Skip navigation.

THE RED VIOLIN

You come and pour yourself on me !

TINH YEU, DIEU KIEN va TRO CHOI!

27 DEC 09

Ngày xưa, tôi tưởng là tôi biết yêu.

Tôi nghĩ tôi yêu người yêu tôi, nhưng tại sao cô ấy cứ buồn? Khi thấy cô ấy buồn nhiều quá đến mức tôi sợ mình cũng bị chìm trong đó thì… tôi bỏ chạy. Ba năm sau, tôi vẫn tưởng rằng tôi biết yêu cô ấy! Thực ra, tôi đến với cô ấy vì một ảo tưởng, một mong đợi, rằng cô ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi, vì cô ấy vui tươi, hồn nhiên, nhí nhảnh, yêu đời. Còn cô ấy thì nghĩ tôi thông minh, giỏi giang, lập luận lý sự sắc bén…

Nhưng chúng tôi chưa biết tình yêu là gì!

Ngày xưa, tôi tưởng tôi biết yêu Chúa!

Nhưng nếu Chúa không hứa sẽ tha tội cho tôi, nếu tôi cầu nguyện mà lời ước của tôi không thành hiện thực, nếu Chúa không hứa hẹn sẽ mang lại cho tôi cuộc sống hạnh phúc, sau cái chết, trên thiên đường… thì tôi có lẽ đã không yêu Chúa! Nhưng Chúa chỉ cho tôi những thứ tôi muốn, nếu tôi biết tin Chúa, biết yêu thương mọi người, cỏ cây hoa lá, động vật. Tôi cho con chó lang thang ăn và tôi nghĩ là tôi thương con chó, thực ra đó là một vụ đổi chác, tôi giúp đỡ một người nghèo mà tôi nghĩ là tôi thương người nghèo, thực ra đó cũng là một vụ đổi chác… Khi tôi bỏ người yêu tôi để tránh khỏi nỗi buồn của cô ấy, tôi cứ nghĩ là tôi làm thế là tốt cho cô ấy, thực ra là tôi bào chữa, biện hộ cho hành động của mình, bỏ cô ấy đi, tôi khỏe quá, còn cô ấy muốn vật lộn ra sao thì mặc, tôi cố để mình không biết, hoặc nếu biết thì tôi cho rằng: đó là lỗi của cô ấy, cô ấy phải gánh! Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ là tôi đã từng yêu cô ấy say đắm!

Rồi cô ấy bảo cho tôi biết những điều trên, tôi tức giận muốn điên, làm sao mà cô ta có đủ tư cách để kết tội tôi chứ? Đến Chúa còn không phán xét ai đúng/sai, huống hồ cô ta? Cô ta phải nhìn lại bản thân cô ta, sao cô ta ép tôi nhìn lại bản thân tôi, cô ta đang chơi trò gì đây? Tôi muốn điên cái đầu, tôi không muốn bị điên cái đầu!

Cho đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ là tôi đã từng yêu cô ta say đắm!
Và có lẽ mãi mãi sau này, tôi sẽ vẫn yêu say đắm như thế! Ngay cả khi, tôi chết đi và bay lên thiên đường!

DU HOC

26 Dec 09

Chào mọi người, từ khi sang Đài Loan (Taiwan – gọi tắt là TW), mấy người bạn của tớ có ý định apply xin học bổng, tớ đã có ý định viết một bài giới thiệu về cơ hội học bổng ở đây cho những người muốn thay đổi cuộc sống. Nhưng vì bận ăn ngủ, chơi bời, xem film, mua sắm, yêu đương, nghĩ ngợi, feeling, học hành… nên giờ mới viết xong được. Thực ra, tớ viết được phần lớn rồi, nhưng chỉ vì thiếu một đoạn kết mà mãi không post.

Read more...

TINH YEU THUONG!


25 Dec 09

Cách đây hơn 3 năm, tôi đọc tin nhắn của bạn thân gửi cho người yêu của cô ấy: "Em thương anh đường xa gió rét!". Lúc đó, tôi thấy tình thương đó thật xa lạ, sao tôi không có tình thương đó với người tôi yêu? Thế rồi tôi cứ đi tìm: "Tình thương là gì? và liệu mình có thực sự thương người mình yêu hay không? và anh ấy có thương mình không?", "mọi người có thương nhau không?"

Đến hôm nay, mãi 3 năm sau, tôi mới hiểu, tình thương thực sự không nằm ở lời nói "Em thương anh đường xa gió rét!", mà nó nằm ở hành động: nếu đường xa và gió rét, thì em quàng khăn cho anh, em đeo găng cho anh, em mặc áo ấm cho anh! Tất cả những thứ đó là trách nhiệm mà mình tự quàng lên vai mình, khi mình thương một ai đó.

Chiều nay, khi đã có mặt ở lớp Chinese class, tôi nhớ ra mình đã chưa reply email chúc mừng giáng sinh của cô W. Mình có thể sẽ làm cô buồn. Vì mải ôn bài quá (vì sát deadline) nên tôi quên mất không mua card tặng cô, tôi cũng có thể làm cô buồn, hoặc chí ít là không vui như nếu cô nhận được một dòng reply hoặc một tấm thiệp. Khi đến lớp, rất may là M đã mua sẵn một tấm thiệp và kiếm sẵn lời chúc, tôi đề nghị điền thêm tên của tôi và của Y vào, như vậy cô sẽ vui gấp 3 lần.

Tôi cũng chợt nhận ra, đối với một người thầy giáo, thì việc một học trò có trách nhiệm nghe giảng trong lớp, đi học đầy đủ, làm tốt report, exam, hoặc presentation... là người học trò đó làm thầy vui, tức là người đó thương thầy. Nghĩ lại, tôi đã không làm tốt phần của mình, không đọc bài trước khi đến lớp, luôn luôn hoàn thành homework report... vào sát nút deadline (nước đến chân mới nhảy), không hiểu bài trên lớp, không ghi chép đầy đủ, không tham gia thảo luận... tức là tôi vô trách nhiệm với cảm xúc của thầy, và vì thế, tôi không thương thầy, cũng không thương bản thân tôi!

Lúc đó, tôi chợt nhận ra, khi mình thương một ai đó, mình tự dưng có trách nhiệm với niềm vui và nỗi buồn của người đó, và khi mình đã có trách nhiệm, thì mình phải take care cho người đó, mình phải hành động để ra được một kết quả là làm người đó vui. Tình thương giản dị như vậy đấy!

TẶNG QUÀ - GIVING A GIFT

Đã một tuần nay, lớp tôi chơi một trò chơi rất thú vị: Trò Thiên thần và Đầy tớ. Về bản chất mọi người tạo ra một cái cớ để tặng quà noen cho nhau, để ai cũng có niềm vui.

Lớp tôi có 16 người. Mỗi người sẽ được người khác tặng quà (Thiên thần), và cũng sẽ tặng quà cho người khác (Đầy tớ). Bất cứ ai cũng được làm Thiên thần và Đầy tớ. Luật chơi là: Bạn biết bạn là đầy tớ của ai, nhưng không biết ai là thiên thần của mình(có nghĩa là bạn biết bạn tặng quà cho ai, nhưng không biết ai tặng quà cho mình). Người làm đầy tớ phải take care thiên thần của mình một cách thầm lặng, bằng cách quan tâm tới sở thích, thói quen của người bạn mình.

Tôi gần như không take care gì cả. Thiên thần của tôi có blog, nhưng tôi cũng không truy cập. Tôi nhớ là bạn ấy thích màu đỏ và đen, thích phong cách thể thao. Khi đi mùa quà cho bạn ấy, tôi mang theo một tâm trạng mệt mỏi, mất niềm tin và hy vọng vào tương lai, tôi buồn, bị distress và lo lắng cho phần đời còn lại của mình.

Tôi đã mua quà cho bạn ấy trong hoàn cảnh như vậy. Đó là chiếc áo chơi thể thao, size L (mà tôi không biết bạn ấy có vừa size L hay không). Tôi mua chiếc màu xanh blue (màu yêu thích của tôi), trong khi biết bạn ấy thích màu đỏ và đen (màu tôi không thích).

Đến ngày tặng quà. Mọi người lên nhận quà, cho đến lúc đó, vẫn chưa biết người tặng quà mình là ai. Tôi thấy 16 người, có người cười thực sự hạnh phúc, có người chỉ cười vì sợ đầy tớ của mình buồn. Tôi cũng nhận được món quà mà tôi không thích. Khi lớp trưởng hỏi: "bạn có thích món quà của bạn không?", tôi chỉ trả lời là thích, nhưng không phải rất thích. Quà cho tôi là chiếc khung ảnh, mà tôi sẽ bỏ ngỏ, không dùng tới. Trong khi đó, tôi có lẽ thích váy dài hơn, và thích màu xanh.

Thực ra, niềm vui thực sự hay niềm vui không thật trên gương mặt các thiên thần, đầy tớ của họ đều cảm nhận được, và vì thế, họ cũng cười, nhưng càng về sau càng kém thật hơn.

Tôi nói với P rằng hôm nay tôi đã học được bài học, rằng một khi mình đã tặng quà cho ai, thì mình phải đặt cái tâm của mình vào món quà đó, mình phải thực sự care cho người đó, xem họ thích gì, cần gì, mình phải có trách nhiệm với niềm vui nỗi buồn của người dược nhận quà. Nếu mình làm được như vậy, thì kết quả sẽ khác đi, người được nhận quà sẽ thực sự vui, và mình cũng hạnh phúc.

Đa phần mọi người tặng quà cho người khác, nhưng tặng cái mình thích, hoặc cái mình cần cho người nhận - cái mà người nhận không cần, hoặc không thích. Nếu bạn may mắn, có thể cái thích cái cần đó trùng nhau, và cả hai may mắn đều có được niềm vui, như trường hợp của tôi (thiên thần của tôi thích món quà dó).

Sau chuyện này, lòng tôi thầm lặng, không buồn, không vui, tôi cũng chẳng cố cười nữa, cái cười không rạng rỡ.

Chúc một ngày bình yên! Chúc Xmas và năm mới hạnh phúc!

---------------------------

The last recent week, our class played an interesting game: Angle and Servant. In nature, everybody makes a pretext to give Noen present together, to make everybody happiness.

Our class has 16 people. Each person would be given present by other person, and themselves also would be received the present by another one. The rule is that: You know you are participant Angle’s Servant, but you don’t know who will take care of you (give you present). The Servant has to take care of his/her Angle quietly, by looking for his/her taste, habit… of the Angle.

I don’t take care of my Angle. My Angle has his blog, but I haven’t accessed during a long time. I remember that he like red or black color, and he also like sport style. When I went to buy present for him, I also bring a tired state of mind, lose the belief in the future, collapse, being blooded up my sad, distress and worry about my continuing life.

I bought present for him in this situation. The present is a basketball T-shirt, the L size (I don’t know can he suitable with that size). I bought a blue one (my favorite color), while I know his favorite (red/ black – the color I don’t like).

To the day (noen). Everybody went to receive gift, at that time, nobody known who is his/her servant. I see, in 16 people, have some persons really be happy, but others seem to make smile by themselves because they were afraid of their Servant would be sad. I also receive the present I didn’t like. When the class leader asked me “Do you like your present?”, I answered her that I like but not very. My gift is a photo frames while I love a long (green/blue…) dress more than.

In deed, the real happiness or the unreal happiness on Angle’s faces, his/her Servants could feel completely. So, both laughed, but less natural.

I asked P that, today I received a lesson: if I (you) give a gift to another, please put our heart on the present, we have to take care of them, we have to consider the receiver really like what, really need what, and we also have to put our responsibility toward our receiver. If we do that, the result will be different with today, the receiver will be really happy, and we also happy.

All of us give present, but give our favorite, our needs to other – the thing which receiver don’t like or need! If you are lucky, your and receiver favor will be the same, and both will be gain happiness (like my case, luckily, my Angle like my giving).

After that, my heart was silent, no sad but no happy, I also stop to try laughing which are not really happy.

Wish you have a Xmas and New Year happy!

CAMPUS buoi chieu xuong


Một buổi chiều đầy mây, trời trở lạnh, gió không thổi như hôm qua, nhưng lạnh hơn, cái lạnh hiếm hoi của mùa đông TW. Bỗng muốn đi dạo một mình trong Campus. Nhìn những sinh viên chơi bóng chuyền, chạy bộ hay đánh tennis… những chiếc lá vàng rơi, những cành cây khẳng khiu in hình đen thẫm trên nền trời, một đàn chim bất chợt bay ngang qua, rồi bóng tối đang dần dần lan ra và ánh sáng thu hẹp lại… bất giác mỉm cười, cuộc sống là thế, sự nặng nề u tối hay sự nhẹ nhàng tươi vui là do lòng người đem lại. Cuộc đời vốn đẹp nhưng lòng người u uất mà quên mất thực tại đang hiện hữu. Em sai rồi, 1000 lần sai, xin anh đừng buồn.

Sáng mai sẽ được gặp mẹ, được nghe giọng nói của mẹ, được nhìn thấy mẹ qua webcam, mẹ cười nói hồn nhiên như chưa từng biết đến đau buồn.





LA

Đi tắm, gặp LA ở nhà tắm:

- Này LA, trông em lúc nào cũng vui?
- Vâng, ô thế chị buồn ah?
- Ừ, chị vừa buồn thôi
- Em tưởng chị không bao giờ buồn?
- Không, có chứ, tại lúc chị gặp em là chị vui thôi, chị vừa buồn một tuần qua
- Lạ thế, em với L bảo nhau rằng, sao không thấy chị than thở bao giờ, em tưởng chị không buồn bao giờ, chị làm sụp đổ thần tượng trong em rồi đó
- Vậy sao, :D tiếc quá, sao em có thể luôn vui được?
- Cuộc đời có gì đáng buồn đâu?
- Oh, đúng, cuộc đời không có gì đáng buồn, tại đầu óc con người suy nghĩ phức tạp ủ ê quá mà thôi
- Vậy chị suy nghĩ phức tạp ủ ê hả?
- Uh, 1 tuần qua, chị nhốt mình vào trong "căn phòng" chật hẹp là cái mind của chị, rồi làm mọi chuyện rối tung lên, bây giờ thì tạm ổn rồi
- Chị làm em thất vọng quá!
- :D
- Em gặp chị lúc nào cũng thấy chị cười, chị còn hát hò nữa, cả ký túc nghe thấy, em không bao giờ nghĩ rằng chị có thể buồn
- Ai chẳng có lúc buồn
- Uh, nhưng em tưởng nó chỉ thoáng qua và nhẹ nhàng thôi
- Em đáng yêu quá, oh, mùi comfort thơm thật
- Không phải đâu, hương Downy đấy, giờ chị mới ngửi thấy sao, ngày nào em cũng ngâm quần áo bằng hương này
- Uh, giờ chị mới thấy. Em này, khi mình buồn, mình quên mất thời tiết đang rất đẹp, quên mất cái thoải mái dễ chịu của nước nóng xối vào da, quên mất mùi hương downy, quên mất bạn bè dễ thương... em nhỉ?
- Đúng rồi, chị bắt xe đi vào thành phố đi, ở đó có nhiều cái vui lắm
- Uh, chị vui rồi, giờ phải học bài đã, tạm biệt em
- Bb chị!
-

LỘN XỘN


Cuộc sống giản dị lắm,

Vậy mà không hiểu sao mình cứ làm nó rối tung cả lên, lộn xộn một đống các mớ suy nghĩ phức tạp, ủ ê, rối rắm... làm anh cũng buồn và khổ lây.

Thôi, đi đọc sách đây, thứ 2 phải làm bài quiz rồi, ra ngoài một tí, hít thở không khí cái đã, mấy hôm nay đầu óc tù túng trong căn phòng chật chội, da thấy trắng ra vì ở trong nhà nhiều quá, người gầy mà xanh xao hẳn đi, bàn tay bàn chân trắng bệch bạc...

Vừa nói chuyện với P, lâu rồi (7, 8 ngày rồi nhỉ?) không hề lắng nghe P, bận bịu quá với mới suy nghĩ phức tạp ủ ê mà quên mất rằng P rất dễ thương...

Thôi đừng buồn anh ơi, đời đến đâu thì đến... Quẳng hết đi tương lai... Mong anh bình yên và hạnh phúc!

NO THINKING

My mind is empty now, no thinking, I only see the lightness of the soul. From evening yesterday, I done my jobs very smoothly, I took a bath, I washed my clothes, I ate my food, I saw my hands without thinking, only my feeling. I can’t express my feeling in any words. No words could paint my feeling now. Let the emptiness pour and flood of my soul.

Let the emptiness pour and flood of my soul.

... no words can express…


December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31