Skip navigation.

Thơ Xuân Quỳnh

Image Hosted by ImageShack.us


SÓNG

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.



THUYỀN VÀ BIỂN


Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển

"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa

Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố

Entry vu vơ

Lớn rồi


Tuổi 17 thật lắm thứ phải lo
bắt đầu phải học cách giải quyết mọi chuyện

Đã lớn rồi mọi thứ đều thay đổi
Đã lớn rồi phải quyết định mọi chuyện

Con người cũng đã thay đổi
không biết nên vui hay nên bùn

Phải sống cho bản thân mình
Hay phải sống cho vừa lòng mọi người

Nhìu khi thật giả tạo
Buồn không nói là buồn

Yêu không dám nói là yêu
Phải toan tính mọi thứ
Do mình quá tính toán hay cuộc sống đã đưa đẩy

Nhiều khi muốn bỏ ngoài tai mọi thứ
Chỉ muốn sống cho bản thân
Nhưng không thể làm được
Chỉ cần người ta bùn là mình lại xuất hiện
Không biết do nhiều chuyện
Hay vì họ quá quan trọng với mình

Nghe người ta tâm sự
Nhưng mình cũng có hơn
Cũng biết bao chuyện rối ren
Mình cần phải giải quyết

Muốn tự làm mọi thứ
không muốn dựa dẫm vào ai
Nhưng bản thân yếu đuối
Luôn tìm một chỗ dựa

Đã hai lần tuyệt vọng
Lần đầu tiên có người san sẻ
Nhưng thật là bất ngờ
người ta không nghĩ đến
Nay đã đến tâm sự cùng ta
Nghe tưởng như ai xa lạ nhưng đó lại là anh hai mình

Anh đã đi hai năm,ở nhà ai cũng nhớ
Riêng mình nói không nhớ
Nhưng mình có biết đâu, từ sâu trong đáy lòng
Mình là người nhớ nhất
Điều ấy thật mới lạ
Mình chỉ mới phát hiện gần đây
Căn nhà thật vắng vẻ
Khi không có tiếng anh

Lần thứ hai tuyệt vọng
Định tìm đến mẹ yêu
Nhưng khi đã gần mẹ lại không nói tiếng nào
Vội chạy ngay về nhà
Lên gác xép khóc thầm
Có ai nghe nhìn thấu hết
Con người yếu đuối này

Nhưng mình đã lớn rồi
Không được phép yếu đuối
Phải vượt qua tất cả
Để hoàn thiện bản thân

Cảm ơn về tất cả
Ba mẹ đã ban cho
Cảm ơn về tất cả
Mọi người đã sẽ chia
Tôi luôn cần tất cả
Luôn ở cạnh bên tôi
Để bao chuyện đau khổ
Sẽ lần lượt ra đi

The life change when we change too :sherlock: :sherlock: :sherlock: :sherlock: :sherlock: Lớn rồi