Về lA.i tRu*o*ng` xu*a…
Friday, October 24, 2008 3:31:00 PM
Tho*`i gian cắp sA’ch đến trường co’ le~ lA` khoảng thO*i` giAn đáng nhớ và đầy kY? Nie^m. nhÂ’t tRong cuộc đời mỗi người... Đặc bie^t. Nhất phải no’i đến 3 năm hO.c o*? mA’i trường phổ thO^ng. Đó là lúc tA ga^n` nhu* đã trở thành nGu*o*i` lớn mA`, đủ chuyện zUI buo^n` xảy ra....
![]()
mO*i’ xA trường cO’ mấy thang’ mA` saO thÂy’ nhO*’ quA’... vẬy ma` mi`nh nhớ cO’ lúc tụi mình cA^u’ trời sAo chO mau thoát khỏi nơi này
hO^m naY bất chợt về lA.i trường chẳng nhân nGày gì cả, co’ le~ phải nhU* thÊ’ thì mới tìm lại được kho^ng khi’ binh` thường nhất của trường
Va^n~ nhu* ngày nào mà thôi. hA`ng ghế đá mà tU.i mi`nh vẫn ngồi khI cU’p hO.c
từng dãy hA`nh lang và lo*p’ ho.c... KhÔng thAy đổi... Nhu*ng lO`ng nghE thOang’ buồn mênh mang... gặp lại người thầy dạy Toan’ cho lo*p’ suốt ba năm học, gặp tha^y` Ly’ ‘đáng sƠ.”
Và gặp co^ giám thị thường tụi học tRo` rất sợ nhưng cũng rất thương cÔ (và tất nhiên cÔ cung~ thu*o*ng tụi này lắm, dù cO^ co’ hay nghiÊm mặt...) Ngồi nói chuyện với cô, nGhe cô kể về nhu*~ng đổi thay trong trường, co’ chuyện vui mà cung~ co’ chuyện rất buồn. nGhe co^ kể mà có lúc lòng lặng đi... ![]()
Bước ngAng qua lớp học cũ, cái bàn cạnh cửa sổ ngó xuống vườn trường tuyệt đẹp vẫn ở đó
NhO*’ chỗ ngồi đó biết bao, đã bAO lần mình phải đấu tRanh để giữ lấy chỗ ngồi tHân yêu
... Ước gì lại được ngồi ở đó cũng những người bạn và lại được nghE tiếng thầy co^ như ngày xưa... xA ro^`i... nHO*’ lắm... nGa`y xU*a O*i...




