Mưa bóng mây thôi, cớ gì mà khóc...

Xuân rồi, luôn mạnh mẽ và tươi mới nhé!

Subscribe to RSS feed

Hẫng...




Em
Em là trầm
Là chúa hương của trăm loài mộc dược
Hay chỉ là ẩm mốc của cây cỏ thiếu hong khô?.
Là cung bậc buồn âm ấm giữ lòng nhau
Là tiếng thì thầm khản đục, của thình thịch nỗi lòng bất chợt yêu
Hay chỉ là tiếng nức nở của lời nhạc mềm ngày xưa lưu lại?.
Là bước kinh qua của một đời người nếm trải
Hay chỉ là những thớt đá chông chênh,
những mảnh gỗ long đanh bẫy sập?.
Hay chỉ là màu của ly càfê thiếu sữa?.
Em là nơi của lòng anh lắng lại
Là nơi anh tạm trú một chân giữa mưa hè nắng hạ
Hay chỉ là nơi, anh, lão già tóc bạc, một bước trở thành trai?.

Trầm ơi!
Mặc kệ em là ai
Hãy cứ là em đi, xiêu xiêu thô ráp gợi mở những vần thơ
Cứ là em
Để mỗi lần bên nhau, ta vẫn phải lóng ngóng……ngập ngừng.
( Dè dặt bước chân …. )

Laoha/laoha47@yahoo.com
(thienduongcafe.com)
irked

... Trời hôm nay như con gà rù- âm u + thoắt nắng thoắt mưa đến khó chịu... Suýt nữa bật ra câu chửi thề cái thời tiết.down

... Sáng dậy, sửa soạn, nấu nướng... rồi lại sửa soạn, quần áo, giày, tóc tai, tự mỉm cười với mình trong gương... Ngồi đợi, trời mưa thì cứ mưa, hết mưa rồi lại mưa tiếp... rút cục vẫn ở nhà mà ko lết đc ra đến ngõ đi đâu cả...bomb

... Muốn băng mưa băng gió mà đi- chẳng cần ai cả, nhưng nhớ ra mình đã hết cái thời "ngông" đó rồi.
... Thôi, ngồi nhà, tự pha cafe và làm tùm lum thứ, ngoài kia thì vẫn xám xịt một màu...furious


Uh, chỉ tại mưa bóng mây thôi, cớ gì mà khóc...headbang
Buồn ơi, chào mi

Cafe trong chiều muộn-đắng...coffee

Ain't no sun shine...


Ain't no sun shine
... cheers
Lâu rồi chưa rewrite cái blog này, mạng nhện bám hết cả... Cũng ko hẳn vì bận rộn gì, đơn giản là cảm thấy tự ti trước mọi người, một chút ngần ngại khi thấy mình chẳng có gì để nói, để chia sẻ cả... Cuộc sống những tháng vừa qua chỉ là những ngày sống "tạm"- chưa thật sự hết mình và hết sức.faint

Nhưng rồi, ai cũng sẽ phải tỉnh dậy và chịu trách nhiệm về cuộc sống của chính bản thân mình. Nếu cứ ù lì mãi thì mãi mãi chỉ dựa vào người khác mà thôi! Đứng dậy đi ta nhé, dù khó khăn, dù e ngại hay bất kì cái cóc khô nào đi chăng nữa...no Có lẽ mình đã là 1 đứa vô trách nhiệm... yuck với đời, với gia đình, với mọi người...furious KO hẳn là vô trách nhiệm mà là chưa đủ trách nhiệm, tâm trí thì hăng hái nhưng khi bắt tay vào lại e ngại hay thất bại... Rồi ta sợ... con người mà...down

Dù sao cũng ko đc để nó đánh gục mình.Lạc quan luôn vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm của mìh, vừa thích sự an nhàn vừa khoái bon chen. Mâu thuẫn thế đấy!whistle

Cố lên, học xong rồi tìm 1 công việc thật tốt, tối đi dạy thêm, cuối tuần đi chơi cùng bạn bè + đi học thêm + viết 1 cuốn tiểu thuyết thật kinh điển yes

Để được vậy, cần chăm chỉ + nỗ lực + may mắn + nhiều kĩ năng trong cv...
Whatever, be bad, be good, by myself! Right?

Cố lên nào ta ơi...
Một ngày off

P.S: Sáng nay nghe đi nghe lại bài "Ain't no sun shine" mà ko thấy chán, có lẽ giọng hát kinh điển, lời hát ý nghĩa luôn khiến ng ta rung động... Wonder if she's gone to stay (đi để rồi ở lại mãi mãi). Có chăng?


AIN'T NO SUNSHINE
(Bill Withers)

Ain't no sunshine when she's gone.
It's not warm when she's away.
Ain't no sunshine when she's gone
And she's always gone too long anytime she goes away.

Wonder this time where she's gone,
Wonder if she's gone to stay
Ain't no sunshine when she's gone
And this house just ain't no home anytime she goes away.

And I know, I know, I know, I know, I know,
I know, I know, I know, I know, I know, I know, I know,
I know, I know, I know, I know, I know, I know,
I know, I know, I know, I know, I know, I know, I know, I know

Hey, I ought to leave the young thing alone,
But ain't no sunshine when she's gone, only darkness everyday.
Ain't no sunshine when she's gone,
And this house just ain't no home anytime she goes away.

Anytime she goes away.
Anytime she goes away.
Anytime she goes away.
Anytime she goes away.

[/SIZE][/FONT][/COLOR]

Black coffee for myself...

CAFÉ ĐEN ĐÊM ĐÔNG…

Tách đen lề mề rơi đều,
Cùng nhịp đồng hồ tích tắc…
Em... tan vào đêm đen.

Khẽ khuấy ly đen
Không đường, không đá
Nhấp môi,
Giấc ngủ bỏ em…

Mưa trong đêm
Trong mùa đông rất nhẹ,
Hắt vào dòng nhật ký
Chữ “yêu” nhoè dần…

Em lang thang
Trong đời rất lạ
Ai vào gõ cửa
Lẽn bẽn, vụng về hé ra…

Quán quen còn đâu
Một nửa Sông Trăng quên trôi đi mất
Café đen hoá ngọt
Cho nụ hôn len khói thuốc bay xa…

Đêm, em và café đen.
Tan vào nhau
Thành dòng kỉ niệm
Có em và anh,
Bàn tay sưởi ấm một bàn tay
Nhìn nhau trong thinh lặng
Phố khuya lên đèn ta bước song song…

Vụng về, ta mất nhau…
Để đêm đen vì không còn nhau nữa
Để chỉ còn mình em pha ly café muối
Cho câu chuyện tình một thuở xa xăm

Em vùi anh vào đống tro tàn đêm
Tĩnh mịch đợi ánh dương nhẹ nhàng đánh thức…

Đêm đông mưa, ly café nguội ngắt
Em cố phủ mờ đi mảng kí ức rêu phong…

(TR)

Kí ức tràn về khi cứ ngỡ mình đã quên. Quên cái thời tóc dài, hiền lành và nghiêm túc... ít cười, ít nói và hay xấu hổ... với những tình cảm đầu đời ngây ngô chẳng thể đặt tên hay phân biệt.
Tự dưng một cơn mưa trái mùa tràn về, chẳng phải sáng nắng chiều mưa như SG vốn dĩ mà trút nước từ sáng đến tối- chắc là tại áp thấp nhiệt đới, cơn mưa rào cuối mùa đông thật lạ... Ào ạt, xám xịt và lạnh lẽo... Hạnh phúc khi được ôm người ấy vào lúc cái thời tiết trở nên kinh khủng như thế này, chẳng đủ ấm để át những cơn mưa, chẳng thể che được hoàn toàn những cơn gió căm căm, chẳng đủ lâu để giữ được trọn vẹn nhưng nó đủ để làm em run rẩy với một trái tim ấm sực...
Cơn mưa... với những người bán hàng rong, với những đứa trẻ đánh giày lang thang sao mà tội... Chẳng cần một cái ôm như em, họ cần nhiều hơn là cơm áo gạo tiền chỉ để tồn tại... Tiếng rao, lời mời ấy sao mà buồn... Chỉ tại cơn mưa?
... Ngọt và đắng? Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng. Còn cafe, ban đầu đắng nhưng rồi sẽ thấy ngọt". Đôi khi em tự hỏi? Bọn mình đang là gì? Là đường hay cafe? Đã qua cái thời gian ngọt ngào và đến những lúc đắng? Hay bây giờ đang đắng để chuẩn bị cho những ngọt ngào sắp tới? Là kết thúc hay là bắt đầu? Con tim vốn phức tạp là thế, luôn luôn tranh cãi với lý trí để giành phần thắng... để rồi làm người ta lửng lơ với những câu hỏi không đầu không đuôi và càng không có lời giải đáp.
Em luôn mở cửa, chào đón free mùa đông ùa vào, để cho gió lạnh cứ ôm lấy cái thân hình gầy còm nhom và mỏng như sương khói ấy. Em chẳng cần ăn mặc thật dày, thật ấm sụ để giấu cái lạnh hay làm nũng... em để nó thấm dần vào da thịt trần, để cảm nhận trọn vẹn sự lạnh lẽo và cô đơn, em là thế và hình như qua bao nhiêu mùa đông em vẫn không thay đổi.
... Em đợi mùa xuân về, đợi những ngày nắng ấm và mưa xuân dìu dịu, đợi cây cối trổ lộc xanh, đợi cây bàng xương xẩu phủ lá xanh um... Và tất cả sẽ hong khô một "em" ẩm ướt mùa đông bằng nụ cười của mùa xuân... Mùa của hi vọng, mùa của niềm vui... Mùa về trong em...
... Năm mới sắp đến rồi, em cần một chút xíu thay đổi để trở lại với bản chất của mình; không ồn ào, ko báo trước mà em xa dần những cuộc chơi, những người bạn cũng nghĩ em có chút gì đó là lạ... Em đang dần trở lại là chính mình. Thế thôi! Dù em có thế nào thì cũng hãy ở bên em, nhé mọi người!





Rain in rock...


... Chiều mưa những cơn mưa cuối năm làm em bất chợt nhớ về những cơn mưa ngày cũ. Dọn dẹp ngăn tủ, em tìm lại CD "Rain in rock" anh tặng, tràn ngập những bài hát về mưa, về những nỗi buồn không tên và cũng chẳng thể thốt thành lời... Hồi đó, em còn quá ngây thơ và bốc đồng để nhìn nhận và đáp lại tình cảm của anh. Còn bây giờ? em rất vui vì anh đã tìm được người đi bên cạnh mình, rằng anh không còn bi quan và sống tốt hơn. Và em, em cũng may mắn tìm được một người bên cạnh thực sự yêu em. Dù rằng trong cơn mưa ngày cũ cũng có những điều ngọt ngào và cũng cay xè như ớt vậy nhưng em vẫn rất trân trọng những kỉ niệm đó, rất vui vì em ít nhiều cũng đã thay đổi một phần nào đó trong anh. Gặp lại anh, em vẫn có thể luôn mỉm cười nhìn thẳng anh và chào, em chắc anh cũng vậy phải không?
... Một người bạn cũ của em, một người luôn quan tâm và dõi theo em từ xa... Em và bạn quen nhau cũng rất lâu rồi, nhớ những lúc em cô đơn trước đây đã có bạn bên cạnh. Dường như tụi em luôn gặp nhau qua màn mưa nhiều hơn là nắng vàng, bạn lắng nghe, thấu hiểu và cảm thông cho hết thảy những yếu đuối và sai lầm của em... Tưởng thân vậy thì sẽ là người yêu, nhưng rút cuộc em và bạn vẫn chỉ là những người bạn. Những cơn mưa cuối năm tự nhiên lại hay làm cho người ta dễ hồi tưởng lại hay sao ấy... Em vẫn có bạn ở bên cạnh những lúc em bốc đồng nhất, chẳng nói gì cả, đơn giản bạn ngồi đó nghe em than thân trách phận, chửi rủa cuộc đời... 2 đứa cùng uống rượu... hàng giờ... sau đó nỗi buồn bỗng nhẹ tênh rồi tan theo những giọt mưa đi mất. Em vẫn nhớ hình ảnh hai đứa ngồi uống Rhumn trong quán cafe rock, ngồi hát vang lên bài "Believe" của Savatage mà trong lòng nhẹ nhõm, ai cũng cần có niềm tin để sống phải không anh? Tin tưởng thì khó khăn hơn là nghi ngờ mà nên người ta nghi ngờ nhiều hơn và tin tưởng hạn chế, em cũng thế... Bạn và em luôn là tình bạn đặc biệt như thế đó, chẳng biết khi nào bắt đầu và kết thúc nhưng thật ý nghĩa khi có được tình bạn như thế. Có khi cuộc đời này chẳng là gì cả nhưng có những giây phút là tất cả mà.
... Tiếng hát nhẹ nhàng vang bên tai em, những bài hát có thể nghe vào trời mưa và mơ mộng... nhẹ nhàng mà mênh mang đến lạ. Cám ơn anh vì món quà đã tròn 2 năm này nhé! Anh nói em đừng như November rain, em đâu đến nỗi thê thảm vậy, chỉ là một chút ngông nghênh vẫn còn theo em thôi, cả một tẹo ngang bướng nữa... như em vẫn là em. Tháng 11 qua rồi, như một cơn gió thoảng mà chẳng để lại ấn tượng lắm cho em... Với em, nó buồn nhưng vẫn đẹp, tình yêu bị ngăn trở giữa hai người, hai trái tim tan vỡ cùng rung động nhưng e ngại một lần nữa sẽ vỡ tan, vốn không có thứ gì là tồn tại mãi mãi, ngay cả trái tim còn có thể đổi thay. Vậy nếu yêu nhau thì sao còn e ngại, chẳng lẽ không sợ ngày mai đến trong tiếc nuối vì không có gì là tồn tại mãi mãi, kể cả cơn mưa giá lạnh kia rồi cũng sẽ có lúc tan... Nó giống với em nhiều hơn anh nghĩ, em thà làm một việc rồi hối hận còn hơn hối hận vì đã không làm việc đó. Anh luôn nói em bốc đồng là vậy mà, tình cảm với em là một thứ quý giá, em rất trân trọng nó, dù nó có ngắn ngủi... và có lẽ chỉ đến một lần trong đời. Anh C luôn nói: "Em quen nhiều như vậy chỉ là thích thôi, còn yêu thì người ta sẽ yêu một người cả một đời..."- em nghĩ chắc cũng giống anh tình đầu cũng là tình cuối? Tháng giêng là anh lập gia đình, trở thành người đàn ông đích thực rối, chúc mừng anh nhé, thế là em sẽ khó mà gặp ông anh luôn ăn chơi hết mình mà nhiều lúc thuyết giáo em thấy sợ luôn; chị M thì phân trần em là tình yêu lung-xờ-tung "nên tìm một người thực sự quan tâm mình đi"- câu này thì em để dành lại cho chị đó, mau mau kiếm bạn í đi, đừng có mà thành kiến mãi với tụi con trai như thế nữa; chỉ có chị X là thông cảm với cái tính cách của em- dù sao hai chị em cũng hạp rơ mà "Em cứ làm theo những gì em nghĩ là đúng... nhưng tình yêu không nên vội vàng, đôi khi sống là nên chờ đợi, chờ cho nó chín mùi... vội vã ăn trái xanh sẽ đau bụng"... Vậy mà em vẫn đau bụng hoài đó, uống cafe giảm đau nào... ^^
... Tình yêu luôn có con đường riêng của nó, "love is on the way", dù ngắn dù dài, dù tiếc nuối hay thù hận. Em mới quen một người bạn. Bạn gái chia tay ngay khi cậu ấy đang trong hoàn cảnh hết sức nhạy cảm và khó khăn: về học hành, sức khỏe và lục đục trong quan hệ gia đình... Lý do chia tay là do có người thứ ba xen vào. Em sẽ không can thiệp hay chú ý đến mối quan hệ riêng của cậu ấy lắm nếu cậu ấy không trong một phút tức giận nói với em rằng cậu ấy căm ghét, thậm chí thù hận cô bạn ấy, cậu ấy muốn cô bạn phải hối hận và dằn vặt sau khi chia tay... như nỗi đau mà cô bạn gây ra cho cậu ấy. Em chưa đủ thân và càng không thực sự hiểu để khuyên cậu ấy- dù gì tụi em cũng chỉ bằng tuổi nhau. Có lẽ quan điểm tình yêu của mỗi người khác nhau chăng? Em nghĩ khi không yêu nữa hoặc khi trái tim có thay đổi thì nên tha thứ cho nhau nếu có thể, như em luôn chia tay một cách ít đau khổ nhất và mong muốn người mình yêu cũng sẽ tìm đc hạnh phúc mới. Nếu không còn tình yêu, thì níu kéo có ích gì, có chăng chỉ được những nỗi đau cho cả hai. Em nếm trải nỗi đau và tự vượt qua nó, dĩ nhiên cần thêm sự giúp đỡ bên ngoài: mấy đứa bạn rủ đi nhậu nhẹt ( thực ra là karaoke và uống trà sữa) , kiếm việc gì đó có ích để làm, ngồi phá đàn hay đi dạo... Mưa rồi sẽ tạnh, bão rồi sẽ qua, nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai... Hãy bắt đầu một khởi đầu mới, hãy mở lòng ra đón nhận lấy hết những rung động của cuộc đời, cậu bạn nhé!
... Bài "Love song" của Tesla có mấy câu intro đầu bất hủ và hay cực... Không biết bài love song của em có trọn vẹn hay không nhỉ? Em vốn là đứa chóng chán và hay thay đổi mà... và em thực sự khâm phục những người kiên định và quyết tâm giành được thứ mình muốn. Người ta nói có ba thứ không được qua loa hời hợt: công việc, nấu ăn và tình yêu... đúng là ba thứ em ko nghiêm túc cho lắm... Có lẽ em đang trong giai đoạn khủng hoảng tìm hướng đi cho cuộc đời mình... dù sao em vẫn hạnh phúc vì "love is all aroud you", tình yêu vẫn ở quanh em đó thôi, chỉ cần cố gắng thêm một chút để hoàn thiện bản thân "I wanted to be so perfect...". "Love gonna find the way"- tình yêu luôn tìm ra con đường của nó mà...
... Trong "rain in rock" mà anh tặng, còn có nguyên một mảng tối to kinh dị trong đó, đêm đen một mình mà nghe "nightmare"- MSG hay "dying in the sun", "alone", "another day", "Janine"... chắc dễ nổi da gà và nguy cơ nghĩ quẩn quá. Dù sao "nightmare" vẫn là một bài hát hay, em nhớ anh vẫn thích nghe nightmare ban đêm đó thôi, có lẽ nó giống anh khi đó- một người nhìn bên ngoài rất khó gần và hơi hơi đáng sợ như lúc nào cũng ẩn chứa một cơn ác mộng kinh hoàng ko thể thoát ra "never ending nightmare... punishing for the things I do" nhưng bên trong lại rất dễ thương và luôn muốn ai đó sẽ mở cửa tâm hồn nhạy cảm của anh... Giờ anh khác xưa, lạc quan và sống tốt hơn, ko biết trong list của anh có còn nightmare ko nhỉ? "Still I worry, if you're be gonna be alright"
... "Nothing else matters",ai nghe Metallica cũng phải biết bài này rồi. Không bao giờ quan tâm đến họ nói gì, họ biết gì, họ làm gì, họ nghĩ gì... Cuộc sống là của chúng ta, chúng ta sống theo cách của chúng ta... và chẳng có vấm đề gì cả... Mọi thứ sẽ tốt đẹp theo nghĩa riêng của nó...
... "Through the rain", xuyên qua màn mưa để thêm yêu những ngày nắng ấm... Qua những xô bồ của cuộc đời, em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh... "4000 rainy nights" như một lời mở đầu và một cái kết lửng... Em yêu Rock với từng giai điệu và ca từ cùng cái mạnh mẽ triết lý của nó... Bởi em những mong mình cũng mạnh mẽ, đam mê và sống hết mình cho hiện tại... Thế giới này, càng đông đúc lại càng ồn ã và phức tạp, em dồn hết thời gian cô đơn để cổ vũ bản thân mình. Cố lên, em nhé!

... Chầm chậm...


... Cuối năm, Giáng Sinh chực ập về cùng cái không khí se se lạnh
... Em bon chen cùng mấy ông anh và thằng em làm hang đá và cây thông. Những 2 cây thông, một lớn một bé, treo quả châu kim tuyến thì ít mà treo kẹo thì nhiều: kẹo Sôcola nè, rồi kẹo cây dù, kẹo mút,... đủ màu sắc cứ lấp lánh lên trong ánh đèn lấp lánh... Hang đá được dựng đơn sơ bằng cái bàn nhỏ, tấm bạt che cái bàn bóng bàn, mấy khúc gỗ mục, ít cỏ và ít sơn trắng phết lên làm tuyết... thêm một bộ tựơng và dây kim tuyến đèn dây nữa là xong... Tất cả cho một Giáng sinh thật ấm áp và hạnh phúc bên gia đình.
... Tự nhiên em có cảm giác mình là một đứa thất bại, mọi cố gắng của em đều là không đủ. Em chẳng muốn dựa dẫm vào ai nữa, em ghét phải nghe những lời lẽ chối bỏ mình... Em vẫn là một đứa nhạy cảm, đừng bao giờ nói với em những điều như thế. Cứ để em một mình còn hơn là ở bên em mà xem em như không tồn tại... Em sợ ai đó ở bên cạnh mà ko thèm quan tâm mình...vì lý do gì đi nữa, em sẽ cố gắng ra đi ngay khi em có thể...
... Giáng Sinh về, em vẫn cafe một mình với những suy nghĩ vẩn vơ và công việc lơ lửng.
... Em sẽ chẳng nghĩ gì về những chuyện đó nữa, em sẽ lại một lần nữa là em, hơi "ngông" và luôn là chính mình. Mạnh mẽ lên 1 chút nữa và cũng cố gắng hơn nữa... Em sẽ ko bao giờ là gánh nặng cho ai đó. Em thề!

For the last rain...


MÙA ĐÔNG
Tịnh Bình
Muà đông buồn không anh?
Ta xa nhau vội vã
Chuông rền vang đêm thánh
Nhớ mùa xưa bên người…

Muà đông buồn không anh?
Không còn bàn tay ấm
Ừ bàn tay em lạnh
Mặc phố về đơn côi…

Muà đông buồn không anh?
Gió sắt se nỗi nhớ
Rét cứa vào tim đau
Tình pha lê rạn vỡ.

Mùa đông mùa xa anh
Khung cửa chiều sương gõ
Ngỡ đâu ai về lại
Cùng ta cời than tro.

Mùa đông ngồi tưởng tiếc
Chút tình xưa rêu phong…



KHÔNG CÒN TRỐN TRÁNH

- Cho Anh và cơn mưa ngày cũ-
Tình yêu luôn khiếm khuyết phải không anh? Có lẽ anh không trách em, như em cũng thế. Bởi hoàn hảo không phải ưu điểm của con tim. Traí tim luôn cần sự bù trừ từ một trái tim khác để trở nên trọn vẹn, như cái mà người ta gọi là tình yêu.
Vụng về, em đã đánh mất anh . Em vẫn nghĩ một khi đã mất đi thì không bao giờ tìm lại được. Không thể níu giữ, không thể bù đắp. Và như thế em nhìn anh xa em… xa maĩ…
Yếu đuối, em đã khoác cho mình vỏ bọc mạnh mẽ, kiên định. Tấm aó giáp đó giúp em sống rất tốt dù cuộc đời có bao sóng gió. Vô tình em đã tự nhủ trái tim minh, để tinh yêu không thể đến với anh, cũng như trái tim anh héo hon đứng cạnh tim em, mãi không thể hoà làm một.
Cố chấp, em đã không để anh che chở. Bờ vai anh đấy nhưng em không dám dựa vào. Vòng tay anh đấy nhưng em không dám nắm lấy. Những đêm mưa cô đơn đến hoảng hốt, một tin nhắn em cũng không dám gửi đến anh. Để rồi mọi thứ cũng trôi qua, và em những tưởng mình mạnh mẽ.
Thận trọng, em chỉ chờ cơ hội đến, đôi khi cũng không nắm bắt lấy. Em nghĩ cơ hội sẽ biến thành vật chất và có thể tự trôi vào tay em. Em chờ anh chủ động trong mọi việc và trốn tránh mọi rủi ro có thể xảy ra. Em giao tình yêu cho anh nắm giữ, tình yêu chung của hai đứa. Nhưng khi anh buông tay, giá như em nắm chặt tay, hay chỉ níu lại đôi chút, anh sẽ cùng em diu dắt tình yêu về. Nhưng em đã không làm thế, em để tình yêu trôi tuột qua tay mình.
Để rồi hụt hẫng, một ngày anh xa em…
Anh xa em đã đủ lâu rồi. Đủ lâu để mọi cảm xúc về anh chỉ còn là mơ hồ mà không thể gọi tên.
Nhớ về anh, em đã không còn thấy đau nữa. Nhớ về anh, em xin giữ lại những ngày tháng tinh khôi của đôi mình. Em đã không còn trốn tránh. Giờ em đã dũng cảm, đúng ra là bình tĩnh hơn, để đối mặt với anh. Em không sợ hình bong anh gợi lại đau buồn. Em không sợ phải nghe tiếng nói anh kéo em về kỷ niệm. Em không sợ mình yếu đuối trước anh. Em nhận ra mình đã qua được sóng gió. Và em muốn gặp anh.
Chẳng vì lý do gì cả, anh ạ. Tự dưng em thắc mắc không biết dạo này anh ra sao. Em muốn nhìn thấy anh. Giọng nói, tiếng cười, nét mặt, cử chỉ… ký ức về anh, về mối tình khiến em nghĩ minh đang mơ vi đời có bao giờ đẹp như thế. Nhưng có lẽ là thực, vi vài vệt nhói đau.
Nếu cơ duyên đã từng mang chúng ta đến với nhau, xin hãy một lần nữa cho em được gặp anh. Chỉ gặp thôi. Và em sẽ ra về trước khi nỗi đau kịp trở dậy.
(Hạ Tuyên)


̣- luom lat tren Aotrang-



̣̣̣̣

Lập đông...

... Trời lập đông rồi,
... Ko còn những cơn mưa tháng 11 ào ạt và mát rượi, chỉ còn những buổi sáng se lạnh và những tối run run trong chăn ấm.
Mùa đông đến, mình làm gì cũng ko chạy khỏi cảm giác là đứa quá ư là rỗi rãi, ng ta dậy sớm thúc khuya vì công việc, vì người yêu. Ta cứ tà tà dậy tầm tầm và thức gần đến sáng... Dạo này rất khó ngủ vào ban đêm, ngủ thì lăn qua lăn lại ko ngủ đc nên đành thức làm tùm lum thứ... Rút cục mình vẫn lửng lơ và chưa tìm đc 1 công việc thực sự ổn định.
Đang phân vân nên mở bây gìờ hay đợi... Mình ko hiểu sao rất ghét sự chờ đợi. Nó vô định và mông lung sao ấy.

lơ mơ... muốn nhiều thứ...

... Muốn xăm hình, một bông hoa phong lan tím nhạt ở cổ chân bên trái- đột nhiên yêu Tatoo
... Muốn để tóc dài lại- mặc dù như vậy thì nhìn mình "ngố rừng" luôn
... Muốn bỏ đi một nơi ko ai biết mình hết, lao động chân tay qua ngày, cho trí óc nghỉ ngơi
... Muốn ko bao giờ dính dáng vô người yêu cũ- mặc dù ng ta kêu "tình cũ ko rủ cũng tới"
... Muốn mua 1 cái nhẫn bạc từ tiền lương tháng đầu để đeo... ngón áp út bên phải
... Muốn lấy ngay cái bằng lái xe để vi vu cho hả dạ mà ko cần ai chở cả
... Muốn quẳng hết cái mớ trách nhiệm để đc làm 1 đứa theo trg phái "libertin", làm những gì mình muốn miễn sao ko phạm pháp và làm đủ ăn đủ chơi là ok...
... Muốn sử dụng 100% sức lực cho đam mê của mình...
... Muốn quên bớt quá khứ, sống cho hiện tại và hướng đến 1 tương lai đc định hướng
... Muốn nhiều và nhiều thứ...
... Sẽ cố gắng thực hiện đc gần hết mấy cái vụ đó

Cần 1 liều xúc tác đủ mạnh...
Chắc là 1 trà 1 rượu 1 cafe, thêm ng yêu mới thì càng tốt...
ước gì cái "ngông" của mình trở lại nhỉ?
Phong lữ hoa, cho cuộc đời phiêu lãng...


hình đang muốn xăm ở hiện tại...

mưa...


... Sáng nay sương mù đổ bộ SG, âm u đến tận chiều, chẳng có lấy một tia nắng cho mình lên tinh thần một chút
... Sáng lành lạnh là thế vậy mà chiều còn mưa nữa, mình ghét nhất là ở một mình khi trời mưa (may mà trời ko có sấm sét- nếu ko thì... trùm chăn trốn quá). Trời mưa làm mình bị ám ảnh bởi những cơn mưa ngày cũ và cả những kí ức buồn -> Tựu chung lại thì phải có người bên cạnh khi trời mưa thì mới yên tâm đc.
... Chiều nay lại buồn vì chuyện ko đâu. Ai đó tự dưng lại la hét với mình, ko phải lần đầu nhưng mỗi lần như vậy thì tim lại nhói lên 1 vệt, lại muốn vứt bỏ, lại muốn stop lại... Ước gì sau đó đừng là những lời xoa dịu thật nhẹ nhàng, ước gì mình ko yêu nhiều,ước gì mình đủ quyết tâm để stop lại... nhưng rồi ko thể.
... Vẫn đang có việc để làm. Hạnh phúc vì mỗi sáng thức dậy sớm thấy có một việc để làm, một ai đó để yêu và một cái gì đó để hi vọng mà... Khi buồn thì mình sẽ nghe "THe show" thì sẽ yêu đời lại ngay tắp lự, hoặc chăng uống 1 ly cafe đá để lên tinh thần, hay xuống nữa thì xem phim hài... Cực kỳ hiệu nghiệm, ngẫm lại thấy mình sắp đi làm mà còn "nhí nhảnh" quá đáng. Ko sao, công việc thì phải nghiêm túc, học hành phải chăm chỉ nhưng ăn chơi thì cũng phải nhiệt tình chứ! tự thưởng cho mình vài tập phim Hàn chắc ko sao!
... Hôm qua đi sinh nhật thằng bạn quen từ năm hai, lại ở gần nhà nữa nên quậy banh,biết thêm về một điều nhưng không thể đáp lại đc. Xin lỗi cậu nhé, tui vốn là 1 đứa con gái rắc rối vậy đó! No me ames...

gom hình post lên chơi, và chỉ post hình vui thôi,post hình buồn lên càng buồn thêm
Hết cafe rồi, ngủ thôi! mai sẽ là 1 ngày mới nữa...


chiều...

... Lâu rồi ko đi Era, chiều nay đi cùng một cô bạn mới quen, có vẻ khá hiền lành và cũng dễ thương nữa. Biết chơi guitar, học CNTT (thứ mà mình stupid nhất), dễ gần... Thanks MR. Ròm vì đã giới thiệu cho tớ, mặc dù ghét cậu ko thèm đi cafe với tớ, ghét càng thêm ghét,...
... Cũng khá lâu rồi ko đi bộ dọc con đg PNT, hồ con rùa lẫn nt Đức Bà,Hàn Thuyên. Hơi mệt 1 tẹo nhưng vui! Cầu nguyện trước tượng Đức mẹ phù hộ, cầu nguyện... nhiều thứ, tham lam! Chiều tự nhiên hết lạnh, tiếc ghê! Sáng nay trời lạnh sướng ơi là sướng! Đi từ nhà lên SG mà run lập cập, đói nữa, dạo này mình hay đói ghê. Ăn quá trời mà vẫn còm rom! Chiều nay cũng gió nữa, thấy có gì đó mông lung...
... Đi dạo 1 chút thấy thanh thản và nhẹ nhõm hơn, ko phải chịu nhiều áp lực như bt nữa, lúc về gặp Tuyết- nhỏ bạn thân từ hồi bé xíu, cũng 4 năm rồi chưa gặp. Rồi mừng rỡ, rồi tiếc nuối...
... Ta vẫn yêu cafe hơn yêu người yêu...
... Cám ơn cô bạn nhỏ đã cho ta những giây phút nhẹ nhàng!Trí Ròm mau rủ ta đi cafe GIấy đi. Dám bỏ của chạy lấy người hả?

Một ngày phẳng lặng- vẫn thích nghe "hạt cát"- Microwave và "The show"-Lenka.


P.S: hình chụp hôm lễ với nhỏ bạn thân. Mme Nga, sau này chắc khó gặp nhau quá, sẽ nhớ mấy bài giảng đạo của Mme nhiều lắm...sad

THAY LỜI MÙA ĐÔNG
Puskin

Em đừng như mùa xuân
Vội vàng hoa nào cũng nở,
Để cùng tàn lụi một lần...

Em đừng như mùa hạ
Nắng chói chang mưa ào ạt đến!

Cũng đừng như mùa thu
Chẳng của riêng ai trời xanh đắm đuối...

Em hãy như mùa đông...
Nắng trầm tư..
Vàng rơi từng chiếc lá,
Dù tháng năm gió heo may thổi cả...
Để nắng sớm mai thay sắc mọi lòng...

Anh sẽ đi qua
Cái quyến rũ mùa xuân
Cái nóng bỏng mùa hạ
Cái xôn xao của mùa thu rất lạ

...
Đến bên em
Se giá mùa đông
Tình yêu nguyên vẹn say thầm lặng
Thu nắng bốn mùa gửi lại mắt em trong ...
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29