Friday, 4. September 2009, 14:42:55
CHUYỆN ĐỜI
Trời đã khuya, khuya lắm rồi,… Hắn vẫn ngồi đó, một mình, ly càfê đã cạn từ lúc nào, ngồi trước máy vi tính mà đầu óc Hắn cứ suy nghĩ tận đâu đâu…
Ánh sáng mờ nhạt của cái máy vi tính và cái đèn bàn nhỏ xíu đặt sát dưới sàn hắt lên khiến thân hình hắn để lại một vệt dài, liêu xiêu trên bức tường loang lổ theo thời gian. Bất chợt Hắn nghe như từ cõi xa xăm vọng lên tiếng nhạc buồn của Trịnh: “đời sao im vắng như đồng lúa gặt xong, như rừng núi bỏ hoang, người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm”.
Phải! Hắn đang soi bóng Hắn, soi rọi vào ký ức để nghĩ về quá khứ, hiện tại và cả tương lai.
Hắn – Một chàng trai tỉnh lẻ sinh ra ở một vùng quê quanh năm nghèo khó. Cha mẹ Hắn cũng như bao nhiêu con người khác ở đó quanh năm lam lũ bán lưng cho đất bán mặt cho trời. Mới sinh ra, Hắn đã chạm vào cái khó nghèo của người nông dân, tuổi thơ cơ cực với những ngày làm việc mệt nhọc và bát cơm độn ngô, sắn nhưng vẫn không đủ no vẫn còn hằn in trong tâm trí Hắn. Rất may, cha mẹ Hắn là người rất chăm chỉ, tuy vất vả, làm việc hàng ngày đến 8 – 9h tối mới về đến nhà, nhưng cha mẹ Hắn vẫn cố gắng lo cho anh em Hắn ăn học. Mẹ Hắn nói: Cha Mẹ nghèo chẳng có gì cho các con ngoài cái chữ…. Bây giờ nghĩ lại Hắn thấy thật thấm thía. Rất may, tuy không có điều kiện nhưng anh em Hắn cũng đã đang học đại học cả, dù sao….
Hắn nhớ lại câu nói của người thầy giáo mà Hắn rất tôn kính thời Hắn học phổ thông: Các em phải cố gắng làm sao để ba các em ở nhà mỗi khi nhậu say với mấy ông bạn mình có thể phanh ngực tự hào mà nói rằng, thằng đó nó là con tao…. Hắn nghe tim mình nhoi nhói, suốt bốn năm học đại học, Hắn ham chơi hơn hơn ham học, giờ nhìn lại mình, Hắn cũng thấy hơi tiếc tiếc, phải chi ngày ấy….
Bước vào cổng trường đại học, Hắn thấy mở ra trong Hắn một khung trời mới đầy ước mơ, hy vọng. Hắn nghĩ mình sẽ thực hiện được ước mơ của mình rồi đây! Nộp hồ sơ nhập học, Hắn tự nhủ thế là ta lại đậu đại học một lần nữa rồi – dù cho Hắn không đậu Luật khoa Thương mại như Hắn đăng ký.
Ngày ấy, vừa tốt nghiệp PTTH, như bao học sinh khác, Hắn cũng nộp đơn thi đại học, kết quả không tệ – Hắn đậu cả hai trường Luật và KHXH&NV. Thế nhưng, dù cho cha mẹ khuyến khích, thầy cô nhắc nhở Hắn vẫn quyết định không đi học đại học với chỉ một lập luận đơn giản không cần học đại học!
Thời gian đã chứng minh cho Hắn thấy, quan niệm của Hắn là sai lầm, ít ra cũng sai lầm đối với chính Hắn – Hắn không giỏi giang như người khác để có thể bỏ học đại học mà vẫn thành công!
Lăn lộn mấy năm với cuộc đời, Hắn chợt nhận ra rằng mình chẳng phải giỏi giang như mình nghĩ, cái tính tự cao, tự phụ trong con người hắn dần mất đi. Hắn nghĩ, bây giờ chỉ có hai con đường, một là đi học đại học lại để mong thay đổi, hai là tiếp tục cuộc sống “…đời ai vô công nhân phiêu bạt theo tiếng giờ, đã trải qua bao ngày ca tối, qua bao bận đổi ca, mới ghi cho đời bài tình ca kiếp công nhân…” như Hắn và đám bạn từng ngêu ngao. Và Hắn đã lựa chọn….
Bây giờ sắp thực hiện xong một phần sự lựa chọn đó, nghiêm túc kiểm điểm lại mình Hắn thấy Hắn đã không thực hiện được rất nhiều dự định mà Hắn đã vẽ ra từ khi mới vào đại học. Vào đại học, Hắn nghĩ mình phải học thật tốt – thần tượng của Hắn là Abraham Lincol mà. Hắn muốn thay đổi cuộc sống này, Hắn muốn làm sao cho cuộc sống của những người nông dân trong đó có cha mẹ Hắn, những người công nhân trong đó có bạn bè Hắn bớt lam lũ, nhọc nhằn hơn, cuộc sống này còn quá nhiều bất công cần phải dẹp bỏ. Có vẻ Hắn đang làm đúng lời nói của ai đó: 20 tuổi, người ta nghĩ mình có thể thay đổi được cả thế giới…. Nhưng bây giờ Hắn đã làm được những gì và sẽ làm được những gì? Mọi thứ không đơn giản như Hắn muốn, có lẽ sẽ không bao giờ như Hắn nghĩ hồi 20 tuổi, có vẻ bây giờ Hắn đã….30….
Nhưng thôi, cuộc sống có mặt này mặt khác, Hắn tự an ủi mình vậy. Trải qua bốn năm, biết bao thăng trầm, bao kỷ niệm buồn vui đã gắn bó cuộc đời sinh viên của Hắn. Những kỷ niệm với bạn bè chung lớp, với anh em hoạt động Đoàn, với những lần đi chiến dịch MHX,…. Hắn nhớ những ngày học ở lớp, những buổi chỉ mong lên giảng đường để gặp bạn bè mà thôi chứ không phải lên lớp để học. Hắn nhớ buổi sinh nhật Hắn bạn bè chẳng ai hẹn mà vẫn đông vui, vẫn rôm rả như lời thằng bạn nói: nhậu đến hết cả beer của quán… Hắn nhớ những lần tổ chức cho lớp đi chơi, tất bật chạy lên chạy xuống nhưng vui và chỉ lo bạn bè không đi được đông..… Hắn nhớ những lần đi chiến dịch tình nguyện, những con người chưa thân thiết nhưng đã sống chung với nhau thật là vui, và không ai lại không nhớ những ngày tháng ấy! Hắn cũng không thể quên được những kỷ niệm khi đi thi Olympic, những con người Hắn đã gặp trong Đoàn Trường, những người đã giúp đỡ Hắn, dìu dắt Hắn, cùng Hắn làm việc, cộng tác và những buổi tối ở lại cái văn phòng nhỏ bé đến khuya,…. Hắn nhớ...
Bất chợt, bất chợt, những ký ức trong Hắn như những lớp sóng ùa về khiến Hắn muốn ngộp thở. Mọi thứ giờ đây trong Hắn đang hiển hiện, quá khứ, thực tại cứ hòa quyện vào nhau, dồn dập. Hắn bơi chìm trong những miền xúc cảm khác nhau, người Hắn cứ ngây ra nhưng rồi Hắn chợt tỉnh, vì hiện tại bây giờ như bức tường đang chắn ngang hành lang ký ức của Hắn, tiếng trở mình của thằng bạn đã kéo Hắn về với thực tại.
Những ngày cuối của đời sinh viên, mọi thứ dường như tất bật hơn, mọi người vội vã hơn, duy chỉ có Hắn là vẫn bình chân như vại. Hắn cũng đã trải qua hơn hai tháng thực tập tại một Công ty do một người Thầy giới thiệu. Vào Công ty, Hắn lại nhận thấy những kiến thức của mình mong manh quá! Nhiều khi Hắn cũng chẳng biết phải làm sao, nhưng Hắn vẫn cố gắng và Hắn phải cố gắng. Hắn nhớ lại cái cảm giác của ngày đầu khi đến Công ty ấy, nó lạ lẫm lắm, nhưng cũng gần gũi lắm, Hắn chưa thể quên được cái cảm giác ấy, dù chỉ mảy may. Chuẩn bị hết kỳ thực tập, Hắn muốn nói với mọi người ở đó rằng: Hắn cảm ơn mọi người lắm lắm…. nhưng sao Hắn không thể nói được gì…. Hắn là con trai mà!
Rồi Hắn lại nghĩ đến tương lai, Hắn chưa có dự định làm việc ở đâu, tương lai gần phía trước Hắn không lo, Hắn cứ mải mê nghĩ rằng bốn năm nữa mình sẽ là một luật sư. Hắn cũng vạch ra cho mình một lộ trình, nhưng Hắn vẫn phải sống, phải kiếm một việc gì đó để làm để thực hiện dự định đó chứ, mọi thứ trong Hắn giờ đây rất mơ hồ, mông lung. Hắn từng nghĩ mình sẽ làm việc tại Công ty đang thực tập, nhưng rồi Hắn lại có cảm giác mình còn yếu quá, Hắn không muốn mình không hoàn thành tốt công việc, sao bây giờ tự nhiên Hắn lại tự ti thế nhỉ, chẳng giống Hắn tý nào cả. Càng nghĩ, Hắn lại càng thấy rối rắm, Hắn sẽ phải làm sao đây? Làm sao đây?... Hàng loạt những câu hỏi cuồng quay trong đầu óc Hắn, những hình ảnh của quá khứ, của hiện tại và của tương lai như những đoạn film cứ liên tiếp nhau diễn ra khiến cái đầu nhỏ bé của Hắn căng ra như những sợi dây đàn.
Trời đã khuya lắm, Hắn cũng không biết mình đã ngồi như thế này bao lâu rồi. Cuộc sống với những quy luật của nó vẫn đang viết tiếp từng trang, từng trang…. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai cứ đan xen, hòa quyện vào nhau, lẫn lộn. Bất chợt, Hắn mở miệng nói một mình: Ngày mai,….
Monday, 1. June 2009, 03:00:52
Cha....
Trời Sài Gòn mưa, mưa buồn da diết nỗi nhớ nhà, mưa cuốn đi biết bao xô bồ của cuộc sống phồn hoa này, mưa làm cho tâm hồn Ta tĩnh lặng để nhận ra biết bao nhiêu điều từ cuộc sống….
Đã bao lần Ta đi qua cầu Kinh, đã bao lần Ta nhìn thấy hình dáng ấy! Cái bóng hình còm cõi của một cụ già tựa mình vào thành cầu, mặc trời mưa, mặc trời nắng, mặc những dòng người qua lại,…. Cái con người bé nhỏ ấy vẫn cứ ngồi lặng lẽ, lầm lũi,… Bên cạnh chỉ là chiếc xe đạp đã cũ cùng vài trái mít, trái cau,…. chờ để bán. Những món hàng xem ra chẳng có gì đáng giá với nhiều người, nhưng có lẽ đó là cả một tài sản đối với con người bé nhỏ ấy!
Đã bao lần Ta cố gắng dừng lại, để quan sát tìm một nét cười trên khuôn mặt con người bé nhỏ ấy, mà sao Ta thấy lòng mình quặn thắt một niềm đau, một nỗi thương cảm dâng đầy,….
Cái con người bé nhỏ ấy, cái thân hình gầy guộc ấy, cái cảnh tượng ấy sao mà giống Cha Ta đến thế, phải chăng đó là hình ảnh của người Cha già ở quê, Người cũng còm cõi như thế, người cũng nhỏ bé như thế, Người cũng lặng lẽ như thế…. Năm xưa, để nuôi Ta lớn khôn, Người đã phải cặm cụi đạp xe hàng mấy chục cây số một ngày trong đêm tối, mưa gió với chiếc áo cũng phong phanh như thế thì làm sao mà đủ ấm cơ chứ! Ngày nay, để cho Ta tiếp tục cuộc sống thoải mái nơi phố thị này, Người đã phải ở ngoài đồng, mặc trời mưa gió, căn lều dựng tạm liệu có đủ sức che chắn trước những cơn gió bão bùng kia không? Cũng như chiếc áo mưa mỏng liệu có đủ giữ cho cụ già khỏi ướt? Và biết đâu, một ngày,… kẻ vô tâm như Ta qua lại chiếc cầu Kinh quen thuộc, không còn thấy cảnh tượng ấy, hình dáng ấy nữa ... Và Cha Ta, vào một ngày…. cũng thế, ….Cha ơi!....
Ta đã bao lần đọc câu thơ,
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ,
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha,
Tần tảo sớm hôm, Mẹ nuôi con khôn lớn,
Mang cả tấm thân gầy, Cha che chở đời con....
Mà sao lần này thấy thấm thía đến vậy, phải với tấm thân gầy, Cha đã che chở đời con, Cha ơi! Dù con không nói, nhưng tận đáy lòng con cám ơn Cha lắm! Cám ơn Cha đã sinh ra Con, đã nuôi Con lớn khôn, đã truyền sinh lực của Cha cho Con. Phải chăng hình hài Con càng lớn lên bao nhiêu thì hình hài Cha lại càng nhỏ bé lại bấy nhiêu, đây là quy luật của Tạo hóa ư? Tại sao lại có cái quy luật khắc nghiệt như thế chứ? Tại sao???
Sài Gòn vẫn mưa, bao cảnh đời vẫn nối tiếp nhau, bất tận…....
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=ogASdmzRpo
Monday, 1. June 2009, 02:54:25
Mẹ....
http://www.nhac.vietgiaitri.com/bai-hat/me-18016.vgt
Mấy ngày nay mình đã nghe rất nhiều lần bài hát: MẸ (của Đức Minh), lòng chợt dâng lên nhiều nỗi niềm khó tả, nhiều lúc muốn rơi nước mắt khi nghĩ về người Mẹ của mình, một người Mẹ nghèo với biểt bao cố gắng đã tảo tần nuôi Con lớn khôn….. Vậy mà,
Có lúc ta quên màu tóc Mẹ,
Đã một thời giãi nắng dầm mưa.
Có lúc ta quên nhìn trán Mẹ,
Còn bao nghĩ suy dù ta lớn khôn rồi.
Đã rất nhiều lần Con đã vô tình không nhận ra mái tóc Mẹ đã ngả màu vì giãi nắng dầm mưa, vì trải qua bao gió sương của cuộc đời. Mẹ ơi! Những ngày con thơ bé, Mẹ đã phải làm việc, phải vất vả sớm tối, có khi đến 8 – 9h tối mới về đến nhà, mới ăn chén cơm tối, đêm khuya Mẹ lại còn phải ngồi bó rau, từng mớ rau nhỏ để cho Ba ngày mai đi bán…. Kiếm chút tiền nuôi mấy đứa con ăn học, vậy mà,….có thể vì Con đã quá vô tâm đến nỗi không nhận ra được những đổi thay trên màu tóc mẹ, Con đã quá vô tâm và vô tình đến độ Mẹ nhờ nhổ dùm Mẹ mấy sợi tóc “sâu” “tóc bạc” mà Con có chịu làm bao giờ đâu?
Cũng vậy, Mẹ ơi! Cũng đã bao lần, Con có để ý đâu vầng trán Mẹ, vầng trán đã hằn lên bao nghĩ suy, những nỗi trăn trở vì lo cho những đứa Con, biết bao giờ Con mới có thể làm cho Mẹ khỏi phải nghĩ suy, lo lắng vì Con?...hay mãi vẫn… dù cho Con lớn đến bao nhiêu, Mẹ vẫn suy tư, lo lắng cho Con. Có những lúc Con cảm thấy bực bội vì điều đó, vì sự quan tâm đó của Mẹ, nhưng Mẹ ơi! Dù không Con nói ra, và Mẹ đâu biết rằng, bao giờ cũng vậy và mãi mãi về sau, Con vẫn là con của Mẹ - đứa Con bé bỏng cần vòng tay và tấm lòng của Mẹ.
Có lúc ta quên nhìn mắt Mẹ,
Còn chờ ta mỏi ngóng đêm sâu....
Đôi mắt Mẹ ngày càng kém đi, ánh mắt mẹ ngày càng nhoè đi theo năm tháng, những vết chân chim quanh mắt Mẹ khắc đậm dấu ấn thời gian. Những ngày thời trai trẻ, Con bồng bột, nông nổi, hăng say trong cuộc đời, đắm mình vào những cuộc vui vầy cùng bạn bè thâu đêm suốt sáng. Con có biết đâu rằng Mẹ vẫn ngóng chờ Con, lo lắng trong đêm, và chỉ thở phào mừng rỡ khi thấy Con đã trở về nguyên vẹn, an toàn. Chỉ khi ấy, Mẹ mới có thể yên tâm ngủ yên, đã bao lần như thế, Con đã vô tình không nhận ra hay cố tình lảng tránh?
Có lúc ta quên nhìn dáng Mẹ,
Chợt quạnh hiu ngày ta bước vào đời....
Ngày xưa, bóng dáng Mẹ chính là chỗ dựa cho Con, bóng dáng Mẹ luôn bên cạnh đã từng bước nâng những bước chân đầu tiên Con chập chững vào đời. Mẹ đấu tranh với cuộc đời để bảo vệ Con, che chở cho Con trước những hiểm nguy cuộc đời cho tới ngày Con có thể dấn bước hiên ngang đi vào đời. Ngày ấy – cái ngày mà Con có thể tự bước đi trong đời, cũng chính là ngày dáng Mẹ trở nên già cỗi, còm cõi hơn, và cuộc đời Mẹ cũng… trở nên hiu quạnh hơn, lẻ loi hơn, vì Con không còn ở mãi bên Mẹ, con đã xa Mẹ, xa Mẹ rồi….
Cuộc sống đã cuốn con đi, việc học tập, mưu sinh đã khiến thời gian bên Mẹ của Con ngày càng ít dần, ít dần. Đã thế, nếu có chút thời gian bên Mẹ, nhiều khi Con còn mang những bực tức, cau có từ bên ngoài về để làm buồn lòng Mẹ, để Mẹ phải tủi, phải hờn. Con ích kỷ quá! chỉ biết tới bản thân, không nghĩ đến sự lẻ loi, cô đơn, hiu quạnh của Mẹ.
Có lúc ta quên thời gian qua,
Đường ta càng xa, vòng tay Mẹ ngắn lại.
Có lúc ta nghe từng nhịp đời,
Mẹ thật gần, sao ta quá xa.....
Bây giờ đây, với những nhu cầu và cuộc sống của mình, Con ngày càng xa Mẹ, Con rong ruổi trên những con đường của Sài Gòn hoa lệ để đi tìm những chân trời mới, những khát khao mới. Con đâu biết rằng, con đường của con càng xa, càng rộng thênh thang bao nhiêu thì dường như Mẹ lại càng tụt lại phía sau dường ấy, vòng tay Mẹ dường như càng ngày càng ngắn lại, ngắn lại dần không còn đủ sức ôm lấy cuộc đời con. Con đã vô tình, vô tâm quá, con đã quên thời gian đang dần trôi qua rất nhanh, Con đã vô tình quên luôn một điều: Mẹ đang ngày càng rời xa Con mỗi phút, mỗi giây….
Từng ngày, từng ngày như từng nhịp đời trôi qua, Mẹ càng gần ngày cuối trong cuộc đời, trong khi Con vẫn sống, vẫn vô tình vì còn đầy sức sống của tuổi trẻ, còn nhiều ước mơ ở phía trước để rồi giật mình nhận ra rằng: Mẹ thật gần, sao Ta quá xa…..
Có lúc ta quên nhìn áo Mẹ,
Chợt mỏng manh quang gánh chiều đông....
Con đã quên luôn sự quan tâm đến Mẹ, quên rằng Mẹ đang mặc chiếc áo mỏng manh, phong phanh trong trong những ngày đông giá rét. Trong khi con, với những bộ quần áo đắt tiền, sang trọng hơn, ấm áp hơn rất nhiều, Vậy mà, đã bao giờ con mua tặng Mẹ được một chiếc áo đâu? Cho tới tận bây giờ…..
Hát khúc hát ai quên mình có Mẹ,
Một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời....
Công danh sự nghiệp, bạn bè, danh vọng, tiền bạc đã khiến con quên mất mình đang có Mẹ, nhiều khi với những tham vọng của Con trong cuộc đời đã khiến Con từng “từ chối” Mẹ bên cạnh Con, hoặc cảm thấy “xấu hổ” khi có người Mẹ “quê mùa” bên cạnh để rồi có một ngày... Mẹ ơi! Con không dám nghĩ đến cái ngày ấy, cái ngày mà con không còn Mẹ trên cuộc đời.Ngày mà Con sẽ phải lặng lẽ bước trên đường đời, không còn Mẹ ở bên, ngày mà Con sẽ cảm thấy bơ vơ lạc lõng hơn lúc nào hết….. Ngày mà Con thèm lắm những câu hỏi han của Mẹ, cái nhìn hiền từ của Mẹ, cái chăm sóc “con không thích” ngày nào của Mẹ, ngày mà……có người cài lên ve áo mình một bông hoa hồng trắng…..
Cánh cò, cõng nắng, cõng mưa,
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương…..
Câu ca dao con đã nghe bao lần, thân cò lặn lội gió sương nhưng cũng chỉ cõng nắng mưa 2 mùa. Còn Mẹ của Con phải cõng cả 4 mùa gió sương, cõng bao nhiêu gánh nặng của cuộc đời và cả sự vô tình của những đứa con như Con.
Nước mắt Con không chảy được, nhưng vẫn làm nhạt nhòa, nhạt nhòa như hình ảnh Mẹ đang ngày càng mờ xa. Hôm nay là 8/3, con cố gắng đem lại chút niềm vui cho nhiều người phụ nữ xung quanh, vậy mà, người quan trọng nhất trong cuộc đời Con lại “vô tình” không nghĩ đến….Mẹ ơi! Xin hãy tha lỗi cho con nhé Mẹ! Mong rằng Mẹ sẽ còn mãi bên cuộc đời Con, mong rằng Con sẽ vượt qua được chính mình để không phải ân hận khi một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời....
161818
Saturday, 28. March 2009, 04:16:19
Tuesday, 1. April 2008, 07:52:13
Tuesday, 1. April 2008, 04:08:23
Tuesday, 1. April 2008, 04:03:38
Tuesday, 1. April 2008, 03:49:07
Thursday, 6. December 2007, 07:29:09
Tuesday, 4. December 2007, 08:26:34
Tuesday, 4. December 2007, 08:21:20
Tuesday, 4. December 2007, 08:17:34
Tuesday, 4. December 2007, 08:08:03
Tuesday, 4. December 2007, 08:04:20
Tuesday, 4. December 2007, 08:01:43
Wednesday, 24. October 2007, 08:29:30