Chè đậu xanh và sữa đậu nành
Sunday, May 16, 2010 12:21:52 PM
Sẵn tiện cái máy xay to tổ bố được lôi xuống, mẹ làm siêng, ngâm luôn đậu xanh nấu chè đậu xanh đánh. Và tự nhiên, nhớ lại kỉ niệm ngày trước.
Lúc còn nhỏ, nhỏ xíu, khoảng 7,8 tuổi gì ấy, thời bao cấp, cả tháng thì nhà mình mới có phiếu để đi mua gạo, mua thịt, mua đường ... Nhớ có lần, mẹ theo bà ngoại ra xếp hàng để đi mua sữa đậu nành. Xếp thật lâu, thật mỏi chân, và khi được chai sữa, được bà cho uống, sao mà ngon thế. Thời ấy, dễ gì được uống sữa, kể cả sữa bò Ông Thọ. Chứ không như bây giờ, Hito có sữa ngon đó, mà lúc nào cũng lắc đầu, Hito không uống sữa. (tự nhiên lại nhảy qua Hito, đang buồn bực vì trưa nay con lại không chịu tự xúc ăn, cho nên ba mẹ cho bụng đói, đi ngủ trưa
)Qua chuyện chè đậu xanh đánh. Nhớ, lại nhớ chuyện ngày xưa. Từ lúc nhà mẹ chuyển lên Thanh Bình ở, thì hầu như, cứ mỗi dịp giao thừa, món chè đậu xanh đánh là món không thể nào thiếu được. Sáng 30 là ngâm đậu, chiều tối là đãi đậu, và tối là nấu. Mà lúc đó làm gì có máy xay, để nhấn 1 phát là chè được xay mịn đâu. Bà ngoại phải dùng cả 1 núm đũa, khuấy hoài, khuấy hoài, đến lúc nào đậu nhuyễn, đậu nát ra là được. Rồi có khi, bà lại cho qua rây, rây cho mịn. Nấu 1 nồi chè cực ơi là cực, mà xong giao thừa, đến mấy ngày Tết, mọi người lại ăn không hết. Tiếc của, bà ngoại lại cố mà ăn
Sau này, ông ngoại tư tưởng thoáng hơn, rút gọn mâm cỗ giao thừa, chỉ còn bánh mứt trái cây mà thôi, không còn xôi chè bánh mứt trái cây như lúc trước nữa. Mà có lẽ cũng từ lúc ấy, đêm giao thừa không còn hấp dẫn, lôi cuốn mẹ nữa. Thật ra, lúc ở nhà, mẹ chẳng làm được gì giúp bà ngoại (con gái hư mà). Cùng lắm là giúp bà ủi được 1 đống áo quần cho cả nhà mặc Tết mà thôi. Chứ bánh trái, xôi, chè, mứt, thịt ... 1 tay bà ngoại chuẩn bị hết.Người ta tức cảnh sinh tình, mẹ thì lại, tức món ăn sinh blog. Entry này không liên quan gì đến Hito cả, chỉ có 1 dòng nhỏ xíu kể tội lười ăn của con thôi.
Chút nữa sữa nguội, mẹ chụp hình cho bà ngoại xem nhé























