Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Posts tagged with "sưu tập"

Tra cứu thông tin doanh nghiệp nợ thuế

,

Khi chuẩn bị hợp tác, kinh doanh với 1 công ty, đơn vị nào, người ta thưởng phải tìm hiểu kỹ lưỡng về khả năng tài chính và tình hình công nợ của công ty, đơn vị đó.Một trong những địa chỉ cõ thể hỗ trợ việc này cho các doanh nghiệp là website của Tổng cục Hải quan(Bộ Tài chính) tại địa chỉ: http://www.customs.gov.vn/Default.aspx?tabid=856


Ở đây có thể tra cứu thông tin về các tổ chức và các cá nhân nợ thuế kinh doanh xuất nhập khẩu.Qua những thông tin này bạn có thể tìm hiểu về tình hình hoạt động kinh doanh hiện tại của các đối tác.

Để tra cứu thông tin, bạn nhập mã số thuế của doanh nghiệp cần tìm hiểu vào ô "Mã số thuế doanh nghiệp", nhập số chứng minh nhân dân của chủ doanh nghiệp vào ô "Số CMT chủ doanh nghiệp".Nhập xong, bấm vào nút "Xem thông tin" để có được các thông tin bạn cần.

Ngoài ra, trang web này cũng là công cụ giúp bạn theo dõi và quản lý tình hình thuế của công ty, đơn vị mình, góp phần điều hành công việc được tốt hơn.

Chu Diệu Thuý
thuychuvn@yahoo.com

Thằng cuội

Từ bé, chúng ta thường nghêu ngao ca hát :

Thằng Cuội ngồi gốc cây đa,
Để trâu ăn lúa, gọi cha ời ời.
Cha còn cắt cỏ trên trời,
Mẹ còn cưỡi ngựa đi mời quan viên.
Ông thời cầm bút cầm nghiên,
Ông thời cầm tiền đi chuộc lá đa.

Rằm tháng tám, năm nào cũng nghe giọng ca nhi đồng hồn nhiên tươi thắm :

Bóng trăng trắng ngà
Có cây đa to
Có thằng Cuội già
Ôm một mối mơ...

Dù Cuội có sống đến già vẫn còn bị gọi là thằng. Người ta khinh thường Cuội quá. Chắc tại Cuội có tật hay nói dối. Tuy vậy cũng có người nổi ghen thấy Cuội được sống gần Hằng Nga. Chả thế mà Tản Đà nổi cơn ngông "Muốn làm thằng Cuội" :

Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi
Trần thế em nay chán nửa rồi
Cung quế đã ai ngồi đó chửa
Cành đa xin chị nhắc lên chơi
Có bầu có bạn can chi tủi
Cùng gió cùng mây thế mới vui
Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám
Tựa nhau trông xuống thế gian cười.

Cuội là ai ?

Các tự điển đều giải thích rằng Cuội là một nhân vật, có sách ghi là một đứa bé con của chuyện cổ tích, ngồi dưới gốc cây đa trên mặt trăng.

Tại sao Cuội đang sống đằng sau lũy tre làng tự dưng lại bay bổng lên tận mặt trăng, sống với chị Hằng như vậy ?

Chuyện kể rằng :

Một hôm Cuội vào đốn củi trong rừng gặp một ổ hổ con. Cuội lấy rìu đập chết. Chợt có tiếng hổ mẹ rống ở đằng xa, Cuội sợ quá leo tót lên một cây ngồi nấp. Hổ mẹ lồng lộn quanh đám hổ con, rồi bỏ đi về phía bờ suối. Cuội tụt xuống theo rình. Hổ mẹ đến cạnh một cây con, đớp ít lá, mang về nhai nát, rịt cho hổ con. Chỉ một lát hổ con tỉnh lại. Mẹ con hổ bỏ khu rừng đi chỗ khác.

Cuội ra bờ suối đào cây con mang về trồng trong vườn. Từ đấy Cuội có món thuốc cải tử hoàn sinh, cứu mọi người. Cuội rất quý cây thuốc, ngày nào cũng dặn vợ phải chăm sóc nó. Cuội cấm vợ không được đái vào gốc cây vì cây sẽ dông lên trời. Nghe dặn nhiều lần, vợ Cuội phát cáu. Đã vậy thì cứ đái xem chuyện gì xảy ra ?

Vợ Cuội vừa đái vào gốc cây xong thì cây bỗng rung động, tróc gốc bay lên trời. Đúng lúc Cuội ở rừng về, chỉ kịp bám rễ cây níu lại. Nhưng cây cứ bay lên, kéo Cuội tới tận mặt trăng.

Từ đó đến giờ Cuội vẫn còn ngồi ở gốc cây, sống bên cạnh chị Hằng.

Ý nghĩa câu chuyện thật là hóm hỉnh. Cuội là đứa chuyên nói dối, lừa ngừa khác. Lần nào cũng dùng mẹo đắc thắng đám cường hào, phú hộ. Đến khi Cuội muốn hoàn lương, ra tay cứu đời, thì lại bị thất bại. Cuội thay đổi bản chất nhưng cuộc đời xung quanh thì không thay đổi. Cuội phải đi sang một thế giới khác tìm đất sống.

Mỗi đêm sáng trăng, từ trời cao Cuội ngạo mạn ngó đám đàn em của mình đang khua môi múa mép, tung hoành nơi quê hương xa vời vợi.

(Theo Nghiêm Toản, Việt Nam văn học sử trích yếu, Khai Trí, Sài Gòn, 1968).

Cuội có mặt ở Việt nam từ lúc nào ? Chắc là đã từ lâu. Đại Nam quốc âm tự vị của Huỳng Tịnh Của (1895) đã nói đến Cuội. Tên Cuội từ đâu ra ? Lê Ngọc Trụ (Tầm Nguyên tự điển Việt Nam, Nxb Tp Hồ Chí Minh, 1993) cho rằng chữ Cuội có gốc Hán Việt là chữ "Quải". Chữ Quải (Thiều Chửu) hoặc Quảy(Đào Duy Anh) có nghĩa là lừa dối, dụ dỗ người khác mua hàng, bắt con nít đem bán (mẹ mìn).

Trong dân gian có chuyện thằng Quải và thần mặt trăng :

"Mặt trăng tính nóng nảy, lại hay xà xuống gần dòm ngó hạ giới làm cho dân chúng khốn khổ vì nóng bức. Bấy giờ có thằng Quải định tâm cho thần một vố. Nó nắm cát trèo lên cây cao ngồi đợi. Lúc mặt trăng xà xuống, nó ném cát túi bụi vào mặt thần. Mặt trăng từ đó bị cát làm mờ đi và cũng từ đó thần không dám xuống gần hạ giới, cho nên ở hạ giới đỡ nóng bức." (Đinh Gia Khánh và Chu Xuân Diên, Văn học dân gian tập 2, Nxb Đại học và Trung học chuyên nghiệp, Hà Nội 1973).

Thằng Quải chống lại thần mặt trăng, trong khi thằng Cuội thì lại bay lên sống trên mặt trăng. Nội dung hai chuyện mâu thuẫn nhau. Hay là thằng Quải và thằng Cuội chỉ là hai anh em họ của dòng họ nói dối chứ không phải là cùng một nhân vật ?

Để giải quyết mâu thuẫn, tôi cho rằng chữ Cuội còn có thể là do chữ hán việt "Cuống" mà ra. Cuống nghĩa là nói dối, lừa dối (Thiều Chửu, Đào Duy Anh).

Cũng nên nói thêm rằng thằng Cuội không dính dáng gì với hòn cuội (sỏi đá) của tiếng Việt.

Mãi đến năm 1937, tự điển Việt-Hoa-Pháp của Gustave Hue vẫn chưa có chữ cuội nghĩa là sỏi đá. Năm 1940 nhà xuất bản Tân Dân cho in "Vang bóng một thời" của Nguyễn Tuân, trong đó có truyện ngắn Hương Cuội, kể chuyện làm kẹo mạch nha bọc cuội. Chữ cuội (tiếng Pháp là galet, calcul) chính thức có mặt trong Dictionnaire vietnamien-chinois-fran硩s của Eugène Gouin (IDEO, Saigon, 1957) kể từ năm 1957. Đào Đăng Vỹ (Việt Pháp từ điển, Nguyễn Trung, Sài gòn, 1961) dịch chữ cuội là caillou, galet.

Phải chăng chữ cuội (sỏi đá) đã đến từ chữ calcul hoặc caillou của tiếng Pháp ? Và kẹo cuội của Nguyễn Tuân đã được gợi ý từ kẹo cuội (dragée) của Pháp ?

Ngày nay, sỏi và cuội được định nghĩa là "đá nhỏ tròn và nhẵn, thường ở lòng sông, lòng suối" và cuội là hòn sỏi lớn, sạn là hòn sỏi nhỏ (từ điển tiếng Việt, Văn Tân chủ biên, Nxb KHXH, Hà Nội, 1977)

Về kích thước hòn cuội, hòn sỏi, từ điển tiếng Việt (Hoàng Phê chủ biên, Nxb KHXH, Hà Nội, 1988) mô tả gần giống Larousse (cuội : 1-10 cm, sỏi : 2-10mm)

Chú Cuội cung trăng

Ngày xưa ở một miền nọ có một người tiều phu tên là Cuội. Một hôm, như lệ thường, Cuội vác rìu vào rừng sâu tìm cây mà chặt. Khi đến gần một con suối nhỏ, Cuội bỗng giật mình trông thấy một cái hang cọp. Nhìn trước nhìn sau anh chỉ thấy có bốn con cọp con đang vờn nhau. Cuội liền xông đến vung rìu bổ cho mỗi con một nhát lăn quay trên mặt đất. Nhưng vừa lúc đó, cọp mẹ cũng về tới nơi. Nghe tiếng gầm kinh hồn ở sau lưng, Cuội chỉ kịp quẳng rìu leo thoắt lên ngọn một cây cao. Từ trên nhìn xuống, Cuội thấy cọp mẹ lồng lộn trước đàn con đã chết. Nhưng chỉ một lát, cọp mẹ lẳng lặng đi đến một gốc cây gần chỗ Cuội ẩn, đớp lấy một ít lá rồi trở về nhai và mớm cho con. Chưa đầy ăn giập miếng trầu, bốn con cọp con đã vẫy đuôi xông lại, khiến cho Cuội vô cùng sửng sốt. Chờ cho cọp mẹ tha con đi nơi khác, Cuội mới lần xuống tìm đến cây lạ kia đào gốc vác về.

Dọc đường gặp một ông lão ăn mày nằm chết vật trên bãi cỏ, Cuội liền đặt gánh xuống, không ngần ngại, bứt ngay mấy lá nhai và mớm cho ông già! Mầu nhiệm làm sao, mớm vừa xong, ông lão đã mở mắt ngồi dậy. Thấy có cây lạ, ông lão liền hỏi chuyện. Cuội thực tình kể lại đầu đuôi. Nghe xong ông lão kêu lên:

- Trời ơi! Cây này chính là cây có phép "cải tử hoàn sinh" đây. Thật là trời cho con để cứu giúp thiên hạ. Con hãy chăm sóc cho cây nhưng nhớ đừng tưới bằng nước bẩn mà cây bay lên trời đó!

Nói rồi ông lão chống gậy đi. Còn Cuội thì gánh cây về nhà trồng ở góc vườn phía đông, luôn luôn nhớ lời ông lão dặn, ngày nào cũng tưới bằng nước giếng trong.

Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống được rất nhiều người. Hễ nghe nói có ai nhắm mắt tắt hơi là Cuội vui lòng mang lá cây đến tận nơi cứu chữa. Tiếng đồn Cuội có phép lạ lan đi khắp nơi.

Một hôm, Cuội lội qua sông gặp xác một con chó chết trôi. Cuội vớt lên rồi giở lá trong mình ra cứu chữa cho chó sống lại. Con chó quấn quít theo Cuội, tỏ lòng biết ơn. Từ đấy, Cuội có thêm một con vật tinh khôn làm bạn.

Một lần khác, có lão nhà giàu ở làng bên hớt hải chạy đến tìm Cuội, vật nài xin Cuội cứu cho con gái mình vừa sẩy chân chết đuối. Cuội vui lòng theo về nhà, lấy lá chữa cho. Chỉ một lát sau, mặt cô gái đang tái nhợt bỗng hồng hào hẳn lên, rồi sống lại. Thấy Cuội là người cứu sống mình, cô gái xin làm vợ chàng. Lão nhà giàu cũng vui lòng gả con cho Cuội.

Vợ chồng Cuội sống với nhau thuận hòa, êm ấm thì thốt nhiên một hôm, trong khi Cuội đi vắng, có bọn giặc đi qua nhà Cuội. Biết Cuội có phép cải tử hoàn sinh, chúng quyết tâm chơi ác. Chúng bèn giết vợ Cuội, cố ý moi ruột người đàn bà vứt xuống sông, rồi mới kéo nhau đi. Khi Cuội trở về thì vợ đã chết từ bao giờ, mớm bao nhiêu lá vẫn không công hiệu, vì không có ruột thì làm sao mà sống được.

Thấy chủ khóc thảm thiết, con chó lại gần xin hiến ruột mình thay vào ruột vợ chủ. Cuội chưa từng làm thế bao giờ, nhưng cũng liều mượn ruột chó thay ruột người xem sao. Quả nhiên người vợ sống lại và vẫn trẻ đẹp như xưa. Thương con chó có nghĩa, Cuội bèn nặn thử một bộ ruột bằng đất, rồi đặt vào bụng chó, chó cũng sống lại. Vợ với chồng, người với vật lại càng quấn quít với nhau hơn xưa.

Nhưng cũng từ đấy, tính nết vợ Cuội tự nhiên thay đổi hẳn. Hễ nói đâu là quên đó, làm cho Cuội lắm lúc bực mình. Đã không biết mấy lần, chồng dặn vợ: "Có đái thì đái bên Tây, chớ đái bên Đông, cây dông lên trời!". Nhưng vợ Cuội hình như lú ruột, lú gan, vừa nghe dặn xong đã quên biến ngay.

Một buổi chiều, chồng còn đi rừng kiếm củi chưa về, vợ ra vườn sau, không còn nhớ lời chồng dặn, cứ nhằm vào gốc cây quý mà đái. Không ngờ chị ta vừa đái xong thì mặt đất chuyển động, cây đảo mạnh, gió thổi ào ào. Cây đa tự nhiên bật gốc, lững thững bay lên trời.

Vừa lúc đó thì Cuội về đến nhà. Thấy thế, Cuội hốt hoảng vứt gánh củi, nhảy bổ đến, toan níu cây lại. Nhưng cây lúc ấy đã rời khỏi mặt đất lên quá đầu người. Cuội chỉ kịp móc rìu vào rễ cây, định lôi cây xuống, nhưng cây vẫn cứ bốc lên, không một sức nào cản nổi. Cuội cũng nhất định không chịu buông, thành thử cây kéo cả Cuội bay vút lên đến cung trăng.

Từ đấy Cuội ở luôn cung trăng với cả cái cây quý của mình. Mỗi năm cây chỉ rụng xuống biển có một lá. Bọn cá heo đã chực sẵn, khi lá xuống đến mặt nước là chúng tranh nhau đớp lấy, coi như món thuốc quý để cứu chữa cho tộc loại chúng. Nhìn lên mặt trăng, người ta thấy một vết đen rõ hình một cây cổ thụ có người ngồi dưới gốc, người ta gọi cái hình ấy là hình chú Cuội ngồi gốc cây đạ..".

Dị bản Chú Cuội

Ngày xửa ngày xưa có một cậu bé tên là Cuội. Cuội là một đứa trẻ thông minh, nhưng như cái tên của nó gợi cho bạn thấy, nó dùng phần trí thông minh để nói dối. Nó rất khoái đánh lừa những người chung quanh. Không một ai tránh khỏi bị nó lừa dối; thậm chí cả chú thím nó là những người đã mang nó về nuôi sau khi cha mẹ nó qua đời, nó cũng không tha.

Một hôm, chú nó đi cày ở cánh đồng xa, còn thím nó thì ở nhà lo toan công việc nội trợ. Nhìn thấy thím nó bận rộn, Cuội chợt nghĩ ra một trò dối trá để trêu chọc cả ông chú lẫn bà thím. Nó lẻn ra khỏi nhà, chạy thẳng ra đồng, nơi chú nó đang cày. Vừa chạy đến ruộng, nó đã gọi giật giọng:

- Chú ơi! Chú! Chú về nhà ngay! Thím bị ngã thang, máu chảy đầm đìa, cháu chẳng biết xoay xở thế nào.

Chẳng kịp nói năng, chú nó lao về nhà. Thằng Cuội theo đường tắt chạy tót về trước. Nó nhảy bổ vào trong nhà kêu tướng lên:

- Thím ơi! Thím! Chú bị trâu húc ở ngoài đồng. Hình như sừng trâu đâm xọc vào bụng chú. Thím đi nhanh lên không chú chết mất!

Cuội nói chưa dứt lời, thím nó đã chạy ra khỏi nhà. Cuội nhìn theo, toe toét cười khoái trá và đứng nấp đằng sau nhà.

Thím nó chạy vắt chân lên cổ mà vẫn sợ không kịp. Thế rồi đúng vào lúc thím nó vừa đến chỗ đường ngoặt thì đâm sầm phải một người, hóa ra đó chính là chồng mình đang thở hồng hộc và đầm đìa mồ hôi. Hai người nhìn nhau lặng người đi.

- Cái thằng Cuội! Hai người hiểu ngay ra là họ lại bị mắc lừa thằng cháu.

Chú thím nó nổi cơn thịnh nộ. Ông chú nói:

- Từ nay về sau, chúng ta quyết không để thằng nhãi con ấy đánh lừa nữa!

Hai vợ chồng trở về nhà và tìm thấy Cuội đang nấp ở sau nhà. Hai người đem nhốt nó vào trong một cái sọt tre to, buộc chặt nắp lại cho chắc chắn.

- Ở đấy cho đến tối! - Chú nó đe - Rồi thím mày và tao sẽ mang cái sọt này ra sông quẳng xuống nước để mày chẳng còn bao giờ nói dối được nữa!

Đến chiều, chú thím nó mang sọt ra sông. Nhưng đúng vào lúc họ định quẳng nó xuống nước, Cuội kêu lên:

- Chú thím ơi! Cháu biết mình có lỗi rồi. Cháu xin sẵn lòng chịu tội. Nhưng xin chú thím cho cháu một ân huệ cuối cùng: Cháu có một quyển sách dạy nói dối giấu kín ở đằng sau bồ thóc trong nhà. Nay cháu muốn mang theo để đọc ở dưới âm ti.

Cả chú và thím nó đều không nỡ chối từ. Vả lại, chú nó cũng còn tò mò muốn biết quyển sách đó nói gì. Thế là ông ta về nhà lục tìm.

Giữa lúc Cuội ngồi trong sọt chờ đợi, thì một người mù đang dò dẫm dọc bờ sông. Thằng bé liền gọi to:

- Ông mù ơi! ông mù! Nếu ông muốn lại được sáng mắt ra, thì hãy đến đây!

Nghe thấy thế, người mù liền dò đường đến chỗ cái sọt.

- Nhanh lên nào, nhanh lên! - Cuội nói - Ông hãy tháo cái nắp sọt này ra, rồi tôi sẽ bảo cho ông biết cách chữa bệnh mù.

Người mù dò dẫm quanh cái sọt và rốt cuộc cũng tìm cách mở được cái nắp ra. Nắp sọt vừa bật mở, Cuội nhẩy vọt ra ngoài chốn thẳng.

Khi chú thím nó trở lại bờ sông để nói cho nó biết là họ chẳng tìm thấy quyển sách đâu cả, thì thằng bé không còn ở trong sọt nữa. Chỉ có một người mù tội nghiệp đang đứng đợi để học cách chữa cho mắt mình khỏi mù. Chú thím nó lại bị lừa một lần nữa.

Thằng Cuội chạy đến bụi tre dày đặc ở gần bờ sông. Trong lúc đang tha thẩn quanh bụi tre, nó vớ được một cái hũ cổ đựng đầy vàng. Thật là may biết mấy, Cuội liền mang vàng về nhà cho chú thím.

Nhờ có hũ vàng, gia đình chú thím Cuội trở nên giàu có. Chú thím nó giờ đây hiểu rằng có mắng mỏ mấy cũng không làm cho thằng bé thay đổi được tính nết. Họ nghĩ: hay cưới cho nó một cô vợ tử tế, có thể nó sẽ thôi nói dối và bỏ cái tật ăn không ngồi rồi. Vì vậy hai người cưới cho Cuội một cô gái người làng. Dường như trong một thời gian, việc cưới xin đó có làm cho Cuội đỡ nói dối đi nhưng chỉ mấy tháng sau, khi thím nó chết, Cuội lại tiếp tục nói dối và đánh lừa mọi người như trước.

Một hôm, Cuội đi lang thang trong rừng, bắt gặp mấy con hổ con đang nằm trên cỏ. Vốn là một người xấu tính, Cuội bắt đàn hổ con và bẻ gẫy chân của chúng. Đau quá, lũ hổ con kêu lên, liền nghe có tiếng gầm kinh rợn từ một nơi nào gần đó. Chắc là hổ mẹ! Cuội vội ẩn ngay vào đằng sau một bụi cây. Một lát sau, hổ cái xuất hiện. Khi thấy con bị đau, nó cắp từng con đến dưới một gốc cây non cành lá xanh tốt. Nó bứt vài chiếc lá rồi nhai nhỏ và rịt vào chỗ chân bị gãy của đàn con, Cuội vô cùng sửng sốt, lũ hổ con chỉ sau ít phút đã lành lặn.

Cuội rình cho đến khi đàn hổ đi hết, rồi đào cây vác về nhà. Cuội trồng cây đó ở trong sân và đặt tên cho nó là cây đa. Từ đấy trở đi, Cuội chăm bón cây rất cẩn thận. Nó nói với vợ rằng, cái cây này là của một vị thần đã cho nó, lá cây có thể chữa lành các vết thương, chữa khỏi mọi chứng bệnh và còn có thể cải tử hoàn sinh. Cuội dặn vợ phải giữ cho cây đa được luôn luôn sạch sẽ. Nhiều lần Cuội đe vợ:

- Cấm có đổ rác vào gốc cây, kẻo nó bay đi mất!

Thoạt đầu vợ Cuội làm theo lời chồng dặn. Nhưng dần dần về sau, ả đâm ra bực mình với chồng vì thấy Cuội tỏ ra quý cây hơn vợ. ả cũng phát ngấy về những lời chồng răn dạy. Thế rồi một hôm, xảy ra chuyện cãi cọ về cái cây, ả không còn kiềm chế được nữa, hét lên:

- Đây cứ đổ rác vào gốc cây nếu như đây muốn.

Tức tối, ả mang một thúng rác đầy từ trong nhà bếp ra, đổ cả đóng vào gốc cây đánh rầm một cái. Đột nhiên, cây đa bắt đầu lung lay, rồi từ từ bật rễ khỏi mặt đất và bốc lên cao.

Nhìn thấy sự thể xảy ra, Cuội lao sấn đến cây đa, bám chặt vào một cái rễ. Nhưng cây đa cứ tiếp tục bốc lên cao. Nó cứ bay lên mãi, cao vút trên bầu trời cùng với chú Cuội bím chặt lấy rễ.

Cây đa bay mãi, bay mãi cho đến khi tới mặt trăng và đứng ở đấy suốt từ đó cho đến bây giờ.

Nếu bạn nhìn kỹ mặt trăng, bạn vẫn còn có thể trông thấy bóng cây đa ở trên đó, có chú Cuội ngồi dưới gốc cây, nhất là vào lúc trời quang và gặp kỳ trăng tròn và sáng

Lời bình

Nếu như ở truyện Thần Trụ Trời ta thấy có những điểm tương đồng và khác biệt so với truyện "Thần Bàn Cổ" của Trung Quốc thì ở truyện Chú Cuội cung trăng cũng có thể tìm thấy những điểm chung và riêng so với truyện "Hằng Nga và Hậu Nghệ". Sự giống nhau và khác nhau trong truyện thần thoại cũng như trong truyện dân gian nói chung của các dân tộc, nhất là các dân tộc gần nhau, là hiện tượng phổ biến và dễ hiểu. Điều quan trọng đáng chú ý không phải là sự giống nhau hay khác nhau của từng chi tiết mà là tính hoàn chỉnh và sự độc đáo của mỗi đơn vị tác phẩm.

Trong "Văn học dân gian Việt Nam", nhân vật Cuội xuất hiện khá sớm và tồn tại, phát triển khá lâu dài, phong phú trong nhiều thời kỳ và ở các thể loại khác nhau. Cuội có trong thần thoại, trong cổ tích, trong truyện cười và phần nào trong cả truyển ngụ ngôn. Trong ca dao, dân ca cũng có khá nhiều bài, nhiều câu với những dị bản khác nhau về Cuội:

Ví dụ:

Thằng Cuội ngồi gốc cây đa
Để trâu ăn lúa kêu cha ời ời!
Mẹ Cuội cắt cỏ trên trời
Cha Cuội cưỡi ngựa đi mời quan viên
Tay thì cầm bút cầm nghiên
Tay thì cầm tiền, đi chuộc lấy trâu

Hoặc:

Thằng Cuội ngồi gốc cây đa
Bỏ chân xuống giếng được ba đồng tiền
Đồng thì mua trống, mua kèn
Đồng thì mua mỡ thắp đèn thờ vong.
Sáng mai rước Cuội ra đồng.
Cuội ngồi Cuội khóc những chồng Cuội đâu?
Chồng Cuội còn mắc chăn trâu ...

Cuội còn có trong hội họa, trong các loại trò chơi dân gian, trong tục ngữ và thành ngữ. Câu "Nói dối như Cuội" hoặc "Nói Cuội" có lẽ không mấy người nói thạo tiếng Việt không biết.

Tại sao vậy? Tại sao nhân vật Cuội đi vào nhiều lĩnh vực khác nhau của văn học nghệ thuật dân gian và đời sống tinh thần ngiời Việt Nam như vậy?

Đó là một câu hỏi, một vấn đề rất đáng đặt ra cho hoạt động nghiên cứu văn học và văn hóa dân gian Việt Nam. Và để giải quyết vấn đề này thì trước hết phải đi vào từng tác phẩm, từng lĩnh vực có nhân vật Cuội.

Truyện "Chú Cuội cung trăng" có lẽ là tác phẩm xuất hiện sớm nhất về nhân vật Cuội.

Có người xếp truyện này vào thể loại cổ tích. Xét trên nhiều phương diện và yếu tố thì truyện "Chú Cuội cung trăng" gần với thần thoại hơn cổ tích, nó là một thần thoại đã ít nhiều bị cổ tích hóa nhưng đề tài, chủ đề và nội dung cốt lõi vẫn là thần thoại.

Cuội đã tìm được cây thuốc quý, chữa cho nhiều người chết đi sống lại, đó là thuốc trường sinh hay thuốc cải tử hoàn sinh. Đặc điểm này khiến cho Cuội gần với các nhân vật anh hùng văn hóa, những người có công sáng chế phát minh, được nhân dân thời cổ đại suy tôn, ca ngợi và thần thánh hóa ở mức này hoặc mức khác. Đây là lớp truyện ra đời muộn trong kho tàng thần thoại các dân tộc nên nó gần với cổ tích và dễ bị cổ tích hóa.

Ngoài việc tìm được cây thuốc quý, Cuội còn làm được việc thứ hai quan trọng là đem được giống cây ấy về trồng ở trong vườn, thành công (cây sống được và giữ nguyên công hiệu, dược tính). Hơn nữa Cuội còn có một kỳ tích thứ ba đáng kể, đó là việc thử nghiệm thay ruột người bằng ruột chó và nặn một bộ ruột chó bằng đất sét để thay thế. Hiển nhiên đó là chuyện hoang đường, hồ tưởng (vì đó là thần thoại). Nhưng rõ ràng những chi tiết hoang đường, hồ tưởng ấy đã phản ánh những ước mơ và giả thiết táo bạo về y học của người xưa. Những tiến bộ, phát minh mới gần đây của y học hiện đại (như thay thận nhân tạo, thay ruột, thay tim, thay mắt...) càng chứng minh rằng những ước mơ giả thiết nói trên không phải là hoàn toàn là vô lý.

Chi tiết vợ Cuội hay quên, sau khi bị thay ruột chị lú lẫn nói trước quên sau, đã đi giải vào gốc cây thuốc quý để cho nó bay đi mất (!) - thật độc đáo, thú vị và giàu ý nghĩa. Như vậy là tác giả dân gian đã chú ý đến mối quan hệ giữa sinh lý và tâm lý của con người. Cơ thể của người và vật có thể thay thế chuyển đổi từng bộ phận, nhưng đã chuyển đổi thì sẽ có ảnh hưởng đến tâm sinh lý! Điều đó không phải là chân lý hay sao? Lại nữa, cây thuốc cải tử hoàn sinh không ưa bẩn thỉu, uế tạp. Người xưa muốn nói gì qua chi tiết ấy? Thuốc quý là cần nhưng chưa đủ, phải ăn ở sạch sẽ, hợp vệ sinh nữa.

Cuội biết như vậy nhưng không thể, hay chưa thể thực hiện được vì vợ Cuội lú lẫn, không sáng suốt, nói trước quên sau! Muốn kéo dài sự sống nâng cao tuổi thọ phải có nhiều điều kiện khác nhau, trong đó việc nâng cao dân trí là một điều kiện quan trọng không thể thiếu.

Việc Cuội bám lấy gốc cây thuốc quý kéo xuống nhưng không được, cây thuốc đã lôi Cuội bay thẳng lên cung trăng cùng với nó để Cuội trở thành con người trường sinh bất tử, trẻ mãi không già, là một sáng tạo hết sức độc đáo và giàu ý nghĩa. Nó vừa kết thúc rất khéo quá trình tìm cây thuốc quý để chữa bệnh cứu người của Cuội ở trần gian vừa mở đầu cho việc đưa Cuội bay vào cõi trường sinh trên một tinh cầu khác. Hình tượng "Chú Cuội - Cây đa" trên mặt trăng là sự hình tượng hóa, nhân cách hóa và thi vị hóa những vết đen trên mặt trăng trong trí tưởng tượng phong phú hồn nhiên và rất nên thơ của người Việt cổ. Và như vậy là trong truyện "Chú Cuội cung trăng" có sự kết hợp khá chặt chẽ và tài tình những yếu tố của thần thoại suy nguyên và thần thoại về anh hùng văn hóa ở trong nhân vật Cuội.

Cứ theo truyện kể thì Cuội không bao giờ chết, đến nay Cuội đã có hàng vạn tuổi, nhưng không bao giờ già, vì lúc nào cũng ngồi dưới gốc cây thuốc "trường sinh bất lão". Và cũng vì vậy, mà trong tất cả những sáng tác dân gian về Cuội, nhân dân Việt Nam đều quen gọi trực tiếp riêng tên Cuội hoặc kèm theo từ "Chú" từ "Thằng" một cách thân mật, âu yếm (chứ không ai gọi Cuội là "ông" hay "bác" Cuội bao giờ!)

Nguyễn Dư
Nguyễn Đổng Chi
Nguyễn Văn Y
Hoàng Tiến Tựu



Một nữ tiếp viên trở về từ cõi chết - câu chuyện về sự vươn lên kì diệu


Hằng “12” (ngoài cùng bên phải) ngày đầu làm tiếp viên Vietnam Airlines (1994) - Ảnh: Tư liệu gia đình

Chiếc xe tải chở nặng đã đâm vào xe ô tô 12 chỗ ngồi, trên có 9 tiếp viên hàng không. Lái xe và 2 tiếp viên chết tại chỗ. Số còn lại đều bị thương, nhưng nặng nhất là Hoàng Thị Thu Hằng.

Cách đây 6 năm, một tai nạn giao thông thảm khốc xảy ra với các tiếp viên hàng không Vietnam Airlines trên địa phận huyện Đông Anh (Hà Nội).

Một chiếc xe tải chở nặng đã đâm vào xe ô tô 12 chỗ ngồi, trên có 9 tiếp viên. Lái xe và 2 tiếp viên chết tại chỗ. Số còn lại đều bị thương, nhưng nặng nhất là Hoàng Thị Thu Hằng: mặt nát nhừ, sụp xương lồng ngực, vỡ xương chậu, gẫy chân trái...

Tai nạn thảm khốc

Bà Lê Hoàng Hoa, phó Đoàn trưởng đoàn tiếp viên cho biết: Gương mặt của Hằng “12” (tên, kèm theo số thứ tự là cách gọi đặc trưng của các tiếp viên hàng không) được như bây giờ là cả một sự diệu kỳ của y học. Tai nạn xảy ra lúc 22g30 ngày 6-9-2000. Nhận được tin, chúng tôi đã đến ngay hiện trường.

Mặt Hằng nát nhừ, nên mọi người cứ nghĩ đấy là Tâm (vì hôm ấy không phải phiên làm việc của Hằng, Tâm bận nên nhờ Hằng bay giúp). Ngay cả bố của Hằng cũng không nhận ra. Cuối cùng nhờ một chiếc nhẫn bạc trên tay nạn nhân ông mới biết đây là con mình.

Bác sĩ Giang - bệnh viện Việt – Đức, khâu lại mặt cho Hằng, tổng cộng 154 mũi. Ông kể, khi ấy ông không nghĩ Hằng có thể sống, “vì nghe nói cô gái này là tiếp viên hàng không, lại hiền và ngoan nên tôi đã khâu kĩ hơn, để khi liệm trang điểm cho đẹp”.

Trong khoảng thời gian hơn 10 tiếng đồng hồ, Hằng phải tiếp tổng cộng 23 đơn vị máu. Đến quãng 6g chiều ngày hôm sau cơ thể Hằng không nhận máu nữa. Nhiều người đã nghĩ đến tình huống xấu nhất, bởi vì Hằng sống được đến lúc này cũng đã là ngoài dự liệu.

Bên ngoài hành lang bệnh viện luôn có các bạn cùng đoàn tiếp viên, ăn chực nằm chờ cùng người nhà. Hàng chục cánh tay sẵn sàng đưa lên, xin được hiến máu cứu Hằng.

“Tiếp viên chúng tôi thương nhau bằng một tình thương đặc biệt. Bay lên trời cao, mọi thứ ranh giới đều trở nên mong manh, khiến người ta gắn bó với nhau, như những người cùng vào sinh ra tử”.

Cánh tay trái của Hằng gẫy vụn, lòi cả xương ra ngoài. Đã có lúc người ta tính bỏ nó đi để tập trung cứu người. Nhưng nhờ sự tác động của bà Lê Hoàng Hoa và “bàn tay vàng” của bác sĩ Nguyễn Văn Thạch (nay là phó Viện trưởng BV Việt – Đức) mà bàn tay của Hằng đã được cứu. “Không có tay trái thì chẳng biết bây giờ tôi sẽ ra sao. Vì khi tôi tỉnh lại mới phát hiện ra cánh tay phải và nửa thân người bị liệt”.

Ròng rã 3 tháng rưỡi Hằng lúc mê lúc tỉnh. Người liệt, tiền cạn. Bác sĩ khuyên: “BV chữa được đến thế này thôi. Gia đình nên cho bệnh nhân về nhà, nằm ở đây chỉ thêm tốn tiền viện phí. Đành phải trông vào phúc phận của bệnh nhân vậy…”.

Hằng kể lại: - Hành khách đi máy bay thường thấy các tiếp viên trẻ trung, tươi tắn, vui vẻ. Thật ra nghề này rất vất vả. Sau mỗi chuyến bay, chúng tôi mệt rũ, cứ ngồi lên xe ô tô là tất cả lăn ra ngủ. Tôi không ngờ buổi tối định mệnh ấy, tôi đã “ngủ” liền một mạch, gần 1 năm, có lúc tưởng không bao giờ tỉnh lại nữa.

Về nhà, mê thì thôi, cứ tỉnh là Hằng la hét, chửi bới. Hệ thần kinh không kiểm soát nổi cơ thể, việc bài tiết không chủ động được, phân và nước tiểu cứ trào ra. Gia đình phải chia ca, 6 người phục vụ Hằng một ngày.

Trước tình cảnh ấy, bố Hằng họp gia đình lại, quyết định trong nhà có gì bán hết, miễn là cứu được con. Mấy người anh, em Hằng hưởng ứng, nếu cần, về quê ở, bán nhà ở Hà Nội đi để lấy tiền chữa bệnh cho cô.

Gia đình Hằng mời nhiều thầy thuốc, Đông – Tây y đủ cả, lại mời thầy thuốc Trung Quốc, ấn Độ nữa… nhưng đều không kết quả. Càng ngày Hằng càng la hét, chửi bới tợn. Ngoài người nhà, hàng xóm trở thành những nạn nhân bất đắc dĩ của Hằng.

Gia đình quyết định đưa Hằng vào nhà thương điên. Bác sĩ ở đây khuyên: “Cô gái này không đập phá, đánh nhau, chỉ chửi thôi, mang về nhà thì còn sống được thêm, chứ để đây thì mau chết lắm…” Gia đình sợ quá, vội đưa cô về. Và cuộc sống chán nản, tuyệt vọng lại tiếp diễn, không biết đến bao giờ…

Cơ hội được tái sinh



Hằng "12" bây giờ (8-2006)
Một hôm, bố một người bạn tiếp viên giới thiệu cho gia đình Hằng bác sĩ Nguyễn Viết Thiêm. Bố Hằng kể lại: “Lúc ấy trong lòng tôi chẳng tin. Bao nhiêu thầy rồi, tốn kém tiền tỉ, có ai chữa được cho con gái tôi đâu ? Nhưng còn nước, còn tát. Tôi đến nhà bác sĩ Thiêm ở 44 Hàng Cót.

Ông Thiêm ở trong một căn phòng chật, tiện nghi cũng chẳng khá gì. Khám xong, ông chỉ nói ngắn gọn: “Bệnh này tôi chữa được”. Tôi nghe như sét đánh ngang tai. Vì từ trước tới nay, chưa thầy thuốc nào dám khẳng định như vậy. Ông Thiêm kê đơn, chỉ chỗ mua thuốc và từ chối nhận tiền khám bệnh. Chắc ông đoán ra, chúng tôi đã quá khổ rồi…”.

Thuốc trị bệnh thần kinh đắt kinh khủng. Không đơn thuốc nào dưới 5 triệu đồng. Tháng đầu tiên, riêng tiền thuốc đã mất khoảng 100 triệu. “Nhưng kỳ lạ thay, đó là những liều tiên dược, uống tới đâu, khỏi tới đó. Bố tôi kể lại, chỉ khoảng 10 ngày sau tôi đã điều khiển được một phần cơ thể, quan trọng nhất là sự bài tiết.

Gần một tháng sau tôi không còn la hét, chửi bới nữa mà lại có thể nói được tiếng Anh, tiếng Hoa cho mọi người nghe. Trước đây, tôi là phát ngôn viên tiếng Hoa trên máy bay mà…”.

Bố Hằng nghẹn ngào: “Bác sĩ Thiêm đúng là người sinh ra con tôi lần thứ hai. Ơn tái tạo chúng tôi không bao giờ quên, chẳng biết làm thế nào để đền đáp. Chỉ biết sống tết, chết giỗ...”.

Chúng tôi ngắt lời: “Tháng nào cũng 100 triệu tiền thuốc ư?” – “Không. Thuốc cứ rút dần, bây giờ Hằng vẫn phải uống theo đơn của bác sĩ, nhưng chỉ mất hơn 1 triệu đồng/tháng thôi”.

Hằng được điều trị hỗ trợ bằng thuốc Đông Y của ông Lang Tuất ở Vĩnh Hồ, tính đến nay đã uống tới 5, 6 trăm thang; tập Thiền để chữa bệnh theo phương pháp của thầy Đỉnh…

Bệnh thần kinh dứt, đó là điều mà cả gia đình Hằng và bản thân cô trước đây không dám mơ tới. Nhưng tiếp theo Hằng phải đối mặt với tình trạng liệt nửa người.

“Chỉ có ai bị liệt mới thấu hiểu nỗi buồn tủi, bất lực, đau đớn cả về tâm hồn lẫn thể xác của người bệnh. Nhất là tôi, từng là một tiếp viên, bay trên chín tầng mây, bao hoài bão còn ở phía trước…

Bây giờ tay chân không thể cử động, cơm phải có người bón, vệ sinh phải có người giúp. Tôi đã nghĩ đến cái chết, đến sự giải thoát. Nhưng trong hoàn cảnh của tôi lúc ấy, muốn quyên sinh không dễ. Người nhà ngày đêm túc trực, canh từng miếng ăn, giấc ngủ cho tôi...”.

Trong sự bi quan của Hằng, chúng tôi đoán rằng có cả những mất mát tình cảm riêng tư mà chúng tôi từng được nghe kể lại trước đó. Hỏi Hằng, cô từ chối không nói. Chúng tôi thử tìm một cách tiếp cận khác: “Tai nạn xảy ra năm Hằng 28 tuổi. Tình trạng hôn nhân của Hằng khi ấy thế nào ?” – “Tôi vừa lấy chồng được vài tháng và đang rất hạnh phúc”. – “Còn sau tai nạn?” – “Tôi đã mất tất cả mọi thứ, trừ gia đình. Chỉ có những người trong gia đình là ở bên bạn trong mọi hiểm nguy, còn lại tất cả đều phù phiếm.

Tiền bạc gia đình bỏ ra cho tôi nhiều lắm, nhưng tình cảm, sự chăm sóc của gia đình dành cho tôi mới không gì sánh nổi. Và tôi hiểu thêm 2 điều. Một: chỉ trong hoạn nạn mới biết ai tốt, xấu. Hai: trên đời này, khó nhất là tìm được người tri kỷ”.

Đứng dậy

“Hồi tôi mới bị nạn, bố mẹ tôi thường nói: Nếu đánh đổi được cuộc sống của bố mẹ cho con, thì bố mẹ đổi ngay. Còn tôi cũng thế, nếu cần đến mạng sống của tôi, tôi sẵn sàng hy sinh vì bố mẹ. Chính vì lẽ đó, sau nhiều đêm thức trắng, cuối cùng tôi quyết định: tập đi”.

Những ngày đầu, muốn đưa Hằng dậy phải cần tới 4 người (bố, mẹ, anh, em). “Mọi người phải kéo lê tôi từng bước chân bởi cả cơ thể tôi mềm nhũn. Cứ thế, ròng rã suốt một năm trời. Khi nào tôi chán nản, tuyệt vọng, mẹ lại mỉm cười bảo tôi: “Nào, đứng dậy, con gái mới ba tuổi của mẹ ơi…” Tôi hiểu bà phải giấu vào trong lòng những giọt nước mắt”.

Thế rồi Hằng bắt đầu tập được với xe lăn. Hai mẹ con chọn khu vực khách sạn Daewoo làm nơi tập luyện. Hàng ngày cô và mẹ dậy từ 3g sáng, vì vào thời gian này vắng người qua lại, không sợ bị va chạm. Tập liền một mạch tới 6g mới quay về nhà.

Hai mẹ con tập rất đều, không bỏ buổi nào trừ những hôm mưa to, gió lớn. Sự bền bỉ ấy đã đem lại kết quả: sau một thời gian dài Hằng không phải nhờ mẹ nữa, cô tự đi tập bằng gậy và ô.

“Có những hôm 3 giờ sáng tôi thức dậy, nằm nghe mưa, đợi mãi mới tạnh. Chống gậy ra đường, đi được một quãng trời lại đổ cơn mưa. Một mình, đường vắng, đi chậm, không kịp tìm chỗ trú, người ướt hết…

Nhưng tôi tự nhủ, không được lùi, cứ từng bước một, tiến lên. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, mình không thể mãi là gánh nặng cho bố mẹ! Rồi đến một ngày, tôi đã tự đi được trên đôi chân của mình không cần gậy chống !”.

Mẹ tôi bảo: “Con nó tự tập tuy có đỡ, nhưng chậm. Bố tìm xem quanh đây có chỗ nào hướng dẫn phục hồi chức năng không ?” Bố tôi đi hỏi, thì ra trong quận tôi ở có một nơi như thế thật. Từ đó, tôi theo anh trai đến CLB Khúc Hạo. Anh tôi phải bỏ cả việc làm để hàng ngày đưa tôi đi và tập cùng với tôi.

Một hôm bố tôi nói: “Bây giờ con đi lại đã khá hơn, nhà mình không thể lo tiền thuốc thang cho con mãi được, bố sẽ đưa con lên chỗ ông Tổng giám đốc, xin cho con đi làm…”.

Bố Hằng thú nhận với chúng tôi: “Tôi thương con đứt ruột, nỡ nào bắt nó đang tật bệnh thế phải đi làm? Nói vậy là để khích vào lòng tự trọng của nó. Tôi chỉ là cái anh lái xe, không được học hành gì nhiều. Nhưng tôi biết, chỉ có đi làm, tái hòa nhập với xã hội thì con tôi mới có cơ hội trở lại là người bình thường”.

Y tế hàng không kiểm tra, tỉ lệ thương tật của Hằng là 71%, sức khỏe loại 5, mà trong ngành, chỉ xếp loại 3 đã bị loại rồi. Ông Nguyễn Xuân Hiển – TGĐ Vietnam Airlines trực tiếp phỏng vấn Hằng: - “Nguyện vọng của cháu bây giờ ?” – “Được làm bất cứ việc gì phù hợp với sức khỏe” – “Cháu còn nhớ tiếng Anh, tiếng Hoa không? Nói tôi nghe”. Nghe xong ông phê vào đơn xin việc: “Lưu ý trường hợp này, bố trí việc thích hợp. Xong, báo cáo lại cho tôi”.

“Cô Lê Hoàng Hoa, người đã giúp đỡ tôi trong những lúc khó khăn nhất khi tôi gặp nạn, nay lại là người nhận tôi về, cho tôi làm việc tại Thư viện Đoàn Tiếp viên. Thế là sau 4 năm, tôi được đi làm trở lại!”.

Hiện nay Hằng đã có thể tự ra xe buýt hàng không đi từ Quần Ngựa sang Gia Lâm và tự trở về nhà. Suốt 2 năm, cô chưa nghỉ ốm một lần, dù không phải lúc nào cũng khỏe. Ngôi nhà 2 mặt phố trước kia, gia đình đã phải bán đi để lấy tiền chữa bệnh. Bây giờ Hằng ở với bố mẹ và một người em trong ngôi nhà bé hơn, nằm sâu trong hẻm một ngõ nhỏ trên đường Văn Cao.

Không phụ lòng những người cho tôi được sống

Ở thư viện, hàng ngày Hằng phục vụ mọi người đến mượn sách. Bàn tay phải liệt, cô viết và làm việc bằng tay trái. Đến nhà Hằng, chúng tôi để ý thấy trên tường treo một số bức tranh, giống như của trẻ con vẽ ra, phối mầu cũng khá. Bố Hằng cho biết: tác giả chính là cô. Hằng tập vẽ để luyện sự khéo léo cho tay trái thay tay phải.

Chúng tôi hỏi: “Lương đi làm có đủ nuôi sống bản thân không?”.

- Mới chỉ đủ tiền mua thuốc hàng tháng, dư ra một chút, tôi vẫn phải sống dựa vào bố mẹ và các anh em là chính. Tôi biết mình không đủ sức khỏe, nhờ sự giúp đỡ của các đồng nghiệp nên mới được đi làm. Với tôi, được đi làm thôi đã là hạnh phúc. Tôi luôn áy náy vì không biết bao giờ mới trả được nghĩa cử ấy.

* Thế còn tương lai?

- Hàng ngày tôi vẫn uống thuốc và luyện tập. Cho đến trước khi bị tai nạn, tôi thấy mọi thứ toàn mầu hồng, tôi chỉ nhìn về phía trước với bao dự định, hoài bão. Còn bây giờ, tôi đã hiểu ra, cuộc sống thật là đáng quý. Biết bao nhiêu người đã phải vật lộn để giữ lại cuộc sống cho tôi.

Những người khỏe mạnh, nhất là các bạn trẻ, hãy làm những điều tốt đẹp cho cuộc sống này. Có những điều đối với các bạn là bình thường, nhưng với người tàn tật như chúng tôi lại là vô giá. Đã nhiều lần, nhìn người bán ve chai đi qua cửa nhà, tôi chỉ ước mơ được như họ thôi, thật đấy.

* Còn nếu được ước mơ thêm?

- Khỏe mạnh như người bình thường, có việc làm ổn định, và một gia đình riêng ấm cúng.

Chúng tôi tự hỏi, tại sao một cô gái tật nguyền, mang trong mình một tình riêng mất mát, vẫn có thể lạc quan mơ ước về tương lai và nghĩ tới những điều tốt lành cho người khác?

Hằng nói: “Phải sống. Và sống có ích. Tôi không thể phụ lòng những người đã cho tôi được sống”.

Nguồn: Việt Khôi - Tiền Phong



Đây là một bài báo cảm động nhất trong thời gian qua mà 2 mẹ con ngồi đọc xong thấy nó cứ giống giống với hoàn cảnh nhà mình mà lại còn dưng dưng nước mắt....Cuộc đời thật là khắc nghiệt.... :frown:

Friend forever

Cũng chỉ là 1 bài sưu tập trên mạng nhưng với Hoa bài này khá giống với mối quan hệ bạn bè của chính mình và cũng là của mọi người nữa.Hoa cũng muốn gửi những lời này đến bạn bè của Hoa ^_^


Everyone always tells their friends they'll be "Friends Forever," but How Often does that last?
You might be best friends one year, pretty good friends then next, don't talk often the next year, and don't want to talk the year after that!

Mọi người hay nói với nhau rằng họ sẽ "mãi mãi là bạn" nhưng mãi mãi là đến bao giờ?
Các bạn có thể là bạn thân trong một năm, sau đó là bạn tốt, không nói chuyện với nhau thường xuyên năm sau đó, và không muốn nói chuyện với nhau một năm sau nữa!






So, I just wanted to say, even if I never talk to you again in my life, you are special to me and you have made a difference in my life, I look up to you, respect you, and truly cherish you.
Tôi chỉ muốn nói với bạn rằng, dù rằng chúng ta không bao giờ nói chuyện lại thì bạn vẫn đặc biệt đối với tôi và bạn đã mang đến cho tôi sự đổi thay trong cuộc sống. Tôi luôn nghĩ về bạn, tôn trọng bạn và thật sự yêu mến bạn.





Let old friends know you haven't forgotten them, and tell new friends you never will.
Remember, everyone needs a friend.
Someday you might feel like you have no friends at all, but just remember this and take comfort in knowing somebody out there cares about you and always will.

Hãy để những người bạn cũ của bạn biết rằng bạn chưa quên họ, và nói với những người bạn mới bạn sẽ không bao giờ quên họ.
Hãy nhớ, mọi người đều cần có một người bạn.
Một ngày nào đó bạn sẽ nhận thấy giống như bạn không hề có bạn bè, nhưng hãy nhớ những điều này và biết rằng luôn có một ai đó quan tâm đến bạn và luôn quan tâm đến bạn.






Now send this to those people within the next 5 minutes!
Nothing will happen if you don't, but those people will feel blessed!

Bây giờ hãy gửi thông điệp này đến những người xung quanh bạn trong vòng 5 phút!
Không có chuyện gì xảy ra nếu bạn không gửi, nhưng nếu bạn gửi họ sẽ cảm thấy may mắn! (vì có những người bạn luôn quan tâm đến mình)


Truyện cười

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau:
- Tớ vừa trải qua một cuộc phiêu lưu khiếp quá cậu ạ. Cậu hãy tưởng tượng nhé, cô thư ký xinh đẹp của tớ mời tớ về nhà uống rượu để kỷ niệm sinh nhật tớ...
- Thế thì sao?
- Gượm để nghe tớ kể đã nào. Cô ấy cho tớ uống một ly Martini, cho tớ ăn ôliu và hạnh nhân muối. Cô ấy vặn một điệu nhạc êm dịu rồi bảo tớ: “Bây giờ em sẽ tặng anh một món quà bất ngờ. Em sẽ vào buồng ngủ của em và anh cũng sẽ vào đó sau 5 phút nhé. 5 phút, anh nghe rõ chưa? Và không được sớm hơn đâu đấy!
- Tuyệt, vậy mà cậu lại không bằng lòng?
- Để tớ kể nốt đã nào. Khi tớ vào buồng của cô ấy tớ thấy đủ mặt nhân viên văn phòng và tất cả đều hát bài hát “Mừng sinh nhật”...
- Thế thì vui lắm nhỉ?
- Vui gì mà vui? Lúc ấy tớ đã cởi hết quần áo và chẳng còn mảnh vải nào trên người!



Một con trâu húc chết bà mẹ vợ của anh nông dân. Trong buổi tang lễ, hàng trăm người đến dự. Bà hàng xóm thấy thế liền ghé tai anh nông dân, nói nhỏ:
- Bà cụ lúc sống ăn ở có phúc, thế nên bây giờ mới nhiều người quý mến, đến tiễn đưa. Anh nông dân lắc đầu:
- Không phải họ đến dự lễ tang đâu. Họ đến mua con trâu đấy!




Bernard Show nói với vợ :
-Trên đời này phụ nữ là ngu nhất trần đời !
-Ờ phải ! Ông thông minh nên lấy tui , còn tui ngu nên tui mới lấy ông !




Công dụng ngược
Trao gói thuốc trừ gián cho khách hàng, chủ hiệu nói:
- Thứ thuốc này có tác dụng xua gián trong nhà sang chiến đấu với gián hàng xóm!
Mấy hôm sau, vị khách trở lại, chủ hiệu liền hỏi:
- Thế nào, thuốc công dụng chứ?
- Vâng, lũ gián nhà tôi chiến đấu rất hăng và bắt về cơ man là tù binh!




Ai đấy?
Bố kiểm tra sổ liên lạc của con và thấy tấm ảnh của mình kẹp trong đó. Bố liền hỏi:
- Cái gì thế này?
- Ảnh bố chứ còn ai nữa!- Con trả lời
- Sao nó lại ở đây?
- Vì cô giáo bảo cô ấy muốn biết "thằng ngu nào" đã làm bài hộ con.




Đánh đổ cái thang
Con chạy ra mách mẹ:
- Mẹ ơi, con mới đánh đổ cái thang trong nhà. Mẹ hoảng hốt kêu lên:
- Chết chửa, bố mày biết thì sao?
- Không sao, bố biết rồi. Bố đang bị mắc trên quạt trần không xuống được




Người đầu tiên Sau buổi lễ, cha đạo hỏi một đám đông các con chiên đàn ông của mình:
- Ai trong số các con không hài lòng với vợ của mình, hãy đứng dậy?
- Tất cả nhất tề đứng dậy, chỉ một người vẫn ngồi yên tại chỗ. Cha đạo lại gần anh ta thân mật nói:
- Chúa dạy: mọi người hãy thương yêu và hài lòng với vợ chồng mình. Con thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như con còn hiếm, thậm chí con là người đầu tiên ta gặp...
- Thưa cha - Người kia đáp - Con không dám nhận lời khen của cha ạ. Số là con bị vợ đánh què, không đứng dậy được!




Ảnh hưởng Có một đứa bé rất mê xem ti vi. Mẹ nó bị viêm phổi, tắt tiếng. Có một người bạn của mẹ nó đến hỏi thăm:
- Mẹ cháu thế nào?
- Hình ảnh thì tốt, còn âm thanh không được rõ lắm.




Chưa rõ
Một chàng trai trở về nhà sau cuộc thi sát hạch lấy bằng lái xe, với vẻ hoang mang cực độ:
- Con không đạt - Anh ta nói với ông bố - Con đam phải chiếc xe tải.
- Có nghĩa là con bị đánh trượt.
- Điều đó chưa rõ. Cả ban giám khảo có còn ai đâu ạ!





Có một cuộc thi ở dơ gồm ba nguyên thủ đến từ ba quốc gia : Lào , Mỹ và dân tộc X . Ông đến từ Lào ở chuồng heo được ba ngày thì chạy cong đít . Ông đến từ Mỹ ở được một tuần thì chạy ra . Ai cũng trầm trồ thán phục tài của các cao thủ . Đến ông X ra tay thì mười ngày sau ... heo chạy ra hết !




Ông nọ một hôm đột xuất đi làm về khuya,quá muộn để đi bằng xe của cơ quan,nên ông ta đành phải lên xe bus để về nhà.Ngồi trên xe bus,mệt quá ông ta ngủ thiếp đi. Mấy chục phút trôi qua,ông ta chợt giật mình thức dậy và thấy quanh mình không còn ai,đường phố tối và vắng tanh,người lái xe cũng biến mất tiêu.Nhưng một điều kỳ lạ là xe vẫn lăn bánh một cách chậm rãi.Ông ta hoảng hốt thét lên:
- Ma,ma,cứu tôi vớiiiiiii ! Đáp lại ông ta là tiếng quát:
- Ma quỷ cái gì,ông kia,xuống đẩy xe phụ tui cái coi !




Có 1 anh chàng sinh viên người nước ngoài đến Việt nam để thực tập, đi ngang qua 1 dòng sông, anh thấy 1 lũ trẻ đi câu cá đang trên đường trở vè nhà, có 1 đứa trong số đó vừa đi vừa nói: _Hôm nay chẳng câu được con chó nào cả! Anh sinh viên hí hửng ghi vào sổ tay:Ở Việt Nam có 1 loài chó sống dưới nước ngọt



Cậu nọ nói chuyện với bạn:
- Nhà mình vừa bán mất con chó cực kỳ khôn!
- Khôn như thế nào? - Nó biết phân biệt người ngay, kẻ gian. Phát hiện kẻ gian là nó cắn ngay.
- Khôn thế sao lại bán đi?
- Vì nó đã cắn bố tớ mấy lần rồi




Thằng con rể người Nam Ky` và ông già vợ người Quảng. Ông già vợ hỏi: "Bữa ni con có rẻn chở ba đi một chút." Thằng kia trả lời: "Con kẹt". Ông già vác gậy rượt, "Teo nhờ mày chở, không chở thì thôi sao lại chửi thề?"



KHÓC LÀ DIE!!!!!!!!

Một đứa trẻ khi mới sinh ra đã được tiên tri rằng: "Khi thằng bé này khóc gọi đến ai thì người đó sẽ chết!" Khi đứa bé lên 3 tuổi nó gọi "Mẹ ơi", hôm sau mẹ nó qua đời, đến năm 4 tuổi nó gọi "Bà ơi", hôm sau bà ngoại nó cũng qua đời. 1 tháng sau đứa trẻ lại khóc rất to và gọi "Bố ơi", người cha thấy vậy buồn bã, biết mình sắp chết nên đi uống rượư, và về rất khuya. Sáng hôm sau tỉnh dậy nghe thấy kèn đám ma bên nhà hàng xóm, ông bạn hàng xóm qua đời... => .... :lol:




Hậu quả của bảo mật kém Cậu bé hỏi bố là một chuyên gia IT:
- Bố ơi! Con được sinh ra thế nào hả bố?.
- Ồ, đó là hậu quả của việc lơ là các phương pháp bảo mật- ông bố hào hứng giải thích:
- Mẹ và bố cùng duyệt web trên một chiếc giường. Bố kết nối với mẹ. Bố upload một số dữ liệu từ một cái USB sang cho mẹ. Sau khi download hết về, mẹ sửng sốt thông báo là mẹ không cài một chương trình anti-virus nào cả, trong khi đó, bố cũng không cài đặt Fire Wall".
- Rồi thế nào nữa hả bố, - cậu bé sốt sắng.
- Thì thế nào nữa! Cả bố và mẹ đều cố gắng xoá bỏ số dữ liệu trên, thậm chí là format lại ổ cứng nhưng không kịp. Vậy là sau 9 tháng 10 ngày, con được sinh ra đời.




Chỉ dùng miệng thôi Hoa hậu tới thăm các binh sĩ đang điều trị tại quân y viện. Đến giường một anh lính bị thương, cô cầm tay anh và nói:
- Đây là cánh tay đã giết chết biết bao kẻ thù. Nói xong cúi xuống hôn lên cánh tay. Khỏi phải nói anh lính kia cảm động đến mức nào. Hoa hậu đi tiếp đến giường một binh sĩ khác, cô cũng nói thế và đang định hôn lên cánh tay thì chàng trai giật tay lại:
- Không. Tôi không dùng tay để giết quân thù. Tôi chỉ dùng miệng thôi.

Tắm suối nước nóng

,



Đời học sinh

Đời học sinh là đời nghèo nhất
Không tình yêu cũng không có cả tiền tiều
Nhưng thơ ca đời hcj sinh rất nhiều
Để kỉ niệm những ngày vô tư ấy



Đời học sinh là đời đẹp nhất
Không cần tình yêu cũng chẳng cần tiền
Cứ bảo rằng đời học sinh vô duyên
Dù vô duyên nhưng vẫn là đẹp



Đời học sinh là đời buồn nhất
Vì không yêu nên chẳng được đi chơi
Chẳng được có những thứ bảy tuyệt vời
Vì còn mãi là abcs tính toán



Nhưng ai cũng bảo đời học sinh dẹp nhất
Cả đời người thích nhất tuổi học sinh
Với bao kỉ niệm thân thương một thời

* *
*


Thời học sinh nghèo tiền nghèo bạc
Nhưng không nghèo tiếng hát lời ca

Lớn



Phải chăng vì đã lớn
Nên tôi đã đổi thay
Trước vô tư là thế
Chỉ biết chơi đùa thôi




Giờ tôi hay suy nghĩ
Đến những chuyện xâu xa
Lúc nào cũng buồn thương
Nhớ đến chuyện buồn buồn


Trước xuề xòa dẽ dãi
Bây giờ dễ phân vân
Một chút chuyện buồn thôi
Cũng suy suy nghĩ


Chẳng lẽ ai cũng vậy
Cứ lớn lại dổi thay
Như vậy thì ai ơi
Hãy nhớ mãi tuổi thơ

Tho cho ngay` cuoi'

Rồi một sớm trời trong như nước mắt
Cô giáo văn gấp giáo án dặn dò
"Các em rồi sẽ trở thành người lớn
Buồn vui và âu lo"
Bạn đưa áo cho tôi ghi lưu bút
Nét chữ thần quen giữ lại để rồi
Ai đứng lên đọc thơ tặng lớp
Giọng ai buồn xa xôi
Rồi tiếng trống và trang thơ gấp lại
Tay rời tay,nặng bước chân về
Ai đứng giữa màu hoa phượng đỏ
Cồn cào một khúc hát say mê

Tuổi học trò




Tuổi học trò thương lắm các bạn ơi
Nhớ vụng yêu thầm ai chẳng có
Hè đã tới cháy một trời phượng đỏ
Vui rất nhiều bạn bè nhớ ít thôi
Tuổi học trò tớ - cậu - bạn và tôi
Đằng ấy cho mình mượn báo này sách nọ
Xưng anh xưng em chẳng có điều gì khó
Nhưng không phải ngôn ngữ của chúng mình
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31