Skip navigation.

Ivy* Le's blog

thanks for loving me :)

Entry for May 22, 2009

Photobucket


Câu chuyện diễn ra cách nay đã rất lâu, từ thời còn các kiếm khách và các ca nữ. Tại một ngôi làng nhỏ ở một vùng quê có một chàng trai tên Thiện Toàn, chàng là con trong một gia đình cũng khá giả. Thiện Toàn rất chăm chỉ và siêng năng, anh học rất giỏi và là một người cũng giống như tên gọi của mình Thiện Toàn.
Trong làng có Sươngmột cô gái xinh đẹp như hoa, thướt tha như lụa, nàng có đôi mắt đen nhánh như hai hòn ngọc trai đen, với đôi gò má xinh xinh như hai trái đào nhỏ, hồng hào, tươi tắn. Một cô gái đẹp nhất trong vùng. Nàng còn được trời phú cho một giọng hát ngọt ngào như mật, quyến rũ như chim sơn ca.

Ánh Sương và Thiện Toàn là một đôi thanh mai trúc mã từ nhỏ. Hai người có một mối tình tuyệt đẹp mà người đời ai cũng ghen tị. Họ yêu thương nhau thật thấm thiết. Có những ngày họ cùng nhau vui chơi trong vườn hoa thượng uyển ngào ngạt hương hoa, những chú bướm đủ màu sắc như trộn lẫn vào nhau tạo nên một mối tình thần tiên chốn nhân gian.

Trong ngày sinh nhật lần thứ mười tám của nàng sắp tới, Thiện Toàn muốn tặng nàng một món quà thật đặc biệt và đầy ý nghĩa nào đó. Suy nghĩ mãi nhưng vẫn không tìm ra được… Trong một lần đi dạo trong rừng trúc, những cành trúc va đập vào nhau cùng với tiếng lá xào xạc tạo cho chàng một cảm giác thật êm ái, độc đáo. Chàng chợt nảy ra một ý định và … từ những cành trúc bé nhỏ, cùng với một chút tài hoa của mình chàng đã làm nên một chiếc phong linh (chuông gió) thật xinh xắn và đầy ý nghĩa. Trên chiếc phong linh có treo tấm giấy nhỏ một mặt ghi tên của nàng, một mặt ghi tên của chàng cùng một lời chúc thật dễ thương.

Rồi ngày sinh nhật của nàng cũng đến, gia đình nàng tổ chức một buổi tiệc thật lớn để mừng cho con gái. Vào đêm hôm đó, chàng đã lén dẫn nàng ra cánh đồng trống ở sau nhà. Dưới ánh trăng sáng, chàng đã trao cho nàng món quá của mình. Chiếc chuông gió trong tay này rung động theo từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang mùi hương của cánh đồng hoa đang chín rộ. Chàng tặng chiếc phong linh cho nàng với ước muốn rằng tình yêu của hai người sẽ mãi trong trẻo, sẽ mãi du dương trầm bổng như tiếng chuông gió. Và chàng cũng muốn mỗi khi nàng nghe thấy tiếng chuông sẽ nhớ đến chàng… Nàng ngồi trong vòng tay thương yêu của chàng, trong tiếng chuông, dưới ánh trăng sáng, hai người yêu nhau nhìn về phía xa chân trời trong hạnh phúc mà có biết ngày sau …

Kinh thành năm ấy tổ chức kỳ thi trạng nguyên, chàng phải từ giã cha mẹ và người yêu mình, hẹn ngày đỗ đạt trở về. Trong cuộc chia ly đầy nước mắt nàng tặng chàng một con hạc giấy, mong chàng đừng thay lòng đổi dạ… nàng vẫn mãi chờ đợi chàng . Chàng từ biệt ra đi, trong không gian vang vọng tiếng chuông gió ngày nào …
Trong những ngày Thiện Toàn đi thi, một biến cố đã xảy ra tại ngôi làng nhỏ bé này. Vào ngày đại thọ của cha nàng, có quan tri phủ Dương Thường Trực là bạn củ của cha nàng tham dự. Nàng chúc thọ cha mình bằng một bài hát và một điệu vũ tuyết trần. Ai nấy đều tán thưởng, chàng trai nào cũng phải chết mê chết mệt. Nàng đã lọt vào tầm mắt quan tri phủ và ông ta ngỏ lời cầu hôn nàng cho con ông ta là Dương Thường Xuyên.

Thường Xuyên là một công tử hoà hoa rất đẹp trai nhưng lại có tính xấu hễ thấy cô gái nào đẹp là hắn quyết “cưa” cho bằng được. Và … Ánh Sương cũng không ngoại lệ… trước vẻ hoà hoa của hắn nàng đã ngã gục và quên đi mối tình nồng thắm ngày nào với chàng Thiện Toàn. Nàng lên xe hoa ( xe ngựa !!) để lại sau lưng đầy ấp kỷ niệm …

Về nhà làm dâu qua tháng ngày nàng thấy rõ bọ mắt thú vật của Thường Xuyên, hắn ngày càng dữ dằn hơn, cứ đi chồn lầu xanh đàng điếm say sưa, về nhà lại quát tháo đánh đập nàng. Cuộc đời giờ sống còn hơn chết, không còn những ảo mộng tốt đẹp như nàng đã từng mơ …

Không chịu nổi nữa nàng đã trốn về nhà cha mình. Nhưng Thường Xuyên không buôn ta, hắn sai người đi bắt nàng về. Khi nàng về tới nhà, trở lại căn phòng củ hôm nào … nàng ứa nước mắt nhìn lại những đồ vật củ, lại thương cho số phận của mình. Nàng một mình bước đi trên cánh đồng hoa, dưới cơn gió nhẹ và ánh trăng vằng vặc. nàng chợt nhớ đến Thiện Toàn và nàng lại khóc. Nàng khóc vì thương cho một cuộc tình, nàng khóc cho mình vì đã thay lòng đổi dạ …Nàng cứ đi cứ khóc rồi lạc đến rừng trúc khi nào không biết. Nghe tiếng những cành trúc va đập vào nhau, tiếng lá xào xạc rơi đầy trên nền đất, nàng như lặng đi, nghe âm thanh như tiếng chuông gió ngày nào Thiện Toàn đã tặng, vừa du dương và tha thiết, vừa trầm lắng và cảm thông … nghe như tiếng nói chàng ngày nào vẫn đang vang vọng, quan tâm nàng, những cành trúc như thay chàng hỏi rằng vì sao nàng lại khóc … Nước mắt nàng lúc này nhưng càng nhiều hơn càng tha thiết hơn …

Chợt tiếng vó ngựa phá tan không gian , bọn thuộc hạ chồng nàng đã đuổi theo tới nơi… Nàng lại chay chạy chạy mãi, tiếng vó ngựa cứ dồn dập sát theo sau, ngày càng gần hơn… rồi chúng dồn nàng đến bên bờ một vựa thẩm. Chúng mời nàng về nhưng nàng không nghe, chúng cứ dồn lại ngày càng gần nàng hơn … nàng quay lưng lại nhìn xa về phía chân trời, nhìn lên ánh trăng, … nàng ứa những giọt nước mắt cuối cùng, nàng nguyện kiếp sau mình sẽ trả món nợ đối với Thiện Toàn , nàng ước mong sẽ luôn được ở bên chàng … Nàng buôn mình rơi xuống vực thẳm sâu hút, nàng chết đi dưới một thung lũng hoa, miệng vẫn nở một nụ cười tươi thắm … Hồn này bay ra nhập vào chiếc phong linh ngày nào …
Còn về chàng Thiện Toàn thì đã đạt được ước nguyện của mình, chàng đã đổ đầu kỳ thi và được phong làm trạng nguyên. Chàng rất vui mừng và háo hức trở về quê nhà xưa gặp lại phụ mẫu và người yêu cũ…
Chàng về đến làng được mọi người chào đón nồng nhiệt, được gặp lại người thân chàng rất vui mừng, nhưng sao vẫn không thấy Ánh Sương ra đón chàng. Chàng tìm khắp mà không gặp được nàng. Khi hay hung tin nàng đã qua đời chàng như không tin được, nghe như một tiếng sét bên tai, chàng chết lặng đi…Ánh Sương đã chết, Ánh Sương đã xa chàng mãi mãi, không, chàng không thể tin được điều này … chàng chạy đi bỏ lại người thân nhìn theo trong nước mắt, chàng chạy đến rừng trúc và một mình ở đó. Chàng ở đó nhớ thương nàng, nhặt lá trúc mà nhớ nàng, nghe tiếng gió vi vu như nàng đang trở lại … Chàng ở đó lẳng lặng trong bảy ngày bảy đêm … Rồi chàng chỉ biết đến lại căn phòng của nàng, nhìn vật nhớ người …Chợt tiếng chuông gió ở đâu vang lên , thật quen thuộc … Chàng tìm khắp và thấy chiếc phong linh ngày nào chàng tặng cho nàng đang được treo trên một cây trúc ở sau nhà nàng … Chàng nhìn ngắm, hình như có bóng hình nàng trong đó, tiếng nhạc du dương như tiếng nàng đang trò chuyện với chàng …Chàng ngồi chỗ đấy, dần chìm vào giấc ngủ… trong mơ chàng đã gặp nàng, ấm lại mố
i tính thửơ ấy …Chàng mất đi

em - anh

Hai người đi bên nhau
Đôi bàn tay nắm lấy nhau
Môi mỉm cười cùng nhau...

Ánh mắt ng con gái
Nhìn vào cặp đôi khác
Mơ một hạnh phúc

Ánh mắt ng con trai
Nhìn vào cặp đôi khác
Mơ một hạnh phúc

Đôi bàn tay khẽ rời
Bờ môi tắt nụ cười

Em - Anh
Chúng ta không là một.


Visit myblog Ivy* blog - yahoo Plus

Sống trên đời, cần có 1 tấm lòng...


Tôi hỏi đất : Đất với đất sống với nhau thế nào?
Đất trả lời : Chúng tôi tôn lên nhau
làm thành đồi núi

Tôi hỏi nước: Nước với nước sống thế nào?
Nước trả lời : Chúng tôi hòa quyện với nhau
thành sông thành bể

Tôi hỏi cỏ: Cỏ với cỏ sống với nhau thế nào?
Cỏ trả lời: Chúng tôi mọc san sát vào nhau
tạo thành chân trời xa vút

Tôi hỏi người : Người với người sống với nhau thế nào?
Không ai trả lời.
Không ai trả lời.hình


Thanks for JoyfulPi entry
Người với người sống với nhau thế nào ư?

7 câu hỏi cơ bản nhất của cuộc sống!

7 câu hỏi cơ bản nhất của cuộc sống! magnify


Khi làm hoặc suy xét về bất cứ việc gì con người thường suy nghĩ tới 7 điều sau:

1. Ai (cái gì)? ---> chủ thể
2. Làm gì? ---> đối tượng
3. Ở đâu? ---> địa điểm
4. Khi nào? ----> thời điểm
5. Tại sao? ---> nguyên nhân
6. Như thế nào ---> diễn biến
7. Cuối cùng thế nào ---> kết quả (hay hậu quả )

*** đúng hem

cách mà các nhân vật truyện tranh thất tình :D

********SƯU TẦM**********

Nhiếp Phong's style :

Nếu biết ngày mai Mộng lấy chồng
Anh về luyện cuớc thế là xong
Mai này luyện xong Phong Thần Cước
Đá chết chồng em lúc động phòng

Bộ Kinh Vân's style :

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh bảo tên đó :"Trả vợ ông"
Dùng kì lân tí cho một chưởng
Em ra đỡ hộ em cũng vong.

Kiếm Thánh's style

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh đành luyện kiếm thế là xong
Luyện mà không nổi làm hòa thượng
Ngồi khắc tượng em cũng an lòng.

Luyện Vô Ngân's style

Nếu biết ngày mai con lấy chồng
Sư phụ tự sát thế là xong
Trước khi chết khích con giết nó
Giết nó xong rồi, con cũng xong.

Đế Thích Thiên's style :

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Thì mặc kệ em, nghĩ mất công
Tu vị anh nhiều, anh trẻ mãi
Chồng em chết rồi, lấy anh không ?

Hunterxhunter's style :

Kurapika's style :

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về nghịch xích luyện Niệm xong
Dùng dây xích sắt xích thằng đó
Buộc cổ nó dắt đi lòng vòng.

Kuroro's style :

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về gọi hội, có sợ không ?
Hội của anh đây ai cũng giỏi
Đánh chết chồng em chẳng bận lòng.

Hisoka's style :

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh đây mặc kệ, coi như không
Ra chợ mua ngay bài một bộ
Cầm ném cho em mất thằng chồng.

Killua:

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về lấy tụ điện bỏ không
Túm cổ chồng em cắm vào ổ
Giật cho nó hết giành vợ ông

Dragonball's style :

Sôn Gô Ku cũng không kém:

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh về tìm ngọc gọi con Long
Ước gì chồng em lăn ra chết
Chẳng còn có ai, lấy anh không ?

Ma Bư''s style :

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh đi tìm nó thế là xong
Hóa thằng chồng em thành kẹo sữa
Ăn nó sạch bong đỡ đói lòng.

Detective Conan's style

Shinichi's style :

Nếu biết ngày mai Ran lấy chồng
Anh về lấy thuốc teo là xong
Cho nó một liều thu nhỏ lại
Nó đã bé rồi em thích không ?

Hikaru No Go's style :

Hikaru's style

Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Anh đi tìm nó :"Đấu cờ không ?
Tao chấp mày luôn ba mục ruỡi
Đấu mà không lại, trả vợ ông"

Entry for March 25, 2009

Entry for March 25, 2009 magnify
Này nhé, ta đang sống trong một cuộc sống thật thú vị, mỗi ngày, thậm chí là mỗi giờ, mỗi phút đều có thể thay đổi cuộc đời ta..
Vậy thì hãy coi như nỗi buồn là một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống đi..

Vì:

Nếu không có những lúc buồn thì ta đâu biết trân trọng những phút giây hạnh phúc!

Nếu không gặp những chuyện rủi ro thì ta đâu biết lúc nào mình may mắn!

Nếu không gặp họ thì ta đâu phân biệt được ai thực sự là tốt với ta!

Nếu không có nước mắt thì nụ cười cũng đâu còn ý nghĩa ...

Ta đang thực sự muốn refresh lại cuộc sống của mình!
Vậy thì bắt đầu thôi!

Tủm tỉm cười..

Có một vị tiền bối đã nói với ta rằng: Sống ở trên đời, nhiều khi nên tuân theo "triết lý bồn cầu"..ai chà, cái này mới ah nha: Hãy coi như mình có một chiếc "bồn cầu tinh thần", rồi cho tất cả những nỗi buồn, những chuyện rủi ro..vào cái bồn cầu ấy, rồi giật nước! Thế là xong!


bói cho tôi

Dù còn là mối tình đầu
Lần sau sẽ rõ lần sau sẽ thành
Dở hay là mối hữu tình
Để ai để mối tỏ tình cho ai

Tình đầu không thành :frown:

Entry for March 22, 2009



Lá là chiếc cánh ko thể bay lên
Cánh là đôi lá lạc bên trời


Trời không mưa, không sao, không mây
Và lòng tôi cũng trống rỗng
Chán

Sunday, March 22, 2009


Photobucket

One day
I called you. You knew there's nothing to hide
Thanks for being my side
I'll be stronger
Cause of you
My friends

Tiểu thuyết Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn

Tiểu thuyết  Cô đơn vào đời - Dịch Phấn Hàn magnify


“Cô đơn vào đời” không phải chỉ là một câu chuyện tình yêu. Nó là hành trình tự thức nhận về sự trưởng thành đầy cô độc của cô gái đang lớn. Dù trải nghiệm cả ngọt ngào và đau đớn nhưng kết cục mất mát của chuyện tình càng khiến Thủy Tha Tha thấm thía sự cô độc của con người. Người kể chuyện có phần bi quan về cuộc sống bởi những trải nghiệm riêng tư. Song, điều thực sự mà tác giả muốn gửi gắm, không phải là thông điệp về sự đơn độc bất khả của con người. Lắng sâu hơn, là lời nhắc nhở con người, phải biết trân trọng và nâng niu hạnh phúc mà mình có, bởi khác với tình yêu, trong cuộc sống này, hạnh phúc không bao giờ đến với bạn như một món quà. Câu chuyện tình tự kể của nhân vật chính, vì vậy, không hề gói gọn ý nghĩa truyện trong kích thước kinh nghiệm cá nhân. Hãy bước vào “Cô đơn vào đời” để thêm một lần, bạn có thể trải nghiệm những cung bậc xúc cảm muôn thuở: hạnh phúc và đau khổ, yêu thương và hờn giận của cuộc đời…


Photobucket


Truyện khép lại ở những hồi nhớ miên man trong tâm tưởng của cô thiếu nữ về ngày lễ Valentine, về người yêu cô với chiếc ô, với mái tóc đen đội mưa, với đôi giầy thể thao ướt sũng; về “dáng anh đuổi theo xe chạy trong mưa; 2.000 tệ anh đặt vào tay tôi, bàn tay anh đã dắt tôi đến quầy bán nhẫn; chính tay anh đã đeo chiếc nhẫn bạch kim chúng tôi chọn vào tay tôi, và lúc đó anh đã nói “Chỉ cần em không bao giờ xa anh!””. Hóa ra, chuyện tình có thể qua đi, nhưng tình yêu vẫn còn tồn tại, dĩ vãng dù ngọt ngào, hay cay đắng, vẫn luôn luôn hiện hữu…

Download Cô đơn vào đời
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31