Người với người sống để yêu nhau !!!

Nào ! ta cười lên nhé để bắt đầu ........!

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Nhạc Anh

[/ALIGN] Bạn là người thứ [/ALIGN]

Ta chỉ sống một lần trong đời

Ta chỉ sống một lần trong đời

Ta chỉ sống một lần trong đời, để gặp cha mẹ ta, để biết ta đã được yêu thương và chở che thế nào, để gặp thằng em thích ăn ô mai của ta, luôn nhõng nhẽo ta mỗi khi cần giúp gì đó.

Ta chỉ sống một lần trong đời ở ngôi nhà của ta. Căn gác nhỏ chỉ đứng vừa đầu ta với chi chít những bức tranh ngô nghê ta vẽ mà có lần bạn hỏi thì ta lại bảo "chính thằng em là tác giả". Gầm cầu thang xếp đầy những hộp đựng lá khô và đá được lượm nhặt qua mấy mùa như là chỉ dành riêng cho mình ta vậy.

Ta chỉ sống một lần trong đời để nhớ mặt trời lặn phía đồng xa, ta ngóng mẹ trở về những chiều. Hoàng hôn ôm ấp dáng mẹ mà tím cả những giấc mơ ta.

Ta chỉ sống một lần trong đời để gặp ông nội, người đã đem đến những điều trong trẻo nhất cho tuổi thơ của ta, để gặp bà nội và cảm ơn Chúa vì "Chúa muốn tạo ra thiên đường nên đã mang đến những người bà".

Ta chỉ sống một lần trong đời để gặp hai người bạn thân từ thủa ấu thơ, những người mà ngay cả lúc buồn, cũng chọc ta cười nghiêng ngả.

Ta chỉ sống một lần trong đời để yêu Hà Nội, yêu cái ồn ã chật chội của phố phường dù những ngày ta tắc đường, hớt hơ hớt hải đến trường tưởng chừng ngộp thở. Rồi mỗi sáng lại yêu cái tĩnh lặng và thênh thang của những con đường. Yêu Hà Nội những ngày mưa dầm dề và yêu cả những ngày nắng hanh hao.

Ta chỉ sống một lần trong đời để ước mơ, để theo đuổi nó tới cùng, để cảm nhận nỗi đau, biết đáp trả số phận rồi tự đứng lên đầy mạnh mẽ.

Ta chỉ sống một lần trong đời để đón nhận những rung động đầu tiên, để biết ai đó có ý nghĩa thế nào với ta và để biết ta cũng quan trọng với một ai đó.

Chỉ một lần trong đời ta được sống mà thôi.

Ăn tết Huế

Ăn tết Huế

Nếu bạn muốn đón một cái Tết đậm đà truyền thống, đủ đầy lễ nghi thì không còn nơi nào thích hợp hơn là về với cố đô Huế.

Huế vẫn còn lưu giữ được những nét truyền thống Á Đông trong những ngày Tết cổ truyền như tổ chức hội thi thả diều, chơi hội bài chòi, cúng chùa Gia Lạc, thả đèn hoa đăng và thưởng thức nhã nhạc cung đình trên sông Hương…

Cũng là một cái thú khi được tham quan, viếng thăm những đền đài lăng tẩm của vương triều xưa trong thời khắc giao mùa những ngày đầu năm.

Trong không khí trầm mặc cố hữu, nếu tinh ý bạn vẫn có thể “nghe” những “chộn rộn” rất riêng của Huế - một trong những điều làm nên “thương hiệu” tết Huế.

Phong vị tết Huế

Phong vị tết Huế

Khoảng 20 tháng chạp Âm lịch, cũng như nhiều vùng miền khác ở Việt Nam, không khí Tết Nguyên đán bắt đầu lan toả đến mọi nơi, mọi nhà của Huế: “Một tết chưa đủ sạch nhà, phải nhiều cái tết mới là no nê. Tết Trần, Tết Lý, Tết Lê, hơn trăm cái Tết, ai chê Tết nào”

Mùa Tết Huế thường trùng với mùa cưới hỏi. Những đôi tân hôn thật là hạnh phúc khi cùng lúc được hưởng niềm vui đón xuân mới và bước vào tuần trăng mật đầy cảm xúc yêu thương, mở đầu cho cuộc sống vợ chồng. Những lo toan về “hậu cưới" hay những ngày tháng tương lai có khi cũng tạm quên đi bởi hương vị của mùa xuân và tình yêu đôi lứa.

Từ khoảng 20 đến 28-29 Tết, ngoài việc mua sắm, nhiều gia đình tất bật chuẩn bị đón Tết. Đàn ông, con trai lo việc sơn quét, dọn dẹp, trang hoàn nhà cửa, lau chùi bàn thờ, đánh bóng đồ đồng, sửa sang chậu hoa... trong khi cánh đàn bà con gái lại lo việc bếp núc, làm một số mứt bánh ưa thích, dầm thịt, làm dưa, chao...

Chuẩn bị cúng Tết và “dự trữ” thức ăn cho những ngày Tết!. Những nhà còn đun củi bếp phải lo chuẩn bị đủ củi đun trong ba ngày Tết (mồng 1, 2, 3) vì sợ những ngày đó bổ củi sẽ làm “động đất” ảnh hưởng không tốt đến cuộc sống gia đình cả một năm.

Đêm 29 Tết (hoặc 28), từng gia đình quây quần bên bếp lửa hồng để cùng canh nồi bánh tét, bánh chưng. Hiện nay, phương thức đun củi cổ truyền ở Huế được sử dụng khá phổ biến, cho dù nấu bằng than hay điện tiện lợi hơn nhiều.

Phần lớn các gia đình nghèo, đến giờ phút cuối mới có đồng tiền tiêu Tết sau những ngày lao động vất vả. Nợ nần trong năm phải tìm mọi cách để trả cho chủ nợ, bí quá thì trả một ít và xin khất sang năm. Những năm gần đây, đời sống người dân Huế ngày càng khấm khá hơn và nhờ sự quan tâm của chính quyền các cấp, thành phố Huế cũng ngày ít đi những cảnh Tết buồn của những gia đình nghèo khó, của những trẻ em lang thang đường phố, của những người già không nơi nương tựa đáng thương.

Giây phút giao thừa thiêng liêng đã đến. Đất trời vạn vật cùng con người như hoà làm một. Nhà nhà đốt đèn, nến, thắp hương mới và bày biện xôi chè để cúng giao thừa, cầu mong phúc lộc cho đạI gia đình. Kể từ giấy phút này, trong nhà, ngoài ngõ “nội bất xuất, ngoại bất nhập” vì bước sang nhà láng giềng xem như “xông đất” nhà người.

Không khí Tết lúc này chính là không khí gia đình. Cả nhà thường quây quần xem chương trình Xuân trên vô tuyến truyền hình. Ở một số gia đình, ông bà, cha mẹ, anh chị đã mừng tiền năm mới (lì xì) cho con cháu, em út.

Thời gian đón giao thừa có thể kéo dài đến 2-3 giờ sáng. Sáng mồng một, cả gia đính ăn mặc những bộ cánh rất đẹp, tề tựu đông đủ để chuyện trò và đón khách đến xông đất. Ở Huế, người ta coi trọng việc xông đất ngày Tết, nên những người được mời xông đất thường là những người lớn tuổi, có phẩm hạnh, làm ăn phát đạt hoặc những người vui vẻ, dễ tính.

Trong những ngày Tết, nhất là ngày mồng một, các đền chùa ở Huế đông nghị khách “thập phương” đến dâng hương, tỏ lòng thành trước Đức Phật và cầu Ngài phù hộ độ trì cho gia đình, con cháu... đông nhất là các ngôi chùa nổI tiếng: Báo Quốc, Từ Đàm, Từ Hiếu, Châu Lâm, Thiên Mụ, Tường Vân...

Trong mấy ngày xuân, cứ thế mà mọi người đi chúc Tết nhau. Con cháu chúc ông bà, cha mẹ sống lâu trăm tuổi, ông bà cha mẹ chúc con trẻ sống hạnh phúc, học hành tấn tới, bạn bè chúc nhau may mắn, làm ăn phát đạt...

Ấm nồng Tết Huế

Ấm nồng Tết Huế

Huế đón tết từ giữa tháng chạp. Những ngày cuối năm, từ các làng hoa quanh Huế, người ta chở hoa về bày bán dọc bờ bắc sông Hương, hai bên Phú Văn Lâu và công viên Nghinh Lương Đình.

Hoa ở dưới sông, hoa trên đường phố, hoa theo đường hàng không về đây tụ hội. Nhìn hoa tôi nhớ lại những ngày yêu nhau dắt tay em đi giữa hoa muôn ngàn sắc, tay trong tay, nụ hoa hé nở trên môi em chúm chím thấy thật ấm lòng.

Những ngày giáp tết, có yêu nhau lắm thì thật khó kéo em ra khỏi nhà vì con gái Huế dịp này phải ở nhà để chuẩn bị tết. Người Huế ăn tết thường không thích mua đồ làm sẵn ở chợ nên các mẹ, các chị, các cô gái thường lo ăn tết theo kiểu chế biến tại nhà. Theo nếp ăn uống của mỗi gia đình mà tự làm mứt, dưa món, thịt dầm.

Mứt Huế thì đa dạng, thường là mứt gừng, mứt dừa, bí đao, sắn dây, bình tinh... Trái cây dầm là cóc, me, ổi dầm, vị chua chua ngọt ngọt của nước dầm, cây quả chỉ nghĩ tới cũng đủ thèm. Đặc sản của Huế còn là món “dưa món”, đồ chua ngọt với nhiều loại củ, quả như cà rốt, đu đủ, củ cải, dưa kiệu, đậu phụng rang, hành... được cắt tỉa, trình bày rất công phu.

Thứ không thể thiếu nữa là thịt dầm với thịt heo luộc, thịt bò bắp, đôi ba bộ sô, thịt nai dầm, khi khách đến thì vớt ra cắt lát nhỏ, uống với đôi ba ly rượu tết thật đã đời. Nhà nào cũng chuẩn bị công phu như vậy nên tết phải đến thăm nhau, bên ly rượu, nhành mai bàn luận chuyện đời.

Ngày ba mươi, cả nhà quây quần bên nhau làm bánh chưng, bénh tét. Buổi sáng dậy sớm lọc nếp ngâm với nước lạnh chừng vài giờ thì vớt ra, để cho ráo nước rồi gói với nhân làm bằng đậu xanh, mỡ heo. Lá chuối được cắt sẵn, quét sơ qua bằng khăn ấm rồi phết qua bằng nước mỡ heo rồi bọc quanh bánh, bánh chưng thì có khuôn, bánh tét thì tùy vào đôi tay khéo léo của mỗi người, tất cả được cột chặt bằng lạt. Nồi bánh được nổi lửa từ trưa 30 đến giờ giao thừa. Ngồi bên em quanh bếp lửa, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm yêu thương, không khí ấm áp xua đi cái se lạnh của đêm cuối năm mới thấy tình yêu thật đậm đà!

Người Huế gọi khách đến xông đất là đạp đất và tin rằng người đạp đất đầu tiên thế nào thì cả năm phải theo hên, xui, vận hạn của người ấy. Nên nếu có ấm áp bên em chừng nào thì phải ước chừng còn nửa tiếng đồng hồ là đến giao thừa thì phải tạm biệt yêu thương mà ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Vì nếu lỡ đạp đất nhà em thì cả năm lo ngay ngáy. Còn nếu về nhà qua khỏi thời khắc chuyển năm thì dễ bị nghe “mệ” chửi đầu năm rằng “Đồ con cái chi mà việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng”, có khi ba ngày tết không dám vác mặt về nhà.

Tết Huế là rứa, không ồn ào, tưng bừng như những nơi khác. Tết đầm ấm, lắng sâu chan chứa tình gia đình thân hữu hơn là xôn xao trên các nẻo đường. Những người con xứ Huế ai có đi xa, cuối năm đều nôn nao về quê ăn Tết. Nên hỏi Tết Huế vui hay không, mần răng trả lời được! Ngắm nhìn thành quách soi mình trên dòng Hương thơ mộng, từng hàng cây trầm mặc trong sương chiều mới thấy vẫn còn vương vấn đâu đây những nét truyền thống đáng yêu...

Tết ở xứ Huế mộng mơ

Tết ở xứ Huế mộng mơ

Mùa xuân xứ Huế, dù trải qua bao thăng trầm của thời gian, vẫn còn lưu giữ những nét truyền thống tốt đẹp và cả những nét mới trẻ trung, hiện đại. Tất cả hoà quyện làm nên một Tết Huế rất riêng, rất đáng để ta thưởng thức và suy ngẫm...

Huế vốn là nơi lễ nghi, kiểu cách trong nền nếp sinh hoạt, nhất là trong những dịp lễ tết thì điều này càng được thể hiện một cách rõ ràng hơn. Có lẽ vì vậy, nhắc đến Tết Huế, trước hết sẽ phải nhắc đến những lễ nghi, cúng kiếng. Và việc cúng kiếng của người Huế cũng thật khác. Nếu như với người Hà Nội, lễ cúng ông Công ông Táo mỗi 23 tháng Chạp là nghi lễ lớn, và được coi trọng, thì với người Huế, tiễn đưa ông Táo về trời đơn thuần chỉ cần một mâm cúng nhỏ, và cũng không có tục lệ thả cá chép đỏ như người Hà Nội. Dù khá đơn giản trong lễ cúng ông Công ông Táo, nhưng sự cúng kiếng trong những ngày Tết ở Huế thì lại rất cầu kì.

Tiếp sau lễ cúng ông Công ông Táo, thì sẽ có cúng tất niên, cúng tổ nghề, cúng rước ông bà về ăn tết, cúng giao thừa…Rồi từ sáng mồng một Tết trở đi còn phải cúng ông bà ngày ba bữa, đến chiều mồng Ba thì làm cỗ cúng đưa, rồi cúng đầu năm, cúng sao, cúng rằm Nguyên tiêu…Nhưng dù có phải cầu kì đến như thế nào đi chăng nữa, thì với người Huế, sự cúng kiếng đã trở thành một nét riêng, một nét không thể thiếu trong những ngày đầu năm, và cũng nhờ những cổ tục này mà người Huế dù có đi đâu, làm gì, vẫn luôn muốn tìm về gia đình, quây quần bên mâm cúng tất niên, đắm chìm trong không gian thành kính cùng với mùi nhang trầm ấm nồng.

Cái không khí Tết ở Huế chỉ thực sự được cảm nhận từ sau 23 tháng Chạp. Khi hoa bắt đầu hiện diện khắp mọi nơi. Không phải thành phố Hoa như Đà Lạt, những mỗi độ xuân về, Huế lại tràn ngập hoa khắp mọi nơi. Người ta chở Hoa bày bán dọc bờ bắc sông Hương, công viên Nghinh Lương Đình…và chẳng rõ tự bao giờ, đi dạo chợ Hoa đã trở thành một thói quen không thể thiếu đối với người Huế mỗi khi Tết về. Nào hoa huệ Nguyệt Biều, hoa cúc Bãi Dâu, thược dược Phú Thượng, hoa mai Dương Xuân...tất cả tạo nên một không gian Hoa rất riêng, rất đặc trưng của Huế.

Và Tết còn là dịp để các bà, các chị trổ tài nữ công gia chánh. Phụ nữ Huế thường ít khi chọn mua thực phẩm, bánh mứt làm sẵn ở chợ. Và dù cho hoàn cảnh có ra sao, địa vị xã hội thế nào, thì phụ nữ Huế đều có sở thích chế biến cho gia đình những món ngon để đón tết, và có lẽ vì vậy, cũng một loại mứt, cũng một món, mà mỗi gia đình lại có một hương vị riêng, một bí quyết riêng…Tết Huế có hàng trăm món ăn, mặn ngọt khác nhau, nhưng có lẽ nét đặc biệt của ẩm thực Tết ở Huế là những cỗ chay. Huế vốn nổi tiếng với các món ăn chay trong cung đình xưa và hầu hết phụ nữ Huế đều nấu được một hai món chay đặc sắc. Nhờ thế mà cỗ chay ngày tết rất phong phú và đặc sắc. Ngày nay, mặc dù hàng hóa chế biến sẵn ở siêu thị thường được chọn mua để sử dụng cho ngày Tết, nhất là với cuộc sống nhiều bận rộn như hiện nay nhưng phụ nữ Huế vẫn còn giữ được thói quen làm những món ăn ngày Tết, đặc biệt là dưa món, món ăn kèm với bánh Chưng không thể thiếu của Tết Huế.

Với ba ngày tết, xúng xính quần áo mới, tràn đầy niềm vui đầm ấm gia đình, mọi người quây quần bên nhau với ước vọng cho năm mới tốt đẹp , Tết đã mang một ý nghĩa thiêng liêng hơn bao giờ hết. Trời đất đã ban cho con người nguồn hạnh phúc vô bờ, một mùa xuân thần tiên, cũng là dịp để con người yêu thương nhau nhiều hơn.

Mùa xuân của xứ Huế đẹp dịu dàng và ý nghĩa như thế ...

Tết Huế

Tết Huế

Những cơn mưa dầm mùa đông thưa dần vào cuối năm, nhưng cữ rét chưa qua vẫn còn lạnh da diết. Chưa thể rời áo ấm khăn quàng, người già luôn ấp đầy than hồng để ủ ấm. Trong khí hậu ấy, người cố đô chuẩn bị ăn Tết.

Giữa tháng Chạp, từ các làng hoa Kim Long, Nguyệt Biều, Vỹ Dạ, Bãi Dâu hàng trăm loại hoa, kiểng theo xe, thuyền đổ về chợ hoa trải dọc bờ bắc sông Hương, trên bến Phú Văn Lâu. Nhiều nhất vẫn là hoa mai vàng nhưng thường xuất hiện muộn, chỉ tập trung ở chợ hoặc bán rong qua phố phường vào tuần cận Tết. Thời buổi kinh tế thị truờng có cả hoa đào từ Hà Nội đưa vào qua đường hàng không, tàu hoả. Đi chợ hoa, thủ trong túi áo khoác gói đậu phộng rang mua đâu đó dọc đường, dưới trời nắng nhạt hay lất phất mưa bụi, trong nhọn gió se vừa ngắm trăm bông nghìn tía vừa nhâm nhi từng hạt béo bùi thơm ngậy thì rất thú vị.

Ngoài các thứ cần thiết mua sắm để mừng xuân, riêng cái ăn- ăn Tết- đa số người Huế đến nay còn giữ “ truyền thống” không sính hàng chợ. Các món ăn được chế biến ngay tại nhà, tuỳ theo khẩu vị mỗi gia đình các loại mứt thông thường như bí đao, gừng, dừa, me… Các loại bánh đậu quyên, đậu xanh, nếp, thẫn, bình tinh…. Không có nắng phơi để lâu thì rãi trên sàn tre sấy bằng than. Món được yêu thích ngày Tết ở Huế có món gọi là …dưa món. Dưa gồm củ cải trắng, đu đủ, cà rốt tỉa tót hình hoa lá tỉ mỉ, oét, củ hành ta, củ kiệu sấy khô và đậu phộng rang nguyên hột ngâm trong thứ nước đường sóng sánh màu mật ong, để càng lâu càng thấm, ăn lai rai tới ra Giêng vẫn không bị úng hư. Món “ dưa” thịt heo luộc ngâm mắm, đường và món ăn đậu xanh đánh, đậu xanh đãi vỏ nấu với đường cát trắng, đánh nhuyễn nhừ bằng vá hoặc máy xay sinh tố để nguội đặc quánh như chè rau câu- cũng để dành được lâu. “ Dưa” thịt hễ lúc nào ăn thì gắp ra thái mỏng ăn kèm rau sống. Chè nấu cúng ông bà từ đêm giao thừa ăn nhâm nha tới mùng bảy hạ nêu, khỏi cần tủ lạnh, có người thích ăn chè kèm thịt heo ba chỉ luộc, khen ngon đến nhức răng, ngọt béo bùi đủ vị. Trái vả ngâm dấm, nem, tré, thịt heo ướp gia vị để ba ngày mới đem nướng, tương ớt, mắm tom chua cũng là các thứ thêm sắc và hương trong các bữa ăn gia đình ngày Tết hoặc đãi khách.

Bánh tét- bánh chưng dĩ nhiên không thể thiếu. Có điều bánh tét Huế không độn nhân bằng chuối, thịt heo nạt, hột vịt muối, không xào nếp với nước cốt dừa, trộn màu lá cẩm với lá dứa trước khi gói như ở Nam Bộ. Nếp được ngâm nước lạnh chừng vài giờ, để ráo rồi gói với nhân đậu xanh nhuyễn bọc mỡ tươi nắm thành thỏi dài hay vuông, buộc chặt bằng lạt giang. Mỗi đòn bánh tét, bánh chưng được gói với cả lít nếp, chẳng có nước dừa nên cũng để dành được khá lâu. Tuỳ nhà mà nồi bánh to hay nhỏ. Nấu từ trưa 30 cho tới trước giao thừa mới vớt bánh ra. Quanh bếp lửa ấm râm ran cơ man nào là chuyện kể, có người thân ở xa về càng nồng đậm không khí hàn huyên.

Huế có gần 100 ngôi chùa. Sau giao thừa mọi người rủ nhau đi chùa lễ Phật, hái lộc. Sáng mồng một tập trung trước bàn thờ gia tiên mừng tuổi, chúc thọ các bậc trọng tuổi trong gia tộc, trẻ con được nhận phong bao lì xì. Người Huế không gọi khách đến thăm nhà vào đầu năm mới là “ xông đất”, mà là “ đạp đất”. Người “ đạp đất” đầu tiên thế nào thì suốt năm mới liên xui theo tài đức, vận hạn kẻ ấy. Đến nay, vẫn không còn ít người tin như vậy!

Ba ngày xuân, mặc giới trẻ thích đến các điểm vui chơi, giải trí hiện đại, người già bây giờ không còn rạp Ba Tuần để đi xem hát hội, bói tuồng đầu năm nhưng vẫn giữ “ Tập tục” quây quần quanh chiếu bài tổ tôm, cờ oi hoặc đổ xâm hường. Tiếng xúc xắc gieo xuống tô xứ lanh canh, tiếng cười đùa trong đêm lạnh giá là kỷ niệm khó quên cho những ai đã từng ăn Tết ở cố đô rời xa Huế. Các trò “ cờ bạc” này đa số gói gọn trong gia đình, chẳng sát phạt ăn thua, đôi khi chỉ để quẹt lọ nghẹ lên mặt nhau nên thường giàu tiếng cười đùa.

Tết Huế, không khí mùi trầm hương xông ngát từ các đền chùa, mọi nhà. Tết Huế ấm nồng, lắng sâu hơn là tưng bừng như các nơi chón khác trên khắp các ngả đường. Những mái rêu phong soi mình trên dòng Hương Giang trầm lặng, luôn bàng bạc màn sương biêng biếc giữu mãi vẻ cổ kính từ ngàn xưa.

Để thay đổi

Để thay đổi

Yếu tính của sự sống là sự thay đổi. Toàn thể cuộc sống tự nó là một chuyến đi liều. Trong số hàng ngàn, hàng triệu cái liều lĩnh của cuộc đời mà ta phải dấn bước vào, cái liều lớn nhất có lẽ là liều lớn lên. Lớn lên không chỉ là sự trưởng thành về thể lý mà còn là sự trưởng thành về tinh thần. Mà một trong những yếu tố thể hiện điều ấy chính là việc dám độc lập.

Có người dù đi qua cả cuộc đời cũng chưa dám hay không bao giờ dám thực hiện một cú nhảy liều lĩnh nhất của cuộc đời mình là dám độc lập, dám lớn lên. Họ chưa một lần dám tách mình khỏi cha mẹ. Họ bằng lòng và an phận với những gì mình đang có.

"Sự yên ổn đích thực và duy nhất của đời sống chính là ở chỗ biết tích cực nếm trải sự bất an của cuộc đời". Hãy mạnh dạn tạo cho mình một sự thay đổi, làm một cú nhảy liều của cuộc đời để khẳng định tính độc lập cho mình và chấp nhận những hệ lụy có thể đến dù đau xót và tê tái đến đâu. Và cũng cần có sự can đảm nữa. Phải biết can đảm đương đầu với những điều mới mẻ, với chông gai, thử thách khi bắt đầu cuộc sống mới. Can đảm đối mặt với những điều mình chưa hề biết để tiến đến tương lai. Quá trình trưởng thành rất cần một tính cách dám liều.

Tình yêu sẽ đem lại động lực cho những thay đổi lớn lao ấy. Nó sẽ làm điểm tựa cho lòng can đảm để con người có thể làm mới chính mình. Tình yêu sẽ không khoanh tròn lại ở tình cảm trai gái mà đó còn là lòng yêu thương tôn trọng mà cha mẹ hay những người thân dành cho mình. Nếu bạn đã không may mắn có được tình yêu ấy thì bạn bè chính là nguồn động viên tốt nhất nhưng phải biết chọn lựa một cách khôn ngoan.

Nếu tôi được sinh ra trong một ngôi sao không may mắn, không có bất kỳ điểm tựa nào, không có nghĩa là tôi sẽ không tạo được sự lấy đà cho bản thân để có thể tự nắm lấy định mệnh của đời mình...
[/ALIGN]

Cho và nhận

Cho và nhận

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."

Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một mòn quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

Nàng công chúa ......!


Nàng công chúa.....

chưa viết

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29