi được ăn thịt/ tôi vui vẻ nói cười/ miếng thịt có khúc mỡ dày/ chảy tuột qua cuống họng tôi/ hai mắt tôi mở to/ tôi ngồi dưới đất và/ đĩa thịt rất nhiều trước mặt..." [bài "tôi được ăn thịt"], đấy là những câu thơ hiếm hoi bộc lộ niềm vui thật trẻ thơ của ông. Nhưng đó chỉ là trong mơ, "...nửa đêm cả nhà thức dậy thắp đèn bắt muỗi/ thấy máu nghĩ tới bữa ăn lúc tối/ đứa có thịt ăn lại không bị muỗi rệp cắn/ tôi chưởi..." và " ...tôi thèm một miếng mỡ/ miếng mỡ to và dày nằm trong một thứ nước đặc/ đóng váng/ miếng mỡ ở trong miệng tôi/ tôi cắn/ miếng mỡ kêu bụp đứt ngang/ nước chảy giữa hai hàm răng... tôi đứng dậy/ nuốt nước miếng. ". Tôi chưa bao giờ tưởng tượng cái thôn Vỹ Dạ nên thơ của Hàn Mặc Tử ngày xưa [lá trúc che ngang mặt chữ điền], nơi Trần Vàng Sao sinh sống từ ấu thời đến nay lại có một nhà thơ bị ám ảnh "no ấm" đến vậy. Điều gì đã làm cuộc biến đổi dâu bể cho thôn Vỹ Dạ?

Tôi muốn dừng lại ở đây, tôi cố gắng mà không thể đọc thêm. Tôi nghĩ dăm bảy hôm hay nửa tháng nữa tôi mới nguôi xúc động mà đọc tiếp.

Trần Vàng Sao, "Người yêu nước mình" đã viết những bài thơ thật đau đớn.
(From: BBC News)

Về lại phố xưa

(Phú Quang Lyric)


Nhiều khi thức dậy lẻ loi , cố hình dung một nụ cười
Nhiều khi thẫn thờ nhặt sợt tóc ngắt lại kỷ niệm
Một nhành đen .
Giường chiếu thênh thang tiếng chim gì chẳng vỗ
thưa thớt trong mưa
Câu hát nào ? không thấy mặt trời
Mưa vẫn rơi một mình ngậm sợi tóc
Thôi ! cũng đỡ nhớ niềm vui


Chuyện Bình Thường Cuối Cùng
Có những khi về qua phố,
Phố chói chang không thấy mặt trời
Có những khi về qua phố,
Phố qua đông không thấy mặt người
Chợt gặp mình cười như đá ngây ngô
*
Một sớm mai nào,
Thấy mình trong gương, tóc mờ như sương
Một sớm mai nào,
Chợt tỉnh cơn say,
Không còn bạn bè, không lời hẹn thề

Có những khi chiều nghe nhớ,
Nỗi nhớ xưa nay cũng nhạt mờ
Có những khi về trong gió,
Gió xót xa thương mối tình hờ
Chợt gặp niềm đau vẫn như đợi chờ


Khúc mưa
Tháng sáu, mưa, mưạ
Giá trời đừng mưa, và anh đừng nhớ.
Trời không mưa và anh không nhớ, anh còn biết làm gì.
Em như hạt mưa trên phố xưa,
Nuôi kỷ niệm băng hoại trí nhớ.
Kỷ niệm như rêu, anh níu vào chợt ngã.
Tình xưa giờ quá xạ
Hoa cúc vườn nhà ai thả từng chùm,
Cho anh thương áo em vàng.
Tháng sáu trời buồn,
Tháng sáu riêng anh, bầy chim sẻ hiên nhà bay mất
Như em như em...


Một dài khờ một tôi
Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng..môt. niêm vui .. một buồn
Chia cho em..một đời xanh
Một cây si vớị.một cây bồ đề

Tôi còn đâụ.còn đâu đam mê
Trời chang chang nắng... tôi về héo khô
Chia cho em ... một đời thơ
Một đam mệ.. một daị khờ.. một tôi

chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ, lặng rơi ướt đời


Trong miền kí ức

Mất rồi con đường bụi đỏ
Mất rồi những chuyến xe đông
Nắng dần chạy vào đôi hàng lá thẫm
Mất rồi anh ở đâu
Con đường ngong ngóng
Em ngu ngơ giữa chợ người
Xa xa trong miền ký ức
Có lẽ một dòng sông
Xa xa đôi bờ dốc nắng
Mênh mang một chiều đông
Một nóc nhà thờ và gió
Xa lắm rồi, xin đừng gặp lại
Em về bụi đỏ tìm anh


Về lại phố xưa
Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng

Lại đi trong đêm bình yên, bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà
Lại ghé con sông từng đêm, từng đêm
Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa

Về đi bên nhau cùng bao buồn vui
Sau những tháng năm ở chốn quê người
Dù mãi cách xa người ơi
Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi




*******************************************************************************************
Rồi cũng đến một ngày, buồn nhiều hơn giận, thôi hãy để ta sống như đời muốn ta thế!!!
Lại đi trong đêm bình yên, bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà
Lại ghé con sông từng đêm, từng đêm
Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa

Miền quê xa ngái

“... Xin tạ lỗi cùng quê hương/Bao nhiêu năm vài lần trở lại/Nợ áo cơm dặm đường xa ngái...”

"Miền đất cơ cực mà ai đã yêu nó đều yêu đến thắt lòng, đến đớn đau!"

Quê nhà là thiên đường riêng của mỗi con người.Khi chợt nhận ra chỉ những lúc ưu tư đơn độc , ta mới nghĩ về quê nhà, là khi ta thấy mình có lỗi...
Tôi có 1 mái nhà, một lũ em ngày đó còn ngu ngơ và ngây dại lắm, một bà ngoại mà tôi thương nhất trên đời,buổi sáng mẹ tôi đi chợ, tôi có con đường, có lũ bạn một thời dài lắm cùng nhau nhịn đói cả mùa giáp hạt!
Giờ nghĩ lại,ở nơi đó,tôi đã có tất cả những gì mà bây giờ tôi ao ước!
Ngày tôi khăn gói đi học xa,ngoại không khóc,chỉ dặn dò: "Khi mô công thành danh toại thì về đây với ngoại"
Mỗi năm một hai lần về,để nghe ngoại khóc,rồi ngoại lại cười, lại đẫn ngoại đi thăm hàng xóm, đi thăm những người mà bây giờ cũng đã đi xa mãi như ngoại của tôi.
Làn cuối cùng về không được nghe ngoại khóc, chỉ khẽ gọi tên tôi bằng thứ hơi thoi thóp, rồi ngoại rời xa tôi mãi mãi. Ngoại đã không chờ được đến ngày tôi công thành danh toại.
Những người đã đi qua,những người đã rời xa mãi mãi, rời xa quê hương tôi và cuộc đời tôi, với tôi họ không bao giờ chết!bác thợ may già hiền lành mà quẫn cực,một đời không tránh hết khổ nhọc,chỉ hay khóc mỗi lần nói chuyện cùng mẹ tôi! ông bà già nhà bên có cả vườn cây toàn những quả to mà tôi thích, thằng bạn học cùng tối sang ngủ rét quá đốt lửa lên mà cháy hết cả màn...
Lũ trẻ bây giờ lớn lên không biết mặt những con người tôi biết, không phải chịu cái đói lay lắt nửa đêm mỗi độ giáp mùa, không biết đi săn và không biết cái rét cắt thịt của mùa đông , tiếng gió lạnh rít ban đêm cũng đủ làm trẻ con khóc thét, cái nóng mùa hè gió lào thổi cháy cả đồi mía, cháy cả đồng cỏ!
Lũ chúng tôi đứa bôn ba trong Nam ngoài Bắc, đứa theo nghiệp học hành cơm áo, mỗi lần trở về,chỉ cần nhìn thấy nhau lành lặn là vui, chỉ được nhìn thấy nhau là đủ hiểu muốn nói gì. Thằng bạn thân mùa đông đi học chung nhau quấn cái áo mưa cho đỡ rét, giờ sắp làm 1 kĩ sư xây dựng,nhưng có lúc thấy nhớ ngày cơ cực,lại rủ nhau đi bới khoai lang nướng bằng rơm rạ, tạt vào trường chỉ để lặng lặng tần ngần đứng trên nền đất cũ, lớp học đã bị phá đi xây lại khang trang hơn. Bọn trẻ bây h không biết đến cái cảnh đi học mùa lụt, bơi lũ đến trường, tay còn cầm con dao dài xua rắn bơi trên mặt nước, phòng học dột nát và cũ kỹ, mùa hè nắng chói vào tận vở, trời mưa vừa học vừa chạy mưa!
Chỉ có chúng tôi là nhớ...
Chỉ có lũ chúng tôi là hiểu...
Những gì chúng tôi trải qua,bây h, trở thành xương thịt của mỗi đứa.
Bọn nó vẫn y nguyên như thế,chân chất và mộc mạc, chỉ có tôi, đôi lúc lại quên đi những điều cần nhớ,đôi lúc không nhớ nỗi gương mặt đứa bạn hồi còn bé tí đã chơi với nhau, nên nhiều khi thấy chênh vênh!

Ai đi xa cũng nhớ tuổi thơ, ai cũng có một miền quê để trở về,sau cùng của những toan tính dối gian!
Tôi cũng có một miền quê xa lắm,bà ngoại mất rồi nhưng vẫn còn những người thân yêu, ngày nào cũng mong tôi trở về đôi dịp, để đc nhìn thấy tôi,được nghe tôi nói, được ngồi uống rượu cả đêm!
"Miền đất cơ cực mà ai đã yêu nó đều yêu đến thắt lòng, đến đớn đau!"

Chênh vênh

Thương em anh trèo non cao
Mua mưa thâu mây tan mệnh bạc
Thương anh em lội sâu sông
Trôi hương, trôi hoa tan phận ngọc (LCTL)


Đôi khi,chênh vênh!

Em ơi, Hà Nội phố

(Phan vũ)
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...


2.
Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…

Ta còn em một ngã ba vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố một trang tình sử…


3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…


4.
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita
Từng đêm
Hóa đá…

Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga...


5.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...

Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi,
Vội vã...

Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng,
Nhớ tuổi học trò...


6.
Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...

Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...

Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...


7.
Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...


8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...

Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ Venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm
Beethoven và Sonate Ánh Trăng
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả,
Một kiếp người,
Một phím đàn long…


9.
Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng,
Đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…


10.
Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…

Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ?
Bó gạo, mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh ! Lanh canh !
Lá bánh, củ khoai.
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…


11.
Em ơi ! Hà Nội – phố

Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…

Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...


12.
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...

Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ là đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...

Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau vội vội.
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...


13.
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…


14.
Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...

Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...


15.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...


16.
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...

Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?


17.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ...

Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...


18.
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?


19.
Ta còn em nóc phố lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...


20.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..

Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây ào in bóng rồng bay ?...


21.
Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…


22.
Em ơi ! Hà Nội – phố
Ta còn em năm cửa ô –
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó –
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?

Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…


23.
Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…

Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố.
Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…


24.
Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…


25.
Em ơi ! Hà Nội – phố !
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…

-------------The end---------------------
Ta còn em....
smile,

KHMT1_K2 - LEAGUE

Chiều hôm qua (21-02) tại sân vận động Nhà văn hóa huyện Từ Liêm giải vô địch bóng đá LT-KHMT1_K2 đã chính thức khai mạc. Đây là lần đầu tiên giải được tổ chức. Tham dự giải có 4 đội sẽ thi đấu theo thể thức vòng tròn tính điểm, mỗi đội sẽ gặp nhau một trận. Đội cao điểm nhất sẽ dành chức vô địch. Mặc dù với nhiều cầu thủ chắc đã vài năm nay không thi đấu ở nhưng giải đỉnh cao nhưng tinh thần của các cầu thủ đều rất tốt. Giải đã được tổ chức rất tốt ở các khâu như tổ chức đăng ký, chia đội, thuê sân (tuy nhiên đóng xiền thì chưa tốt lém). Hi vọng trong những trận đấu các cầu thủ sẽ vẫn thể hiện được tin thần thể thao cao thượng. Giải bóng đá LT-KHMT1_K2 - League đã tạo ra một không khí sôi động, hồ hởi ở cả trong lớp và trong diễn đàn.
Sau lễ khai mạc trang trọng, ngắn gọn nhưng ý nghĩa, 4 đội bước vào những trận đấu đầu tiên của mình tại giải trước sự chứng kiến của khoảng 10 cổ động viên (1 con số kỷ lục của bóng đá Việt Nam). Trận đâu thứ nhất là cuộc đọ sức giữa hai đội Team 1 và Team 2(được biết đến với biệt danh là đội bóng công tử - bởi tất cả các thành viên của Team 2 đều có phong cách rất hào hoa phong nhã). Trong đội hình ra quân của Team 2 hôm nay có mặt đầy đủ các ngôi sao như đội trưởng Đức Toàn, Văn Dương, Xuân Ngọc,... Bên phía Team 1 có sự vắng mặt đáng tiếc của hai ngôi sao Mạnh Hùng và Hữu Hải (Mạnh Hùng bị chấn thương phần mềm còn Hữu Hải do vội vã không mang kính nên đã sang nhầm đội khác đá) ví thế mọi hi vọng của Team 1 được đổ dồn vào các ngôi sao còn lại là Bạch Văn Tâm, Văn Quân, Văn Tuân,... Mở đầu trận đấu các cầu thủ Team 1 là những người được giao bóng nhưng cơ hội nguy hiểm đầu tiên của trận đấu lại thuộc về Team 2. Không cần nhiều thời gian để làm quen và thăm dò đối phương các cầu thủ Team 2 ào ạt dồn lên tấn công hòng đánh đòn phủ đầu. Trong một đợt lên bóng thần tốc bóng được truyền đến vị trí của Đức Toàn anh tì người hợp lý vượt qua sự truy cản của hậu về Văn Quân bên phía Team 1 và kết thúc ra ngoài trong sự nuối tiếc của đồng đội và khán giả . Trong những phút tiếp theo Team 2 tiếp tục ép sân với sự cơ động của Đức Toàn và Văn Dương ở tuyến giữa. Trong những phút đầu của trận đấu Đức Toàn chơi rất năng nổ anh là cầu thủ đa năng nhất trong đội hình Team 2, vừa thấy anh ở hàng hậu vệ, lúc sau đã thấy anh tổ chức lên bóng ở giữa sân và thoắt cái đã áp sát khung thành đối phương. Cơ hội nguy hiểm thứ hai của đội Team 2 cũng đến từ Đức Toàn. Sau khi nhận bóng từ đồng đội Đức Toàn đẩy bóng qua hậu vệ đối phương và tung cú sút rất căng, thủ môn Văn Tuân đã bó tay nhưng cột dọc lại từ chối bàn thắng của Đức Toàn. Sau những phút đầu để cho Team 2 dồn ép các cầu thủ Team 1 bắt đầu tổ chức được những đợt tấn công bằng những đường bóng lên lắt léo và tốc độ của Văn Tâm. Anh thường đi bóng vào giữa sau đó chuyền ra cánh phải cho Quốc Việt lật vào trong. Phút thứ 15 của trận đấu cơ hội nguy hiểm cũng đến với các cầu thủ Team 1 khi Văn Tâm bật cao đánh đầu sau pha đá phạt góc của xxx Cương, tuy nhiên bóng lại đập trúng xà ngang bật ra. Ngay sau tình huống bỏ lỡ đáng tiếc của Văn Tâm, các cầu thủ Team 2 tổ chức phản công nhanh, có tới 3 cầu thủ của Team 2 tham gia trong tình huống phản công này. Tuy nhiên trong pha kết thúc cuối cùng cảu một cầu thủ bên Team 2 bóng lại một lần nữa đập trúng cột dọc báo hiệu một ngày đen đủi cho Team 2. Càng về cuối hiệp một thế trận càng nghiêng về phía Team 1, họ cho thấy là những người rất có kinh nghiệm khi không bung sức ngay ra từ đầu. Họ bình tĩnh hóa giải các đợt tấn công của Team 2 và thường chuyền những đường bóng dài lên cho tuyến trên với sự có mặt của Quốc Việt, Xuân Vị, và xxx Cương đua tốc độ với các cầu thủ hậu vệ Team 2. Trong hiệp một các cầu thủ Team 1 sử dụng rất nhiều những pha chuyền dài vượt tuyến vào trước khung thành của Team 2, tuy nhiên sự phối hợp và dứt điểm là chưa tốt nên bàn thắng đã không tới với các cầu thủ Team 1. Các cầu thủ Team 2 sử dụng nối đá phối hợp bóng ngắn và tận dụng kỹ thuật, sức càn lướt của các tiền đạo. Tuy nhiên do chưa có nhiều thời gian tập huấn nên nối đá này chưa đạt đến độ nhuyễn, còn các pha đi bóng của tiền đạo Team 2 thì không qua được các hậu về rất có kinh nghiệm của Team 1. Hiệp một kết thúc mà không bên nào mở được tỉ số.
Sang hiệp 2, bên phía Team 1 có sự thay đổi vị trí khi 2 cầu thủ Quốc Việt và xxx Cương trở về đá hậu vệ đẩy Văn Quân và Văn Tâm nên đá tiền đạo. Ngay lập tức sự điều chỉnh này đã phát huy tác dụng, Văn Quân với sức mạnh, sự quyết tâm, kỹ thuật (anh là một tiền đạo có tố chât của hậu vệ) đã gây không ít khó khăn cho hậu vệ của Team 2 và liên tục bắt các cầu thủ Team 2 phải đi nhặt bóng ở rất xa. Điều này đã khiến cho thể lực của các cầu thủ Team 2 suy giảm rất nhanh. Họ không còn kiểm soát được thế trận và các đợt lên bóng thường bị chặn lại từ giữa sân. Hai ngôi sao Đức Toàn và Đức Dương dường như hiệp một hoạt động quá nhiều nên hiệp hai đã không còn nguồn thể lực dồi dào như hiệp 1. Mặt khác các cầu thủ Team 2 thường xử lí bóng rườm rà làm chậm nhịp độ tấn công nên thường bị các cầu thủ Team 1 chặn được. Team 1 đã kiểm soát tuyến giữa tốt hơn nên tạo được sức ép rất lớn về phía cầu môn của Team 2. Sau những phút tấn công miệt mài cuối cùng bàn thắng cũng đã đến với các cầu thủ Team 2. Xuất phát từ bên cánh trái bóng được phối hợp giữa Văn Quân và Văn Tâm rồi được chuyền đến vị trí của Xuân Vị (người mà trong hiệp một gần như lặn mất tăm) anh dùng kỹ thuật vượt qua hai hậu vệ của đối phương rồi sút căng mở tỉ số cho Team 1 trong niềm vui vỡ òa của số ít cổ động viên và các cầu thủ Team 1. Sau bàn thua các cầu thủ Team 2 dồn lên tấn công tuy nhiên khi họ đang mải miết tìm bàn thắng gỡ hòa thì lại là Xuân Vị ghi bàn thắng tiếp theo cho Team 1, lần này xuất phát từ một tình huống bên cánh phải. Trong hiệp 1 Xuân Vị chơi mờ nhạt bao nhiêu thì hiệp hai anh chơi xuất sắc bấy nhiêu, anh liên tục có những pha phối hợp với Văn Quân xé nát hàng thủ của Team 2. Lúc này dường như các cầu thủ Team 2 đã buông xuôi, họ không còn có những đường lên bóng sắc nét như trong hiệp một. Tuy nhiên cơ hội nguy hiểm lại đến với họ một cách may mắn. Sau một đợt dồn lên tấn công của Team 1, bóng được phá lên ở bên phía cánh trái của Team 2, tuy nhiên do đợt tấn công trước các cầu thủ Team 1 tham gia quá nhiều nên vẫn đang ở bên phần sân của Team 2, trong khi trong vòng cấm của Team 1 lại có tới 3 cầu thủ của Team 2. Pha chuyền bóng về bất cẩn của hậu về đội Team 1 (do tớ cận thị - các cậu thông cảm nhé) đã tạo ra cơ hội nguy hiểm duy nhât của Team 2 ở trong hiệp 2. Tuy nhiên các cầu thủ Team 2 cũng đã ko tận dụng được cơ hội này khi sút bóng ra ngoài. Ngay sau đó Văn Quân đã nâng tỉ số lên 3-0 cho các cầu thủ Team 1 sau pha đi bóng và sút bóng rất lỗ lực trong sự truy cản của các hậu về Team 2. Đến lúc này số phận trận đấu đã được an bài. Sự mệt mỏi và chán nản đã bắt đầu xuất hiện bên phía Team 2. Phút thứ 75 trong một tình huống phản công nhanh 4 cầu thủ Team 1 đối mặt với 1 mình thủ môn của Team 2, nhưng do Xuân Vị luống cuống trong việc điều khiển trái bóng và sự xuất sắc tuyệt với của thủ môn Team 2 mà không có bàn thắng được ghi. Càng về cuối trận đâu thế trận 1 chiều được tạo ra bên phân sân của Team 2, lúc này các cầu thủ Team 2 rất vất vả chống đỡ các đợt tần công dồn dập của Team 1, và những đợt tấn công của họ thường bị các hậu về Team 1 hóa giải dễ dàng. Trong một đợt tấn công ở nhưng phút cuối trận đâu cầu thủ xxx Cương bên phía Team 1 sau pha phối hợp với đồng đội đã tung một cú sút rất căng ghi bàn thắng thứ 4 cho các cầu thủ Team 1. Lúc này số phận trấn đấu đã được an bài, các cầu thủ Team 2 cố gắng dồn lên tấn công hòng tìm bàn thắng danh dự nhưng những pha đi bóng của họ hoặc quá rườm rà hoặc không chính xác nên thường bị các cầu hậu về Team 1 hóa giải. Trận đấu kết thúc với một pha bị chuột rút của một cầu thủ Team 2, nó thể hiện hình ảnh của các cầu thủ Team 2 trong hiệp 2 này.
Nếu các cầu thủ Team 2 khỏe hơn và may mắn hơn trong các tình huống dứt điểm của mình có lẽ kết quả đã khác. Xin chúc mừng chiến thắng của các cầu thủ Team 1 . Với các cầu thủ Team 2 cơ hội dành chức vô địch vẫn còn nhưng trước mắt họ phải cải thiện được thể lực và khâu dứt điểm. Nếu cải thiện được hai vấn đề này họ sẽ là một đội bóng đáng gờm.
Team 1 - Team 2 : 4 - 0
Đội hình xuất phát
Team 1: Văn Tuân (TM), Văn Tâm, Văn Quân, Đức Lưu (HV), xxx Cương, Xuân Vị (TV), Quốc Việt (TD)
Team 2: (Không biết)

Trận đấu thứ 2 của ngày khai mạc diễn ra giữa 2 đội Team 3 vs Team 4. Team 3 được đánh giá là ửng cử viên sáng giá cho chức vô địch với rât nhiều các cầu thủ đang chơi ở các giải thi đấu lớn. Còn Team 4 được mệnh danh là đội bóng của Liên Hợp Quốc do họ đến từ nhiều khu vực khác nhau của lớp ta. Những diễn biến chính của trận đấu này sẽ do PV Sinh_Nguyen tường thuật.

Thông tin vắn sau trận đấu:
1. Sau trận đấu hậu vệ Văn Tâm của Team 1 đã bị chấn thương phần mềm. Anh là một trong những cầu thủ hoạt động rất tích cự trên sân.
2. Sau trận đấu đội trưởng Đức Toàn của Team 2 tuyên bố cơ hội vẫn còn cho Team 2, đội sẽ cố gắng hết sức trong những trận đấu còn lại của mùa giải.
3. Ông nào dùng cùi trỏ hay tay chân gì đấy đầm vào mặt tôi mai mang thuốc đi đền bù nhé, xưng hết mặt tôi nên rồi (nghi ông lớp trưởng lắm )
4. Phát hiện lớn nhất trong trận đấu giữa Team 1 vs Team 2 là hai cầu thủ: xxx Cương và Văn Dương. Đây là hai cầu thủ đã chơi xuất sắc trong trận đấu này.
5. Xuân Vị hiện nay đang dẫn đầu danh sách ghi bàn hiện nay với 2 bàn thắng.

Derby della Madonnina

(VietNamNet) - Inter đã thể hiện được phong độ tốt hơn, nhưng không thể phủ nhận chính bàn thắng bằng tay của Adriano đã tạo nên khác biệt cho trận derby della Madonnina lần thứ 270. Với chiến thắng này, Inter đã bỏ xa Milan 11 điểm và hơn Juventus 9 điểm trên bảng xếp hạng.


3 tiếng trước khi trận đấu diễn ra khán giả đã đổ về Giuseppe Meazza; 80.018 vé được bán ra với doanh thu 2,6 triệu euro; 500 phóng viên đăng ký tác nghiệp; được truyền hình trực tiếp trên cả thế giới,... Những con số ấy đủ nói lên được sức hấp dẫn mà trận derby della Madonnina mang lại.

Trận thắng này của Inter chỉ xứng đáng là kết qủa hoà khi mà pha tiểu xảo của Adriano được công nhận ,các cầu thủ Milan cầm bóng nhiều hơn khi vào trận và chơi khá chắc chắn, pha đánh- bóng- chuyền của Adriano đã làm thay đổi cục diện trận đấu, kết quả hoà mới thực chất là kết quả của trận đấu (Milan thiếu KaKa người luôn gây đột biến cho Milan trong các trận derby và là nỗi kinh hoàng của các cầu thủ Inter)

Đội hình ra sân:
Inter: Julio Cesar; Maicon, Samuel, Chivu, Santon; Zanetti, Cambiasso, Muntari (Maxwell 88'); Stankovic (Burdisso 83'); Ibrahimovic, Adriano (Vieira 79').
Milan: Abbiati; Zambrotta, Maldini, Kaladze (Senderos 77'), Jankulovski; Beckham (Inzaghi 57'), Pirlo, Ambrosini; Seedorf, Ronaldinho; Pato.

Derby của Eluana Englaro....

Trên các khán đài Giuseppe Meazza, ngoài những biểu ngữ để cổ vũ hai đội, người ta còn dành những thông điệp cho Eluana Englaro. 17 năm qua, Eluana phải sống đời thực vật sau một tai nạn giao thông. Gia đình cô muốn chọn cho con mình "cái chết nhân đạo" nhưng luật pháp không cho phép (và cả tôn giáo), và một cuộc chiến pháp lý đang bùng nổ tại Italia.
Sau cuộc chiến kéo dài, chính phủ Italia đã buộc phải chấp nhận yêu cầu trên (Eluano ra đi mãi mãi ngày 9/2 vừa qua). Dù vậy, người dân vẫn không hài lòng với cách làm của chính phủ. ở Giuseppe Meazza, một thông điệp đã được gửi đi: "Báo chí là những kẻ đạo đức giả, chính trị là những con mọt trục lợi. Hãy câm hết đi, Eluana cần được yên nghỉ".


Điều quan trọng là, ở Milan, tất cả chúng ta là 1 gia đình, sang năm AC lại vô địch, đó là điều mà các Milanista luôn tin tưởng, Forlan Rossoneri,

Happy new year

No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
Its the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Nows the time for us to say...

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we dont we might as well lay down and die
You and i

Sometimes I see
How the brave new world arrives
And I see how it thrives
In the ashes of our lives
Oh yes, man is a fool
And he thinks hell be okay
Dragging on, feet of clay
Never knowing hes astray
Keeps on going anyway...

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we dont we might as well lay down and die
You and i

Seems to me now
That the dreams we had before
Are all dead, nothing more
Than confetti on the floor
Its the end of a decade
In another ten years time
Who can say what well find
What lies waiting down the line
In the end of eighty-nine...

Happy new year
Happy new year
May we all have a vision now and then
Of a world where every neighbour is a friend
Happy new year
Happy new year
May we all have our hopes, our will to try
If we dont we might as well lay down and die
You and i


Bét wish for my family and my friend in life,love and job!

Miss you so much

Những ngày này, loay hoay, chống chếnh và chới với!
Post 1 entry yêu thương cho một người yêu thương đã ở một nơi rất xa, Ngoại không bao giờ còn xoa đầu con mỗi lần con về thăm ngoại.
Trên thế gian có bao nhiêu người con gái, con biết tìm đâu được một người để nưong náu yêu thương. Con biết tìm đâu một người bạn đường tin cậy?
Con chợt nhận ra mình không phải là người dẫn đường sáng suốt cho cả cuộc hành trình, con biết tìm ai để xin 1 lời khuyên?
Xin hãy chỉ cho con con đường phải chọn và cho con hay những người bạn đường thật sự của con!
Ngoại ơi, ở nơi xa xăm nào đó trên cói thế gian này, ngoại có còn ngoái lại dõi theo con đang chập chững.
Chẳng biết là có tồn tại một thế giới bên kia không, nhưng nếu có một nơi như vậy, thì vào giây phút này đây, con sẵn sàng bỏ lại tất cả để được gần bên ngoại, để được ngoại chở che và chia sẻ!
Cầu xin những mây ngàn hãy mang ngoại trở về bên con, để dìu dắt con qua những bạc bẽo của cuộc đời, con cầu mong được bình yên và thanh thản, con mỏi mệt và chán chường cùng quẫn!
Hãy cho con được phiêu du về miền thanh thản, cho con về mảnh đất tuổi thơ con. Tuổi thơ của con, thời gian đã đánh cắp tuổi thơ con bên ngoại, mùa đông này ngoại hay ra hóng nắng trước sân còn con ngồi làm toán.
Xin hãy xua đuổi những lọc lừa và giả tạo rời xa khỏi cuộc đời con, hãy ban cho con niềm tin vào một người đáng tin, con không biết, xin ngoại hãy chỉ đường!
Xin hãy cho con thanh thản, ngoại ơi, thanh thản....
Dù chỉ là một chốc lát thôi,
con nhớ ngoại vô cùng

Bài hát ngày trở về

Bài hát ngày trở về
Hãy hát về nơi mà em đã lớn
Đã sinh sôi màu cải hoa vàng
Dù tháng tám đường trơn em bấm ngón
Dù suốt đời bạc mệnh chuyến đò ngang

Hãy hát về nơi em đã qua
Dù nơi đó cỏ đã quên người cũ
Dù nơi đó người thân ko còn nữa
Lá đã thay ,mùa lá đã thu

Gió đời nghiêng ngả những lời ru
Em đã lớn bởi mẹ già tóc trắng
Những cánh buồm mùa trăng tròn đi vắng
Đừng tiếc ngày đi, em lớn khôn

Căn nhà gỗ, bếp than hồng lúc hoàng hôn
Bập bùng cháy suốt chiều dài nỗi nhớ
Em bây giờ vẫn là em của thủa
Thương con mèo lạc bạn lúc nửa khuya

Không còn gì cho em lúc trở về
Ngày thơ ấu đã trở thành cổ tích
Trên mái bếp con mèo hoang đứng hát
Rằng đi từ nguồn cội bống bồng ơi!

Thơ cho mùa thu

Lòng bỗng thấy nhẹ tênh như lá
Trở lại trường tìm một chỗ ngồi quen
Có mái tóc mang lời thỉnh cầu của gió
Đã không về theo độ thu
Đã không về và đã quên

Còn trong giấc mơ hương bồ kết
Bài thơ đầu ngây ngô về tình yêu
Còn chiếc lá mùa thu đã mất
Rơi như trong xa xăm thu
Rơi trên mái tóc chiều

Lòng bỗng thấy nôn nao như nụ
Mai không thành hoa, không thành hương
Xin vạt áo đừng mượn lời vay gió
Ai làm thơ cho mùa thu ...
Ai làm thơ mà bình yên...