Anh à, đã bao lâu rồi nhỉ ? Đã bao lâu rồi mình không gặp nhau, không được bên nhau, không được nắm tay anh, không được ôm anh, không được làm nũng với anh nữa này ... ôi nhớ anh quá đi mất ...
Hôm nọ em phải đi diễn quảng cáo, bị mấy người China xấu bụng chọc, tức và buồn lắm, gọi phone cho anh, nhưng anh bận, không nói chuyện với em được, gọi cho chị Ana, chị ấy bảo anh đang đi với chị DK, tự dưng em nghĩ lung tung, rồi càng buồn hơn, rồi bật khóc, em không nghĩ gì đâu, nhưng em buồn quá thôi …..
Entry anh viết cho em, ai cũng khen hay, sao anh viết được thế nhỉ, chắc lúc đó anh nhớ và thương em lắm à, hay cảm xúc của anh dâng trào khi nghĩ về em … hay như anh hay bảo “ đơn giản là anh yêu em “ …mà lạ lắm cơ, bạn em đứa nào cũng bảo, xa nhau thế khó yêu nhau lắm, nhưng anh và em không nghĩ thế đâu nhờ, không phải ai cũng giống nhau mà phải không anh, hai đứa mình cũng chả giống ai, hai đứa mình giống chỉ nhau thôi…nhiều khi anh làm em giận lắm cơ, nhưng em không giận anh lâu được, vì em yêu anh thế cơ mà … anh cũng chả giận em lâu bao giờ nhỉ, giờ càng nghĩ em càng thấy anh nói đúng quá “ mọi sự hiểu lầm và giận nhau, chỉ vì không hiểu nhau, chỉ vì không dám hỏi thẳng nhau vì một sự nghi ngờ nào đó “ …. Anh luôn thẳng thắn nhưng không kém phần tế nhị… chả bao giờ anh làm em phải xấu hổ trước mọi người xung quanh ….
Còn em thì ngốc nhỉ, nhiều lần không hiểu được anh, giận anh chỉ vì những chuyện không đâu vào đâu cả, nhưng anh luôn chủ động xin lỗi em trước, anh luôn thế, em biết tất cả chỉ là anh yêu em, nhưng em không bao giờ ỷ lại rằng … anh ý yêu mình lắm, mình làm gì anh ý cũng chiều, làm gì anh ý cũng bỏ qua như tụi bạn em, cũng bởi lẽ, em yêu anh nhiều lắm, nhiều lắm cơ, sao mà đếm được, sao mà từ ngữ nào diễn tả hết được chứ …
Những ngày đầu được biết anh, được làm quen với anh, nói thật khi ấy em sợ anh lắm, mỗi lần anh to tiếng với tụi bạn em là tim em lại đập thình thịch, sợ anh, ghét anh lắm… nhưng rồi chỉ vài tuần sau, em được la hét, được quậy phá, được chơi, được làm, được biết những gì mà 15 năm qua em chưa hề có khái niệm. Rồi vài tháng sau, em cảm nhận được rằng con người của anh không như những gì anh thể hiện ra bên ngoài, không đáng ghét, không lạnh lùng như mọi người vẫn bảo, em bắt đầu nghĩ đến anh nhiều hơn khi ấy .. cũng bởi lẽ anh là người con trai đầu tiên mà em chơi chung lâu như thế, cũng bởi lẽ anh là người con trai đầu tiên bước vào cuộc đời của một cô bé mới 15 tuổi, ngốc, ít mơ mộng, không biết gì nhiều về cuộc sống xung quanh…
Một thời gian sau, anh, em, lũ bạn của tụi mình đã thành một nhóm rất thân, và dường như mọi người đều biết rằng em và anh có để ý đến nhau, họ ghép đôi anh và em, tuy có ngượng nhưng trong lòng em vui lắm cơ, anh thì cứ lườm, nguýt tụi nó nhưng .. anh cũng thích mà phải không .. vì anh có từ chối hay phản đối gì đâu ….
Bố mẹ em thì hay đi lắm , từ bé em hay phải ở nhà một mình, em cũng biết cách tự lập, cũng biết cách làm sao để không sợ hãi khi bóng tối bao trùm vì khi ấy với một con bé 15t thì bóng tối đồng nghĩa với ma, quỷ, cái gì đó ghê rợn, khủng khiếp lắm, thế mà … 31/12 … Halloween đấy ạ, anh đầu têu với lũ bạn kéo đến nhà, hù dọa em .. khăn trắng này, khuôn mặt bê bết máu, tay cụt mất, máu đang rỉ ra từng giọt … em ngất .. anh và lũ bạn hốt hoảng .. 15 phút sau, cả lũ vây quanh em trên một cái giường ở bệnh viện … em tỉnh dậy, ai cũng lí nhí xin lỗi em, chỉ tại em nhát quá, em không giận ai cả … ngượng lắm … phải ôm một vòng hết mấy nhỏ bạn để chứng minh là “ tớ không giận ấy thật mà “ … rồi anh cũng dang hai tay ra đợi em ôm … haaaaa , ôi ngốc thật, anh nghĩ là em sẽ ôm anh cơ đấy, một đứa con gái đi ôm một đứa con trai á …1s, 2s không gian trong phòng như im lặng chờ đợi quyết định của em, … em trùm kín chăn lại và lũ bạn phá lên cười sặc sụa, mặt anh lúc ấy chắc trông nghệch ra đến đáng thương ấy nhỉ … trong chăn em cũng cười tủm tỉm …
Vài ngày sau đi chơi cả đám em vẫn làm như còn giận anh, anh thì sao mà chả mở miệng ra xin lỗi em một tiếng vậy chứ … cả ngày em chả thèm nói với anh tiếng nào, trông anh ức chế lắm cơ, cứ lãng vãng quanh em … haaaa, rồi trong lúc đang ăn trưa anh tiến đến và nói với cái giọng có âm lượng không nhỏ tí nào “ làm gì mà giận lâu thế hả, sao chỉ giận mỗi mình tôi vậy, mọi người cùng bày trò mà, đồ … “ hixxx, em đang ăn bỗng …nghẹn, nuốt cơm sao mà trôi được , mặt thì nghệch ra, không biết nói tiếng nào, phải làm vài cốc nước mới tỉnh …
Một năm sau, biết bao kỷ niệm đã xảy ra giữa anh và em, tình cảm em giành cho anh như đã rõ ràng hơn, em chỉ không chắc rằng tình cảm anh giành cho em là thế nào, nhưng em vẫn quyết định nói ra, em phải nói vì tình cảm của em dành cho anh bấy lâu nay phải kiềm nén trong tim giờ đây nó tràn đầy, nó muốn bộc phát ra, muốn trào ra bằng lời nói, bằng hành động, bằng những thứ mà nếu chỉ là bạn thì không thể anh ạ. Lúc ấy , thật bất ngờ, anh đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ, câu trả lời đầu tiên của anh không phải là lời nói mà là hành động, anh ôm em. Em như run lên, ngây ngất, em hạnh phúc, không cần lời nào, chỉ thế, em đã hiểu, anh cũng yêu em .....
Biết bao nhiêu kỷ niệm, em còn muốn kể nữa, muốn nói ra hết những suy nghĩ mà em giấu kín trong lòng, những suy nghĩ về anh, những suy nghĩ mà nếu anh biết chắc anh vui lắm. Khi em viết những dòng này thì chỉ còn đúng 48h nữa là tụi mình sẽ gặp được nhau sau thời gian xa cách …. Khi gặp hãy ôm em thật chặt anh nhé… chỉ cần thế thôi, chỉ thế là sẽ em sẽ khóc rồi, khóc vì hạnh phúc, khóc vì nỗi nhớ kiềm nén đã được giải tỏa, khóc vì ... lại muốn làm nũng rồi này ....