Chỉ là giấc mơ
Wednesday, 2. January 2008, 11:36:11
Du không đủ can đảm bấm nút gọi vì sợ máy sẽ báo bị từ chối cuộc gọi hoặc nghe nhạc chờ đến chán thì thôi. Lúc trước, mỗi lần muốn nghe bài “Anh sẽ đến”, Du phải nhắn tin bảo anh đừng nhấc máy vì hễ thấy số Du là anh vội vàng alô ngay dù lúc ấy đã qua 12h đêm.
Tính đến thời điểm này thì Thụy Du và anh quen nhau đã được 11 tháng. Một buổi tối lãng mạn trong quán cafe nhạc nhè nhẹ. Ánh nến, ánh đèn vàng lung linh huyền ảo đủ để Du nhìn thấy đôi mắt một mí của anh sau cặp kính cận gọng đen, hàm răng trắng đều như bắp. Lũ bạn thường ghẹo: “Đào đâu ra anh chàng Hàn Quốc thế?”. Thụy Du tưởng tượng ra buổi tối kỉ niệm một năm ngày quen nhau của hai đứa, đã tìm được quán cafe đúng như yêu cầu của mình và định giữ bí mật đến phút 89. Đúng hôm ấy mới dẫn anh đi cho bất ngờ.
Ngày hôm ấy cũng đến. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh, đi giày Tây trông rất lịch sự. Có lẽ mode này sẽ bị bọn bạn cùng tuổi chê già nhưng trong mắt Thụy Du, thế là đẹp. Theo Du, kiểu thời trang quần jeans bạc phếch, áo rộng thùng thình chỉ dành cho mấy nhóc choai choai thôi. Còn anh là anh, là sinh viên một trường đại học có tiếng hẳn hoi cơ mà. Anh đến đón Du bằng chiếc Atilla mới cáu, món quà ba má thưởng khi anh đậu đại học.
Buổi tiệc diễn ra đúng như kịch bản của Thụy Du. Anh ngồi im nghe Du thao thao bất tuyệt ôn lại kỉ niệm cả năm qua của hai đứa, bí mật những “chuyện bây giờ mới kể” của Du. Nào là buổi hẹn hò đầu tiên, Thụy Du đã lục tung tủ đồ để tìm bộ cánh đẹp nhất, nào là Du rất giận khi một chiều cuối tuần anh không đến vì mãi lo tìm những bài hát Du thích, chép thành đĩa mà quên cả thời gian. Thỉnh thoảng anh lại đưa tay đẩy cặp kính gọng đen, tỏ vẻ tập trung nghe Thụy Du. Anh vốn là người ít nói nên đều này cũng đương nhiên. Chỉ có thêm phần cuối không có trong bản kế hoạch khi Du thông báo:
- Em thấy là lạ trong người. Đã đi khám và bác sĩ bảo là….















