Harley's blog

Chuông nhỏ rung trong lòng bàn tay......

Subscribe to RSS feed

Viết cho một người không phải của ta




Những cơn mưa cuối mùa, những câu chuyện tình ngang trái từa tựa lẫn nhau, mùi hương cỏ mật và khói ấm cafe bỗng làm ta nhớ một người quay quắt. Người ấy liệu có biết, ở nơi này đang có một người nhớ mình trong từng ánh mắt, từng lời nói và từng bước chân, đến mức về qua chốn xưa mà cứ dùng dằng chẳng đành quay gót?

Ta nhớ làn khói bay lên từ tách cafe nóng, sớm mai nào ta ngồi đợi người. Làn khói mỏng manh, ta chăm chú dõi theo những đường lượn của nó, thế nhưng chỉ chớp mắt một cái thôi là tất cả đã tan biến rồi. Không còn gì vương lại nữa. Càng đẹp đẽ và thân thương bao nhiêu, càng yêu quý và trân trọng bao nhiêu thì lại càng dễ tan vỡ bấy nhiêu, biết thế và thường tự an ủi mình rằng “rồi tất cả sẽ qua thôi, chẳng có gì đâu”, nhưng sao vẫn không thể ngăn được những ngậm ngùi tê tái cứ dâng lên trong lòng?

Đã không là tất cả
Thì xin chớ là gì
Bước phía nào cũng thấy mình có lỗi
Đành quay đi

Cuộc đời oái oăm hay em oái oăm
Cứ tự đày đọa mình giữa bao nhiêu dằn vặt
Thừa nhạy cảm nhưng không dũng cảm
Nói gì liều lĩnh bướng ngang

Ta chỉ là một người bình thường đến tầm thường, không dám rũ bỏ trách nhiệm trên vai, không dám đạp lên luân lý và miệng lưỡi thiên hạ mà sống với trọn vẹn trái tim, chỉ biết đổ cho số phận trớ trêu. Chỉ biết ngoảnh mặt quay lưng, trở về với ngõ tối chông chênh của riêng mình…

Hơn một lần ta được hỏi, có bao giờ hối hận vì yêu người hay không? Ta không bao giờ đáp lời nhưng lần nào cũng nhớ đến một câu hát, 我要谢谢你给的你拿走的一切 (em muốn cám ơn anh vì tất cả những gì anh đã dành cho em và đã mang đi). Dù kết quả có ra sao thì tình yêu ấy đã từng xuất hiện trong cuộc đời, đã từng cho ta ấm áp, bình yên và những phút giây hạnh phúc, với ta thế là đủ. Chúng ta sẽ là ai, nếu không một tình yêu giữa cuộc đời vô vọng này?

Ngày ra đi ta nói với người, em đã yêu không hối hận và bây giờ buông tay cũng không nuối tiếc. Nói vậy để người thanh thản mà bước về với hạnh phúc mong manh của mình, nhưng từ trong thâm tâm, ta biết rằng sẽ chẳng bao giờ tiếng thở dài thôi chấp chới trên đầu môi. Có thể không đớn đau và xót xa được không, nếu như phải đứng trên cầu và tự tay ném xuống sông một thứ mà bản thân vô cùng trân quý, đến mức đã từng nghĩ rằng đó là một nửa cuộc sống của mình?

Sao không là hai mươi năm trước
Sao không là một trăm năm sau
Tất cả mới bắt đầu
Hoặc đã ngủ yên trong kết thúc
Dở dang làm gì để em phải khóc
Phải lặng câm?

Ta đã từng ước, giá như tất cả chỉ mới bắt đầu, hoặc là, đã bị chôn sâu dưới tầng tầng lớp lớp bụi mờ của thời gian... Giá như ta có thêm một cuộc đời…nhưng nếu kiếp sau là có thực thì sinh mệnh nào trước khi bước vào vòng luân hồi hẳn đều sẽ phải uống canh Mạnh Bà. Vậy khi tái sinh, làm sao có thể nhớ được kiếp trước mình đã từng yêu ai và yêu như thế nào? Mộng mơ ao ước bao nhiêu rồi cũng vẫn chỉ dấu đến một kết thúc, vẫn cứ là dang dở, dở dang mà thôi…

Không bao giờ nghĩ rằng cuối cùng ta và người chỉ là những lối rẽ trong đời nhau, điều duy nhất có thể lấy làm an ủi là khúc quanh ấy đã từng bàng bạc ánh đèn vàng và ngan ngát hương hoa. Nhưng ta mãi chẳng bao giờ có được cái phong độ của người chiến sĩ trong thơ Nguyễn Đình Thi, “Người ra đi đầu không ngoảnh lại – Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”. Ta chỉ là một người lính hèn nhát, cứ hay ngoái nhìn về quá khứ để rồi lại âm thầm xót xa khi bắt gặp ánh mắt người vẫn nồng nàn và tha thiết như thế, như là bão giông chưa từng đi qua, như là thời gian và không gian chưa từng ngăn cách chúng ta trong đời…

Thôi đừng nhìn em, đừng nói với em
Phũ phàng đấy, anh ơi
Em sợ lắm, nếu như lỡ bước
Hai chúng ta đang sống giữa cõi người

Lần đầu ta đọc những câu thơ trên là khi mới vừa mười ba tuổi. Thuở ấy nào đã biết gì về tình yêu, chỉ mơ hồ cảm thấy đây là một mối tình ngang trái mà thôi. Nhiều năm sau vô tình gặp lại, chỉ là vài câu thơ ngắn mà dường như Nguyễn Thị Việt Nga đã nói giùm ta tất cả những gì đang chất chứa trong lòng. Ta tin vào lựa chọn của mình, dù rằng ta sợ chia ly, nhưng có những điều ta biết mình không thể và không nên níu kéo. Như làn khói vẩn vít trên tách café ban mai nào ta ngồi đợi người, sớm muộn gì cũng sẽ nhòa phai…

Dẫu gì cũng xa nhau rồi…Xin lỗi người, người-không-bao-giờ-thuộc-về-ta, ta hứa sẽ cầm lòng thôi thương, thôi nhớ…
.
.
.
(Bài thơ được nhắc đến trong entry là "Viết cho người đàn ông không phải của em" - Nguyễn Thị Việt Nga)

Trả




Trả lại anh một chiều xuân ướt lạnh
Mưa phùn giăng xao xuyến mắt em nhìn
Mái chùa cong hôm nào ta bịn rịn
Giờ chỉ còn tiếng mõ vọng tầng không

Trả lại anh bài hát về dòng sông
Có một thời người dành riêng em đó
Điệp khúc còn vang mà sao đành bỏ ngỏ?
Để nốt trầm buồn ngân mãi không nguôi

Trả lại anh những mơ ước xa xôi
Phương trời nào em đi cũng có anh cùng bước
Tháng ngày mê say giờ trôi theo làn nước
Ngoảnh đầu nhìn lại...chỉ thấy bụi mờ thôi...

Trả lại anh bao ngượng nghịu một thời
Em giấu nhớ nhung vào trong tim mềm yếu
Yêu thương đầu đời như đóa hoa hàm tiếu
Âm thầm tỏa hương rồi lặng lẽ phai phôi

Trả lại anh, dẫu chỉ một chút thôi
Cơn gió nào xôn xao khung trời nhớ
Những vần thơ em vẫn còn dang dở
Chẳng dám trao người để lắng trọn nhịp tim

Trả anh rồi mai kia sẽ lặng im
Chỉ mình em thôi, gom đầy tay kỷ niệm
Năm tháng cũ trong em còn nguyên vẹn
Xin gửi về người...một chút của ngày xưa...

Cổ tích cho những tơ duyên chưa thành




Đã từng đi qua nhiều đổ vỡ và chia ly, tôi cứ nghĩ rằng mình đã thừa dày dạn để có thể đối diện với chúng mà không rúng lòng đau khổ. Hóa ra không phải, như một lời thoại trong phim Sad Boléro, "cuộc đời con người chỉ có vài ba nỗi đau, nhưng chúng lặp đi lặp lại nhiều lần, và lần nào cũng đều đau thắt lòng y như lần đầu tiên". Tôi cứ tự an ủi mình bằng hai chữ "cơ duyên" mặc dù cũng không mấy tin tưởng vào nó, rằng nếu thực sự chúng tôi là duyên phận của nhau thì dù đi cuối đất cùng trời, rồi cũng sẽ có một ngày gặp lại. Giữa những ngày tâm trạng đang chơi vơi như cơn gió bấc rảo qua trước hiên nhà, tôi bắt gặp "Duyên kỳ ngộ". Đã bao lâu rồi nhỉ, kể từ lần cuối tôi chọn truyện chỉ dựa vào tên sách? Vì thích tác giả Trang Trang, vì cái tên sách rất đúng tâm trạng mình, nên chẳng hề chần chừ mà mua luôn cả bộ. Qua cơn quá khích thì hơi hối hận một chút, vì đây là truyện xuyên không, mà tôi vốn rất ác cảm với những truyện thuộc thể loại này đang được edit và dịch ầm ầm trên mạng.

Sở dĩ tôi không thích dòng truyện xuyên không, là vì truyện nào cũng đầy ắp tuấn nam mỹ nữ, nhân vật thì mười truyện như một chục, vai nữ chính luôn khùng khùng điên điên theo nhiều cấp độ khác nhau, về thời phong kiến sống mà cứ bê nguyên những hệ giá trị hiện đại vào, nhờ thế mới được cả dàn nam chính lẫn phụ yêu đến chết đi sống lại. Nhưng một cánh én chẳng làm nên mùa xuân, sớm muộn gì cô ta cũng bị lề thói phong kiến đập cho thê thảm. Nói cách khác, bi kịch của nữ chính là chết vì thiếu hiểu biết, mặc dù thường thì các tác giả luôn nhân từ mà để cho câu chuyện có cái kết HE.

Tôi gọi Trang Trang là tác giả của những điều bất ngờ, vì cô thường xây dựng nhân vật không theo motip phổ biến, và "Duyên kỳ ngộ" cũng vậy. Trình Tinh sớm mai nọ thức dậy bỗng thấy mình đang ở trong thân xác của một đứa trẻ, giữa một thời đại xa lạ không hề có trong lịch sử. 21 tuổi, là sinh viên năm thứ tư, cô đủ thông minh để nhanh chóng hiểu ra thân phận của mình, từ đó sớm xác định lối sống và cách thức tồn tại cho phù hợp. Đã là con của thiếp thất, bị cha thất sủng, chưa kể còn bị sáu vị phu nhân kia ganh ghét đố kị, cuộc sống của hai mẹ con rất chật vật. Thu mình để tồn tại, không quá giỏi giang để thành con chim đầu đàn bị ném đá, cũng không bất tài vô dụng để Lý tướng có cớ loại trừ. Lý tướng phủ xuất hiện trong truyện không nhiều, nhưng luôn khiến người đọc cảm thấy ngột ngạt bí bách. Một người cha coi con cái là quân tốt trên ván cờ danh vọng; những vị phu nhân so đo với nhau từng cái liếc mắt, từng lời nhận xét của phu quân; hai cô tiểu thư kiêu ngạo phách lối, không coi ai ra gì. Trách nào Trình Tinh - Thanh La luôn tìm cách để thoát khỏi cái lồng vàng ấy, mưu cầu một cuộc sống tự do. Nhưng dù vậy, cô vẫn không bỏ mặc những người "gọi là thân mà lại chẳng hề thân", vẫn đánh đàn thay Thanh Lôi để chị cả được Thái tử để mắt đến, vẫn mặc cho Thanh Phi vu vạ mình để thành toàn mối nhân duyên của chị hai và Thành Thị lang.

Cả cuộc đời, Thanh La được ba người đàn ông đem lòng yêu thương hết mực, ai cũng đều ngọc thụ lâm phong, địa vị cao vời. Nhưng tình cảm của họ, một lần nữa khiến tôi thấu hiểu, yêu là phải biết hy sinh. Cô gái nào gặp được một người đàn ông chấp nhận hy sinh vì mình thực sự đã rất may mắn, Thanh La tao ngộ ba người, nhưng dường như điều gì quá cũng không tốt, số phận nàng cứ thế nổi trôi giữa cuộc chiến tranh giành quyền lực chốn thâm cung. Ngôi vị Ninh quốc đã có chủ, cứ tưởng rằng từ nay nàng sẽ được yên ổn dù rằng không hạnh phúc, ngờ đâu hết nạn nọ đến họa kia, nàng lại bị cuốn vào cuộc chiến thống nhất ngũ quốc. Tình yêu không có tội, ai cũng đều thân bất do kỷ, thế mà vẫn khiến người ta day dứt và trăn trở thật nhiều.

Ba người đàn ông, một là tiểu vương gia ương ngạnh bốc đồng, tìm đủ mọi cách ép duyên, đổi lại là sự chạy trốn của nàng. Ba năm trời mòn mỏi trông đợi, mỗi mùa đông đều ủ ấm để loài hoa hải đường nàng yêu thích có thể khoe sắc giữa trời tuyết bay, sẵn sàng hy sinh tất thảy, chỉ cần nàng được bình an sống sót. Để rồi lại hối hận, tìm cách đưa nàng cao chạy xa bay đến chốn bồng lai tiên cảnh, dù rằng biết sẽ không thoát khỏi tầm mắt đế vương, nhưng mười ngày đó chàng đã sống cho hạnh phúc cả đời mình.

Một người là hoàng tử nuôi mộng đế vương, với ai cũng nhẹ nhàng ân cần nhưng chẳng hề thật tâm, chỉ duy có nàng mới lột bỏ được lớp mặt nạ ấy của chàng. Vì nhớ thương Thanh La, suốt ba năm ngày nào chàng cũng uống canh cải, những mong tìm lại được hương vị của bát canh nàng nấu cho chàng thuở nào. Đã có cơ hội được giữ nàng bên mình suốt đời, nhưng chàng thà chịu hình phạt long biện còn hơn là lợi dụng để ép uổng nàng như thế. Có được người, nhưng người không yêu ta, hay để người ra đi và giữ lại cho ta chút trân trọng trong lòng người, lựa chọn nào cũng đớn đau. Tôi thấy lòng mình tê tái mỗi khi Tử Ly xuất hiện sau khi Thanh La đã rời xa, nghe gió lay ngỡ tiếng nàng nói, nhìn trăng soi tưởng bóng nàng về.

Người còn lại là một vương tử mưu mô xảo quyệt, thế mà chỉ một nụ cười mỹ nhân đã khiến chàng rơi vào bể tình. Để rồi vì nàng chắn gió che sương, vì nàng mà mất cả thành trì, vì nàng mà bỏ mạng nơi rừng thẳm. Đổi lại chàng được gì, chỉ là những giọt nước mắt nàng khóc cho chàng phút lâm chung, là nỗi xót xa của A La cho một con người ban đầu thì lợi dụng và ép buộc mình, về sau lại che chở và hy sinh cho mình nhiều đến thế, đến cả tính mạng cũng không màng. Đây là nhân vật khiến tôi ấn tượng nhất, không thể kìm được nghẹn ngào khi thấy lời chàng trăn trối - "Công chúa...đã...khóc...vì ta...vậy là...ta đã...mãn nguyện".

Điểm mà tôi luôn hài lòng trong những tác phẩm của Trang Trang ấy là nhân vật phụ luôn được nương tay, xây dựng rất đặc sắc, khiến người ta chỉ thấy vừa giận vừa thương mà chẳng hề khinh ghét được. Thái tử phi tài hoa mưu trí, say mê quyền lực và danh vọng, thế nhưng tất cả chỉ vì muốn được đứng bên người mà nàng coi là tri kỷ. Bi kịch của nàng là đã có những tư tưởng vượt thời đại của mình, muốn được sánh vai với những đấng tu mi nam tử, nhưng giữa xã hội phong kiến thì điều đó chỉ khiến nàng chuốc lấy kết cục thương đau. Còn có một Lý Thanh Lôi kiêu kỳ nhỏ nhen, ấp ủ một khát vọng rất phụ nữ ấy là được vui vầy yên ổn bên chồng con, thế mà cuộc đời xô đẩy khiến ước mơ đơn sơ đó cũng chẳng thể thành toàn. Không thể không kể đến Cố Thiên Lâm - Tứ vương phi tài hoa hiền thục, cô độc trong lầu son gác tía, mòn mỏi ngóng đợi phu quân qua bao năm dài tháng rộng. Có những khi họ vì bản thân mà làm hại người khác, lầm lỗi đó chỉ khiến người ta tội nghiệp, số phận đàn bà thì quá phụ thuộc, trăm phương ngàn kế cầu mong hai chữ "ái tình", thế mà vẫn cứ dang dở, dở dang.

Hơn 900 trang sách, tình tiết nhiều mà không rối, nhân vật đa dạng nhưng mỗi người đều có nét đặc sắc riêng, đủ để người đọc có thể hình dung rất rõ ràng. Xuyên không - ngay từ cái tên thể loại đã biết là tác giả phải hư cấu hoàn toàn, dù vậy, có là giả tưởng thì vẫn cần phải logic. Có thể do tôi vốn là dân tự nhiên nên luôn thích những thứ rành mạch và hợp lý, nhưng thật sự tôi không thể chấp nhận được những nhân vật xuyên không mà cứ đi ba bước thì giảng tự do dân chủ, đi năm bước lại kêu gào nam nữ bình quyền, thế mà bắt người khác hầu hạ nhường nhịn thì lại chẳng thấy áy náy gì, coi đó là điều hiển nhiên. Trang Trang đã để cho nhân vật hòa nhập hoàn toàn với thời đại mà mình vô tình rơi vào, lại khéo léo đặt một nhân vật trái ngược, là người sinh ra và lớn lên trong xã hội phong kiến nhưng lại có những tư tưởng rất hiện đại để tạo sự tương phản. Văn phong hấp dẫn, thắt nút mở nút hợp lý, khiến tôi không thể rời tay, phải đọc một mạch từ đầu đến cuối. Gấp sách lại rồi thì không thấy hối hận với quyết định mua sách chỉ vì cái tên lúc ban đầu.

Tôi gọi "Duyên kỳ ngộ" là cổ tích cho những tơ duyên chưa thành, vì ngoại trừ tình yêu của Vương Yến Hồi và của Tử Ly thì hầu hết những mối tình còn lại đều được vẹn tròn sau rất nhiều trắc trở. Một câu chuyện có cái kết đẹp đủ để những lứa đôi lận đận thêm hy vọng vào một ngày mai tươi sáng. Nó khiến tôi thêm niềm tin để bước tiếp qua những ngày tháng thênh thang, 有缘千里来相会,人生何处不相逢? (Có duyên ngàn dặm cũng hội ngộ, đời người đâu thiếu chốn gặp nhau?). Ba năm trời Thanh La lẩn trốn khắp nơi, thế mà cuối cùng định mệnh vẫn đẩy cô ấy đến Lâm Nam để gặp lại Lưu Giác đấy thôi. Những con đường ta đi, rồi cũng sẽ đưa ta về bên nhau, phải không người?

.

Do you know...




Anh biết không, em đã đi một quãng đường rất dài, quanh co khúc khuỷu, nhiều lần vấp ngã và bầm dập, chỉ để có thể chạm tay vào điều ước của mình mà không bị ai ngăn trở.

Anh biết không, trong những ngày tháng đó, không ít khi em thấy hoang mang, mắt mờ chân run nên rẽ nhầm lối khác, cũng chừng ấy lần mệt mỏi nghĩ đến chuyện buông xuôi vì thấy con đường ôi chao quá dài. Những lúc đó, em nhớ đến anh. Nhớ đến quãng thời gian anh đấu tranh miệt mài cho đam mê của mình, nhớ đến những gì anh đã lựa chọn và từ bỏ. Nhớ, nhớ và tự nắn gân mình rằng, nếu số phận đã từng đặt hai chúng ta đứng cạnh nhau, ắt hẳn phải có nguyên do của nó. Ắt hẳn chúng ta phải có điểm chung, đã không là ngoại hình, không là sự nghiệp, không là một mái ấm.....chẳng nhẽ chỉ hai từ "nghị lực" và "kiên trì" thôi mà cũng không đúng nữa hay sao?

Anh biết không, suốt một thời gian rất dài, thậm chí cho đến tận bây giờ, anh vẫn là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất đến em, là động lực để em cố gắng - cố sống thật tốt, thật bình yên, thật thản nhiên và vui vẻ, vì muốn chứng minh cho ai đó biết, dù không có người ấy trong đời thì em vẫn sống rất đường hoàng.

Anh biết không, có những người tin rằng sẽ nắm tay nhau đi đến cuối đất cùng trời. Giữa đám đông xa lạ hay đất trời lạnh giá, hai bàn tay đan vào nhau ấm áp, thong dong ngược xuôi những con đường. Nhưng không ai nhắc cho họ nhớ rằng sẽ chẳng có cái nắm tay nào giữa hai kẻ đang ở cách nhau cả 1/4 vòng trái đất cả, rằng dây thần kinh và mạch máu trên bàn tay chạy thẳng vào tim, tức là nếu tay lạnh thì tim cũng sẽ dần dần giá buốt theo đấy. Đến khi nhận ra được thì hơi ấm bàn tay chẳng đủ để sưởi ấm cho nhau nữa, hai trái tim vẫn bùng cháy nhưng đốm lửa lòng thì đã lỡ ngược sắc trái màu...

Anh biết không, có những chuyện đau lòng ngỡ như không thể nào chịu nổi. Thế mà thời gian trôi, tất cả đều nhạt nhòa, nỗi đau chỉ còn là thoáng nhói lòng vụt qua, có khi còn nhanh hơn một nhịp thở.

Anh biết không, có những tình cảm tưởng rằng mãi mãi chẳng nhạt phai. Rồi dòng đời đưa đẩy, người ta xa nhau, người này tạm cất người kia vào một góc kín của trái tim, cất sâu quá nên lâu ngày cũng dần quên mất. Thi thoảng chạm phải đôi nét gợi nhớ đến những êm đềm nồng nàn ngày ấy mới sực nhớ ra, mình đã từng yêu ai đó rất thật lòng.

Anh không biết, hay giả vờ không biết?

Rất lâu rồi chẳng viết gì cho anh. Không còn yêu thương, chẳng buồn oán hận, bởi vì 我回不去的美丽时光. Tươi đẹp thật đấy, nhưng đã qua rồi, cố gắng khơi lại cũng chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi.

Sinh nhật anh, lẽ ra nên viết điều gì đó ngọt ngào và mang nhiều hy vọng, thật xin lỗi, những điều ấy em không thể dành cho anh được nữa rồi.
.
.
.

Người muôn năm cũ




Năm học lớp 6, lần đầu tiên tôi tham gia cuộc thi viết thư quốc tế UPU. Trước đó chưa từng biết đến kiểu viết văn theo đề mở như thế, "Lá thư gửi cho người mà em thấy thiếu vắng", tôi cứ loay hoay mãi, không biết nên "chọn" ai là người mà mình "thấy thiếu vắng" bây giờ? Mới chỉ có mười tuổi đầu, nào đã bao giờ tôi phải nếm vị chia ly đâu mà trả lời được câu hỏi đó. Cuối cùng nhờ một gợi ý tình cờ tôi cũng hoàn tất được bài viết của mình, sửa chữa thêm vài lần, mang đi thi và có giải (cấp huyện thôi). Lá thư ấy tôi gửi cho thầy giáo cũ của mình, còn nhỏ nên chưa biết cách kiểm soát cảm xúc, lần nào viết cũng cay xè sống mũi, nước mắt cứ ứa ra không kiềm lại được.

Mười năm đi qua rồi, lá thư ngày đó tôi không giữ lại được dù chỉ là một bản photocopy. Đầu óc lãng đãng nên chẳng bao giờ nhớ hết những gì mình đã viết, nhưng có những dòng văn tôi không thể nào quên được. "Lần đầu tiên tới trường, mẹ đưa em đến gặp thầy, trong suy nghĩ của em khi đó sao mà thầy cao lớn quá, nghiêm nghị quá". Ngày ấy bố mẹ dời nhà xuống thị trấn nên tôi cũng phải chuyển trường theo, năm cuối cấp rồi vẫn phải xa các cô và bạn bè thân thiết, tôi không làm quen kịp, chới với suốt tháng đầu tiên. Ở trường cũ tốt xấu gì tôi cũng là gà nòi, sang trường mới, qua mấy bài kiểm tra thì tụt dốc không phanh xuống nhóm đội sổ. Mẹ tôi buồn, nghe lời bác tôi mách nên quyết định dắt tôi đến nhờ thầy phụ đạo. Thầy là hiệu phó, theo như nhận xét của mọi người thì trông hơi dữ tướng, mà tôi trước đó chỉ toàn học với các cô nên khi gặp thầy cứ thế rúm ró lại. Những buổi học đầu tiên tôi như người trên mây rơi bịch xuống đất khi nhận ra lâu nay mình chỉ là thằng chột làm vua xứ mù. Nắng chiều tà rất đẹp, gió mùa thu rất trong nhưng tâm hồn không được phép treo ngược cành cây, chỉ có một thầy một trò, lơ đễnh chút thôi cũng không thể qua được mắt thầy. Rồi cũng dần quen, hơn một tháng trôi qua miệt mài, lúc trường tổ chức chọn đội tuyển thi học sinh giỏi tuyến huyện tôi cũng thành công trong việc leo lên top đầu, mừng không sao tả hết.

Thầy bảo, nhược điểm lớn nhất của tôi là làm văn hay bị lạc đề. Mở bài rất hay, thân bài cuốn hút, nhưng không chỉ cuốn hút người đọc mà còn cuốn luôn cả người viết đi, đến phần kết bài thì đã lạc sang vấn đề khác mất rồi. Vì lý do đó nên thầy không bao giờ cho tôi điểm tuyệt đối môn Văn, tôi cũng biết "bệnh" của mình nhưng tự chữa hoài, chữa hoài mà vẫn không khỏi. Trong giờ Văn, lúc tôi làm bài thầy thường đi ngang qua và nhắc lại đề bài vài lần, dần dà tôi cũng biết cách nắn cho mình đi đúng hướng. Giờ Toán, thường xuyên bị thầy khẻ tay vì "trình bày xấu quá", ấm ức mãi cho đến một hôm, từ trong tập giấy thầy đưa cho tôi để nháp, tôi moi ra được bài thi học sinh giỏi tuyến trường năm lớp 4 của bạn học giỏi nhất khối thời bấy giờ. Chìa ra cho thầy xem, phụng phịu "chữ bạn này còn xấu hơn cả em, trình bày còn nhoe nhoét hơn cả em kia mà". Lại bị thầy khẻ tay, "muốn giỏi hơn bạn ấy hay là chỉ bằng bạn ấy thôi?". Im lặng, vì ngày ấy luôn tôi nghĩ, đã mất công cố gắng thì phải đứng đầu, không thì thôi, đứng lưng chừng cố làm gì cho phí.

Thầy chỉ dạy kèm tôi hơn một tháng, đến khi trường mở lớp ôn cho đội tuyển học sinh giỏi thì dừng, tôi học với thầy cùng các bạn khác. Tôi vẫn nhớ những buổi chiều mùa đông, mặt trời đi ngủ sớm, thầy say sưa giảng, trò hăng hái học, đến khi sương xuống, ngoài phố lên đèn mới tan lớp ra về. Tôi nhớ cả hai lần thi học sinh giỏi tuyến huyện và tuyến tỉnh, buổi tối trước ngày thi thầy gọi tôi xuống nhà, hệ thống lại kiến thức lần chót, dặn dò những điều cần nhớ, những thứ không được phép quên khi đi thi ngày hôm sau. Mười năm đi qua tôi vẫn không gặp được người thầy nào nhiệt tình hơn, như con tằm rút ruột nhả tơ, truyền dạy hết cho học trò chẳng giữ lại chút gì. Thầy chưa từng để chúng tôi bỏ lỡ buổi học nào, dù có đôi khi vì chúng tôi mà gia đình thầy lục đục. Tôi cũng không quên được lời thầy nói, "thầy không tiếc gì điểm 10 cả, nhưng thầy khắt khe với em vì thầy đặt nhiều hy vọng vào em hơn tất cả các bạn khác". Mang niềm tin của thầy trên vai, tôi cứ thế mà đi qua những cuộc thi, đi qua bao lần sóng gió, chống tay đứng dậy từ những cú ngã, phủi bụi trên người để kiên cường bước tiếp.

Mười năm qua đi, câu văn ngày xưa vẫn còn đọng lại, "nhà thầy, em không làm thơ đâu, một ngôi nhà nhỏ nép mình nằm yên dưới những hàng cây xanh ngắt". Một đời giáo viên thầy chẳng tích cóp được gì, chuyển hết từ khu tập thể trường này đến khu tập thể trường khác, mãi cho tới những năm cuối đời mới mua được một gian nhà nhỏ. Khi tôi còn học với thầy, thầy cứ đi đi về về qua những con đường với chiếc xe Kích cà tàng, tuổi mới ngoài 30 mà tóc đã hoa râm, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, giọng nói luôn trầm hùng. Mười năm rồi, có những điều tôi còn nhớ và cũng có rất nhiều điều tôi đã lãng quên, nhưng mỗi khi nghĩ về năm học lớp 5, hình bóng thầy luôn hiện lên rõ nét như mới sáng nay tôi còn chào thầy trước cửa văn phòng. Điều lớn lao nhất mà tôi nhận được từ thầy không phải là cách giải những bài toán khó, không phải làm sao để viết được một bài văn hay, mà là sự tự tin, tin rằng mình sẽ thành công, nhất định sẽ như thế, và đã lựa chọn thì phải bước đi đến cùng để mai này không bao giờ hối tiếc vì khi xưa mình đã không cố gắng hết sức. Một thầy giáo hồi cấp 2 từng nhận xét tôi là người có nghị lực, nhưng thầy ấy không biết rằng vốn dĩ tôi chỉ là một kẻ nhút nhát bạc nhược, lúc nào cũng chực chờ bỏ cuộc. Thường thì người ta chỉ thấy được hoa thơm trái ngọt, mấy ai biết để có được chúng thì người vun trồng đã phải vất vả như thế nào?

Khi biết tin lá thư tôi gửi cho thầy đã có giải, tôi hứa với lòng nhất định sẽ có một ngày tôi mang lá thư ấy trao tận tay thầy. Nhưng không cách nào xin lại được bản gốc, nhờ người tìm trong đống giấy tờ lưu trữ của Phòng giáo dục thì chỉ nhận được câu trả lời "Đã bị thất lạc". Cái ngày tôi trao lá thư ấy cho thầy mãi mãi không bao giờ đến được nữa, thầy tôi bây giờ đã thành người thiên cổ mất rồi. Mỗi năm đến ngày này, thấy xung quanh người ta rủ nhau về thăm thầy cô giáo cũ, lại ước gì có thể được về thăm thầy, được thầy xoa đầu gật gù, "lớn thế này rồi cơ à?", nhưng chỉ là "ước gì..." mà thôi. Khi thầy vẫn khỏe mạnh thì tôi đi học xa, ngày lễ chẳng được về, đến bây giờ có thể về được thì thầy không còn nữa. Lời hứa năm nào đã trở thành niềm ân hận và nuối tiếc không nguôi...

Vẫn biết rằng những bà tiên, ông Bụt đều đã chết hết cả rồi, mà sao tôi vẫn không thể được ngăn lòng mình đừng thốt lên hai tiếng "giá như...". Thầy tôi, người của muôn năm cũ, giờ đang phiêu du ở cõi trời nào?
.
.
.

Thư tháng Mười



Tháng Mười này anh có trở về không?
Hoa sữa lại nồng nàn trên phố nhỏ
Mùa thu đi qua nhớ thương còn để ngỏ
Đợi đông về ủ ấm một vòng tay

Tháng Mười rồi, trời nổi gió heo may
Chiều xao xác những con đường vắng vẻ
Nắng nhạt nhòa cất lời ca khe khẽ
Tha thiết gọi hoài bao tháng năm xưa

Tháng Mười về, mùa vắng những cơn mưa
Chỉ còn gió mơn man hôn dịu dàng lên má
Như lời chia tay xưa, để mỗi người một ngả
Con phố dài đã héo úa màu xanh

Tháng Mười này anh có về không anh?
Về với Hà Nội vẫn nặng lòng thương nhớ
Mỗi đông sang nhắc người đi người ở
Cháy rực con tim lưu luyến biết nhường nào

Tháng Mười về, nhớ anh đến xanh xao...

<10/2010>

Mai em về

,




Mai em về có ai đợi mong em
Thành phố nhỏ dịu dàng mùa thay lá?
Đường phố xưa êm đềm mưa cuối muộn?
Hoa sữa thơm khe khẽ níu vai mềm?

Mai em về thăm lại góc quán quen
Chiều gió lạnh mây có còn bảng lảng?
Hàng cây xanh chim có về làm tổ?
Hoa có vàng như nắng phía bờ sông?

Em trở về tìm ký ức mênh mông
Một thời thơ dại yêu anh nhiều đến thế
Tháng năm qua đi nồng nàn dần rạn vỡ
Có đôi lần.....em ngỡ hết yêu anh

Trở về giữa mùa thu thành phố mong manh
Mảnh trăng khuya xin đừng vời vợi quá
Dòng sông vắng xin đừng thành xa lạ
Em sợ mình lạc bước giữa nơi xưa...

Lẽ ra đừng quay về.....lẽ ra phải bước đi
Nhưng dấu yêu ngày nào vẫn còn luôn giục giã
Kỷ niệm xưa vẫn âm thầm níu giữ
Em trở về... để biết vẫn yêu anh...

.
.
.
(8/2009)

Về quê - Dạ Hương


Chỉ là một bài hát, thu âm khi gió lạnh tìm về thôi. Nhưng thực sự là rất rất muốn về nhà.....>_<



Theo em anh thì về
Theo em anh thì về
Thăm lại miền quê
Nơi có một triền đê
Có hàng tre ru khi chiều về
Ơi quê ta bánh đa bánh đúc
Nơi thảo thơm đồng xanh trái ngọt
Nơi tuổi thơ ta trải qua đẹp như giấc mơ
Ơi quê ta dầu sương dãi nắng
Phiên chợ nghèo lều tranh mái xiêu
Kìa dáng ai như dáng chị, dáng mẹ tôi

Đưa nhau ta thì về
Đưa nhau ta thì về
Nơi mẹ đưa nôi
Nơi sáo diều chơi vơi
Với dòng sông bên lở bên bồi
Bao nhiêu năm theo dòng đời đua chen
Phiêu bạt nơi phồn hoa cát bụi
Đôi khi cánh cò xưa lạc vào giấc mơ
Nước qua cầu thời gian trôi mau
Nơi bền lâu là nơi lắng sâu
Thiếu quê hương ta về, ta về đâu?

Một chiều bưng bát cơm quê
Rưng rưng ta hát giọng quê dãi dề...

.

Nơi trái tim tháng Chín



Seuls dans ma chambre
Au coeur de septembre
Entre la pluie
Et l''hirondelle

Một mình trong phòng
Tháng chín buồn bã
Dưới cơn mưa
Và những con én nhỏ


Seuls dans ma chambre
Au coeur de septembre
Quand vient la nuit
Je me rappelle

Một mình trong phòng
Tháng chín thở dài
Khi màn đêm đến
Em nhớ lắm...


Seuls dans ma chambre
Nous vivions ensemble
D'un cœur nouveau
Des amours nouvelles
Seuls dans ma chambre
La vie était tendre
Et belle, belle, belle.

Một mình trong phòng
Căn phòng nơi chúng ta đã sống
Mà sao trái tim lỗi nhịp
Mà sao tình yêu đã khác
Một mình trong phòng
Cuộc sống vốn dịu dàng biết bao
Đẹp biết chừng nào...


Ciel de septembre
Plus gris que bleu
Tu te rappelles
L'arbre qui tremble
Au vent de septembre
Et la prairie
Un peu moins verte
Tant de septembre
Au coeur de ma chambre
Ont passé depuis
Si tu te rappelles
Chaque septembre
Ma vie est plus tendre
Plus belle, belle, belle.

Bầu trời tháng chín
Màu xám bắt đầu lấn lướt màu xanh
Anh có nhớ không,
Bóng cây run rẩy
Trước làn gió tháng chín
Và cánh đồng cỏ đã bớt xanh
Từ dạo đó, đã bao tháng chín
Trôi qua căn phòng em
Anh có nhớ không
Cứ mỗi tháng chín về
Cuộc đời em lại dịu dàng hơn
Và đẹp hơn


J'aime septembre
Et j'aime t'attendre
A l'ombre bleue
Des feuilles blondes
J'aime septembre
Quand tu viens me rendre
Les jours plus courts
Les nuits plus longues
Je vois descendre
De l'or et de l''ambre
Au fond de tes yeux
Que l'amour inonde
J'aime septembre
Le temps le plus tendre
Du monde, monde, monde

Em yêu tháng chín
Em thích được đứng đợi anh
Dưới bóng râm những tán lá vàng ủ rũ
Em yêu tháng chín
Khi ta gặp nhau
Ngày như ngắn hơn
Và đêm dài hơn
Em bắt gặp những màu vàng đổ xuống
Trong đôi mắt anh
Một mối tình say đắm...
Em yêu tháng chín
Mùa dịu dàng âu yếm nhất
Trong suốt 365 ngày của chúng mình.



Tôi thương cậu. Y như lời bài hát "Thuở mẹ gặp cha thương lắm như ruộng ngập phù sa". Không cần nói ra điều đó thì cậu cũng biết, phải không? Nhưng dù cậu luôn biết thì tôi vẫn muốn nhắc lại, nhắc lại để lòng nhẹ bớt, để nghe trái tim ngân lên khe khẽ mỗi khi nghĩ về cậu, như mùa thu của năm năm về trước, lúc tôi nhẫn nại dỡ từng viên gạch trên bức tường mang tên "ghét bỏ" mà tôi đã dựng lên giữa hai đứa mình.

Thật khó để tìm được một người cảm thông và thấu hiểu tôi đến mức tôi chẳng bao giờ muốn giấu người đó điều gì.

Lại càng khó hơn để tìm được một người chỉ biết yêu thương mà không hề giận dữ mỗi khi tôi quá quắt hay mắc phải sai sót.

Tôi trầm tính, ít nói ít cười, thường hay ngồi một mình lặng lẽ quan sát và lắng nghe người khác, cậu hoạt bát, dí dỏm, đi đến đâu là thành trung tâm cuộc vui ở đó. Vậy mà bên dưới lớp vỏ cà lơ phất phơ ấy là một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế và sâu sắc, hơn một lần đã khiến tôi phải thừa nhận rằng tôi thua cậu một tuổi cũng là đúng thôi. Thỉnh thoảng tôi nghĩ đến những thăng trầm chúng ta đã cùng nhau trải qua, không soi gương nhưng tôi áng chừng rằng nụ cười của mình khi ấy có thể đặt tên là "hạnh phúc". Hạnh phúc một cách thật thà đúng nghĩa, không giả đò như nhiều khi vẫn gồng mình lên tỏ ra là thế, để ngăn những cái nhìn thương hại của mọi người xung quanh.

Chưa khi nào tôi đi qua một khúc quanh như những ngày cuối tháng Tám vừa qua - không dám hy vọng vào bất cứ điều gì. Trước đó tôi chưa bao giờ ngừng hy vọng, cho dù phải đối diện với những toan tính, phản bội, chối từ, lọc lừa dối trá...Toan tính làm tôi mệt mỏi, phản bội làm tôi đau đớn, chối từ làm tôi tủi thân, lừa lọc làm tôi tức giận, nhưng chỉ sự ngờ vực mới đủ sức đánh gục tôi. Ánh mắt và giọng điệu nghi kỵ của người khác khiến tôi thấy mình trơ khấc như hòn đá phơi sương bên vệ đường, ai cũng có thể quăng búa đập cho vài nhát, ai cũng có thể hẩy chân một cái để đá văng mình rơi tòm xuống vực. Tập tành thờ ơ tẻ nhạt, dửng dưng vô tình, chỉ vì không biết làm cách nào để giải tỏa những nghi ngờ đó, dù chúng khiến tôi bước đi chấm phẩy vì bị hụt mất một phần của bản thân, dù chúng làm tôi thêm nặng nề vì lớp ngụy trang quá dầy, đến mức đôi khi soi gương thật kỹ cũng không nhận ra được mình nữa. Có những bí mật mà quyền chia sẻ nó không chỉ thuộc về riêng tôi, đành im lặng chấp nhận cho những ánh mắt và lời nói kia làm tổn thương mình. Tôi cảm ơn cậu vì đã lắng nghe, đã luôn tin tưởng tôi vô điều kiện mà chẳng bao giờ truy vấn tận ngọn nguồn lạch sông. Ai ngờ được sẽ có một ngày lòng tin mà tôi cứ mặc nhiên rằng bạn bè luôn dành cho mình lại trở nên quý giá và xa xỉ đến mức này, phải không cậu?

Thế nên lúc cậu siết tôi thật chặt trong vòng tay, tôi đã rơm rớm nước mắt, khi nhận ra tôi đã mong cậu đến mức nào, đã cô độc biết bao. Không có cậu, tôi lay lắt như kẻ đói ăn, cả năm chỉ ngóng cổ chờ một lần đại yến. Lại nhớ đến một câu thơ của Yên Cơ, "Một ngày thu trên phố, thấy mình lẻ loi như những ngón tay xòe". Bàn tay ấy đã được đan chặt bởi một bàn tay khác, dù chỉ trong một vài ngày ngắn ngủi, cũng đủ để tôi thấy lòng mình lại ngầm ngập phù sa. Mai kia mùa lũ xa rồi, lớp đất màu ở lại, đồng ruộng lại căng mình cho một mùa lúa mới, lại đợi chờ đến những ngày nước về năm sau. Dường như tôi đã quá quen với những chờ đợi như thế này, đến mức thấy nó bình thường, không còn tự nâng cao quan điểm rằng nó nhẫn nại hay bền bỉ như xưa kia vẫn nghĩ. Vì tôi biết, như những cánh đồng ở miệt tứ giác Long Xuyên vẫn luôn biết, rằng sớm muộn gì rồi lũ cũng sẽ về thôi.

Mùa thu này, thản nhiên mà nhức nhối, xói lòng cho thương nhớ sâu thêm. Nếu ta không có nhau trong đời, cậu biết không, tháng Chín của tôi sẽ buồn lắm đấy...

"Si tu te rappelles, chaque septembre, ma vie est plus tendre, plus belle, belle, belle...J'aime septembre - le temps le plus tendre, du monde, monde, monde..."

.

Untitled




Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe

Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Ðời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh

Ðường xưa quen lối, tình dối người mang
Tình riêng trăm mối, một kiếp đa đoan
Cứ tìm tình chồng chất ngổn ngang

Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau, ngỡ ngàng nhìn nhau
Ðể rồi còn gì nữa cho nhau

Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình
Ðường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình, chưa có bình minh...



Chủ nhật mưa. Nghe Một mình – Hương Giang và uống cafe nóng. Tiếng piano thả những giọt tàn rơi như đếm, dội vào trái tim đang chật chội những suy nghĩ vật vờ.

Suốt một đêm dài cứ băn khoăn vì những gì đang chầm chậm len lỏi trong tâm trí. Tất cả mọi chuyện có thể được giải quyết bằng một câu trả lời giản đơn, có hoặc không, vậy mà sao quá nhiều vất vả để đưa ra được quyết định cuối cùng. Vẫn biết rằng đến một lúc nào đó mọi thứ sẽ chấm dứt, nhưng chấm dứt bây giờ thì tự thấy nghiệt ngã và phũ phàng với bản thân mình quá đỗi.

Những giây phút bình yên đã lâu lắm rồi mới quay trở lại, xót xa biết bao nếu phải nhấn Stop vào ngay lúc này. Không phán xét, không đánh giá, không tư vấn, cũng không toan tính bộn bề, chỉ đơn giản là lắng nghe và chia sẻ với nhau, phải không? Đưa ra bất cứ lý do nào cũng thấy rằng thật ra mình đang tìm cách lấp liếm và ngụy biện.

Không bao giờ muốn nghĩ đến việc hình dung cuộc sống của mình mai này, khi đã đánh mất đi mọi thứ, chỉ muốn nghĩ đến những gì đang làm cho trái tim mình ấm áp. Dẫu rằng một ngày nào đó trong tương lai không quá xa, khi đã ở trong một vòm trời khác, với những thương yêu và trăn trở hoàn toàn khác, thì những gì đang có hiện giờ dù có đẹp đến đâu cũng chỉ còn là ký ức. Nghĩa là biết chắc rằng sẽ phải đi qua, sẽ phải lãng quên, nhưng nông nổi và thiết tha nào có chịu nhắm mắt ngủ yên. Thế nên thi thoảng vẫn phải len lén thở dài…

Cả một đêm đã cố gắng tìm kiếm một cái cớ nào đó để chối từ, để bịt mắt mà tạm quên đi, vì biết rằng chỉ cần lỏng tay một chút thôi thì có thể tất cả sẽ rơi ra khỏi vòng kiểm soát. Cứ tìm ra được một lý do rồi ngay lập tức lại phủ định nó, cho đến khi bản liệt kê cũng cạn chữ, chợt nhận ra rằng mình không hề thất vọng, thậm chí đã mong chờ điều này biết bao. Trái tim quá nóng mà đầu không đủ lạnh, có lấy cớ nào thì rồi cũng sẽ thấy day dứt bồn chồn mà thôi.

Haiz, buồn thay, rốt cuộc con gái là cái giống gì mà tâm trí rong ruổi tận đẩu tận đâu rồi cũng quay về với chuyện yêu đương?

Bây giờ làm gì nhỉ? Uống một cốc nước lạnh, mong rằng nó sẽ đủ sức xua tan những chuếnh choáng đang làm mình mụ mị. Và rồi ngủ thật ngoan, mơ về những gì đã và đang khiến mình ngây ngất…

.
February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29