Viết cho ông ngoại Nhi
Friday, 11. December 2009, 15:27:43
Buồn, thương …
Gần 8 năm kể từ ngày bà ngoại mất đi, ông đỡ vất vả hơn trong việc chăm sóc bà, nhưng niềm vui của ông hình như cũng bị vơi đi nhiều. Vì ông vốn rất ít nói, và cả ngày thì ông ở nhà một mình, vợ chồng cậu đều phải đi làm, em H thì đi học. Buổi tối gặp nhau 1 ít, rồi ai cũng phải về phòng để ngủ.
Dịp Tết nào, ông cũng về Đà Nẵng ăn Tết cùng các con gái, cũng là dịp để đi thăm họ hàng nội ngoại. Nhưng Tết này, Đà Nẵng vắng ông rồi…
Ông đi bất ngờ, cả nhà đều bàng hoàng. Nghe kể lại, 2h sáng ông than đau ngực với cậu, cậu cho thuốc ông uống. 3h sáng, cậu sang thăm xem ông khỏe chưa, thì ông bảo vẫn tức ngực, rồi ông khó thở, và ông đi. Bàng hoàng cho con cháu. Ông vốn sống giản dị, ăn uống điều hòa, nên mặc dù tuổi khá cao (mình không nhớ chính xác ông sinh năm 1920 hay 1923 nữa), nhưng nhìn ông rất mạnh khỏe.
Ông đi, ông sẽ gặp bà. Ông đi, không còn ai để cho mình vuốt chòm râu dài nữa. Ông đi, và ông sẽ không bao giờ về nữa. Con cháu thương ông, nhưng đều ở xa cả. Em S nghe nói sẽ về tối nay, để nhìn ông lần cuối. Anh Ngh thì mai sẽ vào SG, a Nh và mình thì ở xa kô về được. Ông ơi, con cầu chúc ông đi siêu thoát, gặp bà ngoại ông nhé.
Thương ông, thương bà…
Nhìn lại tấm hình ông chụp cùng với Hito đợt gia đình mình về VN, nụ cười tươi của ông, chòm râu bạc của ông, hàm răng trắng của ông… Ông ơi, con khóc…




















