Friday, September 4, 2009 2:42:55 PM
CHUYỆN ĐỜI
Trời đã khuya, khuya lắm rồi,… Hắn vẫn ngồi đó, một mình, ly càfê đã cạn từ lúc nào, ngồi trước máy vi tính mà đầu óc Hắn cứ suy nghĩ tận đâu đâu…
Ánh sáng mờ nhạt của cái máy vi tính và cái đèn bàn nhỏ xíu đặt sát dưới sàn hắt lên khiến thân hình hắn để lại một vệt dài, liêu xiêu trên bức tường loang lổ theo thời gian. Bất chợt Hắn nghe như từ cõi xa xăm vọng lên tiếng nhạc buồn của Trịnh: “đời sao im vắng như đồng lúa gặt xong, như rừng núi bỏ hoang, người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm”.
Phải! Hắn đang soi bóng Hắn, soi rọi vào ký ức để nghĩ về quá khứ, hiện tại và cả tương lai.
Hắn – Một chàng trai tỉnh lẻ sinh ra ở một vùng quê quanh năm nghèo khó. Cha mẹ Hắn cũng như bao nhiêu con người khác ở đó quanh năm lam lũ bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Mới sinh ra, Hắn đã chạm vào cái khó nghèo của người nông dân, tuổi thơ cơ cực với những ngày làm việc mệt nhọc và bát cơm độn ngô, sắn nhưng vẫn không đủ no vẫn còn hằn in trong tâm trí Hắn. Rất may, cha mẹ Hắn là người rất chăm chỉ, tuy vất vả, làm việc hàng ngày đến 8 – 9h tối mới về đến nhà, nhưng cha mẹ Hắn vẫn cố gắng lo cho anh em Hắn ăn học. Mẹ Hắn nói: Cha Mẹ nghèo chẳng có gì cho các con ngoài cái chữ…. Bây giờ nghĩ lại Hắn thấy thật thấm thía. Rất may, tuy không có điều kiện nhưng anh em Hắn cũng đã đang học đại học cả, dù sao….
Hắn nhớ lại câu nói của người thầy giáo mà Hắn rất tôn kính thời Hắn học phổ thông: Các em phải cố gắng làm sao để ba các em ở nhà mỗi khi nhậu say với mấy ông bạn mình có thể phanh ngực tự hào mà nói rằng, thằng đó nó là con tao…. Hắn nghe tim mình nhoi nhói, suốt bốn năm học đại học, Hắn ham chơi hơn hơn ham học, giờ nhìn lại mình, Hắn cũng thấy hơi tiếc tiếc, phải chi ngày ấy….
Bước vào cổng trường đại học, Hắn thấy mở ra trong Hắn một khung trời mới đầy ước mơ, hy vọng. Hắn nghĩ mình sẽ thực hiện được ước mơ của mình rồi đây! Nộp hồ sơ nhập học, Hắn tự nhủ thế là ta lại đậu đại học một lần nữa rồi – dù cho Hắn không đậu Luật khoa Thương mại như Hắn đăng ký.
Ngày ấy, vừa tốt nghiệp PTTH, như bao học sinh khác, Hắn cũng nộp đơn thi đại học, kết quả không tệ – Hắn đậu cả hai trường Luật và KHXH&NV. Thế nhưng, dù cho cha mẹ khuyến khích, thầy cô nhắc nhở Hắn vẫn quyết định không đi học đại học với chỉ một lập luận đơn giản không cần học đại học!
Thời gian đã chứng minh cho Hắn thấy, quan niệm của Hắn là sai lầm, ít ra cũng sai lầm đối với chính Hắn – Hắn không giỏi giang như người khác để có thể bỏ học đại học mà vẫn thành công!
Lăn lộn mấy năm với cuộc đời, Hắn chợt nhận ra rằng mình chẳng phải giỏi giang như mình nghĩ, cái tính tự cao, tự phụ trong con người hắn dần mất đi. Hắn nghĩ, bây giờ chỉ có hai con đường, một là đi học đại học lại để mong thay đổi, hai là tiếp tục cuộc sống “…đời ai vô công nhân phiêu bạt theo tiếng giờ, đã trải qua bao ngày ca tối, qua bao bận đổi ca, mới ghi cho đời bài tình ca kiếp công nhân…” như Hắn và đám bạn từng ngêu ngao. Và Hắn đã lựa chọn….
Bây giờ sắp thực hiện xong một phần sự lựa chọn đó, nghiêm túc kiểm điểm lại mình Hắn thấy Hắn đã không thực hiện được rất nhiều dự định mà Hắn đã vẽ ra từ khi mới vào đại học. Vào đại học, Hắn nghĩ mình phải học thật tốt – thần tượng của Hắn là Abraham Lincol mà. Hắn muốn thay đổi cuộc sống này, Hắn muốn làm sao cho cuộc sống của những người nông dân trong đó có cha mẹ Hắn, những người công nhân trong đó có bạn bè Hắn bớt lam lũ, nhọc nhằn hơn, cuộc sống này còn quá nhiều bất công cần phải dẹp bỏ. Có vẻ Hắn đang làm đúng lời nói của ai đó: 20 tuổi, người ta nghĩ mình có thể thay đổi được cả thế giới…. Nhưng bây giờ Hắn đã làm được những gì và sẽ làm được những gì? Mọi thứ không đơn giản như Hắn muốn, có lẽ sẽ không bao giờ như Hắn nghĩ hồi 20 tuổi, có vẻ bây giờ Hắn đã….30….
Nhưng thôi, cuộc sống có mặt này mặt khác, Hắn tự an ủi mình vậy. Trải qua bốn năm, biết bao thăng trầm, bao kỷ niệm buồn vui đã gắn bó cuộc đời sinh viên của Hắn. Những kỷ niệm với bạn bè chung lớp, với anh em hoạt động Đoàn, với những lần đi chiến dịch MHX,…. Hắn nhớ những ngày học ở lớp, những buổi chỉ mong lên giảng đường để gặp bạn bè mà thôi chứ không phải lên lớp để học. Hắn nhớ buổi sinh nhật Hắn bạn bè chẳng ai hẹn mà vẫn đông vui, vẫn rôm rả như lời thằng bạn nói: nhậu đến hết cả beer của quán… Hắn nhớ những lần tổ chức cho lớp đi chơi, tất bật chạy lên chạy xuống nhưng vui và chỉ lo bạn bè không đi được đông..… Hắn nhớ những lần đi chiến dịch tình nguyện, những con người chưa thân thiết nhưng đã sống chung với nhau thật là vui, và không ai lại không nhớ những ngày tháng ấy! Hắn cũng không thể quên được những kỷ niệm khi đi thi Olympic, những con người Hắn đã gặp trong Đoàn Trường, những người đã giúp đỡ Hắn, dìu dắt Hắn, cùng Hắn làm việc, cộng tác và những buổi tối ở lại cái văn phòng nhỏ bé đến khuya,…. Hắn nhớ...
Bất chợt, bất chợt, những ký ức trong Hắn như những lớp sóng ùa về khiến Hắn muốn ngộp thở. Mọi thứ giờ đây trong Hắn đang hiển hiện, quá khứ, thực tại cứ hòa quyện vào nhau, dồn dập. Hắn bơi chìm trong những miền xúc cảm khác nhau, người Hắn cứ ngây ra nhưng rồi Hắn chợt tỉnh, vì hiện tại bây giờ như bức tường đang chắn ngang hành lang ký ức của Hắn, tiếng trở mình của thằng bạn đã kéo Hắn về với thực tại.
Những ngày cuối của đời sinh viên, mọi thứ dường như tất bật hơn, mọi người vội vã hơn, duy chỉ có Hắn là vẫn bình chân như vại. Hắn cũng đã trải qua hơn hai tháng thực tập tại một Công ty do một người Thầy giới thiệu. Vào Công ty, Hắn lại nhận thấy những kiến thức của mình mong manh quá! Nhiều khi Hắn cũng chẳng biết phải làm sao, nhưng Hắn vẫn cố gắng và Hắn phải cố gắng. Hắn nhớ lại cái cảm giác của ngày đầu khi đến Công ty ấy, nó lạ lẫm lắm, nhưng cũng gần gũi lắm, Hắn chưa thể quên được cái cảm giác ấy, dù chỉ mảy may. Chuẩn bị hết kỳ thực tập, Hắn muốn nói với mọi người ở đó rằng: Hắn cảm ơn mọi người lắm lắm…. nhưng sao Hắn không thể nói được gì…. Hắn là con trai mà!
Rồi Hắn lại nghĩ đến tương lai, Hắn chưa có dự định làm việc ở đâu, tương lai gần phía trước Hắn không lo, Hắn cứ mải mê nghĩ rằng bốn năm nữa mình sẽ là một luật sư. Hắn cũng vạch ra cho mình một lộ trình, nhưng Hắn vẫn phải sống, phải kiếm một việc gì đó để làm để thực hiện dự định đó chứ, mọi thứ trong Hắn giờ đây rất mơ hồ, mông lung. Hắn từng nghĩ mình sẽ làm việc tại Công ty đang thực tập, nhưng rồi Hắn lại có cảm giác mình còn yếu quá, Hắn không muốn mình không hoàn thành tốt công việc, sao bây giờ tự nhiên Hắn lại tự ti thế nhỉ, chẳng giống Hắn tý nào cả. Càng nghĩ, Hắn lại càng thấy rối rắm, Hắn sẽ phải làm sao đây? Làm sao đây?... Hàng loạt những câu hỏi cuồng quay trong đầu óc Hắn, những hình ảnh của quá khứ, của hiện tại và của tương lai như những đoạn film cứ liên tiếp nhau diễn ra khiến cái đầu nhỏ bé của Hắn căng ra như những sợi dây đàn.
Trời đã khuya lắm, Hắn cũng không biết mình đã ngồi như thế này bao lâu rồi. Cuộc sống với những quy luật của nó vẫn đang viết tiếp từng trang, từng trang…. Quá khứ, hiện tại và cả tương lai cứ đan xen, hòa quyện vào nhau, lẫn lộn. Bất chợt, Hắn mở miệng nói một mình: Ngày mai,….
Monday, June 1, 2009 3:00:52 AM
Cha....
TÌNH CHA - ? - TRƯỜNG VŨ!
Tuesday, April 1, 2008 4:03:38 AM