


Sunday, 7. October 2007, 09:17:12
music, ......, life


Friday, 21. July 2006, 06:32:22
......, life
Chị Sun có đọc lời giới thiệu của Hoa và có hẳn 1 bài để nói về câu nói đó của Hoa cho mọi người xem nè
http://www.my.opera.com/sunshine_cosmos/blog/show.dml/363205 Ca sĩ trong bóng tối (Vietnamnet)
06:56 07/04/2004
Những ai có mặt ở khán phòng Nhà hát Thành phố HCM một ngày đầu tháng 4 vừa qua đã được tận hưởng một đêm văn nghệ đặc biệt đúng nghĩa, ở đó, những cảm xúc được dồn lên thành những giọt nước mắt chân thành hay những tràng pháo tay đầy cảm phục trước những âm thanh và hình ảnh từ sân khấu: Đêm nhạc Khát Vọng do Hội Phụ nữ từ thiện Tp.HCM tổ chức, với nhân vật chính là những học sinh mù và câm điếc.
Hình ảnh vài chục học sinh mù hát đồng ca bài Cánh én tuổi thơ một cách say sưa, hát như thể chưa bao giờ được hát đem lại cho người nghe một xúc cảm đặc biệt. Không phải là lòng thương hại hay một thứ tình thương chung chung, mà thực sự là sự cảm phục. Các ca sĩ mù đã không chút mặc cảm, hát bằng tất cả những khao khát tự thân của mình, dù các bạn chưa một lần được nhìn thấy chim én hay trời xanh.
Người xem đã chợt sửng sốt khi được nghe giọng nam đẹp, nam tính và sang trọng Đặng Hoài Phúc trong ca khúc tự sáng tác Niềm tin. Niềm tin của Phúc là tin vào tình yêu, trong bài hát không có chút nào tự ti hay kêu xin tình thương, đó là niềm tin của một người hoàn toàn bình thường. Phúc và những bài hát của mình đã cho thấy sự hoà nhập cộng đồng một cách thoải mái, tự tin của những người mù. Sự cảm phục của người xem tăng dần khi được nghe Nguyễn Đức Anh Mạnh hát Ngọn lửa trái tim (Nguyễn Ngọc Thiện), Lê Uy Uyển song ca cùng ca sĩ Hồng Nhung bài Khát vọng (Phạm Minh Tuấn), Ngô Thời Đức chơi đàn bầu bài Điệu buồn phương Nam (Vũ Đức Sao Biển) và nhất là chú bé 10 tuổi Vũ Công Hào hát cùng ca sĩ Đan Trường Dòng máu Lạc Hồng...
Điều tác động đến cảm xúc của người nghe đầu tiên là những thanh âm từ giọng hát của các ca sĩ đặc biệt kia đều vang lên đầy đặn nhất, sảng khoái và đương nhiên là tràn đầy một cảm xúc kỳ lạ của những người chỉ có thể tưởng tượng ra những gì nằm trong lời ca mình đang hát. Giọng hát của Anh Mạnh, của Lê Uy Uyển là những thứ "trời cho" thực sự, như thể bù đắp lại cho họ những thiệt thòi. Và bất ngờ nữa là những diễn viên múa câm điếc dù không hề nghe được nhạc những vẫn múa thật thành thục. Phải chăng ngôn ngữ cử chỉ của họ đã đồng hoá được với những động tác múa.
Khán phòng lắng lại khi Hướng Dương, cô gái đã khai sinh ra thư viện sách nói cho người mù đầu tiên ở Việt Nam, ngồi trên xe lăn xuất hiện trên sân khấu với tư cách ca sĩ hát bài Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui (Trịnh Công Sơn) cùng thầy giáo mù Thanh Tâm. Hướng Dương không mù, và cô đã trở thành người bạn, thành ân nhân của bao nhiêu người mù khác đã trưởng thành trên con đường học vấn cũng như được bồi dưỡng tâm hồn từ thư viện sách nói của cô.
Những ca sĩ trong bóng tối đã có được một tối hết mình, một tối để họ tự đưa mình đến với ánh sáng, và giữa ánh sáng rực rỡ của sân khấu, tài năng của họ đã toả sáng thực sự. Và biết đâu, nếu những định kiến trước nay được xoá bỏ, họ sẽ đàng hoàng bước lên sân khấu chuyên nghiệp, chinh phục khán giả bằng giọng hát thiên bẩm của mình và chẳng cần đến mấy màn múa minh hoạ quay cuồng hay biểu diễn phô trương.
Đang rất cần những Stevie Wonder của Việt Nam đấy!
THẾ GIỚI TRẺ
Tôi là ai?
23:04:00, 27/05/2006
Như Lịch - V.Anh - L.Anh - B.Hạnh

Nguyễn Hướng Dương trong studio Thư viện sách nói dành cho người mù
"Tôi hôm nay khác tôi hôm qua/Tôi tương lai khác tôi hôm nay/... nói cho tôi đi: tôi là ai?". Bài hát Ai là tôi (nhạc: Nguyễn Lê Tâm, lời: Nguyễn Lê Tâm, Ngô Tự Lập) được trình diễn trong chương trình Tại sao không? trên VTV1 tuần này đặt cho chúng ta câu hỏi về chính bản thân mình. Trả lời câu hỏi "Tôi là ai? Tôi có nhiệm vụ gì? Tôi nhận thức thế giới này ra sao?" sẽ giúp mỗi người xác định được điểm đứng, bản chất và khả năng của mình để sống tốt hơn...
Cô gái tật nguyền Nguyễn Hướng Dương: "Tôi đã biến cuộc đời mình từ... rác thành hoa!"
Cách đây đúng 10 năm, một tai nạn giao thông khủng khiếp đã cướp mất đôi chân của cô gái 25 tuổi Nguyễn Hướng Dương. Từ lúc đó, Hướng Dương tự cảm nhận cuộc đời mình chẳng khác gì "một đống rác hay một mớ giẻ rách". Cô nằm bẹp dí trên giường bệnh, với "thực đơn" duy nhất từ ngày này qua ngày khác là... nước mắt. Trong những ngày vô cùng tuyệt vọng đó, Hướng Dương đã đến thăm Trường mù Nguyễn Đình Chiểu và chị được chứng kiến một đứa trẻ khiếm thị cất giọng hát trong trẻo: "Nói đi em lời nào hồn nhiên nhất - Và nói rằng cuộc đời đẹp hơn mơ! "Đây là một sự kiện gây chấn động nội tâm của tôi. Tôi ngộ ra rằng, những người khiếm thị bất hạnh vẫn lạc quan yêu đời, tại sao tôi không thể? Dù sao tôi vẫn rất may mắn khi còn đôi mắt quý giá để tiếp cận đời sống kia mà?" - Hướng Dương tâm tình.
Chuyên mục phối hợp thông tin giữa báo Thanh Niên và chương trình truyền hình Tại sao không? trên VTV1 do HauMy Cross-Media và VTV sản xuất
Sau lần đó, chị thấu hiểu hơn nỗi mất mát, thiệt thòi của những người khuyết tật, nhất là những người khiếm thị và chị luôn xem họ là những người thầy giúp chị vươn lên số phận. Vào năm 1998, Hướng Dương quyết định dành trọn tâm huyết để thành lập dự án Thư viện sách nói dành cho người mù (thuộc Hội Phụ nữ từ thiện TP.HCM). Vốn có giọng đọc hết sức truyền cảm của một cộng tác viên chương trình phát thanh thiếu nhi, Hướng Dương đã thổi hồn mình vào những cuộn băng, mở ra chân trời tiếp cận tri thức mới mẻ cho thế giới người khiếm thị. Rất nhiều người khiếm thị "ghiền" giọng đọc của chị Hướng Dương và coi chị như là một người bạn tri âm không thể thiếu trong cuộc sống...
Hiện nay, Thư viện sách nói dành cho người mù đã thu hút 12 tình nguyện viên thay ca nhau đọc và thu âm nhiều loại sách truyện. Từ năm 2002, thư viện được chính phủ Nhật Bản tài trợ một studio khá hiện đại, chuyên nghiệp. Tính đến năm 2005, thư viện đã sản xuất trên 21 ngàn băng sách nói, phát hành 97 tựa băng sách nói văn học, phục vụ miễn phí cho những người khiếm thị tại TP.HCM và trên 65 hội người mù, trường mù trên cả nước...
Chủ nhiệm dự án Thư viện sách nói cho người mù Nguyễn Hướng Dương nói dí dỏm mà sâu sắc: Hôm nay gặp lại "đống-rác-tôi-ngày-trước", bạn thấy thế nào? Bạn đang gặp rác hay hoa? Tôi chắc rằng bạn đang gặp một bông hoa đấy! Điều quan trọng để biến rác thành hoa, để khẳng định mình là ai cả trong những hoàn cảnh vô cùng nghiệt ngã chính là lòng quyết tâm vươn lên và đặc biệt đừng bao giờ đánh mất tình yêu thương đối với cuộc sống xung quanh...
Nguyễn Huy Trọng: "Điểm đứng của tôi là giữa cộng đồng"
Chuyện thời sinh viên: Dù gia đình đủ điều kiện chu cấp từ A đến Z nhưng từ năm 3, anh chàng sinh viên ĐH Ngoại thương này quyết định "làm thuê" cho một công ty liên doanh để tự lập, trang trải tiền thuê nhà với suy nghĩ "hơn 20 tuổi mà vẫn còn ngửa tay xin tiền cha mẹ thì không ổn!". Rồi đùng một cái, anh chàng tạm ngưng làm thêm để cùng một nhóm bạn chuyên tâm làm công tác xã hội dưới mái nhà chung mang tên IC vì "đi làm không thôi vẫn chưa đủ, mà những hoạt động xã hội bên ngoài giúp mình trưởng thành và thay đổi nhiều hơn nữa". Thay đổi rõ nhất theo Trọng chính là: "Lúc đầu chỉ cắm cúi học, cố gắng vượt qua bạn bè để chứng tỏ dân tỉnh không thua kém gì dân thành phố. Có những lúc qua mặt "người thành phố" nhưng cảm thấy không vui, mệt mỏi vì áp lực và có ít bạn bè. Khi tham gia IC, có thêm nhiều bạn, cảm thấy cần trau dồi thêm nhiều kỹ năng khác trong cuộc sống chứ không chỉ ganh đua bằng thành tích học tập".
Chuyện hiện tại: Trong khi bạn bè cùng khóa tốt nghiệp "đầu quân" cho các công ty lớn như Unilever, P&G... thì anh chàng bằng lòng với công việc bán thời gian cho một công ty phần mềm nước ngoài khi làm copy writer cho trang web www.audio4fun.com; thỉnh thoảng tranh thủ dạy thêm tiếng Việt cho người nước ngoài, thời gian còn lại ưu tiên cho các hoạt động xã hội của IC.
Huy Trọng (bìa trái) cùng những người bạn nước ngoài của IC tại Malaysia
"Công ty nào cũng muốn tuyển người làm toàn thời gian nên khi trình bày thẳng nguyện vọng chỉ muốn làm bán thời gian trong lúc phỏng vấn vào công ty, mình cũng hồi hộp. May mà chị giám đốc cũng là người thích làm công tác xã hội, hiểu được ý nghĩa của những hoạt động này nên chấp nhận. Ngày hôm sau mình còn "gan cùng mình" khi xin nghỉ 2 tháng để cùng IC tổ chức những chuyến đi đến vùng sâu, vùng xa..., giám đốc cũng thông cảm cho đi, miễn sau đó đảm bảo hiệu quả công việc là ổn!". Trọng "bật mí".
Đổi lại, anh chàng cảm thấy tự tin khi cùng bạn bè đứng ra quyên góp, tổ chức những chuyến đi đến Tiền Giang trao sách cho các em nhỏ hay tập huấn kỹ năng sống, làm việc đội nhóm với những người bạn tình nguyện đến từ nước Úc tại Lâm Đồng... Và có cả những chuyến giao lưu với bạn bè quốc tế ở Campuchia hay Malaysia. Khi hỏi liệu có tiếc khi nhiều bạn bè ổn định và có cơ hội thăng tiến trong công việc, còn mình hơi bị "chông chênh", Trọng không đắn đo: "Mình cảm thấy thoải mái với con đường đang đi và cách sống mà mình đã chọn. Nó giúp mình "lớn" hơn trước nhiều lắm!".
Vũ Minh Thọ: "Tôi là người Việt Nam và cũng là một công dân quốc tế"
Chàng trai 27 tuổi Vũ Minh Thọ là người Việt Nam đầu tiên vinh dự có tên trong danh sách bình chọn "Hướng dẫn viên du lịch xuất sắc nhất thế giới - Paul Morrison Guide Award 2006". Thọ khẳng định, hiện tại, anh là một hướng dẫn viên du lịch, miệt mài với công việc của mình, nhưng với nhiều người, Thọ còn là "đại sứ" giới thiệu Việt Nam cùng bạn bè thế giới.
Thuở bé ở quê nhà Thái Thụy (Thái Bình), cậu nhóc Thọ mơ làm doanh nhân. Nhưng rốt cuộc, Thọ lại vào khoa Du lịch, và chọn nghề hướng dẫn viên như duyên nợ. Thời sinh viên, bạn bè để dành tiền đến trường học Anh văn còn Thọ thì tự học ở nhà và ra đường kiếm "tây ba lô" thực hành. Lúc đi thực tập, bạn bè ao ước được vào tìm hiểu công ty lớn còn Thọ thì xin ngay vào một công ty nhỏ để "thỏa sức tung hoành", tích lũy kinh nghiệm.
5 năm đi làm hướng dẫn, tính thích phiêu lưu đưa Thọ qua rất nhiều công ty. "Có lẽ vì Thọ không sợ thử thách, nên mỗi lần ra đi như vậy lại thấy mình trưởng thành hơn", Thọ tâm sự.
Vũ Minh Thọ (phải) trong một lần dẫn khách đi tour
Nghề nghiệp cũng đem lại cho Thọ cơ hội kết bạn năm châu. Với Thọ, khi xem du khách là bạn, và thấy làm việc cũng là đi tận hưởng niềm vui cuộc sống thì nghề hướng dẫn viên du lịch là cực kỳ thú vị. Du khách của Thọ đến từ khắp nơi trên thế giới, nên một phần không nhỏ trong nhiệm vụ của anh chàng lém lỉnh này là tìm hiểu để "biết ý" của từng du khách. Nào khách du lịch người Úc tính xởi lởi thoải mái, hay quan tâm hỏi han đến mọi người xung quanh và đã kết làm bạn thì cực kỳ chịu chơi. Khách người Anh thì "mặt lạnh", hơi khó gần một chút nhưng khi mình thể hiện sự nhiệt tình thì sẽ tìm được ngay nụ cười của họ. Khách du lịch Mỹ tuy nói chuyện cởi mở nhưng yêu cầu của họ cao nên đòi hỏi hướng dẫn viên phải thật sự chuyên nghiệp...
Đi làm, gặp gỡ nhiều, kết bạn nhiều nên đến nay Thọ hoàn toàn có thể tự hào về khả năng hội nhập năm châu của mình. "Nếu làm một hướng dẫn viên du lịch, hãy chú ý đến việc tạo không khí thoải mái cho du khách và đi nhiều, đọc nhiều để tích lũy kiến thức. Khi bạn toàn tâm toàn ý với công việc, chắc chắn bạn sẽ thành công, bất kể bạn là ai", Thọ nhắn gửi qua e-mail trong khi chờ đợi kết quả giải thưởng bình chọn "Hướng dẫn viên du lịch xuất sắc nhất thế giới" sẽ được công bố vào tháng 8 này.
Mong tìm được cái bài hát đó quá khi nào tìm được Hoa post nốt lên cho mọi người cùng xem nhé!

Wednesday, 7. June 2006, 15:29:55
life
Tình yêu không có nghĩa yêu một người hoàn hảo mà là yêu hoàn hảo một người rất bình thường. Tình yêu không "kết thúc có hậu" bởi nó chẳng bao giờ kết thúc. Hãy cùng suy ngẫm về cảm nhận tình yêu của giới trẻ ngày nay.
- Tình yêu mang đến thật nhiều niềm vui và cùng lúc, cả những nỗi buồn. Nhưng ta vẫn yêu, vẫn đón đợi nỗi đau, có khi lại chỉ muốn từ bỏ. Nếm trải tình yêu, đôi lúc con người mất hết niềm tin, trái tim se thắt như ngừng đập, nhưng rồi vẫn muốn bước vào tình cảm điên rồ này, bởi yêu và được yêu cho ta cảm giác mình đang sống.
- Tôi đã yêu và tổn thương quá nhiều mà chưa biết tình yêu thực sự là gì. Tôi tự hỏi mình có đau đớn trước những gì anh ấy nói không. Tôi chỉ muốn yêu và được yêu, nhưng lại sợ lao vào tình cảm đó vì không thể chịu đựng nỗi đau thêm nữa.
- Yêu là khi bạn chìm vào giấc ngủ vẫn mơ về người ấy. Là khi bạn không thể tin những giọt nước mắt có thể tràn mi khi thấy chàng ra đi.
- Yêu là biết cười ngay cả khi ở trong hay ngoài cuộc.
- Tình yêu là món quà bạn tặng cho chính mình. Nó tồn tại trong vũ trụ, dạy bạn biết tôn trọng, biết yêu thương, quan tâm, chia sẻ và dâng hiến.
- Tình yêu của tôi là người ấy.
- Yêu không đòi hỏi. Đó là khoảng thời gian hai người tìm hiểu trước khi tiến tới hôn nhân. Bởi thế yêu là con đường dẫn tới hạnh phúc cuộc đời.
- Tình yêu cần niềm tin, sự chân thành và tin tưởng. Tin rằng mình yêu mãi, quan tâm đến nhau mãi. Mình cùng làm những trò vui nhộn, để cho nhau được tự do "bùng nổ" trên trái đất này. Tình yêu, sự mãn nguyện tự cảm nhận được khi gặp đúng người cùng mình sóng đôi trong suốt cuộc đời.
- Tình yêu là điều ai cũng có thể cảm nhận nhưng không bao giờ lý giải nổi.
- Yêu là cơn bão trong tim điều khiển cách bạn sống.
- Tình yêu là cảm xúc không thể diễn đạt bằng lời, là những gì bạn gửi trao và được nhận. Tình yêu có thể mang lại nhiều phiền toái mà cũng xua tan mọi rắc rối. Tình yêu luôn chiến thắng, không khuất phục bất kỳ thế lực nào và đến từ bản năng nguyên thủy nhất.
- Yêu là sự vị tha, là cái nhìn âu yếm đã trở thành thói quen, là nhớ nhung khi rời xa nhưng ấm áp trong trái tim khi nghĩ về người ấy. Vì người ấy ta có thể làm tất cả, yêu mỗi ngày một nhiều hơn, hôm nay nhiều hơn hôm qua nhưng không sánh nổi với ngày mai.
Theo dân trí.

Wednesday, 7. June 2006, 07:11:20
life
Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.
Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.
Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.
Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...
Dew đã bước vào cuộc đời tôi.
Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.
Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.
Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.
Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.
Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.
Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.
Lúc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.
Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.
Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô ấy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.
Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.
Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.
Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.
Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.
Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.
Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.
Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”.
Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.
“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.
Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.
Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.
Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe".
Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.
Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.
Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.
Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.
Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.
Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.
Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".
Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.
Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty.
Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.
Tin Tuc Online