Skip navigation.

Tin đáng chú ý trong ngày

Những bản tin liên quang đến Việt Nam

VÌ QUỐC VẬN, PHẢI TẨY CHAY THẾ VẬN

Chưa đầy 5 tháng nữa, hoạt động thể thao lớn nhất hành tinh sẽ khai diễn ở Bắc Kinh.


Từ nhiều năm trước, chính quyền Trung Quốc đã nỗ lực trên nhiều mặt nhằm quảng bá cho một đất nước đang dẫn đầu thế giới CS, với dân số đông nhất hành tinh.


Những vận động trường tầm cỡ, kèm theo là các công trình phụ trợ được hối hả dựng lên.


Người dân Bắc Kinh được khuyến cáo học thêm Anh ngữ, học cách giao tiếp và ứng xử cho phù hợp.


Ngay cả ngày khai mạc cũng được chọn để gây ấn tượng cho tâm lý và tín ngưỡng của người Á Đông: 08.08.08


Vạn sự tưởng chừng trơn tru tốt đẹp, bỗng nhiên Bắc Kinh nhận ra rằng: con tàu Thế Vận do mình làm đầu kéo năm nay phải chạy trên những quãng đường dằn xóc ghê gớm trước khi về đến ga cuối.


Phản ứng của quốc tế


Cú xóc đầu tiên đến từ đảo quốc lân cận. Khi phát giác hành trình của ngọn đuốc sẽ đi ngang qua Đài Loan, chính quyền ở đây đã phản ứng rất kiên quyết. Bản tin trên tờ The Wall Street Journal (13/03/2008) nói rằng, chính quyền Đài Loan đã dứt khoát từ chối không cho ngọn đuốc Thế Vận 2008 được phép đi vào bán đảo Đài Loan. Đơn giản chỉ vì họ không muốn thế giới hiểu rằng Đài Loan là một phần lãnh thổ của Trung Cộng.


Cú dằn dữ dội hơn đến từ vùng đất được mệnh danh là "Nóc nhà của thế giới". Dân tộc Tây Tạng chưa hề bị đồng hóa, và hơn bao giờ hết họ đang bày tỏ khao khát giành độc lập. Ngoài việc rước ngọn đuốc Tự do cho Tây Tạng xuất phát từ đỉnh Olympia để chạy song song với đuốc Thế Vận 2008, người Tạng khắp nơi trên thế giới đồng loạt đứng lên đòi độc lập. Từng đoàn người đi bộ từ Ấn Độ băng qua biên giới để đến Tây Tạng, lên tiếng phản đối chính sách cai trị mà Trung Quốc đang áp đặt lên quê hương mình. Bạo động bùng phát tại thủ đô Lhasa, Bắc Kinh phải sử dụng đến quân đội và ban hành lệnh thiết quân luật. Súng đã nổ và máu của những người đòi độc lập lại đổ trên đường phố Lhasa.


Thế giới tự do đổ dồn ánh mắt quan ngại về Trung Quốc. Nhiều quốc gia đã lên tiếng kêu gọi tẩy chay Thế Vận Hội 2008. Trong đó, nhiều nước tố cáo vai trò hậu thuẫn của Bắc Kinh cho chế độ diệt chủng ở Darfur.


Chủ tịch Hạ viện Mỹ, bà Nancy Pelosi, kêu gọi cộng đồng quốc tế lên án vụ đàn áp của Trung Quốc nhắm vào những người biểu tình chống chính phủ ở Tây Tạng, và nói rằng vụ xung đột này là một thách thức đối với lương tâm của nhân loại.


Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới kêu gọi các giới chức chính trị tẩy chay lễ khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh để phản đối việc nhà cầm quyền Trung Quốc đàn áp những người biểu tình tại Tây Tạng.


Ngoài ra, các nhân vật nổi tiếng cũng bày tỏ sự bất mãn trước các ứng xử của Bắc Kinh.


Đầu tiên là sự rút lui của đạo diễn lừng danh Steven Spielberg vào tháng 2/2008. Mặc dầu trước đó ông đã nhận làm cố vấn nghệ thuật cho buổi lễ khai mạc và bế mạc, nhưng ông ta cho rằng Trung Quốc chưa tỏ rõ thiện chí để chấm dứt đổ máu tại Darfur. Bắc Kinh vẫn tiếp tục mua dầu hỏa của Sudan và cung cấp phần lớn vũ khí cho cuộc xung đột tại Darfur.


Rồi Hoàng Tử Charles cũng tuyên bố không tham dự. Ông ủng hộ vị lãnh đạo tinh thần Dalai Lama, người đang sống lưu vong kể từ cuộc nổi dậy chống Trung Quốc bất thành vào năm 1959.


Tại một buổi trình diễn ở Thượng Hải hồi đầu tháng 3/2008, nữ ca sĩ Bjork của Iceland đã hô to "Tây Tạng !Tây Tạng" nhiều lần vào lúc trình diễn ca khúc có tựa là "Tuyên bố Độc lập." - Bộ Văn hóa Trung Quốc đã nổi giận và thông báo sẽ siết chặt kiểm soát đối với những buổi trình diễn và các ca sĩ nước ngoài.


Theo DCVOnline, Thủ tướng Ba Lan Donald Tusk cũng là nguyên thủ quốc gia đầu tiên trên thế giới tuyên bố sẽ không đến dự khai mạc Thế Vận Hội Bắc Kinh vào mùa hè năm nay để phản đối Trung Quốc đàn áp nhân dân Tây Tạng.


Thái độ của thanh niên và trí thức Việt Nam


Không lường trước được những rắc rối kể trên, và nhất là quá tin tưởng vào khả năng cai trị của người đồng chí CSVN, Bắc Kinh đã đi một nước cờ sai lầm vào cuối năm 2007. Ra tuyên bố Tam Sa để sáp nhập Hoàng Sa và Trường Sa, dự định nhân dịp Thế Vận Hội sẽ giới thiệu bản đồ vùng lãnh hải mới cho thế giới. Những tưởng rằng Lê Dũng chỉ đọc lời "cực lực phản đối" qua loa lấy lệ như những lần trước, rồi sóng biển Đông sẽ nhấn chìm tất cả.


Điều Bắc Kinh không ngờ đến là thanh niên và trí thức Việt Nam đâu còn cam chịu khoanh tay, nhắm mắt ngoan ngoãn tin vào hơn 700 cơ quan ngôn luận trong nước nhất tề bưng bít sự thật.


Hai cuộc biểu tình trước Đại sứ quán TQ ở Hà nội và Lãnh sự quán TQ ở Sài gòn vào sáng Chủ nhật 9/12/2007 như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt chính quyền Bắc Kinh. Hà nội lâm vào thế "trên đe dưới búa". Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao TQ nói gần nói xa : "Chúng tôi nhận thấy các tuyên bố khác nhau của Việt Nam trong các thời điểm lịch sử khác nhau…"


Điều Hà nội muốn giấu kín suốt 50 năm có nguy cơ đổ bể. Vì thế, trong các đợt biểu tình kế tiếp, quân đội, công an và mật vụ được huy động tối đa. Những người biểu tình ôn hòa để phản đối quân xâm lược ngơ ngác nhìn phản ứng của chính quyền, có người hoài nghi : "Công an và quân đội của Việt Nam hay là của Trung Quốc?"


Niềm tin của tầng lớp trí thức đối với chính quyền tuột dốc thê thảm. Những người trước đây không thèm quan tâm gì đến chính trị, bây giờ cũng không thể nhịn được cơn phẫn uất. Qua các diễn đàn trên mạng lưới Internet, họ không ngần ngại gọi đám lãnh đạo CSVN là những kẻ "dâng đất nhượng biển, bán nước cầu vinh"…


Không khí phản đối TQ lại được hâm nóng trở lại khi chính quyền Việt Nam trơ trẽn ủng hộ và tiến hành tổ chức đón ngọn đuốc Beijing 2008, theo lịch trình sẽ đến Sài gòn vào ngày 29/4/2008.


Biểu tình phản đối ngọn đuốc của quân xâm lược rước qua lãnh thổ Việt Nam là điều cần thiết, vì các lý do sau:


Chứng tỏ cho Bắc Kinh thấy rằng người Việt Nam không dễ dàng chịu khuất phục trước âm mưu xâm lấn lãnh thổ, dù nó được thực hiện tinh vi dưới bất kỳ hình thức nào.


Cơ hội bày tỏ chánh nghĩa cho toàn thế giới, qua đó đặt áp lực lên nhà cầm quyền Trung Quốc về chính sách đối ngoại dựa trên vị thế nước lớn của họ.


Cuộc biểu tình cần phải quy mô nhằm tạo được tiếng vang lớn. Chưa thể lấy lại Hoàng Sa, nhưng cần phải có dấu mốc để duy trì quyết tâm, tránh để bị nhấn chìm vào quên lãng như tình trạng 34 năm qua.


Làm thế nào để mỗi khi binh lính TQ muốn xả súng vào thường dân Việt Nam trên biển Đông, họ phải e dè hơn !


Không ái ngại cho những kẻ cam tâm cầm đuốc chạy theo vết xe đổ của Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống.


Chỉ day dứt: Làm sao cảnh cáo được kẻ gây ra tội ác, khi ngọn lửa bạo tàn của nó vẫn cháy ngang ngược trên đầu người bị hại?

Mục sư Nguyễn Công Chính, quản nhiệm Giáo hạt Mennonite ở Tây Nguyên, đã bị công an thành phố Pleiku thẩm vấn và đánh sưng hết m

Hôm thứ Ba mồng 5-9-2006, Mục sư Nguyễn Công Chính, quản nhiệm Giáo hạt Mennonite ở Tây Nguyên, đã bị công an thành phố Pleiku thẩm vấn và đánh sưng hết mặt mày.
Theo lời kể của Mục sư Nguyễn Công Chính với phái viên đài Á Châu Tự Do: “Vào lúc 13:30 ngày 5-9, công an phường Hoa Lư, thành phố Pleiku có mời tôi lên làm việc, theo giấy mời là ông Sơn, đội trưởng an ninh phòng P38 của tỉnh, nhưng khi tôi đến đó gặp rất đông người, trong đó tôi được biết có ông Lâm, trung tá trưởng phòng an ninh Gia Lai, ông Lâm, rồi ông Y-Phương cũng là an ninh tỉnh, rồi ông Thụ, trung tá, phó phòng an ninh điều tra công an Gia Lai…
Khi vào làm việc thì họ đóng chặt cửa phòng trước và sau, họ đi thẳng vào vấn đề, họ chửi, họ dùng những lời nói thô tục và đánh đập tôi …”

http://my.opera.com/Tieuxitrumaqt/homes/voice/MsChinh_Congan_part1.mp3

Suy nghĩ sau một chuyến đi xa - Nguyễn Tiến Trung

Suy nghĩ sau một chuyến đi xa
Nguyễn Tiến Trung

Khi tôi ngồi viết những dòng này thì tôi đã ở cách nước Mỹ hàng ngàn dặm. Chuyến đi vừa rồi đã để lại những kỉ niệm khó quên trong tôi. Niềm vui thì nhiều lắm, nỗi buồn cũng chẳng thiếu. Đang ở giữa Paris hoa lệ, tôi bỗng nhớ về một Sài Gòn nhỏ trên đất Mỹ, để rồi nhớ tha thiết hình bóng quê nhà.

Đất nước Việt Nam còn rất nghèo. Nền kinh tế chủ yếu dựa vào việc xuất khẩu dầu thô, đã thế lại bị « giặc nội xâm » tham nhũng hoành hoành. Chính viện phó viện kinh tế Việt Nam, phó giáo sư, tiến sĩ Trần Đình Thiên đã đánh giá việc Việt Nam sắp vào WTO rằng : « Việt Nam tăng trưởng nhanh nhưng vẫn tụt hậu xa hơn cả về lượng và chất, sức cạnh tranh tụt 21 bậc trong 2 năm 2004, 2005 (Theo đánh giá xếp hạng của Diễn đàn Kinh tế Thế giới - WEF). ». Chính quyền Việt Nam hiện tại đang thế chấp tương lai của đất nước bằng nguồn tài nguyên thô không phải là vô tận.

Nhìn lại lịch sử, những người lãnh đạo đất nước trong nửa sau thế kỷ 20 chưa bao giờ có đủ khả năng để biến Việt Nam thành một nước độc lập thật sự. Trước năm 1990, kinh tế Việt Nam phụ thuộc vào viện trợ của Liên Xô, Trung Quốc,... Sau đó đến tận bây giờ, kinh tế Việt Nam lại phụ thuộc vào viện trợ (mà thực chất là vay nợ) của các quốc gia giàu có khác trên thế giới. Hình ảnh phái đoàn Việt Nam phải chầu chực để được đàm phán với phái đoàn Hoa Kỳ về vấn đề WTO, hình ảnh chính phủ Việt Nam trải thảm đỏ đón Bill Gates đã nói lên sự phụ thuộc đó.

Những người lãnh đạo đảng cộng sản hiểu rõ chỉ có đoàn kết dân tộc mới có thể đưa đất nước ra khỏi cơn khủng hoảng hiện nay : khủng hoảng về niềm tin, về chính trị, kinh tế, đạo đức xã hội.

Thế nhưng, chính những người lãnh đạo hiện nay lại đang chia rẽ dân tộc. Đoàn kết không thể nào có được khi nó dựa trên nguyên tắc một đảng độc tài. Một đảng duy nhất lãnh đạo có nghĩa là chỉ chấp nhận một luồng tư tưởng duy nhất. Nó tất dẫn đến việc triệt tiêu những luồng tư tưởng khác tồn tại trong xã hội bằng những hình thức vi phạm hiến pháp- vi phạm dân quyền và nhân quyền. Việc ngăn cấm báo chí tư nhân, ngăn cấm quyền tự do lập hội, lập đảng; bầu cử, ứng cử phải thông qua Mặt trận Tổ quốc – cơ quan của đảng cộng sản đã khiến người dân Việt Nam không còn niềm tin vào một chính quyền « của dân, do dân, vì dân ». Một chính phủ vi hiến như vậy làm sao có thể đoàn kết cả dân tộc để đưa đất nước đi lên.

Những người đứng đầu đất nước cũng biết rằng xây dựng một xã hội « công bằng, dân chủ » là điều kiện tiên quyết của « dân giàu, nước mạnh » thể hiện qua các câu khẩu hiệu nhan nhản trên đường phố. Tổng bí thư Nông Đức Mạnh đã nói rõ : « tôn trọng mọi ý kiến khác biệt ». Thế nhưng khi những thanh niên Việt Nam muốn góp ý xây dựng một xã hội dân chủ chân chính thì lại không nhận được hồi âm từ phía chính quyền. Điều này cho thấy những người lãnh đạo đảng cộng sản vẫn tiếp tục lừa dối nhân dân. Bức thư của tôi gửi bộ trưởng bộ giáo dục và bản kiến nghị gửi đại hội X không được hồi âm đã nói lên điều đó.

Như vậy, việc hô hào đoàn kết dân tộc nhưng dựa trên nguyên tắc độc đảng sẽ chỉ khiến dân tộc càng chia rẽ, đất nước càng tụt hậu.

Ngược lại, một số người Việt không cộng sản tại hải ngoại và trong nước đòi dân chủ cho Việt Nam nhưng lại không chấp nhận các thành phần khác với mình. Dân chủ nghĩa là mọi thành phần trong xã hội, mọi đảng phái đều được quyền tự do hoạt động và tham gia vào các chức vụ dân cử. Những người lãnh đạo sẽ do lá phiếu của nhân dân quyết định. Không ai có quyền cấm đoán một chính đảng nào hoạt động vì nó đi ngược lại những nguyên tắc căn bản của dân chủ. Những mâu thuẫn như vậy sẽ khó được nhân dân trong nước nói chung và thành phần thanh niên sinh sau 1975 chấp nhận và ủng hộ.

Và như thế, đòi dân chủ nhưng lại không muốn đoàn kết cũng sẽ không thể nào thành công trong việc dân chủ hóa đất nước và đưa đất nước tiến lên.

Tóm lại, để xây dựng một Việt Nam dân chủ, giàu mạnh, điều cần phải làm ngay là đoàn kết dân tộc trên nguyên tắc dân chủ. Những điều kiện căn bản của một xã hội dân chủ cũng chính là những điều mà Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ mong muốn. Đó là người dân Việt Nam phải được quyền:

1.Tự do ngôn luận và tự do báo chí.
2.Tự do lập hội và tự do lập đảng.
3.Tự do bầu cử và tự do ứng cử.

Những điều trên không những đúng với pháp lý, đạo lý, mà còn được nhân dân đồng tình và quốc tế ủng hộ.



Nền dân chủ của Việt Nam đã bắt đầu phôi thai với sự xuất hiện và hoạt động công khai của đảng Dân Chủ (XXI) do giáo sư Hoàng Minh Chính làm tổng thư ký và giáo sư Trần Khuê làm phó tổng thư ký. Đây là chính đảng đầu tiên đối lập công khai với đảng cộng sản, và tôi tin tưởng rằng trong thời gian tới, các chính đảng khác cũng sẽ nhanh chóng hình thành.

Thanh niên Việt Nam sẽ không ngủ gục mà sẽ tận dụng thời cơ này để hành động. Tương lai Việt Nam không thể thiếu sự tham gia quyết định của tuổi trẻ Việt Nam.

Doanh Nhân Phạm Bá Hải trả lời phỏng vấn Công An

"Phỏng Vấn" đặc Biệt

let's see

KHỐI 8406 CHÀO MỪNG ĐẢNG DÂN CHỦ VIỆT NAM

KHỐI 8406 CHÀO MỪNG ĐẢNG DÂN CHỦ VIỆT NAM

CÔNG KHAI KHÔI PHỤC HOẠT ĐỘNG TỪ NGÀY 01-6-2006

Việt Nam, ngày 01 tháng 6 năm 2006

Đảng Dân Chủ Việt Nam ra đời ngày 30-6-1944 và đã bị buộc tự giải thể năm 1988. Hôm nay, ngày 01-6-2006, ông Hoàng Minh Chính, cựu Tổng Thư ký Đảng Dân chủ Việt Nam đã long trọng tuyên bố kể từ đây Đảng Dân chủ Việt Nam công khai khôi phục sinh hoạt và được gọi tắt là Đảng Dân chủ (XXI).

Trong Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006 ngày 8-4-2006 tức là Tuyên ngôn 8406, ngoài mục tiêu cao nhất là giải thể chế độ cộng sản độc quyền độc đảng chuyển đổi thành chế độ dân chủ đa nguyên đa đảng, Khối 8406 đã đưa ra một trong 4 mục tiêu cụ thể là thiết lập lại một trong các quyền cơ bản của toàn Dân là Quyền Tự do hội họp, lập hội, lập đảng, bầu cử và ứng cử theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 25 : “Mọi Công dân… đều có quyền và cơ hội để (a) tham gia vào việc điều hành các công việc xã hội một cách trực tiếp hoặc thông qua những đại diện được họ tự do lựa chọn”; (b) bầu cử và ứng cử trong các cuộc bầu cử định kỳ chân thực, bằng phổ thông đầu phiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín nhằm đảm bảo cho cử tri tự do bày tỏ ý nguyện của mình”.

Vì thế việc Đảng Dân chủ (XXI) công khai phục hoạt đã đặt một mốc rất quan trọng trong sinh hoạt chính trị đa nguyên đa đảng đáng mong đợi của Đất nước Việt Nam sau một thời gian dài đảng Cộng sản Việt Nam một mình thao túng độc diễn độc đoán dẫn đến bao quốc nhục và quốc nạn tang thương bế tắc không có lối thoát cho Tổ quốc Việt Nam, dù Đảng Dân chủ (XXI) có thực lực thế nào, sẽ thành công đến đâu trong cống hiến cho Đồng bào và Tổ quốc Việt Nam.

Khối 8406 chân thành chào mừng Đảng Dân chủ Việt Nam công khai phục hoạt, vì việc nầy là một sự kiện quan trọng và đầy ý nghĩa của Dân tộc Việt Nam trong giai đoạn quyết liệt hiện nay, tất nhiên chắc chắn dẫn đến việc các Đảng phái Dân chủ khác lần lượt xuất hiện, để cùng nhau cạnh tranh lành mạnh trong một nền dân chủ đa nguyên, đa đảng chân chính.

Khối 8406 cầu chúc Đảng Dân chủ (XXI) thu phục được nhân tâm, gia tăng đảng viên, có cương lĩnh, mục tiêu, phương pháp, đường lối phù hợp với truyền thống đạo đức Việt Nam và các tiêu chí văn minh nhân loại hôm nay.

Chân thành chúc mừng,



Đại diện lâm thời 1.250 thành viên Khối 8406 :

Đỗ Nam Hải, Sài Gòn

Trần Anh Kim, Thái Bình

Nguyễn Văn Lý, Huế

sad news

Trang web nay se khong duoc cap nhat cac ban tin cung nhu hinh anh trong 1 tuan (khong internet + benh nang)

Tuyên Ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006

Tuyên Ngôn
Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006
(Tuyên Ngôn 8406 công bố lần 2)
của 166 Nhà Đấu tranh
Dân chủ quốc nội Việt Nam

Việt Nam, ngày 8-4-2006
Công bố lần 2 tại Việt Nam, ngày 27-4-2006


Kính gửi Đồng bào Việt Nam ở trong và ngoài Nước,
Chúng tôi, ký tên dưới đây, đại diện cho hàng trăm nhà đấu tranh Dân chủ ở quốc nội và tất cả mọi người Dân nào đang khao khát một nền Dân chủ chân chính cho Quê hương Việt Nam hôm nay, đồng thanh lên tiếng :

I. Thực trạng của Việt Nam
1- Trong cuộc Cách mạng tháng 8-1945, sự lựa chọn của toàn Dân tộc ta là Độc lập Dân tộc, chứ không phải là chủ nghĩa xã hội. Bản Tuyên Ngôn Độc Lập ngày 2-9-1945 chẳng nhắc đến một từ nào về chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản cả. Hai nguyên nhân chính làm nên thắng lợi của cuộc Cách mạng ấy là Khát vọng Độc lập Dân tộc và Khoảng trống quyền lực lúc bấy giờ ở Việt Nam (quân Nhật đã đầu hàng phe Đồng minh ngày 15-8-1945 và thực dân Pháp đã bị quân Nhật đảo chính cướp quyền từ ngày 9-3-1945).

Rõ ràng mục tiêu của cuộc cách mạng ấy đã bị đảng Cộng sản Việt Nam đánh tráo. Và dĩ nhiên, Quyền Dân tộc tự quyết cũng hoàn toàn bị thủ tiêu. Đã có ít nhất 2 cơ hội lịch sử rất thuận lợi là năm 1954 ở miền Bắc và năm 1975 trên cả nước, để Dân tộc khẳng định Quyền tự quyết của mình. Nhưng tất cả đều đã bị đảng Cộng sản Việt Nam tráo trở không thực hiện. Vì một khi nền chuyên chính vô sản đã được thiết lập, thì theo Lênin, chức năng đầu tiên của nó chính là : bạo lực và khủng bố trấn áp !

2- Tiếp đến, ngày 2-9-1945 tại Hà Nội, ông Hồ Chí Minh, Chủ tịch Chính phủ lâm thời Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã trịnh trọng tuyên bố với Dân tộc và với Thế giới rằng : "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được ; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Lời nói bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập nǎm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là : mọi Dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do. Bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của Cách mạng Pháp nǎm 1791 cũng nói : "Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi ; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi". Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…”. (trích Tuyên Ngôn Độc Lập 2-9-1945).

Thế nhưng, tất cả những quyền thiêng liêng ấy của Dân tộc đều bị chà đạp thô bạo ngay sau đó, khi mà chính quyền cộng sản được dựng lên.

3- Đến tháng 2-1951 Tuyên ngôn của đảng Lao động Việt Nam (nay là đảng Cộng sản Việt Nam) kỳ đại hội lần thứ 2, đã viết: “Chủ nghĩa của Đảng là chủ nghĩa Mác–Lênin”. Và trong Điều Lệ, phần Mục Đích và Tôn Chỉ còn khẳng định rõ ràng hơn : “Đảng Lao động Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác - Ǎngghen - Lênin - Xtalin và tư tưởng Mao Trạch Đông, kết hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng…”.

Kể từ đó, nhất là ở miền Bắc sau năm 1954, rồi cả nước sau ngày 30-4-1975, bóng ma của chủ nghĩa cộng sản đã luôn đè ám lên đầu, lên cổ toàn Dân Việt Nam. Chính cái bóng ma ấy chứ không phải là cái gì khác đã triệt tiêu hầu hết những quyền con người của Nhân dân Việt Nam. Và hôm nay, nó vẫn đang tạm đô hộ, chiếm đóng lên cả 2 mặt tinh thần và thể chất của toàn Dân tộc Việt Nam.

II. Qui luật phổ biến toàn cầu
1- Lịch sử đã minh định rằng mọi quyền tự do, dân chủ ở bất cứ một chế độ độc đảng toàn trị nào, dù cộng sản hay không cộng sản, cũng đều bị chà đạp không thương tiếc, chỉ khác nhau ở mức độ mà thôi. Bất hạnh thay là cho đến nay, Dân tộc Việt Nam vẫn thuộc về một trong số ít các Quốc gia trên thế giới còn bị cai trị bởi chế độ độc đảng toàn trị cộng sản. Điều này thể hiện cụ thể tại Điều 4 của Hiến pháp Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hiện hành, rằng : “Đảng cộng sản Việt Nam... theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội.” Chính vì điều này mà các quyền tự do, dân chủ của Nhân dân đã hoàn toàn bị triệt tiêu, may ra chỉ còn vài mẩu vụn mà thôi !

2- Chính hệ thống quyền lực không hề chấp nhận cạnh tranh và không hề chấp nhận bị thay thế này đã thúc đẩy mạnh mẽ đà thoái hoá, biến chất của toàn bộ hệ thống ấy. Vì chẳng có qui luật và nguyên tắc cạnh tranh công bằng nào trên chính trường, nên sau những kỳ bầu cử toàn Dân không thể chọn được những con người và những lực lượng chính trị xứng đáng nhất. Bộ máy lãnh đạo, quản lý và điều hành do vậy ngày càng hư hỏng, rệu rã từ trung ương xuống cơ sở địa phương. Hậu quả là Việt Nam hôm nay trở thành Quốc gia bị tụt hậu quá xa so với các Nước trong khu vực và thế giới. Quốc nhục này và các quốc nạn khác khó bề tẩy xóa. Vấn đề của mọi vấn đề, nguyên nhân của mọi nguyên nhân chính vì đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng chính trị duy nhất lãnh đạo Đất nước ! Thực tiễn đã xác minh rằng bất kỳ Nước nào đã bị rơi vào quỹ đạo của chủ nghĩa cộng sản thì đều điêu tàn thê thảm cả. Liên Xô, cái nôi cộng sản, cùng với các Nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu khác, đã dũng cảm vượt qua chính mình để quay lại tìm đường đi đúng cho Dân tộc họ.

3- Chúng ta đều hiểu rằng : không ai có thể sửa được lịch sử, nhưng có thể bẻ chiều lịch sử. Và điều quan trọng hơn là qua những bài học của lịch sử, định hướng tốt cho tương lai. Con đường hôm qua của Dân tộc ta đã bị những người Cộng sản Việt Nam chọn một cách vội vàng, thiếu chín chắn và áp đặt cho cả Dân tộc một cách khiên cưỡng. Con đường ấy thực tế đã chứng minh là hoàn toàn sai lạc. Vì vậy Dân tộc ta hôm nay phải chọn lại con đường cho mình. Và chắc chắn cả Dân tộc cùng chọn sẽ tốt hơn một người hay một nhóm người nào đó. Đảng cộng sản Việt Nam cũng chỉ là một bộ phận của Dân tộc, nên không thể mạo danh Dân tộc để chọn thay ! Trước Dân tộc và lịch sử suốt hơn nửa thế kỷ qua (1954–2006), Đảng cầm quyền ấy đã tiếm danh chứ không chính danh chút nào ! Bởi lẽ các cuộc bầu cử thực sự tự do hoàn toàn vắng bóng ở Việt Nam.

Từ thực trạng và qui luật trên đây, với ý thức trách nhiệm của Công dân trước vận mệnh Đất nước, chúng tôi xin được phép giãi bày cùng toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước :

III. Mục tiêu, phương pháp và ý nghĩa cuộc đấu tranh
1- Mục tiêu cao nhất trong cuộc đấu tranh giành tự do, dân chủ cho Dân tộc hôm nay là làm cho thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay phải bị thay thế triệt để, chứ không phải được “đổi mới” từng phần hay điều chỉnh vặt vãnh như đang xảy ra. Cụ thể là phải chuyển từ thể chế chính trị nhất nguyên, độc đảng, không có cạnh tranh trên chính trường hiện nay, sang thể chế chính trị đa nguyên, đa đảng, có cạnh tranh lành mạnh, phù hợp với những đòi hỏi chính đáng của Đất nước, trong đó hệ thống tam quyền Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp phải được phân lập rõ ràng, phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế và trải nghiệm của Nhân loại qua những nền dân chủ đắt giá và đầy thành tựu.

Mục tiêu cụ thể là thiết lập lại các quyền cơ bản của toàn Dân sau đây :

- Quyền Tự do Thông tin Ngôn luận theo Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị của Liên Hiệp Quốc được biểu quyết ngày 16.12.1966, Việt Nam xin tham gia ngày 24-9-1982, điều 19,2 : “Mọi người có quyền tự do ngôn luận, quyền nầy bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức truyền miệng, bằng bản viết, bản in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác tuỳ theo sự lựa chọn của mình”. Nghĩa là các đảng phái, tổ chức, cá nhân có quyền thông tin ngôn luận qua báo chí, phát thanh, truyền hình và các phương tiện truyền thông đại chúng khác mà không cần đợi phép của nhà cầm quyền.

- Quyền Tự do hội họp, lập hội, lập đảng, bầu cử và ứng cử theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 21 : “Mọi Công dân… đều có quyền và cơ hội để (a) tham gia vào việc điều hành các công việc xã hội một cách trực tiếp hoặc thông qua những đại diện được họ tự do lựa chọn”; (b) bầu cử và ứng cử trong các cuộc bầu cử định kỳ chân thực, bằng phổ thông đầu phiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín nhằm đảm bảo cho cử tri tự do bày tỏ ý nguyện của mình”. Nghĩa là các đảng phái thuộc mọi khuynh hướng cùng nhau cạnh tranh lành mạnh trong một nền dân chủ đa nguyên, đa đảng chân chính.

- Quyền Tự do hoạt động Công đoàn độc lập và Quyền Đình công chính đáng theo Công ước Quốc tế về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, được Liên Hiệp Quốc biểu quyết ngày 16-12-1966, điều 7 và 8 : “Các Quốc gia thành viên của Công ước công nhận quyền của mọi người được hưởng những điều kiện làm việc công bằng và thuận lợi…, quyền của mọi người được thành lập và gia nhập Công đoàn mà mình lựa chọn, chỉ phải tuân theo quy chế của Tổ chức đó để thúc đẩy và bảo vệ các lợi ích kinh tế và xã hội của mình… (với) quyền đình công…”. Các công đoàn này phải là những tổ chức duy nhất hoạt động độc lập, không có những loại Công đoàn tay sai của nhà cầm quyền.

- Quyền Tự do Tôn giáo theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, điều 18 : “Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tín ngưỡng và tôn giáo. Quyền tự do này bao gồm tự do có hoặc theo một Tôn giáo hoặc Tín ngưỡng do mình lựa chọn, tự do bày tỏ Tín ngưỡng hoặc Tôn giáo một mình hoặc trong tập thể với nhiều người khác, một cách công khai hoặc thầm kín dưới hình thức thờ cúng, cầu nguyện, thực hành và truyền đạo”. Các Tôn giáo này phải hoạt động độc lập, chứ không thể bị biến thành công cụ cho nhà cầm quyền.

2- Phương pháp của cuộc đấu tranh này là hòa bình, bất bạo động. Và chính Dân tộc Việt Nam chủ động thực hiện cuộc đấu tranh này. Tuy nhiên, chúng ta rất cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình và ngày càng hiệu quả của tất cả những bạn bè trên thế giới. Thông qua những phương tiện thông tin hiện đại và qua sự giao lưu quốc tế ngày càng rộng mở, chúng ta sẽ tìm mọi cách giúp Đồng bào kiện toàn nhận thức. Và một khi Nhân dân đã có nhận thức đúng và rõ thì nhất định sẽ biết hành động thích hợp và hiệu quả.

3- Ý nghĩa của cuộc đấu tranh này là làm cho chính nghĩa thắng phi nghĩa, tiến bộ thắng lạc hậu, các lực lượng dân tộc đang vận dụng đúng quy luật của cuộc sống và xu thế của thời đại thắng những tà lực đang tìm cách đi ngược lại những xu thế và quy luật ấy. Đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn đồng hành cùng Dân tộc hay không là tùy ở mức độ đảng ấy có khách quan, công bằng, sáng suốt và khiêm tốn chấp nhận các nguyên tắc bình đẳng của cuộc cạnh tranh lành mạnh hay không, chỉ có thể chế chính trị độc đảng ấy là dứt khoát phải bị chôn táng vĩnh viễn vào quá khứ. Từ đó, Dân tộc sẽ tìm được những con người tốt nhất, những lực lượng chính trị giỏi nhất sau mỗi kỳ bầu cử để lãnh đạo Đất nước. Nguyên tắc “lẽ phải toàn thắng” sẽ được thiết lập và cuộc sống cá nhân sẽ trở nên tốt hơn, xã hội sẽ trở nên nhân bản hơn và Đồng bào sẽ sống với nhau thân thiện hơn.

Chúng tôi mong ước Tuyên ngôn này thúc đẩy được sự đóng góp tích cực của Đồng bào trong ngoài Nước và sự ủng hộ của Bạn bè Quốc tế. Chúng tôi chân thành cảm ơn và kêu gọi các Cơ quan Liên Hiệp Quốc, các Quốc hội, Chính phủ, Tổ chức Quốc tế và Bạn bè trên toàn thế giới tiếp tục ủng hộ cách nhiệt tình và hiệu quả cho cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa này, góp phần đưa Tổ quốc Việt Nam sớm sánh vai cùng các Nước văn minh, đạo đức, thịnh vượng, tự do trong cộng đồng Nhân loại hôm nay.



Đồng tuyên bố tại Việt Nam ngày 08 tháng 4
năm 2006

1. Bs Nguyễn Xuân An, Huế
3. Gv Đặng Văn Anh, Huế
5. Gs Nguyễn Kim Anh, Huế
7.Dn Cai Viết Bản, Sài Gòn
9. Lm F.X. Lê Văn Cao, Huế
11. Lm Giuse Hoàng Cẩn, Huế
13. Lm Giuse Nguyễn Văn Chánh, Huế
15. Gs Hoàng Minh Chính, Hà Nội
17. Ths Đặng Quốc Cường, Huế
19. Dn Hồ Ngọc Diệp, Đà Nẵng
21. Gv Trần Doãn, Quảng Ngãi
23. Gv Hồ Anh Dũng, Huế
25. Gs Trương Quang Dũng, Huế
27. Cựu Đại tá Phạm Quế Dương, Hà Nội
31. Bs Hồ Đông, Vĩnh Long,
33. Lm Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Huế
35. Ks Hoàng Minh Hà, Hải Phòng
37. Gs Lê Hữu Hà, Hải Phòng
39. Gv Lê Nguyễn Xuân Hà, Huế
41. Ks Đỗ Nam Hải, Sài Gòn
43. Kt Trần Việt Hải, Vũng Tàu
45. Dn Nguyễn Thị Hạnh, Đà Nẵng
47. Gs Đặng Minh Hảo, Huế
49. Nv Trần Mạnh Hảo, Sài Gòn
51. Lm Giuse Nguyễn Đức Hiểu, Bắc Ninh
53. Ks Trần Hoàn, Vinh
55. Gv Văn Đình Hoàng, Huế
57. Bs Lê Hùng, Hà Nội
59. Dn Ma Thanh Hùng, Vinh
61. Lm Gk Nguyễn Văn Hùng, Huế
63. Gv Trần Đình Hùng, Sóc Trăng
65. Gv Phan Ngọc Huy, Huế
67. Gv Đỗ Thị Minh Hương, Huế
69. Yt Trần Thu Hương, Đà Nẵng
71. Gs Nguyễn Chính Kết, Sài Gòn
73. Gv Nguyễn Đăng Khoa, Huế
75. Dn Đỗ Trần Kỳ, Hải Phòng
77. Dn Đỗ Lành, Sài Gòn
79. Nv Đoàn Lân, Sóc Trăng
81. Nv Hồ Liêm, Hà Nội
83. Gv Bùi Quang Linh, Sài Gòn
85. Bs Vũ Thị Hoa Linh, Sài Gòn
87. Dn Nguyễn Thị Minh Loan, Huế
89. Nguyễn Thanh Long, Huế
91. Lm G.B. Nguyễn Cao Lộc, Huế
93. Gv Ma Văn Lựu, Hải Phòng
95. Gv Nguyễn Văn Lý II, Hải Phòng
97. Gv Cái Thị Mai, Hải Phòng
99. Gv Nguyễn Văn Mai, Sài Gòn
101. Nv Hà Văn Mầu, Cần Thơ
103. Nv Lê Thị Thu Minh, Cần Thơ
105. Gv Nguyễn Anh Minh, Sài Gòn
107. Bs Lê Thị Thanh Nga, Sài Gòn
109. Ths Đặng Hoài Ngân, Huế
111. Dn Vũ Văn Nhân, Sóc Trăng
113. Ms Ngô Hoài Nở, Sài Gòn
115. Lm Đa Minh Phan Phước, Huế
117. Lm Giuse Cái Hồng Phượng, Huế
119. Ks Tạ Minh Quân, Cần Thơ
121. Lm Giuse Trần Văn Quý, Huế
123. Bs. Trần Thị Sen, Nha Trang
125. Ks Hoàng Sơn, Hải Phòng
127. Hoàng Trọng Sĩ, Đồng Nai
129. Dn Lê Thanh Sô, Hà Nội
131. Ks Đỗ Hồng Tâm, Hải Phòng
133. Bs. Tạ Minh Tâm, Cần Thơ
135. Ms Phạm Ngọc Thạch, Sài Gòn
137. Gv Văn Bá Thành, Huế
139. Ks Huỳnh Ngọc Thiện, Sóc Trăng
141. Ths Trần Mạnh Thu, Hải Phòng
143. Gs Ts Trần Hồng Thư, Sài Gòn
145. Lê Phương Thy, Huế
147. Cựu Sĩ quan Trần Dũng Tiến, Hà Nội
149. Gv Nguyễn Khắc Toàn, Hà Nội
151. Gv Chế Thị Hồng Trinh, Huế
153. Lm P. Tống Thanh Trọng, Huế
155. Bs Đoàn Minh Tuấn, Sài Gòn
157. Bs Đoàn Thanh Tùng, Sài Gòn
159. Gv Ngô Thị Tường Vi, Quảng Ngãi
161. Gv Nguyễn Lê Xuân Vinh, Cần Thơ
163. Ks Lâm Đình Vĩnh, Sài Gòn
165. Bs Nguyễn Thị Yến, Vinh

2. Gv Đặng Hoài Anh, Huế
4. Bs. Lê Hoài Anh, Nha Trang
6. Gs Nguyễn Ngọc Anh, Đà Nẵng
8. Nv Trịnh Cảnh, Vũng Tàu
10. Gv Lê Cẩn, Huế
12. Gv Trần Thị Minh Cầm, Huế
14.Gv Nguyễn Thị Linh Chi, Cần Thơ
16.Gv Nguyễn Viết Cử, Quảng Ngãi
18. Nv Nguyễn Đắc Cường, Phan Thiết
20. Ks Phạm Doãn, Sài Gòn
22. Lê Thị Phú Dung, Sài Gòn
24. Nv Lê Tấn Dũng, Sóc Trăng
26. Bs Hà Xuân Dương, Huế
28. Ls Nguyễn Văn Đài, HàNội 29. Hoàng Thị Anh Đào, Huế
30. Kt Trần Văn Đón, Phan Thiết
32. GV Hồ Đông, Vinh
34. Dn Trần Văn Ha, Đà Nẵng
36. Gv Lê Thị Bích Hà, Cần Thơ
38. Bs Lê Thị Ngân Hà, Huế
40. Vũ Thuý Hà, Hà Nội
42. Gv Trần Thạch Hải, Hải Phòng
44. Ks Đoàn Thị Diệu Hạnh, Vũng Tàu
46. Gv Phan Thị Minh Hạnh, Huế
48. Nv Trần Hảo, Vũng Tàu
50. Gv Lê Lệ Hằng, Huế
52. Trần Mai Hoa, Huế
54. Yt Chế Minh Hoàng, Nha Trang
56. Gv Nguyễn Thị Bích Hồng, Vinh
58. Gv Lê Thu Minh Hùng, Sài Gòn
60. Gs Nguyễn Minh Hùng, Huế
62. Trần Hùng, Huế
64. Dn Trần Văn Hùng, Huế
66. Gv Lê Thị Thanh Huyền, Huế
68. Ths Mai Thu Hương, Hải Phòng
70. PTs Nguyễn Ngọc Kế, Huế
72. Ths Nguyễn Quốc Khánh, Huế
74. Cựu Thiếu tá Vũ Kính, Hà Nội
76. Nguyễn Thị Ngọc Lan, Cần Thơ
78. Nv Bùi Lăng, Phan Thiết
80. Gv Tôn Thất Hoàng Lân, Sài Gòn
82. Hội trưởng PGHHTT Lê Quang Liêm, SGN
84. Gv Nguyễn Mỹ Linh, Hà Nội
86. Gv Hồ Thị Hồng Loan, Đồng Nai
88. Dn Trần Thị Bích Loan, Hải Phòng
90. Ms Trần Long, Sài Gòn
92. Lm Phêrô Phan Văn Lợi, Huế
94. Gv Nguyễn Văn Lý, Hải Phòng
96. Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý, Huế
98. Gv Cao Thị Xuân Mai, Huế
100. Ms Trần Mai, Sài Gòn
102. Gv Phan Văn Mậu, Huế
104. Gv Ma Văn Minh, Huế
106. Gs Nguyễn Bình Minh, Hà Nội
108. Bùi Kim Ngân, Hà Nội
110. Lm G.B. Lê Văn Nghiêm, Huế
112. Bs Huyền Tôn Nữ Phương Nhiên, Đà Nẵng
114. Gv Lê Hồng Phúc, Hải Phòng
116. Ks Võ Lâm Phước, Sài Gòn
118. Ms Nguyễn Hồng Quang, Sài Gòn
120. Lm Augustinô Hồ Văn Quý, Huế
122. Bs Võ Văn Quyền, Vĩnh Long
124. Cư sĩ PGHHTT Lê Văn Sóc,Vĩnh Long
126. Lm Phaolô Ngô Thanh Sơn, Huế
128. Trần Sĩ, Huế
130. Gs Nguyễn Anh Tài, Đà Nẵng
132. Gs Nguyễn Thành Tâm, Huế
134. Gv Tôn Nữ Thanh Tâm, Sóc Trăng
136. Gv Nguyễn Bình Thành, Huế
138. Gv Trần Thị Minh Thi, Huế
140. Cư sĩ PGHHTT Ng Văn Thơ, Đồng Tháp
142. Lê Thị Thanh Thuý, Huế
144. Lê Thị Thanh Thuý, Huế
146. Nhà văn Hoàng Tiến, Hà Nội
148. Lm Têphanô Chân Tín, Sài Gòn
150. Nv Tôn Nữ Minh Trang, Phan Thiết
152. Nv Hoàng Trong, Hải Phòng
154. Bs Nguyễn Anh Tú, Đà Nẵng
156. Gv Lê Trí Tuệ, Hải Phòng
158. Trần Thị Hoài Vân, Nha Trang
160. Ks Đỗ thành Vinh, Hải Phòng
162. Ths Hồ Ngọc Vĩnh, Đà Nẵng
164. Nv Lại Văn Xê, Hà Nội
166. Nguyễn Thị Yến, Huế

Giáo Sư Hoàng Tụy : nếu Đảng CS bỏ lỡ cơ hội này sẽ là có lỗi với lịch sử

Giáo sư Hoàng Tụy trả lời đài RFA bấm vào đây để nghe :smile:
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31