Không nơi nào nắng đẹp như mảnh đất gần xích đạo này. Mùa hè lại đến, nhớ những khung tranh của Adachi Mitsuru và nghe lòng rộn ràng "nhiệt huyết thanh xuân".
Bước đi dưới những hàng cây, ngước mắt lên ngắm ánh mặt trời xuyên qua từng kẽ lá.
Gió lùa tóc rối.
Nắng đánh thức làn da.
Cái nóng làm máu trong tim rạo rực...
Gợi về Thế Giới Thần Tiên của tuổi ấu thơ...
Và khuấy động những khát khao của tuổi trưởng thành...
Hey hey, mai là nghỉ lễ 30-4 rồi. Hít một hơi thật sâu nào, cho 3 ngày nghỉ hết mình!
Tối qua đã đọc nốt chương cuối (sau bao nhiêu ngày để dành) của cuốn Xứ sở Tàn Bạo Diệu Kỳ và chốn Tận Cùng Thế Giới. Đúc kết ra một nhận định rằng, khi ta còn ở tuổi đôi mươi, ta không nên đọc Murakami! Rất đau đầu, rắc rối và tiêu cực.
Ta sẽ đóng bộ sưu tập Murakami ở đây, sau Rừng Nauy, Phía Nam biên giới, Phía Tây mặt trời và Xứ sở Tàn Bạo Diệu Kỳ và chốn Tận Cùng Thế Giới.
Valentine, có vẻ như nắng cũng dịu dàng và gió cũng mềm mại hơn. Tối qua, nhỏ em đã mang mấy bông hoa hồng về cắm, căn phòng trở lên sinh động hẳn. Xem tụi nó ríu rít chuẩn bị quà và chuẩn bị đồ đi chơi, thấy hay ghê. Trên mạng, trên báo, tivi và các chương trình quà tặng âm nhạc... đâu đâu cũng gặp những lời lẽ ngọt ngào lãng mạn dành riêng cho ngày tình yêu.
Đứng bên cửa sổ, hít hà một hơi sâu, thấy đầy ắp lồng ngực mình một nỗi hân hoan rộn ràng. Tình yêu thật kỳ diệu, nó tỏa đi khắp nơi, len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim, làm nóng ấm cả những trái tim lạnh giá nhất(như mình đây). Chợt nghĩ, mình sẽ tìm thấy anh một ngày nào đấy, một người xa lạ có đôi mắt nâu sâu thẳm... như thể gió từ đại ngàn thổi về... mình sẽ chết lặng... và con tim mình bật nói câu "em yêu anh"! Và rồi tình yêu đến, hoan ca như thể mùa xuân về...
1, 2, 3 cắt. Chấm dứt 15 phút mơ mộng trong ngày.
Chúc cả nhà Valentine hạnh phúc!
Đã lại hết một năm, lại qua một mùa đông giá rét và mùa xuân vừa tới, nhưng vì bận rộn, vì ơ hờ nên đã để cảm xúc đi qua không ghi dấu.
Ngoảnh nhìn một năm sau gót chân mình, không có lấy một niềm vui! Quá tệ phải không nào!? Xem ra con quái vật mang tên Ảm Đạm có cái đuôi còn dài hơn cả sao chổi. Nhưng năm nay mình đặt dưới ngôi sao Thái Dương, có vẻ tươi sáng hơn đây.
Không đếm được năm mới có bao nhiêu người chúc năm nay tìm được ý trung nhân, lấy được người chồng tốt... Ừm... Mình nhớ một câu của chị Ngô Thị Giáng Uyên, rằng Lấy chồng không phải là mục tiêu nhất thiết phải đạt được của người con gái. Ừ thì chị Giáng Uyên là người thành đạt không dám so, nên mình chỉ dám nghĩ, lấy chồng không phải là việc nhất thiết phải làm ở tuổi đôi mươi, đó là việc nên làm khi tìm thấy người đồng hành định mệnh.
Năm mới, thêm một tuổi, đủ lớn để không sa đà vào việc hô khẩu hiệu. Xắn tay áo lên và làm việc thôi.
Lâu lắm rồi mới có một ngày đẹp trời đến thế. Ở nhà dọn dẹp, giặt chăn gối, và nằm đọc truyện. Cái cảm giác nằm trong nhà nhìn ánh nắng rực rỡ bên cửa sổ và thỉnh thoảng đặt quyển sách xuống ra trở cái chăn cho nó mau khô, hít thở ít không khí trong lành của buổi chiều yên ả, ... oa thật là thích!
À, có ai đó để mà nghĩ đến và mỉm cười một mình thì hay nữa. Phải mau mau tìm được người ấy thôi nào.
Tối thứ bảy không đi chơi. Mưa lay lắt suốt từ chiều tới giờ không dứt. Con đường trước nhà vắng hoe, ánh sáng đỏ của dãy đèn neon không xua được cái giá lạnh của cơn mưa tháng bảy. Hơi lạnh trùm cả lên ban công tầng ba, run rẩy, cô đơn.
Nhìn cái điện thoại đặt trên bàn, chờ mong vu vơ một âm thanh quen thuộc. Nhưng nó vẫn lặng lẽ, giống như cái lặng lẽ của mưa, cứ chăm chỉ rơi từng hạt, đều từng hạt. Một làn gió đi qua, mang theo mùi hương hoa nhài trong đêm tối ướt át. Hương thơm nồng nàn, xưa cũ.
Nhìn cái điện thoại một lần nữa. Nàng có thể thay việc chờ đợi (mà là chờ đợi một thứ không hẹn trước) bằng cách thực hiện một cuộc gọi đi. Nhưng nàng cứ trì hoãn việc đó. Cứ như thể việc trì hoãn đó sẽ làm cho nàng bớt "hư" đi một chút. Nàng muốn nghe giọng nói của người ấy. Và ngay cả khi hai người im lặng, nàng vẫn muốn nghe tiếng mưa rơi ở góc trời bên kia và tiếng hơi thở rất ấm từ nơi ấy.
Việc trì hoãn đôi lúc không thành công. Đó là khi nàng xao nhãng để cho nỗi nhớ và khát khao ùa ra mất và thế là không sao ngăn nổi nữa. Nó nức nở thành tiếng rồi xui khiến nàng làm chuyện điên rồ. Nàng kết nối với người ấy và để cho cảm xúc tuôn trào. Hoặc là, chỉ nhận được một sự im lặng cào xé...
Nhưng thường thì sự trì hoãn đó thành công. Dòng suy nghĩ về người ấy dẫn nàng đến giấc ngủ sâu. Những ngày sau đó công việc và bạn bè sẽ cuốn nàng đi. Nhưng luôn luôn có những khoảng lặng mỗi ngày cho nàng nghĩ về người ấy, dù là có ý thức hay vô thức.
Cảm xúc đó không định nghĩa. Tình yêu hay tình bạn, tội lỗi hay là sự thuần khiết? Nàng không trả lời được. Nhưng một ngày nào đó, khi làn sương mờ che phủ tan đi, những đường viền rồi sẽ trở nên rõ nét. Và khi đó nếu vị trí nàng đứng ở trong hay ở ngoài giới hạn, thì cũng là nhất định phải như thế.
Tháng 6, ta tròn 25 tuổi. Phượng vẫn đỏ, bằng lăng vẫn tím, còn ta thì đã quá xa cái tuổi mộng mơ, ít ngượng ngùng, hiếm khi đỏ mặt và chẳng bao giờ còn một mình dạo phố ngắm hoa.
Ờh thì vậy. Nhưng đừng nuối tiếc. Vì đâu phải tuổi trăng tròn là tuổi duy nhất đẹp? Một ngày nào đó ta 73 tuổi, ta ngắm khuôn mặt mình trong gương bằng đôi mắt mờ đục, điểm lại những biến cố của cuộc đời qua mỗi nếp nhăn - đó hẳn là một điều thú vị! Còn bây giờ, ta 26 tuổi, ta thích thú với việc sống một cuộc sống tự chịu trách nhiệm và yêu một tình yêu cuồng si.