Skip navigation.

Đó cũng là khi lạc mất nhau rồi

Mênh mông quá khỏang trống này ai lấp đầy
Khi thanh âm cũng bất lực như lời
(Khúc mùa thu-Hồng Thanh Quang)

Tôi biết chuyện của cô một cách tình cờ. Mẹ cô là bạn thân của dì tôi, vần còn thảng thốt khi kể lại chuyện cô con gái 19 tuổi vừa được cứu sống sau khi cắt cổ tay tự tử vì thất tình. Mối tình kéo dài từ năm lớp mười cho đến khi cô vào đại học. Trước khi đi du học, bạn trai cô hứa hẹn rất nhiều, kể cả chuyện sẽ kiếm học bổng để đưa cô theo... Nhưng chưa đầy một năm, anh đã công khai sống chung với một cô gái khác bên xứ người, và đề nghị chia tay cô qua email.

Mẹ cô tìm cách an ủi:"Nó như vậy là không xứng với con. đừng tiếc làm gì". Cô chỉ cười lớn:"Có gì đâu!Ba đồng một mớ đàn ông mà mẹ, con không quan tâm đến ảnh nữa". Vậy nên bà cứ đinh ninh là cô đã nguôi ngoai rồi. Ai ngờ cô "nói một đằng nghĩ một nẻo", lòng vẫn ấp ủ thương nhớ, căm hận, đến nỗi cắt cổ tay. May mà gia đình đưa đến bệnh viện kịp thời.

Mẹ cô rơi lệ khi tâm sự:"tính nó là vậy, có gì buồn thường ko nói ra, chỉ giấu trong lòng, còn mặt ngoài cứ cười hơ hớ. Lúc nhỏ tôi luôn nhớ đến điều đó, mà sao bây giờ nó lớn tôi lại quên. Nó nói"có gì đâu" là tôi cho qua liền. Cái nhạy cảm của người làm mẹ như tôi để đâu rồi ko biết nữa"


Đó là một lời tự trách. Nhưng tôi nghe như một câu hỏi vậy.[/ALIGN

Các nhà khoa học đã chứng minh rằng những đứa trẻ sơ sinh có thể cảm nhận được những cảm xúc của ngừơi khác. Hẳn nhiên, trước tiên là cảm xúc của mẹ chúng. Nếu người mẹ vui sướng hạnh phúc, đứa trẻ sẽ tỏ ra mãn nguyện, ngủ ngoan, hay cười. Nhưng nếu người mẹ lo lắng, buồn phiền, đau khổ hoặc ko muốn có con thì đứa trẻ sẽ phản ứng theo cách khác. Nó bú ít, khó ngủ, quấy khóc nhiều, cáu bẳn, đau bụng... Mặc dù người mẹ ko hề tỏ ra điều gì khác thường khi chăm sóc bé


Thật lạ lùng phải ko? Dường như chúng ta được sinh ra đời với một món quà vô giá, đó là sự thấu cảm bẩm sinh. Và rồi món quà ấy mai một dần theo thời gian. Hay chính ta đã vứt bỏ nó đi trong hành trình sống của mình?

Như Daniel Goleman, tác giả của hai cuốn sách nổi tiếng "Trí tuệ cảm xúc" và "Trí tuệ xã hội" đã nhắc chúng ta rằng sự thấu cảm là một phần trí tuệ xã hội. Và chúng ta đang đánh mất nó. Chúng ta tưởng mình đang được kết nối, khi friendlist trong Facebook của ta dài ra từng ngày. Nhưng cùng lúc đó, chúng ta đang mất dần kết nối với nhau. Chúng ta say sưa với ảo tưởng nắm bắt được cảm xúc của những người quen ở nơi xa xôi nào đó, thậm chí là người xa lạ, trong khi vô tình thờ ơ với người thân thuộc đang ở ngay bên cạnh mình. Mạng lưới rộng đến nỗi một đứt gãy nhỏ bên cạnh làm ta ko để tâm. Nhưng chính những đứt gãy nhỏ kề cận, chứ không phải những đứt gãy rời rạc ở xa, mới làm ta trở thành một tinh cầu cô độc.

Có vẻ như càng ngày ta càng phải dựa dẫm quá nhiều vào ngôn ngữ, để có thể hiểu nhau. Khi hỏi thăm một ai đó:"Mọi chuyện sao rồi?" và câu trả lời:"Cảm ơn. Vẫn tốt" làm cho chúng ta hài lòng đến nỗi chúng ta bỏ qua những gì có thể nằm sau những câu nói. Sự mệt mỏi sau khóe môi. Nét buồn trong ánh mắt. Sự nhạy cảm, hay đúng hơn, khả năng thấu cảm của chúng ta giờ đây gống như chiếc ăngten bị bỏ quên. Nó vẫn ở đó nhưng không ai dùng nó để bắt sống nữa.

Chúng ta dựa vào từ ngữ nhiều đến nỗim khi ai đó nói rằng chúng ta ko hiểu gì về họ cả, chúng ta sẽ trả lời rất nhanh:"Bạn ko nói làm sao tôi hiểu được" như thể việc chúng ta ko hiểu hoàn toàn là lỗi của họ.


Sách vở thường viết rằng, hai thế hệ rất khó hiểu nhau, cha mẹ và con cái ko hiểu nhau, đàn ông và phụ nữ ko hiểu nhau. Vì chúng ta bày tỏ theo những kiểu khác nhau, chúng ta diễn giải sự việc theo cách khác nhau, chúng ta dùng từ ngữ với những ý nghĩa khác nhau.


Tôi tự hỏi, có phải ta đã chấp nhận những lý lẽ ấy như sự biện hộ cho chính mình. Và quên rằng vẫn có một cách khác để hiểu. Rằng sự giao tiếp thực sự giữa con người với nhau có thể vượt qua ngôn ngữ. Đó là cách mà những người yêu thương nhau thường dùng, khi họ thực sự yêu thương. Yêu và biết cách yêu là hai điều khác nhau, phải vậy ko...

Ta luôn có thể yêu cho bản thân mình, bằng cách nào cũng được, nói hay ko nói, chia sẻ hay ko, nhưng để yêu cho người khác thì phải biết cách yêu-tức là biết cách bắt sóng cảm xúc của người ấy để vuốt ve yêu thương chia sẻ với chính những cảm xúc thường tìm cách lẩn trốn ấy. Đó là khi ta giao tiếp ko phải để bày tỏ chính mình mà là để thấu hiểu ngừơi ấy. Nói hay thinh lặng ko phải để mở cửa tâm hồn chính mình, mà tìm đuờng vào tâm hồn người ta yêu, Đó là khi ta lắng nghem ko chỉ những lời nói, mà lắng nghe một làn sóng, một tín hiệu vô thanh. Những tín hiệu yếu ớt của cảm xúc.

Cũng Daniel Goleman, trong một bài phỏng vấn đã nói đại ý rằng, chúng ta hoàn toàn có thể mài giũa trí tuệ xã hội của ta, lấy lại khả năng thấu cảm, bằng một cách đơn giản: hãy chuyển sự chú ý của ta sang ngừơi ta yêu. Ngay khi ta thực sự chú ý đến họ, ta sẽ ngay lập tức bắt được trường cảm xúc của người ấy. Phía sau lời nói, phía sau biểu hện, thậm chí phía sau sự im lặng.

Phải vậy ko em, đôi khi ta chỉ cần trở lại ngồi yên bên nhau là đủ. Đủ để hiểu.

Như ngày xưa, khi ta khởi đầu yêu.

Chúng ta thường khởi đầu một tình yêu với một người khi nhận ra rằng ta và người ấy có thể hiểu nhau mà ko cần nói. Những xung động tuổi ban đầu trong tim ta thường ko phải là ngôn từ. Chỉ cần nhìn vào mắt nhau, hay thậm chí chỉ cần ở bên nhau trong cùng một bầu ko khí, dường như ta đã hiểu nhau. Và khi mối tình trở nên bền chặt hơn, ta tự hào vì người kia chưa nói he71y ý mà người này đã hiểu: tình cảm, nhu cầu chia sẽ, nỗi buồn, niềm vui, sự lo âu... Chiếc ăngten thấu cảm trong ta thật nhạy.

Nhưng rồi, thời gian qua, đến lúc nào đó bỗng dưng ta nhận ra người này đang trách người kia rằng nếu ko nói ra làm sao hiểu đựơc. Có lẽ từ khi đó tình yêu đã bước qua một khúc quanh.

Và cuối cùng, khi nói bao nhiêu cũng ko hiểu. Càng nói càng ko hiểu nhau...

Đó là khi ta nhận ra ngôn từ chưa bao giờ là đủ. Có biết bao điều ta muốn bày tỏ cho người ta yêu - những điều ta mong người ấy thấu hiểu - những yêu thương, oán giận, xót xa, giày vò tự sâu thẳm trái tim ta - nhưng ko ngôn từ nào đủ sâu sắc, trọn vẹn lý tình, ko ngữ pháp nào đủ phức tạp để diễn tả. Từ ngữ lúc ấy thậm chí còn có bộ mặt phản trắc vì sự đa nghĩa của chúng. Và chúng ta hiểu sai, chúng ta bị hiểu sai. Chúng ta như đi trong rừng rậm của những ý niệm đan chồng chéo lên nhau. Bao nhiêu cuộc tình đã và sẽ ko còn diễn ra theo cách đó? Ko phải sự thấu cảm cạn dần theo tình yêu mà là ngược lại, tỉnh yêu cạn dần theo sự thấu cảm

Khi ta phải viện đến từ ngữ để tìm cách hiểu nhau, thay vì nghĩ về nhau, nắm bắt cảm xúc của nhau để hiểu nhau. Đó là khi ta nhớ đến Saint Exupéry với lời cảnh tỉnh "Ngôn ngữ là cội nguồn của mọi ngộ nhận". Và buồn thay, đó cũng là khi ta để lạc mất nhau rồi.

Phạm Lữ Ân [Báo Sinh Viên]

Welcome Thứ sáu ngày 13

Comments

haoky02 23. September 2009, 16:50

Trước khi đọc entry này,zà thấy mình rất tội lỗi với những gì mình dang mang lại cho mẹ: gánh nặng, mệt mỏi, chờ đợi... Bây giờ khi đọc entry này, nó như trách mắng zà rất nặng nề những tội lỗi khác nữa!!! Nghe sao mà đau trong lòng dù phải thừa nhận những điều tác giả bài viết này đã gửi gắm thực sự đúng với chính bản thân mình hiện nay...Ko bik pự như thế nào nhỉ?^^. Cầu mong đó ko fải là 1 cảm giác tội lỗi nào khi ta lạc mất sóng âm của những ng bên cạnh pự như zà nhỉ^^

Heroine 24. September 2009, 01:38

@zà: pự là người post entry này tất nhiên cũng phải suy nghĩ về vấn đề mà bài viết đưa ra :smile:. Sóng ăngten của pự yếu dần từ khi ko có sai lầm lẽ ra ko đáng có :smile:, bài này gây khá nhiều suy nghĩ cho pự :smile:, có lẽ pự đã quá vô tâm với nhiều người, tập từ từ lại thôi, dù biết là hơi muộn nhưng ko phải là ko có cơ hội sửa chữa

kẹođắng 24. September 2009, 15:31

không có gì là quá muộn cả đâu các em àh,vì ta còn mạng sống để mà có nhiều cơ hội để học hỏi và sữa chữa mọi điều mà ta gây ra.Như ss nè,đã tuổi này nè,mà ss mới sữa chữa những sai lầm mà mình đã làm tổn thương cho gia đình.Nhưng cơ hội sữa chữa thì luôn còn.Mong là entry chỉ là sưu tầm như chủ nhân nói,hok nhằm mục đích khác nhé

haoky02 24. September 2009, 21:58

nói thế chứ chủ nhà mượn lời thiên hạ để ghi lại cái "cảm" của mìh đó^^.Đêm wa, zà nằm mơ..mơ thấy ng bạn đó..ng tri kỷ đó đã làm gì nhỉ?zà ko nhớ...chỉ nhớ là nó làm zà buông xuôi luôn cái tình cảm còn sót lại nơi zà...và từ...ko iu ko ghét ko thù ko hận...thành chán chường và thật sự ghét bỏ ng đó....tình cảm dạo này của zà,báo cáo là càng ngày càng tệ!Nhưng tốt nhất là pự đừng để ý làm gì,bởi vì pự càng để ý giống như zà đang nương nhờ pự..mà theo như pự nói thì nó làm hư zà và zà tốt nhất là nên tránh gặp pự!zà ko mún tránh hay ít gặp pự nên zà ko giơ cờ trắng ra đầu hàng hay cờ đỏ ra SOS đâu^^.Friend...

Pé Điệu 25. September 2009, 11:50

biết nhìn ra sai lầm mà sửa là tốt rồi, còn tương lai ai mà biết trước được, nhưng cứ cố gắng hết sức mình :smile:

mIN' Duck 26. September 2009, 10:32

PV: Bạn bắt đầu có cảm giác cô đơn, trơ trọi từ khi nào? Cái gì làm cho bạn có suy nghĩ mình bị trầm cảm, thích 1 mình và không thể hòa nhập thực sự với mọi người xung quanh, theo bạn?

A: Chắc là từ khi mình biết đến internet (cười). Nghe có vẻ ngược đời phải không? Internet là kết nối toàn cầu, xóa nhòa khoảng cách về địa lý giữa người với người, giúp ta có thể trò chuyện với bạn bè mà chẳng cần đi đâu cả. Ấy thế mà lại thấy cô đơn mới lạ chứ! Trước khi biết đến máy tính và internet, mình là một người rất vô lo vô nghĩ, lúc nào cũng thấy bạn bè vây quanh, thấy yêu ba mẹ vô cùng, thấy thằng em thật là dễ thương... Không hiểu sao mình lại thay đổi dần dần... riết rồi thấy mình như 1 cái vỏ rỗng... những cảm xúc thật đâu hết trơn! Nhiều lúc thấy tụi bạn giỡn, mình cũng hùa theo nhưng thật lòng thì không có vui như vậy, không giỡn thả ga như hồi trước. Mình dường như cười chỉ để cho tụi bạn không lo lắng thôi. Sao mình lại trở nên như vậy?? Mình bị hoang tưởng à??

PV: Đó là một trong những vấn đề của xã hội hiện đại :D Biết là một chuyện nhưng chữa thì lại không đơn giản chỉ là cắt đứt với thế giới internet đâu. Bây giờ bắt bạn ngưng sử dụng internet chỉ càng làm cho bệnh nặng thêm thôi. Vấn đề nằm ở chỗ chính bạn. Bạn phải tự chữa cho mình. Tận sâu trong tiềm thức của bạn phải hiểu được mình đang ở đâu, trong hoàn cảnh nào, cái gì mới là sự thật. Nếu như xung quanh bạn có quá nhiều vấn đề làm bạn đau đầu và buồn thì hãy tập trung vào vấn đề mà bạn cho là nặng nhất, sau đó tham khảo ý kiến của mấy đứa bạn thân xem có hướng giải quyết nào không. Nếu không? Quên luôn đi vì có cố chất vấn mình thì cũng chẳng khá hơn được. Ngoài ra thì thể thao cũng là liều thuốc rất tốt đối với tinh thần. Khoa học đã chứng minh người đam mê thể thao có rất ít khả năng bị stress hoặc trầm cảm, họ luôn tràn đầy sức sống. Chúc bạn luôn vui và lấy lại những cảm xúc thật của mình với bạn bè, với ba mẹ, với thầy cô, với họ hàng :D
"chà, anh chàng mà mình mới gặp cũng thú vị ghê chứ" ^^ Những suy nghĩ kiểu đó có thể giúp bạn giải tỏa đấy. Tìm niềm vui từ những điều nhỏ nhặt nhất, ví dụ như dắt bà cụ qua đường và bà cụ khen 1 câu "cháu thiệt là dễ thương" có thể làm bạn vui cả ngày hôm đó. Cứ như vậy bạn sẽ trở lại là một cô bé lạc quan, nhí nhảnh thôi.

(Sưu tầm)

Pé Điệu 27. September 2009, 16:01

nếu cô đơn bắt đầu trc cả khi bạn biêt internet thì sao:S

haoky02 28. September 2009, 18:01

thế thì coi như hết thuốc cứu...nói thế ko phải là chúng ta thưc sự luôn như vậy sao?cô đơn,chán chường,mệt mỏi...có gì để ta cố gắng?vậy thật ra khi ta sinh ra ta có gì?chẳng lẽ chỉ là cô đơn tuyệt vọng à?dù có là như thế ko fải ta vẫn sống tiếp sao? ko fải bằng cách này hay cách khác ta fải chấp nhận nó sao?đâu fải cứ trốn tránh nó hay xua đuổi thì nó sẽ biến mất đâu?mình trốn chạy thì nó càng bám dai vào mình thôi.Cứ thử để mọi thứ như vậy ròi trốn vào cái mặt nạ của mình đi,sẽ biết liền mìh ra sao mà...chỉ càng thêm nhức nhối!vậy ta trốn làm gì khi ta ko thể mở cõi lòng và hạnh phúc thay vì cô đơn đau khổ và cứ chờ đợi ng nào đó an ủi và an ủi...điệp khúc có nhàm chán và làm ta thêm mệt mỏi ko?nói cả 1 hơi dài thế này thứ 1 là mệt,thứ 2 là sợ mọi ng ném đá wá...nhưg cái đau ko thể nào cứ lặn thì yên,bộc fát có thể làm ta đau và ng đau,nhưg ko fải ném trả cơn đau vào ko khí thì nó sẽ làm dịu bớt lòng mình sao?1 fút bốc đồng...

Vit ga 28. September 2009, 18:48

:smile: nếu ta cô đơn thì ta hãy xem lại tại sao ta cô đơn :smile:

bản năng của con người là tự đứng dậy mà, nếu k đứng dc ta còn kém cả đứa trẻ con hay sao :smile:

Kenny_bangrungvuotnuianhtimem 29. September 2009, 08:41

chang? doc dc chu~ nao ca?...thui thi` wa day rui` thi` chao` 1 tieng'.... Ken di nha' ^_^! 1 thang' sau lai ve`!!! wa tet' di tiep' ^_^! o? nha` hoc hanh` cho dang` hoang` do'..dung` co' bat' chuoc' Ken ma` lo^ng bo^ng suot' ngay` do' nghen :D

Kenny_bangrungvuotnuianhtimem 29. September 2009, 08:41

chang? doc dc chu~ nao ca?...thui thi` wa day rui` thi` chao` 1 tieng'.... Ken di nha' ^_^! 1 thang' sau lai ve`!!! wa tet' di tiep' ^_^! o? nha` hoc hanh` cho dang` hoang` do'..dung` co' bat' chuoc' Ken ma` lo^ng bo^ng suot' ngay` do' nghen :D

Pé Điệu 29. September 2009, 14:40

tại sao ta cô đơn à??? một câu hỏi hay đó

Vit ga 29. September 2009, 15:13

you're not alone đó ^^

Heroine 30. September 2009, 02:47

Ken đi mạnh giỏi, sao giống dặn con nít quá p:. Cố lên :D

Bau Bau 15. October 2009, 04:29

"Ngôn ngữ là cội nguồn của mọi ngộ nhận và buồn thay ..đó cũng là khi ta để lạc mất nhau rồi .."
Tùy từng con người ta yêu quý, hãy trân trọng từng lời. Bao giờ cũng tiếc nuối khi đã mất!

Vy Nguyen 15. October 2009, 05:12

..Nhóc ơi...! Bài thì hay mà đọc khó quá ...:D
... Tình yêu bây giờ không nồng nàn như nhóc nghĩ đâu...Nó có sự tính toán hết thiệt hơn hết...Lý thông thì nhiều mà thạch sanh thì ít ...
Lợi dụng , nghi ngờ ...mọi thứ ...:D
Ai cũng mong muốn đi tìm một tình yêu lãng mạn , trọn vẹn nhưng mọi chúng ta đều biết đó không có thật....!..mà có thì thuộc loại hàng hiếm rồi....
Hay sống ác với nó một chút thì sẽ tốt hơn , ta cũng không đau khổ hơn..:D::D..

Heroine 15. October 2009, 05:34

con người mà luôn tiếc nuối thứ đã có mà :smile:

Vy Nguyen 15. October 2009, 06:03

...hehehee

Heroine 15. October 2009, 06:17

ý trời ơi, qua nhát ma e p:

mai_duong 24. October 2009, 17:24

Minh biet, minh hieu do! Nhung lieu Nhung hanh dong cua minh co chung minh dc la chung ta dang co gang, dang khang dinh minh 1 cach chinh dang ma ko di nham vao 1 con duong toi loi?

Heroine 25. October 2009, 00:03

:smile: người ta ko hiểu thì cũng ko có gì quan trọng, cái quan trọng là bản thân mình ^^, rồi người ta sẽ hiểu khi chúng ta đã đạt kết quả tốt :smile:. Có những việc càng giải thích người ta càng ko hỉu mà. Cố lên MD nhé :smile:

kẹođắng 27. October 2009, 17:02

nói gì hok hỉu?hỉu gì?ai hỉu?hỉu sao?

mai_duong 27. October 2009, 17:53

Be Thu noi dung qua. (gio hinh nhu ai cung gia truoc tuoi thi phai)
Nguoi ta ko hieu thi cang giai thich cang ko hieu nhi. Chi nhung nguoi hieu minh dang lam j va co lam sao lam nguoi ta hieu bang chinh Hanh dong chinh dang cua minh thoi.
@ssThoa: chi nhung nguoi hieu nhung cai ho can hieu de lam nhung dieu ho can lam sao cho tot nhat cho ban than va nhung nguoi ma ng do thuong yeu!

mai_duong 27. October 2009, 17:55

Thank pe thu nhe. MD dang gang day Nhung ko biet co guong day dc trong tuong lai gan ko thui hay la chim nghim trong vung sinh lay ma chinh ban than minh Tao ra

Vit ga 28. October 2009, 00:29

Sống đi, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa maidương :smile: Nhớ bữa đó gà nói sao hem ^^ try up

Heroine 28. October 2009, 14:26

a MD làm trước khi nghĩ đi :smile:, có lẽ như vậy thì tốt hơn cho a đó, nghĩ nhiều có thể làm a chùn bước á

Kenny_bangrungvuotnuianhtimem 30. October 2009, 01:57

yêu cầu chủ nhá thay skin khác nha.... skin gì mà CM chẳng đọc dc tẹo nào.... hiz (^.^)

Pé Điệu 30. October 2009, 02:03

đó là 1 nghệ thụât :lol: :lol: :lol:

Heroine 30. October 2009, 06:37

thông cảm chủ nhà làm bín quá đi à :D

mai_duong 30. October 2009, 09:05

Oi zoi! Co ng xui toi lam ma ko nghi truoc Kia! Co ngay tui zo tu som vi Cau noi nay mat :frown:

Kenny_bangrungvuotnuianhtimem 30. October 2009, 14:22

thế thì chủ nhà đi chít đi ^^! lười quá coi chừng.... ế đó ^^!

Heroine 30. October 2009, 15:01

a MD: :D ai kiu a nghĩ nhiều quá làm chùng bước chi
Ken: :D T đâu có sợ ế đâu

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies