... Chiều mưa những cơn mưa cuối năm làm em bất chợt nhớ về những cơn mưa ngày cũ. Dọn dẹp ngăn tủ, em tìm lại CD "Rain in rock" anh tặng, tràn ngập những bài hát về mưa, về những nỗi buồn không tên và cũng chẳng thể thốt thành lời... Hồi đó, em còn quá ngây thơ và bốc đồng để nhìn nhận và đáp lại tình cảm của anh. Còn bây giờ? em rất vui vì anh đã tìm được người đi bên cạnh mình, rằng anh không còn bi quan và sống tốt hơn. Và em, em cũng may mắn tìm được một người bên cạnh thực sự yêu em. Dù rằng trong cơn mưa ngày cũ cũng có những điều ngọt ngào và cũng cay xè như ớt vậy nhưng em vẫn rất trân trọng những kỉ niệm đó, rất vui vì em ít nhiều cũng đã thay đổi một phần nào đó trong anh. Gặp lại anh, em vẫn có thể luôn mỉm cười nhìn thẳng anh và chào, em chắc anh cũng vậy phải không?
... Một người bạn cũ của em, một người luôn quan tâm và dõi theo em từ xa... Em và bạn quen nhau cũng rất lâu rồi, nhớ những lúc em cô đơn trước đây đã có bạn bên cạnh. Dường như tụi em luôn gặp nhau qua màn mưa nhiều hơn là nắng vàng, bạn lắng nghe, thấu hiểu và cảm thông cho hết thảy những yếu đuối và sai lầm của em... Tưởng thân vậy thì sẽ là người yêu, nhưng rút cuộc em và bạn vẫn chỉ là những người bạn. Những cơn mưa cuối năm tự nhiên lại hay làm cho người ta dễ hồi tưởng lại hay sao ấy... Em vẫn có bạn ở bên cạnh những lúc em bốc đồng nhất, chẳng nói gì cả, đơn giản bạn ngồi đó nghe em than thân trách phận, chửi rủa cuộc đời... 2 đứa cùng uống rượu... hàng giờ... sau đó nỗi buồn bỗng nhẹ tênh rồi tan theo những giọt mưa đi mất. Em vẫn nhớ hình ảnh hai đứa ngồi uống Rhumn trong quán cafe rock, ngồi hát vang lên bài "Believe" của Savatage mà trong lòng nhẹ nhõm, ai cũng cần có niềm tin để sống phải không anh? Tin tưởng thì khó khăn hơn là nghi ngờ mà nên người ta nghi ngờ nhiều hơn và tin tưởng hạn chế, em cũng thế... Bạn và em luôn là tình bạn đặc biệt như thế đó, chẳng biết khi nào bắt đầu và kết thúc nhưng thật ý nghĩa khi có được tình bạn như thế. Có khi cuộc đời này chẳng là gì cả nhưng có những giây phút là tất cả mà.
... Tiếng hát nhẹ nhàng vang bên tai em, những bài hát có thể nghe vào trời mưa và mơ mộng... nhẹ nhàng mà mênh mang đến lạ. Cám ơn anh vì món quà đã tròn 2 năm này nhé! Anh nói em đừng như November rain, em đâu đến nỗi thê thảm vậy, chỉ là một chút ngông nghênh vẫn còn theo em thôi, cả một tẹo ngang bướng nữa... như em vẫn là em. Tháng 11 qua rồi, như một cơn gió thoảng mà chẳng để lại ấn tượng lắm cho em... Với em, nó buồn nhưng vẫn đẹp, tình yêu bị ngăn trở giữa hai người, hai trái tim tan vỡ cùng rung động nhưng e ngại một lần nữa sẽ vỡ tan, vốn không có thứ gì là tồn tại mãi mãi, ngay cả trái tim còn có thể đổi thay. Vậy nếu yêu nhau thì sao còn e ngại, chẳng lẽ không sợ ngày mai đến trong tiếc nuối vì không có gì là tồn tại mãi mãi, kể cả cơn mưa giá lạnh kia rồi cũng sẽ có lúc tan... Nó giống với em nhiều hơn anh nghĩ, em thà làm một việc rồi hối hận còn hơn hối hận vì đã không làm việc đó. Anh luôn nói em bốc đồng là vậy mà, tình cảm với em là một thứ quý giá, em rất trân trọng nó, dù nó có ngắn ngủi... và có lẽ chỉ đến một lần trong đời. Anh C luôn nói: "Em quen nhiều như vậy chỉ là thích thôi, còn yêu thì người ta sẽ yêu một người cả một đời..."- em nghĩ chắc cũng giống anh tình đầu cũng là tình cuối? Tháng giêng là anh lập gia đình, trở thành người đàn ông đích thực rối, chúc mừng anh nhé, thế là em sẽ khó mà gặp ông anh luôn ăn chơi hết mình mà nhiều lúc thuyết giáo em thấy sợ luôn; chị M thì phân trần em là tình yêu lung-xờ-tung "nên tìm một người thực sự quan tâm mình đi"- câu này thì em để dành lại cho chị đó, mau mau kiếm bạn í đi, đừng có mà thành kiến mãi với tụi con trai như thế nữa; chỉ có chị X là thông cảm với cái tính cách của em- dù sao hai chị em cũng hạp rơ mà "Em cứ làm theo những gì em nghĩ là đúng... nhưng tình yêu không nên vội vàng, đôi khi sống là nên chờ đợi, chờ cho nó chín mùi... vội vã ăn trái xanh sẽ đau bụng"... Vậy mà em vẫn đau bụng hoài đó, uống cafe giảm đau nào... ^^
... Tình yêu luôn có con đường riêng của nó, "love is on the way", dù ngắn dù dài, dù tiếc nuối hay thù hận. Em mới quen một người bạn. Bạn gái chia tay ngay khi cậu ấy đang trong hoàn cảnh hết sức nhạy cảm và khó khăn: về học hành, sức khỏe và lục đục trong quan hệ gia đình... Lý do chia tay là do có người thứ ba xen vào. Em sẽ không can thiệp hay chú ý đến mối quan hệ riêng của cậu ấy lắm nếu cậu ấy không trong một phút tức giận nói với em rằng cậu ấy căm ghét, thậm chí thù hận cô bạn ấy, cậu ấy muốn cô bạn phải hối hận và dằn vặt sau khi chia tay... như nỗi đau mà cô bạn gây ra cho cậu ấy. Em chưa đủ thân và càng không thực sự hiểu để khuyên cậu ấy- dù gì tụi em cũng chỉ bằng tuổi nhau. Có lẽ quan điểm tình yêu của mỗi người khác nhau chăng? Em nghĩ khi không yêu nữa hoặc khi trái tim có thay đổi thì nên tha thứ cho nhau nếu có thể, như em luôn chia tay một cách ít đau khổ nhất và mong muốn người mình yêu cũng sẽ tìm đc hạnh phúc mới. Nếu không còn tình yêu, thì níu kéo có ích gì, có chăng chỉ được những nỗi đau cho cả hai. Em nếm trải nỗi đau và tự vượt qua nó, dĩ nhiên cần thêm sự giúp đỡ bên ngoài: mấy đứa bạn rủ đi nhậu nhẹt ( thực ra là karaoke và uống trà sữa) , kiếm việc gì đó có ích để làm, ngồi phá đàn hay đi dạo... Mưa rồi sẽ tạnh, bão rồi sẽ qua, nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai... Hãy bắt đầu một khởi đầu mới, hãy mở lòng ra đón nhận lấy hết những rung động của cuộc đời, cậu bạn nhé!
... Bài "Love song" của Tesla có mấy câu intro đầu bất hủ và hay cực... Không biết bài love song của em có trọn vẹn hay không nhỉ? Em vốn là đứa chóng chán và hay thay đổi mà... và em thực sự khâm phục những người kiên định và quyết tâm giành được thứ mình muốn. Người ta nói có ba thứ không được qua loa hời hợt: công việc, nấu ăn và tình yêu... đúng là ba thứ em ko nghiêm túc cho lắm... Có lẽ em đang trong giai đoạn khủng hoảng tìm hướng đi cho cuộc đời mình... dù sao em vẫn hạnh phúc vì "love is all aroud you", tình yêu vẫn ở quanh em đó thôi, chỉ cần cố gắng thêm một chút để hoàn thiện bản thân "I wanted to be so perfect...". "Love gonna find the way"- tình yêu luôn tìm ra con đường của nó mà...
... Trong "rain in rock" mà anh tặng, còn có nguyên một mảng tối to kinh dị trong đó, đêm đen một mình mà nghe "nightmare"- MSG hay "dying in the sun", "alone", "another day", "Janine"... chắc dễ nổi da gà và nguy cơ nghĩ quẩn quá. Dù sao "nightmare" vẫn là một bài hát hay, em nhớ anh vẫn thích nghe nightmare ban đêm đó thôi, có lẽ nó giống anh khi đó- một người nhìn bên ngoài rất khó gần và hơi hơi đáng sợ như lúc nào cũng ẩn chứa một cơn ác mộng kinh hoàng ko thể thoát ra "never ending nightmare... punishing for the things I do" nhưng bên trong lại rất dễ thương và luôn muốn ai đó sẽ mở cửa tâm hồn nhạy cảm của anh... Giờ anh khác xưa, lạc quan và sống tốt hơn, ko biết trong list của anh có còn nightmare ko nhỉ? "Still I worry, if you're be gonna be alright"
... "Nothing else matters",ai nghe Metallica cũng phải biết bài này rồi. Không bao giờ quan tâm đến họ nói gì, họ biết gì, họ làm gì, họ nghĩ gì... Cuộc sống là của chúng ta, chúng ta sống theo cách của chúng ta... và chẳng có vấm đề gì cả... Mọi thứ sẽ tốt đẹp theo nghĩa riêng của nó...
... "Through the rain", xuyên qua màn mưa để thêm yêu những ngày nắng ấm... Qua những xô bồ của cuộc đời, em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh... "4000 rainy nights" như một lời mở đầu và một cái kết lửng... Em yêu Rock với từng giai điệu và ca từ cùng cái mạnh mẽ triết lý của nó... Bởi em những mong mình cũng mạnh mẽ, đam mê và sống hết mình cho hiện tại... Thế giới này, càng đông đúc lại càng ồn ã và phức tạp, em dồn hết thời gian cô đơn để cổ vũ bản thân mình. Cố lên, em nhé!