Sunday, February 12, 2012 1:30:40 AM
Nhỏ ơi
Cuối tuần...
Hết Tết, cuộc sống trở về với guồng quay vốn có của nó, vẫn sáng sáng đến trường, cười nói giận hờn với lũ nhóc, vẫn học, vẫn dạy, vẫn đều đặn chen kín cái thời khóa biểu của chính mình... Bận rộn? Ừ, có lẽ là bận rộn thật!
Hai mươi bốn tuổi, đã có thể gọi là "gái già" chưa? Mà không, mình đã trở thành một bà cô già khó tính rồi. Mình khó chịu khi ở nhà, dù là một mình hay có thêm ai đó, mình hay nổi giận khi ở lới, dù đã cố gắng cười nhiều hơn, mình còn la lối um sùm ngay cả trong buổi thi tiếng Nhật môn Ngữ pháp, chỉ vì bực mình bà cô giám thị coi thi, mình hay nhăn nhó... Ừ, già thật rồi, nhỉ?
Song, mình yêu những lúc mình đi chơi với học trò, nghe tụi nhóc kể chuyện; yêu những giờ ra chơi hay breaktime, cô trò kéo nhau vô lớp cười nói; yêu những câu hỏi ngô nghê củ tụi nhóc; yêu ly cafe cô bé lớp phó học tập mua cho; yêu mấy cuốn vở tiếng Nhật mình đang chỉ cho vài nhóc trong lớp học; yêu mấy đọan chat chit hỏi bài; yêu những lần chạy xe thật xa đến chỗ dạy kèm, học không nhiều mà lại nghe thằng bé nói nhiều hơn; yêu những buổi sáng đón học trò, hết xoay bên này lại xoay bên kia bình luận với các cô;....Mình còn thích cả những lúc mình la mắng học sinh vì vào lớp trễ hay không tuân theo nội quy trường, vì la đó, nhưng rồi cũng cười hì hì thôi... Đấy, niềm vui đôi khi cũng thật giản dị, nhỉ?
Mình còn yêu những buổi sáng mình đi làm, lúc mặt trời vừa thức dậy, chỉ là cái chấm đỏ nhỏ xíu phía sau lưng, con đường dài rộng gió thổi lạnh ơi là lạnh, xe chạy thật nhanh vì sợ trễ giờ; yêu những buổi tối về nhà, lên tới lầu 6 thì sẽ được ngắm Sài Gòn đêm từ xa, lung linh và kỳ ảo; yêu mấy lúc ghé ngoại, có mấy nhóc em bi bô bi ba... Vậy thôi, nhỉ?
Gần đây, mình thường ngủ thật sớm. Đang cố gắng tự tạo cho mình những niềm vui nhỏ nhất, để không tự kỷ, không suy nghĩ nữa. Vậy thôi!
Những tin nhắn, hay những cuộc điện thọai, dù là của bất cứ người nào, cũng chỉ là một trò chơi, trò chơi cũ rích mà mãi mãi mình không tự tìm cách để thóat ra... Vẫn cứ tham gia vậy, nhưng chắc chắn, đó chỉ là trò chơi thôi!
Chỉ duy nhất một điều đang trăn trở, làm sao để siêng học lại đây, hix hix... ???
Ước mơ???
Tiếng Nhật???
Tiếp tục... hay là...
Từ bỏ???
Cuối tuần. mây trắng vẫn bay trên bầu trời rộng thênh thang...
Thursday, January 26, 2012 4:08:22 PM
Tết... nhẹ nhàng trôi đi!
Lại sắp trở về những ngày những tháng nhàm chán và vô vị, với thời khóa biểu cứng ngắt tự đặt ra cho em!
Mấy ngày Tết, chờ một số điện thọai lạ gọi vào di động...
Cuối cùng thì cũng có
Nhưng, là của một người bạn mới quen...
Ừ, tự trả lời chính mình: chắc là bận... Vậy đi!
Mấy ngày Tết...
Em có thêm một người bạn mới.
Em có những buổi tối lòng vòng với nhỏ bạn thân
Em gặp lại thật nhiều mấy người bạn cũ, dễ chừng 5,6 năm không gặp rồi
Em có bữa cơm gia đình sau nhiều năm ba mẹ chuyển nhà
Em có một ngôi nhà mới, có một cái phòng nhỏ xinh, có một góc riêng từ hiên nhà gió thổi mát rượi, có mấy buổi tối ngồi nhìn xe chạy trên đại lộ Đông Tây bé tí xíu xa xa...
Em có những tin nhắn chúc Tết, của bạn bè, của phụ huynh, của học trò
Em có những cuộc điện thọai bất ngờ từ một người lạ...
Vậy đi!
Có thể gọi đó là niềm vui không?
Sao vẫn len lỏi trong mình là cảm giác trống trải...
Hết Tết, vẫn không khá hơn được tí nào!
...
Gần lắm, đang ở rất gần em lắm mà!
Sao không được gặp...
Nhưng, em sợ...
Sợ những suy nghĩ của chính mình...
Vu vơ, và lan man!
Vẫn-muốn-được-nhìn-thấy-dáng-người-xương-xương-ấy...
Muốn-nghe-giọng-nói-ấy...
Hết Tết mất rồi!
Em tham lam và ích kỷ lắm, Người ạ!
Biết không???
Em tham lam và ích kỷ lắm...
Giá mà...
Em là một quả bong bóng xà phòng
Vỡ òa...
Nhắm mắt!
Đặt một tia hy vọng...
Sunday, January 22, 2012 6:02:02 PM
Hai mươi chín Tết...
Vẫn lui cui sắp xếp chỗ này, dọn dẹp chỗ kia trong căn nhà mới trống hoắc, không có nhiều đồ đạc hay vật dụng gì...
Chỉ có một mình ở nhà, đi ra rồi đi vào, thật sự là không biết mình nên làm cái gì đầu tiên... Ngủ quên llúc nào không biết.
Chưa bao giờ Tết chán như năm nay...
Giao thừa!
Mắt nhắm mắt mở ló đầu ra hiên nhà coi pháo bông, nhỏ xíu xiu xa tít tắp, đại lộ Đông Tây thì đông như kiến, tivi léo nhéo tiếng bụp bụp, rồi thì nghe chủ tịch nước chúc Tết, rồi thì là những bài nhạc xuân muôn thưở,... Sao tự nhiên nhớ mấy cái Tết cũ rích ngày xưa, giao thừa là cả nhà hơn chục người kéo nhau ra bờ sông rồi chen chúc nhau xem pháo bông, rồi bình luận, rồi la lối, cãi nhau chí chóe... Là bà Cố với ông Ngọai cũng nghiêng cổ ngó lên trời, miệng cứ "đẹp quá, đẹp ghê"... Là đêm 30 chìa tay ra chờ nhận lì xì của mấy cậu... năm nay, coi xong pháo bông là chui thẳng vô phòng nằm ôm laptop, vậy đó!
Tết, sao không còn cảm giác nôn nao như lúc nhỏ, mà chỉ mong nó qua đi thật nhanh, thật nhanh... Muốn đi làm lại, muốn được nghe tụi nhỏ í ớ cô ơi, cô à... Tự nhiên mà nhớ tụi nó ghê...
Gần Tết, trốn biệt lên Đà Lạt....
Gần Tết, ở nhà nằm dài ôm laptop...
Tết, có lẽ cũng thế thôi!
Tự chúc mình năm mới bình an vậy!
Friday, January 13, 2012 11:09:02 AM
Tết đến gần quá rồi, Người nhỉ?
Em vừa kết thúc ngày làm việc cuối cùng, nói mấy câu chào và chúc mừng năm mới học trò, phụ huynh, đồng nghiệp... miệng lúc nào cũng cười tươi rói... Em có nhiều lì xì và nhiều quà, chưa bao giờ em có nhiều như vậy... Đó có phải là sự thành công của em???
Em sắp kết thúc một năm trong cuộc đời mình để bước sang tuổi mới. Tuổi mới khiến em giật mình, thóat cái mà em đã ở khỏang giữa của cái tuổi đẹp nhất rồi. Em đang có trong tay cái gì? Em không biết nữa. Xòe bàn tay ra và nắm lại, xòe bàn tay ra và nắm lại, chỉ là một khỏang trắng hư vô...
Vậy mà, em vẫn sợ Tết, sợ thật đấy, Người ạ...
Có thể là em càng sợ, và ghét những ngày Tết nhiều hơn nữa nếu em cứ như thế này...
Em đã cố gắng để không viết ra thật nhiều những điều em nghĩ, nhưng mà...
Ngày mai, ngày mai em sẽ lên đường. Em sẽ biến mất khỏi đất Sài Gòn - nơi em sinh ra, lớn lên, trải qua bao mùa Tết - nơi em có nhiều nỗi buồn hơn là những nụ cười - và là nơi duy nhất em còn được gặp Người vào mấy ngày Tết...
Người có tin là em đang cười không, và Người có tin là em có thể từ bỏ không?
Gần đây, em thường đọc tiểu thuyết - đọc những câu chuyện gần như chỉ có trong cổ tích - rồi khóc, rồi cười. Ngông nhỉ?
Em biết nói gì với Người bây giờ, khi Người đã hiểu hết những suy nghĩ của em - khi với với Người, em vẫn không hơn một người bạn. Ừ, chỉ là một người bạn...
Học trò em - có vài nhóc tình cờ biết được blog em, đã thắc mắc: "Cô ơi, Người là ai vậy cô?" Em biết trả lời sao đây?
- "Người chỉ là bạn thân của cô thôi, nhóc à"
Người có đang cười không, Người ơi!
Nhưng mà, em đã rất ngoan đấy. Em vẫn tự nhủ là sẽ từ bỏ mà...
Nhưng mà, em vẫn ra đi... Nếu nơi em đến có thể mang lại cho em sự bình yên...
Người về, không biết là có gặp được Người không?
Không biết là có lại khóc nữa hay không?
Với Người, mọi thứ vẫn vẹn nguyên...
Vẹn nguyên với những suy nghĩ, và với hai chữ "bạn thân"...
Sunday, January 1, 2012 6:42:31 PM
Có một thứ cảm xúc được mang tên bão hòa... Nó cứ lửng lơ, lơ lửng... Dù muốn, dù không, em cũng không thể tự trả lời và đối diện với chính mình: tại sao em lại không thể từ bỏ???
Em_ trong chừng ấy năm, chừng ấy tháng, chừng ấy ngày_ vẫn cứ là một cho bé ngốc nghếch
Em_ đã có lúc không thể hiểu nổi mình đang làm gì, đang nghĩ gì, đang sống vì mục đích gì...
Khi mà mọi thứ, cứ quay lưng lại với em, mà cơ bản là ngày xưa xa xôi ấy...
Em ghét mình những lúc như thế này, ghét ơi là ghét
Điên thật!
Khi mà em đang có công việc, tiền bạc, bạn bè... cần và đủ cho em? Khi mà quanh em vẫn thật nhiều nữhng niềm vui? Khi mà em vẫn có thể sống tốt từng ngày? Ừ, điên thật. Sao em cứ phải nghĩ mãi về cái ngày hôm qua...
....
Bạn thân! Ừ, bạn thân nhất của em. Từ lúc còn học cấp Một, nhỉ?
Không còn khỏang cách nữa rồi. Dưng mà lại có thể trò chuyện một cách thật tự nhiên. Nhẹ nhõm... Thật đấy, nhẹ nhõm...
Giờ thì không mong gì nữa rồi
Cũng không nghĩ gì nữa
Vui, ừ, vui vì Người đang hạnh phúc...
Chờ tin mừng của Người, đành vậy!
Em đang cười, Người có tin không? ^^
Wednesday, December 21, 2011 5:54:06 PM
Nhỏ ơi
"Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ...
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai niềm nhớ thương...
Ngày nào còn mang hơi thở, chắc tôi vẫn còn... nhớ Người!"
Người ạ, cho em xin lỗi. Xin lỗi Người và xin lỗi chính em.
Tại vì, em vẫn không làm cách nào để xoá mờ hình ảnh của Người trong em.
Một ngày, hai ngày... Một tháng, hai tháng... Có khoảng thời gian thật là dài, em những tưởng mình đã quên được Người.
Tết sắp về, mỗi năm, em chỉ mong chờ mấy ngày Tết...
Để làm gì thì chỉ mình em biết
Dù mong manh và chông chênh lắm
Vậy đó, Người ạ...
Người ạ, cho em xin lỗi Người và xin lỗi chính em.
Em đã không thể có cho mình một cuộc sống mang tên hạnh phúc
Đơn giản, em vẫn đang rất ghét những cái định nghĩa mang tên hạnh phúc ấy
Và, em cũng ghét mình hạnh phúc.
Em tự dằn vặt mình, tự đưa ra cho mình những nguyên tắc
Nguyên tắc của chỉ riêng mình em
Vậy đó, Người ạ...
Người ạ, cho em xin lỗi Người và xin lỗi chính em.
Dù laptop hay điện thoại của em đã không còn bất cứ những gì liên quan đến Người
Thì suy nghĩ của em cũng không hướng về Người nữa
Nhưng sao, nỗi nhớ Người vẫn cứ âm ỉ
Nỗi nhớ của riêng em...
Vậy đó, Người ạ...
Người ạ, em chỉ mong Người hạnh phúc, thật sự hạnh phúc trên con đường Người đã chọn và đang bước đi
Em chợt nhận ra là không biết từ lúc nào, con đường của em và Người đã rẽ sang hai hướng khác nhau và đã xa xôi lắm, xa đến nỗi đôi lúc em cố tìm kiếm những kỷ niệm, những nụ cười trong mấy lần hiếm hoi em được gặp Người... cũng mờ ảo trong sương trắng mất rồi.
Vậy đó... Ký ức của em, của những tháng năm có Người còn sót lại trong em, của nỗi nhớ Người quắt quay... giờ cũng trôi tuột vào hư vô.
Nhưng mà, em biết, em biết là mình vẫn còn nhớ Người, nhiều lắm...
Người ơi!
Người ạ, em chỉ cần mình vẫn đang nhớ Người thôi.
Như một chiếc bóng xa xôi
Ừ, nhưng mà... em sẽ ghét Người nếu như Người lại không hạnh phúc
Em sẽ ghét Người nếu như bây giờ Người liên lạc với em
Em sẽ ghét Người nếu như em gặp lại Người
Em sẽ ghét Người...
Em sẽ ghét Người...
Em rất muốn mình sẽ ghét Người!
Tết...
Sinh nhật Người.
Lại thêm một cái thiệp được giấu vào trong hộp gỗ bí mật, những cái cũ đã ố vàng hết rồi.
Ừ thì, dù sao chúng cũng chẳng bao giờ đến được tay Người...
Xin lỗi Người và xin lỗi chính em.
Lại thêm một năm. Có thay đổi. Có yêu thương. Có quan tâm. Có bận rộn. Có quên. Có vui... Dấu chấm... Nhưng mà, có buồn và vẫn nhớ...
Em sợ, những ngày Tết ở Sài Gòn!
Saturday, December 17, 2011 5:03:59 PM
Nhỏ ơi
Cuối tuần, cảm xúc dồn nén, ứ nghẹn tràn về như cơn lũ. Đêm, một mình, vẫn giữ thói quen lọ mọ bên laptop, chẳng để làm gì... Vừa giải quyết xong một môn thi, tự cho phép mình vu vơ vậy...
Ừ, có lần, mình phóng xe vèo vèo trên con đường mới thông qua hầm Thủ Thiêm. Phóng vèo vèo là thế, phóng thật nhanh là thế, không nghĩ ngợi gì... Vì chẳng có ai ngăn mình, chẳng có ai cho mình lời khuyên là mình không nên làm như vậy? Hay là đã có người từng nói nhưng mình lại không nhớ. Mình vô tâm, mình mau quên??? Chỉ là trên con đường dài rộng thênh thang ấy, mình bỏ lại mọi phiền muộn phía sau lưng cho cơn gió, cho cái lạnh sắt se khi mình không mặc áo khoác giữa trời Sài Gòn đang vào mùa Noel này, mình bỏ lại mọi tất bật, vội vã của công việc cho những ngọn đèn đường vàng vọt, mình bỏ lại cả những giọt nước mắt vào hư vô... cố chạy thật nhanh để không ai thấy mình đang khóc, không ai biết mình đang đầy những ngổn ngang với cái headphone léo nhéo mấy bài nhạc cũ rích trên tai...
Ừ, có lần, mình ngồi thẫn thờ trước cửa lớp. Học trò gọi không nghe, đồng nghiệp í ới không thấy. Mình đứng thẫn thờ trước hành lang lớp học ban đêm, nhìn xuống bãi xe lèo tèo vài chiếc. Hay từ phòng máy lầu 5 ở trường, mình nhìn xuống đường trong cái nắng gay gắt, mấy chiếc xe bé tí chạy ngược chạy xuôi không theo một trật tự đến là khó chịu, mà không biết và không thể nghe được là bên ngoài có ồn ào hay không? Không suy nghĩ gì, đơn giả là mình đang muốn biến mất khỏi công việc, biến mất khỏi những rắc rối gần đây... Tự nhiên mà lại chán!
Ừ, có lần, mình ngồi thật lâu bên bờ sông trong một tối cúp học. Mình chán cả chuyện học hành của mình. Vậy đó. Ngồi một mình bờ sông trong một tối cúp học, với ly cafe trên tay đã tan hết đá, muốn uống mà lại không dám uống. Ngông! những ngày này năm ngoài, là cắm mặt cắm mũi nơi bàn cash siêu thị, với công việc kiếm ra tiền đầu tiên của mình. MỘt năm, đủ để mình thay đổi...
Ừ, có lần, 8h tối. Mình muốn gặp cô. Chỉ để nghe cô la 1 vài điều, kể cho cô nghe 1 vài điều và nhận 1 vài lời khuyên của cô. Đường xa và lạnh. Song, rời khỏi nhà cô, mình lại thêm 1 chút niềm tin cho công việc, cho cuộc sống và cho bản thân mình.
Ừ, có lần, về ngoại. Chỉ để xem con cá chép mình xin của đứa học trò mang về thả trong hồ còn bơi lội và lặn ngụp không, và chỉ để hôn mấy đứa em cho đã, chỉ để xem ngoại có khoẻ không, có còn than thở nữa không...
Ừ, rất nhiều lần, chỉ trở về nhà sau 10h tối. Dù mệt, dù đói, vẫn muốn lang thang. Rốt cuộc nhà chỉ là nơi để ngả lưng mỗi tối mà thôi. Có những đêm, ho sù sụ, người nóng và khó chịu đến nỗi không sao ngủ được. Song, không ai biết. Sao mà mong nhanh có nhà mới...
Ừ, rất nhiều lần, mình khóc. Mình khóc, thật đấy. Ở trường, giờ ngủ trưa: học trò không biết. Ngoài đường, giờ tan học: người qua lại không biết. Ờ nhà: cha mẹ cũng không biết, bạn bè cũng không ai biết... Mình càng học cách gói ghém mọi thứ của riêng mình cho chính mình thì lại càng dồn nén và ức chế. Đôi lúc, muốn hét lên thật to, thật to là không cần, không cần gì hết mà lại không thể...
Ừ, thôi, đừng quan tâm mình nữa. Mình cảm thấy bị làm phiền đấy "hai tuần" ạ. Mình không tốt đẹp như bạn nghĩ đâu, mình không đáng để bạn phải nhớ thương, quan tâm mình đến vậy đâu. Và mình đủ nhẫn tâm để làm bạn phải thất vọng và thậm chí ghét mình đấy. Vậy nên, bạn đừng xuất hiện hay cố tình liên lạc với mình nữa, sự im lặng của mình chưa đủ để có câu trả lời hay sao? Tất cả, chỉ là giả dối thôi mà...
... Mọi thứ, rồi chỉ là những giọt nước mắt rớt ngược phía sau lưng trong gió!
Tháng Mười Hai, của năm, của đời người. Ai cũng có một lần xé tờ lịch cuối cùng... nhẹ tênh!
Bao giờ thôi hết những cảm xúc, những ứ nghẹn này? Bao giờ...
Thèm lên đường, thèm lắm rồi!
Đà Lạt ơi...
* Sắp nghỉ lễ 3 ngày. Làm gì đây. Không khéo mình lại tự kỷ nữa mất thôi...
Friday, December 2, 2011 4:41:22 PM
Nhỏ ơi
Tháng Mười Hai mất rồi. Muốn viết một cái gì đó, bao nhiêu đêm rồi. Cứ gõ gõ vài chữ rồi lại xoá đi. Tự nhiên không muốn cho blog biết những nghĩ suy không hình dáng, không đầu không cuối của mình. Thật sự là không thể cảm nhận được bất cứ điều gì nữa... Vô cảm mất thôi!
Tháng Mười Hai, lòng vòng rồi cũng lại sắp kết thúc một năm. Lại sắp rên rỉ, than thở với mọi thứ được tổng kết và sắp xếp lại. Mình đã làm được gì và không làm được gì? Chỉ biết là mình đã thay đổi nhiều, nhiều lắm. Từ con nhóc cashier siêu thị, giờ là một cô giáo. Vậy đó, công việc thay đổi, môi trường thay đổi, cuộc sống thay đổi, và con người cũng thay đổi. Mình bận rộn hơn, mình kiếm được nhiều tiền hơn, mình tính toán và hơn thua mọi thứ,... nụ cười của mình cũng khác trước nhiều rồi!
Tháng Mười Hai, bận rộn đến nỗi không kịp viết một entry để chào tháng Mười Một như thường lệ. Mà chắc là tại vì không muốn nhớ tháng Mười Một đâu. Ừ, vội. Bắt đầu, lửng lơ, kết thúc, vội. Vô vị, nhỉ? Vừa kể lể đủ điều, khoe khoang đủ thứ, tâm sự đủ kiểu, suy nghĩ đủ cách... Ừ, đúng là nhiều chuyện và rắc rối. Vui đó, rồi lại khó chịu đó. Thích vì được quan tâm đó, rồi lại có cảm giác bị làm phiền. Ừ, chán. Chán thật đấy... Cái gì đến nhanh quá thì cũng ra đi nhanh quá như cách nó đến thôi. Nghĩ làm gì nữa, mệt óc.
Đấy, có phải là mình lại tính toán nữa không? Bạn mình nói mình sống bằng lý trí chứ không phải trái tim. Có lẽ vậy? Mình tính toán mọi thứ, đong đếm mọi thứ, suy luận mọi thứ, kể cả tình cảm. Giống như chi tiêu hằng tháng được mình viết ra giấy để cộng trừ nhân chia vậy. Mình cảm thấy thích, thấy vui, rồi lại thấy buồn, chán và ghét đó. Rắc rối. Em mình nói mình không thể cho bản thân một cơ hội để mở lòng? Cũng đúng, với mình, yêu thương thôi, không đủ... Mình đang cần nhiều hơn những gì mình có...
Mình tự làm cho mình bận rộn, rồi than thở ỉ ôi là không có thời gian. Song, mình lại có thể long nhong hàng giờ ngoài đường bụi bặm. Hay bỏ cả ngày để đi chơi, để shopping. Đấy, có phải là mình lại tính toán nữa không?
Tháng Mười Hai, bắt đầu với cái gì đây, khi lòng mình cứ rỗng không và bận rộn với những toan tính? Bắt đầu như thế nào đây, khi mình cứ nửa vời, có cũng được, không có cũng xong, khi mình cứ định nghĩa và xác định mọi thứ bằng cái đầu cứng ngắt của mình, khi mình hứa rất nhiều điều với mọi người mà mình không làm được, khi có lúc mình chán nản những gì mình đang nắm trong tay...
Đấy, gõ gõ được vài chữ là lại buồn ngủ... Đi ngủ, chả thèm nghĩ nữa.
Chỉ bình yên khi sáng sáng la mắng lũ học trò...
Vậy thôi
Sunday, November 27, 2011 4:56:38 PM
Nhỏ ơi
Ừ, bình tâm sau khi tự mình quyết định là kết thúc...
Suy nghĩ rất nhiều, sau rất nhiều đêm, sau rất nhiều lời khuyên, sau rất nhiều những cảm nhận... và sau một lời nói, vậy đó.
Hai tuần, đủ để mình có thật nhiều những nụ cười, đủ để mình nhận ra mình vẫn còn được yêu thương và chăm sóc.
Hai tuần, đủ để cơn say nắng khiến mình cảm gió, đủ để bắt đầu một mối quan hệ...
Song, hai tuần, không đủ để mình thay đổi cuộc sống vốn có của mình, không đủ để mình phân chia thời gian cho bạn bè, công việc, học trò, bla bla...
Hai tuần, cũng không đủ để xoá mờ gương mặt Người trong đầu mình.
Hai tuần, chưa đủ để mình biết mình có thể dành tình cảm cho một người con trai khác.
Hai tuần, chưa dài để không khỏi những bất ngờ, cũng chưa dài để có thể quen với mọi thứ.
Hai tuần, không đủ để bắt đầu cho sự yêu thương...
Mình lại trở về với cuộc sống của mình, với cái quỹ đạo vốn có, với những gì được lặp đi lặp lại đến vô vị và chán ngắt.
Mình trở về với công việc, với bạn bè, với học trò, và với những suy nghĩ vụn vặt của mình
Mình không đủ kiên nhẫn và quyết đoán để có thể chờ đợi...
Và, quan trọng là Mẹ... Mẹ đã lắc đầu!
Ừ, vậy thôi. Có lẽ, suốt cuộc đời này, mình sẽ không tìm ra được một ai đó dành cho mình
Ừ, có lẽ vậy, Người nhỉ?
... Vẫn muốn nói với hai tuần vừa qua rằng: Cảm ơn thật là nhiều về tất cả những quan tâm, yêu thương và chăm sóc...
Đã tự thưởng cho mình một chiếc đầm trắng thật xinh sau một ngày buồn lê la khắp ngõ phố...
Ừ, vẫn ổn. Vẫn bình yên...
1 2 3 4 5 ... 28 Next »