Subscribe to RSS feed

CHUYỆN ĐỜI TỰ KỂ _ 6.2008

Trời đã khuya, khuya lắm rồi,… Hắn vẫn ngồi đó, một mình, ly càfê đã cạn từ lúc nào, ngồi trước máy vi tính mà đầu óc Hắn cứ suy nghĩ tận đâu đâu…

Ánh sáng mờ nhạt của cái máy vi tính và cái đèn bàn nhỏ xíu đặt sát dưới sàn hắt lên khiến thân hình hắn để lại một vệt dài, liêu xiêu trên bức tường loang lổ theo thời gian. Bất chợt Hắn nghe như từ cõi xa xăm vọng lên tiếng nhạc buồn của Trịnh: “đời sao im vắng như đồng lúa gặt xong, như rừng núi bỏ hoang, người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm”.

Phải! Hắn đang soi bóng Hắn, soi rọi vào ký ức để nghĩ về quá khứ, hiện tại và cả tương lai.

Hắn – Một chàng trai tỉnh lẻ sinh ra ở một vùng quê quanh năm nghèo khó. Cha mẹ Hắn cũng như bao nhiêu con người khác ở đó quanh năm lam lũ bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Mới sinh ra, Hắn đã chạm vào cái khó nghèo của người nông dân, tuổi thơ cơ cực với những ngày làm việc mệt nhọc và bát cơm độn ngô, sắn nhưng vẫn không đủ no vẫn còn hằn in trong tâm trí Hắn. Rất may, cha mẹ Hắn là người rất chăm chỉ, tuy vất vả, làm việc hàng ngày đến 8 – 9h tối mới về đến nhà, nhưng cha mẹ Hắn vẫn cố gắng lo cho anh em Hắn ăn học. Mẹ Hắn nói: Cha Mẹ nghèo chẳng có gì cho các con ngoài cái chữ…. Bây giờ nghĩ lại Hắn thấy thật thấm thía. Rất may, tuy không có điều kiện nhưng anh em Hắn cũng đã đang học đại học cả, dù sao….

Hắn nhớ lại câu nói của người thầy giáo mà Hắn rất tôn kính thời Hắn học phổ thông: Các em phải cố gắng làm sao để ba các em ở nhà mỗi khi nhậu say với mấy ông bạn mình có thể phanh ngực tự hào mà nói rằng, thằng đó nó là con tao…. Hắn nghe tim mình nhoi nhói, suốt bốn năm học đại học, Hắn ham chơi hơn hơn ham học, giờ nhìn lại mình, Hắn cũng thấy hơi tiếc tiếc, phải chi ngày ấy….

Bước vào cổng trường đại học, Hắn thấy mở ra trong Hắn một khung trời mới đầy ước mơ, hy vọng. Hắn nghĩ mình sẽ thực hiện được ước mơ của mình rồi đây! Nộp hồ sơ nhập học, Hắn tự nhủ thế là ta lại đậu đại học một lần nữa rồi – dù cho Hắn không đậu Luật khoa Thương mại như Hắn đăng ký.

Ngày ấy, vừa tốt nghiệp PTTH, như bao học sinh khác, Hắn cũng nộp đơn thi đại học, kết quả không tệ – Hắn đậu cả hai trường Luật và KHXH&NV. Thế nhưng, dù cho cha mẹ khuyến khích, thầy cô nhắc nhở Hắn vẫn quyết định không đi học đại học với chỉ một lập luận đơn giản không cần học đại học!

Thời gian đã chứng minh cho Hắn thấy, quan niệm của Hắn là sai lầm, ít ra cũng sai lầm đối với chính Hắn – Hắn không giỏi giang như người khác để có thể bỏ học đại học mà vẫn thành công!

Lăn lộn mấy năm với cuộc đời, Hắn chợt nhận ra rằng mình chẳng phải giỏi giang như mình nghĩ, cái tính tự cao, tự phụ trong con người hắn dần mất đi. Hắn nghĩ, bây giờ chỉ có hai con đường, một là đi học đại học lại để mong thay đổi, hai là tiếp tục cuộc sống “…đời ai vô công nhân phiêu bạt theo tiếng giờ, đã trải qua bao ngày ca tối, qua bao bận đổi ca, mới ghi cho đời bài tình ca kiếp công nhân…” như Hắn và đám bạn từng ngêu ngao. Và Hắn đã lựa chọn….

Bây giờ sắp thực hiện xong một phần sự lựa chọn đó, nghiêm túc kiểm điểm lại mình Hắn thấy Hắn đã không thực hiện được rất nhiều dự định mà Hắn đã vẽ ra từ khi mới vào đại học. Vào đại học, Hắn nghĩ mình phải học thật tốt – thần tượng của Hắn là Abraham Lincol mà. Hắn muốn thay đổi cuộc sống này, Hắn muốn làm sao cho cuộc sống của những người nông dân trong đó có cha mẹ Hắn, những người công nhân trong đó có bạn bè Hắn bớt lam lũ, nhọc nhằn hơn, cuộc sống này còn quá nhiều bất công cần phải dẹp bỏ. Có vẻ Hắn đang làm đúng lời nói của ai đó: 20 tuổi, người ta nghĩ mình có thể thay đổi được cả thế giới…. Nhưng bây giờ Hắn đã làm được những gì và sẽ làm được những gì? Mọi thứ không đơn giản như Hắn muốn, có lẽ sẽ không bao giờ như Hắn nghĩ hồi 20 tuổi, có vẻ bây giờ Hắn đã….30….

Nhưng thôi, cuộc sống có mặt này mặt khác, Hắn tự an ủi mình vậy. Trải qua bốn năm, biết bao thăng trầm, bao kỷ niệm buồn vui đã gắn bó cuộc đời sinh viên của Hắn. Những kỷ niệm với bạn bè chung lớp, với anh em hoạt động Đoàn, với những lần đi chiến dịch MHX,…. Hắn nhớ những ngày học ở lớp, những buổi chỉ mong lên giảng đường để gặp bạn bè mà thôi chứ không phải lên lớp để học. Hắn nhớ buổi sinh nhật Hắn bạn bè chẳng ai hẹn mà vẫn đông vui, vẫn rôm rả như lời thằng bạn nói: nhậu đến hết cả beer của quán… Hắn nhớ những lần tổ chức cho lớp đi chơi, tất bật chạy lên chạy xuống nhưng vui và chỉ lo bạn bè không đi được đông..… Hắn nhớ những lần đi chiến dịch tình nguyện, những con người chưa thân thiết nhưng đã sống chung với nhau thật là vui, và không ai lại không nhớ những ngày tháng ấy! Hắn cũng không thể quên được những kỷ niệm khi đi thi Olympic, những con người Hắn đã gặp trong Đoàn Trường, những người đã giúp đỡ Hắn, dìu dắt Hắn, cùng Hắn làm việc, cộng tác và những buổi tối ở lại cái văn phòng nhỏ bé đến khuya,…. Hắn nhớ...

Bất chợt, bất chợt, những ký ức trong Hắn như những lớp sóng ùa về khiến Hắn muốn ngộp thở. Mọi thứ giờ đây trong Hắn đang hiển hiện, quá khứ, thực tại cứ hòa quyện vào nhau, dồn dập. Hắn bơi chìm trong những miền xúc cảm khác nhau, người Hắn cứ ngây ra nhưng rồi Hắn chợt tỉnh, vì hiện tại bây giờ như bức tường đang chắn ngang hành lang ký ức của Hắn, tiếng trở mình của thằng bạn đã kéo Hắn về với thực tại.

Những ngày cuối của đời sinh viên, mọi thứ dường như tất bật hơn, mọi người vội vã hơn, duy chỉ có Hắn là vẫn bình chân như vại. Hắn cũng đã trải qua hơn hai tháng thực tập tại một Công ty do một người Thầy giới thiệu. Vào Công ty, Hắn lại nhận thấy những kiến thức của mình mong manh quá! Nhiều khi Hắn cũng chẳng biết phải làm sao, nhưng Hắn vẫn cố gắng và Hắn phải cố gắng. Hắn nhớ lại cái cảm giác của ngày đầu khi đến Công ty ấy, nó lạ lẫm lắm, nhưng cũng gần gũi lắm, Hắn chưa thể quên được cái cảm giác ấy, dù chỉ mảy may. Chuẩn bị hết kỳ thực tập, Hắn muốn nói với mọi người ở đó rằng: Hắn cảm ơn mọi người lắm lắm…. nhưng sao Hắn không thể nói được gì…. Hắn là con trai mà!

Rồi Hắn lại nghĩ đến tương lai, Hắn chưa có dự định làm việc ở đâu, tương lai gần phía trước Hắn không lo, Hắn cứ mải mê nghĩ rằng bốn năm nữa mình sẽ là một luật sư. Hắn cũng vạch ra cho mình một lộ trình, nhưng Hắn vẫn phải sống, phải kiếm một việc gì đó để làm để thực hiện dự định đó chứ, mọi thứ trong Hắn giờ đây rất mơ hồ, mông lung. Hắn từng nghĩ mình sẽ làm việc tại Công ty đang thực tập, nhưng rồi Hắn lại có cảm giác mình còn yếu quá, Hắn không muốn mình không hoàn thành tốt công việc, sao bây giờ tự nhiên Hắn lại tự ti thế nhỉ, chẳng giống Hắn tý nào cả. Càng nghĩ, Hắn lại càng thấy rối rắm, Hắn sẽ phải làm sao đây? Làm sao đây?... Hàng loạt những câu hỏi cuồng quay trong đầu óc Hắn, những hình ảnh của quá khứ, của hiện tại và của tương lai như những đoạn film cứ liên tiếp nhau diễn ra khiến cái đầu nhỏ bé của Hắn căng ra như những sợi dây đàn.

Trời đã khuya lắm, Hắn cũng không biết mình đã ngồi như thế này bao lâu rồi. Cuộc sống với những quy luật của nó vẫn đang viết tiếp từng trang, từng trang…. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai cứ đan xen, hòa quyện vào nhau, lẫn lộn. Bất chợt, Hắn mở miệng nói một mình: Ngày mai,….


Cha!



TÌNH CHA - ? - TRƯỜNG VŨ!
Trời Sài Gòn mưa, mưa buồn da diết nỗi nhớ nhà, mưa cuốn đi biết bao xô bồ của cuộc sống phồn hoa này, mưa làm cho tâm hồn Ta tĩnh lặng để nhận ra biết bao nhiêu điều từ cuộc sống….

Đã bao lần Ta đi qua cầu Kinh, đã bao lần Ta nhìn thấy hình dáng ấy! Cái bóng hình còm cõi của một cụ già tựa mình vào thành cầu, mặc trời mưa, mặc trời nắng, mặc những dòng người qua lại,…. Cái con người bé nhỏ ấy vẫn cứ ngồi lặng lẽ, lầm lũi,… Bên cạnh chỉ là chiếc xe đạp đã cũ cùng vài trái mít, trái cau,…. chờ để bán. Những món hàng xem ra chẳng có gì đáng giá với nhiều người, nhưng có lẽ đó là cả một tài sản đối với con người bé nhỏ ấy!
Đã bao lần Ta cố gắng dừng lại, để quan sát tìm một nét cười trên khuôn mặt con người bé nhỏ ấy, mà sao Ta thấy lòng mình quặn thắt một niềm đau, một nỗi thương cảm dâng đầy,….

Cái con người bé nhỏ ấy, cái thân hình gầy guộc ấy, cái cảnh tượng ấy sao mà giống Cha Ta đến thế, phải chăng đó là hình ảnh của người Cha già ở quê, Người cũng còm cõi như thế, người cũng nhỏ bé như thế, Người cũng lặng lẽ như thế…. Năm xưa, để nuôi Ta lớn khôn, Người đã phải cặm cụi đạp xe hàng mấy chục cây số một ngày trong đêm tối, mưa gió với chiếc áo cũng phong phanh như thế thì làm sao mà đủ ấm cơ chứ! Ngày nay, để cho Ta tiếp tục cuộc sống thoải mái nơi phố thị này, Người đã phải ở ngoài đồng, mặc trời mưa gió, căn lều dựng tạm liệu có đủ sức che chắn trước những cơn gió bão bùng kia không? Cũng như chiếc áo mưa mỏng liệu có đủ giữ cho cụ già khỏi ướt? Và biết đâu, một ngày,… kẻ vô tâm như Ta qua lại chiếc cầu Kinh quen thuộc, không còn thấy cảnh tượng ấy, hình dáng ấy nữa ... Và Cha Ta, vào một ngày…. cũng thế, ….Cha ơi!....

Ta đã bao lần đọc câu thơ,
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ,
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha,
Tần tảo sớm hôm, Mẹ nuôi con khôn lớn,
Mang cả tấm thân gầy, Cha che chở đời con....

Mà sao lần này thấy thấm thía đến vậy, phải với tấm thân gầy, Cha đã che chở đời con, Cha ơi! Dù con không nói, nhưng tận đáy lòng con cám ơn Cha lắm! Cám ơn Cha đã sinh ra Con, đã nuôi Con lớn khôn, đã truyền sinh lực của Cha cho Con. Phải chăng hình hài Con càng lớn lên bao nhiêu thì hình hài Cha lại càng nhỏ bé lại bấy nhiêu, đây là quy luật của Tạo hóa ư? Tại sao lại có cái quy luật khắc nghiệt như thế chứ? Tại sao???

Sài Gòn vẫn mưa, bao cảnh đời vẫn nối tiếp nhau, bất tận…....


Mẹ

[/ALIGN]MẸ - ĐỨC MINH - HỒNG MƠ!





Mấy ngày nay mình đã nghe rất nhiều lần bài hát: MẸ (của Đức Minh), lòng chợt dâng lên nhiều nỗi niềm khó tả, nhiều lúc muốn rơi nước mắt khi nghĩ về người Mẹ của mình, một người Mẹ nghèo với biểt bao cố gắng đã tảo tần nuôi Con lớn khôn….. Vậy mà,


Có lúc ta quên màu tóc Mẹ,
Đã một thời giãi nắng dầm mưa.
Có lúc ta quên nhìn trán Mẹ,
Còn bao nghĩ suy dù ta lớn khôn rồi.


Đã rất nhiều lần Con đã vô tình không nhận ra mái tóc Mẹ đã ngả màu vì giãi nắng dầm mưa, vì trải qua bao gió sương của cuộc đời. Mẹ ơi! Những ngày con thơ bé, Mẹ đã phải làm việc, phải vất vả sớm tối, có khi đến 8 – 9h tối mới về đến nhà, mới ăn chén cơm tối, đêm khuya Mẹ lại còn phải ngồi bó rau, từng mớ rau nhỏ để cho Ba ngày mai đi bán…. Kiếm chút tiền nuôi mấy đứa con ăn học, vậy mà,….có thể vì Con đã quá vô tâm đến nỗi không nhận ra được những đổi thay trên màu tóc mẹ, Con đã quá vô tâm và vô tình đến độ Mẹ nhờ nhổ dùm Mẹ mấy sợi tóc “sâu” “tóc bạc” mà Con có chịu làm bao giờ đâu?


Cũng vậy, Mẹ ơi! Cũng đã bao lần, Con có để ý đâu vầng trán Mẹ, vầng trán đã hằn lên bao nghĩ suy, những nỗi trăn trở vì lo cho những đứa Con, biết bao giờ Con mới có thể làm cho Mẹ khỏi phải nghĩ suy, lo lắng vì Con?...hay mãi vẫn… dù cho Con lớn đến bao nhiêu, Mẹ vẫn suy tư, lo lắng cho Con. Có những lúc Con cảm thấy bực bội vì điều đó, vì sự quan tâm đó của Mẹ, nhưng Mẹ ơi! Dù không Con nói ra, và Mẹ đâu biết rằng, bao giờ cũng vậy và mãi mãi về sau, Con vẫn là con của Mẹ - đứa Con bé bỏng cần vòng tay và tấm lòng của Mẹ.


Có lúc ta quên nhìn mắt Mẹ,
Còn chờ ta mỏi ngóng đêm sâu....


Đôi mắt Mẹ ngày càng kém đi, ánh mắt mẹ ngày càng nhoè đi theo năm tháng, những vết chân chim quanh mắt Mẹ khắc đậm dấu ấn thời gian. Những ngày thời trai trẻ, Con bồng bột, nông nổi, hăng say trong cuộc đời, đắm mình vào những cuộc vui vầy cùng bạn bè thâu đêm suốt sáng. Con có biết đâu rằng Mẹ vẫn ngóng chờ Con, lo lắng trong đêm, và chỉ thở phào mừng rỡ khi thấy Con đã trở về nguyên vẹn, an toàn. Chỉ khi ấy, Mẹ mới có thể yên tâm ngủ yên, đã bao lần như thế, Con đã vô tình không nhận ra hay cố tình lảng tránh?


Có lúc ta quên nhìn dáng Mẹ,
Chợt quạnh hiu ngày ta bước vào đời....


Ngày xưa, bóng dáng Mẹ chính là chỗ dựa cho Con, bóng dáng Mẹ luôn bên cạnh đã từng bước nâng những bước chân đầu tiên Con chập chững vào đời. Mẹ đấu tranh với cuộc đời để bảo vệ Con, che chở cho Con trước những hiểm nguy cuộc đời cho tới ngày Con có thể dấn bước hiên ngang đi vào đời. Ngày ấy – cái ngày mà Con có thể tự bước đi trong đời, cũng chính là ngày dáng Mẹ trở nên già cỗi, còm cõi hơn, và cuộc đời Mẹ cũng… trở nên hiu quạnh hơn, lẻ loi hơn, vì Con không còn ở mãi bên Mẹ, con đã xa Mẹ, xa Mẹ rồi….


Cuộc sống đã cuốn con đi, việc học tập, mưu sinh đã khiến thời gian bên Mẹ của Con ngày càng ít dần, ít dần. Đã thế, nếu có chút thời gian bên Mẹ, nhiều khi Con còn mang những bực tức, cau có từ bên ngoài về để làm buồn lòng Mẹ, để Mẹ phải tủi, phải hờn. Con ích kỷ quá! chỉ biết tới bản thân, không nghĩ đến sự lẻ loi, cô đơn, hiu quạnh của Mẹ.


Có lúc ta quên thời gian qua,
Đường ta càng xa, vòng tay Mẹ ngắn lại.
Có lúc ta nghe từng nhịp đời,
Mẹ thật gần, sao ta quá xa.....


Bây giờ đây, với những nhu cầu và cuộc sống của mình, Con ngày càng xa Mẹ, Con rong ruổi trên những con đường của Sài Gòn hoa lệ để đi tìm những chân trời mới, những khát khao mới. Con đâu biết rằng, con đường của con càng xa, càng rộng thênh thang bao nhiêu thì dường như Mẹ lại càng tụt lại phía sau dường ấy, vòng tay Mẹ dường như càng ngày càng ngắn lại, ngắn lại dần không còn đủ sức ôm lấy cuộc đời con. Con đã vô tình, vô tâm quá, con đã quên thời gian đang dần trôi qua rất nhanh, Con đã vô tình quên luôn một điều: Mẹ đang ngày càng rời xa Con mỗi phút, mỗi giây….


Từng ngày, từng ngày như từng nhịp đời trôi qua, Mẹ càng gần ngày cuối trong cuộc đời, trong khi Con vẫn sống, vẫn vô tình vì còn đầy sức sống của tuổi trẻ, còn nhiều ước mơ ở phía trước để rồi giật mình nhận ra rằng: Mẹ thật gần, sao Ta quá xa…..


Có lúc ta quên nhìn áo Mẹ,
Chợt mỏng manh quang gánh chiều đông....


Con đã quên luôn sự quan tâm đến Mẹ, quên rằng Mẹ đang mặc chiếc áo mỏng manh, phong phanh trong trong những ngày mưa giá rét. Trong khi con, với những bộ quần áo đắt tiền, sang trọng hơn, ấm áp hơn rất nhiều, Vậy mà, đã bao giờ con mua tặng Mẹ được một chiếc áo đâu? Cho tới tận bây giờ…..


Hát khúc hát ai quên mình có Mẹ,
Một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời....


Công danh sự nghiệp, bạn bè, danh vọng, tiền bạc đã khiến con quên mất mình đang có Mẹ, nhiều khi với những tham vọng của Con trong cuộc đời đã khiến Con từng “từ chối” Mẹ bên cạnh Con, hoặc cảm thấy “xấu hổ” khi có người Mẹ “quê mùa” bên cạnh để rồi có một ngày... Mẹ ơi! Con không dám nghĩ đến cái ngày ấy, cái ngày mà con không còn Mẹ trên cuộc đời.Ngày mà Con sẽ phải lặng lẽ bước trên đường đời, không còn Mẹ ở bên, ngày mà Con sẽ cảm thấy bơ vơ lạc lõng hơn lúc nào hết….. Ngày mà Con thèm lắm những câu hỏi han của Mẹ, cái nhìn hiền từ của Mẹ, cái chăm sóc “con không thích” ngày nào của Mẹ, ngày mà……có người cài lên ve áo mình một bông hoa hồng trắng…..


Cánh cò, cõng nắng, cõng mưa,
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương…..


Câu ca dao con đã nghe bao lần, thân cò lặn lội gió sương nhưng cũng chỉ cõng nắng mưa 2 mùa. Còn Mẹ của Con phải cõng cả 4 mùa gió sương, cõng bao nhiêu gánh nặng của cuộc đời và cả sự vô tình của những đứa con như Con.


Nước mắt Con không chảy được, nhưng vẫn làm nhạt nhòa, nhạt nhòa như hình ảnh Mẹ đang ngày càng mờ xa. Hôm nay là 8/3, con cố gắng đem lại chút niềm vui cho nhiều người phụ nữ xung quanh, vậy mà, người quan trọng nhất trong cuộc đời Con lại “vô tình” không nghĩ đến….Mẹ ơi! Xin hãy tha lỗi cho con nhé Mẹ! Mong rằng Mẹ sẽ còn mãi bên cuộc đời Con, mong rằng Con sẽ vượt qua được chính mình để không phải ân hận khi một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời....


Mẹ ơi!.....



(Sài Gòn 8/3/2008)


(Bài này được chuyển từ blog yahoo360 của Hiệp).


KỶ NIỆM SINH VIÊN!

CHÚT KỶ NIỆM!

Bán thân... đúng giá!...

Đức Hiển Tết về quê, ngang làng Nho, tôi vẫn ngóng vào ngôi nhà nhỏ ven bờ ruộng. Hai mươi năm nay nó vẫn thế. Cũng như anh, hai mươi năm không già đi tí nào. Người bé loắt choắt, mặt mũi thư sinh trắng trẻo như một cậu học sinh lớp 10. Hồi đó, nhà nuôi heo, anh em tôi một buổi đến trường và một buổi vác bao đi hái rau, chặt thân chuối về bằm. Nhà của anh là cái "trạm nghỉ" dọc đường, khi mỏi chân và khát khô cổ sau những giờ lội ruộng, hái rau. Nhà anh cũng đông anh em và nghèo như nhà tôi, ngoài giờ học, cả nhà xúm vào lột vỏ tôm hùm cho công ty đông lạnh. Nhung anh em nhà anh, ai cũng học giỏi. Rồi ra trường, anh ra Nha Trang học Thủy sản, tôi vào Sài Gòn. Mười mấy năm không gặp nhau. Ngày nọ, anh xuất hiện trước cổng tòa soạn vào buổi tối. Dưới ánh đèn đường lờ mờ bị khuất tàn cây, thấy anh vẫn như xưa. Quái chiêu là đi xe ôm và chở theo một... cây nước đá: "Mai nó mới tan hết, đừng lo, giờ rảnh thì đi lai rai. Lâu quá không gặp nên gửi cậu ít quà!". Thấy tôi khó hiểu, anh giải thích: "Năm ký vừa tôm vừa bạch tuộc xuất khẩu, mình cho đúc trong cây nước đá và gửi xe tải lên đây. Cậu về chặt nước đá ra, để vô tủ cấp đông, ăn dần". Hai thằng ra quán. Giờ anh làm gì? Mình làm giám đốc một công ty thủy sản. Công nhân đông không? Hơn hai trăm người, năm tới sẽ gấp đôi. Lương khá không? Lương không ăn thua, lương lính mình mới cao, nhưng lợi nhuận rất khá. Lợi nhuận khá sao nó trả lương giám đốc bèo hơn lương lính? Tôi vừa hỏi vừa cảm thấy tội nghiệp anh, đi làm mười mấy năm mà vẫn áo thun và đi dép. Kể ra phận thằng trai quê miền Trung ly hương này chẳng khá gì. Anh cười: không phải thế, đây là công ty của mình. Tốt nghiệp Đại học Thủy sản, khoa chế biến, về quê không xin được việc làm, anh lội ngược ra Nha Trang xin làm thuê cho một công ty đông lạnh mới thành lập. Thi công xong hệ thống kho lạnh thì giám đốc nói hết việc dành cho anh. Lại đi xin ở công ty mới. Sau một thời gian, anh trở thành trưởng phòng kỹ thuật rồi phó giám đốc một công ty chuyên thi công kho lạnh. Làm việc với khách hàng, lâu ngày anh học được những bí quyết kinh doanh của họ. Một chủ doanh nghiệp tư nhân tìm đến anh. Ông ta mở một công ty chế biến thủy sản xuất khẩu ở Kiên Giang, nhờ anh thiết kế và thi công hệ thống kho lạnh. Năm tháng sau, công trình hoàn thành. Anh trở về Nha Trang. Một tháng sau đó, ông ta quay ra Nha Trang: "Tôi muốn mời anh làm Phó giám đốc, lương khởi điểm hai ngàn!". Mức lương cao gấp bốn lần thu nhập của anh. - Dĩ nhiên là tôi từ chối. Anh trả lời trước sự ngạc nhiên của ông ta. - Anh không chấp nhận mức lương, môi trường làm việc hay là...? - Không, lương trả cho giám đốc mới như thế là cao. Nhưng nếu trả cho tôi thì như thế là thấp. - Ý anh sao? - Tôi không nhận lương, nhưng tôi muốn ông trả cho tôi 40% lợi nhuận của công ty. Xem như sự có mặt của tôi đã góp vào đó bốn phần mười tổng vốn. Vị này tưởng anh đùa, bảo anh nghĩ lại. Anh dứt khoát: Ông có nghĩ thì nghĩ, còn tôi không nghĩ lại. Một tuần sau, họ gặp lại. Anh đưa cho ông ta bản kế hoạch kinh doanh và chấp nhận làm ăn lương hai tháng đầu. Từ tháng thứ ba, anh không nhận lương. Yêu cầu 40% lợi nhuận được chấp thuận. Công ty từ ngày có anh liên tục phát triển. Ba năm sau nữa, giữa lúc lợi nhuận đang cao, anh nói lời chia tay với ông chủ công ty. Ông hỏi: Đã đến lúc cậu làm ông chủ phải không? Anh gật đầu. Ông bảo: Tôi biết, cám ơn anh vì sự cộng tác mấy năm qua. Anh lựa hướng đi đúng rồi! Anh xúc tiến thành lập công ty chế biến thủy sản của riêng mình. Ngồi nhậu, anh cứ kè kè túi xách to đùng, trong đó là chiếc laptop. Chốc chốc lại nghe điện thoại vè chuyện giao hàng, xuất hàng. Xe hơi chưa mua, đi đâu thì Phó giám đốc đi taxi, còn anh thì suốt ngày dưới xưởng. Lần sau lên Sài Gòn, anh rủ tôi đi ăn ở một nhà hàng khá sang, với một doanh nghiệp Hàn Quốc, đối tác của anh. Ông người Hàn bảo hai năm nay, ông ta thu hết mối làm ăn với các doanh nghiệp khác, giao cho anh. Anh bảo: mỗi tháng, mình xuất gần chục container hàng, giờ ổn rồi. Công ty bắt đầu có uy tín với bạn hàng. Đi công tác Cà Mau với Tổng và Phó tổng biên tập, khi xe qua phà Tắc Cậu về Kiên Giang, tôi rủ hai sếp ghé thăm anh. Anh hồ hởi khoe vừa có một phái đoàn từ châu Âu qua kiểm tra quy trình chế biến trước khi đặt hàng: "Mình lùi xùi thế này nhưng nhà xưởng thì phải hiện đại và sạch sẽ". Rồi anh dẫn chúng tôi tham quan công ty, đi khắp nhà máy, nhưng không hề nghe mùi hôi. Hỏi anh quyết định "bán thân" với giá 40% lợi nhuận của công ty dạo nọ, có là .. quá đáng? Anh cười: Cái chính là liên tục những năm trước đó, mình cố gắng học hỏi và làm việc như điên để gia tăng giá trị cho mình. Cuối cùng phải định giá đúng bản thân mình, biết ai là người có thể mua và bán đúng giá. Anh chàng hái rau heo, bóc vỏ tôm ngày nào; thằng học trò quê gò lưng đạp xe cả chục cây số đi học ngày nào; chàng sinh viên ra trường thất nghiệp ngày nào, giờ là ông giám đốc thành đạt. Bước ngoặt của sự thành đạt là quyết định "bán thân đúng giá". * Tác giả là Tổng thư ký tòa soạn báo Pháp luật Tp.HCM. Bài viết được trích từ blog của anh. http://www.vneconomy.vn/?home=detail&page=category&cat_name=05&id=429cb0ee825424

12 ĐIỀU NHỎ BÉ ĐỂ LÀM CHO TỔ QUỐC!...

Hãy tuân thủ luật giao thông. Hãy tuân thủ luật pháp! Cách đây hai tháng, một người bạn Philippines đã gửi cho tôi cuốn sách mỏng với lời đề tặng: "Mặc dù cuốn sách này được viết cho Philippines, nhưng những gợi ý trong đó cũng có thể giúp ích cho đất nước bạn rất nhiều. Cầu chúc mọi điều tốt lành sẽ đến với Tổ quốc Việt Nam của bạn!". Tôi mở ra và nhìn thấy tựa đề "12 điều nhỏ bé mỗi người Philippines có thể thực hiện để giúp ích tổ quốc" (12 little things every Filipino can do to help our country). Tác giả - luật sư Alexander L. Lacson. Dù chỉ là một thường dân, nhưng cuốn sách đã được khá nhiều nhân vật nổi tiếng của thế kỷ 20 quan tâm và giới thiệu. Một website (www.12littlethings.com) cũng được mở ra để mời gọi công chúng Philippines ủng hộ. 12 điều đó là: 1. Hãy tuân thủ luật giao thông. Hãy tuân thủ luật pháp. 2. Khi mua sắm, hãy yêu cầu có hóa đơn chính thức. 3. Đừng dùng hàng nhập lậu. Hãy mua hàng sản xuất tại đất nước mình. 4. Hãy nói tốt và tích cực về đất nước và dân tộc. 5. Hãy tôn trọng cảnh sát giao thông, công an và nhân viên thi hành dịch vụ công. 6. Đừng xả rác bừa bãi. Hãy bỏ rác thải đúng nơi qui định. Hãy phân loại, tái chế rác thải và bảo vệ môi trường. 7. Hãy ủng hộ các quĩ cứu trợ, bảo trợ. Hãy làm việc từ thiện. 8. Hãy tôn trọng và hoàn thành nghĩa vụ bầu cử thật nghiêm túc. 9. Hãy trả lương cho nhân viên một cách công bằng. 10. Hãy đóng thuế. 11. Hãy nhận tài trợ cho một quĩ học bổng hoặc nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi. 12. Hãy thực hiện công việc làm cha làm mẹ thật tốt. Hãy dạy con cái biết cách tuân thủ luật pháp và yêu nước. Đích thân cựu tổng thống Philippines Corazon C. Aquino - người phụ nữ đầu tiên làm tổng thống ở châu Á, được báo Time bình chọn là "nhân vật nữ của năm 1986" - đã viết lời giới thiệu cho cuốn sách như sau: "... nếu như trước đây, sức mạnh của nhân dân dùng để lật đổ kẻ độc tài và làm nên những cuộc cách mạng, thì nay vẫn cần phải được tận dụng để tạo ra công ăn việc làm và lợi ích sinh nhai, phân phát dịch vụ công, mang lại hòa bình và trật tự, cũng như cải thiện cuộc sống mọi người dân... Mỗi người Philippines chúng ta hãy tự hỏi chính bản thân – Tôi đã làm được điều gì cho tổ quốc?". Ông Manuel V. Pangilinan là chủ tịch điều hành của First Pacific (một trong những tập đoàn viễn thông hàng đầu nằm trong top Forbes 50 của châu Á), chủ tịch hội đồng quản trị và CEO của PLTD (Công ty Viễn thông Philippines), người được BusinessWeek công nhận là khuôn mẫu cho "các nhà quản trị châu Á thế hệ mới", được AsiaWeek bình chọn vào top power 50 (50 người có sức ảnh hưởng nhất) của châu Á. Ông đã viết một thông điệp như sau về cuốn sách này: "Nếu tất cả chúng ta, mọi người dân bình thường, chỉ đơn giản thực hiện được những gì mà Lacson đã viết, chúng ta có thể kiến tạo một Philippines mạnh mẽ, một quốc gia tốt đẹp hơn. Bởi vì nếu chúng ta không làm thì ai sẽ làm đây?". Đọc cuốn sách này, tôi thật sự bị thu hút vì những điều đơn giản mà tác giả đã trình bày và biện giải. Những điều đơn giản ấy có thể làm thay đổi ý thức, cách ứng xử và hành động của mỗi thành viên trong xã hội, của mỗi công dân trong một quốc gia. Hãy tuân thủ luật giao thông. Hãy tuân thủ luật pháp! Bạn có thể thắc mắc vì sao trong tất cả 12 điều nhỏ bé này, việc tuân thủ luật giao thông lại được đặt lên hàng đầu? Câu trả lời thật đơn giản. Luật giao thông là những nguyên tắc giản đơn nhất trong nền pháp luật của một đất nước. Nhưng khi thực thi được, nó cho thấy đất nước đó có một nền tảng luật pháp vững mạnh. Học cách tuân thủ luật này chính là hình thức căn bản để mọi công dân cùng xây dựng những chuẩn mực cho cộng đồng và xã hội. Việc làm nhỏ bé này hoàn toàn không làm chúng ta tốn công và tốn tiền, hoàn toàn dễ dàng thực hiện cho mọi người. Đó là vì luật giao thông hiện diện trong mọi mặt sinh hoạt của cuộc sống thường nhật, khi người dân phải ra đường. Chúng ta đối mặt với khoản luật này hằng ngày từ sáng đến tối. Do đó, quyết định tuân thủ hay không tuân thủ luật giao thông chính là điều kiện để tạo ra một môi trường liên tục cho mọi người cố gắng và nỗ lực trong từng ngày. Nếu chúng ta quyết tâm giữ luật giao thông vào hôm nay, chúng ta cũng có thể làm được điều đó vào ngày mai, vào ngày mốt và trong tương lai. Một ngày nào đó, việc tuân thủ luật giao thông của chúng ta sẽ có thể trở thành một thói quen, và dĩ nhiên, đó là thói quen tuân thủ chuẩn mực của quốc gia. Một ngày nào đó, việc tuân thủ luật giao thông làm cho chúng ta dễ tuân theo những điều luật phức tạp, khó khăn và quan trọng hơn trong luật pháp nhà nước. Một ngày nào đó, quyết tâm này có thể xây dựng một thói quen văn hóa biết tôn trọng luật pháp của bất cứ công dân nào trong một đất nước văn minh. Đó là vì trật tự cũng giống như những bậc thang. Trước khi leo lên được bậc cao nhất, hãy bắt đầu bằng nấc thang thấp nhất, bởi lẽ "cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng phải bắt đầu bằng một bước đi nhỏ bé đầu tiên" (trích châm ngôn của Lão Tử). Tất cả mọi điều vĩ đại trên thế giới này đều bắt đầu từ những thứ nhỏ bé ở đâu đó, ở một khoảnh khắc nào đó trong quá khứ. Tất cả đều bắt đầu bằng một ý thức. Ý thức thật quan trọng, vì chúng sẽ trở thành hành động. Và hành động có thể trở thành thói quen. Và thói quen có thể trở thành một nếp sống. Và nếp sống có thể trở thành định mệnh cho một quốc gia, một dân tộc. Hãy tôn trọng cảnh sát giao thông, công an và nhân viên thi hành dịch vụ công! Đây là câu chuyện của một người dân ở Manila (Philippines): "Một lần nọ, khi đang lái xe ở Manila, tôi đã bị cảnh sát thổi vì không để ý tấm bảng hiệu giao thông cấm quẹo nhỏ xíu đặt ở góc đường, khuất sau hàng cây. Có bốn tài xế trước tôi cũng bị phạt. Tôi nghe họ đang cãi vã làm viên cảnh sát nổi nóng. Cả bốn người đều bị tịch thu bằng lái. Khi đến phiên mình, tôi lịch sự chào viên cảnh sát: "Good afternoon". Ông ta thoáng ngạc nhiên, xem tôi có ý định giễu cợt hay không. Tôi đã gọi ông ta là "officer" như cách gọi trân trọng của người Mỹ hoặc người Anh đối với viên chức nhà nước, rồi tôi cũng giải thích một cách lịch sự rằng tôi rất tôn trọng luật pháp và vì bảng hiệu giao thông vừa rồi quá nhỏ nên tôi không để ý. Tôi sẵn lòng chịu phạt, nhưng cũng đề xuất với ông ấy rằng nên thay một bảng báo hiệu lớn hơn để người lái xe dễ nhận thấy từ xa. Thật đáng ngạc nhiên. Viên cảnh sát không hề phạt tôi hay tịch thu bằng lái. Ông ấy còn gọi tôi là "sir" một vài lần, rồi khuyên tôi lần sau nên đi cẩn trọng hơn. Ngày hôm sau, tôi đã thấy chiếc biển báo giao thông được thay". Câu chuyện trên cho thấy sức mạnh của sự tôn trọng phẩm giá con người. Một con người được người khác đối xử đúng với vị trí và trách nhiệm của mình sẽ cảm thấy giá trị được nâng cao. Đó chính là giáo dục cộng đồng sâu sắc. Hãy suy nghĩ về thói quen mà chúng ta - những người đi đường và bị phạt - thường hối lộ cảnh sát giao thông. Qua hàng loạt bài báo về nạn mãi lộ trên đường, chúng ta thường nghĩ rằng giới cảnh sát phần lớn đều "ăn bẩn". Tuy nhiên, hãy xem cách mà chúng ta đã làm cho họ bị biến chất như thế nào. Họ đã học thói xấu đó từ chính những người đi đường như chúng ta khi đối xử với họ bằng tiền bạc, chứ không phải bằng thái độ tôn trọng nhân vị. Các chuyên gia tâm lý đều nhất trí rằng được tôn trọng là một trong những nhu cầu căn bản nhất của con người. Mọi người đều muốn mình được tôn trọng. Mọi người đều muốn mình được công nhận. Mọi người đều muốn được đối xử một cách chân thực. Vậy, chúng ta hãy đối xử với các công chức nhà nước đúng với trách nhiệm và phẩm giá của họ. Bởi vì khi chúng ta công nhận giá trị của họ, họ sẽ nhận ra giá trị của chính họ, cũng như giá trị của những bổn phận mà họ đang đóng góp cho tổ quốc. Sự tôn trọng đích thực có tầm quan trọng không thể nhận ra ngay được. Bởi vì những gì là thật sự quan trọng, chúng ta không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy bằng trái tim, theo nhà văn Hoàng tử Bé Antoine de St. Exupéry. NGUYỄN ĐẠT ÂN (Theo Internet)
June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30