Nhật ký của Hito và ba mẹ

Cả nhà ta cùng thương yêu nhau - Xa là nhớ gần nhau là cười

Subscribe to RSS feed

Chè đậu xanh và sữa đậu nành

Hôm trước, qua nhà cô chú Ty Hiển chơi, thấy cô Ty nấu sữa đậu nành, thế là mẹ lại bon chen xin cô Ty 2 lạng đậu + 1 núm lá dứa, cô Ty cẩn thận cho luôn 1 núm mè đã rang (bonus luôn 1 chai sữa 1,5l thành phẩm của cô Ty nấu). Về nhà, tối hôm qua ngâm đậu, trưa nay lôi máy xay ra, có cái torchon mua mà chẳng làm gì, thế là papa ra tay vắt sữa. Kể cho bà ngoại nghe, bà bảo, nói ba Hải, coi chừng vắt lộn chỗ bigsmile
Sẵn tiện cái máy xay to tổ bố được lôi xuống, mẹ làm siêng, ngâm luôn đậu xanh nấu chè đậu xanh đánh. Và tự nhiên, nhớ lại kỉ niệm ngày trước.
Lúc còn nhỏ, nhỏ xíu, khoảng 7,8 tuổi gì ấy, thời bao cấp, cả tháng thì nhà mình mới có phiếu để đi mua gạo, mua thịt, mua đường ... Nhớ có lần, mẹ theo bà ngoại ra xếp hàng để đi mua sữa đậu nành. Xếp thật lâu, thật mỏi chân, và khi được chai sữa, được bà cho uống, sao mà ngon thế. Thời ấy, dễ gì được uống sữa, kể cả sữa bò Ông Thọ. Chứ không như bây giờ, Hito có sữa ngon đó, mà lúc nào cũng lắc đầu, Hito không uống sữa. (tự nhiên lại nhảy qua Hito, đang buồn bực vì trưa nay con lại không chịu tự xúc ăn, cho nên ba mẹ cho bụng đói, đi ngủ trưa mad )
Qua chuyện chè đậu xanh đánh. Nhớ, lại nhớ chuyện ngày xưa. Từ lúc nhà mẹ chuyển lên Thanh Bình ở, thì hầu như, cứ mỗi dịp giao thừa, món chè đậu xanh đánh là món không thể nào thiếu được. Sáng 30 là ngâm đậu, chiều tối là đãi đậu, và tối là nấu. Mà lúc đó làm gì có máy xay, để nhấn 1 phát là chè được xay mịn đâu. Bà ngoại phải dùng cả 1 núm đũa, khuấy hoài, khuấy hoài, đến lúc nào đậu nhuyễn, đậu nát ra là được. Rồi có khi, bà lại cho qua rây, rây cho mịn. Nấu 1 nồi chè cực ơi là cực, mà xong giao thừa, đến mấy ngày Tết, mọi người lại ăn không hết. Tiếc của, bà ngoại lại cố mà ăn happy Sau này, ông ngoại tư tưởng thoáng hơn, rút gọn mâm cỗ giao thừa, chỉ còn bánh mứt trái cây mà thôi, không còn xôi chè bánh mứt trái cây như lúc trước nữa. Mà có lẽ cũng từ lúc ấy, đêm giao thừa không còn hấp dẫn, lôi cuốn mẹ nữa. Thật ra, lúc ở nhà, mẹ chẳng làm được gì giúp bà ngoại (con gái hư mà). Cùng lắm là giúp bà ủi được 1 đống áo quần cho cả nhà mặc Tết mà thôi. Chứ bánh trái, xôi, chè, mứt, thịt ... 1 tay bà ngoại chuẩn bị hết.
Người ta tức cảnh sinh tình, mẹ thì lại, tức món ăn sinh blog. Entry này không liên quan gì đến Hito cả, chỉ có 1 dòng nhỏ xíu kể tội lười ăn của con thôi.
Chút nữa sữa nguội, mẹ chụp hình cho bà ngoại xem nhé

Blog viết cả tuần mà chưa post

Có 1 ngày mẹ lên công ty hơi sớm, mà hôm ấy mạng lại bị đứt, nên phải chờ sếp lên mới kiểm tra lại được. Thế là tranh thủ ngồi viết blog, viết xong lưu lại, bảo về nhà update lên mà đến bây giờ mới làm.
Tin tức hot hot hot nè, trước tiên là cả nhà Hito đã có quốc tịch Pháp rồi, tính ra từ lúc lấy hẹn nộp hồ sơ đến lúc nhận thông báo OK là 1 năm. Thế là từ nay, cả nhà ta đi du lịch, không còn lo chuyện phải xin visa nữa smile Chuyện thứ 2, là 1/6 này nhà mình sẽ nhận chìa khóa ngôi nhà mơ ước của chúng ta. Tất nhiên là sau đó còn phải đi mua đồ trang trí nội thất nữa, nhưng cứ từ từ mà tha về, trước sau gì cũng đủ. Con trâu đã mua được rồi, thì cái cày mua sau, không lo nhỉ.
Vài chuyện vui của Hito nhé.
Chuyện 1 :
Ngồi trong xe ô tô, mỗi lần đến bảng hiệu STOP là ba dừng lại, nói vơi Hito :
«Stop là phải dừng lại»
Sáng nay, mẹ đẩy xe cho con ra nhà trẻ, đến bảng hiệu Stop, con nói với mẹ :
Mẹ ơi, bảng hiệu Stop, mẹ phải dừng lại đi

Chuyện 2 :
Hôm qua, trước giờ lên giường ngủ, sau khi đánh răng xong, con chạy ra nói với mẹ :
Hito : Mẹ ơi, mang couche và mặc áo len cho Hito đi
Mẹ : Mẹ đang ăn, đợi chút nữa đã
Hito : Không ai mang couche với mặc áo len cho con cả

Chuyện 3:
Ba hỏi Hito
Ba : Nhà mình có mấy người
Hito : Dạ, có 3 người
Ba: Vậy ai là number one?
Hito: Hito number one, me number two, papa number bét

Chuyện 4:
Cả nhà chuẩn bị mang giày đi chơi.
Hito: Giày puma của hito đẹp nhất
Ba: Không, giày của papa đẹp nhất
Hito: Non, giày của Hito đẹp nhất
Ba: Vậy thì giày Hito đẹp nhất, Hito ở nhà. Con phải đồng ý giày ba đẹp nhất thì mới được đi
Hito: Giày papa đẹp nhất.
Xong bước vài bước, lại nói: Giày Hito đẹp nhất
Ba: Vậy thì con nói, giày của papa và Hito đẹp nhất
Hito: Giày của papa và Hito đẹp nhất. Giày mẹ đẹp bét

Chuyện 5:
Cả nhà em Tun về Đà Nẵng chơi, mẹ nói với Hito:
Mẹ: Hito về Việt Nam sống với ông bà ngoại và chị Luna nhé
Hito: dạ
Mẹ: Vậy mẹ gởi chú Tèo cô Vân dẫn Hito về, ba mẹ ở lại Pháp
Hito: Non, Hito kô về Việt Nam
Mẹ: Tại sao
Hito: Hito ở với mẹ thôi

Chuyện 6:
Hito được quà của em Tun 1 cái áo, Hito bảo mặc liền, ba mẹ bảo phải giặt đã
Mẹ: Hito chút nữa phải gọi điện cám ơn chú Tèo cô Vân nhé
Hito: dạ
Ăn cơm tối xong, mẹ gọi điện
Mẹ: Tèo ơi, Hito muốn nói chuyện với chú Tèo cô Vân nè
Hito: Dạ, Hito cám ơn chú Tèo
Mẹ: Cám ơn chuyện gì chứ
Hito: chú Tèo cho áo J
Cầm điện thoại thì cứ allo, ca va, tu vas bien, tu n’es pas là … chứ chẳng biết nói gì thêm. Chỉ khi nào mà đầu dây bên kia hỏi chuyện thì mới trả lời thôi.

Chuyện 7 :
Sáng nay, Hito dậy sớm xem hoạt hình, thấy 1 chú khổng lồ nhe răng, Hito bảo
Hito: Mẹ ơi, chú bị sâu răng, chú hư, không đánh răng. Hito không bị hư răng, Hito đánh răng J

Chuyện 8:
Mấy hôm nay, con có tiến bộ 1 chút, là biết nhường cho người khác thứ đồ mình muốn với điều kiện là phải lí sự với con 1 chút
Mẹ: Hito không cho mẹ mượn thìa thì thôi, mẹ không chơi với Hito luôn
Hito: Mẹ nè, Hito cho mẹ mượn nè
Ba: Để ba lấy thìa khác cho mẹ, rồi mẹ nghỉ chơi với Hito
Hito: Hito đưa thìa cho mẹ rồi
Mẹ: Đồ chơi con cũng phải biết nhường cho a Tôm, c Linh, Bi nghe chưa. Nếu không, a Tôm, c Linh, Bi không chơi với con đâu
Hito: dạ (không biết có thực hiện được không)

Năm mới: Canh Dần

Thế là thêm 1 cái Tết nữa cả nhà chúng ta lại phải đón Tết xa đại gia đình nội ngoại ở Việt Nam. Nhớ biết bao mỗi tối giao thừa hoặc sáng sớm mồng 1, cả nhà đọc kinh cầu an, rồi cả gia đình đi chùa. Chẳng biết Tết sang năm, hay là đến Tết năm nào, cả nhà mình mới về VN ăn Tết nhỉ? Không nói trước nữa, vì Tết năm ngoái, hứa như đinh đóng cột là năm nay sẽ về, thế mà vì nhiều lí do, lại lỡ hẹn với ông bà nội, ngoại.
Đón Tết, ba mẹ và cô Ty chú Hiển cũng cặm cụi nấu bánh chưng. Mẹ nổi siêng, ngâm thêm 1 hũ thịt heo nước mắm và 1 hũ tai heo ngâm giấm (hay dấm nhỉ-ai biết sửa giùm) nữa. Trưa nay, mẹ cũng nấu 1 mâm cơm cúng, cũng như mọi lần. Thế nhưng, cái cảm giác Tết ở đây nó khác hẳn với ở VN, tâm trạng không náo nức, không hồi hộp, không mong mỏi. Chỉ có 1 cảm giác duy nhất, là muốn được nhìn qua webcam, được xem hình, xem phim ở VN chụp, quay cảnh sinh hoạt trong 3 ngày Tết rồi gởi qua thôi.
Đầu năm mới, thương chúc mọi thành viên trong cả gia đình nội, ngoại, gia đình nhỏ của nhà Hito sức khỏe, hạnh phúc, công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió.
Bonus: khoe hình bánh chưng nhé

Lý luận và nói ngược

Chuyện 1:
Hito: Mẹ ơi, cho con xem album đi
Mẹ đưa album hình đám cưới ba mẹ cho Hito xem
Hito: à, anh cu, chị bé (chỉ vào hình ba mẹ mà nói vậy đó)
Rồi cười khoái chí
Mẹ: Hito nói bậy, ai đó.
Hito: papa, maman

Chuyện 2:
Hito: Mẹ ơi, chú nào đây
Mẹ: À, chú Lì đó con (mẹ không nhớ tên thật, tự nhiên chỉ nhớ tên ở nhà)
Hito: Vậy chú có bị phạt không? bigsmile (vì mỗi lần Hito lì, ba mẹ đều phạt)

Chuyện 3:
Dắt Hito vào lớp, mẹ dặn
Mẹ: Hito ở lớp thì phải thế nào?
Hito: Dạ, ăn ngoan, chơi ngoan, ngủ ngoan.
Chiều đi làm về, mẹ hỏi:
Mẹ: Cún con của mẹ hôm nay đi học thế nào?
Hito: Cún con của mẹ hôm nay đi học ăn ngoan, chơi ngoan, ngủ ngoan smile (nghe mát dạ, mặc dù biết chắc cu cậu chỉ chơi ngoan, ngủ ngoan thôi)

Chuyện 4:
Papa: Hito cầm ly uống sữa ngoan nào, uống nhiều để cao, cao như thế này nè, cao lên đến trần nhà luôn.
Hito: Non, Hito không cao đến trần nhà, Hito cao bằng papa thôi.

Chuyện 5:
Dạo này con toàn nói ngược, rồi cười. Chỉ màu sắc, thì xanh nói đỏ, đỏ nói tím, tím nói vàng ...
Hito chỉ vào mẹ, nói: Papa đây nè, papa lùn smile
Rồi chỉ vào ba, nói: Maman đây nè, maman cao smile
Bó tay con luôn.

Bonus 1 số hình Hito hôm đi sinh nhật bạn Ỉn






Dùng từ tiếng Việt

Tối hôm qua, Hito làm quả bóng màu đỏ bị xì, sáng nay ngủ dậy, con nói:
Hito: Me ơi, bóng đỏ bị ách xì rồi, papa về sửa
Mẹ: Không phải ách xì, mà là xì hơi

Mẹ đút sữa cho con, con bị ợ, con nói
Hito: Me ơi, Hito địt (tiếng miền Trung nhé, nghĩa là đánh rấm - tiếng miền bắc)
Mẹ: Không phải địt, mà là ợ. Địt là bằng đít, ợ là bằng miệng.
Hito: Hito ợ

Buôn chuyện điện thoại với Hito

Mẹ gọi điện về nhà, gặp ba nói chuyện và hỏi thăm Hito. Mẹ nói papa đưa điện thoại cho Hito nói.
Hito : alloo, ai đó ?
Mẹ : âllo, Hito đó hả ?
Hito: A, mẹ ơi
Mẹ: Ừ, mẹ đây
Hito: Mẹ ơi, Hito ở nhà ăn ngoan, ăn giỏi
Mẹ: Thế Hito ăn gì?
Hito: Hito ăn cháo với haricot plat.
Mẹ: Có ngon không?
Hito: Dạ ngon
Mẹ: Hito tự ăn hay papa đút
Hito: Dạ, Hito tự ăn
Mẹ: Bây giờ Hito đang làm gì đó?
Hito: Hito đang chơi trotinette
Mẹ: Thế Hito có bị té không, bị bô bô (đau) không?
Hito: Dạ, Hito không bị té, không bị bô bô
Mẹ: Giỏi hè, thế Hito đi có nhanh không?
Hito: Dạ, Hito đi nhanh
Mẹ: Thế Hito ở nhà có ngoan không, có đòi papa chơi không, hay tự chơi 1 mình?
Hito: Dạ, Hito tự chơi, Hito không đòi papa
Mẹ: Papa ăn chưa? Papa đang làm gì ?
Hito : Papa chưa ăn, papa đang nấu ăn.
Mẹ : Hito có giúp ba nấu không ?
Hito : Dạ không
Mẹ : Sao vậy ?
Hito : Dạ, tại vì ….. tại vì…. tại vì Hito không giúp papa nấu ăn  (bí quá, không tìm được lí do)
Mẹ: Chút nữa Hito ngủ 1 mình nhé
Hito: Non, Hito ngủ với papa
Mẹ: Không được, Hito ngủ 1 mình. Papa chỉ giúp Hito đắp chăn thôi.
Hito: Dạ không, Hito ngủ với papa
Mẹ: Thôi, mẹ tắt máy nhá
Hito: Dạ, mẹ đợi Hito tắt máy nhá
Sau đo, tít tít tít… Không biết cu cậu bấm nút gì nữa

Đây là mẫu đối thoại điện thoại dài nhất và bài bản nhất giữa mẹ và Hito.
Tuần này, Hito nghỉ học do nhà trẻ đóng cửa nghỉ lễ. Papa nghỉ làm trông Hito, còn mẹ phải đi làm do mới chuyển công ty chưa có ngày nghỉ nhiều.
Sắp kết thúc 2009, mong sao năm 2010, Hito của ba mẹ khỏe hơn, có da có thịt 1 tí, ít ốm hơn, ăn nói tốt hơn.

Viết cho ông ngoại Nhi

Khuya, nhận được tin nhắn : Ông ngoại mất rồi.

Buồn, thương …

Gần 8 năm kể từ ngày bà ngoại mất đi, ông đỡ vất vả hơn trong việc chăm sóc bà, nhưng niềm vui của ông hình như cũng bị vơi đi nhiều. Vì ông vốn rất ít nói, và cả ngày thì ông ở nhà một mình, vợ chồng cậu đều phải đi làm, em H thì đi học. Buổi tối gặp nhau 1 ít, rồi ai cũng phải về phòng để ngủ.

Dịp Tết nào, ông cũng về Đà Nẵng ăn Tết cùng các con gái, cũng là dịp để đi thăm họ hàng nội ngoại. Nhưng Tết này, Đà Nẵng vắng ông rồi…

Ông đi bất ngờ, cả nhà đều bàng hoàng. Nghe kể lại, 2h sáng ông than đau ngực với cậu, cậu cho thuốc ông uống. 3h sáng, cậu sang thăm xem ông khỏe chưa, thì ông bảo vẫn tức ngực, rồi ông khó thở, và ông đi. Bàng hoàng cho con cháu. Ông vốn sống giản dị, ăn uống điều hòa, nên mặc dù tuổi khá cao (mình không nhớ chính xác ông sinh năm 1920 hay 1923 nữa), nhưng nhìn ông rất mạnh khỏe.

Ông đi, ông sẽ gặp bà. Ông đi, không còn ai để cho mình vuốt chòm râu dài nữa. Ông đi, và ông sẽ không bao giờ về nữa. Con cháu thương ông, nhưng đều ở xa cả. Em S nghe nói sẽ về tối nay, để nhìn ông lần cuối. Anh Ngh thì mai sẽ vào SG, a Nh và mình thì ở xa kô về được. Ông ơi, con cầu chúc ông đi siêu thoát, gặp bà ngoại ông nhé.

Thương ông, thương bà…

Nhìn lại tấm hình ông chụp cùng với Hito đợt gia đình mình về VN, nụ cười tươi của ông, chòm râu bạc của ông, hàm răng trắng của ông… Ông ơi, con khóc…

Chuyện vui học nói

Chuyện 1:
Mẹ đang tìm lại các bình sữa chưa xài của Hito để cho em Metro con bác Oanh sắp chào đời, Hito táy máy nghịch
Mẹ: Hito không nghịch nữa, con lớn rồi, không chơi mấy biberon này
Hito: (sau 1 hồi suy nghĩ) Me ơi, lúc Hito còn nhỏ, Hito chơi mấy biberon này
Mẹ: yes

Chuyện 2:
Sáng thứ 7, mẹ đang ở trong phòng tắm lau kiếng và lavabo, con đi vào, với tay tắt đèn và nói
Hito: Me ơi, trời sáng, không được bật đèn, tiết kiệm tiền để mua nhà
(chu choa, thêm 1 ba Hải nữa rồi, câu nói của ba để cho Hito tắt đèn mỗi lần bật lung tung)

Chuyện 3:
Mẹ nấu ăn dưới bếp, Hito cứ đứng nơi cửa bếp
Hito: Mẹ ơi, lên chơi với con
Mẹ: Mẹ đang nấu ăn, mẹ lên thì ai nấu
Hito: Papa nấu ăn, mẹ lên chơi với Hito
Mẹ: Papa đang làm việc, mẹ lên, Hito xuống nấu nhé
Hito: Không, Hito còn nhỏ, Hito không nấu được
Mẹ: ...
Hito đi lên nhà, nói tiếp: Khi nào Hito lớn, Hito nấu ăn cho ba mẹ
Ba mẹ: love (chờ ngày đó đấy con ạ)

Chuyện 4:
Hito sau 1 đợt sốt, ho, ói, mẹ phải bế cho ngủ. Quen được thể, hết bệnh, lại mè nheo đòi mẹ bế
Mẹ: Con hết bệnh, hết ho rồi, tự nằm xuống, ngủ đi
Hito: Non, Hito còn bệnh, Hito ho, me bế (rồi rặng ra vài cái ho để được mẹ bế)

Chuyện 5:
Hito ở nhà thì nói tiếng Việt, đi nhà trẻ thì phải nghe hiểu tiếng Pháp, ba mẹ cứ hay hỏi cô giáo, Hito có biết nói gì không. Một hôm, cô trưởng nhóm nói với mẹ rằng, Đức Trí làm tụi tao ngạc nhiên, vì nó nói 1 câu dài, đúng ngũ cảnh. Khi bạn R phá đồ con đang xếp, con bực mình la lên: "Arrete-toi, R, ne fais pas comme ca"

Chuyện 6:
Mẹ thử Hito nói tiếng Pháp, khi nằm ngủ, 2 mẹ con nói chuyện
Mẹ: khi con muốn uống nước, con nói sao?
Hito: je veux de l'eau.
Mẹ: khi con muốn đi toilet, con nói sao?
Hito: je veux faire pipi (caca)
Mẹ: Khi con muốn ăn nữa, con nói sao? (hic, câu này chắc Hito rất rất ít xài)
Hito: je veux encore
Mẹ: Thế con không ăn nữa, con nói sao?
Hito: je veux pas, je finis
Mẹ: Con té đau, con nói sao?
Hito: ca fait mal
Mẹ: Thế không bị đau, con nói sao?
Hito: ca pas fait mal (hihihi, thực ra phải nói: ca fait pas mal)
Mẹ: Thế con không ngủ với papa, con nói sao?
Hito: je pas dormir avec papa smile smile (thế mới biết, cu cậu cứ dịch từ tiếng V ra, cứ không = pas)
...
Và cứ muốn cái gì, thì cứ je veux mà thôi.
Hito: Mẹ ơi, bế Hito với
Mẹ: Con muốn mẹ bế, con phải nói sao (ý mẹ là: Xin mẹ bế con)
Hito: je veux me bế
Lần khác, muốn ăn phở
Hito: Mẹ ơi, cho Hito ăn phở
Mẹ: Con phải nói thế nào mẹ mới cho. (ba dạy, muốn xin thì phải vòng tay)
Hito: je veux ăn phở
....

Nhiều chuyện nữa, bây giờ không nhớ, hôm nào nhớ ra viết tiếp.

Tổng kết hè 2009

Lâu lắm rồi mới có 1 buổi tối 2 ba con nhà Hito ôm nhau đi ngủ sớm.
Hito chiều nay đi chích vaccin H1N1, nên chắc hôm nay buồn ngủ, mới chịu đi ngủ với papa, chứ không thì cứ mếu máo đòi ngủ với mẹ mà thôi.
Hè này, gia đình mình dự tính đi chơi cho vui, ai dè có nhiều chuyện không ngờ trước xảy ra. Thứ nhất là tưởng việc làm của mẹ yên ổn, không ngờ đến phút 89 lại thay đổi, mẹ lại phải bắt đầu từ con số 0, thử việc (-> lời khuyên là, các mẹ khác đừng như mình, hứng chí xin nghỉ việc, rồi phải bắt đầu ở những công ty khác, bắt đầu thời gian thử việc, long đong long đao). Thứ hai, cũng là việc xảy ra từ mẹ (trung tâm rắc rối của gia đình mình), đó là, trong thời gian nghỉ mát ở vùng Arcachon, mẹ lại phải vào nằm bệnh viện ngay tối thứ 2 ở tại đó, và kéo dài cả gần 10 ngày trong bệnh viện, tại 1 nơi cách xa nhà mình cả 4h TGV. May mắn là có nhà cô chú LN theo, nên những ngày đó, Hito vẫn được cô chú chăm sóc, cho đi chơi cùng Bi. Chỉ tội papa, cứ chạy vào bệnh viện lo cho mẹ, rồi chạy về khách sạn lo cho Hito, phờ cả người. Nhưng mẹ hỏi, papa chỉ nói, có sao đâu, coi như nghỉ mát, vì không làm gì cả smile
Tuy nhiên, hè vừa rồi, ba mẹ thấy Hito ngoan hẳn ra. Rất thích đi chơi, đặc biệt là đi biển. Và con cũng được đi khá nhiều hơn so với hè đầu tiên. Ăn uống tốt hơn, biết nghe lời ba mẹ hơn.
Xong hè, lại đến thu, rồi đến đông. Mở đầu mùa thu lãng mạn, bằng việc Hito của ba mẹ bị 1 trận cúm tơi bời, sốt cao (toàn cỡ 40°) cả 10 ngày, ăn uống cầm hơi, nên xong đợt đó, người con vốn dĩ đã tong, nay lại càng teo. Nói không quá, ba mẹ nuôi con cả 5,6 tháng mới lên được 600 gr, thì chỉ vài ngày sốt, con đã mất tiêu chừng đó rồi. Đi học, mặc lại quần, cứ tụt lên tụt xuống thấy thương. Thôi thì cứ nước dâng tới đâu ta chồng đồ cao đến đó mà đứng thôi con nhỉ. Lúc nhỏ thử thách nhiều, lúc lớn ắt sẽ thành công party
Mời ông bà, các bác, cậu mợ, anh chị em xem hình Hito nhé


Đi nông trại hái táo

Đi nông trại hái dâu

Trước vịnh Arcachon

Bi, Linh, Tôm, Hito thổi nến mừng sinh nhật Bi và Linh

Bi và Hito lúc trèo lên bãi cát Dune-Pilat (cao nhất châu Âu - theo như cô Ngọc nói)

2 cặp bố con nhà Bi và nhà Hito

Trời mới thu mà đã thế này rồi đây ạ

Hito và Ỉn


Hito nhảy Hiphop

Hình Hito chụp ở nhà trẻ

Đầu tháng 6 vừa rồi, có người chụp hình đến chụp các bé ở nhà trẻ, ba mẹ cứ tưởng là người ta chụp cho nhà trẻ, để treo tường smile Thế rồi vài ngày sau, người ta bảo, có hình rồi, muốn lấy thì phải mua, 19E tổng cộng cho 2 kiểu hình (cho 3 tấm). Đúng là họ biết đánh vào tâm lí của bậc cha mẹ, không lẽ thấy hình con mà không lấy. Thế là papa OK luôn, lấy về, scan lên nè:
Con trai lúc ấy là gần 28 tháng.
Hito cười duyên
Hito và các bạn