Skip navigation.

hoa chớp mưa

chỉ xin đất trời tháng ba tháng bảy / lối em về đừng bão táp mưa ngâu...

mưa vỡ...

quay lưng
khoảng trời bỗng tối
mắt ai sâu và mắt ai buồn...

***
mưa
mưa
mưa
ta cuộn vào nhau
căn phòng
bết đầy mùi da thịt
chiều âm âm
mắt môi bềt bệt loang màu
quay lưng
khi cơn mưa vừa dứt
người buông tay
như thể
người không quen
quay lưng
khoảng trời bỗng tối
mắt ai sâu và mắt ai buồn
quay lưng
hụt một vùng cỏ rối
chiều chênh chao
gió thốc mưa nguồn
một lời yêu tưởng như chuông chùa ngân mãi
tắt rồi
cuối chiều
rơi vỡ sau mưa...
...

định mệnh...

anh nói
“cô ấy chỉ là quá khứ”
em tin

anh nói
“em là điều kỳ diệu của anh”
em tin

thiên hạ nói
“anh vẫn gặp cô bé ấy”
em tin

quá khứ hay hiện tại
cô ấy hay em
có nghĩa gì đâu
anh đi
anh cứ đi

em không trách
sao anh quên em
như ngày xưa anh quên cô ấy
em không trách em
sao bao dung cao thượng
sao không tìm cách giữ anh lại riêng mình
có nghĩa gì đâu
khi anh thường nói đến định mệnh
làm sao em cưỡng lại
làm sao em đổi thay...

anh đi
anh cứ đi...
chỉ xin đừng nói với em là về phương nào...

Một buổi phỏng vấn...


9 giờ cuộc phỏng vấn mới diễn ra, vậy mà thấp tha thấp thỏm dậy từ sáng tinh mơ, thay đi thay lại mấy bộ đồ nhắm sẵn trong đầu (nghĩ rằng đi làm, ăn mặc phải chỉn chu, gây thiện cảm ban đầu rất quan trọng...cuối cùng vẫn áo váy điệu đà, giầy búp bê cài hoa tim tím), nghĩ ra hàng trăm thứ để trả lời làm sao cho thuyết phục nhất. Rồi cũng đến giờ hẹn, líu lo như một ả sẻ nâu xuống phố. Phố Sài Gòn chớm đông, heo may se lạnh, nhìn cái gì cũng yêu yêu đến lạ, âm ấm đến lạ...

Phòng của bà tổng biên tập nằm trên lầu 3 của tòa nhà cao ngút mắt, lội cầu thang bộ lên mà thở không ra hơi...
Căn phòng rộng, được bài trí rất gọn, chiếc máy điều hòa êm êm phả những luồng gió mát lạnh. Trời đất, trời lạnh thế này mà bà ta để điều hòa, có lẽ hợp với cái thân hình quá cỡ của bà ta (cô chợt nghĩ trong đầu)...

Bà TBT đón cô bằng cái nhìn tò mò, lướt từ trên xuống dưới rồi hỏi:
- Cô có người yêu chưa?
(Trời đất, đi phỏng vấn làm một phóng viên thì liên quan gì đến có người yêu hay chưa, hết trò rồi hay sao mà bà ta lại hỏi như vậy...)
-Thưa bà, tôi có nhất thiết phải trả lời câu hỏi này không ạ?
-Nếu không nhất thiết thì tôi hỏi cô làm gì? Các nữ phóng viên yêu đương nhăng nhít không có chỗ ở đây!
Bà ta bắt đầu cao giọng. Cô có vẻ thích thú với điều đó, với cô nó như một trò chơi thời bé
-Tôi rất khó trả lời, thưa bà!
-Có hay không?
-Quả thật, tôi cũng chưa xác định rõ. (cô xuýt phát cười vì câu trả lời ngang như cua của mình, mà cô chẳng biết lí do vì sao cô lại làm như vậy).
-Có nghĩa là không?
-Không hẳn thế ạ.
-Có nghĩa là có?
Cô lại im lặng một lúc như để tìm câu trả lời xác đáng nhất. Cô đảo mắt xung quanh phòng rồi từ tốn nhìn bà TBT nói.
- Dạ, cũng không hẳn thế ạ.
-Cô biết người làm báo cần phải rõ ràng, mạch lạc từng vấn đề chứ?
-Nhưng thưa bà, lúc này tôi cũng không thể hiểu được chính tôi…
-Tình yêu vốn đơn giản, có hay không, trái tim sẽ trả lời lập tức nếu nó trong sáng…
-Tôi lại nghĩ khác thưa bà, tình yêu vốn không đơn giản chút nào mà quá ư cầu kỳ phức tạp…
Bà TBT tỏ vẻ khó chịu.
-Hình như cô là người bướng bỉnh?
-Thưa bà, hình như chuyện tình yêu của bà có gì đó không ổn?
-Cô hỏi ngược lại tôi đấy à? Cô đến đây để tôi phỏng vấn hay cô phỏng vấn tôi?
-Thưa bà, tôi biết bà bắt đầu khó chịu, điều đó có nghĩa là…
-Cô thông minh đấy. Nhưng thật ra tôi chẳng hiểu cô đang muốn gì. Cô có thật sự muốn làm phóng viên của tôi hay không?
-Dĩ nhiên là có, nhưng đó không phải là tất cả...Thưa bà, bây giờ tôi lại phải suy nghĩ lại xem, không biết mình có thể làm việc được với tòa soạn này hay không nữa…

Bà TBT nhìn cô, mặt đỏ bừng, nở một nụ cười nhạt.
-Nhưng trước khi cô tìm được câu trả lời thì xin cô hãy cầm lại bộ hồ sơ của cô!
-Vâng, tôi cũng đang tính vậy, thưa bà!

Cô cầm lại bộ hồ sơ và đi thẳng ra khỏi cửa. Cửa khép, cô vẫn còn nghe vọng lại giọng nói của người đàn bà ấy “Con ranh! Mới nứt mắt đã bày đặt ta đây cá tính...”.

Cô đi qua những bậc cầu thang, băng sang đường, tung tăng như một ả sẻ nâu qua những hàng cây ngày heo may láp xáp những tán vàng trên phố mà thấy một ngày yêu yêu đến lạ... Chẳng biết triệu triệu người ngoài kia có ai như cô không, đi xin việc không được nhận vào làm mà còn hả hê sung sướng với điều đó...

Bịnh...

nó nằm và thiếp đi... thấy mình đang tung tăng ở triền đồi bạt ngàn hoa tam giác mạch...
Ảnh: "Cục đá"

Cuối cùng thì nó cũng nằm co ro như một con mèo, đôi mắt giương giương nhìn lên trần, nước mắt ngắn nước mắt dài. Tủi thân đến lạ. Cái sự bịnh của nó là do suy nhược cơ thể (tội này là tội lười ăn) và chóng mặt do thiếu máu (chưa đến ngày con gái mà sao lại thiếu máu?), cứ ngồi trước vi tính là mặt mày xây xẩm, đứng lên thì chóng mặt và muốn ngã nhào... (Ai đời cao 1m65 mà cân nặng có 41 ký nhích)...Tình trạng này kéo dài cả mấy ngày nay... nó cứ ráng... cảm giác không thể đi nổi chỉ muốn nằm thôi, nhưng rồi nằm xuống lại bị nhói ở ngực... tự dưng nó thấy thương nó đến lạ... nhà chẳng còn ai... bố mẹ thì ở xa lắm, nghĩ vậy nó lại khóc... ông chú già thì đi công tác đâu tận Plâycu mấy nay. Nếu có ông chú già ở nhà kiểu gì ông chú già cũng ngồi bệt ở sàn múa máy tay chân kể hết chuyện này đến chuyện khác, những câu chuyện không đầu không đuôi, không thời gian không ngày tháng làm nó thấy vui vui và quên đi mình bịnh, và, nếu có anh ở đây, anh sẽ ngồi cạnh cầm tay nó rất chặt, chỉ cầm tay vậy thôi, có thể qua ngày qua đêm... nó thấy sự an toàn và ấp áp ở bàn tay ấy... nhưng anh đâu... chẳng thấy... anh đâu...

Nó nằm thiêm thiếp, nước mắt rỉ rả, tự dưng nó thấy nó đuối dần... nó nghĩ về anh, nó nghĩ về giấc mơ tổ “cúc cu”, những chuyến đi, những cung đường, những kế hoạch viết mà chưa đâu vào đâu... Dạo này công việc cơ quan cơ hồ đã chiếm toàn bộ thời gian và sức lực của nó, nó đang dần không nhận ra nó... dạo này sức khỏe của nó có vẻ tệ, nó muốn nhắm mắt và ngủ... ngủ rồi tỉnh dậy sẽ khác... nhưng nhắm mắt rồi trần nhà vẫn quay quay... Nó quờ điện thoại lướt lướt những cái tên, không biết dừng ở tên ai, tính cả nể và đôi khi một mối quan hệ nào đó chưa thể đủ để nó nhấc máy lên và gọi... lướt lướt những cái tên rồi đóng máy lại... tự an ủi... giờ này chắc ai cũng bận đi làm...

Chợt anh gọi điện, anh hỏi nó đã khỏe chưa, anh muốn qua nó, nó nói nó không có nhà, anh đừng đến... Thật ra trong ý nghĩ nó sợ anh nhìn thấy nó trong hình hài tệ hại như lúc này... nó không mấy tự tin... Khép máy lại, nó chợt nghĩ đến một cái tên rồi gọi... Lúc sau cô bạn ấy đến, vừa trông thấy cô bạn nó khóc như mưa như gió... Cô bạn chở nó đi bệnh viện, ra đến đầu ngõ thì gặp anh... vậy mà nó bảo cô bạn đi lướt qua để lại anh chơ vơ đứng nơi gốc bàng... nó cũng không hiểu sự hành xử của nó là như thế nào nữa... chỉ thấy khóe miệng nó mằn mặn những giọt nước...

Nó nằm trên giường bệnh với tấm ra trải trắng xóa, cái màu trắng đến rợn người, mấy cô y tá trạc tuổi nó đi qua đi lại, ông bác sĩ già khám cho nó... lúc sau cô y tá chích kim tiêm vào tay nó, từng giọt nước biển và đạm rích rắc nhỏ xuống...
nó nằm và thiếp đi... thấy mình đang tung tăng ở triền đồi bạt ngàn hoa tam giác mạch...

chơi vơi...

ảnh: cục đá- Thảo cầm viên ngày "trời nồm"

(cho một ngày vụn vỡ trong tôi)

Là những lúc buồn mà cứ mãi lặng thinh
Là những lúc vu vơ nhìn nhau là một khoảng sâu trong đáy mắt
Ta chợt nhận ra tình yêu đang phai dần mà chẳng biết làm cách nào giữ lại
Ta chọn cách im lặng gặm nhấm chính mình trong những nỗi đau

Chúng ta bước bên nhau và đón nhận những đổi thay
Của dòng thời gian vô tình khắc nghiệt
Ta cứ sống bằng những dập dòm ảo giác
Bằng những khoảnh khắc xưa đã trôi sâu tận đáy mắt
Ta đau

Ta biết
nếu chia tay ta cũng chẳng thể yêu thêm một lần hơn thế nữa
trong đời
Nhưng ta lại vô vọng không biết làm cách nào để tình yêu mãi sống

Tình yêu tưởng là bất biến
Một cơn giận cũng làm mọi thứ vỡ tan

Ta thách thức nhau bằng sự im lặng
Để được hơn thua
Tình yêu đặt đâu cho những điều vô nghĩa lý
Thắng?
Thua?

Cuối cùng
Ta đã buông tay nhau nhẹ nhàng hơn những gì ta nghĩ...

Chấm lửng...

Tình yêu cũng chỉ là một nốt lặng
Rích rắc nhạt theo mùa...

***
Cơn giận bắt đầu từ đâu? Nỗi buồn bắt đầu từ đâu? Sự trống vắng bắt đầu từ đâu? Những tích tụ bắt đầu từ đâu? Tình yêu thật mỏng manh, tình yêu lúc nào cũng bé nhỏ hơn sự kiêu hãnh và nóng giận trong nó. Tình yêu trong một phút chốc có thể bốc hơi và tan biến...
Nó đã yêu chưa? Hàng trăm lần nó hỏi câu ấy. Ông chú già người tự nhận mình đã yêu hàng trăm lần, vỗ ngực trả lời “chỉ cháu mới biết rõ câu trả lời hơn ai hết”.

Nó đến với anh vì lẽ gì? Sự ngưỡng mộ một tính cách, một cá tính, hay là một sự khỏa lấp trong khoảng thời gian mà nó thấy chơi vơi vô định hay chỉ vì nó thấy được yêu thương và nó cần được yêu thương cho phần đời vốn thiếu hụt những yêu thương của nó, cho 4 năm loay hoay một thứ tình trong tưởng tượng, trong dày vò ám ảnh và cái cảm giác được yêu không có... Hay đó chính là tình yêu? Nó không cắt nghĩa được mọi thứ.

Hình như nó không có niềm tin về mọi thứ, niềm tin của nó thay đổi và lung lay bất cứ lúc nào, thời tiết, cảm xúc, nóng giận, và thay đổi theo sự yêu thương của anh...

Người đàn ông ấy đã nói “nó có thể làm bất cứ gì, gặp gỡ bất cứ ai, kể cả liếc mắt với bất cứ gã trai nào... miễn là nó thấy vui”.
Người đàn ông ấy đã nói “dù sau này chúng ta chia tay vì tạo hóa hay vì lý do gì chăng nữa, anh vẫn sẽ đi trên những con đường trong những giấc mơ của em”...
Người đàn ông ấy đã nói...

Nó không biết điều gì đã giữ chân anh lại bên nó sau tất cả những gì mà nó đã làm... Sau tất cả những ngúng nguẩy mưa nắng, sau tất cả những sự xô đẩy và xua đuổi, sau tất cả sự buông tay một cách lạnh lùng... Rồi sau đó lại trở về nhu nhi và tội nghiệp nép vào vòng tay anh... và lúc nào nó cũng được đón nhận một vòng tay thật rộng thật ấm, thật chặt... Để rồi sau đó lại là những khoảng trống, những đổ vỡ, những giận hờn không rõ... Anh đến tưởng sẽ làm thay đổi một phần nào đó trong nó về cách sống cách nghĩ, sự hòa nhập. Nhưng thế giới của nó vốn có vốn vậy và luôn luôn vậy vẫn chỉ là một thế giới “không-sẻ-chia” với những quan niệm không thay đổi...

Nó đang nghĩ cái gọi là tình yêu mà thế gian hay nói. Qua hai mươi một đẫn dài nó vẫn chưa một lần thốt ra tiếng “yêu” với một gã trai nào dù chỉ trong một khoảnh khắc với nó dù là mù quáng nhất. Có lần anh nói “dù có hết cuộc đời này chắc cũng không bao giờ nghe em nói tiếng “yêu””... Nó không biết...

Có khi nào người ta bị ảo giác đánh lừa và cứ nghĩ đó là tình yêu... ???... Nó đang hoài nghi...

Bao nhiêu lần hoài nghi và lấp lửng thì sẽ đặt một dấu chấm than? Nó lại hỏi. Ông chú già lại trả lời “dấu chấm than đó có thể là kết thúc cũng có thể là bắt đầu. “Với ai?” nó mon men hỏi tiếp. “Đó là việc của cháu, chỉ cháu, chính cháu mới trả lời được...”... Ông chú già quay đi bỏ lại vệt trăng dài ngoẳng nhăng nhẳng mắc trên những tàn cây...

... một tin nhắn send đi lửng lơ mãi cho một câu hỏi không lời đáp...

Ông chú già - nhà văn & quý cô váy ngắn...


Sài Gòn mùa mưa không khí ảm đạm, cây cối sau mưa ẩm ướt và có phần hoang lạnh. Thời gian này nó không viết lách được gì. Có hôm ngồi nguyên buổi mà màn hình vẫn trắng. Người ủ dột như không khí sau mưa. Nó vẫn ngồi ở bộ sopha phòng khách có chỗ bị bục do chân mèo cào hay do cũ quá nó không rõ, nhìn ra vườn, quanh nó quấn một chiếc chăn màu xanh cốm. Nó vẫn thường buồn, mà nỗi buồn của nó chỉ trời mới biết, lá rơi nhiều, lá rơi ít, trời nắng hay mưa, hay trời nhiều gió. Mấy hôm nay thì do trời nhiều gió và hay mưa. Nó nghĩ ra một trò để thay đổi không khí cho khác lạ, đạp xe. Nó ti toe lấy xe đạp, đạp quanh cư xá, khi thì sáng, lúc thì chiều. Cái cư xá nằm lọt thỏm bên mé sông, cứ chiều chiều bèo lục bình vừa nở vừa trôi dạt hết về đuôi cầu, nơi có hàng cây nở muộn vào cuối thu với những chuỗi bông li ti vàng trông như những chùm hoa đăng, nhà cửa đan xin xít nhau, có một nhúm người sống, loanh quanh vài vòng nắng là nhìn rõ hết mặt nhau.

Hôm trước xem ti vi kênh HTV 9, thấy ông nhà văn của “Chiếc lược ngà” mới chuyển về khu cư xá này ở, hình như để thay đổi không khí và sống ẩn dật viết văn. Vậy là ông chú già có bạn tâm giao trò chuyện. Nó nghĩ vậy. Đang lòng vòng đạp xe thì nó nhác thấy bên vỉa hè, quán trà bệt của mụ Chín nhẳng, ông chú già đang say sưa hùng hồn nói chuyện với tác giả của “Chiếc lược ngà”, nào là chuyện 1000 năm Thăng Long, chuyện Lý Công Uẩn với việc dời đô, thế rồng bay, nào là, sĩ phu không chỉ ẩn dật nghĩ đến “ấm” bụng mình, sĩ phu phải biết hợp sức để cứu dân cứu nước, nào là... Bỗng cả hai im bặt khi xuất hiện một quý cô mặc chiếc váy ngắn cũn cởn đi ngang qua, mùi nước hoa hàng hiệu là đà theo gió phập phồng cánh mũi của hai ông, một ông mê đọc văn bất mãn với thời cuộc, cùng một ông nhà văn đang quá trình ở ẩn, bốn con mắt mở to căng tròn, sáng long lanh...

Tập thể dục...


Một sáng nó đang đứng ngáp ngắn ngáp dài thì thấy ông chú già lôi từ hộc cầu thang ra một đôi giày thể thao bitis màu trắng đã ngả sang màu cháo lòng, diện một chiếc quần sooc cũng màu trắng nốt, nhưng hình như nó hơi dài đũng nên ông chú già xoắn xoắn phía trên giống như mấy bà bán rau bán cá ở chợ Nưa quê nó. Nó cứ chăm chăm nhìn đôi bàn chân với những ngón ngắn cũn thuồn vào đôi giầy quá cỡ, thô kệch. Hình như giầy lỏng, ông chú già đi thêm đôi tất màu xám tro, hình như vẫn lỏng, ông chú già lại thuồn thêm đôi tất màu mận chín chồng lên đôi tất màu xám tro. Nó thấy vậy bực quá.
-Chú đi đôi giầy đó làm gì?
-Tập thể dục?
-Nó cũ và không còn vừa với chân chú nữa rồi
-Vẫn còn xài được, chưa rách
-Đây không phải là giầy của chú mà là giầy của một người bạn, họ không dùng nữa, cho chú, chú thấy đang còn tốt nên lấy cất đi, có lúc cần sẽ dùng. Bây giờ đến tuổi phải đi bộ rồi nên lấy ra dùng... Ông chú già mặt tỉnh bơ nói.

Một tuần liên tục ông chú già sử dụng đôi giầy đó và hai đôi tất chồng lên nhau. Đến hôm thứ 8 thì đôi giầy bị bục từ đế, lòi ra những thớ bông trắng, không thể đi được nữa. Vậy mà ông chú già vẫn ráng đi thêm được vài hôm, những ngón chân do phải căng hết cỡ nên đỏ au.

Đến một chiều nó đang ngồi chồm hổm lóc cóc gõ vi tính, ông chú già đi bộ về, nếu là mọi khi sẽ kéo một cái ghế ngồi và từ từ cởi giầy. Nhưng hôm nay thấy ông chú già vẫn đứng, chân nện xuống sàn gỗ. Tiếng nện làm nó thấy bực. Nó quay qua
-Sao vậy chú?
-Không sao cả
Vẫn nghe tiếng nện. Nó lại quay qua
- Sao chú cứ nện xuống nền?
-Không sao cả.
Vẫn nghe tiếng nện. Nó lại quay qua nhưng lần này đầy bực tức: “Sao chú lại...” nhìn bàn chân của ông chú già đang nện xuống sàn nó mới hiểu ra. “A, giầy mới” nó hét lên. Mặt ông chú già tự dưng giãn ra, ửng đỏ, trông thật ngố, miệng thì tủm tỉm.
-300 đấy!
-Ừm, cũng đẹp, nhưng hơi mắc hay sao ấy chú?
Nó quan sát từng cơ mặt của ông chú già cứ căng ra, phập phồng
-Chú khai thật đi, bao nhiêu? Nó vừa hỏi vừa cười
Thế là ông chú già phá lên cười
-Hihihi 53 nghìn
Ông chú già kể lại, buổi chiều đi bộ, vòng qua mấy shop giầy bên đường, rồi lại vòng lại, cuối cùng quyết định rẽ vào shop đầu tiên. Con bé bán hàng, cả ngày trời mưa ế khách đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài, thấy ông chú già bước vào tưởng là khách sộp, mời chào đon đả. Tia mắt một hồi ông chú già chọn một đôi giầy vải, kệ đầu tiên, đôi giầy hiệu ASIA (nghe cái hiệu lạ hoắc, nó cũng không biết luôn) màu trắng, cái đai màu xanh dương và nói “Hai ngày nay bác đi tất cả các shop giầy quanh đây thám thính, và biết giá cả từng đôi, cháu nói đúng giá bác mua ngay”. Con bé bán giầy quan sát ông chú già một xíu rồi nói “Đáng lẽ cháu bán đúng giá là 55 nghìn, nhưng thôi, thấy bác mua hàng dễ thương cháu lấy bác 53 nghìn”. Ông chú già về nhà hí ha hí hửng vì mua hời 2 nghìn đồng...

Sáng hôm sau ông chú già đi bộ tập thể dục về, tháo đôi giầy quăng uỵch một cái vào góc làm nó đang ngồi lóc cóc gõ vi tính giật thót mình. Nó nhìn ông chú già ý thắc mắc. Ông chú già làm mặt nghiêm nói.
-Có lẽ chú không đi tập thể dục nữa...
Ông chú già đang nói rồi bỏ lửng im bặt.
Sáng hôm sau nữa nó phát hiện ra ông chú già viết gì đó lên mẩu giấy rồi dán bên ngoài đôi giầy. Lần này thì nó ngạc nhiên hết biết. Định nín không hỏi nhưng rồi cái tính tò mò đã nín mà không nín nổi bộc ra.
-Chú viết gì lên giầy vậy ạ?
Ông chú già lắc đầu
-Mệt quá, từ hôm đi đôi giầy mới các quý bà chòm xóm cứ đi theo hỏi mua giầy ở đâu, giá bao nhiêu, chú bực mình quá, dán giá lên cho đỡ mất công trả lời...

Nàng & ông chú già...


Nàng – 23 tuổi
Quê cha bên dòng sông Chu
Quê mẹ bên dòng sông Mã
Tuổi thơ tắm nước sông Chu
Thời thiếu nữ sống cùng ông chú già ở ngoại ô SG

***
Có lẽ người ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc đời nàng không ai khác là ông chú già
15 tuổi rưỡi, cha mẹ gửi nàng cho người đàn ông mà nàng gọi với cái tên thân thương là “ông chú già”. Người thì lùn một đẫn, mỗi lần di chuyển cái mông đánh nây nẩy, những ngón tay ngắn khúc như những trái chuối điếc, cái đầu thì như đồi trọc, lơ thơ vài cọng cỏ rối. Được cái nói nhiều.

Nàng sống cùng ông chú già ở ngoại ô Sài Gòn trong một ngôi biệt thự cũ mọc rêu rũa, cỏ dại mọc cao hơn đầu người. Thế giới của nàng được tách biệt hẳn với bên ngoài. Hình như tất cả các con đường trong ngày của nàng thường bắt đầu từ nhà đến trường và kết thúc là từ trường về nhà. Nàng không nhiều bạn. Nàng không biết ai loanh quanh chòm xóm. Thế giới của nàng là một thế giới đóng. Nàng được thừa hưởng căn phòng nhỏ trên tầng hai của ngôi nhà ấy. Căn phòng rộng không quá 9m2 có hai ô cửa sổ màu trắng nhìn ra hàng trứng cá già, thân sần sùi như da cóc phóng đại. Hàng trứng cá quanh năm điếc hoa. Nàng hay ngồi bên ô cửa sổ nhìn những đám mây màu chì trôi lững lờ mỗi chiều qua ô cửa phòng nàng.

Ngoài hai buổi đến trường, thời gian rảnh nàng thường may, nàng rất thích may vá. Mẹ nàng là một thợ may ở làng Nưa bên sông Mã ấy. Nhưng nàng thấy mẹ may không đẹp, áo nam hay nữ vẫn chỉ là một kiểu áo như dạng sơ mi bây giờ, thẳng đuồn, chỉ khác nhau có mỗi cái túi phía trên. Quanh năm anh nàng, bố nàng và nàng mặc những chiếc áo ấy do mẹ may, những chiếc áo rộng quá cỡ và xấu nữa, nàng thấy vậy. Mẹ nàng là một thợ may vụng, nàng nghĩ vậy. Nên nàng thường lén lấy vải thừa vải vụn mẹ không dùng nữa tự may thành những chiếc áo, chiếc váy cho những con búp bê, những con búp bê chị họ ở thành phố thường không dùng nữa, cho nàng. Những chiếc váy búp bê nàng may như váy công chúa trong những câu chuyện cổ tích có những bèo nhún và xếp pli, trông uyển chuyển và mềm mại. Đôi ba lần mẹ nàng cầm lên xem, rồi nhìn nàng “Con may à?” nàng chỉ khẽ gật đầu.

Cuối cùng cái nghề may học lóm được của nàng lại có ích khi sống cùng ông chú già.
Thế giới của ông chú già là một thế giới kỳ quặc không giống ai mà nàng thấy, ở đó có một tiểu đội chó và mèo. Chó thì chạy tán loạn trong nhà, chơi đùa, nghịch ngợm, chạy lên chạy xuống cầu thang. Chiếc cầu thang bé tí hin chỉ đủ 1 người đi. Nàng hay có thói quen mỗi lần nằm ngủ áp mặt xuống sàn để nghe mùi gỗ mục phả lên âm ẩm và nhìn qua khe những bước chân chó để hình dung từng khuôn mặt, vóc dáng, bộ lông của chúng. Còn mèo thì nằm xin xít trên các thên gỗ, trần nhà... lúc nào cũng mở đôi mắt ngao ngao nhìn nàng...

Nàng có nhiệm vụ duy nhất ở ngôi nhà đó là may áo váy cho chúng. Nàng thích công việc này...

Ngủ dậy lại ngủ tiếp...


Mỗi lần ngủ dậy việc đầu tiên là mở cửa sổ nhìn ra cây trứng cá già, những đốm hoa trắng lác đác rơi trên mái tôn tầng áp. Một luồng không khí nhẹ lùa vào làm tan cơn ngái ngủ. Sau đó nhón chân xuống nhà, ngang qua những bậc cầu thang hoang lạnh đi về phía những ô cửa sổ vuông vuông có cả thảy 32 ô kính, trong đó có 4 ô là cửa sổ nhìn ra góc vườn “cổ tích”. Thói quen, đưa tay định mở chốt cửa sổ, nhưng lại dừng lại. Nó vẫn muốn nhường cái đặc quyền hạnh phúc ấy cho ông chú già. Nó tưởng tượng đến khuôn mặt nhàu nhĩ của ông chú già sẽ căng hết cỡ khi mỗi sớm mở cửa sổ và bắt gặp một luồng gió rít hương hoa phả vào mặt. Kiểu gì ông chú già cũng sẽ chun chun cánh mũi phập phồng hít lấy hít để vì sợ uổng phí. Ông chú già thì vẫn keo kiệt thấy rõ. Bằng chứng là hôm qua nó phơi đồ, nó căng một sợi dây thật dài mắc từ cây này sang cây kia như hình ảnh nó thấy người ta căng những sợi dây phơi những dải lụa ở Hà Đông. Buổi chiều, đồ khô, định lấy vào, lại nghĩ, thôi để phơi sương cho quần áo mềm mại, một ý nghĩ cực ngu của nó. Cứ nghĩ bánh tráng Trảng Bàng ngon nhờ phơi sương, nên quần áo phơi sương cũng sẽ tốt. Bằng chứng là sáng hôm sau nó ngủ dậy, dây quần áo của nó bị ướt nhèm bởi trận mưa đêm quất tơi tả, ông chú già tập thể dục dưới vườn thấy vậy, ngoắc cái miệng mèo lên ong ỏng “Cháu không biết tiết kiệm sao”. Nó tròn mắt lên ngạc nhiên “Tiết kiệm gì ạ?”. “Tiết kiệm nắng. Phơi đi phơi lại hao hết nắng”. Nói xong ông chú già lại tỉnh bơ xoay vòng vòng điệu tập “suối nguồn tươi trẻ”. Nó đành bó tay với sự keo kiệt thấy rõ của ông chú già.

Lại nói về chuyện mở cửa sổ. Khi ô cửa sổ mở bung là tràn ngập cỏ dại và hoa mọc lông nhông đập vào mắt (theo ông chú già nói thì có khoảng 49 loại hoa, cái này thì nó chưa xác thực), khoảng 19 loại trái cây (cái này nó cũng chưa xác thực nốt, nó nghĩ phải nhiều hơn thế). Trái cây trong vườn hầu hết do nó ăn nhả hạt mà mọc lên. Nó có tật ăn trái gì cũng đi từ đầu vườn đến cuối vườn, rồi lượn từ cuối vườn lên đầu vườn, rồi lại vòng quanh quanh quanh quanh, kết quả là trong vườn mọc lên rất nhiều trái cây. Nào xoài, ổi, mít, táo, chanh, cam, nhãn, đu đủ, mận, na... Bằng chứng là mấy hôm nay đang bắc ghế hái ổi, lại ăn, lại nhả hột...

Một ngày của nó thường rất êm dịu, bắt đầu từ việc ngủ dậy mở cửa sổ, xuống vườn. Rồi đánh răng rửa mặt, rồi ngồi vi tính, sẽ bắt đầu một ngày mới bằng cách viết gì đó cho riêng mình. Khi nào chán thì lôi chuyện bài vở cơ quan ra làm. Nhưng thời gian này công việc cơ quan đã ngốn hết thời gian của nó. Nó cứ mải quẩn quanh với bài vở số này số kia nên đầu đặc hột mít. Bữa sáng của nó thường là trứng luộc hoặc ngô luộc (hôm nào ông chú già nổi hứng tốt bụng đi bộ loanh quanh cư xá cùng các quý bà chòm xóm) thì hôm đó nó được ăn ngô luộc. Cuộc sống của nó dạo này bình lặng đến lạ. Chuyện tình cảm cũng không chút xao xác. Tất cả cứ lặng lờ như những đám mây mỗi ngày vẫn trôi qua ô cửa phòng nó. Thỉnh thoảng nó vẫn nghĩ về con đường mang tên những giấc mơ...
Sáng nay cuối tuần ngủ dậy ngồi bần thần một lúc, vì biết chắc lại như những sáng khác bắt đầu mở cửa sổ, xuống vườn, ngồi vi tính... Tự dưng muốn một buổi sáng khác đi, đạp xe long nhong, dung dăng dung dẻ cùng bạn trai trên phố, ăn một món ăn sáng khác...
Vậy mà như những sáng khác...
... ngủ dậy ngồi bần thần một lúc rồi... ngủ tiếp...