Monday, 16. November 2009, 16:38:02
Cỏ dại lung lay trong nắng sớm của ngày, đó chỉ là một nhành cỏ hoang mang trên mình bao vết xướt, bao bụi bặm cuộc đời... Cỏ lớn lên, vươn lên xoay mình theo dòng người, cỏ hoang dại ngỡ ngàng nhận ra...
Cỏ mang trong mình trái tim yêu ấp ủ của hy vọng, đôi khi mong manh đến không ngờ.... Cỏ vẫn là nhành cây hoang dại , ẩn mình dưới lớp áo ngang ngạnh, nhọc nhằn của lẽ sống mạnh mẽ, đời thường... Một giấc mơ hoa không bao giờ là sự thật, đôi lần cỏ ước như bồ công anh nương mình theo gió, như những đám mây lửng lơ trên nền trời xanh biếc... Song, mãi mãi, cỏ vẫn là nhành cỏ hoang ương ngạnh cứng đầu... và sẽ không ai nhận ra, dù chỉ một lần, cái thứ mỏng manh bên trong cỏ là như thế nào!
Cỏ kiêu ngạo, ngớ ngẩn. Cỏ lơ mơ trong giây phút khởi đầu. Cỏ kiêu hãnh và ngốc nghếch... Cỏ tự nhủ, theo chiều xoay, cỏ vẫn hoang dại vươn lên. Đó là lẽ sống ...
Cỏ ngốc nghếch nhưng không ngây thơ. Đôi lần, cỏ nghĩ mình phải sống thật mạnh mẽ trong ngày dài của cuộc đời, cỏ muốn mình thật vững vàng theo cái cách mà người khác nhìn vào, nhìn vào một nhánh cỏ hoang...
Và không , không một ai sẽ thấy sự yếu đuối ...
Cỏ sẽ không yếu đuối...
Cỏ không cho phép mình yếu đuối...
Cỏ ghét mình yếu đuối....
Vì cỏ là... một nhánh cỏ hoang
... nhỏ nhoi , trong cánh đồng vàng, xác xơ bên rực rỡ mùa hoa, thật nhạt nhòa trong bình mình những ngày đông đến!
đôi lần núp mình dưới những cơn mưa, cỏ vỡ òa nức nở,... không ai nhận ra, ...
Nhiều lần muốn buông trôi, nhưng cỏ là hoang dại. Còn cuộc sống vẫn rất thực tế và khắc nghiệt.
Có lẽ, tất cả chỉ là khởi đầu của nghĩ suy, mọi thứ...
Hơn một lần, cỏ hèn nhát đáng xấu hổ, cỏ quay mình bỏ chạy!
Cỏ hoang! Cuộc sống chỉ mới bắt đầu...
Và rồi...
Cỏ biết mình, phải chiến đấu, phải vững vàng...
Ngày mai...
...
* Em là ai giữa bề bộn cuộc đời...