I love you

in my heart forever

Subscribe to RSS feed

hoa hồng ko gai

"Nghĩa cử đẹp là ngôn ngữ của tâm hồn".

Read more...

love you, love you, love you.................my friend

Bạn tôi ơi, tôi muốn nói rằng tôi rất muốn chia sẻ những nỗi lo lắng buồn phiền mà bạn đang gặp phải
Bạn tôi ơi,tôi muốn nói rằng tôi rất buồn khi thấy bạn đang mệt mỏi, lo âu
nhưng tôi cũng thấy rất vui vì bạn đã không che giấu nó đivì bạn đã xem tôi là một người bạn thật sự,
Bạn tôi ơi hãy nói tôi nghe bạn đang nghĩ gì dù tôi chỉ là một người bạn rất bình thường trong mắt bạn mà thôi
và tôi cũng ko biết bạn có như tôi rất yêu quý bạn không, bạn tôi?
Và bạn có tin tưởng tôi nhiều như tôi tin bạn không
nếu mà bạn nói cho tôi nghe những khó khăn ma bạn đang gặp phảichắc tôi sẽ không làm gì để giúp bạn được nhưng bạn hãy tin rằng
tôi luôn luôn lắng nghe bạn đấy,và tôi đang rất quan tâm và thông cảm với những gì bạn đang gặp phải
và hãy tin rằng khi bạn nói ra hết những gì bạn thấy khó chịu thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn
nếu tôi không là một người bạn mà bạn có thể tin tưởng được thì ...tôi mong rằng bạn sẽ tìm được một người bạn khác đáng tin hơn dù hơi buồn vì tôi đă không làm được một người bạn đáng tin của bạn
nhưng không sao ,chỉ cần bạn biết rằng bên bạn lúc nào cũng còn có tôibạn tôi ơi,hãy vững tin và bước về phía trước.
nếu một lúc nào đó tôi không thể bước tiếp trên con đường của riêng tôi
thì tôi vẫn luôn ở một nơi nào đó đang dõi bước theo bạn từng ngày
và tôi mong bạn sẽ đạt được mục tiêu mà bạn đặt ra
bạn tôi ơi............................................
Cuối cùng tôi chỉ muốn nói với bạn rằng "tôi yêu bạn nhiều lắm,bạn của tôi".

(Dành tặng cho những người bạn tôi yêu quý nhất.)
I'm KINGKING


Em nhớ anh




Cầu vồng khuyết

Tản Mạn Tình Yêu

Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu 1 người nào đó mà k0 dc đáp lại,nhưg kòn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà k0 đủ dũng cảm để nói cho người đó biết rằng bạn đang yêu như thế nào.
Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê,cuồng nhiệt,lãng mạn và cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.
Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa với bạn,chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao h đc đáp lại và bạn là người phải ra đi.

Nhưng một khi cánh cửa đóng lại,một cánh cửa khác sẽ mở ra,điều bạn cần làm là thôi k0 chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng mà hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
Người bạn tốt nhất là người bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu,cùng đung đưa mà k0 nói một lời để khi bước đi bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.
Có một sự thật là bạn sẽ k0 biết bạn có jì cho đến khi bạn mất nó,nhưng cũng có một sự thật khác là,bạn sẽ k0 biết bạn muốn tìm kiếm cái jì cho đến khi có nó.

Trao cho ai đó cả con tim mình k0 bao giờ là 1 sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn,đừng chờ đơi điều ngươc lại,hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ,nhưng nếu điều đó k0 xảy ra thì cũng hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong tim bạn.
Đừng bao giờ nói lời tạm biệt khi bạn vẫn kòn muốn thử,đừng bỏ cuộc khi bạn vẫn kòn có thể đạt đc,đừng nói bạn k0 yêu ai đó nữa khi bạn k0 thể rời xa họ,tình yêu sẽ đến với nhữg người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vọng.

Đừng chạy theo vẻ bề ngòai hào nhóang,nó có thể phai nhòa theo thời gian.Đừng chạy theo tiền bạc,một ngày kia rất có thể mất đi.
Hãy chạy theo người nào đó có thể làm cho bạn luôn mỉm cười,bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi mãi,hi vọng rằng bạn sẽ tìm ra dc điều đó.
Đôi khi trong cuôc sống có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ,mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ.
Hãy mơ những jì bạn muốn,đi đến nơi nào mà bạn thích,hãy làm nhưgn jì bạn thích vì bạn chỉ có 1 cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời.
Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ,đủ thử thách để mạnh mẽ hơn,đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn.

Tìm Lại Bình Yên

Mùa đông xa nhà, thị xã như lạnh hơn. Mọi người chỉ muốn nằm trong chăn hay ngồi bên chậu than hồng để xua đi cái rét. Nó thì khác. Nó muốn được ngồi sau xe để người ấy đưa đi lang thang trên nhữg con đường đã quá đỗi thân thương. Để rồi khi hai tay đã lạnh cóng thì nó thích thú áp vào lưng người ấy để nghe tay mình ấm dần lên. Người ấy cười và bảo nó khôn ghê. Vậy mà trên lớp dù đã đóng kín cửa nó vẫn rên rỉ kêu cóng tay quá. Người ấy cười cười rồi đưa nó đôi găng. Nó chỉ lấy một chiếc mà sao vẫn ấm cả hai tay. Đôi găng tay bạn tặng nó cất kín trong hòm. Người ấy có biết… Mùa đông nó không hề lạnh!

Hơn nó một tuổi nhưng người ấy lớn hơn nó nhiều. Ít nói. Trầm lặng với vẻ ngoài… khó gần. Ban đầu nó chỉ tò mò không biết bên trong cái “vỏ khô cứng, lạnh lùng” ấy là một con người như thế nào? Rồi hai đứa thân nhau lúc nào cũng chẳng hay. Và con bé vô tâm trong nó giờ đã biết quan tâm đến người khác. Người ấy dường như bớt lạnh lùng.

Thời gian trôi đi, kỷ niệm thật nhiều và tình cảm nó dành cho người ấy cũng một ngày nhiều hơn. Nó vần chờ đợi…

Một buổi chiều khi nó chào ra về, người ấy đã nhẹ nhàng áp vào tai nó chiếc headphone. Thời gian như dừng lại. Mọi vật như nín thở. Nó chỉ nghe thấy câu hát trong bài “That’s why”:… “I don’t want to say good bye to you”… Một cảm giác ngọt ngào đang mơn man trái tim yếu đuối của nó. Nó sung sướng đến nghẹt thở và chẳng thể nói lên lời dù nó có biết bao điều muốn nói.

Nó tin và mơ ước thật nhiều. Thế mà tất cả lại vỡ tan, đúng vào lúc ước mơ được gặp biển của nó thành hiện thực. Nó đã nghĩ biển sẽ đưa nó và người ấy lại gần nhau hơn. Vậy mà chính tại nơi này nó đã phải tin rằng người ấy đã mãi mãi rời xa nó. Đêm về, biển vẫn hát mà nó không thấy bình yên. Bởi trong tim nó biển đang thét gào như hỏi tại sao? Nó không thể trả lời. Nó nghe mằn mặn trên môi. Xa xa bóng hai người đang nhòa đi…

Từ đó nó khoác cho mình vẻ ngoài bình thản dù trong tim những con sóng chẳng hề lặng im. Nó khổ sở, đau đớn cả trong những giấc mơ. Để rồi khi thức dậy lại trách mình sao chẳng thể căm ghét người ấy và chôn vùi kỷ niệm. Những kỷ niệm ngày ấy đẹp như một nụ hồng pha lê. Nhưng người ta vẫn nói” những gì quá đẹp đều mong manh yểu mệnh”. Nụ hồng đã vỡ tan mà sao nó vẫn nâng niu từng mảnh vụn để làm mình thêm đớn đau. Phải chăng bởi đó là bông hồng tình đầu?!

Mùa đông năm nay nó sẽ gửi lại chiếc găng tay ngày ấy để chúng có đôi. Nó tin một ngày kia khi gặp lai biển nó sẽ thấy bình yên!

Read more...

Mùa Đông Đã Xa

“ Khi còn là của mình thì thấy bình thường quá, để khi mất đi rồi lại thấy nuối tiếc, phải không?”.

Giọng buồn buồn và cái nhìn xa xăm của nhỏ bạn kéo em trở về miền ký ức đã chớm phủ bụi mờ. “Ngày xưa tao với L. cũng giống như mày với H…” Ngày xưa ư, nếu kể về câu chuyện của em ngày ấy, em đã có thể bắt đầu bằng hai chữ “ngày xưa” rồi sao?

Sài Gòn sáng nay trời chợt trở lạnh. Những làn gió vô tình lùa qua mái tóc trên đường đi học làm em nhớ quá cái không khí se se của những ngày đầu đông ở miền cao nguyên. Khoảng thời gian này năm ngoái em còn đang là một cô nữ sinh cấp ba. Những sớm mai đến trường, co ro trong áo ấm… Em yêu biết bao không gian man mác của mùa đông, bầu trời xanh ngắt không gợn chút mây, những cây phượng trong sân trường chỉ còn những cành khẳng khiu in bóng trên nền trời. Em đã để hồn mình lang thang ra khỏi bốn bức tường lớp học, khỏi những bài vở chất chồng của năm cuối cấp, mơ màng theo tiếng chim ríu rít ngoài sân trường, đùa theo từng cơn gió lạnh thổi bay những chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mùa thu. Và em đã bắt đầu câu chuyện của mình với tất cả sự ngây ngô, vụng dại khi em viết vào trang nhật ký: “Ngày …tháng… năm… Mình và H quen nhau …Thật tình cờ… Ngay từ cái nhìn đầu tiên …”

Từ lần gặp gỡ tình cờ đó, trên đường đi học của em có H, có tiếng cười trong veo và ánh mắt H nhìn em rất lạ, không hiểu mùa đông hay lòng em trở nên ấm áp hơn. Dẫu biết rằng năm này là năm cuối cấp, và cả hai vẫn thường xuyên nhắc nhở nhau cố gắng học cho tốt nhé, nhưng đôi khi em đã để hình ảnh H chập chờn trên những trang vở chằng chịt chữ. Biết làm sao được khi bỗng dưng hôm nay soi gương em thấy mình lớn hơn hôm qua một chút… Em vẫn còn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy, giây phút ấy, thời gian như ngừng lặng, muôn vì sao lấp lánh như đang nhảy múa xung quanh em trong một thứ ánh sáng diệu kỳ, và lòng em trào dân những cảm xúc khó tả, những cảm xúc chưa bao giờ có trước đây. Có vẻ như em đã chờ đợi điều ấy và đến lúc em nghĩ rằng nó chẳng thể xảy ra thì H xuất hiện, với nụ cười thật tươi và ánh mắt ấm áp. “Chúc mừng Giáng Sinh” vừa nói H vừa đưa em tấm thiệp Giáng Sinh và khẽ mở nó ra, bài “Đêm Thánh vô Cùng” cất lên rộn rã, hân hoan…

Nhưng rồi mùa đông đi qua, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân vừa ló dạng, khi những chồi non vừa vươn vai thức giấc, H đã rời xa em, rời xa những kỷ niệm vu vơ ngày cũ. Không một câu giã biệt, không một lời giải thích… Trước đây em vô tư đón nhận sự chăm sóc, che chở của H, giờ chợt cảm thấy chông chênh. Và em cũng nhận ra rằng mình đã nhận quá nhiều mà cho chẳng bao nhiêu, đó có phải là lý do khiến H ra đi? Câu chuyện của em không có lời nói bắt đầu, không có lời kết thúc, mà chỉ nhẹ nhàng trôi qua như một áng mây hiếm hoi trên bầu trời xanh trong mùa đông. Có thể gọi tên được chăng, đó là mối tình đầu của em?

Một mùa đông nữa lại về. Những kỷ niệm ngày xưa vẫn còn làm tâm hồn em xao xuyến. Ở môi trường mới, cũng có nhiều người đến với em, nhưng em không muốn bắt đầu một câu chuyện khác, vì em nghĩ rằng có lẽ mình chưa đủ lớn để bước vào thế giới kỳ diệu của tình yêu. Còn nuối tiếc ư, em chưa bao giờ nuối tiếc, nhưng câu chuyện của ngày xưa ấy êm đềm quá, những rung động đầu đời ấy ngây ngô quá, và em biết chắc rằng mãi mãi sẽ không thể quên được dấu ấn của một thời thơ dại…

Read more...

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29